Lạc thế chi nhân - Chương 28: Nước Sạch, Lòng Người và Vành Đai Bí Ẩn
Buổi sáng hôm sau, mặt trời vừa nhô lên khỏi rặng núi phía Đông, những tia nắng vàng óng đã bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, rải xuống Thôn Làng Sơn Cước một lớp ánh sáng dịu nhẹ. Không khí trong lành, mang theo mùi ẩm của đất sau một đêm sương xuống và thoang thoảng mùi khói bếp từ những căn nhà đã thức giấc. Tiếng gà gáy vang vọng, xen lẫn tiếng lợn ụt ịt và tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ xa. Lâm Dịch đã thức dậy từ rất sớm, nỗi trăn trở từ đêm qua vẫn còn đọng lại trong tâm trí hắn. Hắn không thể chờ đợi thêm. Kế hoạch đã phác thảo, giờ là lúc cần bắt tay vào thực hiện, dù biết rằng con đường phía trước sẽ chẳng hề bằng phẳng.
Hắn vươn vai, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Sau bữa sáng đơn giản với khoai luộc và chút rau dại hái từ rừng, Lâm Dịch chậm rãi bước ra khỏi nhà. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã đợi sẵn ở sân, ánh mắt tràn đầy sự tò mò và sẵn sàng. "Đại ca, hôm nay có việc gì vậy?" Trần Nhị Cẩu hỏi, gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng long lanh. Vương Đại Trụ chỉ gật đầu, vóc dáng vạm vỡ của hắn đứng sừng sững như một thân cây cổ thụ. Lâm Dịch nhìn hai người bạn, trong lòng thoáng qua một cảm giác ấm áp. Dù không có bàn tay vàng hay sức mạnh siêu nhiên, hắn vẫn có những người đồng hành đáng tin cậy. Đó là một thứ "tài sản" vô giá trong thế giới khắc nghiệt này.
Hắn dẫn họ đến khoảng sân rộng cạnh giếng làng, nơi thường ngày vẫn là chỗ tụ tập buôn chuyện, trao đổi tin tức của dân làng. Lúc này, khoảng sân đã có lác đác vài người. Lão Hồ đang ngồi trên một gốc cây đổ, tay mân mê sợi râu bạc, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát mọi thứ xung quanh. Đại Nương Lý đang phơi mớ rau dại mới hái, còn Thím Ba thì đứng tựa vào cột nhà, ánh mắt lướt qua mọi ngóc ngách, không bỏ sót bất kỳ một động tĩnh nhỏ nào. Lão Hứa, với gương mặt rám nắng và quần áo bạc màu, đang lúi húi sửa lại cái cối xay gạo cũ kỹ.
"Mọi người..." Lâm Dịch lên tiếng, giọng không quá lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý. Hắn không muốn tạo ra sự náo động, chỉ muốn một cuộc trò chuyện thẳng thắn. "Ta có chuyện muốn nói với mọi người về nguồn nước."
Mấy cặp mắt lập tức đổ dồn về phía hắn. Ánh mắt tò mò, có chút nghi ngại, nhưng cũng không thiếu phần quan tâm. Lão Hồ khẽ gật đầu, như đã đoán trước được ý định của Lâm Dịch.
"Nước chúng ta dùng hàng ngày, dù là từ giếng hay từ suối, đều không thực sự sạch," Lâm Dịch bắt đầu, giọng điềm tĩnh. "Nó mang theo đất, cát, lá cây mục, và cả những thứ mà mắt thường không nhìn thấy được. Chính những thứ đó khiến chúng ta dễ mắc bệnh, nhất là bệnh về đường ruột, hay những cơn sốt kéo dài." Hắn dùng cành cây khô nhặt dưới đất, vẽ phác thảo trên nền đất ẩm. "Chúng ta có thể làm nước sạch hơn nhiều, giảm bệnh tật... chỉ cần mấy lớp cát, sỏi, than củi được sắp xếp hợp lý." Hắn vẽ một hình trụ đơn giản, chia thành các tầng. "Phía dưới là sỏi lớn, rồi đến sỏi nhỏ, cát mịn, và một lớp than củi đã được đốt cháy kỹ. Nước sẽ chảy qua từng lớp, và những thứ bẩn thỉu sẽ bị giữ lại."
