Lạc thế chi nhân - Chương 7: Bẫy Săn Cải Tiến: Mầm Mống Tri Thức Và Những Gương Mặt Mới
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng, Lâm Dịch khép lại cuốn “Cẩm Nang Kế Sách”, nhưng tâm trí hắn vẫn không ngừng cuộn xoáy với những ý nghĩ ngổn ngang. Ngọn đèn dầu leo lét trước mặt như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa khoảng không vô tận của những bí ẩn. Hắn nhận ra rằng kiến thức trong cuốn sách này có thể đến từ những nguồn uyên thâm hơn cả những gì anh từng biết về thế giới này, mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí. Cuốn sách không chỉ là một cẩm nang sinh tồn, mà còn là một bản đồ dẫn lối đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi có những quyền năng và tri thức vượt xa tầm hiểu biết hiện tại của hắn.
“Thổ sản đặc biệt” mà Trần Thị Gia Tộc đòi hỏi, liệu có liên quan đến những “linh tài” này không? Liệu có phải trong Linh Thú Sơn Mạch này tồn tại một loại vật chất đặc biệt, mang linh khí, mà chỉ những thế lực tu luyện mới nhận ra giá trị của nó, và Trần Thị Gia Tộc chỉ là tay sai thu gom cho một thế lực lớn hơn? Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt như mực. Con đường phía trước còn rất dài và đầy rẫy hiểm nguy. Hắn không có thiên phú tu luyện, cũng không có “bàn tay vàng” nào để hô mưa gọi gió. Nhưng hắn có tri thức, có khả năng quan sát và phân tích, và giờ đây, hắn còn có thêm cuốn “Cẩm Nang Kế Sách” làm kim chỉ nam. Quan trọng hơn cả, hắn có một gia đình để bảo vệ, một ngôi làng đang cần được che chở, và một mục tiêu để phấn đấu. Ngọn đèn dầu vẫn leo lét, soi rõ vẻ mặt trầm tư nhưng đầy kiên quyết của Lâm Dịch. Hắn biết mình phải hành động, phải tìm hiểu. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nếu muốn sống sót, muốn bảo vệ những người thân yêu, hắn phải tự mình kiến tạo con đường, từng bước một, bắt đầu từ việc giải mã bí ẩn của “thổ sản đặc biệt” và khai thác tiềm năng của Linh Thú Sơn Mạch, không chỉ bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng chính tri thức và mưu lược của mình.
***
Bình minh hé rạng, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái tranh cũ kỹ của Thôn Làng Sơn Cước. Ánh nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa, đánh thức Lâm Dịch dậy. Hắn ngồi dậy, vươn vai, cảm nhận sự mệt mỏi sau một đêm trằn trọc suy nghĩ, nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn. Tiếng gà gáy vang vọng từ đầu làng, xen lẫn tiếng trẻ con lách chách gọi nhau chơi đùa, và xa xa là tiếng động vật nuôi trong chuồng. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm và sương sớm, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi thôn dã.
Hắn bước ra hiên nhà, ngồi xuống bậc gỗ đã mòn vẹt. Trước mặt hắn, vài chiếc bẫy thô sơ mà dân làng thường dùng để bắt những con thú nhỏ như chuột đồng, sóc, hay đôi khi là một con thỏ rừng rụt rè, được đặt lăn lóc. Chúng được làm từ cành cây khô, dây mây và đá tảng, đơn giản đến mức gần như nguyên thủy. Lâm Dịch quan sát chúng với ánh mắt phân tích của một kỹ sư bị lạc vào thời tiền sử. “Những chiếc bẫy này quá đơn giản, hiệu quả thấp,” hắn lẩm bẩm, giọng nói chìm vào tiếng xào xạc của những tán tre gần đó. “Tỷ lệ thất bại cao, lại dễ bị thú lớn phá hỏng hoặc thậm chí là làm bị thương người đặt bẫy nếu không cẩn thận.”
