Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 25: Dòng Nước Mát Lành và Bóng Dáng Viễn Phương

Đêm dần tàn, mang theo hơi sương lạnh lẽo và những suy tư nặng trĩu. Khi Lâm Dịch trở về nhà, cả thôn làng đã chìm vào giấc ngủ. Chỉ có ánh trăng vẫn dõi theo từng bước chân hắn, như một người bạn đồng hành thầm lặng trong hành trình đầy chông gai này. Hắn khẽ khàng đặt Lâm Tiểu Nguyệt đang ngủ say vào giường, đắp cẩn thận tấm chăn cũ kỹ. Nhìn khuôn mặt thơ ngây của em gái, hắn thở dài một hơi. Lời nói của Lão Hồ vẫn văng vẳng bên tai, nhắc nhở hắn về những nguy hiểm rình rập, về cái giá của sự sống và sự độc lập. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, nhưng giờ đây, ưu tiên đó đã không còn đơn thuần là lo miếng ăn, cái mặc. Nó đã mở rộng ra, bao gồm cả việc bảo vệ những gì mình đã gây dựng, bảo vệ những con người đã đặt niềm tin vào hắn.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước, một cảnh tượng chưa từng có đã hiện ra. Tiếng trẻ con cười đùa rộn ràng hơn mọi ngày, tiếng gà gáy cũng dường như vui vẻ hơn. Mùi khói gỗ từ các căn bếp mới nhóm lửa quyện với mùi đất ẩm sau một đêm sương đêm, tạo nên một không khí thanh bình đến lạ. Dân làng, với những chiếc chum, vò, xô, chậu đủ loại, không còn phải lặn lội xuống tận con suối xa tít tắp dưới chân núi. Họ tụ tập quanh chiếc bể nước mới toanh ngay giữa làng, nơi dòng nước trong vắt từ Vách Đá Nguyệt Quang vẫn đang chảy không ngừng nghỉ, tạo nên một bản nhạc róc rách êm tai.

Lâm Dịch đứng tựa cửa, lặng lẽ quan sát. Hắn thấy Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn quen thuộc, đang múc từng gáo nước trong veo đổ vào chum, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian nhưng giờ đây lại rạng ngời một niềm vui giản dị. Bà đưa tay chạm vào dòng nước mát lạnh, đôi mắt long lanh. "Nước trong thật! Ngọt hơn nước sông nhiều!" Giọng bà run run, như vẫn còn chưa tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Bên cạnh bà, Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé với đôi mắt to tròn ngây thơ, không ngừng reo hò, chạy quanh bể nước, dùng tay vốc nước lên hắt vào mặt, cười khúc khích. "Ca ca thật lợi hại! Nước chảy từ trên núi xuống!" Tiếng cười trong trẻo của em gái vang vọng khắp sân, như một khúc ca của hy vọng.

Lâm phụ, với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp vì lao động, đặt tay lên vai Lâm Dịch, ánh mắt đầy tự hào. "Dịch nhi, con đã làm được điều mà cả làng mơ ước bao đời nay." Giọng ông trầm ấm, chất chứa sự biết ơn sâu sắc. Đối với những người dân thôn nghèo khó này, nước không chỉ là nguồn sống, mà còn là một phép màu, một sự giải thoát khỏi gánh nặng mưu sinh hàng ngày. Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nghĩ, và giờ đây, nó đã mang lại những thành quả hữu hình, ấm lòng.

Dân làng ai nấy đều hớn hở. Đại Nương Lý, người phụ nữ lam lũ thường ngày phải vác hai gáo nước nặng trĩu, giờ đây chỉ cần bước vài bước là có thể lấy đầy chum. Tiều phu Lý múc nước rửa mặt, rũ bỏ hết mệt mỏi sau một đêm dài. Những ánh mắt họ nhìn Lâm Dịch không chỉ còn là sự kính trọng đơn thuần, mà còn là một niềm tin vững chắc, một sự biết ơn không lời. Hắn cảm nhận được sức nặng của niềm tin đó, và cũng nhận ra trách nhiệm lớn hơn mà hắn vừa gánh vác. Dòng nước này không chỉ là nước, nó là biểu tượng của sự thay đổi, của một cuộc sống tốt đẹp hơn mà hắn đã mang đến.

