Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 8: Cháo Loãng Đêm Đông: Quyết Tâm Và Lối Vào Rừng Cấm

Ngọn lửa quyết tâm trong mắt Lâm Dịch bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, soi rọi con đường mờ mịt phía trước. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mới đang cuộn trào trong huyết quản, một thôi thúc mạnh mẽ muốn vượt qua mọi giới hạn của bản thân và của thế giới này. Tri thức là vũ khí, và hắn sẽ dùng nó để không chỉ sinh tồn, mà còn để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn cho gia đình và cho ngôi làng nhỏ bé này. Cuộc hành trình để giải mã những bí ẩn của thế giới này, để bảo vệ những người hắn yêu thương, chỉ mới bắt đầu. Khi đêm dần buông xuống trên Thôn Làng Sơn Cước, ánh trăng vắt vẻo trên mái nhà tranh, soi rọi bóng hình một thiếu niên đang đứng lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Linh Thú Sơn Mạch thăm thẳm.

Cái lạnh buốt của đêm đông bắt đầu len lỏi qua khe cửa gỗ, mang theo hơi ẩm của đất và mùi khói bếp còn vương vấn. Trong căn nhà gỗ đơn sơ, ánh đèn dầu leo lét soi rõ bốn gương mặt quây quần bên mâm cơm đạm bạc. Đó không phải là một bữa cơm thịnh soạn, thậm chí còn không thể gọi là đủ no. Một nồi cháo loãng, lấp lánh những hạt gạo lẻ loi, là tất cả những gì gia đình Lâm Dịch có được trong buổi tối se lạnh này. Mùi cháo hơi tanh vị nước sông, lẫn với mùi khói gỗ ẩm ướt, tạo nên một bầu không khí nặng trĩu.

Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, múc từng vá cháo vào chén của mọi người. Bàn tay bà run run, ánh mắt bà chất chứa sự lo âu và bất lực. Bà thở dài một tiếng, nghe sao mà nặng nề đến thế, rồi đặt chén cháo cuối cùng xuống. "Chỉ còn chút gạo này thôi, các con cố mà ăn," giọng bà thì thầm, gần như là một lời xin lỗi. Lâm phụ, người đàn ông với làn da rám nắng và đôi tay thô ráp vì lao động, ngồi lặng lẽ, ánh mắt hiền lành nhưng chất chứa nỗi buồn sâu thẳm. Ông không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ nhấp từng muỗng cháo, như thể đang nuốt xuống cả những gánh nặng vô hình.

Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, cố gắng nuốt từng muỗng cháo. Đôi mắt to tròn của em nhìn chằm chằm vào đáy chén, rồi lại ngước lên nhìn cha mẹ và anh trai. "Cha, mẹ... con vẫn đói," em thì thầm, giọng nói bé xíu như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch. Lời nói ngây thơ của Tiểu Nguyệt như một nhát dao cứa vào lòng Lâm Dịch. Hắn nhìn em gái mình, nhìn cái bụng lép kẹp của em, nhìn ánh mắt khẩn cầu. Một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng lên trong lòng hắn, nghẹn đắng hơn cả vị cháo loãng.

Trong kiếp trước, hắn chưa từng phải lo lắng về cái ăn, cái mặc. Thức ăn chỉ là một nút bấm trên ứng dụng giao hàng, một cuộc gọi đến nhà hàng sang trọng, hoặc một chuyến ghé siêu thị đầy ắp. Giờ đây, hắn ngồi đây, đối mặt với sự đói khát hiển hiện, chân thực và tàn nhẫn đến không ngờ. "Không thể cứ thế này được," một giọng nói vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch, mạnh mẽ và kiên định. "Mình phải thay đổi." Hắn lặng lẽ ăn cháo, cố gắng nuốt xuống từng muỗng một cách chậm rãi, như thể muốn kéo dài bữa ăn, muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng trong cơ thể. Thỉnh thoảng, hắn lại nhìn trộm Lâm Tiểu Nguyệt, nhìn thấy cái dáng vẻ nhỏ bé đáng thương của em, và cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt phải làm điều gì đó. Hắn không thể chịu đựng được cảnh này nữa. Nỗi day dứt cứa sâu vào tâm can, thôi thúc hắn phải hành động, phải phá vỡ cái vòng luẩn quẩn của sự nghèo đói và thiếu thốn. Hắn đã từng sống trong một thế giới mà mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền, nơi tri thức là chìa khóa mở ra mọi cánh cửa. Ở đây, hắn không có tiền, nhưng hắn có tri thức. Đó là thứ vũ khí duy nhất, mạnh mẽ nhất mà hắn sở hữu.

