Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 26: Dòng Chảy Sức Sống và Khát Vọng Mới

Màn đêm buông xuống thị trấn, mang theo một làn gió mát mẻ, như muốn gột rửa đi những bụi bặm và ồn ào của một ngày dài. Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bước đi trên con đường đá gồ ghề, bóng họ đổ dài dưới ánh trăng mờ nhạt. Những lời của Tô Mẫn vẫn văng vẳng bên tai hắn, đặc biệt là về Huyết Nguyệt Sa Mạc và những cơ hội tiềm ẩn nơi đó. Hắn biết, đó là một chân trời xa vời, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về sự bao la của thế giới này, và về những giới hạn mà hắn không thể tự đặt ra cho mình. Trở về Thôn Làng Sơn Cước, ánh sáng vàng ấm áp hắt ra từ những ngôi nhà tranh vách đất quen thuộc. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm và mùi cỏ dại quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ. Bình yên đó không phải là sự tĩnh lặng tuyệt đối, mà là một nhịp điệu sống động, nơi mỗi hơi thở, mỗi tiếng cười đều mang theo ý nghĩa của sự sinh tồn và gắn kết. Hắn đã mang nước về làng, một hành động tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh thay đổi cả một cộng đồng. Tuy nhiên, nỗi lo lắng vẫn len lỏi trong tâm trí hắn. Bình yên này, liệu có thể giữ được bao lâu?

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức Lâm Dịch. Khác với những buổi sáng trước, căn nhà không còn chìm trong tiếng ho khan của Lâm Tiểu Nguyệt hay tiếng càu nhàu mệt mỏi của Lâm mẫu khi phải gánh nước từ suối xa về. Một làn gió nhẹ mang theo hương thơm của cỏ cây và hơi ẩm từ đất, thổi vào phòng, xua đi cái oi bức của đêm hè. Hắn mở mắt, nhìn về phía chiếc giường gỗ mục nát, nơi Lâm Tiểu Nguyệt vẫn còn say giấc. Khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé giờ đây hồng hào hơn, không còn vẻ xanh xao tiều tụy như trước. Hơi thở đều đặn, êm ái, không còn những tiếng rít khò khè đáng lo ngại. Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Đây chính là những gì hắn muốn bảo vệ, những điều đơn giản nhưng lại vô cùng quý giá ở thế giới này.

Tiếng nước chảy róc rách từ vại nước lớn đặt ngay góc nhà, nơi Lâm mẫu đang lúi húi rửa rau. Nước trong vắt, không còn cặn bẩn hay rong rêu như những ngày phải dùng nước suối. "Dịch nhi, con dậy rồi à? Ra đây ăn sáng, hôm nay mẹ nấu cháo kê với chút rau rừng tươi ngon lắm," tiếng Lâm mẫu vọng ra, mang theo sự sảng khoái và vui vẻ hiếm thấy. Giọng nói của bà không còn vẻ mệt mỏi, uể oải, mà tràn đầy năng lượng. Lâm Dịch đứng dậy, vươn vai. Hắn cảm nhận được sự thay đổi không chỉ ở Tiểu Nguyệt, mà còn ở chính Lâm mẫu và Lâm phụ. Đôi mắt họ rạng rỡ hơn, những nếp nhăn trên trán dường như cũng giãn ra đôi chút.

Bước ra gian ngoài, hắn thấy Lâm phụ đang ngồi bên bàn ăn, nhâm nhi bát cháo nóng hổi, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ an nhàn. "Có nước sạch tiện lợi thế này, đúng là trời ban phúc. Giặt giũ đỡ biết bao nhiêu, mà nước dùng nấu cơm cũng ngon hơn hẳn," Lâm mẫu vừa nói, vừa đặt thêm một bát cháo nghi ngút khói trước mặt Lâm Dịch. Bà nhìn hắn với ánh mắt đầy tự hào và biết ơn. "Tiểu Nguyệt cũng ít ho hơn rồi, đúng là phúc khí của cả làng." Nghe mẹ nhắc đến, Lâm Dịch quay sang nhìn em gái. Lâm Tiểu Nguyệt vừa tỉnh giấc, dụi dụi mắt, rồi nhanh nhẹn chạy đến bên vại nước, dùng tay nhỏ xíu vốc nước mát rửa mặt. Tiếng cười khúc khích của cô bé vang lên trong căn nhà, một âm thanh trong trẻo, hồn nhiên mà trước đây hiếm khi được nghe thấy.

