Lạc thế chi nhân - Chương 2: Thực Tại Khắc Nghiệt: Bước Đầu Thích Nghi
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ hở của vách gỗ lụp xụp, chiếu thẳng vào khuôn mặt gầy gò của Lâm Dịch. Hắn khẽ cựa mình trên chiếc giường tre cứng nhắc, cảm nhận từng đốt xương sống như muốn rời ra. Cơn sốt đã giảm bớt, nhưng toàn thân vẫn còn âm ỉ nhức mỏi, tựa như vừa trải qua một trận chiến kéo dài. Vị đắng chát của thuốc sắc vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, nhắc nhở hắn về thực tại khắc nghiệt. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa vọng lại, cùng tiếng ho khan trầm đục của Lâm phụ từ gian bên cạnh và tiếng lạch cạch của Lâm mẫu đang chuẩn bị bữa sáng, tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng của một ngày mới nơi sơn cước.
Lâm Dịch chậm rãi mở mắt, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Trần nhà là những thanh gỗ thô sơ, đen ám khói, ken vào đó là lớp lá cọ khô đã ngả màu úa vàng. Một vài kẽ hở lớn đến mức hắn có thể nhìn thấy bầu trời xanh trong vắt bên ngoài. Căn phòng trống trải, chỉ vỏn vẹn một chiếc giường tre hắn đang nằm, một cái rương gỗ cũ kỹ và vài ba vật dụng sinh hoạt đơn giản được sắp xếp gọn gàng nhưng không thể che giấu đi sự nghèo nàn. Mùi khói gỗ lẫn mùi đất ẩm quen thuộc xộc vào mũi, một mùi hương mà chỉ vài ngày trước, hắn không thể nào tưởng tượng nổi mình sẽ phải hít thở mỗi ngày. Nằm trên chiếc giường này, cảm giác xa lạ và bất an vẫn còn đó, nhưng không còn là cú sốc dữ dội như ngày đầu. Hắn đã chấp nhận, ít nhất là về lý trí, rằng cuộc sống huy hoàng, tiện nghi của một chuyên gia phân tích dữ liệu ở Thành Cổ Thiên Phong đã mãi mãi thuộc về quá khứ.
"Không thể mơ mộng nữa, phải đối mặt với thực tại," hắn tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, pha chút mệt mỏi. "Thân xác này yếu ớt, gia đình này đói nghèo. Mọi ký ức về máy lạnh, Internet, pizza... giờ đây chỉ là gánh nặng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Nhưng trước hết, phải sống sót đã." Hắn đặt tay lên lồng ngực gầy gò, cảm nhận nhịp tim đập chậm rãi. Cơ thể này đã kiệt sức vì bệnh tật và thiếu dinh dưỡng. Những cơ bắp săn chắc, làn da khỏe mạnh của Lâm Dịch kiếp trước giờ chỉ còn là một lớp da bọc xương. Hắn cần phải khôi phục sức khỏe, đó là điều kiện tiên quyết cho mọi kế hoạch.
Một lúc sau, Lâm mẫu bước vào, trên tay bưng một bát cháo loãng nghi ngút khói. Khuôn mặt bà hằn rõ những nếp nhăn, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và nỗi lo lắng triền miên. Bà đặt bát cháo xuống chiếc bàn gỗ ọp ẹp bên cạnh giường, nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, đưa tay chạm vào trán hắn. "Dịch nhi, con thấy sao rồi? Còn sốt không?" Giọng bà run run, chứa đầy sự lo âu.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. "Con đỡ nhiều rồi, mẫu thân. Không còn sốt nữa." Hắn cố gắng giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh nhất có thể, không để lộ sự hoang mang hay xa lạ bên trong. Hắn biết, người phụ nữ này đã thức trắng đêm chăm sóc hắn, và bà không cần thêm bất kỳ gánh nặng nào nữa.
Lâm mẫu thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt bà vẫn rưng rưng. "Con ăn chút cháo đi, cho lại sức. Phụ thân con đã ra đồng rồi, Tiểu Nguyệt cũng ra ngoài chơi với đám trẻ trong làng. Con cứ nghỉ ngơi đi, việc đồng để ta lo." Bà đứng dậy, định bụng đi ra ngoài.
