Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 27: Hương Vị Nước Sạch và Ánh Mắt Tò Mò

Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bước đi, bỏ lại sau lưng những ngôi nhà tranh vách đất quen thuộc, bỏ lại sau lưng sự bình yên tạm thời của Thôn Làng Sơn Cước. Con đường đất nhỏ dẫn ra khỏi làng, rồi dần hòa vào những thảm cỏ xanh mướt, cao quá đầu gối.

Họ tiến vào Cánh Đồng Bất Tận. Cái tên "Bất Tận" không hề cường điệu. Vùng đất này trải dài đến vô tận, những thảm cỏ xanh rì uốn lượn theo từng con sóng gió, tạo nên một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ và hoang sơ. Ánh nắng vàng cuối ngày đã bắt đầu nhuộm đỏ cảnh vật, biến những ngọn cỏ thành những sợi tơ vàng óng ánh, khiến khung cảnh trở nên vừa rực rỡ vừa có chút cô độc. Mùi đất, mùi cỏ dại và hương hoa rừng thoang thoảng trong gió, mang theo một cảm giác trong lành, tinh khiết mà ở làng không thể nào có được. Tiếng gió xào xạc qua những đám cỏ cao, đôi khi lại mang theo tiếng chim chóc từ những bụi cây xa xăm, hay tiếng côn trùng rỉ rả không rõ từ đâu.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô, không thể che giấu sự phấn khích. Hắn liên tục quay ngang, quay dọc, mắt mở to nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. "Đại ca, đây là lần đầu tiên ta đi xa thế này, rộng lớn thật! Cả đời ta chưa từng thấy nơi nào mênh mông như vậy!" Giọng hắn đầy vẻ kinh ngạc và thích thú.

Vương Đại Trụ, đi ngay phía sau Lâm Dịch, vác một túi đồ lớn trên vai, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh hơn. "Quả thật rộng lớn. Nhưng cũng nhiều thứ nguy hiểm. Chúng ta phải cẩn thận."

Lâm Dịch bước đi phía trước, đôi mắt hắn quét qua mọi ngóc ngách của Cánh Đồng Bất Tận. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua mặt. "Cánh đồng này... liệu có ẩn chứa những gì mình cần? Huyết Nguyệt Sa Mạc còn xa lắm, nhưng đây là bước đi đầu tiên." Hắn thầm nhủ. Ở thế giới cũ, hắn đã quen với những con đường trải nhựa, những tòa nhà cao tầng, những thành phố đông đúc. Giờ đây, hắn đang đứng giữa một không gian rộng lớn, hoang sơ, nơi con người dường như trở nên nhỏ bé vô cùng. Cảm giác này vừa mang lại sự tự do, vừa gợi lên nỗi lo lắng về những điều chưa biết, những hiểm nguy tiềm ẩn.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm nhẩm. Để sinh tồn, hắn cần phải thích nghi, phải khám phá, phải tìm kiếm. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có "bàn tay vàng" như những nhân vật chính trong tiểu thuyết. Cái hắn có chỉ là tri thức từ thế giới cũ và khả năng quan sát, suy luận sắc bén. Đó là những vũ khí của hắn. Và giờ đây, hắn phải sử dụng chúng để mở ra một con đường mới cho mình, và cho những người đã tin tưởng hắn.

Ánh hoàng hôn dần lặn xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Những đám mây trôi lững lờ, tựa như những nét vẽ phóng khoáng trên bức tranh của tạo hóa. Lâm Dịch nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng. Hắn biết, hành trình này sẽ không dễ dàng. Sẽ có những hiểm nguy rình rập, những thử thách không lường trước được. Nhưng trong ánh mắt hắn, không có sự sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa kiên định cháy rực. Hắn không phải là anh hùng, không phải là người định mệnh. Hắn chỉ là một "người lạc thế", đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống trong một thế giới hoàn toàn xa lạ. Và để làm được điều đó, hắn phải tiếp tục bước đi, tiếp tục khám phá, không ngừng nghỉ. Cánh Đồng Bất Tận trải dài trước mắt, một khởi đầu mới, một chân trời mới, đang chờ đợi dấu chân của Lâm Dịch và những người bạn đồng hành.

