Lạc thế chi nhân - Chương 883: Bản Đồ Linh Giới: Truy Tìm Dấu Vết Pháp Môn
Ánh bình minh yếu ớt cuối cùng cũng đã xua tan hoàn toàn màn sương đêm dày đặc, vẽ lên những đường nét đầu tiên của một ngày mới lên khung cửa sổ thư phòng Lâm Dịch. Những tia nắng vàng nhạt len lỏi qua kẽ lá cổ thụ ngoài vườn, chiếu rọi vào căn phòng, để lộ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí tĩnh lặng. Mùi gỗ đánh bóng thoang thoảng cùng hương mực mới còn vương trên những ghi chép đêm qua tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, khơi gợi sự tập trung. Lâm Dịch vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn ra ngoài, nơi cuộc sống đời thường đang dần cựa mình thức giấc. Những ngôi nhà mái ngói nâu trầm, những con đường đất còn ẩm sương, và những bóng người nhỏ bé đang hối hả bắt đầu công việc của mình – tất cả hiện lên trong tầm mắt hắn, bình yên và quen thuộc, nhưng đồng thời lại trở nên mong manh đến lạ.
Cái cảm giác mong manh ấy không đến từ một kẻ thù hữu hình, một đạo quân đang áp sát biên giới, hay một thế gia quyền quý đang ngấm ngầm hãm hại. Nó đến từ một thứ vô hình, một mạng lưới quyền lực cổ xưa, một thế giới tu hành mà hắn vừa mới bắt đầu hé lộ được lớp màn che phủ. "Sinh tồn vẫn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm khàn, "nhưng giờ đây, sinh tồn không chỉ là tồn tại, mà còn là hiểu biết, là thích nghi, là đối mặt với một thế giới đã không còn như trước trong tâm trí hắn." Những lời của Lão Tăng Viên Giác vẫn văng vẳng bên tai, như một lời sấm truyền, buộc hắn phải nhìn nhận lại mọi thứ. Đại Hạ vương triều sụp đổ, chiến loạn liên miên, đó có lẽ chỉ là một phần rất nhỏ trong một bức tranh rộng lớn hơn, một sự thay đổi mang tính chu kỳ của trời đất, mà con người phàm tục như hắn, dù có nỗ lực đến đâu, cũng chỉ là những con tốt trên bàn cờ.
Hắn khẽ thở dài, bước chân chậm rãi trở lại bàn làm việc. Chiếc ghế gỗ lim kêu khẽ một tiếng khi hắn ngồi xu���ng. Đôi mắt sâu thẳm, vốn đã mang vẻ trầm tư, giờ đây càng thêm nặng trĩu suy tư. Cổ Ngọc Phù, vật phẩm bí ẩn đã theo hắn từ những ngày đầu xuyên không, vẫn nằm lặng lẽ giữa bàn. Ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm chiếu vào, khiến nó lấp lánh một cách kỳ ảo, như một cánh cửa đến một thế giới khác. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt ngọc, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc. Một dòng năng lượng yếu ớt, mơ hồ luân chuyển dưới đầu ngón tay hắn, như một nhịp đập thoi thóp của một sinh linh cổ xưa. "Linh khí mỏng manh," hắn thầm nhắc lại lời Viên Giác, "Đại Phong Ấn." Tất cả những khái niệm ấy, trước đây chỉ là truyền thuyết, giờ đây lại hiện hữu một cách chân thực đến đáng sợ.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm, như một lời nhắc nhở cho chính mình. "Đặc biệt là khi đối mặt với kẻ thù mà ta không biết gì về chúng, những kẻ địch vô hình, siêu nhiên." Hắn cầm một cây bút lông, nhúng vào nghiên mực, rồi bắt đầu phác thảo lên một tờ giấy trắng tinh. Đầu tiên, hắn ghi xuống những từ khóa quan trọng: "Tu hành", "Linh khí", "Pháp môn", "Môn phái", "Mục tiêu", "Quy tắc", "Di tích thần tộc", "Cổ Ngọc Phù". Hắn cần một bản đồ, một la bàn để định hướng trong cái mê cung tri thức mới mẻ và nguy hiểm này.