Sau bữa ăn, khi cả nhà đã đi ngủ, Lâm Dịch vẫn ngồi một mình bên ngọn đèn dầu leo lét. Ánh sáng yếu ớt hắt lên khuôn mặt trầm tư của hắn, làm nổi bật những đường nét thanh tú nhưng ẩn chứa vẻ kiên định. Hắn lấy ra cuốn Cẩm Nang Kế Sách, lật giở từng trang giấy cũ kỹ. Mùi giấy mốc, mùi mực đã phai nhạt, hòa quyện với mùi khói đèn, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Hắn đọc đi đọc lại những ghi chép về các loại thực vật, các phương pháp khai thác tài nguyên, những điều mà hắn đã từng coi là viễn tưởng. Nhưng giờ đây, chúng lại trở thành kim chỉ nam cho sự sinh tồn của hắn. Hắn nhớ lại lời Lão Hồ, lời Hồ Gia Gia, những gợi ý về "linh thảo quý giá", về "linh tài". Tất cả những mảnh ghép rời rạc đang dần được kết nối trong tâm trí hắn. Hắn không thể sống mãi trong cảnh nghèo đói này, không thể nhìn người thân của mình chịu khổ. Hắn phải tìm ra con đường. Dù con đường đó có gập ghềnh, có hiểm nguy đến đâu, hắn cũng sẽ bước đi. Ngọn lửa nhỏ bé trong ngọn đèn dầu lay động theo từng nhịp thở của hắn, phản chiếu sự dao động trong tâm hồn nhưng cũng phản chiếu sự kiên định sắt đá. Đêm đó, giấc ngủ đến với Lâm Dịch muộn hơn mọi ngày, nhưng khi chìm vào giấc ngủ, tâm trí hắn vẫn không ngừng hoạt động, không ngừng vẽ ra những kế hoạch, những con đường.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mờ ảo, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch đã thức dậy từ rất sớm. Không khí buổi sớm trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm và mùi khói bếp từ những căn nhà lân cận đang bắt đầu bữa sáng. Tiếng gà gáy rộn ràng, tiếng trẻ con chơi đùa ngoài xa, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với những suy tư phức tạp đang diễn ra trong đầu Lâm Dịch. Hắn ngồi bên cửa sổ, lật giở những trang cuối cùng của Cẩm Nang Kế Sách. Đêm qua, hắn đã thức trắng, nghiền ngẫm từng dòng, từng chữ, tìm kiếm bất cứ thông tin nào liên quan đến thực vật hoang dã, đặc biệt là những loại có thể dùng làm lương thực hoặc thuốc men. Cuốn sách không chỉ cung cấp kiến thức, mà còn là một nguồn cảm hứng, một lời nhắc nhở về sự rộng lớn của tri thức.

"Học Viện Tu Chân... linh lực... linh tài..." Lâm Dịch thì thầm, những từ ngữ này vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn từ cuộc trò chuyện với Lão Hồ đêm qua. Hắn biết, để thực sự thay đổi vận mệnh, hắn không thể chỉ dựa vào những phương pháp săn bắn đơn thuần. Hắn cần một nguồn lực bền vững hơn, một thứ gì đó có giá trị cao hơn. Và những loại thảo dược quý hiếm, những "linh tài" mà Lão Hồ đã ám chỉ, chính là câu trả lời. Hắn gấp cuốn sách lại, cẩn thận đặt nó vào vị trí cũ. Quyết định đã được đưa ra. Hắn cần phải tìm kiếm sự giúp đỡ, sự hướng dẫn từ người có kinh nghiệm nhất trong làng.

Không chần chừ, Lâm Dịch sải bước ra khỏi nhà, hướng về phía căn nhà nhỏ của Lão Hồ nằm ở rìa làng. Tiếng bước chân hắn sột soạt trên nền đất ẩm ướt, mỗi bước đi đều thể hiện sự quả quyết. Khi đến nơi, Lão Hồ đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục trước cửa, mắt nheo lại nhìn về phía Linh Thú Sơn Mạch xa xăm, tay phe phẩy một chiếc quạt nan cũ kỹ. Mái tóc bạc phơ của lão bay nhẹ trong gió sớm, lưng lão còng xuống nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, ẩn chứa một sự thông thái đã trải qua bao thăng trầm của thời gian. Lão Hồ nhìn thấy Lâm Dịch, nở một nụ cười hiền hậu.

