Lạc thế chi nhân - Chương 1: Giấc Mơ Vỡ Nát: Tỉnh Dậy Nơi Sơn Cước
Ánh sáng lờ mờ len lỏi qua khe hở trên vách đất nứt nẻ, vẽ nên những vệt bụi nhảy múa trong không khí. Một mùi ẩm mốc, trộn lẫn với mùi đất và khói bếp nguội lạnh, quẩn quanh trong không gian chật hẹp. Lâm Dịch khẽ cựa mình, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể như vô số mũi kim châm. Đầu hắn nặng trĩu, từng thớ thịt dường như rã rời, và một cảm giác choáng váng quay cuồng khiến hắn muốn nôn khan.
Hắn cố gắng mở mắt. Khung cảnh đầu tiên đập vào thị giác là một trần nhà lợp lá khô úa, đã ngả màu đen xám vì thời gian và khói bếp, một vài chỗ còn mục ruỗng, để lộ những kẽ hở nhìn thấy bầu trời xám xịt bên ngoài. Đây... không phải căn phòng của hắn. Căn phòng với bức tường trắng tinh, chiếc giường nệm êm ái, và ánh đèn điện dịu nhẹ. Hắn nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, hy vọng mọi thứ chỉ là một giấc mơ tồi tệ nào đó sau một đêm làm việc quá sức. Nhưng thực tại không hề thay đổi. Chiếc giường tre cứng nhắc dưới lưng hắn vẫn nghiến kẽo kẹt theo từng cử động nhỏ, làm trầm trọng thêm cơn đau âm ỉ.
"Chuyện gì đang xảy ra?" Một câu hỏi vô thanh vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch. "Mình là ai? Đây là đâu?" Giọng nói nội tâm của hắn nghe lạ lẫm, không còn vẻ tự tin, dứt khoát thường ngày, mà thay vào đó là một sự bàng hoàng đến tận cùng. Hắn cố gắng cử động, cảm nhận rõ rệt sự yếu ớt của từng thớ cơ. Mọi sức lực dường như đã bị rút cạn. Bàn tay hắn vươn lên, chạm vào khuôn mặt mình. Cảm giác da thịt gầy gò, xanh xao, với xương hàm nhô ra rõ rệt, hoàn toàn khác biệt với vẻ ngoài khỏe mạnh, có phần thư sinh của hắn trước kia. Mái tóc đen bù xù, không được chải chuốt, rủ xuống che gần hết tầm mắt.
Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi, không phải nỗi sợ của cái chết, mà là sự mất mát bản thân, mất mát một thực tại đã định hình hắn. Hắn nhớ như in đêm qua, hắn đang ngồi trước màn hình máy tính, phân tích dữ liệu thị trường chứng khoán, nhâm nhi tách cà phê đen đặc. Rồi một cơn đau đầu khủng khiếp ập đến, dữ dội như búa bổ, và sau đó là khoảng trống vô tận. Giờ đây, hắn tỉnh dậy trong một cơ thể hoàn toàn xa lạ, trong một căn phòng mà ngay cả những bộ phim cổ trang cũng chưa từng mô tả chi tiết đến vậy.
Hắn hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Tư duy logic, vốn là kim chỉ nam trong công việc và cuộc sống của Lâm Dịch, mách bảo hắn rằng đây không phải một trò đùa, cũng không phải ảo giác. Cảm giác đau đớn chân thực đến mức không thể nào là giả dối. Hắn đang ở một nơi nào đó hoàn toàn mới, trong một thân xác hoàn toàn khác. Xuyên không. Hai chữ này chợt hiện lên trong đầu hắn, nghe thật hoang đường, nhưng lại là lời giải thích duy nhất cho tình cảnh hiện tại. Một sự thật khó chấp nhận, nhưng cũng không thể phủ nhận. Hắn, Lâm Dịch, một chuyên gia phân tích dữ liệu 28 tuổi của thế kỷ 21, giờ đây có lẽ đã trở thành một thiếu niên gầy gò, yếu ớt trong một thế giới cổ đại nào đó. Một nụ cười chua chát thoáng hiện trên môi hắn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng hình như nó nợ mình một lời giải thích thỏa đáng."