Tối qua, trong cuốn “Cẩm Nang Kế Sách”, hắn đã đọc được những đoạn miêu tả về các nguyên lý cơ học cơ bản, dù không trực tiếp nói về bẫy săn, nhưng những khái niệm về đòn bẩy, lực kéo, và cơ cấu khóa đơn giản lại khiến trí óc hắn bừng sáng. Những hình ảnh về các loại bẫy kẹp, bẫy sập, hay thậm chí là bẫy lưới tinh vi hơn, vốn chỉ tồn tại trong những thước phim sinh tồn hay các tài liệu khoa học hiện đại, bắt đầu hiện rõ trong tâm trí hắn.
Hắn mở cuốn “Cẩm Nang Kế Sách” ra một lần nữa. Trang giấy cũ kỹ, ố vàng, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của thời gian. Hắn lật đến những phần liên quan đến vật liệu, đến cách ứng dụng nguyên lý đơn giản vào việc chế tạo. “Cẩm Nang Kế Sách… đây rồi. Nguyên lý đòn bẩy, cơ cấu khóa… nhưng những vật liệu này…” Hắn đọc đi đọc lại, cố gắng tìm kiếm sự tương đồng giữa những gì cuốn sách mô tả và những vật liệu có sẵn ở Linh Thú Sơn Mạch. Cuốn sách không chỉ là một kho tàng mưu lược mà còn là một cẩm nang bách khoa toàn thư thu nhỏ, chứa đựng đủ thứ tri thức từ xây dựng, nông nghiệp cho đến y học và cơ khí sơ đẳng.
Đột nhiên, ánh mắt hắn dừng lại ở một đoạn văn nhỏ, được viết bằng một nét chữ khác biệt, có vẻ như là những ghi chú phụ thêm. “...Tại Học Viện Tu Chân, các đạo sư đã nghiên cứu sâu về sự tương tác giữa linh lực và vật chất, tạo ra những cơ cấu tinh vi có thể tự động thu hút và giam giữ linh thú, thậm chí là điều khiển nguyên khí trời đất…” Lâm Dịch nheo mắt đọc. “Học Viện Tu Chân?” Lại một cái tên mới, lại một thế giới khác được hé lộ. Lão Hồ đã từng nhắc đến “Huyền Thiên Tông” như một thế lực tu luyện, giờ đây lại xuất hiện thêm “Học Viện Tu Chân”. Có vẻ như thế giới này không chỉ có những gia tộc quyền lực hay những vương triều mục ruỗng, mà còn ẩn chứa những tổ chức, những cá nhân với những năng lực siêu phàm. Hắn chợt nghĩ, liệu những khái niệm về “linh tài” và “phương pháp luyện chế” trong Cẩm Nang Kế Sách có phải xuất phát từ những nơi như Học Viện Tu Chân này không? Chúng có phải là nguồn gốc của những tri thức mà hắn đang cố gắng giải mã?
Hắn dùng một cành cây nhỏ, cẩn thận phác thảo những bản vẽ sơ lược lên nền đất ẩm trước hiên. Đầu tiên là một cơ chế đòn bẩy đơn giản hơn, giảm ma sát và tăng tốc độ phản ứng. Sau đó là một khóa gài tự động, giúp giữ chặt con mồi mà không cần sự can thiệp liên tục. Hắn không có những vật liệu cao cấp, nhưng hắn có thể dùng gỗ cứng, dây mây bền chắc, và những viên đá nhỏ làm đối trọng. Vấn đề lớn nhất là làm sao để những bộ phận này được chế tạo một cách chính xác và bền bỉ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cần công cụ để được hiện thực hóa. Và đó là lý do Lâm Dịch phải tìm đến Thợ rèn Vương.
