Lạc thế chi nhân - Chương 23: Khởi Công Dẫn Thủy: Giọt Mồ Hôi và Khát Vọng
Mùi ozon và hương ngọt lạ từ di tích cổ xưa vẫn còn vương vấn trong tâm trí Lâm Dịch khi hắn trở về thôn làng. Hắn biết, Di Tích Thần Tộc không chỉ là một kho báu vật liệu, mà còn là một cánh cửa hé mở đến những bí ẩn sâu xa hơn của thế giới này, những điều mà hắn, một kẻ xuyên không từ thời đại khoa học kỹ thuật, còn chưa thể lý giải. Nhưng hiện tại, những bí ẩn đó phải nhường chỗ cho thực tại khắc nghiệt: dự án dẫn nước. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận rủi ro, nhưng quan trọng hơn là phải biết cách biến những rủi ro ấy thành lợi thế.
Bình minh vừa ló dạng, ánh nắng vàng nhạt đầu ngày yếu ớt xuyên qua màn sương mỏng, phủ lên những mái nhà tranh xám xịt của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí sớm mai trong lành, mát mẻ, mang theo mùi khói bếp lẫn hương đất ẩm và tiếng gà gáy, tiếng chó sủa lác đác. Tại khoảng sân rộng nhất của thôn, nơi thường diễn ra các buổi họp làng quan trọng, một nhóm người đã tập trung. Lâm Dịch đứng giữa, thân hình gầy gò của hắn nổi bật trong bộ quần áo vải thô đã sờn cũ, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực, tràn đầy kiên định. Khuôn mặt thanh tú, hơi xanh xao do thiếu ăn và những đêm dài trằn trọc suy tính, giờ đây toát lên một vẻ trầm tư nhưng đầy quyết đoán. Hắn cầm một cây gậy dài, chỉ vào một bản phác thảo đơn giản mà hắn đã vẽ vội vàng trên nền đất bằng than củi. Đó là sơ đồ hệ thống dẫn nước, với những đường ống tre tượng trưng và các điểm nối được đánh dấu kỹ lưỡng.
Bên cạnh hắn, Lâm phụ đứng vững chãi, da mặt rám nắng, tay chân thô ráp vì lao động, nhưng ánh mắt hiền lành luôn dõi theo con trai với niềm tin tưởng sâu sắc. Lão Hồ, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát đám đông, thỉnh thoảng lại gật gù một cách khó hiểu. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, hai người đàn ông trẻ khỏe đã đồng hành cùng Lâm Dịch trong chuyến đi Di Tích Thần Tộc, đứng gần nhất, vẻ mặt hăng hái, chờ đợi mệnh lệnh. Tiều phu Lý và hai Phu khuân vác cũng có mặt, vẻ mặt họ vẫn còn chút ngạc nhiên và tò mò về những vật liệu kỳ lạ mà họ đã mang về ngày hôm qua, nhưng cũng đầy chuyên chú lắng nghe. Một vài dân làng khác, gồm A Tứ, Lão Hứa và một số thanh niên, phụ nữ, đứng rải rác xung quanh, mang theo những vẻ mặt khác nhau: người tò mò, người vẫn còn ngờ vực, người thì chỉ đơn giản là đến để xem chuyện gì đang xảy ra. Tiếng trẻ con chơi đùa xa xa dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự im lặng căng thẳng.
Lâm Dịch hắng giọng, tiếng hắn trầm ấm, vang rõ trong không khí sớm mai. "Chắc hẳn mọi người đã nghe về kế hoạch dẫn nước mà ta và Lâm phụ đã bàn bạc. Hôm qua, chúng ta đã tìm được những vật liệu vô cùng quý giá, đủ để bắt đầu công trình này. Ta biết, đây là một việc lớn, chưa từng có tiền lệ ở Thôn Làng Sơn Cước chúng ta." Hắn dừng lại một chút, quét ánh mắt qua từng khuôn mặt. Hắn cảm nhận được những ánh mắt ngờ vực, cả sự mệt mỏi đã hằn sâu trên những gương mặt khắc khổ. Điều hắn cần là không chỉ giải thích, mà còn phải thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng trong lòng họ.