Suy nghĩ của Lâm Dịch bắt đầu tua nhanh như một cỗ máy được lập trình sẵn. Nếu thế giới tu hành là một hệ thống quyền lực phức tạp, tồn tại lâu đời, vậy thì nó hẳn phải có những quy tắc vận hành riêng, những mục tiêu tối thượng mà những kẻ phàm tục khó lòng thấu hiểu. Những kẻ có thể "phi thăng thành tiên" không thể nào chỉ là những cá nhân đơn lẻ, mạnh mẽ rồi ẩn mình trong hang núi. Họ phải có tổ chức, có những pháp môn tu luyện khác nhau, có những phương pháp để duy trì sức mạnh trong bối cảnh linh khí suy yếu. "Linh khí mỏng manh," hắn khẽ nhíu mày. "Vậy họ dựa vào đâu để duy trì sức mạnh? Hay là có những nguồn lực khác, những bí mật mà người đời không biết?"
Hắn bắt đầu chia tờ giấy thành nhiều phần, như một sơ đồ tư duy phức tạp. Một phần dành cho "Các loại pháp môn tu hành", hắn tự hỏi liệu có phải tất cả đều giống nhau, hay có những hệ thống khác biệt? "Khí công, luyện thể, luyện thần, phù chú, luyện đan... có lẽ còn nhiều hơn thế nữa." Hắn nhớ lại những truyền thuyết mơ hồ về các môn phái tu hành, về những vị cao nhân có thể hô mưa gọi gió, di sơn đảo hải. Nhưng những truyền thuyết ấy thường phiến diện và thiếu logic. Hắn cần thông tin thực tế, những mảnh ghép rời rạc có thể dùng tư duy hiện đại để xâu chuỗi lại.
Phần khác dành cho "Mục tiêu của các thế lực tu hành". Chắc chắn không phải ai cũng như Viên Giác, tìm kiếm bình an nội tại. Có kẻ sẽ tìm kiếm quyền lực, kẻ sẽ tìm kiếm sự bất tử, kẻ lại muốn thay đổi cục diện thế gian. "Họ có can thiệp vào thế giới phàm tục không? Hay chỉ là những kẻ đứng ngoài cuộc, thỉnh thoảng mới ra tay?" Câu hỏi về sự sụp đổ của Đại Hạ Vương Triều lại hiện lên. Liệu có phải đó là một phần trong kế hoạch của họ, hay chỉ là một hệ quả ngẫu nhiên của sự suy yếu linh khí?
Hắn cũng dành một phần cho "Các môn phái tu hành còn sót lại". Hắn biết về Huyền Thiên Tông qua lời kể của Viên Giác, nhưng chắc chắn không chỉ có một. Thiên Phong Thương Hội, một thế lực kinh tế hùng mạnh, có vẻ như cũng có những liên kết bí ẩn. Và Vô Ảnh Môn, tổ chức sát thủ khét tiếng, liệu có liên quan đến tu hành không? Những cá nhân như Cung chủ Vô Ảnh Môn, liệu có phải là những người đã tiếp cận được một phần của thế giới này?
Hắn đặt Cổ Ngọc Phù lên một vị trí trung tâm trong sơ đồ của mình, vẽ một vòng tròn xung quanh nó. "Vật phẩm này có ý nghĩa gì?" hắn tự hỏi. "Viên Giác nói nó có thể giúp ta cảm nhận linh khí. Vậy nó có thể là chìa khóa để hiểu hơn về thế giới này không? Liệu nó có khả năng kết nối ta với những nguồn năng lượng khác, những bí mật khác?" Cái cảm giác mát lạnh từ ngọc phảng phất dưới đầu ngón tay hắn như một lời hứa hẹn, một sự gợi mở về những tiềm năng chưa được khám phá. Hắn có cảm giác rằng, Cổ Ngọc Phù không chỉ là một vật phẩm bảo vệ, mà còn là một công cụ, một cầu nối.