***

Sương đêm vẫn còn đọng trên những mái nhà tranh, những tán cây cổ thụ khi ba bóng người gầy gò, mệt mỏi lầm lũi trở về Thôn Làng Sơn Cước. Không một tiếng động, họ lách qua cổng làng còn hé mở, tránh những ánh mắt tò mò của những người dậy sớm nhất. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại sau một đêm sương giăng. Những tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng chó sủa xa xăm là những âm thanh hiếm hoi phá vỡ sự tĩnh lặng. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây bước đi có phần nặng nề, lẩm bẩm với Lâm Dịch: "May mà về kịp trước khi mặt trời lên cao, không thì lại bị mẹ mắng cho xem."

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt ngây ngô thường trực, giờ đây lộ rõ vẻ uể oải, nhưng đôi mắt vẫn không giấu được sự tò mò. Hắn nhìn xuống chiếc túi vải nhỏ mà Lâm Dịch đang cẩn thận ôm trong tay, bên trong là vài cọng cỏ dại và một ít thân cây khô mà họ đã tìm thấy trong Cánh Đồng Bất Tận. "Đại ca, mấy cái cây cỏ này có dùng được thật không? Trông chẳng khác gì cỏ dại ở ven đường." Hắn hỏi, giọng điệu có chút hoài nghi nhưng cũng đầy hy vọng.

Lâm Dịch, khuôn mặt thanh tú giờ đây phủ một lớp bụi mờ và vẻ mệt mỏi, không trả lời ngay. Hắn quét mắt qua những mái nhà quen thuộc, cảm nhận sự bình yên của làng, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn biết sự bình yên này mong manh đến nhường nào. Trải qua một đêm dài lang thang trong Cánh Đồng Bất Tận, hắn đã thu hoạch được không ít. Không phải là kho báu hay vàng bạc, mà là những mẫu vật thực vật, những loại đất đá kỳ lạ mà tri thức hiện đại của hắn cho rằng có tiềm năng. Hắn cũng nhận ra, vùng đất ấy rộng lớn hơn hắn tưởng, và cũng ẩn chứa nhiều điều nguy hiểm hơn.

"Cánh Đồng Bất Tận... tiềm năng thật sự to lớn, nhưng cũng cần thời gian để khai thác," Lâm Dịch thầm nhủ. "Ưu tiên bây giờ là xử lý chuyện ở làng trước đã." Hắn đã dùng một phần tri thức của mình để phỏng đoán về các loại thảo dược quý hiếm hoặc các loại cây lương thực có thể tồn tại ở đó, nhưng cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng hơn. Cái lạnh của buổi sớm, cùng với cảm giác ê ẩm từ những bước chân không ngừng nghỉ, khiến hắn càng thêm khao khát hơi ấm và sự bình yên nơi tổ ấm. Hắn gật đầu với hai người bạn, ra hiệu cho họ về nhà nghỉ ngơi. "Cứ cất giữ cẩn thận," hắn nói với Trần Nhị Cẩu, ánh mắt ra hiệu cho hắn không nên nói nhiều. "Chúng ta sẽ tìm hiểu sau."

Khi về đến căn nhà gỗ quen thuộc, Lâm Dịch cẩn thận mở cửa, cố gắng không gây ra tiếng động. Hắn rón rén bước vào, đặt chiếc túi vải chứa những mẫu vật quý giá dưới gầm giường, nơi ít ai để ý nhất. Cơ thể hắn rã rời, mỗi khớp xương đều như muốn kêu gào. Hắn nhìn quanh căn nhà, một cảm giác ấm áp bất chợt dâng lên. Căn nhà vẫn nghèo, nhưng đã không còn cái vẻ ẩm thấp, tăm tối như trước. Sự thay đổi, dù nhỏ bé, cũng đã bắt đầu. Hắn thở phào nhẹ nhõm, ít nhất, gia đình hắn vẫn bình an. Hắn biết, đêm qua, có lẽ cha mẹ và Tiểu Nguyệt đã lo lắng không ít. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự an toàn của những người thân yêu cũng là một phần của ưu tiên ấy.