"Hãy nghĩ xem," Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn chậm rãi, nhấn nhá từng lời. "Mỗi buổi sáng, các bà, các mẹ phải vác những chum nước nặng trịch từ dưới suối lên. Mỗi khi hạn hán, đồng ruộng nứt nẻ, hoa màu chết khô. Trẻ nhỏ thì bệnh tật vì nước bẩn. Chúng ta đã chịu đựng những điều này bao nhiêu năm rồi?" Hắn chỉ tay vào bản đồ trên đất, nơi những đường nước uốn lượn từ Vách Đá Nguyệt Quang về đến tận thôn. "Hệ thống này sẽ đưa nước sạch về tận nhà chúng ta. Không còn phải vất vả gánh nước, không còn sợ hãi những trận dịch bệnh. Ruộng đồng sẽ luôn được tưới tiêu, mùa màng bội thu. *Mỗi giọt nước chúng ta dẫn về hôm nay sẽ là mầm sống cho tương lai của cả làng*."
Lời nói của Lâm Dịch không hoa mỹ, nhưng lại chạm đến nỗi khổ tâm bấy lâu nay của dân làng. Những cái gật gù bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Lâm phụ tiến lên một bước, giọng ông tuy chất phác nhưng lại mang một trọng lượng lớn đối với dân làng. "Tiểu Dịch nói đúng. Nước sạch là vàng bạc! Cha đã thấy nó tính toán tỉ mỉ, cẩn thận từng li từng tí. Việc này, nhất định là làm được!" Niềm tin của người cha dành cho con trai mình, kết hợp với sự chân thành của Lâm Dịch, dần xua tan đi lớp sương mù ngờ vực.
Lão Hồ khẽ ho một tiếng, rồi nói với giọng trầm đục: "Lão Hồ này sống gần hết đời người, chưa từng thấy ai có ý tưởng táo bạo như Lâm Dịch. Nhưng ta tin vào nhãn quan của nó. Hơn nữa, những vật liệu nó mang về, quả thực là hiếm thấy. Có lẽ, đây là cơ hội để thôn chúng ta thay đổi vận mệnh." Lời nói của Lão Hồ, người được cả làng kính trọng, đã củng cố thêm niềm tin.
Lâm Dịch nhìn từng người, bắt đầu phân công công việc. "Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, hai người sẽ đi cùng ta lên Vách Đá Nguyệt Quang. Nhiệm vụ của chúng ta là đặt những đoạn ống tre đầu tiên và gia cố chúng bằng loại đá đặc biệt kia. Tiều phu Lý, hai phu khuân vác, các vị sẽ phụ trách việc đẽo gọt tre, đá và vận chuyển. Ta sẽ chỉ cho các vị cách sử dụng vật liệu mới để mối nối được bền chắc nhất. Còn lại, A Tứ, Lão Hứa và các vị khác, chúng ta sẽ bắt đầu đào rãnh dọc theo Con Đường Mòn Cổ, chuẩn bị cho việc đặt ống."
Hắn đã tính toán kỹ lưỡng. Công việc này không chỉ đòi hỏi sức lực mà còn cả sự phối hợp và kỹ thuật. Hắn không thể làm hết mọi thứ một mình, nhưng hắn có thể hướng dẫn, truyền đạt kiến thức và tổ chức họ thành một cỗ máy làm việc hiệu quả. Trong sâu thẳm, Lâm Dịch cảm thấy một áp lực nặng nề. Hắn biết, nếu thất bại, niềm tin mà hắn khó khăn lắm mới gây dựng được sẽ sụp đổ, và có thể hắn sẽ không còn cơ hội thứ hai. Nhưng hắn không cho phép mình lùi bước. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và hắn phải tự mình tạo ra công bằng, tạo ra sự thay đổi. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất và cây cỏ tràn vào lồng ngực, mang theo cả sự quyết tâm và một chút lo lắng. "Vậy thì, chúng ta bắt đầu thôi!"
***
Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng chói chang xuống Vách Đá Nguyệt Quang. Cái tên "Nguyệt Quang" dường như chỉ còn phù hợp vào buổi đêm, còn ban ngày, nơi đây hiện lên vẻ hùng vĩ nhưng cũng đầy khắc nghiệt với những vách đá dựng đứng, lởm chởm và những khe núi sâu hun hút. Tiếng gió rít qua những kẽ đá tạo nên âm thanh u uẩn, vọng đi xa. Mùi đá, mùi đất khô và chút hương nhựa thông từ những cây cổ thụ bám víu trên vách đá lởm chởm, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí hoang sơ.