Lão Hứa là người đầu tiên lên tiếng, giọng đầy vẻ hoài nghi và than vãn. "Nước suối bao đời nay vẫn uống, có bệnh thì là do số phận. Sợ làm trái ý trời lại mang họa." Hắn buông cái cối xay, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy vẻ không tin tưởng. "Chuyện này có khác gì bùa chú đâu chứ, thằng Dịch. Nước trong giếng vẫn trong veo đấy thôi, cần gì phải lọc với chả lọc."
"Nước trong giếng chỉ là nhìn thấy trong, Lão Hứa à," Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích. "Nhưng sâu bên trong vẫn có những thứ mắt thường không thấy được. Gia đình ta đã dùng nước lọc mấy ngày nay, mọi người đều cảm thấy khỏe mạnh hơn, ít bị đau bụng hơn trước."
Đại Nương Lý, người có khuôn mặt phúc hậu và đôi tay chai sạn vì lao động, khẽ gật đầu. "Nước nhà thằng Dịch dùng quả thật thấy khỏe hơn. Thằng Tiểu Cương nhà tôi hôm nọ qua chơi, uống bát nước của Lâm mẫu nấu mà khen ngọt lịm. Nhưng làm cho cả làng thì quả là chuyện lớn." Giọng bà vẫn chất phác, nhưng lộ rõ sự lo lắng về quy mô và công sức.
Thím Ba, nhỏ nhắn và thích ăn mặc lòe loẹt, nhanh nhảu chen vào, giọng the thé. "Tốn công tốn của mà chưa chắc đã hơn được nước giếng. Tiền đâu mà làm cho cả làng? Cát sỏi thì dễ kiếm, nhưng than củi thì phải đốt, phải mua. Ai mà chịu bỏ công ra làm những chuyện vô ích như thế?" Ánh mắt bà ta lướt qua Lâm Dịch, rồi lại lia sang những người xung quanh, tìm kiếm sự đồng tình. "Đừng có vẽ vời ra đủ thứ chuyện, cuối cùng khổ lại là dân làng."
Vương Đại Trụ thấy vậy, cau mày định lên tiếng, nhưng Lâm Dịch khẽ lắc đầu ngăn lại. Hắn hiểu, đây không phải là lúc dùng lời lẽ hùng hồn để trấn áp, mà cần sự thấu hiểu và kiên nhẫn. "Than củi chúng ta có thể tự đốt từ cành khô trong rừng. Cát sỏi cũng có thể kiếm được từ suối. Công sức bỏ ra ban đầu có thể lớn, nhưng lợi ích về lâu dài là sức khỏe của cả làng, của con cháu chúng ta." Lâm Dịch cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng hắn đã bắt đầu cảm thấy một chút thất vọng. Hắn đã quên mất rằng, thay đổi một thói quen, một tư duy đã ăn sâu vào tiềm thức của một cộng đồng, còn khó hơn cả việc khai phá một mảnh đất hoang.
Lão Hồ, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này mới khẽ ho một tiếng. "Chuyện mới mẻ, khó mà khiến người ta tin ngay. Cứ từ từ, để thực tế nói lên tất cả." Lão nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. Lão đã sống đủ lâu để biết rằng, lòng người còn phức tạp hơn cả những con đường mòn trong rừng sâu. "Tuy nhiên," lão nói tiếp, "cái giếng của nhà thằng Dịch đúng là cho ra nước trong hơn thật. Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi yên mà không thử xem sao?"
Lời của Lão Hồ như một làn gió mát xua tan đi phần nào sự căng thẳng. Một vài người bắt đầu xì xào bàn tán, một số gật gù, nhưng đa số vẫn giữ thái độ hoài nghi. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu hăng hái tuyên bố, vỗ ngực cái bộp. Vương Đại Trụ cũng đứng cạnh Lâm Dịch, ánh mắt kiên định. Dù dân làng có nói gì, họ vẫn tin tưởng vào Lâm Dịch.
