Lạc thế chi nhân - Chương 3: Bóng Tối Sơn Cước: Gia Đình và Lời Tiên Tri Của Lão Già
Con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn đã sẵn sàng để bước đi.
***
Sáng sớm hôm sau, cái lạnh se sắt của vùng sơn cước vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã không còn khiến Lâm Dịch rụt rè như những ngày đầu. Hắn mở mắt, cảm nhận tấm chăn bông cũ kỹ, mỏng manh trên người, và lắng nghe những âm thanh quen thuộc của căn nhà gỗ lụp xụp. Tiếng củi lách tách cháy trong bếp, tiếng lạch cạch của chén đĩa, và một mùi cháo ngô thoang thoảng dịu nhẹ. Hắn khẽ trở mình, tấm ván giường kêu cót két.
Bên ngoài tấm rèm vải thô sơ che ngăn giường, hắn nghe thấy tiếng Lâm mẫu thở dài khe khẽ, tiếng Lâm phụ ho khan vài tiếng rồi lại im lặng. Mùi khói bếp cay nồng nhưng ấm áp, hòa cùng mùi đất ẩm và mùi thức ăn nấu chín, tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng của ngôi nhà này, của cuộc sống này. Hắn nhớ lại những buổi sáng ở thế giới cũ, mùi cà phê thơm lừng, tiếng xe cộ ồn ào, ánh đèn điện chói chang. Một khoảng cách vời vợi, không chỉ về không gian mà còn là thời gian, là văn minh.
Hắn ngồi dậy, vươn vai một cách chậm rãi, cảm nhận từng khớp xương kêu răng rắc. Cơ thể này vẫn còn gầy yếu, xanh xao, nhưng đã không còn quá mức suy kiệt như khi hắn mới xuyên không đến. Những bữa ăn tuy đạm bạc nhưng đều đặn, cùng với việc lao động chân tay dần giúp hắn thích nghi. Hắn bước ra khỏi giường, chân trần chạm xuống nền đất lạnh lẽo, một cảm giác quen thuộc đến rờn rợn.
Trong gian bếp nhỏ, Lâm mẫu đang cặm cụi bên nồi cháo ngô đang sôi lục bục. Gương mặt nàng hằn rõ dấu vết của những tháng ngày lam lũ, đôi tay khô ráp vì sương gió và việc đồng áng. Nàng nhỏ nhắn, dáng người hơi còng xuống vì gánh nặng cuộc sống, nhưng ánh mắt ẩn chứa một sự kiên cường đến lạ. Lâm phụ ngồi đối diện, đang tỉ mẩn dùng một hòn đá mài lại lưỡi cày đã cùn. Chiếc cày gỗ đã cũ kỹ, những vết nứt chằng chịt trên thân, nhưng ông vẫn cố gắng duy trì nó như một báu vật. Ông là một lão nông chất phác, da rám nắng, tay chân thô ráp, và luôn trầm lặng. Những nếp nhăn sâu trên trán ông dường như kể lại hàng ngàn câu chuyện về mùa màng thất bát, về những gánh nặng không tên.
"Ca ca, dậy rồi ạ? Ca ca có đói không?"
Tiếng nói trong trẻo của Lâm Tiểu Nguyệt vang lên, cắt ngang dòng suy tư của Lâm Dịch. Cô bé đang ngồi bệt dưới đất, dùng một cành cây nhỏ vẽ nguệch ngoạc những hình thù không rõ ràng trên nền đất ẩm. Gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của cô bé hơi gầy gò, đôi mắt to tròn, đen láy ánh lên vẻ hồn nhiên. Tấm áo vải nâu sờn rách không che hết được thân hình nhỏ nhắn.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi. "Ca ca không đói, Tiểu Nguyệt ngoan."
Lâm mẫu quay lại, ánh mắt lo lắng quét qua Lâm Dịch. "Dịch nhi, con hôm nay còn mệt không? Ăn thêm chút đi con." Nàng vội vàng múc một bát cháo ngô nóng hổi, thổi nguội rồi đặt vào tay hắn.
