Lạc thế chi nhân - Chương 24: Dòng Chảy Hy Vọng: Nước Về Làng
Ánh hoàng hôn cuối cùng trải vàng trên đỉnh Vách Đá Nguyệt Quang, nhuộm đỏ cả một khoảng trời Tây rộng lớn. Gió vẫn thổi hiu hiu, mang theo hơi ẩm từ xa và mùi đất khô nóng, lẫn chút hương cây dại nồng nồng đặc trưng của miền biên thùy. Dưới chân vách đá, dọc theo con đường mòn gập ghềnh, cả thôn làng Sơn Cước đang dồn hết sức lực cho những mét ống dẫn nước cuối cùng. Họ đã làm việc miệt mài từ sáng sớm, và giờ đây, cái đích đã ở ngay trước mắt.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò vẫn đứng vững, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng không hề lung lay ý chí. Hắn đi lại giữa những người thợ, chiếc áo vải thô đã ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào lưng. Từng cử chỉ của hắn đều dứt khoát, từng lời nói đều có trọng tâm, dù giọng đã khàn đi rất nhiều. “Nhanh lên một chút! Cẩn thận kẻo trượt chân! Đoạn này phải thật chắc chắn, nước sẽ chảy mạnh qua đây!” Hắn vừa nói, vừa cúi người kiểm tra một mối nối, dùng ngón tay thô ráp sờ nắn từng kẽ hở nhỏ. Hắn biết, một sai sót dù nhỏ nhất ở đoạn dốc này cũng có thể khiến cả công sức đổ sông đổ bể. Tư duy logic của người hiện đại mách bảo hắn rằng áp lực nước ở đoạn cuối này sẽ là lớn nhất, đòi hỏi sự kiên cố tuyệt đối.
Bên cạnh hắn, Tiều phu Lý với thân hình vạm vỡ, và hai phu khuân vác khác đang tỉ mỉ lắp ghép những đoạn ống tre. Những đoạn ống này không còn là tre bình thường. Chúng được gia cố bằng những chốt đá màu xanh xám từ Di Tích Thần Tộc, và được quấn quanh bằng những sợi dây leo xanh sẫm cứng cáp một cách kỳ lạ. Ánh hoàng hôn phản chiếu lên bề mặt đá, tạo nên một vẻ đẹp vừa hoang sơ vừa huyền bí. “Mấy thứ vật liệu này đúng là kỳ lạ, cứng hơn sắt mà lại nhẹ như lông vũ. Thật không ngờ lại có thể dùng làm ống nước,” Tiều phu Lý trầm trồ, đôi mắt nheo lại vì sự tập trung. Hắn dùng chiếc búa đá nhỏ gõ nhẹ vào mối nối, kiểm tra độ khít khao. Tay hắn quen với gỗ, với đá, nhưng những vật liệu này thực sự khiến hắn kinh ngạc. Lâm Dịch nghe vậy, khẽ gật đầu. Hắn cũng nhận ra điều đó. Những vật liệu này không chỉ bền chắc, mà còn có trọng lượng nhẹ đáng kinh ngạc, giúp giảm bớt gánh nặng khi vận chuyển và lắp đặt. Điều này, trong thế giới thiếu thốn công cụ hiện đại như Đại Hạ, là một lợi thế không thể phủ nhận.
Vương Đại Trụ, với tấm lưng trần vạm vỡ, mồ hôi chảy thành dòng, đang hì hục vác một tảng đá lớn. Anh ta đặt nó vào vị trí được Lâm Dịch chỉ định, dùng sức nặng của mình để giữ vững một điểm chốt quan trọng. Hơi thở hổn hển thoát ra từ lồng ngực anh ta, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường. “Sắp xong rồi, Dịch huynh! Cố lên!” Anh ta hô to, giọng nói vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà. Trần Nhị Cẩu, dù nhỏ con hơn, cũng không kém phần hăng hái. Anh ta đang dùng một cái xẻng gỗ để lấp đất, chèn chặt những đoạn ống đã được đặt xuống. Gương mặt anh ta lấm lem bụi bẩn, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ. Hắn cảm thấy mình đang là một phần của điều gì đó vĩ đại, một điều sẽ thay đổi cuộc sống của cả thôn làng.