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ được ánh nắng ban mai chiếu rọi càng thêm trắng xóa, cũng chậm rãi bước đến bên bể nước. Lão không nói nhiều, chỉ khẽ mỉm cười nhìn dòng nước chảy. "Dòng nước này không chỉ rửa trôi bụi bẩn, mà còn gột sạch những lo âu trong lòng người dân. Nhưng nước chảy về đâu, mắt người cũng theo đó mà nhìn tới..." Lão nói, giọng trầm ngâm, ánh mắt tinh anh thoáng nhìn Lâm Dịch. Lời nói của lão như một tiếng chuông cảnh tỉnh, nhắc nhở Lâm Dịch rằng niềm vui này chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Hắn biết, trong một thế giới khắc nghiệt như Đại Hạ, bất kỳ sự sung túc nào cũng có thể trở thành mục tiêu của lòng tham. Dòng nước mát lành này, dù là phúc lành cho dân làng, cũng sẽ là một miếng mồi ngon thu hút những ánh mắt đói khát từ bên ngoài.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi không khí trong lành buổi sớm. Hắn cảm nhận được sự mát lạnh của nước khi chạm vào tay, sự chắc chắn của những phiến đá ghép thành bể, và cả sự ấm áp của tình người đang dâng trào trong thôn làng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn vẫn không thể gạt bỏ đi nỗi lo lắng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. Để giữ được sự bình yên này, để bảo vệ những con người đã tin tưởng vào hắn, hắn không thể chỉ dừng lại ở đây. Hắn phải nghĩ xa hơn, phải hành động mạnh mẽ hơn. Hắn biết, hành trình sinh tồn của mình mới chỉ thực sự bắt đầu, và những thách thức phía trước sẽ không ngừng thử thách sự kiên cường và khả năng thích nghi của hắn.

***

Buổi trưa, nắng nhẹ và gió mát thổi hiu hiu qua những tán lá xanh um tùm của cây cổ thụ đầu làng. Dưới gốc cây rợp bóng mát, Lâm Dịch ngồi đối diện Lâm phụ và Lão Hồ. Bữa cơm trưa đã kết thúc, nhưng câu chuyện vẫn chưa dứt. Lâm Dịch gắp một miếng thịt khô, chậm rãi nhai. Hắn đã dành cả buổi sáng để quan sát, để lắng nghe những lời bàn tán, những tiếng cười nói của dân làng. Niềm vui là thật, nhưng nỗi lo vẫn còn đó. Hắn nhìn Lão Hồ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định.

"Dòng nước này chỉ là khởi đầu," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng chứa đầy sức nặng. Hắn nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi trùng điệp ẩn hiện trong làn sương mỏng, nơi mà hắn biết, còn nhiều điều bí ẩn chưa được khám phá. "Chúng ta cần nghĩ xa hơn, làm thế nào để cuộc sống của mọi người được cải thiện bền vững. Không chỉ là có nước sạch, mà còn là có cơm ăn áo mặc đầy đủ, có thể sống mà không phải nơm nớp lo sợ." Hắn biết, để làm được điều đó, chỉ trông chờ vào việc trồng trọt quanh làng là không đủ.

Lão Hồ khẽ gật đầu, ánh mắt tinh anh nheo lại, như đang nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng Lâm Dịch. "Đúng vậy, dòng nước này là phúc, nhưng cũng có thể là họa. Những kẻ đói khát sẽ không bỏ qua đâu. Chúng ta cần chuẩn bị." Giọng lão trầm ngâm, như tiếng gió rì rào qua những phiến đá cổ. "Trần Thị Gia Tộc, chúng không chỉ muốn đất, muốn sức lao động, chúng muốn cả những thứ mà mắt chúng nhìn thấy có giá trị. Nguồn nước này, sớm muộn gì cũng sẽ lọt vào mắt chúng." Lão Hồ nói, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.

Lâm phụ trầm ngâm lắng nghe, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ sự ưu tư. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo của Trần Thị Gia Tộc, quá nhiều lần dân làng bị bóc lột đến tận xương tủy. Ông biết, lời Lão Hồ nói không phải là hù dọa. "Nhưng... chúng ta có thể làm gì, Dịch nhi? Thôn làng mình nhỏ bé, yếu ớt, làm sao chống lại được Trần Thị?" Giọng ông đầy bất lực, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin vào đứa con trai thông minh của mình.

