Lạc thế chi nhân - Chương 4: Quan Sát Sơn Cước: Hạt Mầm Suy Tư
Đêm dần buông xuống Thạch Động Ẩn Cư, mang theo một làn hơi lạnh lẽo từ sâu thẳm trong lòng núi. Tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn với tiếng gió lùa qua khe đá, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã. Lâm Dịch ngồi tựa lưng vào vách đá, ngọn lửa nhỏ trước mặt le lói cháy, hắt những cái bóng chập chờn lên khuôn mặt trầm tư của hắn. Dù thể xác mệt mỏi rã rời sau chuyến thám hiểm đầy hiểm nguy, nhưng tinh thần hắn lại vô cùng tỉnh táo. Những hình ảnh về Hang Động Yêu Thú, về đống xương trắng phau và tiếng gầm gừ ghê rợn vẫn còn ám ảnh trong tâm trí, nhưng không phải bằng nỗi sợ hãi thuần túy, mà là bằng sự thôi thúc phải thấu hiểu, phải tìm cách đối phó.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và mùi lá khô trong không khí. Thế giới này, thật sự khác xa những gì hắn từng biết. Không có internet, không có sách vở tra cứu dễ dàng, mọi tri thức đều phải tự mình tìm kiếm, tự mình trải nghiệm. Cái "bàn tay vàng" lớn nhất của hắn chính là bộ óc đã tiếp thu vô vàn thông tin từ thế kỷ 21, nhưng để biến những thông tin đó thành hành động cụ thể ở đây lại là một thử thách hoàn toàn khác. Hắn không thể mơ mộng về việc thay đổi cả một nền văn minh chỉ bằng vài ý tưởng sơ khai. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn ở đây đòi hỏi sự kiên nhẫn, khả năng quan sát tinh tường và một cái đầu lạnh.
Ánh sáng bình minh len lỏi qua khe đá, đánh thức Lâm Dịch. Hắn vươn vai, cảm thấy cơ bắp đau nhức nhưng tinh thần lại sảng khoái đến lạ. Sau khi uống vội vài ngụm nước suối mát lạnh và ăn một chút lương khô ít ỏi còn sót lại, hắn thu dọn đồ đạc, lặng lẽ rời khỏi hang. Hắn cần phải trở về làng, không phải để nghỉ ngơi, mà để tiếp tục quan sát, để thu thập thêm thông tin. Linh Thú Sơn Mạch là một kho báu tiềm ẩn, nhưng cũng là một vực thẳm chết chóc. Hắn cần phải hiểu rõ cả hai mặt của nó.
Bước chân hắn vững vàng trên con đường mòn quen thuộc dẫn về Thôn Làng Sơn Cước. Mặt trời đã bắt đầu nhô cao, rải những tia nắng vàng óng lên những mái nhà tranh, lên những cánh đồng lúa đang cựa mình trong sương sớm. Mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi phân động vật, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng quê nghèo. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con í ới gọi nhau chơi đùa, và xa hơn nữa là tiếng trâu bò uể oải bước trên đường. Tất cả những âm thanh, mùi hương ấy dần trở nên quen thuộc, là một phần của cuộc sống mới mà hắn đang cố gắng thích nghi.
Khi hắn bước vào làng, những hình ảnh đầu tiên đập vào mắt hắn là cảnh dân làng đã bắt đầu công việc đồng áng từ rất sớm. Hắn đi bộ chậm rãi về phía những thửa ruộng khô cằn, nơi những người nông dân đang cặm cụi làm việc dưới nắng sớm. Mồ hôi đã lấm tấm trên trán họ, dù mặt trời mới chỉ vừa ló dạng. Hắn nhìn kỹ những công cụ họ đang sử dụng: những chiếc cuốc cán gỗ thô kệch, lưỡi cuốc bằng sắt đã mòn vẹt, những chiếc cày đơn sơ được kéo bởi những con trâu gầy guộc. Mỗi nhát cuốc xuống đất đều nặng nhọc, mỗi bước chân trên ruộng đều khó khăn.
Hắn dừng lại bên bờ ruộng, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết. Nông nghiệp ở đây, đúng như hắn dự đoán, vẫn còn ở thời kỳ lạc hậu nhất. Thiếu hệ thống thủy lợi, thiếu phân bón hữu cơ, thiếu cả kiến thức về luân canh, xen canh. Đất đai cằn cỗi, năng suất thấp là điều hiển nhiên. "Thật không khác gì việc lấy tay không để đào giếng," hắn thầm nghĩ.