Dân làng khác, bao gồm cả A Tứ và Lão Hứa, tiếp sức, chuyền vật liệu, và san phẳng đất đá. Mỗi người một việc, phối hợp nhịp nhàng dưới sự chỉ huy của Lâm Dịch. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên từng khuôn mặt, từng cử chỉ, nhưng không một ai lên tiếng than vãn. Thay vào đó, trong ánh mắt họ là sự hy vọng rạng ngời, sự tin tưởng tuyệt đối vào người thiếu niên đang điều khiển mọi thứ. Lâm Dịch thấy rõ điều đó. Hắn biết, họ không chỉ tin vào dòng nước sẽ chảy về làng, mà họ tin vào hắn, tin vào một tương lai tốt đẹp hơn mà hắn đang cố gắng vẽ ra. Gánh nặng trách nhiệm đè lên vai hắn càng lúc càng lớn, nhưng đó cũng là động lực mạnh mẽ để hắn không ngừng tiến lên.
Hắn tự mình xuống những chỗ hiểm trở nhất, những đoạn dốc cao và lởm chởm đá, nơi việc cố định ống dẫn nước đòi hỏi sự khéo léo và gan dạ. Hắn không ngần ngại lấm lem bùn đất, hay bị những cành cây gai góc cào xước. Đối với hắn, đây không chỉ là một dự án kỹ thuật, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn, một lời hứa với chính bản thân và với những con người đã đặt niềm tin vào hắn. "Mỗi mối nối là một lời cam kết," hắn thầm nhủ. "Mỗi mét ống là một bước tiến." Hắn nhớ lại những kiến thức về áp lực chất lỏng, về độ bền vật liệu từ thế giới cũ, và áp dụng chúng một cách sáng tạo vào những công cụ thô sơ của thế giới này. Sự kết hợp giữa tri thức hiện đại và sự kiên trì cổ đại đã tạo nên một sức mạnh phi thường.
Cuối cùng, sau một tiếng "Rắc!" dứt khoát và mạnh mẽ, đoạn ống cuối cùng được lắp vào đúng vị trí. Âm thanh khô khốc ấy như một tiếng chuông báo hiệu cho sự hoàn thành. Một tiếng reo hò nhỏ nhưng đầy phấn khích vang lên từ nhóm người ở Vách Đá Nguyệt Quang. Đó là tiếng reo hò của sự giải thoát, của niềm vui chiến thắng sau bao ngày vật lộn với đất đá và mồ hôi. Lâm Dịch đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mặn của mồ hôi trên môi và sự đau nhức khắp cơ thể. Hắn nhìn lại toàn bộ hệ thống ống dẫn nước, một mạch dài uốn lượn theo sườn núi, hun hút về phía thôn làng. Ánh hoàng hôn chiếu rọi lên những đoạn ống tre gia cố bằng vật liệu kỳ lạ, khiến chúng lấp lánh như một dải lụa bạc giữa màu xanh xám của núi rừng. Một cảm giác mãn nguyện sâu sắc dâng trào trong lòng hắn, trộn lẫn với sự mệt mỏi tột độ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng con người có thể tự tạo ra công bằng cho mình, bằng chính đôi tay và trí óc." Hắn biết, đây mới chỉ là một bước khởi đầu, nhưng một bước khởi đầu đầy ý nghĩa, không chỉ cho riêng hắn mà cho cả thôn làng Sơn Cước.
***
Khi ánh chiều tà dần buông xuống, biến cả không gian thành một bức tranh huyền ảo của sắc cam, tím và xanh thẫm, tất cả dân làng đã tụ tập đông đủ ở đầu hệ thống dẫn nước, nơi một bể chứa đơn giản bằng đá được xây dựng tạm thời. Bể chứa này, được làm từ những hòn đá cuội lớn nhỏ, được chèn xi măng tự chế từ đất sét và tro, trông tuy thô sơ nhưng chắc chắn. Không khí trở nên im lặng một cách lạ thường, khác hẳn với sự ồn ào, tất bật của ban ngày. Mọi ánh mắt, từ những đứa trẻ tò mò cho đến những người già khắc khổ, đều đổ dồn vào Lâm Dịch. Ánh sáng yếu ớt của buổi hoàng hôn hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch, làm nổi bật vẻ trầm tư và kiên định của hắn.