Tại điểm khởi đầu của hệ thống dẫn nước, công việc đang gặp phải vô vàn trở ngại. Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cùng với vài dân làng trẻ khỏe đang cố gắng lắp đặt những đoạn ống tre đầu tiên. Tuy nhiên, địa hình nơi đây quá phức tạp. Các đoạn tre đã được Tiều phu Lý đẽo gọt cẩn thận ở dưới thôn, nhưng khi đưa lên đây, chúng lại khó khớp vào nhau trên những gờ đá lởm chởm, dốc đứng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, cố gắng vần một tảng đá lớn để làm điểm tựa cho ống tre, nhưng tảng đá cứng đầu không nhúc nhích.
"Thật khó nhằn, Lâm Dịch!" Vương Đại Trụ thở dốc, gân xanh nổi đầy trên cánh tay. "Đá này cứng quá, rìu chặt mãi không mẻ. Lại còn địa hình này nữa, một tấc đất bằng một tấc vàng, mỗi bước đi đều phải cẩn thận." Anh ta quệt mồ hôi trên trán, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ nản lòng. "Con dùng rìu chặt thử mà không hề hấn gì. Tre lại dễ vỡ khi đẽo nếu không cẩn thận. Lỡ mà gãy ống thì lấy gì mà nối?"
Một dân làng trẻ tuổi khác, A Nhị, đứng cạnh, vẻ mặt bắt đầu tỏ ra nghi ngờ. "Liệu chúng ta có nên làm thế này không? Tốn sức mà chưa chắc thành công. Thấy bảo nước phải chảy từ cao xuống thấp, mà chỗ này cứ lên lên xuống xuống, liệu có tới được làng không?" Lời than vãn của A Nhị như một gáo nước lạnh tạt vào tinh thần đang hừng hực của cả nhóm. Những người khác cũng bắt đầu xì xào, ánh mắt dò xét đổ dồn về phía Lâm Dịch.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ trầm ngâm quan sát. Hắn đưa tay sờ vào những vết nứt trên đá, cảm nhận độ thô ráp và lạnh lẽo của nó. Hắn thử dùng sức lay nhẹ một đoạn ống tre đã được đặt tạm, thấy nó lung lay bất ổn. Tình thế đúng như hắn dự đoán. Kế hoạch trên giấy tờ là một chuyện, triển khai thực tế lại là chuyện khác. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, nhưng tri thức cần phải được áp dụng một cách linh hoạt, phù hợp với hoàn cảnh. Hắn nhớ lại những kiến thức về cơ học chất lỏng, về cách gia cố công trình trên địa hình hiểm trở.
Hắn quay sang Tiều phu Lý, người đang đứng cạnh, vẻ mặt đầy suy tư khi nhìn đống tre và đá. "Tiều phu Lý, các vị đã mang theo những vật liệu đặc biệt mà chúng ta tìm thấy ở Di Tích Thần Tộc chứ?"
"Dạ, có đây, Lâm Dịch," Tiều phu Lý đáp, chỉ vào một đống đá có màu sắc lạ lùng và những sợi dây leo xanh sẫm, cứng như thép. Những vật liệu này vẫn còn nguyên vẹn, không hề bị ảnh hưởng bởi quá trình vận chuyển.
Lâm Dịch gật đầu. "Loại đá này, tuy cứng, nhưng nếu biết cách, nó sẽ là nền móng vững chắc nhất. Còn dây leo này, nó không chỉ là dây buộc, mà là một loại vật liệu gia cố tuyệt vời." Hắn tiến đến một khối đá nhỏ màu xám đen, với những đường vân bí ẩn chạy khắp bề mặt. Hắn lấy ra một cái búa nhỏ và một cái đục mà hắn đã chuẩn bị từ trước, rồi cẩn thận gõ vào khối đá. Âm thanh vang lên trong trẻo, sắc bén, không hề đục như đá thông thường. "Loại đá này, tuy cứng nhưng lại giòn hơn đá thường khi chịu lực tác động đúng hướng. Chúng ta sẽ không đẽo nó thành hình vuông vắn, mà sẽ đục thành những cái chốt, những cái nêm để cố định ống tre vào vách đá. Nó sẽ ăn sâu vào kẽ đá tự nhiên, tạo thành một điểm tựa vững chắc." Hắn nói, vừa nói vừa thị phạm, chỉ dẫn Tiều phu Lý cách đục đẽo.