Xa xa, hắn thấy Lão Hứa, người đàn ông mà hắn từng nghe than thở về mùa màng trong chương trước, đang lom khom cuốc đất. Lưng ông đã còng hẳn xuống, từng động tác đều chậm chạp nhưng đầy cố gắng. Gương mặt ông ta nhăn nheo, rám nắng, hiện rõ vẻ khắc khổ của một đời người gắn bó với đồng ruộng. Hắn nghe tiếng Lão Hứa lầm bầm, tiếng than thở nặng trĩu hòa vào không khí buổi sáng: “Mùa này đất khô cằn quá, không biết có đủ ăn không. Trời thì cứ nắng gắt, mưa chẳng thấy đâu. Mấy cái giống cây mới cũng chẳng khá hơn là bao..." Lão Hứa vuốt vội những giọt mồ hôi trên trán, ánh mắt nhìn lên bầu trời xanh ngắt mà chẳng có lấy một gợn mây, vẻ thất vọng hiện rõ.
Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng. Dù Lão Hứa đã làm nông cả đời, kinh nghiệm chất chồng, nhưng dường như ông ta và những người khác chỉ biết làm theo những gì ông cha để lại, không có sự đổi mới, không có kiến thức khoa học để cải thiện tình hình. Đó là một vòng luẩn quẩn của đói nghèo và lạc hậu.
Ánh mắt hắn chuyển sang một thửa ruộng gần đó, nơi một thiếu niên đang vật lộn với con trâu cày. Đó là A Cẩu, một chàng trai gầy gò, có vẻ hơi ngốc nghếch mà hắn từng thoáng thấy. A Cẩu đang cố gắng điều khiển con trâu đi thẳng hàng, nhưng con vật dường như không mấy vâng lời. Chiếc cày chệch hướng, làm đổ cả một luống đất vừa mới được gieo hạt. A Cẩu, thay vì tức giận, chỉ gãi đầu cười tủm tỉm, vẻ mặt ngốc nghếch hiện lên rõ ràng. “Trâu à, mày lại giở chứng rồi!” hắn nói, giọng pha chút trách móc nhưng không hề có sự bực tức. Hắn vỗ vỗ vào lưng con trâu, rồi lại cặm cụi dùng tay không để vun lại luống đất.
Cảnh tượng ấy khiến Lâm Dịch không khỏi thở dài trong lòng. Ở thế giới cũ của hắn, những chiếc máy cày hiện đại có thể làm xong công việc của hàng chục người và hàng chục con trâu chỉ trong vài giờ. Hệ thống thủy lợi, phân bón hóa học, công nghệ gen... tất cả những thứ đó đã nâng tầm nông nghiệp lên một cấp độ hoàn toàn khác. Còn ở đây, mọi thứ đều dựa vào sức người, sức vật và sự may rủi của ông trời.
Hắn tự hỏi, liệu có cách nào để áp dụng những kiến thức đó vào đây không? Không thể mang máy móc đến, cũng không thể đột ngột thay đổi cả một tập tục canh tác đã ăn sâu vào tiềm thức của người dân. Sự thay đổi cần phải từ từ, từng bước một, bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, dễ chấp nhận nhất. Nhưng bắt đầu từ đâu? Và làm thế nào để thuyết phục những con người đã quen với nếp cũ, những người luôn cảnh giác với mọi điều mới lạ?
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. Để sinh tồn bền vững, không thể chỉ lo cho bản thân và gia đình. Nếu cả làng đều đói kém, thì gia đình hắn cũng khó lòng thoát khỏi. Nông nghiệp là gốc rễ của mọi vấn đề ở đây. Nếu cải thiện được nông nghiệp, cuộc sống của dân làng sẽ tốt hơn, và vị thế của hắn trong làng cũng sẽ được củng cố. Đây không chỉ là giúp đỡ, mà là một phần của chiến lược sinh tồn lâu dài. Hắn tiếp tục đi vòng quanh các cánh đồng, ghi nhớ từng loại cây trồng, từng loại đất, từng dụng cụ. Ánh mắt hắn, dù mang vẻ trầm tư, nhưng lại ẩn chứa một tia sáng của sự quyết tâm.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu rọi xuống cánh đồng, khiến không khí trở nên oi ả. Lâm Dịch cảm thấy cổ họng khô rát, cơ thể bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi. Hắn quyết định rời khỏi cánh đồng, hướng về trung tâm làng, nơi có một quán trà nhỏ. Đây là nơi hắn có thể tìm thấy chút mát mẻ, và quan trọng hơn, là nơi tập trung nhiều thông tin nhất.