Tiếng gà gáy rúc rích từ xa vọng lại, lẫn với tiếng chó sủa lanh canh và tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ bên ngoài. Mùi khói bếp thoang thoảng bay vào, giờ đây trộn lẫn với mùi cháo gạo lứt đang nấu, một mùi hương tuy đơn giản nhưng lại kích thích dạ dày trống rỗng của hắn. Hắn nhận ra mình đang đói, một cơn đói cồn cào chưa từng trải nghiệm trong cuộc sống hiện đại tiện nghi. Sự sống còn, ngay lập tức, trở thành ưu tiên hàng đầu, một bản năng nguyên thủy bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn phải sống, phải tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra, và quan trọng nhất, phải tìm cách để không phải nằm trên chiếc giường tre cứng ngắc này nữa. Một tia sáng yếu ớt của ý chí kiên cường bắt đầu nhen nhóm trong sâu thẳm tâm hồn hắn, dù cơ thể vẫn còn nặng nề và đau nhức.
***
Cánh cửa gỗ ọp ẹp khẽ mở ra, để lộ một người phụ nữ dáng người nhỏ nhắn, lưng hơi còng. Bà bước vào với những bước chân nhẹ tênh, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch. Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng muộn, giờ đã có chút nắng yếu ớt len lỏi qua khe cửa, chiếu rọi khuôn mặt bà. Đó là một khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và sự lam lũ, với những nếp nhăn sâu nơi khóe mắt và vầng trán. Mái tóc đen pha sương được búi gọn gàng sau gáy, và đôi mắt bà, dù mệt mỏi và lo âu, vẫn ánh lên một vẻ kiên cường, đầy tình yêu thương khi nhìn thấy Lâm Dịch. Bà mặc một bộ trang phục bằng vải thô, đã bạc màu và vá víu nhiều chỗ, nhưng vẫn sạch sẽ.
"Con tỉnh rồi sao?" Giọng bà nhẹ nhàng, pha chút run rẩy vì xúc động và lo lắng. "Trời đất, may quá, con trai ta cuối cùng cũng tỉnh rồi." Bà vội vàng đặt cái bát sành đựng cháo nóng hổi lên chiếc bàn gỗ ọp ẹp bên cạnh giường, rồi đưa tay lên trán hắn, cảm nhận nhiệt độ. "Sốt đã lui rồi. Thật tốt quá."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. Hắn không biết phải nói gì, bởi vì ngay cả giọng nói của chính mình hắn cũng chưa biết sẽ nghe như thế nào trong cơ thể này. Bà là ai? Người phụ nữ này toát ra vẻ dịu dàng, quan tâm như một người mẹ. Chẳng lẽ, đây là mẹ của thân thể này? Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng hắn. Hắn chưa từng có mẹ ruột, lớn lên trong cô nhi viện. Sự ấm áp này vừa xa lạ, vừa khiến hắn có chút bối rối.
"Uống chút cháo cho ấm bụng con." Lâm mẫu đỡ hắn ngồi dậy một cách nhẹ nhàng, cẩn trọng. Mùi cháo gạo lứt thơm lừng, xen lẫn chút mùi thảo mộc, xộc vào mũi hắn, khiến bụng hắn réo lên dữ dội. Hắn ngoan ngoãn đón lấy bát cháo, đôi mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt bà. Hắn bắt đầu lắng nghe, cố gắng chắp nối những mẩu thông tin rời rạc.
"Con ốm nặng quá, sốt li bì mấy ngày liền. Mẹ cứ sợ con không qua khỏi..." Bà vừa nói vừa đưa tay chỉnh lại chăn cho hắn, ánh mắt vẫn không rời. "Phụ thân con đi tìm thuốc lá trên núi, may mà gặp được lão y sĩ ở thôn bên, cho ít thuốc hạ sốt. Tiền mua thuốc đắt quá, lại phải bán đi con gà mái già rồi."
Lâm Dịch nhấp từng thìa cháo loãng. Vị cháo nhạt nhẽo, hạt gạo thô, nhưng lại là thứ ngon nhất mà hắn cảm thấy trong đời, bởi nó thấm đẫm tình yêu thương và sự lo lắng. Hắn ghi nhớ từng câu chữ. "Phụ thân", "thôn bên", "thuốc lá", "gà mái già". Những từ khóa này dần vẽ nên một bức tranh về hoàn cảnh gia đình.
Lâm phụ, người đàn ông trụ cột của gia đình, cũng bước vào phòng. Ông là một lão nông chất phác, da rám nắng sạm đen vì dãi dầu mưa nắng, với đôi tay thô ráp, chai sạn vì lao động. Khuôn mặt ông khắc khổ, nhưng ánh mắt hiền lành, ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy tình yêu thương khi nhìn con trai. Ông mặc một bộ quần áo vải thô cũ kỹ, bạc màu như của Lâm mẫu.
