Lạc thế chi nhân - Chương 6: Rừng Sâu, Mưu Trí: Dấu Vết Tri Thức
Đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi ẩm của đất rừng. Ngọn đèn dầu leo lét trong căn nhà gỗ nhỏ của Lâm gia rọi sáng bóng lưng gầy gò của Lâm Dịch. Hắn đặt cuốn “Cẩm Nang Kế Sách” xuống mặt bàn gỗ thô ráp, đôi mắt sâu thẳm vẫn còn vương vấn những dòng chữ cổ xưa. Mệt mỏi rã rời sau một ngày lao động nặng nhọc, nhưng trong tâm trí hắn, những ý tưởng vẫn không ngừng tuôn chảy, lấp đầy mọi ngóc ngách của nhận thức. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nếu muốn sống sót, muốn bảo vệ những người thân yêu, hắn phải tự mình kiến tạo con đường.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai còn đang rón rén len lỏi qua kẽ lá, đánh thức từng ngọn cỏ còn đẫm sương đêm, Lâm Dịch đã thức dậy. Hắn không có được sự sung sức của một thiếu niên mười bảy tuổi, thân thể vẫn còn nhức mỏi từ vai xuống chân sau ngày đầu tiên làm việc đồng áng và gánh nước. Mùi khói bếp từ căn bếp nhỏ đã bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ đầu làng vọng lại, lẫn trong tiếng trẻ con í ới gọi nhau đi chăn trâu. Đó là một buổi sáng bình dị, quen thuộc của Thôn Làng Sơn Cước, nhưng với Lâm Dịch, mỗi hơi thở, mỗi âm thanh đều mang một ý nghĩa mới.
Hắn bước ra sân, nơi Lâm phụ đang cặm cụi mài chiếc cuốc cũ kỹ. Khuôn mặt Lâm phụ khắc khổ, da rám nắng, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt và trán, nhưng ánh mắt ông lại hiền lành và chất phác. Ông mặc một chiếc áo vải thô đã sờn cũ, vai áo vá víu nhiều chỗ, đặc trưng của người dân nghèo khổ nơi biên thùy này. Tiếng mài cuốc đều đều, tạo ra những tia lửa nhỏ xẹt qua không khí lạnh.
“Cha,” Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm hơn một chút so với vẻ ngoài non nớt của thân thể này, nhưng lại ẩn chứa sự chắc chắn. “Con thấy lương thực trong nhà không còn nhiều. Với thời tiết ngày càng lạnh, e rằng việc đồng áng sẽ còn khó khăn hơn nữa.”
Lâm phụ dừng tay, ngẩng đầu lên nhìn con trai. Ánh mắt ông lộ rõ vẻ lo lắng thường trực. “Phải, Tiểu Dịch. Năm nay mùa màng không được tốt, lại thêm thu thuế của Trần Thị Gia Tộc, gạo trong nhà đúng là sắp cạn. Ta cũng đang tính xem có nên vào rừng đặt thêm bẫy hay không.”
Lâm Dịch tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh cha. Hắn đưa mắt nhìn ra phía xa, nơi những dãy núi Linh Thú Sơn Mạch sừng sững ẩn hiện trong màn sương mờ ảo. “Con muốn thử vào rừng săn bắn cùng cha hôm nay.”
Lâm phụ hơi giật mình, ánh mắt ông ngạc nhiên nhìn Lâm Dịch, rồi thoáng qua một tia lo lắng. “Con trai, rừng núi không dễ đâu. Săn được gì hay không còn tùy vào may rủi, hơn nữa, con còn yếu ớt như vậy… Sợ là không chịu nổi vất vả.” Ông lão nông chất phác, cả đời gắn liền với đất đai, không tin vào những chuyện may rủi, nhưng cũng không thể phủ nhận sự khắc nghiệt của rừng xanh. “Ngày hôm qua con đã mệt như vậy rồi, hôm nay lại muốn vào rừng sâu. Ta sợ con không kham nổi.”