Nhưng ai sẽ giúp hắn thu thập những thông tin này? Những kiến thức về tu hành thường là cấm kỵ, bị che giấu hoặc thất lạc qua hàng ngàn năm. Người phàm tục bình thường sẽ không biết, hoặc chỉ biết những lời đồn đại hoang đường. Hắn cần những người có khả năng tiếp cận các nguồn thông tin khác nhau: một học giả uyên bác, một thám tử tinh quái, và một người trung thành, nhanh nhẹn để thực hiện các công việc liên lạc. Chu Thiên, Thám tử Mạc, và Trần Nhị Cẩu – ba cái tên hiện lên trong tâm trí hắn. Họ là những con người hoàn toàn khác biệt, nhưng chính sự khác biệt đó sẽ tạo nên một mạng lưới thu thập thông tin hiệu quả nhất.
Hắn gấp gọn tờ giấy phác thảo, cất vào ngăn kéo bí mật cùng với Cổ Ngọc Phù. Gánh nặng của tri thức mới đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn không hề run sợ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "và ta cũng không mong chờ điều đó. Ta chỉ cần sự thật, để tự mình định đoạt con đường." Ánh nắng mặt trời đã lên cao hơn, chiếu thẳng vào thư phòng, xua đi những bóng tối cuối cùng của đêm. Lâm Dịch đứng dậy, hít một hơi thật sâu. Đã đến lúc phải hành động.
***
Buổi trưa tại Quán Trọ Lạc Nguyệt ở Thành Thiên Phong luôn là lúc sôi động nhất. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng chén đũa va chạm lanh canh, tiếng người ra vào tấp nập tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, mùi rượu nồng ấm và khói gỗ thoảng qua, hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Trong một gian phòng riêng biệt, trên tầng hai, Lâm Dịch ngồi đối diện với Chu Thiên và Thám tử Mạc. Trần Nhị Cẩu đứng ngay phía sau Lâm Dịch, đôi mắt láo liên quan sát mọi động tĩnh xung quanh, vẻ mặt cảnh giác cao độ. Bữa ăn đơn giản, gồm vài món rau xào và thịt kho, được bày biện trên bàn, nhưng không ai trong số họ động đũa nhiều. Không khí trong phòng, dù bên ngoài ồn ã, vẫn mang một vẻ trầm lắng khác thường.
Lâm Dịch đưa tay lên vuốt nhẹ mi tâm, đôi mắt hơi híp lại. Vóc dáng gầy gò của hắn, cùng khuôn mặt thanh tú nhưng thường trực vẻ trầm tư, khiến hắn trông có vẻ mảnh mai giữa những con người cường tráng nơi biên thùy. Tuy nhiên, ánh mắt sắc bén và khí chất điềm tĩnh lại toát ra một sự uy nghi khiến người đối diện không dám coi thường. Hắn nhìn Chu Thiên, vị học giả uyên bác với bộ râu dài và cặp kính gọng tròn, người luôn mang theo một cuốn sách cũ. Trang phục của Chu Thiên giản dị nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ thanh cao của một người đọc sách. Rồi hắn nhìn sang Thám tử Mạc, dáng người gầy gò, lén lút, đôi mắt tinh ranh không ngừng đảo qua lại, như đang cân nhắc mọi thứ xung quanh. Thám tử Mạc luôn là người thực dụng, chú trọng đến lợi ích và tiền bạc, nhưng cũng chính vì thế mà hắn lại là một công cụ hiệu quả trong việc moi móc thông tin.
"Chu huynh," Lâm Dịch mở lời, giọng điệu trầm ấm, "và Mạc huynh. Hôm nay ta mời hai vị đến đây không phải để thưởng thức món ngon của Lạc Nguyệt, mà là có một việc trọng đại muốn nhờ cậy." Hắn dừng lại một chút, quan sát phản ứng của hai người. Chu Thiên khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị, còn Thám tử Mạc thì nheo mắt, tỏ vẻ tò mò pha lẫn một chút tính toán. Trần Nhị Cẩu thì vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, sẵn sàng làm theo mọi mệnh lệnh của đại ca.
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu không chờ Lâm Dịch lên tiếng, đã nhanh chóng bày tỏ thái độ trung thành. Lâm Dịch khẽ mỉm cười, ánh mắt khẽ lướt qua Nhị Cẩu như một lời khẳng định niềm tin.