Tiếng Lâm phụ gọi ăn sáng kéo hắn về thực tại. Hắn xóa vội những bản vẽ trên đất, cất cuốn Cẩm Nang vào chỗ cũ. Bữa sáng với cháo loãng và vài củ khoai lang luộc không thể lấp đầy cái bụng rỗng của một người đàn ông trưởng thành, nhưng hắn không còn cảm thấy quá khó chịu như những ngày đầu. Hắn đã quen với sự khắc khổ này. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn tự nhủ, và để sinh tồn tốt hơn, hắn phải cải thiện những gì mình có. Sáng nay, hắn sẽ đi đến lò rèn của Thợ rèn Vương. Hắn biết, đó sẽ là một cuộc thuyết phục không hề dễ dàng.
***
Giữa trưa, cái nắng gắt của mùa hè vùng biên thùy đổ xuống Thôn Làng Sơn Cước như trút lửa. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất khô cằn. Lâm Dịch bước những bước dài, mồ hôi lấm tấm trên trán, hướng về phía lò rèn duy nhất của làng – Tiệm Rèn Huyền Thiết. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng búa đập chan chát vào sắt thép, vang vọng đều đặn, hòa cùng tiếng than hồng nổ lách tách và tiếng thổi bễ phì phò, nhịp nhàng như hơi thở của một con quái vật kim loại.
Tiệm rèn nằm ở rìa làng, cách xa các căn nhà khác một chút, có lẽ để tránh tiếng ồn và khói bụi. Đó là một căn nhà gỗ thô kệch, mái được lợp bằng những tấm ván gỗ đã ngả màu đen sạm vì bồ hóng và thời gian. Bên trong, không khí nóng như lò bát quái. Thợ rèn Vương, một người đàn ông vạm vỡ, cao lớn, làn da đen sạm vì nắng gió và khói bụi, đang trần mình, tay cầm chiếc búa tạ lớn, phang xuống miếng sắt đỏ rực trên đe. Áo hắn luôn lấm lem bồ hóng, và gương mặt vuông vức lúc nào cũng cau có, khó chịu, như thể đang vĩnh viễn chiến đấu với một thứ gì đó. Hắn có một vết sẹo nhỏ trên má, có lẽ là do một tai nạn từ thuở nhỏ.
“Thợ rèn Vương!” Lâm Dịch đứng bên ngoài, chờ tiếng búa ngừng lại. Hắn không muốn làm phiền công việc của người khác, đặc biệt là một người có vẻ ngoài cộc cằn như Thợ rèn Vương.
Tiếng búa dứt, Thợ rèn Vương quay lại, đôi mắt nheo lại vì khói và mồ hôi. “Thằng nhóc nhà Lâm phụ à? Lại đây làm gì? Nhà ngươi hết cuốc rồi sao?” Giọng hắn thô kệch, đầy vẻ dò xét.
Lâm Dịch tiến lại gần hơn, cảm nhận hơi nóng phả ra từ lò. Mùi kim loại nóng, khói than và mồ hôi của Thợ rèn Vương trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng mà hắn chưa từng ngửi thấy ở thế giới hiện đại. “Không phải cuốc, Thợ rèn Vương. Cháu có một vài thứ muốn nhờ chú làm giúp.”
Thợ rèn Vương nhướn mày, chùi tay vào chiếc quần vải thô. “Thứ gì mà rắc rối thế? Ta chỉ rèn dao, cuốc, nông cụ thôi. Chứ mấy thứ đồ chơi của bọn nhà giàu thì ta không làm đâu.” Hắn nói với vẻ khinh khỉnh, như thể đã đoán trước được yêu cầu của Lâm Dịch.
Lâm Dịch không vội vàng giải thích. Hắn biết, với những người thợ thủ công, lý thuyết suông chẳng có giá trị bằng thực tế. Hắn lấy ra vài cành cây khô, một sợi dây mây và một viên đá nhỏ đã được hắn chuẩn bị sẵn. Hắn bắt đầu phác thảo chi tiết hơn những gì hắn muốn, dựa trên bản vẽ đã có trong đầu. “Cháu muốn chú rèn giúp cháu vài thanh kim loại nhỏ, cong, có lỗ xuyên qua ở đây. Và một vài cái chốt, cái khớp nối nhỏ nữa.” Hắn vừa nói vừa dùng cành cây vẽ lên nền đất bụi, minh họa rõ ràng cơ cấu hoạt động của chiếc bẫy cải tiến. Hắn giải thích về nguyên lý đòn bẩy, về cách khóa gài sẽ hoạt động, và về sự khác biệt giữa chiếc bẫy này với những cái bẫy thô sơ mà dân làng vẫn dùng.