Lâm Dịch ngồi xuống, cầm lấy chiếc bát sành thô ráp. Mùi cháo kê thơm lừng, quyện với mùi rau rừng thoang thoảng. Hắn múc một thìa, đưa lên miệng. Vị ngọt thanh của kê, vị tươi mát của rau, và cái cảm giác sạch sẽ của nước dùng, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bữa ăn tuy đơn giản nhưng đầy đủ hương vị. Hắn chợt nhận ra, những điều đơn giản nhất lại là những thứ quý giá nhất ở đây. Ở thế giới cũ, nước sạch là điều hiển nhiên, là quyền cơ bản của mỗi con người. Nhưng ở Đại Hạ này, nó lại là một món quà, là một phép màu. "Có nước sạch, ngay cả bát cháo cũng ngon hơn hẳn," hắn thầm nghĩ, cảm nhận từng dòng ấm áp chảy xuống cổ họng, mang theo không chỉ dinh dưỡng mà còn là niềm hy vọng.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang rải vàng trên những ngọn cây xanh tươi. Thôn Làng Sơn Cước vẫn vậy, những ngôi nhà tranh vách đất nằm san sát nhau, con đường đất nhỏ chạy quanh co. Nhưng giờ đây, không khí đã khác. Tiếng nói cười của dân làng vang vọng hơn, tiếng trẻ con chơi đùa ngoài sân rộn ràng hơn. Hắn biết, chính dòng nước sạch đã mang đến sự thay đổi này. Nó không chỉ cải thiện sức khỏe, mà còn thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi người.

Tuy nhiên, niềm vui đó nhanh chóng bị che mờ bởi một suy nghĩ khác. Bình yên này, liệu có thể kéo dài mãi mãi? Hắn nhớ lại lời của Lão Hồ, về "những ánh mắt nhòm ngó", về Trần Thị Gia Tộc. Sự thay đổi của Thôn Làng Sơn Cước chắc chắn sẽ không thoát khỏi tai mắt của họ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. Để giữ được bình yên này, để bảo vệ những con người mà hắn đã xem là gia đình, hắn không thể chỉ ngồi yên chờ đợi. Hắn phải hành động, phải tìm cách củng cố vị thế của làng, phải chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn sắp đến. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn phải sử dụng nó một cách hiệu quả nhất. Bữa sáng hôm đó, trong không khí ấm cúng của gia đình, Lâm Dịch đã nung nấu những kế hoạch mới, những bước đi tiếp theo cho hành trình sinh tồn đầy gian nan của mình. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.

***

Chiều tà, ánh nắng dịu dàng trải dài trên những mái nhà tranh, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên con đường đất. Tiếng trẻ con chơi đùa đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên từ xa và tiếng côn trùng rỉ rả bắt đầu cuộc sống về đêm. Lâm Dịch, sau một ngày giúp đỡ Lâm phụ kiểm tra lại vài đoạn mương dẫn nước nhỏ trong làng, chậm rãi bước đến bên giếng làng, nơi Lão Hồ và Vương Đại Trụ đã ngồi chờ. Giếng làng giờ đây đã trở thành một điểm tụ họp mới, không chỉ để lấy nước mà còn là nơi mọi người dừng chân trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện thường ngày, hay chỉ đơn giản là hít thở không khí trong lành.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng và mái tóc bạc phơ, đang ngồi trên một phiến đá lớn cạnh giếng, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn về phía chân trời. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ nhưng khuôn mặt chất phác, đang dùng gáo múc nước từ giếng lên, uống một hơi dài đầy sảng khoái. Khi Lâm Dịch đến gần, Vương Đại Trụ vội vàng múc thêm một gáo nước mời hắn. "Lâm huynh, nước giếng này quả thật mát lành. Từ khi có nước sạch, cả người ta thấy khỏe khoắn hẳn ra."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhận lấy gáo nước. Hắn uống một ngụm, cảm nhận vị ngọt của nước tan chảy trong miệng. "Đúng vậy, Đại Trụ. Mọi người trong làng đều thấy khỏe hơn nhiều." Hắn đặt gáo nước xuống, quay sang Lão Hồ. "Lão Hồ, ngài thấy sao?"