Lâm Dịch đứng trước một cái van thô sơ, được hắn tự tay thiết kế từ một khúc gỗ khoét rỗng và một miếng da thuộc dày. Đây là khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc mà bao nhiêu công sức, mồ hôi và cả hy vọng của hắn cùng dân làng sẽ được đền đáp – hoặc không. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí mát lạnh của buổi tối. Bao nhiêu kiến thức về thủy lực, về cơ học, về vật liệu đã được hắn vận dụng tối đa trong dự án này. Hắn không có máy móc hiện đại, không có bản vẽ kỹ thuật chi tiết, chỉ có trí óc, sự quan sát, và lòng kiên trì. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và đây là một phần không thể thiếu của nó."
Từ từ, rất từ từ, Lâm Dịch dùng cả hai tay vặn nhẹ chiếc van gỗ. Một tiếng “kẽo kẹt” nhỏ vang lên, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Mọi người nín thở, đôi mắt không chớp, dõi theo từng cử động của hắn. Hắn cảm nhận được một lực đẩy nhẹ từ bên trong ống, như một dòng chảy đang khao khát được giải phóng. Rồi, một dòng nước nhỏ ban đầu, trong vắt và mát lạnh, bắt đầu róc rách chảy ra từ đầu ống, đổ vào bể chứa. Âm thanh "róc rách, róc rách" ấy ban đầu chỉ là một tiếng thì thầm yếu ớt, nhưng nó lại có sức mạnh lay động đến tận đáy lòng mỗi người dân làng.
"Nước về rồi!" Lâm Dịch khẽ nói, giọng hắn hơi khản đi vì xúc động, nhưng ánh mắt lại rạng ngời một niềm vui khó tả.
Dòng chảy mạnh dần, từ một sợi chỉ mảnh mai, nó hóa thành một dòng suối nhỏ, rồi một dòng sông mini, đổ đầy vào bể chứa. Âm thanh nước chảy róc rách không ngừng, tạo thành một bản hòa tấu vui tai, xua tan đi sự căng thẳng bấy lâu. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn long lanh, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Cô bé reo lên một tiếng đầy phấn khích, giọng trong trẻo như tiếng chim hót: "Nước kìa! Ca ca giỏi quá!" Rồi cô bé không kìm được sự tò mò và vui sướng, chạy vội đến bên bể nước, dùng đôi tay nhỏ xíu của mình hứng lấy dòng nước mát lạnh, cười khúc khích. Nụ cười ấy, trong trẻo và hồn nhiên, như một bản giao hưởng chiến thắng.
Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với mái tóc đã lấm tấm bạc, đôi mắt hằn rõ dấu vết thời gian và bao nỗi lo toan, giờ đây không kìm được nước mắt. Bà đưa tay lên che miệng, những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên gò má. "Dịch nhi... con làm được rồi!" Bà thốt lên, giọng nghẹn ngào trong niềm hạnh phúc và tự hào. Bà không thể tin được rằng, đứa con trai gầy gò, yếu ớt của mình, lại có thể làm nên điều kỳ diệu này. Cả cuộc đời bà chưa bao giờ nghĩ đến một ngày nước sạch lại có thể chảy về đến tận làng, đến tận nhà mình như thế này.
Lâm phụ, người lão nông chất phác, da rám nắng và tay chân thô ráp, đứng lặng lẽ bên cạnh Lâm Dịch. Ông không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai con trai mình một cái thật mạnh, nhưng trong cái vỗ vai ấy chất chứa bao nhiêu niềm tự hào, bao nhiêu tình yêu thương. "Thằng bé này... thật sự đã lớn rồi," ông thầm thì, giọng nói đầy xúc động. Ông nhìn Lâm Dịch, nhìn dòng nước trong vắt đang chảy, và cảm thấy một gánh nặng đã được trút bỏ khỏi đôi vai gầy guộc của mình. Ông chưa bao giờ thấy đứa con trai này lại mạnh mẽ và quyết đoán đến thế.