Lâm Dịch vội vàng gọi lại. "Mẫu thân, người cứ để con ra đồng với phụ thân. Con đã đỡ nhiều rồi, không thể cứ nằm mãi thế này." Hắn cần phải hành động, cần phải hiểu rõ hơn về cuộc sống ở đây, không thể cứ mãi là một kẻ bệnh tật nằm trên giường. Hơn nữa, việc nằm yên một chỗ chỉ khiến hắn chìm đắm vào những suy nghĩ tiêu cực về quá khứ.
Lâm mẫu nhìn hắn đầy lo lắng. "Con còn yếu lắm. Cơn sốt này đã hành con mấy ngày rồi. Cứ ở nhà nghỉ ngơi đi, đừng lo."
"Con không sao thật mà, mẫu thân. Người cứ để con đi, con chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí một chút." Lâm Dịch cố gắng thuyết phục, đôi mắt hắn kiên định. Hắn biết, sự kiên quyết này có thể khiến bà ngạc nhiên, bởi "Lâm Dịch cũ" là một thiếu niên yếu đuối, nhút nhát. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn phải bắt đầu.
Cuối cùng, Lâm mẫu đành chiều theo ý hắn. "Vậy con cẩn thận nhé. Đừng làm gì quá sức." Bà dặn dò, ánh mắt vẫn không giấu được sự lo lắng.
Sau khi ăn vội bát cháo loãng, vị cháo nhạt nhẽo, chỉ có vài hạt gạo lứt và chút rau dại, hắn đứng dậy. Đôi chân còn lảo đảo, nhưng hắn đã có thể tự mình bước đi. Ra khỏi căn nhà gỗ, hắn hít một hơi thật sâu. Không khí buổi sáng trong lành, pha lẫn mùi đất, mùi khói rơm và cả mùi phân gia súc từ chuồng trại gần đó. Hắn nhìn ngắm Thôn Làng Sơn Cước dưới ánh nắng ban mai. Những ngôi nhà mái tranh lụp xụp san sát nhau, đường đất gồ ghề uốn lượn giữa các cụm tre. Đám trẻ con đen nhẻm, cởi trần chạy nhảy, cười đùa vui vẻ, mặc kệ những bộ quần áo vá víu đã bạc màu. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ, tiếng chó sủa văng vẳng từ xa. Một bức tranh yên bình, mộc mạc, nhưng ẩn chứa một sự tàn khốc mà chỉ người sống trong đó mới hiểu.
Hắn đi về phía giếng làng. Đây là nguồn nước chính của cả thôn. Từ xa, hắn đã thấy vài người phụ nữ đang vất vả kéo nước. Khi đến gần hơn, hắn nhận ra giếng cạn trơ đáy. Thay vì gáo múc nước, họ phải dùng những chiếc dây dài buộc gáo, cố gắng chạm tới mực nước ít ỏi dưới sâu. Tiếng gáo nước va vào thành giếng khô khốc, vang lên nghe thật xót xa.
"Năm nay hạn hán, nước giếng cạn đáy, lại phải đi xa gánh nước," Lâm mẫu than thở câu này hôm qua. Giờ đây, khi trực tiếp chứng kiến, Lâm Dịch mới cảm nhận được sự khó khăn thực sự. Nước là sự sống, và ở đây, nó đang dần cạn kiệt. Hắn cúi xuống, chạm tay vào lớp đất khô nứt nẻ quanh miệng giếng. Cái khô hạn không chỉ ảnh hưởng đến nguồn nước uống, mà còn đến cánh đồng.