Lâm Dịch thở dài, trong nội tâm không khỏi cảm thấy một chút châm biếm chính mình. Hắn đã kỳ vọng quá nhiều vào một sự thay đổi nhanh chóng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng để sử dụng vũ khí ấy, đôi khi cần phải mài giũa cả những người xung quanh." Hắn không bi quan, mà chỉ nhanh chóng điều chỉnh chiến lược. "Nếu không thể thuyết phục tất cả, thì hãy bắt đầu từ những người tin tưởng." Hắn quyết định không ép buộc, mà sẽ để thời gian và kết quả tự trả lời. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự đoàn kết của làng là một phần quan trọng của sự sinh tồn đó." Hắn không thể mạo hiểm gây ra mâu thuẫn nội bộ chỉ vì một hệ thống lọc nước.
Hắn nhìn quanh một lượt. Ánh nắng ban trưa đã lên cao hơn, chiếu xiên qua tán cây, tạo thành những vệt sáng vàng trên nền đất. Tiếng gà gáy đã nhỏ dần, thay vào đó là tiếng côn trùng rỉ rả từ những bụi cây gần đó. Mùi khói bếp vẫn còn vương vấn, quyện với mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của những người lao động. Bầu không khí vẫn bình yên, mộc mạc, nhưng ẩn chứa một sự kháng cự thụ động mà Lâm Dịch cảm nhận rõ rệt. Hắn biết, con đường phía trước còn dài.
"Thôi được," Lâm Dịch nói, cất cành cây xuống. "Ai muốn thử thì có thể đến nhà ta, ta sẽ chỉ dẫn cặn kẽ. Còn những người khác, cứ dùng nước như bình thường." Hắn không cố gắng thuyết phục thêm, mà để lại một cánh cửa mở. Hắn biết, một khi họ thấy được hiệu quả rõ rệt, họ sẽ tự tìm đến.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu có vẻ hơi thất vọng, nhưng vẫn im lặng đi theo Lâm Dịch khi hắn rời khỏi khoảng sân. "Đại ca, vậy chúng ta làm gì bây giờ?" Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng vẫn đầy năng lượng. Lâm Dịch nhìn lên bầu trời xanh ngắt. "Chúng ta sẽ làm những việc khác, những việc mà họ chưa thể thấy được tầm quan trọng." Hắn không nản lòng. Sự bảo thủ của dân làng chỉ là một chướng ngại vật nhỏ, không đủ để ngăn cản hắn. Hắn sẽ tìm cách khác để củng cố làng, để xây dựng một tương lai vững chắc hơn. Và để làm được điều đó, hắn cần những công cụ.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã nhạt dần, nhuộm vàng những mái nhà tranh và con đường đất, Lâm Dịch tìm đến tiệm may nhỏ trong làng. Đó là một căn nhà gỗ đơn giản nhưng có phần trang nhã hơn những căn nhà khác, với mặt tiền được chạm khắc những họa tiết hoa văn đơn giản. Bên trong, những giá treo đầy vải vóc sặc sỡ, từ những tấm vải thô nhuộm màu tự nhiên cho đến những mảnh lụa mỏng manh, tuy không phải là hàng thượng hạng nhưng cũng đủ để thấy được sự tinh tế của người chủ. Tiệm may này thuộc về Lão Hàn.
Lão Hàn, với thân hình gầy gò, lưng hơi khom, đang cặm cụi bên chiếc bàn làm việc chất đầy vải vóc và kim chỉ. Đôi mắt ông cận thị, luôn nheo lại sau cặp kính gọng tre đã ố màu. Tiếng kéo "tách tách" đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch của tiệm, xen lẫn tiếng kim chỉ "xột xoạt" khi ông khéo léo luồn qua từng đường vải. Mùi vải mới, mùi thuốc nhuộm nhẹ nhàng và một chút hương nước hoa thoang thoảng tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, chuyên nghiệp.
"Lão Hàn," Lâm Dịch lên tiếng, giọng trầm. Hắn không muốn làm giật mình người thợ thủ công đang tập trung cao độ.