***

Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn nhà gỗ. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng Lâm Tiểu Nguyệt cười đùa giòn tan, và một mùi thơm quyến rũ của thức ăn đang nấu xộc vào mũi Lâm Dịch, kéo hắn ra khỏi giấc ngủ ngắn ngủi. Hắn hé mắt, cảm thấy một luồng năng lượng mới đang lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi sự mệt mỏi của một đêm không ngủ.

Bước ra khỏi phòng, khung cảnh trước mắt khiến hắn mỉm cười. Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt đã bớt đi phần nào nét khắc khổ, đang đứng bên bếp lửa. Hơi nước từ nồi cháo bốc lên nghi ngút, mang theo hương gạo thơm lừng và mùi thịt khô mặn mà. Không còn là thứ nước giếng đục ngầu phải lọc đi lọc lại, mà là dòng nước trong vắt, tinh khiết chảy từ vòi nước cải tiến bên hiên nhà, đang được bà dùng để tráng bát. "Dịch nhi về rồi đấy à?" Lâm mẫu quay lại, ánh mắt ngời sáng khi nhìn thấy con trai. "Nhanh vào rửa mặt ăn sáng đi con, nước sạch này dùng thích thật, nấu cơm cũng ngon hơn hẳn. Con xem, cháo nấu cũng trong hơn bao nhiêu." Giọng bà tràn đầy sự vui vẻ và niềm tự hào không thể giấu diếm.

Bên cạnh vòi nước, Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé với đôi mắt to tròn và khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đang cúi người rửa mặt. Từng giọt nước mát lạnh vỗ về làn da non nớt của em, khiến em khẽ rùng mình nhưng lại bật cười khúc khích. "Ca ca!" Em bé reo lên khi nhìn thấy anh trai. "Nước trong veo, lạnh lắm, nhưng rửa mặt xong thấy mát hết cả người! Ca ca thử xem!" Em đưa bàn tay nhỏ bé ướt át ra, như muốn chứng minh lời mình nói.

Lâm phụ, tay chân thô ráp vì lao động, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tỉ mẩn sửa lại một chiếc cuốc. Khuôn mặt rám nắng của ông giờ đây cũng hồng hào hơn, những nếp nhăn nơi khóe mắt dường như cũng giãn ra vài phần. Ông ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt hiền lành đầy tình yêu thương. "Tiểu Dịch, con xem, nhờ có con mà nhà mình giờ sạch sẽ, đủ đầy hơn bao nhiêu. Mấy bữa nay ta thấy người khỏe ra, làm việc cũng hăng hơn trước. Cái lưng cũng bớt đau hơn nhiều." Giọng ông trầm ấm, chất chứa sự biết ơn sâu sắc.

Lâm Dịch múc một gáo nước từ vòi, cảm nhận sự mát lạnh, tinh khiết của nó trên da thịt. Hắn vỗ nhẹ vào mặt, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể, như tẩy rửa đi mọi mệt mỏi, bụi bẩn của chuyến đi. Hắn quay sang nhìn cha mẹ và em gái, một cảm giác mãn nguyện dâng trào. Đây chính là thứ hắn muốn bảo vệ, thứ mà hắn đã cố gắng để đạt được. "Cha mẹ, Tiểu Nguyệt, mọi người khỏe là con vui rồi." Hắn nói, giọng điệu trầm ấm, ẩn chứa một sự kiên định.

Bữa sáng diễn ra trong không khí ấm cúng. Nồi cháo gạo nấu với nước sạch có hương vị ngọt lành hơn hẳn, từng hạt gạo nở bung, mềm mịn. Lâm Dịch ăn uống ngon miệng hơn bao giờ hết, mỗi thìa cháo đều mang theo hương vị của sự an lành và hy vọng. Hắn quan sát Tiểu Nguyệt ăn uống ngon lành, khuôn mặt em bé đã bớt gầy gò hơn trước, đôi má đã dần có da có thịt. Lâm mẫu không ngừng gắp thức ăn cho chồng và các con, ánh mắt bà tràn ngập hạnh phúc. Lâm phụ thì vừa ăn vừa thỉnh thoảng lại nhìn con trai với vẻ tự hào, xen lẫn chút lo lắng về những gánh nặng mà con đang mang.