"Ta muốn tìm hiểu về những điều mà người đời thường gọi là 'phép thuật', 'tu hành'," Lâm Dịch nói tiếp, hạ thấp giọng một chút, đảm bảo chỉ có ba người họ nghe rõ. "Những thứ mà trước đây ta vẫn cho là truyền thuyết, là hoang đường, nhưng giờ đây, ta tin rằng chúng có tồn tại."
Chu Thiên khẽ giật mình, đôi lông mày rậm nhíu lại. "Chuyện này... vốn là cấm kỵ, Lâm đại nhân," ông ta trầm ngâm nói, "trong các thư tịch cổ, có nhắc đến những thuật ngữ như 'khí', 'linh mạch', 'phù chú'... nhưng đều là những đoạn văn mơ hồ, hoặc bị coi là dã sử, những lời đồn thổi không đáng tin. Đa phần các học giả đều cho rằng đó là những câu chuyện được thêu dệt nên trong thời kỳ hỗn loạn cổ đại, khi con người còn mê tín."
"Nhưng nếu chúng không phải là mê tín thì sao, Chu huynh?" Lâm Dịch hỏi ngược lại, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Chu Thiên. "Nếu chúng là một phần của lịch sử bị che giấu, một thực tại mà chúng ta đã quên lãng?"
Chu Thiên im lặng một lát, suy nghĩ. "Nếu đúng như vậy, Lâm đại nhân, thì đó sẽ là một sự khám phá làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của nhân loại. Nhưng việc tìm kiếm thông tin về chúng sẽ vô cùng khó khăn. Những ghi chép đó, nếu còn sót lại, hẳn đã bị cất giấu kỹ lưỡng, hoặc đã bị hủy diệt có chủ đích từ rất lâu rồi." Giọng Chu Thiên mang chút ngập ngừng, như đang đối mặt với một bức tư���ng thành kiên cố của tri thức bị phong tỏa.
Thám tử Mạc, từ nãy đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ mới lên tiếng, giọng nói khàn khàn và có phần sắc bén. "Chuyện đồn đại trong giang hồ thì nhiều, Lâm đại nhân. Nào là có cao nhân ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc, luyện phép trường sinh bất lão. Nào là có môn phái bí ẩn, có thể sai khiến thú dữ, hô phong hoán vũ. Nhưng đa phần là hoang đường, những lời thêu dệt để lừa gạt kẻ nhẹ dạ cả tin. Ngài muốn tìm hiểu đến mức nào, Lâm đại nhân? Những câu chuyện phiếm bên chén rượu, hay những bí mật động trời có thể liên quan đến cả giang sơn xã tắc?"
Lâm Dịch đặt tay lên bàn, gõ nhẹ ngón trỏ. "Ta muốn tìm hiểu từ những điều nhỏ nhất, Mạc huynh. Những dấu hiệu, những câu chuyện có vẻ thật, những truyền thuyết có căn cứ. Cho đến những pháp môn tu luyện, những quy tắc của các môn phái, và cả mục tiêu thực sự của họ nữa." Hắn nhìn từng người một, ánh mắt kiên định. "Ta cần một bức tranh toàn cảnh, dù là mơ hồ nhất, về thế giới này. Không thể đối phó với một thứ mà ta không biết gì về nó."
Chu Thiên thở dài. "Nếu vậy, ta sẽ phải lục lọi lại tất cả những thư tịch cổ trong thư viện của ta, cả những cuốn bị coi là 'cấm kỵ' hay 'dị đoan'. Có thể trong đó có những manh mối, những đoạn văn mà trước đây ta đã bỏ qua vì cho rằng chúng không thực tế. Ta cũng sẽ tìm kiếm trong các truyền thuyết dân gian, những câu chuyện kể của người già, có thể chúng chứa đựng những mảnh vụn của sự thật." Ông ta có vẻ hào hứng trở lại, cái bản chất học giả khao khát tri thức trỗi dậy. "Ta sẽ bắt đầu với những ghi chép về 'Đại Phong Ấn' và 'linh khí mỏng manh' mà Lâm đại nhân đã nhắc đến. Có thể đây là chìa khóa để hiểu tại sao những phép thuật đó lại biến mất."