"Dịch nhi, sao lại đến sớm vậy? Có chuyện gì cần hỏi lão già này sao?" Giọng Lão Hồ trầm ấm, mang theo sự thân thiện và quan tâm.

Lâm Dịch khẽ cúi đầu chào, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Lão Hồ, cháu có điều này muốn thỉnh giáo người ạ." Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt Lão Hồ. "Trong rừng có những loại cây cỏ nào có thể dùng làm lương thực hoặc thuốc men mà dân làng ít biết không ạ? Những loại mà có thể có giá trị cao, không chỉ để lấp đầy bụng đói?" Hắn nói một cách thẳng thắn, không vòng vo. Hắn biết Lão Hồ là người có thể hiểu được sự nghiêm túc trong lời nói của hắn.

Lão Hồ vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt nheo lại, nhìn Lâm Dịch một cách thăm dò. Lão không trả lời ngay, mà chậm rãi nhấp một ngụm trà thảo mộc nóng hổi từ chiếc chén sành cũ kỹ. "Thảo dược ư? Rừng núi này vốn là một kho báu khổng lồ. Dân làng ta thường chỉ biết những loại cây cỏ thông thường, dùng để chữa bệnh vặt hoặc làm rau ăn dặm. Nhưng nếu cháu hỏi về những thứ 'ít biết' và 'có giá trị cao'..." Lão Hồ dừng lại, ánh mắt hướng về phía những tán cây xanh thẳm của Linh Thú Sơn Mạch. "Thì phải kể đến Hắc Ám Sâm Lâm."

Nghe đến cái tên "Hắc Ám Sâm Lâm", Lâm Dịch khẽ giật mình. Hắn đã nghe danh khu rừng này từ lâu. Đó là một khu rừng già, nằm sâu bên trong Linh Thú Sơn Mạch, được đồn đại là nơi ẩn chứa vô vàn nguy hiểm, từ thú dữ hung hãn đến những cạm bẫy thiên nhiên chết người. Ngay cả những thợ săn lão luyện nhất cũng hiếm khi dám đặt chân vào quá sâu.

"Hắc Ám Sâm Lâm..." Lâm Dịch lặp lại, giọng nói trầm xuống.

Lão Hồ gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. "Đúng vậy. Nơi đó tuy nguy hiểm, nhưng cũng ẩn chứa không ít 'linh thảo' quý hiếm. Những loại cây cỏ mà người thường không thể ngờ tới, mang trong mình linh khí của đất trời, có thể cường thân, ích khí, thậm chí là kéo dài tuổi thọ, như ta đã nói đêm qua. Hồ Gia Gia biết rất nhiều về thảo dược, nhưng ngay cả bà ấy cũng chỉ dám hái ở rìa rừng. Còn những loại quý giá nhất, thì chúng lại mọc ở những nơi hiểm trở nhất, nơi mà ánh nắng khó lòng xuyên tới." Lão Hồ nói, giọng lão chứa đựng một sự kính sợ và cảnh báo. "Nhưng Dịch à, cậu không nên đi sâu vào đó. Hắc Ám Sâm Lâm không chỉ có thú dữ, mà còn có những thứ khác, những thứ mà người phàm không nên đối mặt."

"Những thứ khác?" Lâm Dịch hỏi lại, trong lòng dấy lên một sự tò mò mạnh mẽ. "Người có thể nói rõ hơn không ạ?"

Lão Hồ lắc đầu, ánh mắt lão nhìn sâu vào đôi mắt Lâm Dịch, như thể muốn cảnh báo hắn khỏi một vực thẳm nào đó. "Đó là những lời đồn đại, những câu chuyện truyền miệng từ ngàn xưa. Người ta kể rằng, Hắc Ám Sâm Lâm là nơi trú ngụ của những linh thú cổ xưa, những thực thể mang sức mạnh phi phàm. Cũng có kẻ nói rằng, đó là nơi mà những kẻ tu hành tìm đến để luyện đan, tìm kiếm sự đột phá. Kiến thức về 'Học Viện Tu Chân' của cháu có thể giúp cháu hiểu được phần nào những điều đó. Tuy nhiên, dù là gì đi nữa, thì đó cũng là một nơi mà người phàm chúng ta nên tránh xa. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Và lòng rừng sâu, thì còn khó đoán hơn trăm lần."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Lão Hồ, trong lòng hắn một mặt cảm thấy rợn người trước những lời cảnh báo, nhưng mặt khác lại dấy lên một sự thôi thúc mạnh mẽ. "Hắc Ám Sâm Lâm... linh thảo... linh thú... tu hành..." Tất cả những khái niệm này đang dần hòa quyện, tạo nên một bức tranh lớn hơn về thế giới này, một thế giới mà hắn vẫn còn quá ít hiểu biết. Hắn nhận ra, lời Lão Hồ không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một kho tàng thông tin quý giá. Nó khẳng định rằng những gì hắn đọc trong Cẩm Nang Kế Sách không phải là hư cấu, mà là một phần của thực tại khắc nghiệt này.