Lão Hàn chỉ khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sau lớp kính nhìn Lâm Dịch một cái rồi lại cúi xuống. "Thằng Dịch à? Có chuyện gì không?" Giọng ông trầm và ít nói, đúng như tính cách của một người thợ thủ công chuyên tâm vào công việc của mình.
"Ta muốn đặt làm một thứ," Lâm Dịch nói, bước đến gần bàn làm việc. "Cần sự tỉ mỉ và chắc chắn." Hắn lấy ra một mảnh giấy đã được vẽ phác thảo từ trong túi. Đó là bản vẽ một cái khung gỗ nhỏ, bên trong có thể chứa các lớp vật liệu lọc, hoặc một loại dụng cụ cần độ chính xác cao để định hình vật liệu. Hắn cần một cái khuôn để làm ra những "bộ lọc" tiêu chuẩn, dễ dàng lắp đặt và thay thế.
Lão Hàn không ngẩng đầu, tay vẫn thoăn thoắt luồn kim. "Mô tả đi."
Lâm Dịch đặt bản vẽ lên bàn, cẩn thận miêu tả. "Nó như thế này, Lão Hàn. Một cái khung hình vuông hoặc tròn, làm bằng gỗ chắc chắn. Kích thước khoảng một gang tay mỗi cạnh. Quan trọng là ở bên trong, ta cần nó có những vách ngăn nhỏ, tạo thành các khoang riêng biệt. Mỗi vách ngăn phải có những lỗ nhỏ li ti, đều đặn, không quá lớn cũng không quá nhỏ. Để nước có thể chảy qua nhưng giữ lại được các vật liệu lọc." Hắn chỉ vào từng chi tiết trên bản vẽ, giải thích công dụng của từng phần. "Những lỗ này cần phải được đục thật chính xác, không được lớn hơn kích thước của hạt cát nhỏ nhất."
Lão Hàn cuối cùng cũng đặt cây kéo xuống, ngẩng đầu nhìn chăm chú vào bản vẽ. Đôi mắt ông sau lớp kính di chuyển chậm rãi, lướt qua từng đường nét, từng chi tiết mà Lâm Dịch đã phác họa. Ông đưa ngón tay gầy gò chạm nhẹ vào những đường nét trên giấy. "Cái này... cần độ chính xác cao. Để đục những lỗ nhỏ như vậy, lại còn đều đặn, không phải chuyện dễ. Sẽ tốn thời gian." Giọng ông vẫn trầm, nhưng có một sự tập trung đặc biệt.
"Không sao, ta cần chất lượng," Lâm Dịch khẳng định. Hắn biết Lão Hàn là người duy nhất trong làng có thể đáp ứng được yêu cầu này. "Ta không vội. Lão cứ làm thật cẩn thận. Chi phí thế nào, ta sẽ không thiếu."
Lão Hàn lại nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tinh anh có chút suy tư. Ông không hỏi mục đích của cái khung kỳ lạ này là gì, cũng không hỏi tại sao Lâm Dịch lại cần một vật phẩm phức tạp như vậy. Ông chỉ tập trung vào kỹ thuật. "Vậy thì được. Nhưng ta cần thêm mấy ngày để chuẩn bị gỗ và dụng cụ."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn cảm nhận được sự chuyên nghiệp và đáng tin cậy của Lão Hàn, dù ông ít nói. Trong thế giới hiện đại, những người thợ thủ công lành nghề như Lão Hàn là một báu vật. Ở đây, họ còn quý giá hơn. "Nếu Lão cần gì cứ nói với ta."
Khi Lâm Dịch rời khỏi tiệm may, ánh nắng chiều đã hoàn toàn tắt, chỉ còn lại vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời tím sẫm. Mùi vải mới và thuốc nhuộm dần tan vào không khí đêm. Hắn biết, việc thuyết phục dân làng là một quá trình dài, nhưng ít nhất, hắn đã có một bước đi cụ thể. Lão Hàn sẽ là một mắt xích quan trọng trong kế hoạch của hắn. Sự kháng cự của dân làng đối với việc cải tiến nguồn nước chỉ là một ví dụ nhỏ cho thấy Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với những thách thức lớn hơn nhiều khi muốn thay đổi xã hội cổ đại này. Nhưng hắn tin rằng, với những người thợ như Lão Hàn, hắn có thể tạo ra những thứ vượt xa những gì dân làng có thể tưởng tượng.