"Còn Mạc huynh," Lâm Dịch quay sang Thám tử Mạc, "ngươi hãy dùng mạng lưới của mình. Tìm kiếm những kẻ khả nghi, những người có hành tung bí ẩn, những kẻ có vẻ như không thuộc về thế giới phàm tục. Chú ý đến những lời đồn đại về những dị năng, những sự kiện bất thường không thể giải thích. Đừng bỏ qua bất kỳ manh mối nào, dù nhỏ bé đến đâu. Từ những kẻ lang thang, những đạo sĩ du phương, cho đến những người tự xưng là 'tu sĩ' hay 'pháp sư' – hãy tìm hiểu về họ, về nguồn gốc của họ, về những gì họ có thể làm, và quan trọng nhất, là động cơ của họ." Lâm Dịch nhấn mạnh từ "động cơ".
Thám tử Mạc nhếch mép cười, ánh mắt tinh ranh lóe lên tia sáng của tiền bạc và cơ hội. "Hiểu rồi, Lâm đại nhân. Chuyện này cần phải tốn kém không ít. Những thông tin càng bí mật, giá càng cao. Hơn nữa, việc điều tra những kẻ 'không thuộc về thế giới phàm tục' có thể ẩn chứa nhiều hiểm nguy."
Lâm Dịch gật đầu. "Ngươi cứ làm đi. Tiền bạc không phải là vấn đề. Về phần nguy hiểm, ngươi hãy cẩn trọng hết mức có thể. Đừng tự mình mạo hiểm quá mức. Nếu có bất kỳ điều gì bất thường, hãy rút lui ngay lập tức và báo cáo cho ta." Hắn biết Thám tử Mạc là người khôn ngoan, sẽ không dễ dàng đẩy mình vào chỗ chết. "Trần Nhị Cẩu sẽ hỗ trợ Mạc huynh trong việc liên lạc và đảm bảo an toàn."
"Vâng, đại ca!" Trần Nhị Cẩu đ��p lời ngay lập tức, vẻ mặt hăng hái.
Chu Thiên vẫn đang trầm tư, đôi mắt nhìn xa xăm như đang hình dung ra một thư viện khổng lồ chứa đầy những bí mật. "Nếu thực sự có một thế giới tu hành ẩn mình, thì việc tìm hiểu về nó sẽ vô cùng gian nan. Nhưng ta tin rằng, tri thức là con đường duy nhất để chúng ta có thể đối mặt với nó."
"Đúng vậy," Lâm Dịch gật đầu. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta cần hiểu kẻ địch trước khi có thể nghĩ đến việc đối phó với chúng. Đặc biệt là khi kẻ địch đó có thể là một hệ thống đã tồn tại hàng ngàn năm, vượt ngoài tầm hiểu biết của người phàm tục." Hắn đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đã rực rỡ chiếu sáng cả thành phố. Bên ngoài, cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình dị và ồn ã. Nhưng trong căn phòng này, một cuộc hành trình mới đầy bí ẩn và nguy hiểm đã chính thức bắt đầu.
***
Đêm khuya buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và ánh trăng sáng vằng vặc. Trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẳm, rải ánh sáng bạc xu��ng mặt đất, tạo thành những vệt sáng huyền ảo trên nền nhà thư phòng Lâm Dịch. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ khu vườn vọng vào, phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng không làm xáo động tâm trí đang làm việc hết công suất của hắn. Mùi mực mới và giấy cũ vẫn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và cỏ dại từ ngoài cửa sổ mở hé.
Lâm Dịch vẫn một mình trong thư phòng, chỉ có một ngọn nến leo lét trên bàn làm bạn. Ánh sáng vàng vọt của ngọn nến hắt lên khuôn mặt gầy gò của hắn, để lộ những đường nét cương nghị và vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt. Trên bàn, một bản đồ vùng đất của hắn được trải rộng, nhưng nó không phải để hoạch định chiến lược quân sự hay phát triển kinh tế. Thay vào đó, nó được phủ lên bởi những tờ giấy ghi chép lộn xộn: những mảnh tin vặt vãnh mà Trần Nhị Cẩu đã mang về từ các chợ và quán rượu, những ghi chú tỉ mỉ của Chu Thiên về các thư tịch cổ và truyền thuyết địa phương.