Hắn tiếp tục đi bộ dọc theo con đường đất, tiến về phía cánh đồng. Dọc đường, hắn thấy những người dân đang lom khom làm việc. Những phương tiện canh tác thô sơ, chỉ có cày gỗ, cuốc, và thuổng. Không có máy móc, không có công nghệ. Tất cả đều dựa vào sức người và sức kéo của những con trâu gầy guộc. Cánh đồng trải dài trước mắt hắn, nhưng không phải một màu xanh mơn mởn của sự sống. Nhiều mảnh đất đã nứt toác vì hạn hán, cỏ dại mọc lưa thưa. Lúa non mới cấy cũng èo uột, vàng úa. Lâm Dịch chạm vào một cây lúa non. Thân cây yếu ớt, lá khô héo. Hắn hiểu rằng, với tình hình này, một vụ mùa bội thu là điều không tưởng.
"Đói nghèo không phải là định mệnh, mà là kết quả của sự thiếu hụt tài nguyên và lạc hậu về công nghệ," hắn thầm nghĩ. "Nhưng ở thế giới này, tài nguyên có hạn, và công nghệ... có lẽ chưa từng tồn tại theo cái cách mình biết. Vậy giải pháp là gì?" Hắn cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Hắn không có bàn tay vàng, không có hệ thống, chỉ có khối óc của một người hiện đại và ý chí sinh tồn. Những gì hắn nhìn thấy chỉ là sự thiếu thốn, sự lạc hậu và một tương lai u ám. Nhưng chính trong sự u ám đó, hắn lại thấy một tia hy vọng. Bởi vì mọi thứ đều quá tệ, nên mọi sự cải thiện, dù nhỏ, cũng sẽ tạo ra thay đổi lớn. Hắn sẽ bắt đầu từ những điều cơ bản nhất, từ việc quan sát và tìm hiểu.
***
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng vàng đã chuyển sang màu trắng chói chang, chiếu rọi khắp Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trở nên oi bức hơn, khô hanh hơn. Tại giếng làng, một vài người phụ nữ vẫn đang vất vả kéo nước. Tiếng gáo nước va vào thành giếng, tiếng dây thừng cọ xát vào ròng rọc cũ kỹ, cùng những tiếng than thở nhỏ nhẹ của những người đang xếp hàng. Mùi đất khô, mùi mồ hôi và mùi nắng gắt bao trùm không gian.
Lâm Dịch đứng đó, quan sát. Hắn không vội vàng lại gần, chỉ lặng lẽ ghi nhận mọi thứ. Anh thấy Đại Nương Lý, người hàng xóm phúc hậu, mái tóc búi gọn gàng, khuôn mặt hằn những nếp nhăn của thời gian và lao động vất vả, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ hiền lành. Bà đang cố gắng kéo một thùng nước nặng trịch từ dưới giếng lên. Bên cạnh bà là Thím Ba, dáng người nhỏ nhắn, thích ăn mặc có phần lòe loẹt hơn những người khác trong làng, khuôn mặt bà ta đầy những nếp nhăn do hay cười và cũng hay buôn chuyện.
"Dịch nhi, con có khỏe hơn chút nào không? Mấy bữa nay trông con gầy rộc đi," Đại Nương Lý thấy Lâm Dịch, bà vội ngừng tay, nở nụ cười hiền hậu hỏi han, giọng nói ấm áp. Bà đưa tay lên trán hắn, kiểm tra nhiệt độ một cách tự nhiên như thể hắn là con cháu mình. "Vừa mới khỏi bệnh, con đừng ra nắng nhiều quá, kẻo lại ốm thêm đấy."
Lâm Dịch cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng. Đó là sự quan tâm chân thành mà hắn đã lâu không cảm nhận được trong cuộc sống hiện đại đầy toan tính. Hắn khẽ gật đầu, nở một nụ cười đáp lại. "Con đỡ nhiều rồi, Đại Nương. Cháu chỉ ra hít thở không khí một chút thôi ạ."