"Thế nào rồi, con?" Lâm phụ hỏi, giọng khàn khàn. "May mà qua được cơn nguy kịch. Cơn sốt này suýt nữa..." Ông thở dài, sự mệt mỏi hiện rõ trên từng nếp nhăn.
Lâm mẫu tiếp lời, giọng bà đầy ưu tư: "Nhà mình đã nghèo, thằng bé lại ốm. Cả vụ mùa này chẳng được bao nhiêu, lại còn phải nộp thuế nặng nề. Không biết lấy gì mà ăn đây, rồi còn tiền nộp cho lão Trần gia nữa..." Giọng bà nhỏ dần, nhưng Lâm Dịch vẫn nghe rõ từng chữ. "Thuế nặng nề", "lão Trần gia". Những từ này gieo vào lòng hắn một cảm giác bất an. Có vẻ như gia đình này không chỉ đối mặt với cái đói nghèo tự nhiên, mà còn cả sự áp bức từ bên ngoài.
Khi Lâm mẫu và Lâm phụ đang nói chuyện, một cái bóng nhỏ nhắn, rụt rè xuất hiện ở ngưỡng cửa. Đó là một cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò. Đôi mắt to tròn, đen láy, ngây thơ nhìn chằm chằm vào hắn, ánh lên vẻ lo lắng. Mái tóc tết hai bím gọn gàng, và chiếc áo vải đã sờn cũ nhưng sạch sẽ.
"Ca ca... ca ca hết ốm rồi sao?" Cô bé khẽ hỏi, giọng nói non nớt như tiếng chim hót.
Lâm Dịch nhìn cô bé, Lâm Tiểu Nguyệt, em gái của thân xác này. Một cảm giác nặng trĩu dâng lên trong lồng ngực hắn. Hắn là một người xuyên không, mang theo tri thức của một thế giới hiện đại, nhưng giờ đây lại phải đối mặt với thực tế trần trụi của một gia đình nghèo khó, với cha mẹ và em gái mà hắn chẳng hề quen biết. Trách nhiệm, một thứ mà hắn chưa từng cảm thấy nặng nề đến thế trong cuộc sống độc thân ở thế kỷ 21, bỗng đè nặng lên vai hắn. Thân thể này gầy yếu, xanh xao, cho thấy sự thiếu thốn dinh dưỡng trầm trọng. Việc cải thiện sức khỏe và kiếm sống, không chỉ cho bản thân mà còn cho gia đình này, bỗng trở thành một mệnh lệnh cấp thiết. Hắn gật đầu với Tiểu Nguyệt, nở một nụ cười trấn an. "Ừ, ca ca hết ốm rồi." Giọng hắn khàn khàn, nhưng vẫn đủ để làm cô bé nở một nụ cười rạng rỡ. Hắn cảm thấy một sự gắn kết lạ lùng, một sợi dây vô hình vừa được hình thành.
Trong khi Lâm mẫu vẫn tỉ mẩn chăm sóc hắn, Lâm Dịch giả vờ yếu ớt, nhưng đôi tai hắn lại hoạt động hết công suất, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết trong cuộc trò chuyện của cha mẹ "mới" của mình. Hắn nhận ra, tư duy hiện đại của hắn, với khả năng phân tích và tổng hợp thông tin, sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất trong thế giới này.
***
Sau khi ăn hết bát cháo và được Lâm mẫu ép uống một chén thuốc lá đắng ngắt, Lâm Dịch cảm thấy sức lực hồi phục đôi chút. Buổi trưa, nắng đã lên cao hơn, nhưng vẫn mang theo sự dịu mát của miền sơn cước. Lâm mẫu đỡ hắn ra ngoài hít thở không khí trong lành, sau mấy ngày nằm lỳ trên giường. Từng bước đi của hắn vẫn còn loạng choạng, cơ thể vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với sự thay đổi đột ngột.
Con đường mòn trước nhà là một dải đất nâu đỏ, lồi lõm sỏi đá, uốn lượn quanh những mái nhà tranh vách đất. Đây là con đường quen thuộc của chủ thể cũ, nhưng với Lâm Dịch, mọi thứ đều là một sự lạ lẫm đến kinh ngạc. Hắn chậm rãi bước đi, hít thở thật sâu mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng mùi khói gỗ cháy. Khứu giác của hắn, vốn đã quen với mùi điều hòa và cà phê rang xay, giờ đây phải thích nghi với những mùi hương nguyên sơ, mộc mạc của thiên nhiên.
