Lạc thế chi nhân - Chương 5: Ngày Lao Động Đầu Tiên: Vụng Về Thân Xác, Sắc Bén Tư Duy
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa, rải những vệt vàng nhạt lên nền đất ẩm. Tiếng gà gáy râm ran đâu đó trong làng, cùng tiếng chim hót líu lo từ bìa rừng xa xa, đánh thức Lâm Dịch khỏi giấc ngủ sâu. Cơ thể hắn vẫn còn nặng trĩu sau một ngày dài thám hiểm và suy tư, nhưng tinh thần lại tràn đầy một sự hăng hái lạ thường. Hắn đã tìm thấy những hạt mầm cho sự thay đổi, và giờ là lúc phải gieo chúng.
Hắn ngồi dậy, cảm nhận rõ từng thớ thịt mỏi nhừ trên cơ thể gầy gò. Đôi tay hắn, vốn quen với bàn phím máy tính và những trang sách, giờ đây đã bắt đầu chai sạn vì những công việc lặt vặt trong nhà. Đây là cái giá phải trả cho sự tồn tại, hắn thầm nghĩ. Không có phép màu hay "bàn tay vàng" nào tự động xuất hiện. Mọi thứ đều phải đổi bằng mồ hôi và công sức.
**Cảnh 1: Ngày Lao Động Đầu Tiên**
Khi Lâm Dịch bước ra sân, Lâm phụ đã chờ sẵn với chiếc cuốc vắt trên vai, dáng người gầy guộc nhưng rắn rỏi. Sương đêm vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc nhỏ. Mùi đất ẩm sau sương đêm hòa quyện với mùi khói bếp thoang thoảng từ nhà nào đó trong làng, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xa, xen lẫn tiếng gà gáy và tiếng động vật trang trại, là những âm thanh quen thuộc của một buổi sáng ở Thôn Làng Sơn Cước.
"Dịch nhi, hôm nay con ra đồng cùng ta," Lâm phụ nói, giọng trầm ấm, đôi mắt khắc khổ nhưng tràn đầy yêu thương nhìn hắn. "Đất đai cần được xới tơi xốp, mới gieo trồng được."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết rằng, với tư cách là một người đàn ông trong nhà, hắn không thể mãi ăn bám cha mẹ. Hắn phải gánh vác phần công việc của mình, dù cho cái thân xác này có yếu ớt đến đâu. Lâm phụ đưa cho hắn một chiếc cuốc, cán gỗ đã mòn vẹt, lưỡi cuốc bằng sắt đã hoen gỉ và cùn. Nặng trịch.
Hắn nhấc chiếc cuốc lên, cảm nhận sức nặng của nó kéo trĩu cánh tay. Ở thế giới cũ, hắn chỉ cần bật công tắc máy cày, hoặc chí ít là dùng một chiếc máy xới đất mini. Còn ở đây, đó là sức người thuần túy. Hắn hít một hơi thật sâu, bắt chước Lâm phụ, vung cuốc xuống.
"Keng!"
Lưỡi cuốc va vào một tảng đá ngầm, phát ra tiếng kêu khô khốc. Cả người hắn rung lên, cổ tay đau điếng. Lâm phụ quay lại nhìn, mỉm cười hiền lành. "Dịch nhi, cầm thế này... phải dùng lực từ eo, không phải chỉ tay không. Cẩn thận kẻo đứt tay." Lâm phụ vừa nói vừa thị phạm, nhát cuốc của ông ta dứt khoát và mạnh mẽ, lưỡi cuốc cắm sâu vào đất, lật lên những khối đất tơi xốp một cách dễ dàng.
Lâm Dịch cố gắng làm theo. Hắn tập trung toàn bộ sức lực vào từng nhát cuốc. Mỗi nhát đều nặng trĩu, mồ hôi bắt đầu vã ra như tắm, thấm ướt vạt áo thô sơ. Hắn cảm thấy từng cơ bắp trên lưng, vai và cánh tay đều kêu gào phản đối. Cái thân xác này... yếu hơn mình tưởng. Hắn đã quen với một cuộc sống ít vận động, giờ đây phải đối mặt với công việc đồng áng nặng nhọc, hắn mới thực sự cảm nhận được sự yếu đuối của mình. Kỹ năng cũng về con số 0. Một cái cuốc đơn giản mà dùng cũng không xong. Quả nhiên, lý thuyết là một chuyện, thực hành lại là chuyện khác.