Lâm Dịch đặt miếng thịt xuống, phủi tay. "Chống lại không có nghĩa là dùng vũ lực. Chúng ta phải dùng trí tuệ." Hắn suy nghĩ một lát, rồi nói tiếp, "Con muốn thử ra thị trấn, xem có thể tìm được cơ hội nào không. Có lẽ chúng ta có thể bán một vài sản vật đặc biệt của làng, hoặc tìm hiểu về các loại thảo dược quý hiếm... Chúng ta không thể chỉ ngồi yên chờ đợi tai họa ập đến." Hắn nhớ lại những vật liệu đặc biệt từ Di Tích Thần Tộc mà họ đã dùng để xây hệ thống dẫn nước. Những phiến đá cứng như sắt mà nhẹ như lông vũ, những sợi dây leo dẻo dai đến khó tin. Liệu chúng có giá trị thương mại không? Hay chỉ là những thứ kỳ lạ không ai biết đến? "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc nhủ bản thân. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ hơn về thế giới bên ngoài thôn làng này.

Lâm phụ nhìn Lâm Dịch một lúc lâu, rồi thở dài. "Con nói phải. Cứ ngồi yên một chỗ, thì chỉ có nước chờ chết đói hoặc bị người ta đè đầu cưỡi cổ. Nhưng ra ngoài, con phải cẩn thận. Bên ngoài thôn làng này, lòng người hiểm ác lắm." Ông tin tưởng con trai mình, nhưng cũng không khỏi lo lắng cho sự an toàn của hắn.

Lão Hồ khẽ nhấp một ngụm trà loãng, rồi nói, "Thị trấn không phải là nơi an toàn tuyệt đối. Người của Trần Thị có thể có mặt ở khắp nơi. Nhưng nó cũng là nơi giao thương, nơi có thể tìm thấy thông tin, tìm thấy những cơ hội mới. Lâm Dịch, con có mắt nhìn xa trông rộng, có trí tuệ hơn người. Cứ đi đi, nhưng đừng bao giờ quên rằng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự cẩn trọng sẽ giúp con sống sót." Lão Hồ nói, giọng đầy thâm ý. "Con mang theo vài thứ đặc biệt, có thể thu hút sự chú ý. Hãy nhớ, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người."

Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi này. Hắn đã chọn ra một vài mẫu vật nhỏ từ Di Tích Thần Tộc – những mảnh đá nhỏ màu xanh lam lấp lánh, nhẹ như không khí nhưng cứng cáp lạ thường, cùng một vài loại thảo dược mà hắn đã tìm thấy gần đó, mà theo ký ức của hắn, chúng có vẻ ngoài khá đặc biệt, không giống những loại cây cỏ thông thường. Hắn không biết chúng có giá trị gì không, nhưng ít nhất, chúng có thể là một điểm khởi đầu cho cuộc thăm dò thị trường của hắn. Hắn không mơ mộng sẽ làm giàu ngay lập tức, nhưng việc hiểu rõ thị trường, hiểu rõ giá trị của những thứ mà làng có thể sản xuất, là điều tối quan trọng để xây dựng một tương lai bền vững.

Hắn cũng đã dặn dò Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đi cùng. Đại Trụ vạm vỡ, trung thực, sẽ là người bảo vệ đáng tin cậy. Nhị Cẩu nhanh nhẹn, hoạt bát, có thể giúp hắn quan sát và dò hỏi thông tin. Với ba người, họ sẽ an toàn hơn khi đối mặt với những hiểm nguy tiềm tàng trên đường. Lâm Dịch nhìn về phía mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng óng xuống thôn làng. "Đã đến lúc rồi," hắn thầm nghĩ. "Đã đến lúc phải bước ra khỏi cái ao làng này, để tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà có lẽ, chỉ có mình ta mới có thể nhìn thấy."

***

Con đường từ Thôn Làng Sơn Cước đến thị trấn gần nhất không quá xa, nhưng cũng đủ hiểm trở để khiến một người bình thường phải e ngại. Tuy nhiên, với Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, đó chỉ là một hành trình cần vượt qua. Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch một cái đầu, đi trước mở đường. Khuôn mặt chất phác của hắn đanh lại, đôi mắt cảnh giác quét qua hai bên đường, nơi những bụi cây rậm rạp có thể ẩn chứa hiểm nguy. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, đi sau cùng, đôi mắt sáng lanh lợi không ngừng quan sát. Hắn thỉnh thoảng lại huýt sáo một điệu nhạc vui tai, cố gắng xua đi sự căng thẳng. Lâm Dịch đi giữa, trên vai là một túi vải thô sơ chứa những vật phẩm đặc biệt mà hắn muốn thử bán. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe tiếng bước chân của hai người bạn, tiếng chim hót líu lo trong rừng, và tiếng gió rì rào qua những tán cây.