Hắn cẩn thận sắp xếp chúng thành từng cụm, cố gắng tìm ra một quy luật hay một m�� hình nào đó. Mỗi mẩu thông tin, dù nhỏ bé đến đâu, cũng được hắn xem xét kỹ lưỡng. Đây là một nhiệm vụ khó khăn, giống như việc lắp ghép một bức tranh ghép hình khổng lồ mà không có mẫu tham khảo. Anh đặt Cổ Ngọc Phù lên một vị trí trung tâm trên bàn, như một vật tham chiếu, một điểm tựa tinh thần giữa biển thông tin hỗn độn. Ánh sáng mờ nhạt từ ngọc phù phản chiếu dưới ánh nến, tạo nên một điểm sáng kỳ ảo trong không gian tĩnh mịch.
"Thiên Phong Thương Hội... Vô Ảnh Môn... Huyền Thiên Tông..." Hắn lẩm bẩm những cái tên, viết chúng lên một tờ giấy khác, dùng những đường nét đứt đoạn để nối chúng lại. "Tất cả đều có vẻ liên kết, nhưng lại hoạt động riêng rẽ. Hay là chúng chỉ là những nhánh nhỏ của một cái cây lớn hơn, một hệ thống khổng lồ mà ta chưa thể nhìn thấy?"
Những mẩu tin từ Trần Nhị Cẩu đa phần là những lời đồn đại mơ hồ. "Có một lão già ở phía Bắc, có thể gọi chim trời về ăn trong tay." "Một đạo sĩ trẻ tuổi ở phương Nam, có thể chữa bệnh nan y chỉ bằng một lá bùa." "Một nh��m người bí ẩn, mặc áo choàng đen, thường xuyên xuất hiện ở những vùng núi hoang vắng, có vẻ như đang tìm kiếm thứ gì đó." Hắn ghi chú bên cạnh từng mẩu tin, đánh dấu những từ khóa như "gọi chim trời", "chữa bệnh bằng bùa", "tìm kiếm vật phẩm". Chúng có vẻ rời rạc, nhưng Lâm Dịch tin rằng không có gì là ngẫu nhiên trong một thế giới phức tạp đến vậy.
Những ghi chép của Chu Thiên thì sâu sắc hơn, nhưng cũng đầy tính học thuật và không chắc chắn. "Trong 'Thái Cổ Dị Văn Lục', có nhắc đến 'khí chi đạo', rằng vạn vật đều có khí, và người tu hành có thể dẫn dắt khí để đạt được những năng lực siêu phàm. Nhưng cuốn sách này lại bị cấm lưu hành sau thời kỳ Đại Phong Ấn." "Một truyền thuyết khác kể về 'Linh Thú Sơn Mạch', nơi có những loài linh thú cổ đại, và là nơi ẩn cư của những tu sĩ luyện thể, dùng sức mạnh cơ bắp để phá tan mọi chướng ngại." "Còn có 'Phù Chú Bí Điển', nhắc đến việc vẽ phù chú để điều khiển ngũ hành, nhưng phần lớn đã bị thất lạc."
Lâm Dịch bắt đầu suy luận về các hệ thống tu hành khác nhau. "Pháp môn của họ cũng khác nhau, có kẻ chú trọng 'khí', kẻ chú trọng 'tâm', kẻ lại dựa vào 'vật'." Hắn nghĩ về những lời Viên Giác nói về "bình an nội tại", đó có lẽ là một loại "tâm pháp" tu hành, tập trung vào việc tu dưỡng tinh thần. Còn những kẻ có thể gọi chim trời, chữa bệnh bằng bùa, có vẻ như họ đang sử dụng "khí" hoặc "phù chú". Những người luyện thể thì rõ ràng là tập trung vào "vật", tức là cơ thể.
"Linh khí mỏng manh," hắn thầm nhắc lại. "Vậy thì họ dựa vào đâu để duy trì sức mạnh? Chẳng lẽ có những nguồn linh khí ẩn giấu, hoặc họ có những cách khác để bổ sung năng lượng?" Đây là một câu hỏi then chốt. Nếu linh khí suy yếu là một sự thật hiển nhiên, thì làm sao các tu sĩ vẫn có thể tồn tại và duy trì sức mạnh? Phải chăng họ đã tìm ra cách để chống lại sự suy thoái của linh khí, hoặc có những phương pháp tu luyện không phụ thuộc hoàn toàn vào nó?