Hắn đón lấy bát cháo, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. "Con không sao đâu mẫu thân. Con đã khỏe hơn nhiều rồi."
Hắn ngồi xuống bên cạnh Tiểu Nguyệt, vừa ăn cháo vừa quan sát cả nhà. Lâm phụ vẫn lặng lẽ mài cày, Lâm mẫu lại tiếp tục công việc của mình. Ba con người, ba số phận, giờ đây gắn bó với hắn bằng một sợi dây vô hình nhưng bền chặt. Hắn cảm nhận được gánh nặng đè lên đôi vai Lâm phụ, sự tảo tần của Lâm mẫu, và cả sự mong manh của Tiểu Nguyệt. Họ là những người hắn cần phải bảo vệ, là động lực để hắn tồn tại trong thế giới khắc nghiệt này.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, nhấm nháp từng thìa cháo ngô nhạt nhẽo. "Nhưng không chỉ là sinh tồn cho riêng mình, mà là cho cả gia đình này."
Hắn đứng dậy, bước đến bên bếp lửa, khẽ giúp Lâm mẫu nhóm thêm củi. Ngọn lửa bùng lên, soi rõ những vết chai sạn trên tay nàng. "Mẫu thân, để con giúp một tay."
Lâm mẫu ngước nhìn hắn, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn chút cảm động. "Con cứ nghỉ ngơi đi, việc này để ta làm được rồi."
"Không sao đâu mẫu thân. Con đã lớn rồi, cũng nên chia sẻ gánh nặng với phụ thân và mẫu thân." Hắn nói, giọng điệu trầm ấm, kiên định. Hắn biết, trong thế giới này, lời nói phải đi đôi với hành động.
Lâm mẫu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Kể từ khi Dịch nhi tỉnh lại sau cơn bạo bệnh, hắn dường như đã thay đổi rất nhiều. Trầm tính hơn, kiên nghị hơn, và cũng quan tâm đến gia đình hơn.
Lâm Dịch tiếp tục nhóm lửa, nội tâm hắn lại cuộn trào những suy nghĩ. "Mình không có 'bàn tay vàng' hay thiên phú tu luyện như những nhân vật xuyên không khác. Mình chỉ có kiến thức, kinh nghiệm sống và tư duy logic của một người hiện đại. Làm sao để biến những thứ đó thành lợi thế trong thế giới lạc hậu này? Làm sao để bảo vệ gia đình này khỏi cảnh đói nghèo, khỏi sự áp bức của những kẻ quyền thế?"
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu rọi vào gian nhà. Bên ngoài kia, một ngày mới đang bắt đầu, mang theo vô vàn thử thách. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để tồn tại, để vươn lên, hắn phải tự tạo ra con đường của riêng mình. Quyết tâm trong hắn càng thêm mạnh mẽ. Hắn sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ những gì hắn đã quan sát được ở trấn chợ hôm qua, và từ những gì hắn có thể tìm hiểu thêm trong chính ngôi làng này.
***
Giữa buổi sáng, sau khi đã giúp Lâm mẫu dọn dẹp nhà cửa và cùng Lâm phụ sửa lại vài thanh hàng rào cũ, Lâm Dịch quyết định ra ngoài đi dạo một vòng quanh làng. Hắn cần thu thập thêm thông tin, quan sát kỹ lưỡng hơn về cuộc sống của người dân nơi đây. Hắn mặc bộ quần áo vải thô đã sờn rách, đôi chân trần bước nhẹ trên con đường đất đã quen thuộc.
Ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng trải khắp thôn làng, xua đi cái lạnh còn sót lại. Gió mát thổi qua những mái tranh, mang theo mùi khói bếp, mùi đất, và cả mùi phân gia súc từ những chuồng trại gần đó. Một vài đứa trẻ con đang chơi đùa trước sân nhà, tiếng cười nói hồn nhiên vang vọng. Xa xa, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng lợn ụt ịt tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của làng quê.