“Cha,” Lâm Dịch kiên nhẫn. “Con biết sức con còn yếu, nhưng con có thể phụ giúp cha những việc nhẹ hơn, chẳng hạn như mang vác, hay giúp cha tìm đường. Hơn nữa, con muốn học cách sinh tồn trong rừng. Nếu cha luôn lo lắng cho con như vậy, con sẽ chẳng bao giờ lớn nổi.” Hắn không muốn nói ra rằng mình có những ý tưởng khác, những phương pháp khoa học hơn để săn bắn. Hắn hiểu rằng, với người dân nơi đây, những lời đó sẽ khó được chấp nhận, thậm chí còn bị cho là ngông cuồng. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, cha ạ. Con cần phải học cách tự mình kiếm sống, để sau này còn có thể chăm sóc cho cha mẹ và Tiểu Nguyệt.”
Nghe con trai nói vậy, Lâm phụ thở dài một tiếng. Ánh mắt ông nhìn Lâm Dịch lúc này có chút khác lạ, không chỉ là sự lo lắng mà còn là một niềm tự hào thầm kín. Con trai ông, sau cơn bạo bệnh, dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều. Hắn không còn là đứa trẻ rụt rè, nhút nhát như trước. “Thôi được, nếu con đã quyết tâm như vậy. Nhưng phải nhớ, phải luôn đi sát bên ta, không được tự ý đi lung tung.” Ông dặn dò, giọng vẫn đầy lo âu nhưng đã dịu đi nhiều. “Rừng sâu nhiều thú dữ, cũng có cả những kẻ xấu trà trộn. Không thể lơ là.”
Lâm Dịch gật đầu. “Con hiểu rồi, cha.” Hắn quay sang nhìn Lâm mẫu, người đang từ trong bếp bước ra, trên tay bưng bát cháo ngô bốc khói. Lâm mẫu, với khuôn mặt hiền từ và đôi mắt mờ đục vì lo toan, cũng nhìn hắn với ánh mắt dò hỏi.
“Mẹ, con sẽ đi cùng cha vào rừng hôm nay,” Lâm Dịch nói, cố gắng trấn an bà.
Lâm mẫu đặt bát cháo xuống, vội vàng tiến lại. “Trời ơi, con lại muốn vào rừng sao? Con vừa mới ốm dậy, sức khỏe chưa phục hồi hẳn. Rừng núi hiểm nguy lắm con ơi, lỡ có chuyện gì thì mẹ biết làm sao?” Giọng bà run run, thể hiện rõ nỗi sợ hãi cố hữu của người mẹ trước hiểm nguy rình rập.
Lâm Dịch nhẹ nhàng nắm lấy tay mẹ. “Mẹ đừng lo, con sẽ đi cùng cha. Cha sẽ bảo vệ con. Con cần phải học cách giúp đỡ gia đình, mẹ ạ.” Hắn không muốn mẹ phải lo lắng, nhưng hắn cũng không thể ngồi yên nhìn gia đình ngày càng đói kém. Hắn biết, trong thế giới này, sự yếu đuối sẽ chỉ dẫn đến diệt vong.
Lâm phụ cũng lên tiếng. “Bà nó, cứ để nó đi cùng ta. Ta sẽ trông chừng nó cẩn thận.”
Cuối cùng, với sự thuyết phục của hai cha con, Lâm mẫu đành gật đầu, nhưng vẫn không quên dặn dò đủ điều, từ việc cẩn thận rắn rết, thú dữ, đến việc phải mang theo đủ nước uống và đồ ăn. Bà cẩn thận gói ghém một ít bánh ngô và mấy miếng thịt khô còn sót lại vào một tấm vải, đưa cho Lâm Dịch. Mùi khói bếp, mùi đất, mùi thức ăn đạm bạc trộn lẫn trong không khí, tạo nên một bức tranh chân thực về cuộc sống nơi biên thùy. Hắn nhìn những vật dụng thô sơ mà cha hắn chuẩn bị – một cây cung cũ kỹ với vài mũi tên đã cùn, một con dao găm hoen gỉ, một chiếc giỏ đan bằng tre dùng để đựng đồ. So với những hình ảnh về các thiết bị săn bắn hiện đại mà hắn từng biết, những thứ này thật sự quá lạc hậu và kém hiệu quả. Nhưng đó là tất cả những gì họ có.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào lồng ngực. Một cảm giác kiên cường dâng trào trong lòng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng để vận dụng tri thức đó, hắn cần phải hiểu rõ thực tế, phải hòa mình vào nó.