Xa xa, trên lưng một con trâu nước đen nhẻm đang gặm cỏ bên bờ suối, một cậu bé chăn trâu đầu đội nón lá rộng vành, ngồi vắt vẻo, vô tư thổi sáo. Tiếng sáo trúc trong trẻo, réo rắt bay theo làn gió mát, tan vào không gian bao la của núi rừng. Dáng vẻ bình thản, tập trung vào công việc của cậu bé, dù đơn sơ, lại gợi lên một sự tàn khốc ẩn giấu. Cuộc sống nơi đây, ngay cả với trẻ nhỏ, cũng gắn liền với lao động và sự thiếu thốn.
Bên bờ con sông nhỏ uốn lượn quanh làng, một ông già câu cá mặc áo tơi, đội nón lá, ngồi bất động như một bức tượng. Lưỡi c��u của ông vắt vẻo trên mặt nước tĩnh lặng, phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Ông không nói gì, cũng không làm gì ngoài việc kiên nhẫn chờ đợi. Dáng vẻ của ông toát lên một sự bình yên đến lạ, nhưng cũng là sự chấp nhận một cuộc sống không vướng bận, mà có lẽ, cũng không có nhiều lựa chọn. Chiếc cần câu bằng tre, sợi dây cước thô và chiếc giỏ đan bằng mây bên cạnh ông đều chứng tỏ sự khắc khổ của cuộc sống nơi đây.
Trên cánh đồng trải dài đến tận chân núi, những thửa ruộng bậc thang thoai thoải ngả màu vàng nhạt, một thằng nhóc chăn cừu gầy guộc, tay cầm gậy tre, lùa đàn cừu cũng gầy gò không kém. Tiếng "be be" của cừu non lẫn trong tiếng gió xào xạc trên những ngọn cây. Cánh đồng, dù mênh mông, nhưng lại không trù phú như những gì Lâm Dịch từng thấy trên phim ảnh. Đất đai khô cằn, những cây lúa còi cọc, hứa hẹn một mùa màng thất bát nữa, đúng như lời Lâm mẫu than thở.
"Cảnh vật yên bình đến lạ, nhưng sao lại gợi lên sự tàn khốc đến vậy?" Lâm Dịch thầm nghĩ. Hắn nhìn những người dân nơi đây, những khuôn mặt khắc khổ, những ánh mắt ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn kiên cường. Họ sống một cuộc đời đơn giản, gắn liền với đất đai và thiên nhiên, nhưng cũng đầy rẫy những khó khăn, thiếu thốn. Cuộc sống của họ là một cuộc chiến không ngừng nghỉ với đói nghèo, bệnh tật và sự khắc nghiệt của tự nhiên. Và giờ đây, hắn cũng là một phần của cuộc chiến ấy. Cái suy nghĩ này khiến hắn rùng mình.
Hắn chậm rãi đi bộ, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất của ngôi làng. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh lụp xụp. Những đứa trẻ chân trần, quần áo cũ kỹ nhưng vẫn nô đùa hồn nhiên. Những người phụ nữ lưng còng gánh nước, gánh củi. Tất cả đều là những mảnh ghép của một thế giới mà hắn chưa từng biết đến, một thế giới mà sự sinh tồn không phải là một lựa chọn, mà là một mệnh lệnh.
Lâm Dịch cảm nhận rõ rệt sự yếu ớt của cơ thể mình. Cơn sốt đã qua, nhưng những di chứng của nó vẫn còn bám víu. Hắn phải nhanh chóng phục hồi, phải tìm cách cải thiện tình hình. Kiến thức, mưu lược, khả năng quan sát và thích nghi của một người hiện đại, đó là tất cả những gì hắn có. Hắn sẽ phải dùng chúng để tồn tại, để bảo vệ những người xung quanh hắn, những người mà hắn, bằng một cách nào đó, đã trở thành một phần của họ.
***
Khi Lâm Dịch nhìn thấy sự tĩnh lặng, nghèo nàn và lạc hậu của Thôn Làng Sơn Cước, một luồng ký ức mạnh mẽ, gần như là một cú sốc điện, ập đến trong tâm trí hắn. Nó không phải là một giấc mơ, mà là những hình ảnh chớp nhoáng, sống động đến kinh ngạc về một thế giới khác, một thế giới mà hắn từng thuộc về, chỉ mới hôm qua thôi.