Thím Ba nghe thấy vậy, liền chen vào, đôi mắt láu lỉnh đảo qua Lâm Dịch rồi lại nhìn sang Đại Nương Lý. "Ôi dào, Đại Nương Lý lo xa quá rồi. Thằng Dịch nhà ta khỏe mạnh thế cơ mà. Nhưng mà nói đến chuyện khỏe mạnh, thì cũng phải có cái mà ăn cái đã. Năm nay lại đói to rồi, chưa gì đã nghe nói quan trên đòi nộp thuế sớm hơn mọi năm." Giọng Thím Ba đầy vẻ lo lắng, xen lẫn một chút than vãn. "Cái số mình khổ thật, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, đến hạt gạo cũng không yên mà ăn. Lũ cường hào ác bá thì cứ vơ vét, bọn quan lại thì cứ ép thuế, dân đen như mình biết sống sao đây?"
Những lời của Thím Ba không chỉ là than vãn, mà còn là những thông tin quý giá. "Thuế sớm hơn mọi năm... cường hào ác bá... quan lại ép thuế..." Lâm Dịch ghi nhớ từng câu chữ. Đó là những mảnh ghép đầu tiên về hệ thống áp bức mà hắn sẽ phải đối mặt. "Trần Thị Gia Tộc," hắn thầm nhắc lại cái tên mà Lâm mẫu đã than thở hôm qua. "Có lẽ đây chính là những 'cường hào ác bá' mà Thím Ba đang nói đến." Hắn cảm nhận được sự bất lực và phẫn nộ trong giọng nói của Thím Ba, và nó cũng là tiếng lòng chung của những người dân nơi đây.
Hắn không nói gì, chỉ lắng nghe. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, lắng nghe là cách tốt nhất để thu thập thông tin. Những lời than vãn, những câu chuyện phiếm tưởng chừng vô nghĩa lại ẩn chứa rất nhiều manh mối về cuộc sống, về những vấn đề cốt lõi của thôn làng này. Hắn cần phải hiểu rõ bức tranh toàn cảnh, trước khi có thể tìm ra bất kỳ giải pháp nào.
Sau khi tạm biệt Đại Nương Lý và Thím Ba, Lâm Dịch tiếp tục đi về ph��a cánh đồng. Nắng đã gay gắt hơn, không khí như muốn thiêu đốt làn da. Dọc theo con đường mòn lưa thưa cỏ dại, hắn thấy Lão Hứa đang lom khom làm việc trên mảnh ruộng của mình. Lão Hứa là một lão nông chất phác, gương mặt rám nắng, quần áo bạc màu, lưng đã còng xuống vì bao năm tháng vất vả. Lão đang dùng một chiếc cuốc cùn để xới đất, từng nhát cuốc nặng nề, chậm chạp.
"Lão Hứa," Lâm Dịch gọi nhỏ.
Lão Hứa ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi. Thấy Lâm Dịch, lão gật đầu chào. "Dịch nhi đấy à? Đỡ bệnh rồi sao?"
"Dạ, cháu đỡ nhiều rồi ạ. Lão Hứa vẫn làm việc chăm chỉ quá." Lâm Dịch nói, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể. Hắn nhìn xuống mảnh ruộng cằn cỗi của lão Hứa, những cây lúa non vàng úa, yếu ớt.
Lão Hứa thở dài một hơi, đặt chiếc cuốc xuống, ngồi bệt xuống đất. "Chăm chỉ thì có ích gì chứ? Đất này thì trồng được gì nữa, may ra đủ cái ăn chứ mong gì dư thừa. Lại còn lũ quan lại hút máu nữa chứ!" Giọng lão đầy vẻ buồn rầu và cam chịu. "Nước thì không có, đất thì bạc màu, đến lúc thu hoạch thì thuế má lại nặng như núi. Thôi thì cứ làm, làm đến đâu hay đến đấy, chứ biết làm sao bây giờ."
Những lời của Lão Hứa như một đòn giáng mạnh vào Lâm Dịch. Hắn đã từng sống trong một thế giới mà công sức luôn được đền đáp xứng đáng, nơi mà sự chăm chỉ có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng ở đây, sự chăm chỉ dường như chỉ là một vòng luẩn quẩn của sự đói nghèo và áp bức. "Lũ quan lại hút máu," lại một lần nữa, hắn nghe thấy sự oán thán về những kẻ cầm quyền. Điều này càng củng cố thêm suy nghĩ của hắn về một thế lực địa phương đang bóc lột người dân.