"Cháu hiểu rồi ạ, Lão Hồ," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn lại lấp lánh sự quyết tâm. "Cháu sẽ cẩn thận." Hắn ghi chép cẩn thận những lời của Lão Hồ vào tâm trí, từng chi tiết về địa hình, về các loại cây cỏ được nhắc đến, về những dấu hiệu nguy hiểm. Những thông tin này, kết hợp với kiến thức từ Cẩm Nang Kế Sách, sẽ là kim chỉ nam cho hành trình sắp tới của hắn.

Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, đôi mắt tinh anh của lão dường như nhìn thấu tâm can hắn. Lão không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, như một sự chấp thuận ngầm, hoặc một lời cầu chúc may mắn. Lâm Dịch đứng dậy, khẽ cúi đầu cảm ơn Lão Hồ, rồi quay lưng rời đi. Hắn biết, con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Sự đói nghèo, sự bất lực của gia đình đêm qua đã khắc sâu vào tâm trí hắn, trở thành động lực mạnh mẽ nhất. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để mở ra một lối thoát, một tương lai tốt đẹp hơn cho những người hắn yêu thương. Ánh nắng ban mai rải vàng trên con đường đất, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một vùng tối mang tên Hắc Ám Sâm Lâm đã bắt đầu hiện hữu, đầy bí ẩn và hứa hẹn.

Trên đường trở về nhà, Lâm Dịch cảm thấy một nguồn năng lượng mới đang cuộn trào trong huyết quản. Tâm trí hắn không ngừng phân tích những thông tin Lão Hồ vừa cung cấp, kết hợp chúng với những ghi chép trong Cẩm Nang Kế Sách. Hắn cần một người đồng hành, một người có sức khỏe và khả năng thích nghi với môi trường rừng núi. Và đúng lúc đó, hắn nhìn thấy Trần Nhị Cẩu.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, đang loay hoay sửa một cái bẫy cũ kỹ gần bìa Rừng Trúc Thanh Tịnh. Cậu ta đang cặm cụi gọt một cành cây, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng miệng vẫn huýt sáo giai điệu vui vẻ. Nhị Cẩu là một thanh niên nhiệt tình, hơi bốc đồng, nhưng rất trung thành và có kinh nghiệm đi rừng ở mức độ cơ bản.

"Đại ca Lâm Dịch, đi đâu mà vội vàng thế?" Trần Nhị Cẩu cất tiếng chào, khuôn mặt nở một nụ cười tươi rói khi thấy Lâm Dịch. Cậu ta luôn kính trọng Lâm Dịch sau những lần Lâm Dịch giúp đỡ dân làng, đặc biệt là sau khi Lâm Dịch cải tiến bẫy săn.

Lâm Dịch dừng lại, nhìn Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi có muốn kiếm chút tiền không? Ta muốn vào rừng tìm vài thứ quý hiếm, nhưng một mình e là không an toàn." Hắn không nói thẳng là "linh thảo" hay "linh tài", vì sợ Nhị Cẩu không hiểu hoặc quá sợ hãi. Hắn dùng từ "quý hiếm" để kích thích sự tò mò và mong muốn kiếm tiền của cậu ta.

Đôi mắt Trần Nhị Cẩu sáng rỡ. "Kiếm tiền ư? Có chứ đại ca! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Cậu ta vội vã bỏ cái bẫy đang sửa dở, đứng bật dậy, đầy nhiệt huyết. "Đại ca muốn tìm thứ gì? Thú rừng quý hiếm hay thảo dược?"