***
Khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán lá cây cổ thụ, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất rừng ẩm ướt, Lâm Dịch và Lâm phụ đã tiến sâu vào Linh Thú Sơn Mạch. Không khí trong rừng hoàn toàn khác biệt so với làng quê. Mùi đất ẩm, mùi nhựa thông nồng nàn, xen lẫn mùi xạ của động vật hoang dã. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, thỉnh thoảng lại có tiếng lá cây xào xạc dưới những bước chân cẩn trọng của họ. Đôi khi, từ xa vọng lại tiếng gầm gừ bí ẩn, hay tiếng hú dài của một loài thú nào đó, khiến không gian trở nên hoang dã và đầy rẫy nguy hiểm. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, tạo thành một vòm trời xanh thẫm, khiến ánh nắng khó lòng chiếu rọi xuống mặt đất.
Lâm phụ đi trước, bước chân nhẹ nhàng và dứt khoát, quen thuộc với từng lối mòn, từng hốc đá. Ông là một lão nông, nhưng cũng là một người con của núi rừng, am hiểu những bí mật của nó. “Tiểu Dịch, con nhìn xem, dấu chân này là của lợn rừng. Chúng thường đi kiếm ăn ở đây vào buổi sáng sớm, và thường ẩn mình ở những bụi rậm dày đặc đó.” Ông chỉ vào một vệt đất lún sâu, còn khá mới. “Vết cào trên thân cây kia là của gấu, chúng thường dùng để đánh dấu lãnh thổ. Phải cẩn thận, không được lại gần.”
Lâm Dịch đi theo sau, cố gắng bắt chước từng cử chỉ của cha, nhưng mỗi bước chân lại cảm thấy nặng nề. Hắn thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán, thân thể gầy gò của hắn nhanh chóng lộ rõ sự yếu kém khi phải di chuyển trong địa hình hiểm trở. Cảm giác lạnh lẽo của không khí rừng núi luồn qua lớp áo mỏng, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ cho đầu óc mình tỉnh táo.
“Dấu chân này còn mới, hướng về phía suối,” Lâm Dịch thầm nghĩ, đôi mắt hắn quét qua từng chi tiết nhỏ. “Có lẽ là hươu con, hoặc một con sơn dương nhỏ. Hướng di chuyển cho thấy chúng đang tìm nguồn nước, hoặc trốn tránh kẻ săn mồi.” Với tư duy logic của một người hiện đại, hắn không chỉ nhìn thấy dấu chân, mà còn cố gắng phân tích thói quen, môi trường sống, và thậm chí là tâm lý của con vật. Trong tâm trí hắn, những kiến thức về sinh thái học, tập tính động vật mà hắn từng đọc qua, giờ đây lại hiện lên rõ ràng, giúp hắn xâu chuỗi các mảnh ghép.
Lâm phụ đặt bẫy thô sơ bằng dây thừng và cành cây, những cái bẫy đơn giản nhưng hiệu quả, được đúc kết từ kinh nghiệm bao đời. “Con nhìn đây, phải đặt bẫy ở những lối đi hẹp, nơi thú vật thường qua lại. Phải che giấu thật kỹ, không để chúng phát hiện.”
Lâm Dịch quan sát cẩn thận. Hắn thấy rằng những phương pháp này tuy hiệu quả, nhưng lại rất tốn thời gian và công sức, đồng thời mang tính may rủi cao. Nếu có thể cải tiến bẫy, hoặc dùng những phương pháp săn bắn chủ động hơn, hiệu quả sẽ tăng lên gấp bội. Hắn nhớ lại những kiến thức về công cụ, về nguyên lý đòn bẩy, về cách chế tạo cung nỏ hiệu quả hơn. Nhưng để thực hiện, hắn cần nguyên liệu, cần thời gian, và cần cả kỹ năng thủ công mà hắn chưa hề có.