Đúng lúc đó, cậu bé chăn trâu đi ngang qua, đầu đội nón lá rộng vành, ngồi vắt vẻo trên lưng con trâu gầy. Khuôn mặt cậu bé đen nhẻm vì nắng gió, đôi mắt to tròn nhưng ánh lên vẻ mệt mỏi, không còn sự hồn nhiên, vô tư như hắn từng thấy trong ký ức của "Lâm Dịch cũ". Cậu bé khẽ gật đầu chào Lâm Dịch rồi tiếp tục lùa trâu đi về phía xa. Ngay cả những đứa trẻ cũng phải gánh vác gánh nặng của cuộc sống.
Lâm Dịch đứng đó, nhìn theo bóng lưng còng của Lão Hứa, nhìn những mảnh ruộng khô cằn, và nhìn xa hơn là những ngôi nhà tranh lụp xụp của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu dưới vẻ ngoài bình lặng của ngôi làng này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Sự thật hiển nhiên này càng khiến hắn quyết tâm hơn. Hắn không thể mơ mộng về một cuộc cách mạng hay một sự thay đổi vĩ đại ngay lập tức. Hắn phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ việc cải thiện cuộc sống của gia đình mình, sau đó là những người xung quanh. Nhưng để làm được điều đó, hắn cần nhiều hơn là chỉ quan sát trong làng. Hắn cần thông tin, cần công cụ, và cần một cái nhìn tổng thể hơn về thế giới bên ngoài cánh cổng thôn làng nhỏ bé này.
***
Buổi chiều, mặt trời vẫn chói chang, không khí càng trở nên nóng bức hơn, nhưng Lâm Dịch vẫn quyết định phải hành động. Hắn tìm Lâm phụ, người đang vất vả dọn dẹp chuồng trại sau khi trở về từ cánh đồng. Lâm phụ vẫn mang vẻ khắc khổ, da rám nắng, tay chân thô ráp vì lao động.
"Phụ thân, con muốn cùng người đến trấn gần đây một chuyến," Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên định nhưng vẫn giữ sự lễ phép.
Lâm phụ ngẩng đầu lên, đôi mắt hiền lành nhìn hắn đầy ngạc nhiên. "Đến trấn? Con vừa mới ốm dậy, đường xa lắm. Vả lại, có việc gì ở trấn mà con phải đi?" Giọng Lâm phụ trầm đục, vẫn còn chút khàn khàn do cơn ho khan dai dẳng.
"Con muốn xem thử ở trấn có gì mới. Có lẽ con có thể tìm được cách gì đó để giúp gia đình mình," Lâm Dịch giải thích, cố gắng tìm một lý do hợp lý mà không làm lộ quá nhiều về suy nghĩ thực sự của mình. "Con cũng muốn tìm hiểu thêm về việc canh tác, về các loại công cụ. Con cảm thấy mình đã lớn rồi, không thể cứ mãi là gánh nặng cho gia đình." Hắn biết, việc này sẽ khó thuyết phục, nhưng hắn cần phải đi. Hắn cần một cái nhìn rộng hơn.
Lâm phụ trầm ngâm một lúc, ánh mắt đăm chiêu nhìn đứa con trai vốn yếu ớt của mình. Đứa con này sau trận ốm dường như đã thay đổi rất nhiều. Không còn vẻ nhút nhát, lầm lì, thay vào đó là sự kiên định, thậm chí là một chút khí chất khó tả. Cuối cùng, lão thở dài. "Được thôi, nếu con đã muốn như vậy. Nhưng phải cẩn thận đấy, đường xa lắm. Để ta đi cùng con."