Hắn đi qua những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh xiêu vẹo, trông không khác gì nhà mình. Người dân nơi đây đều mang vẻ chất phác, lam lũ, nhưng trong ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên cường của những người đã quen với cuộc sống khó khăn. Hắn chào hỏi những người lớn tuổi đang ngồi phơi nắng trước hiên nhà, hoặc những người phụ nữ đang giặt giũ bên bờ suối.
Khi đến khu chợ nhỏ của làng, nơi vài ba quầy hàng đơn sơ được dựng lên, hắn thấy Lão Củi. Thân hình gầy guộc của ông lão đã còng xuống theo năm tháng, nhưng đôi vai vẫn vác một bó củi lớn, cao hơn cả đầu ông. Quần áo sờn rách, đầy những vết bẩn từ đất và than củi, nhưng Lão Củi vẫn luôn cần mẫn, ít nói. Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự cảm thông.
"Lão Củi vất vả rồi." Lâm Dịch cất tiếng chào, giọng trầm ấm.
Lão Củi khẽ gật đầu đáp lại, không nói gì, chỉ nở một nụ cười móm mém. Ông đặt bó củi xuống, thở dài một tiếng nặng nề rồi bắt đầu sắp xếp lại. Lâm Dịch đứng nhìn một lát, thầm nghĩ về những công cụ đốn củi thô sơ ở đây. Nếu có thể cải tiến một chiếc rìu sắc bén hơn, hoặc một chiếc cưa hiệu quả hơn, hẳn công việc của Lão Củi sẽ đỡ vất vả hơn nhiều. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng nó cần được áp dụng vào thực tiễn, từ những điều nhỏ nhặt nhất."
Tiếp tục đi sâu vào chợ, hắn thấy Cô bán rau đang bày biện thúng rau xanh mướt của mình. Gương mặt nàng hiền lành, hay cười, đôi tay thoăn thoắt xếp những bó rau cải, mớ rau muống còn đọng sương đêm.
"Lâm Dịch à, hôm nay không đi trấn nữa sao? Rau nhà tôi tươi lắm này!" Cô bán rau cất tiếng chào, nụ cười tươi rói.
"Hôm nay con ở nhà giúp mẫu thân. Rau của cô lúc nào cũng tươi ngon." Lâm Dịch đáp lại, rồi khẽ cúi xuống xem xét những bó rau. Hắn nhớ lại những loại rau củ ở thế giới cũ, với đủ loại chất dinh dưỡng được phân tích rõ ràng. Ở đây, người dân chỉ biết ăn những gì thiên nhiên ban tặng, không hề biết đến giá trị dinh dưỡng hay cách trồng trọt tối ưu.
Đi thêm vài bước, hắn bắt gặp Bà bán hàng rong. Thân hình nhỏ bé của nàng gánh trên vai một cái quang gánh nặng trĩu, với đủ thứ đồ lặt vặt như kim chỉ, lược gỗ, vài ba món kẹo đường thô sơ cho trẻ con. Nàng đang rao hàng bằng giọng nói khàn khàn nhưng đầy nhiệt tình. Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu chào, không dừng lại lâu. Hắn cảm thấy một sự bức bối nhẹ trong lòng. Cuộc sống nơi đây quá đỗi đơn giản, quá đỗi lam lũ, và dường như không có bất kỳ sự tiến bộ nào. Mọi thứ vận hành theo một vòng tuần hoàn khép kín, từ đời này sang đời khác.
Hắn tiếp tục đi, không muốn dừng lại quá lâu ở chợ. Hắn cần một nơi yên tĩnh hơn để suy nghĩ, để tổng hợp những thông tin đã thu thập được. Hắn biết, Lão Hồ thường ngồi uống trà ở một góc làng, dưới gốc cây đa cổ thụ. Đó là một nơi vắng vẻ hơn, nơi hắn có thể nói chuyện mà không sợ bị nhiều người dòm ngó.
Khi đến nơi, hắn thấy Lão Hồ quả nhiên đang ngồi đó, trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay cầm chén trà nghi ngút khói. Lão Hồ có thân hình gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc phơ như tuyết, nhưng đôi mắt lại tinh anh đến lạ. Chúng thường nheo lại khi lão suy tư, hoặc khi lão quan sát ai đó, như thể nhìn thấu tâm can. Bầu không khí quanh lão luôn trầm tĩnh, pha lẫn chút bí ẩn.