Thị trấn hiện ra sau một khúc quanh, nằm bình yên dưới ánh nắng chiều dịu dàng. Khác xa với sự tĩnh lặng của thôn làng, nơi đây tấp nập tiếng người qua lại, tiếng ngựa xe lạch cạch, tiếng rao hàng ồn ã. Mùi hương của các loại gia vị, thảo dược, thức ăn nướng quyện vào nhau, tạo nên một không khí nhộn nhịp, đầy sức sống. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt. "Thị trấn này tuy nhỏ nhưng cũng tấp nập. Người của Trần Thị Gia Tộc có lẽ cũng thường xuyên qua lại đây," hắn thầm nghĩ, không quên lời cảnh báo của Lão Hồ.

Họ tìm một quán trọ nhỏ để gửi gắm ngựa và những vật phẩm khác, sau đó Lâm Dịch dẫn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đến một quán trà nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Hắn đã quan sát thấy nó có vẻ ngoài thanh lịch hơn những quán ăn ồn ào khác, và thường có những thương nhân ăn mặc khá giả lui tới. Khi bước vào, một mùi trà thơm dịu nhẹ lập tức xộc vào mũi, xua tan đi bụi đường. Bên trong quán, không gian khá yên tĩnh, được trang trí bằng những bức tranh thủy mặc đơn giản và những chậu cây cảnh xanh tươi. Ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch bóng loáng. Tiếng trò chuyện râm ran, không quá lớn, hòa lẫn với tiếng chén đĩa va vào nhau một cách tinh tế.

Một nữ nhân viên quán trà, dáng người thanh tú, mặc chiếc áo dài màu xanh ngọc đơn giản, nhanh chóng bước đến, nở nụ cười duyên dáng. "Ba vị khách quý muốn dùng loại trà nào? Quán chúng tôi có trà Vân Sơn mới hái, rất thơm, và cả trà Nguyệt Long thượng hạng từ phương Bắc." Giọng nàng trong trẻo, chuyên nghiệp.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua các bàn trà. Hắn nhận thấy một vài người ăn mặc sang trọng, có lẽ là các thương nhân lớn, đang ngồi đàm đạo. Một vị trưởng đoàn buôn với vóc dáng trung bình, vẻ mặt tính toán, đang ngồi ở góc phòng, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc qua phía họ. Hắn quay sang nữ nhân viên. "Cho chúng tôi ba chén trà Vân Sơn. Và làm ơn, cho tôi mượn một chiếc bàn nhỏ ở góc này, tôi muốn bày ra một vài vật phẩm."

Nữ nhân viên không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ khẽ cúi đầu. "Vâng, xin mời ba vị." Nàng dẫn họ đến một chiếc bàn gỗ nhỏ nằm sát cửa sổ, nơi ánh sáng tự nhiên tốt nhất. Lâm Dịch cẩn thận đặt túi vải xuống, lấy ra vài mảnh đá màu xanh lam lấp lánh và vài cành thảo dược khô. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi xuống, ánh mắt tò mò nhìn Lâm Dịch. Họ vẫn chưa hiểu ý định thực sự của hắn.

Vừa lúc đó, một bóng người thanh lịch bước vào quán trà. Đó là một cô nương trẻ tuổi, dáng người thanh tú, mái tóc đen búi cao gọn gàng, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư. Nàng mặc bộ trang phục nhã nhặn, chất liệu vải tốt, toát lên vẻ chuyên nghiệp và khí chất hơn người. Lâm Dịch lập tức nhận ra nàng không phải là người thường. Nàng là Tô Mẫn, người mà hắn đã từng nghe nói đến trong những lần hiếm hoi dân làng ra thị trấn giao dịch. Nàng là một thương nhân trẻ tuổi nhưng rất có tài, đứng đầu một thương hội nhỏ trong vùng, và cũng là người đã từng có vài lần gián tiếp giúp đỡ thôn làng trong những giao dịch nhỏ.