Lâm Dịch biết, việc cải thiện nguồn nước không chỉ mang lại sự tiện nghi, mà còn là một bước ngoặt lớn cho sức khỏe và tinh thần của cả gia đình. Họ không còn phải lo lắng về bệnh tật từ nguồn nước bẩn, không còn phải tốn sức gánh nước từ xa. Điều này không chỉ giúp họ tiết kiệm thời gian, công sức, mà còn trực tiếp nâng cao chất lượng cuộc sống. Hắn nhớ lại những lời dặn dò của Lão Hồ, về "những ánh mắt nhòm ngó". Dù rất muốn giữ sự thay đổi này cho riêng gia đình, nhưng hắn cũng hiểu rằng, trong một cộng đồng nhỏ bé như Thôn Làng Sơn Cước, những điều khác biệt sẽ không thể che giấu mãi. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng cũng là con dao hai lưỡi, đặc biệt khi nó mang lại sự thay đổi quá lớn trong một xã hội vẫn còn lạc hậu và nhiều bất công. Hắn tự nhủ, cần phải chuẩn bị cho những bước tiếp theo, cho những sự chú ý không mong muốn.

***

Mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống Thôn Làng Sơn Cước. Tại giếng làng, không khí náo nhiệt hơn hẳn thường ngày. Tiếng gầu nước va vào thành giếng, tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng cười đùa của trẻ con hòa lẫn vào nhau. Mùi đất ẩm, nước giếng quen thuộc xen lẫn mùi mồ hôi của những người đang gánh nước, tạo nên một bức tranh chân thực về cuộc sống nơi thôn dã.

Lâm mẫu, sau khi thu dọn bữa sáng, cũng ra giếng làng như mọi khi. Tuy nhiên, thay vì mang theo hai chiếc thùng gỗ lớn để gánh nước, bà chỉ cầm một chiếc bình nhỏ bằng đất nung, bên trong đựng đầy nước trong vắt từ vòi nhà mình. Bà ra giếng không phải để lấy nước, mà để giao tiếp với hàng xóm láng giềng, như một thói quen cố hữu của người dân nơi đây. Vừa đến nơi, bà đã nghe thấy tiếng Thím Ba lanh lảnh. Thím Ba, với dáng người nhỏ nhắn và gương mặt nhiều nếp nhăn nhưng đôi mắt lại vô cùng nhanh nhạy, đang tụm năm tụm ba với vài người phụ nữ khác.

"Này Đại Nương Lý, bà có thấy nhà cái Lâm Dịch dạo này khác hẳn không?" Thím Ba khẽ huých tay Đại Nương Lý, người phụ nữ phúc hậu với mái tóc búi gọn gàng. "Bữa nào cũng thấy khói bếp nghi ngút, mùi thức ăn thơm lừng. Mà cái Lâm mẫu, trông da dẻ hồng hào hẳn ra, cứ như trẻ ra mấy tuổi ấy chứ!" Giọng Thím Ba đầy vẻ tò mò, xen lẫn chút ghen tỵ khó giấu.

Đại Nương Lý mỉm cười hiền hậu, gật gù. "Đúng đấy! Tôi cũng để ý mấy bữa nay. Sáng nào đi qua cũng thấy nhà nó sạch sẽ, gọn gàng hẳn. Nghe nói thằng bé Lâm Dịch nó tài lắm, tìm được cái mạch nước gì đó, dẫn về nhà dùng. Nước trong vắt, không bùn đất gì cả. Chẳng bù cho cái giếng làng mình, mấy bữa nay nước cứ đục ngầu, uống vào bụng cứ lợn cợn khó chịu." Bà Lý nói, ánh mắt nhìn về phía Lâm mẫu với vẻ ngưỡng mộ.

Lão Hứa, người nông dân chất phác với gương mặt rám nắng, đang kéo gầu nước lên, nghe vậy liền chen vào. "Chả biết có thật không, chứ nước giếng nhà mình dạo này vẫn đục ngầu, uống vào bụng cứ lợn cợn. Chắc tại mưa nhiều, nước từ trên núi chảy xuống mang theo bùn đất ấy mà." Giọng ông có chút hoài nghi, bởi lẽ việc dẫn nước sạch về nhà là điều mà người dân ở đây chưa từng nghe thấy, thậm chí còn cho là hoang đường.