Quán trà nhỏ nằm nép mình dưới bóng một cây đa cổ thụ, mái lợp bằng lá cọ đã ngả màu thời gian. Bên trong quán, không khí dịu mát hơn hẳn so với cái nắng gắt bên ngoài. Mùi trà mộc thoang thoảng, hòa lẫn với mùi gỗ cũ kỹ. Vài người đàn ông lớn tuổi đang ngồi xung quanh những chiếc bàn gỗ thô sơ, nhâm nhi chén trà nóng và trò chuyện râm ran. Đây đó, tiếng cười khà khà vang lên, xua đi phần nào sự khắc khổ hằn sâu trên gương mặt họ.
Lâm Dịch bước vào, tìm một góc khuất, ngồi xuống chiếc ghế đẩu bằng tre. Từ vị trí này, hắn có thể quan sát toàn bộ quán và lắng nghe những câu chuyện mà không gây chú ý. Một người đàn ông gầy gò, tóc bạc phơ, đang cẩn thận pha trà cho vài khách quen. Đó là Người bán trà, chủ quán. Ông ta có vẻ ngoài hiền lành, đôi mắt luôn nheo lại khi cười, toát lên vẻ bình thản của một người đã trải qua nhiều thăng trầm.
“Trà của cậu đây, Lâm Dịch. Hôm nay lại đi đâu sớm thế?” Người bán trà đặt chén trà nóng hổi xuống trước mặt hắn, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng một sự quan tâm vừa phải. Hắn gật đầu cảm ơn, khẽ nhấp một ngụm trà. Vị chát nhẹ, hương thơm mộc mạc lan tỏa trong khoang miệng, làm dịu đi cái khô khốc trong cổ họng.
Bên cạnh hắn, Lão Hồ cũng ngồi đó, nhâm nhi chén trà, đôi mắt tinh anh nheo lại, quan sát mọi thứ xung quanh. Ông ta khẽ gật đầu với Lâm Dịch, một nụ cười ẩn ý thoáng qua trên môi. “Sơn cước này tuy nghèo, nhưng lại có cái hay của nó. Chỉ là người ta chưa biết cách khai thác mà thôi,” Lão Hồ nói, giọng trầm ấm, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào hắn, như thể đọc được những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu Lâm Dịch.
Lời nói của Lão Hồ như một lời khẳng định cho những gì Lâm Dịch đang trăn trở. Hắn gật đầu, không nói gì. Ở đây, lời nói quá nhiều đôi khi lại không tốt.
Tiếng trò chuyện của những người dân làng khác vẫn tiếp tục. “Năm nay trời không thuận, ruộng nương khô hạn, e là lại đói kém…” Một người đàn ông có vẻ ngoài lam lũ than thở.
“Chưa kể cái lũ Trần Thị Gia Tộc kia. Thuế má thì nặng, lại còn bắt bớ, ép buộc. Khắp nơi đều nói bọn chúng ngang ngược.” Một người khác xen vào, giọng đầy vẻ căm phẫn.
“Nghe nói bọn chúng lại vừa mua thêm mấy chục mẫu ruộng của nhà ông Lý ở cuối làng. Ông ấy già yếu, có chống cự được đâu.”
“Mấy quan chức ở trấn cũng toàn là tay chân của Trần Thị. Có kêu cũng bằng không. Chúng nó có luật của chúng nó, mình dân đen thì biết làm gì?”
Lâm Dịch lắng nghe. Mỗi câu chuyện đều là một mảnh ghép, vẽ nên bức tranh toàn cảnh về cuộc sống ở Thôn Làng Sơn Cước. Nỗi lo về mùa màng thất bát, sự áp bức từ gia tộc giàu có, sự mục nát của quan trường… tất cả đều là những thử thách khổng lồ mà dân làng phải đối mặt hàng ngày. Hắn nhận ra, vấn đề không chỉ dừng lại ở việc thiếu kiến thức nông nghiệp, mà còn là một hệ thống xã hội vận hành bởi quyền lực và sự bất công.
“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch tự nhủ trong nội tâm. Công bằng là thứ phải tự mình giành lấy. Nhưng làm sao để giành lấy, khi hắn chỉ là một thiếu niên gầy gò, không thiên phú tu luyện, không tiền bạc, không thế lực?
Hắn nhớ lại lời Lão Hồ: “Chỉ là người ta chưa biết cách khai thác mà thôi.” Lão Hồ nói đúng. Núi rừng này, con người này, tất cả đều có tiềm năng. Vấn đề là tìm ra cách để khai thác những tiềm năng đó. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng cần phải có phương pháp sử dụng nó.
Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm thấy vị đắng nhẹ lan tỏa trong miệng. Những câu chuyện xung quanh vẫn tiếp diễn, nhưng trong đầu Lâm Dịch, những suy nghĩ đã chuyển sang một hướng khác. Không chỉ dừng lại ở việc quan sát, hắn bắt đầu hình thành những kế hoạch sơ bộ. Từ những công cụ thô sơ trên đồng ruộng đến những câu chuyện về sự áp bức, tất cả đều là dữ liệu để hắn phân tích, để hắn tìm ra điểm yếu và điểm mạnh. Hắn cần phải đi sâu hơn vào núi rừng, không chỉ để tìm kiếm tài nguyên cho bản thân, mà còn để hiểu rõ hơn về thế giới tự nhiên đang bao bọc lấy Thôn Làng Sơn Cước này, tìm kiếm những giải pháp mà dân làng chưa từng nghĩ tới.
Cuộc trò chuyện ở quán trà dần lắng xuống khi mặt trời đã đứng bóng, mang theo cái nóng gay gắt của buổi trưa hè. Lâm Dịch trả tiền chén trà, khẽ gật đầu chào Người bán trà và Lão Hồ, rồi đứng dậy rời đi. Hắn biết, thời gian không cho phép hắn lãng phí.
Buổi chiều hôm đó, Lâm Dịch một mình tiến sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch. Hắn không đi theo những con đường mòn quen thuộc mà dân làng thường dùng để kiếm củi hay săn bắt thú nhỏ. Thay vào đó, hắn chọn một con đường ít người qua lại hơn, nơi những bụi cây rậm rạp và dây leo chằng chịt che khuất tầm nhìn. Lão Hồ từng ám chỉ rằng, những tài nguyên quý giá nhất thường nằm ở những nơi hiểm trở nhất, nơi ít ai dám đặt chân đến.
Hắn bước đi thận trọng, đôi mắt liên tục quan sát xung quanh. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cao vút, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và xa xa là tiếng suối chảy róc rách. Mùi đất ẩm, mùi nhựa thông tươi mới và mùi xạ của động vật hoang dã bao trùm không khí. Cảm giác hoang dã, nguyên thủy của núi rừng khiến hắn cảm thấy mình nhỏ bé, nhưng đồng thời cũng kích thích bản năng sinh tồn trong hắn.
Sau khi băng qua một đoạn đường đầy đá sỏi và những bụi gai góc, hắn nghe thấy một âm thanh khác lạ. Không phải tiếng suối róc rách thông thường, mà là một tiếng nước chảy đều đặn hơn, như tiếng nước rơi từ một độ cao nhất định. Hắn men theo tiếng động đó, vén những bụi cây rậm rạp sang một bên.
Trước mắt hắn là một cảnh tượng khiến hắn phải nín thở. Một hồ nước nhỏ, trong vắt đến lạ thường, tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời xanh biếc và những ngọn núi hùng vĩ. Nước hồ xanh ngọc bích, sâu thẳm, và dường như có một làn hơi lạnh lẽo tỏa ra từ mặt hồ. Đây chính là Hồ Băng Linh mà Lão Hồ đã từng nhắc đến.
Lâm Dịch tiến lại gần, cẩn thận quỳ xuống bên bờ hồ. Hắn đưa tay chạm vào mặt nước. Một cảm giác lạnh buốt đến thấu xương truyền đến, khiến hắn rụt tay lại ngay lập tức. Nước lạnh đến mức có thể cảm nhận rõ ràng sự tê cóng. Ngay cả giữa buổi chiều nắng ấm, nước hồ vẫn giữ được sự lạnh giá như băng.
“Nguồn nước tinh khiết như thế này…” Hắn lẩm bẩm trong nội tâm, ánh mắt lấp lánh suy tính. Ở thế giới cũ, nước suối băng tuyết thường được coi là vô cùng quý giá, được dùng để sản xuất nước uống đóng chai cao cấp hoặc làm nền cho các loại dược liệu quý. Ở đây, nó chỉ đơn thuần là một cái hồ lạnh lẽo trong núi sâu, ít người biết đến, và chẳng ai biết cách tận dụng. Liệu có thể dùng nó để tưới tiêu cho những loại cây trồng đặc biệt cần môi trường lạnh? Hay có thể dùng để bảo quản thực phẩm, dược liệu trong cái thế giới không có tủ lạnh này? Những ý tưởng bắt đầu nảy ra trong đầu hắn. Đây là một tài nguyên khổng lồ, một món quà của thiên nhiên mà dân làng chưa từng biết cách khai thác.