Thợ rèn Vương ban đầu chỉ đứng khoanh tay, lắng nghe một cách hờ hững, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. Hắn đã quen với việc dân làng mang đến những yêu cầu đơn giản, trực tiếp. Nhưng những gì Lâm Dịch đang trình bày lại quá phức tạp, quá khác biệt. “Thứ này quá rắc rối, làm gì có ai cần chứ? Ta chỉ rèn dao, cuốc thôi!” Hắn gắt lên, có ý định xua đuổi Lâm Dịch. “Ngươi làm mấy cái thứ này để làm gì? Bẫy thú thì cứ như cũ mà làm, có gì mà phải vẽ vời rườm rà?”
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn hiểu sự ngờ vực của Thợ rèn Vương. Suy cho cùng, đây là một ý tưởng hoàn toàn mới mẻ trong bối cảnh lạc hậu này. Hắn hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt Thợ rèn Vương. “Thợ rèn Vương, cháu biết nó trông có vẻ phức tạp. Nhưng nếu thành công, nó sẽ giúp chúng ta kiếm được nhiều thức ăn hơn, ít tốn sức hơn. Bẫy cũ chỉ bắt được thú nhỏ, lại dễ hư hỏng. Bẫy này, cháu đảm bảo, sẽ hiệu quả hơn gấp nhiều lần. Chú có thể hình dung ra cảnh chúng ta có thể bắt được những con thú lớn hơn, nhiều hơn không? Cả làng sẽ có đủ thịt đ�� ăn, không phải lo đói nữa.”
Hắn dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào Thợ rèn Vương. Sau đó, hắn tiếp tục, giọng điệu hạ thấp hơn, chân thành hơn. “Cháu không bắt chú làm không công. Cháu sẽ trả chú công xứng đáng. Cháu biết chú là người thợ rèn giỏi nhất ở đây, không ai có thể làm ra những bộ phận tinh xảo như chú. Cháu tin vào tay nghề của chú.”
Nghe đến đây, Thợ rèn Vương im lặng. Ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, nhưng có một tia tò mò đã lóe lên. Hắn cúi xuống, nhìn kỹ hơn những bản vẽ của Lâm Dịch. Hắn đưa tay chạm vào những nét vẽ trên đất, như thể đang hình dung ra cách chúng sẽ được tạo hình từ kim loại. Hắn là một người thợ rèn, cả đời chỉ biết đến lửa than và sắt thép. Hắn có thể không hiểu hết những lý thuyết phức tạp, nhưng trực giác của người thợ lại mách bảo hắn rằng, những gì Lâm Dịch đang vẽ ra, dù lạ lẫm, nhưng lại có một sự hợp lý đến kỳ lạ.
“Ngươi… làm sao lại biết những thứ này?” Thợ rèn Vương hỏi, giọng hắn đã bớt cộc cằn hơn, thay vào đó là sự ngạc nhiên và một chút nể phục. Hắn đã sống gần trọn đời ở cái làng này, chưa từng thấy ai có thể nghĩ ra những thứ như vậy.
Lâm Dịch chỉ mỉm cười nhẹ. “Cháu may mắn đọc được vài cuốn sách cũ, học được chút ít. Thật ra, nguyên lý cũng không quá phức tạp, chỉ là cách chúng ta áp dụng mà thôi.” Hắn không nói dối, nhưng cũng không nói hết sự thật. “Vậy chú có thể giúp cháu không, Thợ rèn Vương?”