Lão Hồ thở dài một tiếng, nhưng trong ánh mắt ông lại ánh lên vẻ hài lòng khó che giấu. "Dịch nhi, con đã mang lại sinh khí mới cho làng. Cái làng nhỏ bé này, từ bao đời nay sống trong cảnh thiếu thốn, giờ đây lại có được dòng nước mát lành. Đây là phúc khí, là sự thay đổi mà không ai dám mơ tới." Ông dừng lại, rồi ánh mắt lại trở nên trầm tư. "Nhưng con nên nhớ, cây cao thì gió lớn, nước trong thì dễ thấy đáy. Sự thịnh vượng, dù là nhỏ bé, cũng sẽ thu hút những ánh mắt nhòm ngó. Phải cẩn trọng."

Lâm Dịch biết Lão Hồ đang nhắc đến ai. Trần Thị Gia Tộc, cái gai trong mắt của Thôn Làng Sơn Cước, và cũng là mối đe dọa tiềm tàng lớn nhất. Hắn gật đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định. "Con hiểu. Vì vậy, con muốn tìm thêm đường sống cho làng. Không thể mãi bị động chờ đợi." Hắn nhìn về phía những ngôi nhà xa xa, nơi khói bếp đã bắt đầu bay lên nghi ngút. "Chúng ta không thể chỉ trông chờ vào nương rẫy, vào những gì thiên nhiên ban tặng một cách hạn hẹp. Làng cần có thêm những nguồn lực khác, những thứ có thể giúp chúng ta tự chủ hơn, vững vàng hơn trước sóng gió."

Vương Đại Trụ nghe vậy, vội vàng đặt gáo nước xuống, mắt sáng rực. "Lâm huynh nói phải! Chúng ta không thể chỉ trông chờ vào nương rẫy được nữa. Huynh muốn đi đâu, Đại Trụ này sẽ đi theo! Dù là lên rừng sâu, xuống vực thẳm, có Lâm huynh dẫn đường, ta không sợ!"

Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, trong lòng cảm thấy ấm áp. Sự trung thành và nhiệt tình của người bạn này là một tài sản vô giá. Hắn biết, để thực hiện những kế hoạch lớn lao hơn, hắn cần có những người đồng hành đáng tin cậy. "Cảm ơn Đại Trụ. Lần này, ta muốn tìm hiểu về một vùng đất mới, một nơi mà chúng ta chưa từng khám phá kỹ lưỡng." Hắn khẽ lấy ra một tấm bản đồ thô sơ vẽ trên tấm da dê cũ kỹ, trải nhẹ lên phiến đá. Đó là tấm bản đồ hắn đã vẽ lại dựa trên trí nhớ về những câu chuyện dân gian và lời kể của các tiều phu, thợ săn. Hắn chỉ vào một vùng rộng lớn nằm về phía Tây Nam của làng, một vùng đất mà dân làng thường gọi là "Cánh Đồng Bất Tận". "Đây là Cánh Đồng Bất Tận. Dân làng thường chỉ săn bắn ở rìa, nhưng chưa ai dám đi sâu vào trong. Ta nghĩ, ở đó có thể có những loại thảo dược quý hiếm, những khoáng vật đặc biệt, hoặc thậm chí là những loài cây trồng mới có thể thích nghi với đất đai khô cằn của chúng ta."

Lão Hồ nheo mắt nhìn bản đồ, rồi lại nhìn Lâm Dịch. "Cánh Đồng Bất Tận... Nơi đó rộng lớn lắm, lại có nhiều loài dã thú hung dữ. Chẳng ai dám đi xa cả. Con có chắc không?" Giọng ông chứa đựng sự lo lắng.

