Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 22: Mưu Kế Dẫn Thủy: Sức Mạnh Đoàn Kết và Vết Tích Cổ Xưa

Ánh hoàng hôn dần lặn xuống phía chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng, từ những đỉnh núi cao vút đến những thảm rừng xanh thẳm. Vách Đá Nguyệt Quang, giờ đây được bao phủ bởi một màu đỏ rực rỡ, càng trở nên tráng lệ và bí ẩn. Ba bóng người đứng đó, nhỏ bé giữa thiên nhiên hùng vĩ, nhưng trong lòng mỗi người đều mang một ý chí kiên cường. Đối với Lâm Dịch, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một thử thách lớn. Nhưng hắn tin, với tri thức và sự kiên trì, hắn sẽ biến giấc mơ về nguồn nước sạch thành hiện thực, mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho Thôn Làng Sơn Cước. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí núi rừng và sức nặng của trách nhiệm đang đặt trên vai mình. Bước tiếp theo, sẽ là huy động dân làng. Nhưng đó là chuyện của ngày mai.

Sáng hôm sau, một màn sương mờ vẫn còn giăng mắc trên những tán cây xanh thẫm, khiến không khí trở nên se lạnh và trong lành đến lạ. Tiếng gà gáy râm ran từ xa vọng lại, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước khỏi giấc ngủ sâu. Trong sân nhà Lâm Dịch, một ngọn lửa nhỏ đã được nhóm lên trong bếp, tỏa ra hơi ấm và mùi khói gỗ quen thuộc. Lâm Dịch ngồi xổm trước một tấm ván gỗ lớn đã được làm phẳng, tay cầm một mẩu than củi, cẩn thận vẽ lên đó những đường nét chi tiết của hệ thống dẫn nước mà hắn đã hình dung trong đầu. Bên cạnh hắn, Lâm phụ đang ngồi trên chiếc ghế đẩu mục nát, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào bản vẽ, gương mặt khắc khổ ẩn chứa một sự tập trung cao độ. Lão Hồ, với thân hình gầy gò và mái tóc bạc phơ, đứng tựa vào cột nhà, ánh mắt tinh anh quét qua từng nét vẽ, thỉnh thoảng lại gật gù ra chiều suy ngẫm.

Không khí buổi sáng sớm trong làng vẫn còn khá tĩnh lặng, chỉ có tiếng trẻ con lác đác chơi đùa đâu đó, tiếng gà vịt kêu quang quác và tiếng gió nhẹ luồn qua những mái tranh. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm sau sương đêm và mùi thức ăn đang nấu lấp đầy không gian, tạo nên một cảm giác bình yên, mộc mạc đặc trưng của vùng quê.

Lâm Dịch đặt mẩu than xuống, ngẩng đầu nhìn cha và Lão Hồ. "Cha, Lão Hồ, đây là bản phác thảo chi tiết hơn về hệ thống dẫn nước mà con đã suy nghĩ kỹ." Hắn chỉ vào từng phần trên tấm ván. "Chúng ta cần rất nhiều tre để làm ống dẫn chính và các máng nhỏ. Tre phải là loại già, thẳng, ruột rỗng và có độ bền cao. Con nghĩ Rừng Trúc Thanh Tịnh gần đây là nguồn tốt nhất. Tiếp đó là đá, đá để làm móng cho các cột đỡ ống tre, làm bể chứa nước ban đầu ở Vách Đá Nguyệt Quang, và đặc biệt là làm các bồn chứa nhỏ ở mỗi cụm nhà. Cuối cùng, chúng ta cần rất nhiều dây mây, loại dây mây dẻo dai và bền chắc nhất để cố định ống tre vào vách đá và các cột đỡ. Số lượng vật liệu này không hề nhỏ, và việc thu thập cùng chế biến chúng sẽ là một thử thách lớn."

Lâm phụ gật gù, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi bản vẽ. "Con nói đúng, Dịch nhi. Chặt tre thì dễ, nhưng đẽo cho rỗng ruột và nhẵn nhụi, để nước có thể chảy thông suốt mà không bị rò rỉ, lại không phải chuyện đơn giản. Cần phải có kỹ thuật và công cụ chuyên dụng. Đá thì nặng vô cùng, không có xe đẩy hay đòn bẩy lớn, không có sức người đủ nhiều thì khó mà di chuyển được từ Vách Đá Nguyệt Quang về làng. Chưa kể việc đẽo đá thành hình thù mong muốn cũng đòi hỏi sự khéo léo và kinh nghiệm." Ông trầm ngâm một lát, rồi thở dài một tiếng. "Cả đời ta chưa từng nghĩ tới việc làm một công trình lớn đến vậy cho cả làng. Nghĩ đến đã thấy nhức đầu rồi."