Chuyến đi bộ đến trấn gần nhất là một thử thách thực sự. Lâm Dịch theo Lâm phụ men theo con đường mòn gồ ghề, xuyên qua những cánh rừng thưa thớt, dưới cái nắng gay gắt của buổi chiều. Tiếng gió xào xạc trên những tán lá khô, tiếng ve kêu râm ran khắp nơi, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng. Mùi đất khô nóng, mùi cây cỏ dại nồng nặc xộc vào mũi, đôi khi xen lẫn mùi mồ hôi của hai cha con. Mỗi bước đi, đôi chân Lâm Dịch lại nhức mỏi hơn, cơ thể hắn vẫn còn yếu ớt sau trận ốm. Hắn phải cố gắng lắm mới theo kịp bước chân của Lâm phụ, người dù đã lớn tuổi nhưng vẫn quen với việc đi bộ đường dài.
"Đường xa lắm, con có mệt không? Ta chỉ sợ con lại ngã bệnh," Lâm phụ vừa đi vừa thở dốc, quay sang hỏi han. Lão nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Lâm Dịch, không khỏi lo lắng.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, cố gắng nén cơn mệt mỏi. "Con không sao đâu, phụ thân. Người cứ đi đi." Trong lòng, hắn thầm tính toán. Từ thôn ra trấn mất gần nửa buổi. Với tốc độ này, việc vận chuyển hàng hóa, giao thương sẽ là một vấn đề lớn. "Không có đường nhựa, không có xe cộ... giao thông là nút thắt cổ chai của sự phát triển. Phải tìm cách cải thiện việc di chuyển trong tương lai," hắn tự nhủ. Chuyến đi này không chỉ cho hắn thấy sự vất vả, mà còn là những vấn đề cần được giải quyết.
Sau một quãng đường dài đầy gian nan, cuối cùng họ cũng đến được trấn. Trấn này lớn hơn Thôn Làng Sơn Cước nhiều, nhưng vẫn mang đậm nét cổ kính, lạc hậu. Những con đường lát đá gồ ghề, những mái nhà ngói rêu phong, những cửa hàng nhỏ san sát nhau. Tiếng rao hàng ồn ào, tiếng người nói chuyện xôn xao, mùi thức ăn, mùi gia vị, mùi mồ hôi, tất cả hòa quyện tạo nên một không khí nhộn nhịp, nhưng vẫn rất khác xa so với "thành phố phồn hoa" trong ký ức của hắn. Lâm Dịch cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, không để lộ sự kinh ngạc hay bàng hoàng. Hắn biết, mọi ánh mắt đều có thể để ý đến sự bất thường.
Họ dừng chân tại Tiệm Rèn Huyền Thiết. Từ xa, đã nghe thấy tiếng búa đập chan chát vào sắt thép, tiếng than hồng nổ lép bép và mùi kim loại nóng đặc trưng. Bước vào trong, không khí nóng bức như lò lửa, những tia lửa bắn tung tóe từ khối sắt đang nung đỏ rực. Một người thợ rèn vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại đang vung búa một cách điêu luyện.
"Búa này là thép tốt nhất, giá không rẻ đâu!" Tiếng thợ rèn vang lên giữa tiếng đinh tai nhức óc của xưởng.
Lâm Dịch không chú ý đến lời rao hàng. Hắn tập trung quan sát. Hắn nhìn kỹ cách người thợ rèn nung sắt, cách họ tạo hình, cách họ mài dũa. Hắn nhìn các loại công cụ được bày bán: những lưỡi cày thô sơ, những chiếc cuốc, xẻng nặng nề, những con dao sắc bén nhưng không có vẻ gì là tinh xảo. Hắn so sánh chúng với những công cụ hiện đại mà hắn biết, những công cụ được thiết kế tối ưu hóa cho hiệu suất và sự tiện dụng. "Kiến thức là sức mạnh, nhưng trước hết phải có công cụ và hiểu biết về nguồn tài nguyên," hắn thầm nhủ. "Chất liệu thép ở đây còn thô sơ, kỹ thuật rèn cũng chưa đạt đến độ tinh xảo. Nếu có thể cải tiến công cụ, hiệu suất lao động sẽ tăng lên đáng kể." Hắn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từ màu sắc của thép đến hình dáng của lưỡi dao.
Sau khi cùng Lâm phụ rời khỏi Tiệm Rèn, Lâm Dịch nói với Lâm phụ: "Phụ thân, người cứ đi tìm chỗ nghỉ chân trước. Con muốn đi dạo quanh chợ một lát, xem có thứ gì hay ho không."