***
Sáng sớm hôm sau, trời quang mây tạnh, không khí mát mẻ dễ chịu. Sương đêm vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ, lấp lánh như những hạt ngọc khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá. Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã chuẩn bị sẵn sàng cho một chuyến đi mới. Lần này, họ sẽ tiến sâu hơn vào vùng đất phía Bắc, tiếp tục hành trình khám phá những điều mà Cánh Đồng Bất Tận đã gợi mở. Lâm Dịch mang theo Thần Nông Bách Thảo Phổ, cuốn sách đã trở thành người bạn đồng hành của hắn, giúp hắn nhận diện và phân tích các loại thảo dược.
Họ đi xuyên qua những con đường mòn quen thuộc, rồi dần dần rẽ vào những lối nhỏ hơn, ít người qua lại hơn. Tiếng gió nhẹ luồn qua tán lá cây, tạo nên những âm thanh xào xạc đều đặn. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, và tiếng côn trùng vo ve không ngớt. Mùi đất tươi ẩm, mùi lá mục và mùi nhựa cây thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bản hòa tấu của thiên nhiên.
Sau gần nửa ngày đi bộ, băng qua những khu rừng rậm rạp và những con dốc đá, họ bỗng cảm nhận được một sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Không khí trở nên trong lành hơn, mang theo một hương thơm ngọt ngào của hoa dại và mùi ngai ngái của các loại thảo dược. Cây cối xung quanh cũng trở nên xanh tốt hơn, những tán lá dày đặc và màu sắc rực rỡ hơn hẳn những nơi họ đã đi qua.
"Chà, đây là đâu vậy? Đẹp quá!" Vương Đại Trụ thốt lên, ánh mắt chất phác của hắn tròn xoe ngạc nhiên khi họ bước vào một thung lũng. Thung lũng này ngập tràn cây cối xanh tốt, hoa dại đủ màu sắc đua nhau khoe sắc, tạo nên một bức tranh sống động và đầy sức sống. Những vách đá dựng đứng bao quanh thung lũng, như những bức tường thành bảo vệ một thế giới bí ẩn.
Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu. "Không khí ở đây sao mà dễ chịu thế, Đại ca! Cứ như có thứ gì đó làm người ta sảng khoái hẳn lên." Hắn không ngừng nhìn ngó xung quanh, đôi mắt sáng lấp lánh.
Lâm Dịch không nói gì, hắn chỉ quan sát. Tâm trí hắn liên tục phân tích và so sánh những gì mắt thấy với những kiến thức từ Thần Nông Bách Thảo Phổ. "Nơi này... có lẽ chính là Linh Dược Cốc." Hắn lẩm bẩm, một cảm giác hứng thú dâng trào. Những mô tả trong sách về Linh Dược Cốc, một nơi có địa hình đặc biệt, khí hậu ôn hòa và năng lượng dồi dào, rất phù hợp với cảnh tượng trước mắt hắn.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào thung lũng, đi theo tiếng suối chảy róc rách. Dòng suối uốn lượn qua những tảng đá rêu phong, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy rõ từng viên sỏi dưới đáy. Hơi nước mát lạnh bốc lên từ mặt suối, làm dịu đi cái nóng của buổi sáng.
"Nước suối này uống vào thấy người sảng khoái hẳn. Như có linh khí vậy!" Trần Nhị Cẩu không kìm được sự tò mò, cúi xuống vốc một ngụm nước. Ngay lập tức, một cảm giác tươi mát lan tỏa khắp cơ thể hắn, xua tan đi sự mệt mỏi của chuyến đi dài.