Lão Hồ bước đến gần hơn, đôi mắt tinh anh nheo lại. Ông đưa ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào một đường nét trên bản vẽ của Lâm Dịch. "Lý gia có Tiều phu Lý, tay nghề đẽo tre của hắn trong làng thì không ai sánh bằng. Hắn ta có thể biến những thân tre thô kệch thành những vật dụng tinh xảo. Còn việc vận chuyển, ở đầu làng có mấy anh phu khuân vác, sức vóc hơn người, một mình họ có thể vác được tảng đá mà hai người thường khó nhấc. Nhưng họ đều bận rộn kiếm ăn hằng ngày, và việc thuê họ chắc chắn sẽ tốn kém. Chưa kể, việc đẽo tre thành ống nước, ta e rằng Tiều phu Lý cũng chưa từng làm bao giờ."

Lâm Dịch nhíu mày. Hắn biết rõ những khó khăn này. Trong thế giới hiện đại, chỉ cần một cuộc điện thoại, một vài cú nhấp chuột là mọi vật liệu, máy móc, nhân công có thể được tập hợp. Nhưng ở Đại Hạ, mọi thứ đều phải dựa vào sức người và những công cụ thô sơ nhất. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, nhưng ngay cả vũ khí mạnh nhất cũng cần có phương tiện để phát huy. Hắn thầm thở dài. "Đúng vậy, Lão Hồ. Chúng ta cần tìm những người thợ giỏi và chi trả thù lao xứng đáng. Việc này không chỉ là lợi ích của riêng gia đình ta, mà là của cả làng. Con tin rằng nếu chúng ta giải thích rõ ràng, họ sẽ hiểu và ủng hộ."

Hắn đứng dậy, duỗi thẳng người, cảm nhận sự mỏi mệt của buổi sáng sớm và sự nặng nề của trách nhiệm. "Con sẽ phác thảo chi tiết hơn nữa, từng đoạn một, cả cách cố định ống tre và làm máng đá. Chúng ta cần những người thợ mộc giỏi nhất làng để đục tre, những người có sức khỏe và kinh nghiệm nhất để leo trèo và làm việc trên vách đá. Và đặc biệt, chúng ta cần sự đồng lòng của tất cả dân làng." Hắn nhìn cha và Lão Hồ, ánh mắt kiên định. "Con sẽ đích thân đi tìm Tiều phu Lý và các phu khuân vác. Việc này không thể chậm trễ."

Lâm phụ và Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt họ không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự tin tưởng và một niềm hy vọng lớn lao. Họ biết, đứa con trai này của họ không còn là đứa trẻ yếu đuối ngày nào. Hắn đã trưởng thành, đã gánh vác một trách nhiệm lớn lao trên vai. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí núi rừng và sức nặng của trách nhiệm đang đặt trên vai mình. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Không có phép màu, không có bàn tay vàng. Chỉ có sự nỗ lực, tri thức và ý chí kiên cường mới có thể tạo ra sự khác biệt. Hắn không phải là anh hùng, nhưng hắn sẽ làm mọi thứ có thể để bảo vệ những người thân yêu, để cải thiện cuộc sống cho họ.

***

Rừng Trúc Thanh Tịnh, như cái tên của nó, là một vùng đất yên bình và tĩnh lặng, nơi những thân tre cao vút vươn mình lên trời xanh, tạo thành một mái vòm xanh mát che phủ cả khu rừng. Giữa trưa, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm. Tiếng lá tre xào xạc trong gió nhẹ, tiếng chim hót líu lo đâu đó và mùi tre tươi, đất ẩm cùng không khí trong lành tạo nên một không gian sảng khoái và thanh tịnh.

Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã tiến sâu vào khu rừng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang dùng rìu chặt phập phập vào một thân tre già. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, dùng dao cố gắng đẽo đẽo vào một đoạn tre đã chặt, mồ hôi lấm tấm trên gương mặt ngây ngô. Cả hai đều rất nhiệt tình, nhưng hiệu suất thì lại không được như ý muốn.

"Chặt thì được, nhưng đẽo rỗng ruột tre này thật khó quá, Đại ca!" Vương Đại Trụ thở hổn hển, vung rìu thêm một nhát vào thân tre. "Tre cứng thật! Chặt thì được, nhưng để đẽo thành ống nước thì cả ngày cũng không xong một đoạn. Ruột nó dính chặt quá, mà dao thì không đủ sắc bén để khoét."