Hắn nhớ lại những kiến thức về cơ học, về đòn bẩy, về cách phân bổ lực. Hắn cố gắng áp dụng, nhưng thân thể không nghe lời. Những nhát cuốc của hắn vẫn cứ vụng về, không đều. Một lúc sau, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau.
"Ca ca mệt không? Uống nước đi. Ca ca đổ mồ hôi nhiều quá."
Lâm Tiểu Nguyệt đứng đó, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn hắn đầy lo lắng. Trong tay cô bé là một chén nước lá mát lạnh. Lâm Dịch mỉm cười, nhận lấy chén nước. Nước mát lạnh trôi xuống cổ họng khô khốc, xua đi phần nào cái nóng bức và mệt mỏi. Hắn nhìn Tiểu Nguyệt, lòng dấy lên một cảm giác ấm áp. Đây là gia đình của hắn, là lý do để hắn cố gắng.
Hắn lại tiếp tục công việc. Sau khi xới đất xong, Lâm phụ lại đưa cho hắn một chiếc rìu để chặt củi. Chiếc rìu cũng cũ kỹ, lưỡi đã cùn, cán gỗ đã nứt. Lần này, Lâm Dịch lại phải đối mặt với một thử thách mới. Hắn từng xem phim cổ trang, thấy những người tiều phu vung rìu một cách điêu luyện, nhưng khi tự mình cầm rìu, hắn mới biết sự khó khăn của nó.
Hắn vung rìu lên, cố gắng bổ xuống một thân cây khô. "Rắc!" Tiếng gỗ vỡ ra không như hắn mong đợi, thay vào đó, lưỡi rìu chỉ cắm nông vào thân cây, rồi bật ra. Cả người hắn lại loạng choạng.
"Dịch nhi, phải chọn đúng thớ gỗ, rồi dùng lực từ vai, kết hợp với trọng lượng của rìu," Lâm phụ kiên nhẫn chỉ dạy. "Rìu này cũng đã cùn rồi, lát nữa ta sẽ mài lại."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn cảm thấy mình như một đứa trẻ đang học đi. Mùi gỗ mục, mùi mồ hôi của chính hắn và Lâm phụ, mùi đất trộn lẫn vào nhau, tạo nên một cảm giác rất thật về cuộc sống lao động. Hắn nhận ra, ở thế giới này, mọi kỹ năng cơ bản nhất để sinh tồn đều phải tự mình học hỏi, tự mình rèn luyện. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, đúng vậy. Nhưng nếu không có một cơ thể đủ mạnh mẽ và những kỹ năng đủ sắc bén để thực thi, tri thức đó cũng chỉ là lý thuyết suông. Hắn phải bắt đầu từ những điều cơ bản nhất, từ việc cầm cuốc, cầm rìu.
Cả buổi sáng trôi qua trong sự vật lộn của Lâm Dịch với cuốc và rìu. Tay hắn đã chai sạn, những vết phồng rộp bắt đầu xuất hiện. Vai và lưng đau nhức, nhưng hắn không dám than vãn. Hắn nhìn sang Lâm phụ, người đàn ông gầy gò ấy vẫn làm việc không ngừng nghỉ, nhát cuốc, nhát rìu đều dứt khoát, mạnh mẽ, hiệu quả hơn hắn gấp nhiều lần. Lâm phụ đã làm công việc này cả đời, sự thành thạo của ông không phải ngày một ngày hai mà có được. Lâm Dịch cảm thấy nể phục, đồng thời cũng tự nhủ phải cố gắng hơn nữa.