Thợ rèn Vương trầm ngâm một lúc. Hắn nhìn vào ngọn lửa đang cháy hừng hực trong lò, rồi lại nhìn vào bản vẽ trên đất. Cuối cùng, hắn thở dài một tiếng, nhưng không phải là tiếng thở dài của sự bực bội, mà là của sự chấp nhận một thử thách mới. “Được thôi, ta thử xem. Nhưng nếu không thành công, ngươi đừng có trách ta làm hỏng đồ của ngươi đấy nhé!”
Lâm Dịch mừng rỡ. “Cháu tin chú, Thợ rèn Vương!” Hắn biết, đã có được sự đồng ý của người thợ rèn, một nửa công việc đã hoàn thành. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cần được mài giũa bởi những bàn tay tài hoa. Và Thợ rèn Vương chính là bàn tay tài hoa đó.
***
Buổi chiều, không khí trong Rừng Trúc Thanh Tịnh trở nên mát mẻ và dễ chịu hơn sau cái nắng gay gắt ban trưa. Những thân tre cao vút, xanh mướt, đung đưa xào xạc theo làn gió nhẹ, tạo nên một bản nhạc tự nhiên êm ái. Ánh nắng xuyên qua tán lá tre dày đặc, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt, nơi những lối đi nhỏ được hình thành từ bao đời. Mùi tre tươi mát, hòa quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một cảm giác trong lành, sảng khoái.
Lâm Dịch và Vương Đại Trụ, người bạn đồng trang lứa nhưng vạm vỡ hơn, đang đi sâu vào rừng. Đại Trụ vác trên vai một bó dây mây và vài khúc gỗ đã được đẽo gọt sơ sài. Hắn có vẻ mặt chất phác, thỉnh thoảng lại nhìn Lâm Dịch với ánh mắt tò mò và thán phục. “Dịch đệ, cái bẫy này thật sự lợi hại như vậy sao?” Đại Trụ hỏi, giọng nói to rõ, pha chút hồ nghi. Hắn đã quen với những chiếc bẫy cũ kỹ của cha ông, chưa từng nghĩ đến việc chúng có thể được cải tiến.
Lâm Dịch mỉm cười. “Chỉ thử mới biết được, Đại Trụ huynh. Ta đã nhờ Thợ rèn Vương rèn một vài bộ phận kim loại, chúng ta sẽ lắp ráp chúng lại.” Hắn đưa cho Đại Trụ xem những thanh kim loại nhỏ, cong, và những chiếc chốt gài tinh xảo mà Thợ rèn Vương vừa hoàn thành. Chúng sáng bóng dưới ánh nắng chiều, khác hẳn với vẻ thô mộc của những vật liệu trong rừng.
Họ tìm đến một con đường mòn nhỏ mà thú rừng thường đi qua để xuống suối uống nước. Lâm Dịch hướng dẫn Đại Trụ cách đào một hố nhỏ, đặt một tấm ván gỗ lên trên, và sau đó lắp ráp các bộ phận của chiếc bẫy cải tiến. Hắn giải thích tỉ mỉ nguyên lý hoạt động của cơ chế đòn bẩy, cách chiếc chốt gài sẽ giữ chặt tấm ván khi con thú giẫm lên, và làm thế nào để đảm bảo rằng con thú sẽ không bị thương quá nặng, nhưng cũng không thể thoát ra.
“Ngươi thấy đấy, Đại Trụ huynh,” Lâm Dịch nói, tay chỉ vào cơ cấu. “Chiếc bẫy cũ chỉ dựa vào sức nặng của đá, dễ bị con thú giật mạnh mà thoát ra. Còn chiếc này, khi con thú dẫm vào, cơ cấu đòn bẩy sẽ tự động sập xuống, khóa chặt chân nó lại. Nó vừa nhanh, vừa chắc chắn hơn hẳn.”
Đại Trụ chăm chú lắng nghe, vừa làm theo hướng dẫn của Lâm Dịch. Hắn là một người thực tế, tin vào những gì mắt thấy tai nghe. Khi chiếc bẫy đầu tiên được hoàn thành, Lâm Dịch dùng một cành cây thử nghiệm. Chỉ một chạm nhẹ, “cạch!” một tiếng, cơ cấu khóa gài đã hoạt động hoàn hảo, giữ chặt cành cây một cách vững chắc.