Trần Nhị Cẩu cũng nhăn nhó. "Đúng vậy đó, Đại ca. Tay con rộp hết rồi. Hay là chúng ta cứ chặt đại thật nhiều, rồi về nhà tính sau?" Cậu ta đưa đôi tay rộp đỏ lên cho Lâm Dịch xem.

Lâm Dịch quan sát hai người bạn đang vật lộn với những thân tre. Hắn đã dự liệu được khó khăn này, nhưng không ngờ nó lại tốn sức và mất thời gian đến vậy. Những công cụ thô sơ như rìu, dao không thể nào thay thế được những dụng cụ chuyên dụng để đục, khoét tre trong thế giới hiện đại. Mỗi lần Vương Đại Trụ vung rìu, tiếng 'phập' nặng nề vang lên, nhưng chỉ để lại một vết cắt không sâu vào thân tre cứng cáp. Trần Nhị Cẩu thì cặm cụi dùng dao cạy từng thớ tre bên trong, nhưng ruột tre lại bám chặt, khó lòng mà loại bỏ sạch sẽ.

Hắn thở dài một tiếng, nhưng không phải vì nản chí, mà vì nhận ra sự chênh lệch quá lớn giữa kiến thức và thực tế công cụ. "Không được, Nhị Cẩu. Tre phải được xử lý ngay tại chỗ để giảm công vận chuyển và đảm bảo chất lượng. Nếu chúng ta chặt xong mà không đẽo rỗng, vận chuyển những thân tre đặc ruột này sẽ nặng gấp đôi. Hơn nữa, việc đẽo rỗng tre tươi sẽ dễ dàng hơn tre đã khô. Chúng ta cần công cụ tốt hơn và người có kinh nghiệm hơn."

Lâm Dịch tiến đến gần Vương Đại Trụ, đặt tay lên thân tre. Hắn cảm nhận được sự thô ráp, cứng cáp của vật liệu tự nhiên này. "Chúng ta cần những người thợ chuyên nghiệp. Người có kỹ thuật đẽo gọt tinh xảo, có kinh nghiệm xử lý tre. Với những dụng cụ này, chúng ta sẽ mất cả tháng trời chỉ để hoàn thành số ống tre cần thiết."

Vương Đại Trụ gãi đầu. "Thế thì phải làm sao bây giờ, Đại ca? Chẳng lẽ lại bỏ cuộc?" Ánh mắt anh ta lộ vẻ thất vọng.

"Bỏ cuộc ư? Không đời nào." Lâm Dịch lắc đầu kiên quyết. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*. Và để sinh tồn tốt hơn, nguồn nước sạch là điều thiết yếu. Hắn không thể lùi bước. "Chúng ta chỉ là đang đi đúng hướng, nhưng cần sự trợ giúp từ những người có kỹ năng phù hợp. Kế hoạch này cần sự phối hợp của nhiều người, mỗi người một việc. Chúng ta sẽ không làm mọi thứ một mình."

Hắn nhìn sâu vào Rừng Trúc Thanh Tịnh, ánh mắt quét qua những thân tre xanh mướt. Kiến thức của hắn là một lợi thế, nhưng ở thế giới này, sức lao động và kinh nghiệm thực tế của người dân địa phương lại là tài nguyên quý giá hơn cả. Hắn cần phải học cách kết hợp cả hai. Hắn hít một hơi sâu, mùi tre tươi tràn vào lồng ngực, mang theo sự sảng khoái nhưng cũng nhắc nhở về khó khăn trước mắt.

"Được rồi, chúng ta sẽ tạm dừng ở đây." Lâm Dịch nói, giọng dứt khoát. "Chúng ta quay về làng. Ta sẽ đi tìm Tiều phu Lý và những người phu khuân vác mà Lão Hồ đã nhắc đến. Chúng ta cần họ."

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu dù mệt mỏi nhưng vẫn nhanh chóng gật đầu. Họ tin tưởng Lâm Dịch vô điều kiện. Với họ, Đại ca đã nói là sẽ làm được. Họ chỉ cần làm theo. Ba người quay lưng, rời khỏi Rừng Trúc Thanh Tịnh, để lại sau lưng những thân tre còn nguyên vẹn và vài đoạn tre đã bị đẽo dở dang, như một bằng chứng cho sự khởi đầu đầy chông gai của dự án. Ánh nắng đã bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng con đường mòn mà họ đang đi, hứa hẹn một buổi chiều muộn không kém phần bận rộn.