Dân làng vỡ òa trong tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội cả một góc trời. Tiếng cười nói râm ran, tiếng trẻ con nô đùa xung quanh bể nước mới. Một số người vội vàng chạy đến, không kìm được sự háo hức, dùng tay hứng nước, rửa mặt, cảm nhận sự mát lạnh, trong lành của dòng nước. "Thật là nước ngọt!" "Nước sạch quá!" "Trời ơi, cuối cùng cũng không phải gánh nước từ suối xa nữa rồi!" Những tiếng thốt lên đầy phấn khích vang vọng. Đại Nương Lý, một bà lão phúc hậu với khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, chắp tay lại, đôi mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm: "Trời Phật phù hộ! Cuối cùng cũng có nước sạch! Cảm ơn trời đất, cảm ơn Lâm Dịch!" Nước không chỉ là nước, mà là hy vọng, là sự sống, là niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn cho thôn làng.
Lâm Dịch đứng đó, ngắm nhìn khung cảnh ấy. Hắn cảm nhận được sự mát lạnh của không khí buổi tối, mùi đất ẩm và hơi nước thoang thoảng. Hắn nhìn những khuôn mặt rạng rỡ, những đôi mắt hạnh phúc, và trong lòng hắn dâng lên một cảm giác ấm áp, lạ lùng. Đó không phải là cảm giác của một anh hùng, mà là cảm giác của một người đã làm được điều ý nghĩa, một người đã thực hiện được lời hứa với chính mình và với những người xung quanh. Hắn từng nghĩ rằng hắn chỉ cần sinh tồn, bảo vệ gia đình, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng, việc giúp đỡ những người khác, việc tạo ra một sự thay đổi tích cực, cũng mang lại một niềm hạnh phúc không gì sánh bằng. Nhưng trong sâu thẳm, hắn vẫn không khỏi suy tư. Dòng nước này sẽ thay đổi cuộc sống của họ, nhưng liệu nó có thu hút những ánh mắt thèm khát khác không? Liệu sự bình yên này có kéo dài được bao lâu?
***
Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc trên bầu trời đen nhung, những vì sao lấp lánh như vô số viên kim cương rải rác. Ánh trăng đổ xuống, phản chiếu lung linh trên mặt nước trong veo của bể chứa mới. Phần lớn dân làng đã trở về nhà, nhưng tiếng cười nói, tiếng bàn tán râm ran vẫn còn vọng lại từ những mái nhà tranh, không khí tràn ngập niềm vui và sự nhẹ nhõm.
Lâm Dịch ngồi bên Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt cạnh bể nước. Tiểu Nguyệt, sau một ngày dài phấn khích và nô đùa với dòng nước mới, đã ngủ gục trên vai Lâm Dịch, hơi thở đều đều. Hắn khẽ vuốt mái tóc mềm mại của em gái, trong lòng tràn ngập yêu thương và một chút lo lắng. Lâm phụ và Lâm mẫu ngồi lặng lẽ, ánh mắt cũng hướng về phía bể nước, nhưng trong sự im lặng của họ là sự mãn nguyện sâu sắc. Mùi đất ẩm và không khí trong lành của núi rừng ban đêm phảng phất, mang theo hơi sương se lạnh.
"Nước... chỉ là bước khởi đầu," Lâm Dịch thầm nghĩ, ánh mắt hắn dõi theo ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. "Nhưng đây là sự khởi đầu cho một cuộc sống tốt đẹp hơn. Liệu có ai để ý đến sự thay đổi này không? Liệu những kẻ bên ngoài kia có để yên cho thôn làng này không?" Hắn biết, trong một thế giới khắc nghiệt như Đại Hạ, bất kỳ thứ gì quý giá cũng có thể trở thành mục tiêu của những kẻ tham lam. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, nó cũng là con dao hai lưỡi. Việc hắn mang nước về làng, cải thiện điều kiện sống, chắc chắn sẽ không thể che giấu mãi mãi.
Bỗng, một bóng người gầy gò, lưng còng chậm rãi đến ngồi cạnh Lâm Dịch. Đó là Lão Hồ, mái tóc bạc phơ được ánh trăng chiếu rọi càng thêm trắng xóa. Đôi mắt tinh anh của lão nheo lại, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi chìm vào bóng tối thăm thẳm. Lão không nói gì ngay, chỉ khẽ thở dài một tiếng.