Tô Mẫn chậm rãi bước đến quầy, gọi một chén trà. Ánh mắt nàng vô tình lướt qua bàn của Lâm Dịch, rồi dừng lại ở những vật phẩm hắn bày ra. Đôi mắt sắc sảo của nàng nheo lại, lộ vẻ hứng thú. Nàng bước đến gần, lịch sự hỏi. "Vật này của công tử... khá thú vị. Không biết công tử có thể cho ta biết xuất xứ không?" Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức hút, toát lên sự tự tin. Mùi hương thoang thoảng từ nàng, không quá nồng, chỉ đủ để lại một ấn tượng khó quên.

Lâm Dịch ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nàng. Hắn khẽ mỉm cười. "Chỉ là sản vật từ núi sâu quê tôi. Không biết Tô cô nương có nhã hứng thu mua không?" Hắn nói, giọng điệu bình thản, nhưng trong lòng lại âm thầm đánh giá đối phương. Hắn biết, đây là cơ hội để mở rộng tầm nhìn của mình, để tìm hiểu về thế giới thương trường phức tạp này. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, có chút ngạc nhiên. Họ chưa từng thấy Lâm Dịch nói chuyện với một người phụ nữ xa lạ một cách tự tin và điềm tĩnh đến vậy. Trưởng đoàn buôn ở góc phòng cũng khẽ nhướn mày, ánh mắt tò mò dõi theo cuộc đối thoại.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt lướt qua khung cửa sổ quán trà, tô điểm cho không gian một vẻ lãng mạn, trầm lắng. Cuộc trò chuyện giữa Lâm Dịch và Tô Mẫn đã kéo dài hơn hắn dự kiến. Nàng quả nhiên thông minh và sắc sảo, không hổ danh là một thương nhân có tiếng. Nàng không chỉ hỏi về nguồn gốc của những mảnh đá và thảo dược khô, mà còn hỏi về đặc tính, số lượng tiềm năng, và cả những điều kiện khí hậu, địa hình nơi chúng được tìm thấy.

"Những thứ này... quả thực rất độc đáo," Tô Mẫn nói, nàng nhẹ nhàng nâng một mảnh đá xanh lam lên, đặt giữa lòng bàn tay. Ánh sáng vàng cam của hoàng hôn khiến nó càng thêm lấp lánh. "Cứng như sắt, nhưng lại nhẹ như lông vũ. Thảo dược này, tuy có vẻ ngoài không bắt mắt, nhưng lại tỏa ra một mùi hương rất đặc biệt, pha chút hoang dã mà lại thanh khiết." Nàng ngước nhìn Lâm Dịch, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ suy tư. "Nếu công tử có thể cung cấp số lượng lớn, chắc chắn sẽ có giá trị không nhỏ. Có lẽ, không chỉ ở thị trấn này, mà còn ở những thành phố lớn hơn."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú. Hắn biết, Tô Mẫn đang thăm dò, và hắn cũng đang thăm dò nàng. Hắn không nói rõ nguồn gốc từ Di Tích Thần Tộc, chỉ mập mờ nói là "núi sâu quê tôi." Hắn muốn giữ lại những bí mật đó cho riêng mình. "Số lượng thì có thể, nhưng cần thời gian để thu thập. Quan trọng là, Tô cô nương có thể định giá chúng như thế nào?" Hắn hỏi thẳng, không vòng vo.

Tô Mẫn mỉm cười, nụ cười rất nhẹ, đủ để lộ vẻ tự tin và chuyên nghiệp. "Định giá cần phải qua kiểm định kỹ càng. Nhưng ta có thể đảm bảo, sẽ không thấp hơn giá thị trường của những vật phẩm quý hiếm tương tự. Tuy nhiên, nếu công tử muốn tìm kiếm những thứ độc đáo thực sự, có lẽ nên nhìn xa hơn. Ví dụ như những thảo dược sinh trưởng ở Huyết Nguyệt Sa Mạc, chúng có giá trị gấp trăm lần những loại bình thường." Nàng nói, đôi mắt lấp lánh như đang nhìn về một chân trời xa xăm.

Lâm Dịch khẽ nhướn mày. Huyết Nguyệt Sa Mạc? Hắn đã từng nghe loáng thoáng về cái tên đó trong những câu chuyện phiếm của dân làng, một vùng đất hoang mạc rộng lớn, khắc nghiệt, cát đỏ như máu, nơi chỉ có những kẻ liều lĩnh nhất mới dám đặt chân tới. "Huyết Nguyệt Sa Mạc? Nghe nói đó là nơi cực kỳ khắc nghiệt, cát đỏ như máu..."