Hắn ghi nhớ vị trí của Hồ Băng Linh, ước lượng độ lớn và độ sâu của nó. Sau đó, hắn tiếp tục đi. Không lâu sau, một âm thanh khác lại lọt vào tai hắn. Lần này là một tiếng ầm ầm vang dội, mạnh mẽ hơn nhiều, như tiếng sấm rền không ngừng. Tiếng động ấy ngày càng lớn, khiến mặt đất dưới chân hắn cũng rung lên nhẹ. Hắn biết, mình đang đến gần một điều gì đó hùng vĩ.
Cuối cùng, hắn đến một vách núi đá dựng đứng. Từ trên cao, một dòng nước khổng lồ đổ xuống, tạo thành một màn sương trắng xóa và một tiếng gầm vang vọng khắp núi rừng. Đó là Thác Nước Phi Long, hùng vĩ và uy nghi. Dòng nước trắng xóa như một dải lụa khổng lồ được dệt từ ngàn con rồng, tuôn trào không ngừng nghỉ, đập vào những tảng đá bên dưới, tạo nên những bọt nước trắng xóa và một làn hơi ẩm ướt, mang theo mùi ozon đặc trưng sau cơn giông.
Lâm Dịch đứng lặng người trước cảnh tượng ấy. Hắn ngước nhìn dòng nước cuộn chảy không ngừng, cảm nhận sức mạnh nguyên thủy và bất tận của tự nhiên. Ở thế giới cũ, thác nước không chỉ là cảnh đẹp mà còn là nguồn năng lượng khổng lồ. Điện thủy điện, cối xay nước, những hệ thống dẫn nước để tưới tiêu quy mô lớn… Tất cả đều có thể được tạo ra từ sức mạnh của dòng nước này.
“Sức mạnh này… liệu có thể dùng vào việc gì khác ngoài việc đổ xuống vô ích?” Hắn tự hỏi trong nội tâm. Nhìn thấy dân làng vật lộn với những chiếc cối xay thủ công, những giếng nước đào sâu tốn bao công sức, hắn lại càng cảm thấy xót xa. Một nguồn năng lượng lớn như thế này, nếu được khai thác, có thể thay đổi hoàn toàn cuộc sống của Thôn Làng Sơn Cước. Nó có thể xay lúa, nghiền ngô, thậm chí là vận hành một lò rèn nhỏ, giúp cải thiện công cụ lao động.
Hắn đứng đó rất lâu, ánh mắt lấp lánh suy tính. Không còn là nỗi sợ hãi hay sự bàng hoàng như khi đối mặt với Hang Động Yêu Thú. Giờ đây, chỉ còn là sự tính toán, phân tích của một khối óc hiện đại. Hồ Băng Linh và Thác Nước Phi Long, hai nguồn tài nguyên thiên nhiên quý giá này, là những mảnh ghép quan trọng trong bức tranh mà hắn đang dần vẽ nên cho tương lai của mình và gia đình. Chúng là những minh chứng sống động cho lời nói của Lão Hồ: “Chỉ là người ta chưa biết cách khai thác mà thôi.”
Ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên đỉnh núi, nhuộm đỏ cả một góc rừng. Lâm Dịch biết, đã đến lúc phải quay về. Cơ thể hắn mệt mỏi sau một ngày dài di chuyển và suy nghĩ, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Hắn đã thấy được tiềm năng, đã tìm ra những hạt mầm cho sự thay đổi. Mặc dù con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng hắn không còn cảm thấy bất lực. Hắn có tri thức, và đó là vũ khí mạnh nhất mà hắn sở hữu.
Quay lưng lại với Thác Nước Phi Long hùng vĩ, hắn bước đi với một quyết tâm mới. Sinh tồn không chỉ là sống sót, mà còn là kiến tạo. Hắn sẽ không chỉ bảo vệ những người hắn yêu thương, mà còn tìm cách để cải thiện cuộc sống của họ. Những ý tưởng về hệ thống thủy lợi, về những công cụ cải tiến, về cách khai thác tài nguyên thiên nhiên một cách bền vững, tất cả đang bắt đầu hình thành rõ nét hơn trong tâm trí hắn. Đêm nay, hắn sẽ ngủ yên giấc hơn, không phải vì đã thoát khỏi nguy hiểm, mà vì đã tìm thấy một mục tiêu rõ ràng hơn cho hành trình của mình ở thế giới này.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.