Lâm Dịch mỉm cười, một nụ cười nhẹ hiếm hoi. "Thảo dược. Những loại mà có thể có giá trị cao, dùng để chữa bệnh hoặc có công dụng đặc biệt." Hắn không muốn giấu giếm quá nhiều, nhưng cũng không muốn tiết lộ hết những gì mình đang suy tính. Hắn biết, Nhị Cẩu là người thật thà, dễ tin, và quan trọng hơn, là một người có thể tin cậy được trong những chuyến đi rừng nguy hiểm.

"Thảo dược quý ư? Tuyệt quá! Đại ca Lâm Dịch đã tìm ra bí quyết gì rồi sao?" Nhị Cẩu reo lên, hào hứng đến mức quên cả những mối nguy hiểm tiềm tàng. Cậu ta vội vàng lấy cây gậy gỗ chắc chắn bên cạnh, sẵn sàng lên đường.

"Cứ đi rồi sẽ biết," Lâm Dịch đáp. "Chúng ta sẽ vào Rừng Trúc Thanh Tịnh trước, sau đó có thể đi xa hơn một chút." Hắn không nói đến Hắc Ám Sâm Lâm ngay lập tức, muốn Nhị Cẩu có thời gian làm quen với việc tìm kiếm thảo dược trước khi đối mặt với khu rừng đầy rẫy lời đồn đại.

Hai người cùng nhau tiến vào Rừng Trúc Thanh Tịnh. Không khí trong rừng lập tức trở nên mát mẻ và trong lành hơn hẳn bên ngoài làng. Tiếng lá tre xào xạc trong gió nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm. Tiếng chim hót líu lo từ những tán lá xanh um, cùng với mùi tre tươi và đất ẩm, mang lại cảm giác bình yên, tĩnh lặng. Lâm Dịch chậm rãi bước đi, đôi mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh. Hắn không chỉ nhìn, mà còn "quét" từng ngóc ngách, so sánh những hình ảnh thực tế với những mô tả trong Cẩm Nang Kế Sách và lời Lão Hồ. Hắn vận dụng kiến thức về thực vật học, về môi trường sống của từng loại cây, để tìm kiếm những dấu hiệu đặc biệt.

"Đại ca, cây này có phải là Kim Ngân Hoa không ạ?" Nhị Cẩu chỉ vào một bụi cây có những bông hoa trắng nhỏ, ánh mắt đầy tò mò.

Lâm Dịch nhìn kỹ, rồi lắc đầu. "Không phải. Kim Ngân Hoa thường mọc leo, thân mảnh hơn, và hoa có màu trắng rồi chuyển vàng. Cây này là một loại hoa dại thông thường, không có dược tính đặc biệt." Hắn kiên nhẫn giải thích cho Nhị Cẩu, như một cách để cậu ta học hỏi và cũng là để bản thân hắn củng cố kiến thức.

Cứ thế, họ đi sâu hơn vào rừng. Lâm Dịch tìm thấy vài loại thảo dược thông thường mà Hồ Gia Gia vẫn dùng, như lá Xuyên Tâm Liên, vài củ Địa Hoàng nhỏ. Hắn cẩn thận đào chúng lên, bỏ vào chiếc túi vải mà Nhị Cẩu mang theo. "Những thứ này tuy không quý hiếm, nhưng cũng có thể giúp ích cho Hồ Gia Gia, hoặc dùng để đổi lấy chút lương thực," Lâm Dịch nói.

Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, ánh nắng yếu dần, không khí trong rừng cũng trở nên ẩm ướt và lạnh hơn. Họ đã đi đến rìa Hắc Ám Sâm Lâm. Ở đây, cảnh vật thay đổi rõ rệt. Những cây tre thưa dần, nhường chỗ cho những cây cổ thụ cao lớn, tán lá dày đặc đến mức ánh sáng mặt trời khó lòng xuyên qua. Mùi tre tươi nhường chỗ cho mùi đất ẩm, lá mục, và một mùi xạ nhẹ lạ lẫm, hoang dã. Tiếng gió thổi qua những tán cây cổ thụ tạo thành âm thanh xào xạc nặng nề, khác hẳn tiếng lá tre nhẹ nhàng. Bầu không khí trở nên đáng ngại, áp bức, tĩnh lặng một cách bất thường, như thể cả khu rừng đang nín thở. Lâm Dịch cảm thấy một cảm giác bị theo dõi, một sự căng thẳng vô hình len lỏi vào từng giác quan.