Họ tiếp tục di chuyển. Cảm giác của trang sách cũ, mùi đất, tiếng côn trùng, ánh nắng lấp lánh qua tán lá, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động, nhưng cũng đầy thách thức. Một lúc sau, họ chỉ bắt được một con sóc nhỏ và một vài con chim rừng. Dù sao thì đó cũng là thức ăn, nhưng quá ít ỏi so với công sức bỏ ra. Lâm Dịch cảm thấy thất vọng, nhưng hắn không nản chí. “Kết quả hôm nay vẫn quá ít ỏi,” hắn tự nhủ. “Cần phải có cách hiệu quả hơn.” Hắn biết, tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cần phải được mài giũa và áp dụng đúng cách trong môi trường này.
Khi họ đang men theo một con suối nhỏ, bỗng Lâm phụ dừng lại, ánh mắt ông nheo lại nhìn về phía trước. Dưới một gốc cây cổ thụ lớn, cách đó không xa, một bóng người nhỏ bé đang ngồi thẫn thờ. Đó chính là Trưởng thôn Lão Vương. Dáng người ông thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, luôn tỏ vẻ lo lắng, giờ đây lại càng thêm tiều tụy, như thể gánh nặng của cả ngôi làng đang đè nén lên đôi vai gầy gò.
Lâm phụ ra hiệu cho Lâm Dịch giữ im lặng, rồi họ nhẹ nhàng tiến lại gần. Trưởng thôn Lão Vương không hề hay biết sự có mặt của họ, ông vẫn ngồi đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
“Lão Vương, ông làm gì ở đây vậy?” Lâm phụ lên tiếng, giọng nói mang theo chút ngạc nhiên.
Trưởng thôn Lão Vương giật mình, vội vàng ngẩng đầu lên. Khuôn mặt ông tái nhợt, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và lo lắng. “Ôi chao, là lão Lâm và Tiểu Dịch đó sao? Hai cha con đi săn sao? Tình hình năm nay khó khăn quá, ta… ta chỉ ra đây hóng mát thôi.” Ông lão cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng trông nó còn thảm hại hơn là khóc.
Lâm Dịch quan sát Trưởng thôn Lão Vương. Từ đầu đến chân, ông toát ra một vẻ nhút nhát, bất lực. Trang phục của ông cũng cũ kỹ, vá víu, nhưng sạch sẽ hơn của Lâm phụ một chút, thể hiện rằng ông là người đứng đầu làng, dù chỉ là một làng nhỏ bé và nghèo khó.
“Tình hình khó khăn gì vậy Lão Vương?” Lâm phụ hỏi, giọng đầy cảm thông. Ông biết Trưởng thôn luôn lo lắng cho dân làng.
Trưởng thôn Lão Vương thở dài thườn thượt, xoa trán. Đôi mắt ông đầy vẻ bất lực. “Ôi chao… Trần Thị Gia Tộc… lại đòi thêm. Thuế má đã nặng, năm nay còn đòi thêm ‘thổ sản đặc biệt’ nữa chứ.” Ông lão nhìn xung quanh, hạ giọng xuống như sợ có ai đó nghe thấy. “Lão Cai, tên ác ôn đó, hắn nói nếu không đủ sẽ phạt nặng, còn dọa sẽ cướp bóc, đốt phá… Thậm chí còn nói sẽ bắt những người trẻ tuổi trong làng đi làm phu dịch cho chúng.”
Tim Lâm Dịch chợt thắt lại. Trần Thị Gia Tộc. Lại là chúng. Hắn đã chứng kiến sự ngang ngược của Lý Hổ và Lão Cai ở giếng làng, nhưng không ngờ chúng lại càng ngày càng lấn tới. “Thổ sản đặc biệt?” Lâm Dịch lên tiếng, cố giữ giọng bình tĩnh. Hắn đã nghe Lão Hồ nhắc đến chuyện này, nhưng chưa thực sự hiểu rõ. “Là thứ gì vậy Trưởng thôn?”