"Con không chắc, nhưng con phải tìm hiểu," Lâm Dịch đáp, ánh mắt kiên định. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta cần tri thức về thế giới xung quanh, về những gì nó có thể mang lại. Nếu chúng ta tìm được những thứ có giá trị, chúng ta có thể giao thương, có thể tích lũy của cải, và dùng nó để bảo vệ làng, bảo vệ những người chúng ta yêu thương. Không chỉ là để sống sót, mà là để sống tốt hơn." Hắn nhớ đến cuộc trò chuyện với Tô Mẫn, về Huyết Nguyệt Sa Mạc. Cánh Đồng Bất Tận có thể không nguy hiểm bằng, nhưng nó là bước đi đầu tiên, là nơi hắn có thể thử nghiệm, học hỏi trước khi mạo hiểm hơn. "Nếu chúng ta muốn có thể đối đầu với những thế lực mạnh hơn, chúng ta cần phải mạnh lên. Không chỉ sức mạnh cơ bắp, mà còn là sức mạnh kinh tế, sức mạnh tri thức."

Lão Hồ im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. "Con nói có lý. Làng ta không thể mãi cô lập được. Nhưng hãy cẩn trọng, Dịch nhi. Thế giới bên ngoài, không phải lúc nào cũng hiền hòa như dòng nước con mang về."

Lâm Dịch trao đổi ánh mắt với Lão Hồ, cảm nhận được sự ủng hộ ngầm từ ông. H���n quay sang Vương Đại Trụ, vạch ra một lộ trình sơ bộ trên bản đồ. "Ngày mai, ta sẽ cùng Đại Trụ và Nhị Cẩu khởi hành. Chúng ta sẽ đi sâu vào Cánh Đồng Bất Tận, tìm kiếm những gì có thể hữu ích."

Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, vẻ mặt hớn hở. "Đại ca yên tâm! Ta sẽ chuẩn bị thật kỹ lưỡng!"

Lâm Dịch biết, chuyến đi này không chỉ là một cuộc khám phá đơn thuần. Nó là một bước đi chiến lược, một sự chuẩn bị cho tương lai. Hắn đã mang nước về làng, nhưng giờ đây, hắn phải mang về cả hy vọng và sự vững chắc. Nước sạch đã xua tan bệnh tật, nhưng nó không thể xua tan những tham vọng của kẻ khác. Đối mặt với những điều đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, phải chủ động hơn.

***

Bình minh của ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua màn sương mỏng, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã chuẩn bị sẵn sàng. Hành trang của họ đơn giản: vài bao lương khô, mấy bầu nước đầy ắp từ giếng làng, dao găm, cung tên và một vài vật dụng cần thiết khác. Tiếng chào tạm biệt của Lâm mẫu và Lâm phụ vang lên, xen lẫn tiếng dặn dò của Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé với đôi mắt to tròn ngây thơ, nắm chặt vạt áo anh trai. "Ca ca, đi cẩn thận nhé!"

Lâm Dịch khẽ xoa đầu em gái, ánh mắt ấm áp. "Em ở nhà ngoan, chăm sóc cha mẹ. Ca ca sẽ sớm trở về." Hắn quay sang Lão Hồ, người đang đứng dựa vào gốc cây cổ thụ đầu làng, ánh mắt vẫn đầy vẻ suy tư. "Ngài ở nhà bảo trọng. Có chuyện gì, xin hãy giúp đỡ gia đình con."

Lão Hồ chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong ánh mắt ông chứa đựng một sự tin tưởng và một chút lo lắng. "Cứ đi đi, Dịch nhi. Hàng xóm láng giềng, có gì ta sẽ giúp. Nhưng hãy nhớ, thế giới này rộng lớn, có nhiều điều mà con chưa từng biết. Cẩn tắc vô áy náy."