Tiều phu Lý, với kinh nghiệm lâu năm trong nghề đẽo gỗ, đục đá, nhanh chóng nắm bắt được ý của Lâm Dịch. Ông ta thử theo lời Lâm Dịch, và quả nhiên, với một lực tác động vừa phải nhưng đúng trọng tâm, khối đá cứng như thép lại vỡ ra một cách "ngoan ngoãn" theo ý muốn, tạo thành một hình dạng góc cạnh hoàn hảo để chêm vào kẽ đá. "Thật kỳ lạ!" Tiều phu Lý thốt lên, ánh mắt đầy kinh ngạc. "Đúng là chưa từng thấy loại đá nào như thế này!"
Tiếp theo, Lâm Dịch cầm lấy một sợi dây leo xanh sẫm. "Dây leo này không chỉ cứng, mà còn có khả năng đàn hồi và bám dính rất tốt. Chúng ta sẽ dùng nó để buộc chặt các đoạn tre lại với nhau, và cố định ống tre vào các chốt đá vừa đục." Hắn hướng dẫn Vương Đại Trụ cách đan và thắt nút sợi dây, sao cho mối buộc vừa chặt, vừa không làm tổn hại đến ống tre. Sợi dây leo, đúng như lời Vương Đại Trụ nói hôm qua, cứng như thép, nhưng lại rất dẻo dai, dễ dàng uốn lượn theo hình dáng của ống tre, tạo thành những mối nối vô cùng chắc chắn.
"Và nữa," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lướt qua những kẽ đá ẩm ướt. "Địa hình này dốc và không bằng phẳng, nước sẽ khó chảy đều. Chúng ta cần phải tạo ra những đoạn 'bể trung chuyển' nhỏ, nơi nước có thể tụ lại và điều chỉnh lưu lượng trước khi chảy tiếp. Hãy dùng những khối đá lớn hơn từ Di Tích Thần Tộc này, đục rỗng bên trong để tạo thành những bể chứa mini. Khả năng chống thấm của chúng sẽ tốt hơn bất kỳ loại đá nào khác."
Dân làng, từ vẻ hoài nghi ban đầu, giờ đây đã chuyển sang kinh ngạc. Những vật liệu tưởng chừng vô dụng, dưới sự hướng dẫn của Lâm Dịch, lại trở nên vô cùng hữu ích. Ánh mắt họ nhìn Lâm Dịch không còn là sự nghi ngờ, mà là sự ngưỡng mộ và tin tưởng. "Đại ca đúng là thần nhân!" Trần Nhị Cẩu thốt lên, vẻ mặt đầy phấn khích. "Mấy thứ đá này trông thì lạ, nhưng dùng lại hay vô cùng!"
Lâm Dịch cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng áp lực vẫn còn đó. Dự án này mới chỉ bắt đầu, và còn vô vàn khó khăn phía trước. Mồ hôi vẫn lấp lánh trên trán hắn, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn một cách tốt đẹp hơn, hắn phải dẫn dắt những người này vượt qua mọi thử thách, chứng minh rằng *tri thức là vũ khí mạnh nhất* của hắn.
***
Buổi chiều, mặt trời gay gắt treo lơ lửng trên đỉnh đầu, thiêu đốt Con Đường Mòn Cổ. Con đường vốn là một lối đi nhỏ, lầy lội khi mưa, bụi bặm khi nắng, uốn lượn qua những bụi cây rậm rạp và những mỏm đá tự nhiên. Tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nóng, tiếng côn trùng kêu vo ve, và tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất khô. Không khí nặng nề bởi cái nóng và mùi đất ẩm, lá khô, lẫn mùi mồ hôi chua nồng của người lao động.
Dọc theo con đường, nhóm của Trần Nhị Cẩu, A Tứ, Lão Hứa và một số dân làng khác đang hì hụi đào rãnh. Họ dùng những cuốc chim thô sơ, nạo vét từng chút đất đá. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng vất vả dưới cái nắng như đổ lửa. Ai nấy đều lưng trần, mồ hôi nhễ nhại, thấm đẫm tấm vải thô bạc màu.
"Nhanh tay lên một chút, A Tứ!" Trần Nhị Cẩu hô to, dù giọng anh ta cũng đã khản đặc. Anh ta vừa dùng sức nhấc một hòn đá lớn ra khỏi rãnh, vừa thở phì phò. "Đại ca nói phải đào sâu và thẳng, để ống nước không bị nghiêng lệch!"
A Tứ, dáng người cao gầy, hơi nhút nhát, cần cù gật đầu. "Dạ, Nhị Cẩu ca. Con đang cố đây!" Anh ta cúi xuống, tiếp tục đào. Lão Hứa, gương mặt rám nắng và đầy nếp nhăn, cũng không kém phần hăng hái, cẩn thận san phẳng đáy rãnh.