***

Chiều muộn, nắng đã dịu bớt, tr��i một lớp màu vàng cam lên khắp Thôn Làng Sơn Cước. Không khí vẫn còn vương vấn mùi khói bếp từ bữa cơm chiều, xen lẫn mùi bụi đất bị khuấy động bởi những bước chân. Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đi dọc theo con đường mòn dẫn ra rìa làng, nơi thường có người qua lại hoặc làm việc nặng nhọc. Tiếng trò chuyện lác đác, tiếng rìu chặt củi từ xa vọng lại, và tiếng bước chân nặng nhọc của ai đó đang khuân vác.

Đến một khoảng đất trống, họ nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc: Tiều phu Lý, một người đàn ông vạm vỡ với đôi tay thô ráp nhưng khéo léo, đang ngồi trên một khúc gỗ, cẩn thận dùng rìu nhỏ đẽo gọt một thanh gỗ thành hình dạng phức tạp. Những mảnh gỗ vụn bay lả tả xung quanh, và mỗi nhát rìu của ông đều mang theo một sự chính xác đáng kinh ngạc. Cách đó không xa, một nhóm khoảng ba, bốn người phu khuân vác, lưng trần, mồ hôi nhễ nhại, đang oằn mình vác những tảng đá lớn đặt lên một chiếc xe thô sơ kéo bằng sức người. Cơ bắp của họ cuồn cuộn dưới làn da rám nắng, thể hiện sức mạnh phi thường.

Lâm Dịch bước chậm rãi về phía Tiều phu Lý, quan sát kỹ thuật của ông. Từng nhát rìu đều dứt khoát, không thừa không thiếu, biến khúc gỗ thô thành một hình dạng mong muốn một cách nhanh chóng và hiệu quả. Hắn nhận ra đây chính là kỹ năng mà hắn cần cho việc đẽo tre.

"Vị huynh đài đây có phải Tiều phu Lý không?" Lâm Dịch cất tiếng, giọng điệu từ tốn nhưng rõ ràng. Tiều phu Lý ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc bén nhìn Lâm Dịch với vẻ dò xét. Ông ta vốn dĩ ít khi giao tiếp với người lạ, và thường chỉ tập trung vào công việc của mình. "Là Lâm Dịch công tử?" Ông ta hỏi lại, giọng trầm đục. "Nghe nói công tử đang làm việc lớn. Nhưng việc đẽo tre thành ống nước... ta chưa từng làm bao giờ." Sự thận trọng hiện rõ trong ánh mắt ông ta. Ông ta đã nghe tin đồn về việc Lâm Dịch muốn dẫn nước về làng, nhưng với một người thợ thủ công chuyên tâm vào nghề của mình, bất kỳ công việc mới mẻ nào cũng cần được cân nhắc kỹ lưỡng.

Lâm Dịch mỉm cười trấn an. "Đúng vậy, là ta. Ta biết huynh đài có tay nghề đẽo gọt bậc nhất trong làng, và ta tin rằng huynh đài có thể làm được việc này. Ta sẽ hướng dẫn chi tiết cách thức và hình dạng của ống tre. Thù lao sẽ hậu hĩnh, ta đảm bảo sẽ không làm huynh đài phải chịu thiệt thòi." Hắn không nói suông mà nhìn thẳng vào mắt Tiều phu Lý, thể hiện sự chân thành và quyết tâm.

Tiều phu Lý nhìn Lâm Dịch thêm một lúc, dường như đang đánh giá sự tin cậy của lời nói đó. Ông ta đã nghe danh Lâm Dịch là người có đầu óc hơn người, và những việc hắn làm đều mang lại lợi ích thực tế cho làng. Cuối cùng, ông ta gật đầu nhẹ. "Nếu công tử đã nói vậy, ta sẽ thử xem sao. Nhưng ta cần công cụ phù hợp hơn để đục rỗng tre, không phải chỉ riêng rìu và dao."

Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm. "Đó không phải là vấn đề. Ta sẽ cùng huynh đài tìm kiếm hoặc chế tạo những công cụ đó. Cảm ơn huynh đài đã tin tưởng." Hắn quay sang nhóm phu khuân vác đang nghỉ ngơi sau khi chất đầy đá lên xe. Mồ hôi vẫn còn đầm đìa trên lưng trần của họ, bám đầy bụi đất.