Hắn vẽ sơ đồ, ghi chú các mối liên hệ, cố gắng hình dung ra một bức tranh tổng thể về thế giới tu hành đang ẩn mình. Có lẽ có những môn phái cổ xưa, đã tồn tại hàng ngàn năm, và họ có những mục tiêu khác biệt hoàn toàn so với các thế lực thế tục. Có thể họ không quan tâm đến quyền lực hoàng triều, mà chỉ tìm kiếm sự trường sinh, hoặc một con đường thoát khỏi thế giới phàm tục này. Hoặc tệ hơn, họ đang thao túng mọi thứ từ trong bóng tối, biến người phàm thành những con rối.
Càng suy nghĩ, Lâm Dịch càng cảm thấy một sự bất an dâng lên trong lòng. Hắn đã từng đối mặt với đói nghèo, áp bức, chiến tranh, và hắn đã dùng trí tuệ, mưu lược của mình để vượt qua. Nhưng giờ đây, hắn đang đối mặt với một thế giới hoàn toàn mới, vượt ngoài tầm kiểm soát và hiểu biết của hắn. Nỗi lo lắng về việc liệu những chiến lược thế tục có còn hiệu quả trước sức mạnh siêu nhiên không ngừng gặm nhấm tâm trí hắn. Hắn tự hỏi liệu mình có đang đi quá xa khỏi mục tiêu ban đầu là 'sinh tồn và bảo vệ người thân' khi dấn thân vào những bí ẩn này. Cái giá phải trả cho tri thức này có quá đắt không?
Hắn đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù, cảm nhận dòng năng lượng yếu ớt nhưng kiên định từ nó. Vật phẩm này, đã cùng hắn vượt qua bao hiểm nguy, liệu có phải là chìa khóa để mở ra những bí mật sâu hơn về linh khí và tu hành? Liệu nó có thể là một công cụ để "cảm nhận" hoặc "tương tác" với linh khí đang suy yếu, giúp hắn hiểu rõ hơn về bản chất của nó?
Ánh mắt hắn đầy suy tư, dần hình dung ra một bức tranh tổng thể về thế giới tu hành đang ẩn mình. Không phải là những câu chuyện cổ tích, mà là một thực tại phức tạp, có tổ chức, với những quy tắc riêng, những pháp môn riêng, và những mục tiêu riêng. Hắn đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, với việc tính toán từng bước đi. Nhưng giờ đây, hắn như một con thuyền nhỏ giữa đại dương mênh mông, với những con sóng lớn chưa từng thấy.
Lâm Dịch thở dài một tiếng, tựa lưng vào ghế. Xương sống kêu khẽ một tiếng khô khốc, báo hiệu sự mệt mỏi đã lên đến đỉnh điểm. Nhưng tâm trí hắn vẫn vô cùng tỉnh táo, những suy nghĩ sắc bén như dao cạo vẫn không ngừng xoáy sâu vào những bí ẩn. Hắn biết, sự chuẩn bị của mình cho cuộc đối đầu không thể tránh khỏi với thế giới tu hành đã bắt đầu. Hắn đang dần dịch chuyển trọng tâm từ chiến tranh thế tục sang một cuộc chiến khác, phức tạp hơn, đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của thế giới này.
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn soi sáng vằng vặc, như một đôi mắt khổng lồ đang quan sát mọi động tĩnh của nhân gian. Lâm Dịch đứng dậy, thu dọn gọn gàng những ghi chép. Gánh nặng trên vai hắn giờ đây không chỉ là trách nhiệm với vùng đất, với những người hắn yêu thương, mà còn là gánh nặng của một bí mật có thể thay đổi hoàn toàn thế giới. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục hiểu biết, cho đến khi hắn có thể đối mặt với bất kỳ thế lực nào, dù là phàm tục hay siêu nhiên. Bởi vì, sinh tồn, đối với hắn, không chỉ là hơi thở, mà còn là sự chủ động định đoạt vận mệnh của chính mình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.