Lâm phụ tuy hơi ngần ngại nhưng thấy sự kiên quyết của con trai, đành gật đầu. "Vậy con cẩn thận, đừng đi lạc. Nhớ về sớm."
Lâm Dịch gật đầu rồi rảo bước đến Chợ Linh Dược. Nơi đây khác hẳn với Tiệm Rèn ồn ào và nóng bức. Một mùi hương tổng hợp của đủ loại thảo mộc, gia vị lạ lẫm, đôi khi hăng nồng xộc vào mũi hắn. Chợ không quá lớn nhưng rất năng động, người mua kẻ bán tấp nập. Những quầy hàng bày la liệt các loại rễ cây, lá cây khô, hoa quả sấy, vỏ cây, và cả những con vật nhỏ được phơi khô.
"Linh chi tươi đây! Bổ khí ích huyết, giá phải chăng!" Tiếng rao hàng của một người bán vang lên.
Lâm Dịch lướt qua từng quầy hàng, đôi mắt sắc bén lướt nhanh qua các loại thảo dược. Hắn không có kiến thức y học cổ truyền, nhưng hắn có tư duy khoa học. Hắn cố gắng nhận diện những loại cây mà hắn biết từ kiến thức phổ thông về thực vật học, và lắng nghe những lời giới thiệu của người bán về công dụng của chúng. Hắn ghi nhớ tên gọi, hình dáng, và cả mức giá mà người bán đưa ra. "Rất nhiều loại thảo mộc quý giá mà ở thế giới cũ có lẽ phải tốn tiền triệu để mua. Ở đây, chúng mọc hoang dã, nhưng người dân lại không biết cách tối ưu hóa công dụng hoặc bảo quản," hắn suy tư. "Y học cổ truyền chắc chắn có những điểm mạnh, nhưng cũng có những hạn chế về mặt khoa học. Nếu kết hợp kiến thức hiện đại về dược liệu, chiết xuất, và bảo quản, có lẽ sẽ tạo ra giá trị lớn."
Hắn dừng lại trước một quầy hàng bán các loại rễ cây khô. Một người đàn ông có vẻ ngoài chất phác đang giới thiệu một loại rễ cây màu vàng nâu. "Đây là Hoàng Kỳ, chuyên trị khí hư, tỳ vị yếu. Giá cũng không quá đắt đâu, tiểu huynh đệ."
Lâm Dịch khẽ chạm vào rễ cây, cảm nhận độ khô cứng của nó. Hắn không mua, chỉ quan sát. "Hoàng Kỳ... có thể giúp tăng cường sức đề kháng. Cơ thể mình cũng đang yếu, có lẽ nên tìm hiểu thêm." Hắn rời khỏi chợ với một lượng lớn thông tin trong đầu. Từ giá cả các loại nông sản đến giá công cụ, từ tình hình hạn hán đến lời than phiền về thuế má, từ các loại thảo dược đến cách thức rèn đúc.
Trên đường trở về thôn, dù đôi chân rã rời, cơ thể mệt mỏi, nhưng tinh thần Lâm Dịch lại vô cùng tỉnh táo. Chuyến đi này đã cho hắn một cái nhìn tổng quan về thực tại mà hắn đang đối mặt. Một thế giới lạc hậu, thiếu thốn, nhưng cũng đầy tiềm năng chưa được khai phá. Sự áp bức từ thế gia và quan lại, sự thiếu thốn về tài nguyên, sự lạc hậu về công cụ và tri thức, tất cả đều là những thử thách lớn. Nhưng hắn không còn cảm thấy tuyệt vọng. Thay vào đó, một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy trong lòng hắn. Hắn không thể thay đổi thế giới ngay lập tức, nhưng hắn có thể thay đổi cuộc sống của mình, và của những người thân yêu xung quanh hắn. Hắn sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ những gì hắn đã quan sát và học được hôm nay. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn đã sẵn sàng để bước đi.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.