**Cảnh 2: Khám Phá Cẩm Nang**
Sau buổi làm đồng, khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng dịu mát qua khung cửa sổ nhà gỗ, Lâm Dịch trở về nhà. Mùi khói bếp thoang thoảng từ nồi cơm đang sôi, cùng mùi thức ăn ấm áp xua tan đi cái mệt mỏi của hắn. Lâm mẫu đã chuẩn bị bữa trưa, những món ăn đạm bạc nhưng đầy tình yêu thương. Bữa ăn trưa diễn ra trong không khí yên ắng, chỉ có tiếng nhai nuốt và tiếng Lâm Tiểu Nguyệt líu lo kể chuyện về con gà con mới nở. Lâm Dịch ăn uống ngon lành, cảm nhận từng hạt cơm, từng miếng rau củ đều mang một hương vị đặc biệt.
Sau bữa ăn, Lâm Dịch xin phép Lâm mẫu được nghỉ ngơi một lát. Hắn ngồi trong góc nhà, nơi ánh nắng chiều tà len lỏi vào, cảm nhận sự yên bình hiếm có. Hắn suy nghĩ về buổi sáng vừa rồi. Với năng suất này, có làm cả đời cũng không đủ ăn. Hắn nhận ra, sức người có hạn, và ở thế giới này, sự lạc hậu về công cụ lao động là một gánh nặng khổng lồ. Hắn cần một phương pháp hiệu quả hơn... Nhưng công cụ đâu ra? Kiến thức về vật lý, cơ khí, thủy lực mà hắn có... có áp dụng được không? Rồi lại phải tự chế tạo, tự mày mò. Quá trình đó sẽ tốn bao nhiêu thời gian và công sức, trong khi cái bụng đói không chờ đợi.
Hắn đưa mắt nhìn quanh căn nhà đơn sơ. Những vật dụng cũ kỹ, phủ bụi, gợi cho hắn một cảm giác hoài niệm về một cuộc sống mà hắn chưa từng trải qua, nhưng lại là một phần của thân phận này. Hắn đứng dậy, bước đến một góc nhà khuất, nơi có một chồng củi khô và một vài vật dụng cũ kỹ chất đống. Hắn muốn dọn dẹp một chút, để không gian được gọn gàng hơn.
Khi hắn dọn dẹp, tay hắn vô tình chạm vào một khe hở nhỏ trên vách gỗ mục. Một cảm giác sờn cũ, thô ráp truyền đến đầu ngón tay hắn. Tò mò, hắn dùng ngón tay cạy nhẹ. Một vật gì đó kẹt bên trong. Hắn dùng sức kéo ra. Đó là một chiếc cẩm nang da sờn cũ, màu nâu sậm, bị thời gian và ẩm mốc làm cho bạc màu. Bìa sách đã bong tróc ở vài chỗ, lộ ra lớp giấy bên trong đã ố vàng.
"Gì đây?" Hắn lẩm bẩm trong nội tâm. Chắc là của thân xác cũ để lại. Hắn cầm chiếc cẩm nang lên, cảm nhận sự cũ kỹ, mùi giấy mốc và mùi da động vật đã phai nhạt. Hắn cẩn thận phủi bụi, rồi từ từ mở ra. Trên trang bìa, những nét chữ cổ kính, thanh thoát hiện ra: "Cẩm Nang Kế Sách."
Hắn lật giở những trang đầu tiên. Không phải sách tu luyện, không phải bí kíp võ công hay công pháp thần kỳ. Những dòng chữ viết tay cẩn thận, chi chít những ghi chép về mưu lược, binh pháp, cách dùng người, cách đối phó với các tình huống khó khăn, thậm chí còn có cả những phân tích về tâm lý con người, những nguyên tắc giao dịch buôn bán cơ bản. Đây không phải là một cuốn sách thông thường. Nó giống như một cuốn sổ tay ghi chép lại những tinh hoa của trí tuệ cổ đại.
Lâm Dịch (tự nhủ khi mở cẩm nang): "Có vẻ như không phải sách tu luyện... Mà là một cuốn cẩm nang về mưu lược? Chà, cái thân xác cũ này cũng có chút thú vị đấy chứ."
Ánh mắt hắn dừng lại ở một vài đoạn văn. "Dĩ nhu khắc cương, lấy tĩnh chế động." (Lấy mềm thắng cứng, lấy yên lặng chế ngự sự xao động). "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng." (Biết địch biết ta, trăm trận không thua). Những câu nói quen thuộc, nhưng ở đây, chúng được diễn giải một cách chi tiết, kèm theo những ví dụ thực tế về cách áp dụng trong các cuộc chiến tranh, trong việc trị quốc, thậm chí là trong các cuộc giao thương.