Lâm Dịch hiểu lời răn dạy của ông. Hắn gật đầu chào, rồi cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bước đi, bỏ lại sau lưng những ngôi nhà tranh vách đất quen thuộc, bỏ lại sau lưng sự bình yên tạm thời của Thôn Làng Sơn Cước. Con đường đất nhỏ dẫn ra khỏi làng, rồi dần hòa vào những thảm cỏ xanh mướt, cao quá đầu gối.

Họ tiến vào Cánh Đồng Bất Tận. Cái tên "Bất Tận" không hề cường điệu. Vùng đất này trải dài đến vô tận, những thảm cỏ xanh rì uốn lượn theo từng con sóng gió, tạo nên một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ và hoang sơ. Ánh nắng vàng cuối ngày đã bắt đầu nhuộm đỏ cảnh vật, biến những ngọn cỏ thành những sợi tơ vàng óng ánh, khiến khung cảnh trở nên vừa rực rỡ vừa có chút cô độc. Mùi đất, mùi cỏ dại và hương hoa rừng thoang thoảng trong gió, mang theo một cảm giác trong lành, tinh khiết mà ở làng không thể nào có được. Tiếng gió xào xạc qua những đám cỏ cao, đôi khi lại mang theo tiếng chim chóc từ những bụi cây xa xăm, hay tiếng côn trùng rỉ rả không rõ từ đâu.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô, không thể che giấu sự phấn khích. Hắn liên tục quay ngang, quay dọc, mắt mở to nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. "Đại ca, đây là lần đầu tiên ta đi xa thế này, rộng lớn thật! Cả đời ta chưa từng thấy nơi nào mênh mông như vậy!" Giọng hắn đầy vẻ kinh ngạc và thích thú.

Vương Đại Trụ, đi ngay phía sau Lâm Dịch, vác một túi đồ lớn trên vai, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh hơn. "Quả thật rộng lớn. Nhưng cũng nhiều thứ nguy hiểm. Chúng ta phải cẩn thận."

Lâm Dịch bước đi phía trước, đôi mắt hắn quét qua mọi ngóc ngách của Cánh Đồng Bất Tận. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua mặt. "Cánh đồng này... liệu có ẩn chứa những gì mình cần? Huyết Nguyệt Sa Mạc còn xa lắm, nhưng đây là bước đi đầu tiên." Hắn thầm nhủ. Ở thế giới cũ, hắn đã quen với những con đường trải nhựa, những tòa nhà cao tầng, những thành phố đông đúc. Giờ đây, hắn đang đứng giữa một không gian rộng lớn, hoang sơ, nơi con người dường như trở nên nhỏ bé vô cùng. Cảm giác này vừa mang lại sự tự do, vừa gợi lên nỗi lo lắng về những điều chưa biết, những hiểm nguy tiềm ẩn.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm nhẩm. Để sinh tồn, hắn cần phải thích nghi, phải khám phá, phải tìm kiếm. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có "bàn tay vàng" như những nhân vật chính trong tiểu thuyết. Cái hắn có chỉ là tri thức từ thế giới cũ và khả năng quan sát, suy luận sắc bén. Đó là những vũ khí của hắn. Và giờ đây, hắn phải sử dụng chúng để mở ra một con đường mới cho mình, và cho những người đã tin tưởng hắn.

Ánh hoàng hôn dần lặn xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Những đám mây trôi lững lờ, tựa như những nét vẽ phóng khoáng trên bức tranh của tạo hóa. Lâm Dịch nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng. Hắn biết, hành trình này sẽ không dễ dàng. Sẽ có những hiểm nguy rình rập, những thử thách không lường trước được. Nhưng trong ánh mắt hắn, không có sự sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa kiên định cháy rực. Hắn không phải là anh hùng, không phải là người định mệnh. Hắn chỉ là một "người lạc thế", đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống trong một thế giới hoàn toàn xa lạ. Và để làm được điều đó, hắn phải tiếp tục bước đi, tiếp tục khám phá, không ngừng nghỉ. Cánh Đồng Bất Tận trải dài trước mắt, một khởi đầu mới, một chân trời mới, đang chờ đợi dấu chân của Lâm Dịch và những người bạn đồng hành.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free