Lâm Dịch đi lại giữa các nhóm, tay cầm một thanh tre dài, dùng nó để kiểm tra độ sâu và độ dốc của rãnh. Hắn không ngừng hướng dẫn, động viên và tự tay giúp sức ở những chỗ khó. Mỗi khi hắn ghé qua, những gương mặt mệt mỏi lại bừng sáng, nỗ lực thêm vài phần. Hắn biết, trong công việc nặng nhọc này, tinh thần là yếu tố quan trọng không kém sức lực.
"Tốt lắm, A Tứ, Lão Hứa," Lâm Dịch nói, giọng hắn tuy mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự khích lệ. "Rãnh đào thế này là đúng rồi. Giờ chúng ta sẽ bắt đầu đặt ống."
Từ phía sau, Tiều phu Lý và hai phu khuân vác đang vác những đoạn ống tre đã được đẽo gọt cẩn thận xuống. Điều đặc biệt là những đoạn ống này không chỉ được khoét rỗng, mà còn được gia cố bằng những cái chốt đá nhỏ từ Di Tích Thần Tộc, và được quấn quanh bằng những sợi dây leo xanh sẫm cứng cáp. Chúng trông chắc chắn hơn hẳn những ống tre bình thường.
"Đại ca, nhìn xem!" Trần Nhị Cẩu phấn khích gọi Lâm Dịch khi anh ta thấy những đoạn ống tre đặc biệt. "Những vật liệu này đúng là kỳ lạ! Cứng hơn đá mà lại dễ đẽo hơn gỗ, lại còn dẻo dai nữa! Mấy mối nối này trông chắc chắn gấp mấy lần dây mây bình thường!" Anh ta dùng tay gõ nhẹ vào một đoạn ống, âm thanh trầm đục vang lên, cho thấy sự kiên cố của nó.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ dùng chúng để đảm bảo hệ thống này bền vững theo thời gian." Hắn chỉ dẫn Trần Nhị Cẩu và A Tứ cách đặt ống tre vào rãnh, đảm bảo các mối nối khít khao và không bị rò rỉ. Hắn còn hướng dẫn họ cách dùng đất đá xung quanh để chèn chặt ống, tránh bị xê dịch. Từng đoạn, từng đoạn ống tre dần được nối liền với nhau, tạo thành một mạch dài uốn lượn theo Con Đường Mòn Cổ. Mồ hôi của Lâm Dịch vẫn đổ như tắm, nhưng trong lòng hắn, một cảm giác hài lòng và hy vọng đang lớn dần.
Hắn nhớ lại những lời của Trương Quản Sự về những kiến thức cổ xưa, về những vật liệu không tưởng. Di Tích Thần Tộc này, với những vật liệu độc đáo của nó, dường như là một minh chứng sống động cho những điều đó. Nó không chỉ giải quyết vấn đề trước mắt của hắn, mà còn mở ra một chân trời mới về tiềm năng của thế giới này. Hắn tự hỏi, liệu còn bao nhiêu bí mật cổ xưa khác đang ẩn giấu, chờ đợi được khám phá? Liệu những vật liệu này có thể được ứng dụng vào những việc gì khác nữa ngoài việc dẫn nước?
Nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, hắn phải tập trung vào từng mối nối, từng đoạn rãnh. Từng giọt mồ hôi rơi xuống, thấm vào đất, như một sự cam kết cho tương lai của thôn làng. "Cứ làm theo ta," Lâm Dịch nói, giọng hắn tuy khàn nhưng đầy quyết đoán. "Nước sẽ chảy về làng thôi!" Hắn nhìn những đoạn ống tre nối tiếp nhau, kéo dài hun hút về phía thôn làng, nơi những mái nhà tranh đang chìm dần trong ánh hoàng hôn đỏ rực. Một ngày làm việc vất vả đã trôi qua, nhưng sự mệt mỏi không thể che lấp đi ánh hy vọng rạng ngời trong mắt hắn và những người dân làng. Niềm tin vào Lâm Dịch, vào một tương lai tốt đẹp hơn, đã được củng cố bằng những hành động cụ thể, bằng những giọt mồ hôi và những đoạn ống tre vững chắc. Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu đầy hứa hẹn, báo hiệu rằng Thôn Làng Sơn Cước sẽ không còn cam chịu số phận cũ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.