Hắn chợt nhận ra giá trị to lớn của nó. Trong một thế giới không có pháp luật rõ ràng, nơi quyền lực và thân phận quyết định mọi thứ, mưu lược và trí tuệ có thể là vũ khí mạnh nhất. Nếu tri thức hiện đại của hắn là một lợi thế về khoa học kỹ thuật, thì cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" này lại là một kho tàng về nghệ thuật lãnh đạo, chiến lược và đối nhân xử thế trong một xã hội cổ đại.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc lại câu nói quen thuộc của mình. Cuốn cẩm nang này không trực tiếp giúp hắn xới đất nhanh hơn, hay chặt củi dễ dàng hơn, nhưng nó mở ra một con đường khác, một con đường để hắn có thể dùng trí tuệ để vượt qua những khó khăn về vật chất. Hắn cất cuốn cẩm nang vào chỗ kín đáo nhất, quyết định sẽ nghiền ngẫm nó mỗi đêm.
**Cảnh 3: Sự Áp Bức Tại Giếng Làng**
Chiều muộn, khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm vàng những mái nhà tranh và đường đất trong làng, Lâm Dịch ra giếng làng lấy nước. Hắn xách hai cái thùng gỗ cũ kỹ, bước chân nặng nhọc. Không khí trong làng vẫn còn vương vấn mùi khói bếp và mùi đất khô, nhưng giờ đây, một làn gió lạnh lẽo, căng thẳng bắt đầu thổi qua.
Khi hắn đến gần giếng làng, một cảnh tượng quen thuộc nhưng đầy chướng tai gai mắt hiện ra. Lý Hổ, cái tên chuyên gây rối của làng, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, đang lớn tiếng quát tháo. Bên cạnh hắn là Lão Cai, một gã có dáng người thô kệch, vẻ mặt hung ác, và vết sẹo dài trên trán, đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông dân làng đang sợ hãi. Vài tên tay sai khác của Lý Hổ đứng vây quanh, vẻ mặt hống hách.
Một nhóm dân làng đang túm tụm lại, vẻ mặt ai nấy đều tái mét. Trong đó có A Cẩu, thân hình gầy gò, vẻ mặt ngốc nghếch, đang lắp bắp nói gì đó. Và Lão Hứa, gương mặt rám nắng, quần áo bạc màu, đứng run rẩy.
"Phí qua lại đường núi tháng này tăng gấp đôi!" Lý Hổ gầm lên, giọng hắn vang vọng khắp khoảng sân giếng làng, khiến những đứa trẻ đang chơi gần đó phải nín bặt, nấp sau lưng cha mẹ. "Ai không nộp đủ, đừng hòng mang hàng ra chợ trấn!"
A Cẩu lắp bắp, giọng run rẩy: "Nhưng... nhưng Lý Hổ ca, tháng này mùa màng kém lắm, dân làng lấy đâu ra tiền..."
"Kém hay không là việc của các ngươi!" Lão Cai đột nhiên lên tiếng, giọng trầm, đầy đe dọa, khiến không khí càng thêm nặng nề. Ánh mắt hắn sắc như dao, quét qua từng gương mặt sợ hãi. "Lệnh của Trần Thị Gia Tộc, ai dám cãi? Không muốn sống yên ổn sao?"
Dân làng cúi đầu, không ai dám phản kháng. Sự sợ hãi và cam chịu hiện rõ trên từng khuôn mặt. Họ biết rõ, Trần Thị Gia Tộc là một thế lực không thể đối đầu ở vùng biên thùy này. Chúng nắm giữ hầu hết đất đai, kiểm soát các con đường giao thương, và có mối quan hệ sâu rộng với quan lại địa phương.
Lâm Dịch đứng xa xa, quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt hắn sắc lạnh, nội tâm sục sôi. Trần Thị Gia Tộc... Hóa ra đây là thế lực áp bức mà Lão Hồ đã nhắc đến. Đây là áp bức công khai, không thể chấp nhận được. Hắn từng chứng kiến những vụ bóc lột tương tự ở thế giới cũ, nhưng ở đây, nó trắng trợn và tàn bạo hơn nhiều, không có bất kỳ luật pháp nào để bảo vệ người dân.