“Thật lợi hại, Dịch đệ!” Vương Đại Trụ thốt lên, mắt tròn xoe kinh ngạc. “Chiếc bẫy này vừa nhanh vừa chắc chắn hơn hẳn! Chắc chắn sẽ bắt được nhiều thú hơn.” Sự hoài nghi ban đầu của hắn đã tan biến, thay vào đó là sự thán phục.
Họ tiếp tục đặt thêm vài chiếc bẫy cải tiến dọc theo con đường mòn. Sau đó, họ quay lại kiểm tra những chiếc bẫy cũ mà họ đã đặt từ sáng. Kết quả khá ảm đạm. Một chiếc bẫy trống rỗng, một chiếc khác bị phá hỏng, và một chiếc chỉ bắt được một con chuột đồng gầy gò. Nhưng khi họ quay lại chỗ những chiếc bẫy mới, một cảnh tượng khác đã chờ đợi.
Một con thỏ rừng khá lớn, lông xám mượt, đang giãy giụa trong chiếc bẫy cải tiến. Nó không bị thương nặng, chỉ bị giữ chặt chân một cách chắc chắn. Lâm Dịch và Đại Trụ vui mừng khôn xiết. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất cho hiệu quả của phương pháp mới.
“Chúng ta thành công rồi, Dịch đệ!” Đại Trụ reo lên, định chạy đến bắt con thỏ.
“Cẩn thận, Đại Trụ!” Lâm Dịch vội vàng ngăn lại. “Rừng núi không đùa được đâu. Luôn phải cẩn trọng.” Hắn đã từng đọc qua những câu chuyện về những người thợ săn chủ quan mà gặp nạn.
Lâm Dịch cẩn thận tiếp cận con thỏ, dùng một cành cây nhỏ đè nhẹ lên đầu nó để nó không giãy giụa quá mạnh. Đại Trụ theo sau, giúp tháo bẫy và buộc chân con thỏ. Trong lúc loay hoay với sợi dây mây, Đại Trụ bất cẩn trượt chân, tay hắn va vào một cành cây khô gãy, một vết xước khá sâu hiện ra trên mu bàn tay, rớm máu.
“A!” Đại Trụ kêu khẽ. Vết thương không quá sâu, nhưng cũng đủ để rỉ máu và khiến hắn nhăn mặt.
Lâm Dịch vội vàng kiểm tra vết thương cho Đại Trụ. “Chỉ là vết xước nhỏ thôi, không sao đâu. Nhưng có khi phải nhờ Hồ Gia Gia xem giúp cho yên tâm.” Hắn biết những vết thương nhỏ ở nơi rừng núi này có thể trở nên nghiêm trọng nếu không được xử lý đúng cách. “Chúng ta về làng thôi.”
Cả hai quay trở về làng, trên tay là con thỏ rừng béo tốt và trong lòng là niềm vui chiến thắng nhỏ bé. Tuy nhiên, vết thương của Đại Trụ vẫn khiến Lâm Dịch suy nghĩ. Rừng núi ẩn chứa rất nhiều nguy hiểm, và không phải lúc nào hắn cũng có thể lường trước được.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, tô điểm cho những mái nhà tranh của Thôn Làng Sơn Cước bằng một màu cam ấm áp. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi tối, xua đi cái nóng bức ban ngày. Tiếng trẻ con chơi đùa đã thưa dần, nhường chỗ cho tiếng gà gáy cuối cùng và những cuộc trò chuyện rì rầm của dân làng sau một ngày lao động vất vả. Mùi khói bếp lại thoang thoảng, giờ đây còn xen lẫn mùi thảo dược thoang thoảng từ ngôi nhà nhỏ nằm gần rìa làng.