Lâm Dịch cũng cúi xuống, chạm tay vào dòng nước. Cảm giác mát lạnh và trong lành đến lạ thường. Hắn nhớ lại những truyền thuyết trong Thần Nông Bách Thảo Phổ về Suối Nguồn Tinh Lực, một dòng suối có khả năng tẩm bổ nguyên khí, giúp cây cỏ xung quanh phát triển vượt trội. "Đây đúng là Suối Nguồn Tinh Lực như trong truyền thuyết," hắn nói, giọng trầm tư. Hắn kiểm tra các loại cây cỏ mọc ven suối, chúng đều phát triển mạnh mẽ, lá xanh mướt và những bông hoa dại cũng rực rỡ hơn bình thường.
Khi họ đi dọc theo bờ suối, một cảnh tượng khác lại khiến Lâm Dịch phải dừng lại. Phía xa, ẩn mình sau một cụm cây cổ thụ, là một mảnh đất nhỏ được khoanh vùng cẩn thận. Đó là một Vườn Thảo Dược. Những luống đất được vun trồng ngay ngắn, với hàng chục loại thảo dược khác nhau đang phát triển tươi tốt. Một số loại Lâm Dịch nhận ra từ Thần Nông Bách Thảo Phổ, những loại dược liệu quý hiếm mà hắn chỉ từng thấy qua hình vẽ và mô tả.
"Còn cả cái vườn thảo dược này nữa..." Lâm Dịch thì thầm, ánh mắt sắc bén quét qua từng luống cây. Hắn không khỏi kinh ngạc. Vườn thảo dược này không phải là một mảnh đất hoang dại mà là một khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ. Điều này có nghĩa là, có người đã phát hiện ra nơi này, thậm chí còn đang canh tác và bảo vệ nó.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng nhận ra sự bất thường. "Ai mà lại trồng cây ở nơi hoang vắng thế này nhỉ?" Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng đầy vẻ tò mò.
"Có lẽ là một dược sư, hoặc một ẩn sĩ nào đó," Lâm Dịch đáp, trong lòng dấy lên một sự thận trọng. Sự tồn tại của Vườn Thảo Dược được chăm sóc cho thấy có một nhân vật đang sinh sống hoặc canh tác trong vùng, có thể là một đồng minh hoặc một trở ngại trong tương lai. Hắn không vội vàng tiếp cận, mà chỉ đứng từ xa quan sát. Mùi thảo dược đa dạng và hương hoa ngọt ngào từ khu vườn lan tỏa trong không khí, càng khẳng định giá trị của nó.
Lâm Dịch cầm chặt cuốn Thần Nông Bách Thảo Phổ trong tay. Việc phát hiện Linh Dược Cốc, Suối Nguồn Tinh Lực và Vườn Thảo Dược tư nhân này đặt nền móng cho việc hắn khai thác tài nguyên thiên nhiên, đặc biệt là thảo dược, phục vụ cho mục tiêu kinh tế và y tế. Hắn nhớ lại những thông tin mà Tô Mẫn đã hé lộ về thị trường thảo dược, và giờ đây, hắn đã tìm thấy một nguồn cung cấp tiềm năng.
Hắn nhìn ra xa, về phía chân trời. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó cũng không từ chối ai một cơ hội. Vấn đề là, liệu hắn có đủ tri thức và mưu lược để biến những cơ hội này thành sức mạnh, thành sự bảo vệ cho những người mà hắn trân trọng hay không. Những khám phá này, dù đầy hứa hẹn, cũng tiềm ẩn những rủi ro. Một nguồn tài nguyên quý giá sẽ thu hút sự chú ý, và không phải sự chú ý nào cũng tốt đẹp. Hắn cần phải cẩn trọng, tính toán từng bước đi.
"Chúng ta sẽ không vội vàng," Lâm Dịch nói, quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Chúng ta sẽ quan sát kỹ hơn, và tìm hiểu xem ai là chủ nhân của khu vườn này. Sau đó, chúng ta sẽ quyết định bước tiếp theo." Hắn biết, để sinh tồn và phát triển trong một thế giới đầy rẫy bất trắc, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân. Hắn cần thông tin, cần chiến lược, và đôi khi, cần cả sự kiên nhẫn để chờ đợi thời cơ chín muồi. Con đường phía trước còn rất dài, và những bí ẩn của thế giới này vẫn đang chờ hắn khám phá.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.