Không xa Lâm Dịch, Lão Hồ đứng tựa vào gốc cây đa cổ thụ, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát mọi việc. Ông lão khẽ thở dài, rồi quay sang Lâm Dịch, thì thầm, giọng nói trầm lắng, đầy vẻ suy tư: "Mấy tên này chỉ là chó săn của Trần Thị. Chủ của chúng lại ở một tầm khác, quyền lực hơn nhiều. Chúng không chỉ có tiền của, mà còn có cả người của triều đình chống lưng. Bên ngoài kia, còn có cả những nơi như Huyền Thiên Tông trên núi cao, nơi người ta tu luyện, có sức mạnh và kiến thức vượt xa những gì ta thấy ở đây."
Lâm Dịch giật mình. Huyền Thiên Tông? Thế giới tu luyện? Hắn đã từng nghe thoáng qua về những điều này từ những lời kể của dân làng, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại gần gũi đến thế. Lời nói của Lão Hồ mở ra một cánh cửa mới, một cái nhìn sâu hơn về bản chất của thế giới này. Không chỉ có những cuộc đấu tranh sinh tồn vì miếng cơm manh áo, không chỉ có sự áp bức của các thế lực địa phương, mà còn có cả một thế giới siêu nhiên, với những người có sức mạnh phi thường.
Hắn nhìn đám Lý Hổ và Lão Cai, rồi nhìn những gương mặt sợ hãi của dân làng. Sự bất lực, cam chịu hiện rõ. Lâm Dịch nắm chặt tay. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, đúng vậy. Nhưng sinh tồn trong sự áp bức này, liệu có phải là thứ hắn muốn? Hắn phải tìm cách thay đổi. Không phải để làm anh hùng, mà để bảo vệ những người hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn cần hiểu rõ hơn về thế giới này, về cả những thế lực ngầm và những sức mạnh siêu nhiên.
**Cảnh 4: Cuộc Gặp Gỡ Với Lão Thợ Săn**
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Gió nhẹ thổi qua những hàng cây, mang theo hơi lạnh từ bìa rừng. Lâm Dịch xách hai thùng nước nặng trĩu trở về nhà, trong đầu vẫn còn văng vẳng lời nói của Lão Hồ và cảnh tượng áp bức ở giếng làng.
Trên đường về, gần lối vào làng, nơi những cây cổ thụ bắt đầu rậm rạp, hắn bắt gặp Lão thợ săn. Ông lão gân guốc, dáng người khắc khổ, lưng đeo một cây cung cũ kỹ và vài mũi tên. Trên vai ông là một con thú rừng nhỏ, lông màu nâu sẫm, đã được làm sạch qua loa, còn vương mùi máu nhẹ. Lão thợ săn bước đi chậm rãi, đôi mắt tinh anh quét khắp xung quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh. Khuôn mặt phong trần của ông lão hằn rõ dấu vết của thời gian và những cuộc đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt.
Lâm Dịch đặt thùng nước xuống, cúi chào. "Chào Lão thợ săn. Hôm nay thu hoạch tốt chứ?"
Lão thợ săn dừng lại, đôi mắt nheo lại nhìn Lâm Dịch. Giọng ông lão khàn khàn, hơi thô ráp: "Cũng tàm tạm. Rừng ngày càng khó kiếm ăn, thú dữ cũng khôn hơn. Phải cẩn thận." Ông lão chỉ vào một vết cào dài trên cánh tay gân guốc của mình, vẫn còn ửng đỏ. "Lúc nãy suýt nữa thì bị một con sói già cắn trúng. May mà ta nhanh tay."
Lâm Dịch nhìn vết thương, trong lòng thầm cảm phục. Cuộc sống của những người dân ở đây khắc nghiệt hơn hắn tưởng rất nhiều. "Kỹ năng săn bắn của lão thật đáng nể. Chắc phải rất am hiểu rừng núi và biết dùng đúng công cụ."