Lâm Dịch bước tới, khẽ khàng hành lễ. "Con chào Lão Hồ."
Lão Hồ ngước lên, đôi mắt nheo lại nhìn hắn. Một nụ cười móm mém hiện trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. "Dịch nhi đấy à. Lâu rồi không thấy con đến chơi." Giọng lão trầm khàn, chậm rãi.
"Con có vài điều muốn thỉnh giáo lão nhân." Lâm Dịch nói, rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện, cảm nhận hơi ấm của nắng dịu trên da. Mùi trà mộc thoang thoảng, hòa cùng mùi đất và mùi lá cây khô, tạo nên một sự thư thái dễ chịu.
***
Lão Hồ đưa tay mời Lâm Dịch chén trà nóng, hơi khói vẫn còn lượn lờ trên miệng chén. Lâm Dịch đón lấy, hít một hơi thật sâu mùi hương thảo mộc thanh thoát, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lòng bàn tay. Hắn biết, đây là cơ hội tốt để thu thập thông tin quý giá. Lão Hồ, với kinh nghiệm sống và sự quan sát tinh tường, chắc chắn nắm giữ nhiều điều mà dân làng bình thường không biết.
"Lão Hồ, con muốn hỏi về Linh Thú Sơn Mạch. Trong đó có những gì, và có gì nguy hiểm không ạ?" Lâm Dịch mở lời, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự tò mò. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt tinh anh của lão già, muốn tìm kiếm sự thật từ đó.
Lão Hồ nhấp một ngụm trà, đôi mắt nheo lại, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi xanh thẫm ẩn hiện trong sương mờ. "Núi rừng... nó là cái nôi của sự sống, nhưng cũng là mồ chôn của biết bao kẻ. Con người nhỏ bé lắm, Dịch nhi. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Núi rừng ẩn chứa nhiều thứ, cả báu vật lẫn hung hiểm." Giọng lão chậm rãi, như kể một câu chuyện cổ.
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, từng lời của Lão Hồ dường như đều mang một hàm ý sâu xa. Hắn biết, lão không chỉ nói về những hiểm nguy hiển hiện. "Báu vật và hung hiểm... lão nhân có thể nói rõ hơn không ạ?"
Lão Hồ lại nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống. "Báu vật thì nhiều lắm. Cây cỏ quý hiếm, thảo dược ngàn năm. Có những loại lá cây có thể chữa bách bệnh, có những loại rễ cây có thể cường thân kiện thể. Cả những loại khoáng thạch ẩn sâu trong lòng đất, quý giá hơn vàng bạc. Nhưng... để có được chúng, phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí là máu."
Lâm Dịch gật đầu. "Vậy còn hung hiểm thì sao ạ? Con nghe nói trong đó có linh thú..."
"Linh thú thì có thật." Lão Hồ khẽ thở dài. "Từ những con sói, hổ hoang dã, đến những loài mãnh thú có sức mạnh phi thường mà người phàm không thể đối phó. Chúng ẩn mình trong những hang động sâu thẳm, trong những khu rừng rậm rạp mà ánh mặt trời khó lọt tới. Người đi rừng kinh nghiệm nhất cũng khó tránh được hiểm nguy."
Hắn hình dung ra những cảnh tượng đó, những con vật hoang dã mà hắn chỉ từng thấy trên màn ảnh. Bây giờ, chúng là một phần của thực tại, là mối đe dọa thường trực. "Vậy có những con đường nào an toàn để vào núi không ạ? Hoặc những nơi nào có thể tìm thấy thảo dược mà ít nguy hiểm hơn?" Lâm Dịch hỏi, cố gắng khai thác thông tin cụ thể. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc nhở mình.