"Còn các vị huynh đệ đây," Lâm Dịch tiếp lời, hướng về phía họ. "Có muốn kiếm thêm chút đỉnh không? Ta cần người vận chuyển đá từ Vách Đá Nguyệt Quang về làng. Số lượng đá rất lớn, và đường đi thì hiểm trở. Nhưng tiền công chắc chắn sẽ không phụ công sức của các vị."

Một người trong nhóm phu khuân vác, với thân hình vạm vỡ nhất và khuôn mặt chai sạn vì nắng gió, cất giọng khàn khàn. "Chỉ cần tiền công rõ ràng, việc nặng bọn ta không ngại." Anh ta nói, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Với những người lao động chân tay như họ, tiền công là thứ quan trọng nhất để nuôi sống gia đình. Họ không quan tâm nhiều đến mục đích cao cả của dự án, miễn là có việc làm và thu nhập ổn định.

Lâm Dịch gật đầu. "Tiền công sẽ được trả theo ngày, và sẽ không thấp hơn những gì các vị thường kiếm được." Hắn đưa mắt nhìn xung quanh. "Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, hai người hãy nói chuyện cụ thể với các huynh đệ này về công việc và tiền công. Ta sẽ quay lại nhà để chuẩn bị một số thứ."

Hai người bạn của hắn nhanh chóng tiến đến, bắt đầu bàn bạc với nhóm phu khuân vác. Lâm Dịch quay lại nhìn Tiều phu Lý một lần nữa, ánh mắt đầy sự tin tưởng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để đạt được điều đó, việc tập hợp đúng người, đúng việc là vô cùng quan trọng. Hắn đã thực hiện được bước đầu tiên. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ẩm ướt của không khí chiều muộn và sự nặng nề của trách nhiệm đang đặt trên vai mình.

***

Trong khi tìm kiếm một loại đá đặc biệt cứng và chống ăn mòn hoặc một loại dây mây bền chắc hơn để gia cố hệ thống nước, Lâm Dịch quyết định đích thân dẫn nhóm của mình đi sâu hơn vào vùng núi gần Vách Đá Nguyệt Quang. Hắn muốn tận dụng mọi nguồn tài nguyên có thể, để đảm bảo hệ thống dẫn nước sẽ bền vững nhất có thể. Cùng đi với hắn là Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Tiều phu Lý và hai người phu khuân vác đã được thuê. Ánh chiều tối dần buông xuống, mây đen bắt đầu kéo đến, khiến không khí trở nên ẩm ướt và có chút âm u.

Họ đi dọc theo một con suối nhỏ, xuyên qua những tán cây cổ thụ rậm rạp. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng côn trùng kêu vo ve là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của núi rừng. Bỗng nhiên, Tiều phu Lý dừng lại, đôi mắt sắc bén của ông ta nhìn chằm chằm vào một hướng. "Lạ thật," ông ta lẩm bẩm. "Ta đã đi khắp vùng núi này từ nhỏ, nhưng chưa từng thấy nơi này."

Lâm Dịch tiến lại gần, nhìn theo hướng tay Tiều phu Lý chỉ. Trước mắt họ là một cảnh tượng kỳ lạ, hoàn toàn khác biệt với bất cứ thứ gì hắn từng thấy ở Đại Hạ. Những khối đá lớn, với màu sắc xám bạc khác lạ, nằm rải rác trên mặt đất. Trên bề mặt của chúng, những hoa văn phức tạp, hình khối kỳ dị được khắc sâu, dường như không phải do bàn tay con người tạo ra. Chúng tỏa ra một khí tức cổ xưa, nặng nề, khiến không khí xung quanh trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ.

"Đại ca, nhìn xem!" Vương Đại Trụ thốt lên, giọng đầy vẻ kinh ngạc. Anh ta đưa tay chạm vào một khối đá. "Loại đá này cứng hơn đá bình thường rất nhiều, lại có màu sắc lạ lùng. Con dùng rìu chặt thử mà không hề hấn gì." Anh ta cố gắng dùng sức nhấc thử một tảng đá nhỏ, nhưng nó nặng đến mức anh ta cũng phải nhăn mặt. "Và dây leo này nữa, chặt mãi không đứt!" Anh ta chỉ vào một sợi dây leo to bằng cổ tay, bám chặt vào một khối đá khác. Nó có màu xanh sẫm, thân cứng như thép, khác hẳn với những loại dây mây mềm dẻo mà họ thường dùng.