Lâm Dịch dẫn Vương Đại Trụ đến nhà Hồ Gia Gia. Hồ Gia Gia là người thầy thuốc duy nhất của làng, một ông lão râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng bước đi nhanh nhẹn. Đôi mắt ông luôn toát lên vẻ từ bi và sự thông thái của một người từng trải. Ông thường đeo một túi thuốc bên hông, chứa đựng đủ loại thảo dược và dụng cụ đơn giản để chữa bệnh.
“Hồ Gia Gia, Đại Trụ huynh bị xước tay khi đi săn. Xin người xem giúp cho ạ,” Lâm Dịch cung kính nói.
Hồ Gia Gia gật đầu, đưa mắt nhìn vết thương trên tay Đại Trụ. Ông nhẹ nhàng cầm lấy tay Đại Trụ, đôi mắt tinh anh chăm chú xem xét. “May mà chỉ là vết xước nhẹ. Cậu bé này thật nhanh nhạy, lại còn biết cả cách làm bẫy mới nữa,” ông nói, giọng điệu từ tốn, đầy vẻ khen ngợi khi nghe Đại Trụ kể về con thỏ săn được. Ông lấy ra một ít thảo dược đã được nghiền nát từ trong túi, thoa đều lên vết thương, rồi dùng một miếng vải sạch băng bó cẩn thận. Mùi thảo dược hơi hắc nhưng có vẻ dễ chịu, lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.
“Cảm ơn Hồ Gia Gia!” Đại Trụ mừng rỡ, cảm thấy vết thương dịu đi đáng kể.
Trong khi Hồ Gia Gia đang băng bó cho Đại Trụ, Lâm Dịch nhân cơ hội này trao đổi. “Hồ Gia Gia, cháu muốn hỏi về một số loại thảo dược. Trong Cẩm Nang Kế Sách có nhắc đến vài loại cây thuốc, có vẻ như chúng có tác dụng rất tốt. Người có biết về ‘Huyết Tam Thất’, hay ‘Thiên Niên Kiện’ không ạ?” Hắn cố gắng nhớ lại những cái tên mà hắn đã đọc được trong cuốn sách, những cái tên nghe có vẻ xa lạ nhưng lại được mô tả với những công dụng kỳ diệu.
Hồ Gia Gia nheo mắt nhìn Lâm Dịch, một nụ cười hiền hậu nở trên môi. “À, Huyết Tam Thất và Thiên Niên Kiện ư? Đó đều là những loại thảo dược quý hiếm, không phải ai cũng biết đến đâu. Huyết Tam Thất có tác dụng cầm máu, bổ khí huyết. Còn Thiên Niên Kiện thì giúp cường gân cốt, trừ phong thấp. Chúng thường mọc ở những nơi hiểm trở trong Linh Thú Sơn Mạch, không dễ tìm thấy chút nào. Cháu đọc được ở đâu mà lại biết những cái tên này vậy?”
Lâm Dịch không tiện nói về “Cẩm Nang Kế Sách” quá chi tiết, chỉ mập mờ đáp: “Cháu tình cờ đọc được trong một cuốn sách cũ thôi ạ.” Hắn nhận ra giá trị của những thông tin này. Nếu những loại thảo dược này thực sự quý hiếm và có công dụng như vậy, chúng có thể là một nguồn thu nhập đáng kể cho làng. Đây chính là khởi đầu cho một ý tưởng mới trong đầu hắn.
Sau khi tạm biệt Hồ Gia Gia, Lâm Dịch và Đại Trụ đi bộ về nhà. Trên đường đi, họ ghé qua giếng làng. Lão Hồ đang ngồi trên một gốc cây cạnh giếng, đôi mắt tinh anh quan sát mọi hoạt động của dân làng. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, và mái tóc bạc phơ, luôn mang một vẻ trầm tĩnh và thâm thúy. Hắn nhìn Lâm Dịch và Đại Trụ với nụ cười nhẹ.
“Hai đứa hôm nay có vẻ thu hoạch tốt nhỉ?” Lão Hồ hỏi, ánh mắt dừng lại ở con thỏ trên tay Đại Trụ.