Tô Mẫn gật đầu. "Chính vì khắc nghiệt nên mới có những vật phẩm quý hiếm không nơi nào có được. Những loại thảo dược đặc biệt, những khoáng vật độc đáo, thậm chí cả những loài động vật dị thường mang trong mình sức mạnh kỳ lạ. Đương nhiên, rủi ro cũng không nhỏ. Những cơn bão cát có thể nuốt chửng cả một đoàn lữ hành, những quái vật sa mạc có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Nhưng với tầm nhìn của công tử, có lẽ đó là cơ hội lớn." Nàng khẽ lấy ra từ tay áo một tấm bản đồ da cũ kỹ, trải nhẹ lên bàn. Trên đó, một vùng đất rộng lớn được tô màu đỏ sẫm, với những ký hiệu kỳ lạ và những con đường mờ ảo. Nàng dùng ngón tay thon dài chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Đây là con đường mà các đoàn buôn lớn thường dùng, tuy dài nhưng ít nguy hiểm hơn. Nhưng những thứ quý giá nhất thường nằm ở những vùng sâu hơn, chưa được khám phá."

Lâm Dịch nhìn vào bản đồ, ánh mắt hắn dần mở rộng. Huyết Nguyệt Sa Mạc... một thế giới hoàn toàn khác, một chân trời mới đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng những cơ hội khổng lồ. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng cùng lúc, một sự tò mò mạnh mẽ trỗi dậy. "Liệu có thể khai thác được gì ở đó không?" Hắn thầm nghĩ, trong lòng đã bắt đầu phác thảo những kế hoạch, những tính toán. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," và giờ đây, Tô Mẫn đã mở ra cho hắn một cánh cửa dẫn đến một kho tàng tri thức mới, một thế giới mới để khám phá.

Họ tiếp tục trao đổi về việc hợp tác mua bán các sản vật từ làng Lâm Dịch. Tô Mẫn tỏ ra rất chuyên nghiệp, đưa ra những điều khoản rõ ràng, minh bạch. Nàng không ép giá, mà ngược lại, còn đưa ra những lời khuyên hữu ích về cách bảo quản, vận chuyển hàng hóa. Lâm Dịch cảm thấy khá hài lòng. Cuộc gặp gỡ này không chỉ giúp hắn bán được những vật phẩm đặc biệt, mà còn mang lại cho hắn một đối tác tiềm năng, một người có thể giúp hắn mở rộng tầm nhìn ra khỏi phạm vi thôn làng nhỏ bé.

Khi Lâm Dịch đứng dậy, định cáo từ, Tô Mẫn khẽ gọi hắn. "Công tử Lâm Dịch, ta có một cảm giác rằng, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau nhiều. Thế giới này rộng lớn, nhưng những kẻ có tài và có tầm nhìn thì không nhiều." Nàng nói, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào hắn, như đang nhìn thấu tâm can.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi. "Mong là vậy, Tô cô nương." Hắn cúi đầu chào, rồi cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu rời khỏi quán trà. Trưởng đoàn buôn ở góc phòng vẫn dõi theo họ, ánh mắt đầy tính toán và suy tư.

Bước ra ngoài, màn đêm đã bao phủ khắp thị trấn. Gió đêm mát mẻ thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm. Lâm Dịch hít thở thật sâu. Hắn đã mang nước về làng, nhưng giờ đây, hắn phải nghĩ cách để giữ được nguồn nước ấy, để bảo vệ những con người đã tin tưởng vào hắn. Nỗi lo lắng không thể che lấp đi niềm tự hào, nhưng nó lại là một động lực mạnh mẽ hơn, nhắc nhở hắn rằng hành trình của một "người lạc thế" ở Đại Hạ này mới chỉ thực sự bắt đầu, và những thách thức phía trước sẽ không ngừng thử thách sự kiên cường và khả năng thích nghi của hắn. Đêm đó, dưới ánh trăng soi sáng, Lâm Dịch không chỉ nhìn thấy dòng nước, mà còn nhìn thấy cả gánh nặng của tương lai, và cả một vùng Huyết Nguyệt Sa Mạc rộng lớn đang chờ đợi hắn khám phá.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free