"Dòng nước này sẽ nuôi sống cả làng," Lão Hồ khẽ nói, giọng trầm ngâm, như tiếng gió đêm rì rào. "Nhưng cũng sẽ là dòng chảy thu hút ánh mắt của những kẻ đói khát khác, Lâm Dịch à." Lời nói của lão như một gáo nước lạnh tạt vào niềm vui vừa mới chớm nở trong lòng Lâm Dịch. Hắn quay sang nhìn Lão Hồ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư.
"Ý của Lão Hồ là... Trần Thị Gia Tộc?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói đầy cẩn trọng. Hắn đã lờ mờ đoán được điều này, nhưng nghe từ miệng Lão Hồ, cảm giác lại khác hẳn. Trần Thị Gia Tộc, cái tên đã trở thành nỗi ám ảnh của bao thôn dân vùng biên thùy, một thế lực thối nát và tàn bạo, luôn tìm cách bóc lột những người yếu thế.
Lão Hồ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng đêm. "Mọi thứ quý giá đều có cái giá của nó. Giờ đây, thôn làng ta đã có một thứ quý giá." Lão ngừng một chút, rồi tiếp lời, "Nước không chỉ là nước, Lâm Dịch. Nó là sự sống, là sức mạnh, là sự độc lập. Ai nắm giữ nguồn nước, người đó nắm giữ quyền lực. Trần Thị Gia Tộc sẽ không bao giờ bỏ qua một nguồn lợi lớn như thế này, ngay cả khi nó chỉ là một con suối nhỏ trên núi." Lão Hồ nói, giọng đầy chua chát, như thể lão đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều sự tàn bạo. Lời nói của lão gợi lên một bức tranh u ám về tương lai, về những cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ vì miếng cơm manh áo, vì sự sống.
Lâm Dịch siết chặt tay Lâm Tiểu Nguyệt đang ngủ gục bên cạnh. Hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của em gái truyền sang hắn, làm dịu đi chút lạnh lẽo trong lòng. Hắn nhìn về phía xa, nơi bóng tối của núi rừng bao phủ, nơi mà hắn biết, những nguy hiểm, những thử thách mới đang rình rập. Hắn biết rằng đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một khởi đầu. Cuộc chiến sinh tồn vẫn còn dài và đầy thử thách. Hắn không thể chỉ nghĩ đến việc bảo vệ gia đình mình nữa, mà còn phải nghĩ đến cả thôn làng này.
Hắn cũng chợt nhớ đến những vật liệu đặc biệt từ Di Tích Thần Tộc mà họ đã sử dụng. Những cái chốt đá cứng như sắt mà nhẹ như lông vũ, những sợi dây leo dẻo dai đến khó tin. Chúng đã giúp hắn giải quyết vấn đề nước, nhưng liệu chúng còn có thể làm được gì khác nữa? Liệu có phải chúng là tàn tích của một nền văn minh cổ đại đã bị lãng quên, một nền văn minh sở hữu những bí mật mà thế giới hiện tại không ai còn biết đến? Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn tự nhủ một lần nữa. Và hắn, với tư duy hiện đại của mình, sẽ không ngừng tìm tòi, khám phá.
Anh nhẹ nhàng đứng dậy, không làm Tiểu Nguyệt tỉnh giấc, đi một vòng quanh bể nước, kiểm tra lại lần cuối trước khi về nhà. Hắn dùng tay chạm vào thành bể đá thô ráp, cảm nhận sự mát lạnh của nước, sự chắc chắn của công trình. Hắn đã mang nước về làng, nhưng giờ đây, hắn phải nghĩ cách để giữ được nguồn nước ấy, để bảo vệ những con người đã tin tưởng vào hắn. Nỗi lo lắng không thể che lấp đi niềm tự hào, nhưng nó lại là một động lực mạnh mẽ hơn, nhắc nhở hắn rằng hành trình của một "người lạc thế" ở Đại Hạ này mới chỉ thực sự bắt đầu, và những thách thức phía trước sẽ không ngừng thử thách sự kiên cường và khả năng thích nghi của hắn. Đêm đó, dưới ánh trăng soi sáng, Lâm Dịch không chỉ nhìn thấy dòng nước, mà còn nhìn thấy cả gánh nặng của tương lai.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.