Lão thợ săn cười khẽ, tiếng cười khô khan như tiếng lá khô xào xạc. Ông chỉ vào một dấu chân thú vật còn khá mới trên nền đất ẩm. "Quan sát, kiên nhẫn. Và biết dùng đúng công cụ, đúng thời điểm." Ông lại chỉ vào cây cung trên lưng. "Cây cung này đã theo ta mấy chục năm rồi. Nó cũ, nhưng ta hiểu nó như hiểu chính tay mình."
Lâm Dịch gật gù. Đúng công cụ... Lại là vấn đề công cụ và kỹ năng. "Cẩm Nang Kế Sách" có thể giúp mình phần nào về mưu lược, về chiến lược, nhưng kỹ năng sinh tồn thực tế thì phải tự học hỏi. Hắn nhìn lại bộ quần áo thô sơ, vá víu của mình. Ngay cả một bộ quần áo tươm tất, bền chắc để đi rừng cũng khó kiếm, không như những bộ từ "Tiệm Y Phục Cổ Trang" mà hắn từng hình dung ở thế giới cũ. Ở đó, quần áo không chỉ đẹp mà còn phải bền, phải tiện dụng. Ở đây, một bộ đồ tử tế đã là thứ xa xỉ.
Hắn chợt nghĩ, nếu có thể cải thiện được chất lượng vải vóc, may những bộ quần áo chắc chắn hơn, không chỉ cho riêng hắn mà cho cả dân làng, thì cuộc sống của họ cũng sẽ bớt đi phần nào khó khăn. Đó cũng là một cách để sinh tồn, để kiến tạo. Lão thợ săn nói đúng, biết dùng đúng công cụ, đúng thời điểm. Nhưng nếu không có công cụ tốt, thì phải dùng trí tuệ để tạo ra chúng, hoặc để bù đắp cho sự thiếu thốn đó.
Lão thợ săn lại vác con thú lên vai, tiếp tục bước đi. "Ngày mai trời sẽ lạnh hơn đấy. Rừng núi càng về đông càng hiểm trở. Cẩn thận." Ông lão nói vọng lại, rồi hòa vào bóng đêm đang dần bao trùm.
Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng gân guốc của Lão thợ săn, trong lòng đầy suy tư. Hắn đã trải qua một ngày đầy những trải nghiệm mới. Từ sự yếu đuối của bản thân khi đối mặt với công việc lao động chân tay, đến sự phát hiện bất ngờ của cuốn "Cẩm Nang Kế Sách", rồi chứng kiến cảnh áp bức của Trần Thị Gia Tộc và lời hé lộ về thế giới tu luyện từ Lão Hồ, cuối cùng là những lời khuyên thực tế từ Lão thợ săn.
Mỗi sự kiện đều là một mảnh ghép, giúp hắn hiểu rõ hơn về thế giới này, về những thử thách và cơ hội đang chờ đợi. Con đường phía trước chắc chắn sẽ còn rất dài và đầy rẫy hiểm nguy. Hắn không có thiên phú tu luyện, cũng không có "bàn tay vàng" nào để hô mưa gọi gió. Nhưng hắn có tri thức, có khả năng quan sát và phân tích, và giờ đây, hắn còn có thêm cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" làm kim chỉ nam. Quan trọng hơn cả, hắn có một gia đình để bảo vệ, một mục tiêu để phấn đấu.
Trở về căn nhà nhỏ, hắn cảm nhận sự mệt mỏi đã lên đến đỉnh điểm. Nhưng trong tâm trí hắn, những ý tưởng vẫn không ngừng tuôn chảy. Hệ thống thủy lợi từ Thác Nước Phi Long, cách tận dụng Hồ Băng Linh, cải tiến công cụ lao động, thậm chí là cách đối phó với Trần Thị Gia Tộc... Tất cả đang dần hình thành rõ nét hơn, không còn là những suy nghĩ mơ hồ. Đêm nay, hắn sẽ lại thức khuya một chút, nghiền ngẫm những dòng chữ trong "Cẩm Nang Kế Sách", tìm kiếm những lời giải đáp, những chiến lược cho cuộc chiến sinh tồn của mình. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nếu muốn sống sót, muốn bảo vệ những người thân yêu, hắn phải tự mình kiến tạo con đường.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.