"Nhị Cẩu, cẩn thận một chút, nơi đây không giống bên ngoài," Lâm Dịch thì thầm, giọng nói trầm xuống. Hắn siết chặt con dao găm nhỏ trong tay, mọi giác quan đều được nâng cao đến mức tối đa.

Trần Nhị Cẩu gật đầu, vẻ mặt cậu ta cũng trở nên nghiêm túc hơn. Cậu ta nắm chặt cây gậy trong tay, đôi mắt đảo liên tục, cảnh giác nhìn xung quanh. "Đại ca, nhìn kìa! Cây này nhìn lạ quá!" Nhị Cẩu đột nhiên chỉ vào một bụi cây mọc sát dưới gốc một cây cổ thụ khổng lồ.

Lâm Dịch tiến lại gần. Đó là một loại cây thân thảo, lá màu xanh đậm hơi ngả tím, có những đường gân lá nổi rõ như mạng nhện. Hoa của nó có màu đỏ sẫm, trông như những giọt máu đông kết lại, tỏa ra một mùi hương nồng nồng, vừa tanh vừa ngọt, khiến người ngửi cảm thấy hơi choáng váng. Hắn chưa từng thấy loại cây này ở Rừng Trúc Thanh Tịnh, hay bất cứ đâu trong làng. Nhưng khi nhìn kỹ, một tia sáng chợt lóe lên trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn nhớ lại một hình vẽ phác thảo trong Cẩm Nang Kế Sách, nằm trong một chương nói về "linh thảo cấp thấp" và "dấu hiệu của linh khí". Tuy mô tả không hoàn toàn giống, nhưng có những nét tương đồng đáng kinh ngạc, đặc biệt là ở hình dáng lá và màu sắc hoa.

"Đại ca, cây này có ăn được không? Hay là một loại độc dược?" Nhị Cẩu hỏi, giọng nói hơi run run.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn cẩn trọng quỳ xuống, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào lá cây. Một cảm giác mát lạnh, hơi tê tê truyền vào đầu ngón tay hắn. Hắn nhớ lại lời Lão Hồ: "Những loại cây cỏ mà người thường không thể ngờ tới, mang trong mình linh khí của đất trời..." Liệu đây có phải là một trong số đó? Hắn dùng con dao nhỏ, cẩn thận cắt một mảnh nhỏ của lá cây. Mùi hương nồng nồng trở nên rõ rệt hơn, khiến hắn hơi nhíu mày. Hắn định thần lại, cất mảnh lá vào một chiếc túi vải riêng biệt, để nghiên cứu sau.

Đúng lúc đó, một tiếng động lạ đột ngột vang lên từ sâu bên trong Hắc Ám Sâm Lâm. Đó không phải là tiếng gió, không phải tiếng lá cây xào xạc, mà là một âm thanh trầm đục, như tiếng cành cây lớn bị gãy vụn, xen lẫn với một tiếng gầm gừ yếu ớt, xa xăm. Cả Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đều giật mình. Nhị Cẩu lập tức lùi lại một bước, khuôn mặt tái mét, cây gậy trong tay siết chặt đến trắng cả khớp ngón tay. Đôi mắt cậu ta mở to, sợ hãi nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.

Lâm Dịch cũng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Tiếng động đó không giống bất kỳ tiếng động nào của thú rừng mà hắn từng nghe. Nó mang một vẻ hoang dại, cổ xưa, và đầy đe dọa. "Đó là tiếng gì vậy đại ca?" Nhị Cẩu thì thầm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng.

Lâm Dịch không trả lời. Hắn đứng thẳng dậy, đôi mắt sắc bén nhìn sâu vào bóng tối hun hút của Hắc Ám Sâm Lâm. Một sự thôi thúc kỳ lạ dấy lên trong lòng hắn, một sự pha trộn giữa sợ hãi và tò mò. Hắn biết, khu rừng này ẩn chứa nhiều bí mật hơn hắn tưởng. Những nguy hiểm tiềm tàng, nhưng cũng là những cơ hội lớn lao. Có lẽ, "linh thảo" quý giá nhất, thứ có thể thay đổi vận mệnh gia đình hắn, đang nằm sâu bên trong đó. Ngọn lửa quyết tâm trong lòng hắn lại bùng cháy mạnh mẽ, nhưng lần này, nó kèm theo một sự thận trọng cao độ. Con đường phía trước là một canh bạc, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc đặt cược. Hắc Ám Sâm Lâm, cánh cửa dẫn đến một thế giới bí ẩn hơn, đang mở ra trước mắt hắn.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free