Trưởng thôn Lão Vương lắc đầu lia lịa. “Ta… ta cũng không biết rõ. Chúng chỉ nói là ‘thổ sản đặc biệt’ của Linh Thú Sơn Mạch, thứ mà chỉ nơi đây mới có. Hắn còn nói, nếu ta không tìm ra, chúng sẽ tự mình vào rừng tìm, và khi đó, mọi thứ trong làng sẽ không còn của chúng ta nữa.” Ông lão nói đến đây, giọng run lên vì sợ hãi. “Ta đã cố gắng hỏi han khắp nơi, nhưng không ai biết ‘thổ sản đặc biệt’ đó là gì. Cả vùng này, ngoài gỗ, đá, và một ít thảo dược thông thường, thì còn có gì đặc biệt nữa chứ?”
Lâm Dịch nhìn Trưởng thôn Lão Vương, rồi lại nhìn ra rừng sâu. Ánh mắt hắn thoáng qua vẻ kiên quyết. “Thổ sản đặc biệt? Có lẽ có thứ gì đó ở đây mà dân làng không nhận ra giá trị.” Hắn chợt nhớ đến lời của Lão Hồ, rằng “người ta chưa biết cách khai thác” tiềm năng của vùng đất này. Liệu có phải là một loại khoáng sản, một loại thảo dược quý hiếm, hay một loại động vật nào đó mà chỉ những người có kiến thức đặc biệt mới nhận ra? Hắn biết, trong thế giới cổ đại này, những tri thức về tự nhiên thường rất hạn chế, nhiều thứ có giá trị nhưng lại bị bỏ qua vì thiếu hiểu biết.
Lâm phụ vỗ vai Trưởng thôn Lão Vương. “Thôi Lão Vương, ông đừng quá lo lắng. Chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ cách.”
Trưởng thôn Lão Vương chỉ thở dài thườn thượt, xoa trán, dường như mọi lời an ủi đều không thể xoa dịu nỗi lo lắng đang gặm nhấm tâm can ông. Ông lão lại vùi mặt vào đôi bàn tay chai sạn, tấm lưng còng thêm vài phần. Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, không khí trong rừng cũng dần trở nên dịu mát hơn, nhưng nỗi lo lắng vẫn bao trùm lấy không gian.
“Về thôi cha,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn đã lộ rõ sự suy tư. Hắn biết, đây không còn là chuyện của riêng gia đình hắn nữa. Cả ngôi làng đang đứng trước một mối đe dọa.
***
Đêm đó, trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ngọn đèn dầu leo lét soi bóng hắn trên vách tường. Bên ngoài, tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng gió nhẹ xào xạc qua mái tranh. Mùi khói bếp đã tàn, chỉ còn lại mùi đất, mùi gỗ và mùi thức ăn đạm bạc còn vương vất. Lâm Dịch ngồi một mình bên chiếc bàn cũ kỹ, trên bàn là những con sóc và chim rừng ít ỏi mà hắn và Lâm phụ đã săn được. Dù sao thì chúng cũng sẽ giúp gia đình có thêm chút thịt trong bữa cơm sắp tới, nhưng hắn biết, như vậy là chưa đủ.
Hắn khẽ thở dài, rồi lật mở cuốn “Cẩm Nang Kế Sách”. Cảm giác của trang giấy cũ, hơi sờn và ố vàng, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của những vật phẩm đã trải qua nhiều năm tháng. Hắn bắt đầu nghiền ngẫm những dòng chữ nhỏ li ti, cổ kính. Cuốn sách này không chỉ ghi chép những mưu lược quân sự hay cách đối nhân xử thế, mà còn xen kẽ những đoạn văn về cách quản lý tài nguyên, cách tổ chức sản xuất, thậm chí là những ghi chép về các loại khoáng vật, thảo mộc.
“Kết quả hôm nay vẫn quá ít ỏi. Cần phải có cách hiệu quả hơn,” hắn lẩm bẩm, rồi dùng ngón tay miết nhẹ theo từng dòng chữ. Hắn bắt đầu ghi chú những quan sát của mình về thói quen của con vật – nơi chúng thường kiếm ăn, lối đi quen thuộc, cách chúng phản ứng với tiếng động. Hắn cố gắng hệ thống hóa thông tin, lập ra một sơ đồ trong đầu về khu vực săn bắn, về tiềm năng của từng loại tài nguyên.