Thành Cổ Thiên Phong. Cái tên đó chợt vụt qua trong tâm trí hắn, nhưng nó không phải là một thành cổ nào đó trong lịch sử. Đó là một thành phố phồn hoa, rực rỡ ánh đèn neon, với những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, chạm tới mây xanh. Hắn thấy mình đang đứng giữa một con phố tấp nập người qua lại, dòng xe cộ hối hả di chuyển dưới những ánh đèn giao thông nhấp nháy. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng nhạc xập xình từ các quán bar, tiếng trò chuyện ồn ào của đám đông, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống hiện đại.
Mùi hương. Hắn nhớ rõ mùi cà phê thơm lừng từ quán quen, mùi nước hoa thoang thoảng của những cô gái trẻ, mùi đồ ăn nhanh chiên xào hấp dẫn từ những xe đẩy ven đường, và cả mùi khói bụi đặc trưng của đô thị. Thị giác của hắn tái hiện lại những biển hiệu rực rỡ sắc màu, chữ viết ma trận nhưng đầy lôi cuốn. Hắn thoáng thấy biển hiệu "Quán Trọ Lạc Nguyệt" với ánh đèn neon xanh lam lấp lánh, và "Quán Ăn Đại Phong" với dòng chữ đỏ tươi nổi bật giữa đám đông huyên náo, nơi hắn thường ghé qua sau những giờ làm việc căng thẳng.
Chỉ mới hôm qua thôi, hắn còn đang ngồi trong căn hộ tiện nghi của mình, lướt điện thoại thông minh, xem tin tức thế giới, tranh luận về chính trị và kinh tế toàn cầu trên mạng xã hội. Hắn còn nhớ rõ cảm giác mát lạnh của gió điều hòa, sự êm ái của chiếc ghế văn phòng cao cấp, và cả hương vị của món pizza hắn vừa đặt về. Hắn là một chuyên gia phân tích dữ liệu thành công, có nhà, có xe, có một cuộc sống tự do, hiện đại, không phải lo nghĩ về bữa ăn ngày mai hay những khoản thuế đè nặng.
Và giờ thì...
Lâm Dịch ôm lấy đầu, một cơn đau nhức dữ dội ập đến, không chỉ là đau thể xác mà còn là đau đớn từ tận sâu linh hồn. Sự đối lập quá lớn giữa hai thế giới, giữa hai cuộc đời, như một cái tát trời giáng vào ý thức hắn. Một bên là sự phồn thịnh, văn minh, tiện nghi đến mức xa hoa; một bên là sự lạc hậu, nghèo khó, và khốc liệt của sinh tồn. Cú sốc văn hóa, sự bàng hoàng về thân phận mới, nỗi nhớ về cuộc sống cũ, tất cả dồn nén lại, tạo thành một cơn lốc cảm xúc hỗn loạn trong hắn.
Hắn cố gắng xua đi những hình ảnh rực rỡ, ma mị của Thành Cổ Thiên Phong. Những ký ức đó, dù đẹp đẽ, giờ đây chỉ khiến hắn thêm đau khổ và cảm thấy bất lực. Chúng là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì hắn đã mất, và những gì hắn đang phải đối mặt. Không có tòa nhà chọc trời, không có xe cộ tấp nập, không có internet, không có bất kỳ thứ gì có thể gọi là "công nghệ" ở đây. Chỉ có đất, đá, cây cối, và con người.
"Chỉ mới hôm qua mình còn ở một thế giới khác, với những tòa nhà chọc trời, xe cộ tấp nập... giờ thì..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt. Hắn không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ. Thực tại phũ phàng đang giáng xuống, và hắn phải đối mặt với nó.
Cảm giác bất lực trước cảnh nghèo đói của gia đình mới, trước điều kiện sống lạc hậu, thiếu thốn mọi bề, và cả cơn sốt dai dẳng đã khiến cơ thể hắn yếu ớt, tất cả như một bức tường thành sừng sững chắn ngang. Nhưng chính trong sự tuyệt vọng đó, một hạt mầm quyết tâm bắt đầu nảy nở. Hắn sẽ không buông xuôi. Hắn đã từng là một người đàn ông mạnh mẽ, thông minh, có khả năng thích nghi. Và hắn sẽ lại như vậy. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Hắn phải sống sót, phải bảo vệ gia đình này, và dù không mơ mộng thay đổi thế giới, hắn sẽ thay đổi cuộc sống của chính mình, bắt đầu từ cái thôn làng Sơn Cước nghèo khó này.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và cỏ dại một lần nữa. Hắn buông tay khỏi đầu, đôi mắt sắc bén ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại nhìn thẳng vào con đường mòn phía trước. Con đường này không chỉ dẫn vào làng, mà còn dẫn vào một cuộc đời hoàn toàn mới.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.