Đại Trụ hớn hở kể lại chuyện chiếc bẫy cải tiến của Lâm Dịch và con thỏ rừng béo tốt mà họ đã bắt được. Lão Hồ lắng nghe, đôi khi gật gù, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Lâm Dịch với vẻ suy tư.
“Lão Hồ, cháu có điều này muốn hỏi người,” Lâm Dịch nói, sau khi Đại Trụ kể xong. “Trong cuốn sách cũ cháu đọc, có nhắc đến một nơi gọi là Học Viện Tu Chân, nơi nghiên cứu về linh lực và vật chất. Người có biết về nơi đó không ạ?” Hắn quyết định thử thăm dò Lão Hồ, bởi hắn biết, lão là người có kiến thức rộng nhất làng.
Lão Hồ chợt im lặng, nụ cười trên môi tắt hẳn. Đôi mắt tinh anh của lão nhìn thẳng vào Lâm Dịch, sâu thẳm như giếng cổ. “Học Viện Tu Chân… đó là nơi của những kẻ có khả năng phi phàm. Kiến thức của họ vượt xa những gì chúng ta có thể tưởng tượng. Ngươi đọc được những thứ đó trong cuốn sách cũ kỹ kia sao?” Giọng Lão Hồ trầm hẳn xuống, pha chút thận trọng. “Đó là một thế giới khác, một thế giới mà người phàm chúng ta không nên quá tò mò.”
Lâm Dịch nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Lão Hồ. Có vẻ như Học Viện Tu Chân, giống như Huyền Thiên Tông, là một chủ đề nhạy cảm, ẩn chứa nhiều bí mật. “Cháu chỉ tò mò thôi ạ,” hắn đáp, không muốn đẩy quá xa.
Lão Hồ thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Linh Thú Sơn Mạch, nơi màn đêm đang dần bao phủ. “Rừng núi này không chỉ có thú săn, mà còn ẩn chứa không ít linh thảo quý giá. Chỉ là người thường khó mà nhận biết được giá trị thực sự của chúng. Những loại thảo dược mà Hồ Gia Gia dùng để chữa bệnh, cũng chỉ là một phần rất nhỏ trong số đó thôi. Còn rất nhiều loại cây cỏ khác, mang trong mình linh khí của đất trời, có thể cường thân, ích khí, hoặc thậm chí là kéo dài tuổi thọ. Nhưng để tìm được chúng, và biết cách sử dụng chúng, lại là một câu chuyện khác.”
Lời nói của Lão Hồ vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch. “Linh thảo quý giá… linh khí của đất trời…” Hắn nhớ lại những gì đã đọc trong Cẩm Nang Kế Sách về “linh tài” và “phương pháp luyện chế”. Có vẻ như mọi thứ đang dần kết nối với nhau. Sự thiếu thốn tài nguyên và áp lực từ Trần Thị Gia Tộc, bẫy săn thô sơ, thảo dược, linh tài, Học Viện Tu Chân… tất cả đều vẽ nên một bức tranh lớn hơn về thế giới này.
Lâm Dịch cảm thấy một ý tưởng lớn đang dần hình thành trong đầu. Việc cải tiến bẫy săn chỉ là bước khởi đầu. Mục tiêu tiếp theo của hắn không chỉ là đảm bảo đủ thức ăn, mà còn là tìm hiểu sâu hơn về những loại thảo dược quý hiếm, về những “linh tài” mà Lão Hồ và Cẩm Nang Kế Sách đã ám chỉ. Tri thức là vũ khí, và hắn sẽ dùng nó để không chỉ sinh tồn, mà còn để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn cho gia đình và cho ngôi làng nhỏ bé này. Cuộc hành trình để giải mã những bí ẩn của thế giới này, để bảo vệ những người hắn yêu thương, chỉ mới bắt đầu. Ngọn lửa quyết tâm trong mắt Lâm Dịch bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, soi rọi con đường mờ mịt phía trước.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.