Lâm mẫu bước đến gần, nở nụ cười hiền hậu. Bà đã nghe rõ mồn một những lời bàn tán ấy, và trong lòng không khỏi có chút tự hào về con trai. "Chào các bà, các ông. Nước nhà tôi đúng là có chút may mắn, nhờ thằng Dịch nó tìm ra được. Các bà cứ yên tâm, nhà tôi dùng tốt lắm." Bà nói với vẻ tự hào nhưng cũng dè dặt, không muốn khoe khoang quá mức hay tiết lộ quá nhiều chi tiết. Bà chỉ muốn khẳng định sự thật về nguồn nước sạch mà thôi.

"Thật vậy sao, Lâm mẫu?" Thím Ba lập tức chớp lấy cơ hội, ánh mắt sáng rực. "Thế cái mạch nước ấy ở đâu vậy? Có thể dẫn về cho cả làng dùng được không? Nếu mà có nước sạch dùng, thì đỡ biết bao nhiêu!"

Lâm mẫu khẽ cười, lảng tránh. "Cái này... phải hỏi thằng Dịch nhà tôi mới biết rõ được. Nó đi cả đêm mới tìm được. Cũng khó khăn lắm." Bà biết mình không thể nói hết sự thật, bởi Lâm Dịch đã dặn dò bà phải cẩn trọng. Bà nhanh chóng giao tiếp thêm vài câu chuyện bâng quơ khác, rồi khéo léo từ chối những câu hỏi quá sâu về nguồn nước. Bà biết, sự tò mò của dân làng là điều khó tránh khỏi. Hơn nữa, việc gia đình bà có nước sạch đã tạo ra một sự khác biệt rõ rệt so với những nhà khác, nơi vẫn phải dùng nước giếng đục ngầu, thậm chí là nước suối xa xôi.

Trong khi đó, những ánh mắt của dân làng vẫn không ngừng đổ dồn về phía Lâm mẫu, rồi lại hướng về căn nhà gỗ của gia đình Lâm Dịch. Sự ngưỡng mộ, tò mò, và cả chút ghen tỵ bắt đầu len lỏi trong tâm trí họ. Một số người thậm chí còn bắt đầu bàn tán về việc liệu họ có thể thuyết phục Lâm Dịch chia sẻ nguồn nước ấy hay không. Cảm giác về một sự thay đổi đang diễn ra trong Thôn Làng Sơn Cước bắt đầu trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, và tâm điểm của sự thay đổi ấy chính là gia đình Lâm Dịch. Lâm mẫu, sau khi nhanh chóng chào tạm biệt, liền trở về nhà, trong lòng không khỏi suy nghĩ về những lời bàn tán ấy. Bà biết, việc con trai bà đã làm không chỉ thay đổi cuộc sống của gia đình, mà còn đang dần tạo ra một làn sóng mới trong toàn bộ ngôi làng nhỏ bé này.

***

Màn đêm buông xuống, bao trùm Thôn Làng Sơn Cước trong một vẻ tĩnh mịch quen thuộc. Tiếng gió xào xạc qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Tiếng côn trùng rỉ rả từ những bụi cây xa xa là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng. Lâm Dịch ngồi một mình bên cửa sổ, ánh trăng thanh chiếu rọi vào căn phòng, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đất. Ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn lung lay, hắt lên khuôn mặt thanh tú của hắn những bóng đổ kỳ lạ, khiến đôi mắt sâu thẳm của hắn càng trở nên trầm tư.

Những lời bàn tán của dân làng tại giếng, ánh mắt tò mò và cả chút khao khát của Thím Ba, Đại Nương Lý, Lão Hứa cứ văng vẳng trong đầu hắn. Hắn còn nhớ rõ lời cảnh báo của Lão Hồ trước khi hắn lên đường: "Cái tốt sẽ thu hút ánh mắt, có khi là ánh mắt thèm muốn. Cần phải cẩn trọng, Tiểu Dịch." Lời nói ấy, giờ đây, trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết. Sự thay đổi trong gia đình hắn, dù chỉ là một giếng nước sạch, đã đủ để gây ra xôn xao.