Trần Nhị Cẩu rụt rè lùi lại một bước, ánh mắt có chút sợ hãi. "Nơi này sao lại có vẻ âm u thế? Có mấy cái cột đá đổ nát, trông như từ thời xa xưa lắm rồi. Con nghe nói trong rừng sâu có ma quỷ..."

Lâm Dịch không để ý đến lời của Nhị Cẩu. Hắn tiến đến gần một khối đá có hoa văn rõ nét nhất, đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của nó. Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc cánh tay hắn. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt, như một tiếng vo ve rất khẽ, phát ra từ sâu bên trong khối đá. Mùi hương ở đây cũng khác lạ, không phải mùi đất hay cây cỏ thông thường, mà là một mùi ozon nhẹ, lẫn với hương ngọt ngào, thoang thoảng như mùi linh khí cổ xưa. Hắn nhớ lại lời của Trương Quản Sự về Vô Tận Tháp, về những kiến thức cổ xưa và vật liệu không tưởng. Chẳng lẽ đây chính là một phần của điều đó?

"Đây... có lẽ là dấu tích của một nền văn minh cổ đại," Lâm Dịch nói, giọng trầm tư. Hắn đã từng đọc qua những truyền thuyết về các nền văn minh Thần Tộc bị lãng quên, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ tận mắt chứng kiến. "Những vật liệu này chắc chắn sẽ rất hữu ích cho dự án của chúng ta. Loại đá này có thể dùng làm bể chứa lớn, hoặc gia cố những phần quan trọng của hệ thống. Còn dây leo này, nếu nó thực sự cứng như thép, có thể dùng để buộc và cố định ống tre chắc chắn hơn rất nhiều."

Hắn quay sang nhìn cả nhóm. "Nhưng chúng ta không được đi sâu vào. Nơi này có vẻ ẩn chứa nhiều điều bí ẩn và nguy hiểm. Cứ thu thập những gì chúng ta cần ở rìa khu vực này đã." Lâm Dịch biết rõ sự cẩn trọng là chìa khóa để sinh tồn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, nhưng sự liều lĩnh mù quáng có thể dẫn đến cái chết.

Tiều phu Lý, dù vẫn còn chút hoài nghi và e ngại, nhưng khi nghe Lâm Dịch nói về công dụng của những vật liệu này, ông ta cũng bắt đầu nhìn chúng với ánh mắt khác. "Đúng là chưa từng thấy loại đá nào cứng như vậy. Nếu có thể đẽo gọt được nó, chắc chắn sẽ bền vững hơn đá thường gấp bội."

Hai phu khuân vác, dù ít nói, cũng đã bắt đầu kiểm tra độ bền của những sợi dây leo. "Dây này chắc thật. Buộc đồ chắc chắn không sợ đứt." Một người trong số họ nói, ánh mắt lóe lên vẻ phấn khích khi nghĩ đến một công cụ tốt hơn cho công việc của mình.

Lâm Dịch cảm nhận được một luồng không khí ẩm lạnh phả vào mặt, báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Hắn nhìn những tàn tích cổ xưa, những khối đá đổ nát với hoa văn bí ẩn, và những sợi dây leo cứng cáp. Trong lòng hắn trỗi dậy một cảm giác vừa tò mò, vừa thận trọng. Sự xuất hiện của Di Tích Thần Tộc này, với những vật liệu độc đáo, đã mở ra một cánh cửa mới, vượt xa khỏi mục tiêu sinh tồn cơ bản mà hắn đặt ra ban đầu. Nó báo hiệu rằng thế giới này còn ẩn chứa nhiều điều mà hắn chưa biết, nhiều bí mật cổ xưa và thậm chí là những công nghệ bị lãng quên.

"Chúng ta hãy nhanh chóng thu thập những gì cần thiết rồi rút lui," Lâm Dịch ra lệnh. "Không được đi quá sâu, và luôn phải giữ cảnh giác." Hắn biết, việc này không chỉ là thu thập vật liệu, mà còn là một bước khám phá, một sự tiếp xúc đầu tiên với khía cạnh siêu nhiên và cổ đại của Đại Hạ. Đây là một cơ hội, nhưng cũng là một rủi ro. Tuy nhiên, *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn tốt hơn, đôi khi phải chấp nhận rủi ro để giành lấy lợi thế. Hắn hít một hơi sâu, mùi ozon và hương ngọt lạ từ di tích cổ xưa tràn vào lồng ngực. Bước chân hắn vẫn vững vàng, ánh mắt vẫn kiên định, dù trong lòng đã dấy lên vô vàn câu hỏi về thế giới này.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free