Lão Hồ cười khẽ, tiếng cười khô khốc như tiếng lá khô va vào nhau. "An toàn ư? Trong núi rừng làm gì có an toàn tuyệt đối, Dịch nhi. Chỉ có sự cẩn trọng và kinh nghiệm. Có những lối mòn cũ, ít người đi, dẫn đến những Thạch Động Ẩn Cư mà thổ dân xưa từng trú ngụ. Ở đó có thể tránh được gió sương, tránh được thú dữ. Còn thảo dược... chúng mọc khắp nơi, nhưng quý giá thì thường ở những nơi hiểm trở nhất."
"Thạch Động Ẩn Cư..." Lâm Dịch lẩm nhẩm. "Lão nhân có thể chỉ cho con vài vị trí không ạ?"
Lão Hồ không trả lời ngay, lão lại nhìn về phía núi rừng, ánh mắt xa xăm. "Nhưng hiểm nguy lớn nhất, đôi khi không phải đến từ linh thú, mà là từ những kẻ tham lam... Những kẻ không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ mình không có đủ quyền lực, đủ tiền bạc."
Lời nói của Lão Hồ khiến Lâm Dịch giật mình. Hắn nhớ lại lời than vãn của Lão Hứa về 'lũ quan lại hút máu' và của Thím Ba về 'thuế sớm' ở chương trước. Đây chính là mối đe dọa mà hắn đã đoán trước. "Kẻ tham lam?" Lâm Dịch hỏi lại, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. "Lão nhân đang nói đến ai ạ?"
Lão Hồ thở dài, tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao ưu tư. "Ai thì con cũng biết cả rồi. Trần Thị Gia Tộc... Họ là những kẻ nắm giữ đất đai, nắm giữ quyền lực ở cái vùng này. Thuế má nặng nề, cướp đoạt ruộng đất, ức hiếp dân lành... Chuyện đó đâu phải mới mẻ gì. Họ như những con rắn độc, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để nuốt trọn tất cả."
Lâm Dịch im lặng. Những lời của Lão Hồ đã xác nhận điều hắn nghi ngờ. "Họ có quan hệ với quan lại triều đình không ạ?"
"Quan lại?" Lão Hồ cười khẩy, một nụ cười đầy châm biếm. "Ở cái vùng biên thùy hẻo lánh này, Trần Thị chính là quan lại. Quan trên thì xa, quan dưới thì ăn bẩn. Ai dám động vào Trần Thị? Họ có tiền, có quân, có cả những kẻ tu hành bảo hộ. Đừng dại dột mà va chạm với họ, Dịch nhi. Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong."
"Những kẻ tu hành bảo hộ..." Lâm Dịch lặp lại. Đây là một thông tin mới và quan trọng. Thế giới này không chỉ có người phàm, mà còn có cả những kẻ tu luyện. Điều đó càng khiến tình hình trở nên phức tạp hơn. Hắn không có thiên phú, vậy thì phải đối phó bằng cách nào?
Lão Hồ thấy vẻ mặt trầm tư của Lâm Dịch, khẽ vỗ vai hắn. "Dịch nhi, con là một đứa trẻ thông minh. Ta thấy trong mắt con có sự khác biệt. Đừng hành động liều lĩnh. Hãy sống cho tốt, bảo vệ gia đình con. Đó mới là điều quan trọng nhất."
"Con hiểu rồi, lão nhân." Lâm Dịch đáp, trong lòng đã có một vài kế hoạch sơ bộ. Hắn cúi đầu cảm ơn Lão Hồ, rồi đứng dậy. "Con xin phép. Con muốn vào núi xem thử."
Lão Hồ nhìn theo bóng lưng Lâm Dịch, đôi mắt nheo lại, ánh lên vẻ phức tạp. "Cẩn thận đấy, Dịch nhi... Núi rừng không phải nơi để đùa giỡn." Lời cảnh báo của lão như tan vào làn gió nhẹ.
Lâm Dịch không quay đầu lại. Hắn biết mình không thể trốn tránh mãi. Để bảo vệ gia đình, hắn phải hiểu rõ những hiểm nguy và cả những cơ hội đang chờ đợi hắn trong Linh Thú Sơn Mạch.