"Nếu chỉ giữ cho riêng mình, thì sao gọi là giúp làng?" Lâm Dịch tự hỏi trong nội tâm. Hắn không phải là kẻ ích kỷ, hắn hiểu rằng việc chia sẻ nguồn nước sạch sẽ mang lại lợi ích to lớn cho cả cộng đồng, nâng cao sức khỏe và chất lượng sống của tất cả mọi người. Đó là một phần trách nhiệm mà hắn cảm thấy mình phải gánh vác, khi hắn đã được ban cho tri thức từ một thế giới khác. Nhưng hắn cũng hiểu rõ cái giá phải trả. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu nói ấy luôn khắc sâu trong tâm trí hắn. Sự công bằng không tự nhiên mà có, mà phải được tranh đấu, phải được bảo vệ.

Và nguy cơ lớn nhất chính là Trần Thị Gia Tộc. Hắn biết, chúng sẽ không bỏ qua đâu. Một khi Thôn Làng Sơn Cước trở nên thịnh vượng hơn, một khi có điều gì đó đáng giá để nhòm ngó, bọn chúng sẽ xuất hiện. Chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn, từ áp bức, mua chuộc cho đến cướp đoạt để chiếm lấy những gì chúng muốn. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có sức mạnh cá nhân để đối đầu trực diện. Cái hắn có chỉ là tri thức và mưu lược.

Hắn với tay lấy một mảnh giấy cũ từ ngăn bàn, cùng với một cây bút lông và nghiên mực. Dưới ánh đèn dầu leo lét, hắn bắt đầu phác thảo một sơ đồ đơn giản. Đó không chỉ là sơ đồ mở rộng hệ thống dẫn nước, mà còn là một kế hoạch tổng thể. Hắn vạch ra các đường ống dẫn nước, vị trí các bể chứa, và cả cách thức phân phối sao cho công bằng nhất, tránh gây ra mâu thuẫn nội bộ. Nhưng quan trọng hơn, hắn cũng phác thảo các phương án phòng bị. "Làm thế nào để bảo vệ nguồn nước? Làm thế nào để đối phó với sự tham lam? Làm thế nào để biến lợi ích thành sức mạnh, thay vì điểm yếu?" Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu hắn.

Hắn ghi chú cẩn thận những suy nghĩ của mình. "Lợi ích: cải thiện sức khỏe, tăng năng suất lao động, củng cố lòng tin. Rủi ro: thu hút sự chú ý của Trần Thị Gia Tộc, mâu thuẫn nội bộ về quyền lợi, khó khăn trong quản lý." Hắn cũng nghĩ đến những mẫu vật đã thu thập được từ Cánh Đồng Bất Tận. Đó có thể là một nguồn tài nguyên mới, một cơ hội kinh tế khác để củng cố vị thế của làng, để có thêm nguồn lực đối phó với các thế lực bên ngoài.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hơi ấm từ ngọn đèn dầu, mùi mực và mùi giấy cũ thoang thoảng trong không khí. Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn không thể giữ mãi những gì mình có cho riêng mình. Hắn phải hành động, phải tính toán từng bước đi. Hắn không phải là anh hùng, nhưng hắn sẽ bảo vệ những gì mình trân trọng bằng mọi giá. Để làm được điều đó, hắn phải biến tri thức thành sức mạnh, biến những thử thách thành cơ hội.

Việc chia sẻ nguồn nước sạch không chỉ là một hành động nhân ái, mà còn là một ván cờ, một chiến lược. Hắn phải đảm bảo rằng, khi chia sẻ, hắn sẽ không đặt gia đình và làng vào vòng nguy hiểm lớn hơn. Hắn sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng, từng bước một. Hắn sẽ dùng trí tuệ của mình để tạo ra một hàng rào bảo vệ vững chắc nhất có thể. Cánh Đồng Bất Tận đã cho hắn thấy tiềm năng của thế giới này, và giờ đây, hắn phải vận dụng nó để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, không chỉ cho riêng mình, mà cho tất cả những người đã đặt niềm tin vào hắn.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free