Trong một đoạn văn khá dài về cách tổ chức quản lý kho tàng và vật phẩm, mắt hắn chợt dừng lại ở một vài từ ngữ lạ lẫm, dường như lạc lõng giữa những ghi chép thông thường. Đó là những khái niệm về “linh tài” – các loại vật liệu có chứa linh khí, “phương pháp luyện chế” – cách tinh luyện và biến đổi vật chất, và những nơi như “Tàng Kinh Các” – nơi cất giữ tri thức uyên thâm, cùng “Phòng Luyện Đan” – nơi sản xuất ra những loại thuốc quý báu. Kèm theo đó là những mô tả mơ hồ về một “Huyền Thiên Tông” nào đó, một thế lực tu luyện mà Lão Hồ đã từng nhắc đến.
Lâm Dịch chợt dừng lại, đôi mắt hắn sáng lên trong ánh đèn dầu leo lét. “Linh tài… luyện chế… Tàng Kinh Các… Phòng Luyện Đan…” Hắn thầm đọc đi đọc lại những từ đó. Đây không phải là những khái niệm mà người bình thường ở Đại Hạ vương triều này có thể biết. Chúng mang một màu sắc huyền bí, siêu phàm, gợi nhớ đến thế giới tu luyện mà Lão Hồ đã hé lộ.
“Đây có phải là những tri thức từ những nơi như Huyền Thiên Tông mà Lão Hồ từng nhắc đến?” Lâm Dịch tự hỏi. Trong cuốn sách này, những từ ngữ đó được ghi chép một cách khô khan, như thể là những thông tin quản lý cơ bản, nhưng đối với hắn, chúng lại mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới. Nếu những ghi chép này đến từ một thế lực như Huyền Thiên Tông, vậy thì cuốn “Cẩm Nang Kế Sách” này không đơn thuần chỉ là một cuốn sách mưu lược thông thường. Nó có thể là một phần nhỏ của một kho tàng tri thức khổng lồ, những tri thức mà dân làng Sơn Cước, hay thậm chí cả Trần Thị Gia Tộc, không thể nào chạm tới.
Hắn nhận ra rằng kiến thức trong cuốn sách này có thể đến từ những nguồn uyên thâm hơn cả những gì anh từng biết về thế giới này, mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí. Cuốn sách không chỉ là một cẩm nang sinh tồn, mà còn là một bản đồ dẫn lối đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi có những quyền năng và tri thức vượt xa tầm hiểu biết hiện tại của hắn.
Lâm Dịch khép cuốn sách lại, nhưng những suy nghĩ trong đầu hắn vẫn không ngừng cuộn xoáy. “Thổ sản đặc biệt” mà Trần Thị Gia Tộc đòi hỏi, liệu có liên quan đến những “linh tài” này không? Liệu có phải trong Linh Thú Sơn Mạch này tồn tại một loại vật chất đặc biệt, mang linh khí, mà chỉ những thế lực tu luyện mới nhận ra giá trị của nó, và Trần Thị Gia Tộc chỉ là tay sai thu gom cho một thế lực lớn hơn?
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt như mực. Con đường phía trước còn rất dài và đầy rẫy hiểm nguy. Hắn không có thiên phú tu luyện, cũng không có “bàn tay vàng” nào để hô mưa gọi gió. Nhưng hắn có tri thức, có khả năng quan sát và phân tích, và giờ đây, hắn còn có thêm cuốn “Cẩm Nang Kế Sách” làm kim chỉ nam. Quan trọng hơn cả, hắn có một gia đình để bảo vệ, một ngôi làng đang cần được che chở, và một mục tiêu để phấn đấu.
Ngọn đèn dầu vẫn leo lét, soi rõ vẻ mặt trầm tư nhưng đầy kiên quyết của Lâm Dịch. Hắn biết mình phải hành động, phải tìm hiểu. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nếu muốn sống sót, muốn bảo vệ những người thân yêu, hắn phải tự mình kiến tạo con đường, từng bước một, bắt đầu từ việc giải mã bí ẩn của “thổ sản đặc biệt” và khai thác tiềm năng của Linh Thú Sơn Mạch, không chỉ bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng chính tri thức và mưu lược của mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.