***
Mang theo một con dao găm cũ kỹ mà Lâm phụ đã đưa cho, cùng vài củ khoai nướng và một bầu nước nhỏ, Lâm Dịch một mình tiến vào Linh Thú Sơn Mạch. Tiết trời cuối chiều trở nên mát mẻ hơn, có gió nhẹ thổi qua những tán cây, tạo ra những âm thanh xào xạc bí ẩn. Hắn biết, đây là một hành động liều lĩnh, nhưng hắn cần phải làm. Hắn cần tận mắt chứng kiến, tận tay cảm nhận thế giới hoang dã này.
Con đường mòn dẫn vào núi ban đầu còn khá rõ ràng, nhưng càng đi sâu vào, cây cối càng trở nên rậm rạp, um tùm. Ánh sáng mặt trời dần bị những tán lá cổ thụ che khuất, khiến không gian trở nên tối tăm và u ám hơn. Mùi đất ẩm, nhựa thông đặc trưng của núi rừng xộc vào mũi hắn. Thỉnh thoảng, hắn nghe thấy tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, và đôi khi là tiếng gầm gừ xa xăm của một loài vật nào đó, khiến hắn phải dừng lại, lắng nghe và quan sát xung quanh.
Hắn di chuyển một cách thận trọng, từng bước chân nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra tiếng động lớn. Hắn nhớ lời Lão Hồ nói về những Thạch Động Ẩn Cư. Hắn không tìm kiếm kho báu, mà chỉ cần một nơi an toàn để trú ẩn, một điểm tựa ban đầu để khám phá sâu hơn. Hắn tập trung quan sát từng chi tiết: những tảng đá lớn rêu phong, những thân cây cổ thụ với rễ chằng chịt, những lùm cây bụi um tùm.
Sau khoảng một canh giờ đi bộ, hắn phát hiện một khe núi hẹp, dẫn vào một khu vực có vẻ ít người lui tới hơn. Bên trong, một hang động nhỏ hiện ra. Vách hang được che phủ bởi dây leo và cây bụi, trông rất tự nhiên. Hắn bước vào, dùng con dao găm cũ kỹ để dọn dẹp những cành cây khô và dây leo. Không gian bên trong khá rộng rãi, đủ cho vài người trú ngụ. Nền đất khô ráo, không có dấu hiệu của thú dữ. Đây chính là một Thạch Động Ẩn Cư như Lão Hồ đã mô tả.
Hắn kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh hang, đảm bảo không có lối thoát hay dấu vết của bất kỳ loài vật nguy hiểm nào. Mùi đất và đá lạnh lẽo bao trùm không gian. Hắn đặt bầu nước và khoai nướng xuống, rồi quyết định tiếp tục thăm dò khu vực lân cận. Hắn không thể chỉ dừng lại ở đây. Hắn cần biết thêm, cần tìm hiểu về những tài nguyên mà Lão Hồ đã nói.
Hắn đi dọc theo con suối nhỏ chảy qua khe núi, tiếng nước chảy róc rách nghe thật êm tai, xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng hắn. Dọc bờ suối, có rất nhiều loại cây cỏ lạ lẫm. Hắn cố gắng ghi nhớ hình dạng, màu sắc của chúng, liên hệ với những gì hắn đã thấy ở Chợ Linh Dược. Có những loại lá cây có vẻ ngoài giống với một số thảo dược hắn từng học qua về thực vật học ở thế giới cũ.
Khi ánh nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhuộm đỏ cả một góc rừng, hắn phát hiện một con đường mòn mờ nhạt, gần như bị cây cối che lấp hoàn toàn. Con đường này dường như dẫn đến một khu vực tối tăm hơn, nơi những cây cổ thụ mọc dày đặc, tạo thành một vòm cây che phủ cả bầu trời. Một cảm giác lạnh lẽo bất chợt ập đến, không phải từ gió, mà là từ một thứ gì đó vô hình, đáng sợ.
Hắn thận trọng tiến vào con đường mòn đó. Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề, có một mùi hôi thối thoang thoảng, giống như mùi xác chết phân hủy. Tim hắn đập mạnh hơn, một cảm giác cảnh giác tột độ trỗi dậy. Hắn cố gắng nín thở, lắng nghe. Từ xa, hắn nghe thấy tiếng gầm gừ trầm thấp, kéo dài, như tiếng của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say.
Hắn ép mình vào một thân cây lớn, dùng dây leo và tán lá để che giấu thân hình. Từ vị trí đó, hắn nhìn xuyên qua kẽ lá. Trước mắt hắn là một cảnh tượng khiến hắn rợn tóc gáy. Một Hang Động Yêu Thú.
Cửa hang động rất lớn, tối đen như mực, như một cái miệng khổng lồ đang há ra chờ đợi con mồi. Xung quanh cửa hang, xương cốt của các loài vật lớn nhỏ nằm rải rác, trắng bệch dưới ánh sáng yếu ớt còn sót lại. Có những chiếc xương sườn to bằng bắp tay hắn, những hộp sọ với hốc mắt trống rỗng nhìn thẳng vào hắn, như lời cảnh báo về sự chết chóc. Mùi hôi thối nồng nặc hơn bao giờ hết, khiến hắn phải bịt mũi.
Tiếng gầm gừ lại vang lên, lần này gần hơn, khiến mặt đất dưới chân hắn khẽ rung chuyển. "Thật sự có những thứ này... Đây không phải trò đùa." Hắn lẩm bẩm trong nội tâm, cảm nhận một làn hơi lạnh lẽo phả ra từ cửa hang. Đó là nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của con người khi đối mặt với những sinh vật săn mồi vượt xa tầm hiểu biết.
Nhưng nỗi sợ hãi nhanh chóng được thay thế bằng sự tỉnh táo. Hắn không có thời gian để sợ. Hắn cần phải phân tích. Đây là một mối đe dọa, nhưng cũng có thể là một nguồn tài nguyên. Những con yêu thú, linh thú... chúng chắc chắn có những giá trị mà người đời thèm khát. Nhưng quan trọng hơn, chúng là một phần của thế giới này, và hắn phải hiểu rõ chúng để sinh tồn.
Hắn ghi nhớ vị trí của Hang Động Yêu Thú, hình dáng của nó, và cả những dấu vết xương cốt xung quanh. Hắn sẽ phải nghiên cứu thêm về những loài vật này, về điểm yếu của chúng, về cách để đối phó. Rõ ràng, việc sinh tồn ở thế giới này không chỉ dừng lại ở việc kiếm ăn hay tránh né Trần Thị Gia Tộc, mà còn là đối mặt với những sinh vật siêu nhiên mà hắn chưa từng biết đến.
Bóng tối dần bao trùm núi rừng. Tiếng gầm gừ trong hang động trở nên đều đặn hơn, như tiếng thở của một con quái vật khổng lồ. Lâm Dịch không dám nán lại lâu. Hắn cẩn thận rút lui, từng bước chân nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Tim hắn vẫn đập mạnh trong lồng ngực, nhưng ý chí của hắn lại càng thêm kiên định.
Con đường trở về Thạch Động Ẩn Cư dường như dài hơn. Khi hắn về đến hang, trời đã tối hẳn. Hắn dùng đá chặn hờ cửa hang, rồi ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần hắn lại vô cùng tỉnh táo. Chuyến đi này đã cho hắn nhiều hơn những gì hắn mong đợi. Hắn đã tìm được một điểm tựa, và đã trực tiếp đối mặt với một phần của hiểm nguy thực sự trong Linh Thú Sơn Mạch.
Hắn nhìn ra ngoài cửa hang, nơi bóng đêm dày đặc bao phủ núi rừng. Những tiếng hú vọng từ xa, tiếng côn trùng đêm rả rích, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài. Nhưng hắn không còn cảm thấy cô đơn hay tuyệt vọng nữa. Hắn có mục tiêu, có trách nhiệm. Và hắn đã sẵn sàng để đối mặt với bất kỳ điều gì mà thế giới này ném vào hắn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.