Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 884: Khai Thác Linh Khí: Mưu Kế Của Phàm Nhân

Ánh trăng vằng vặc vẫn soi rọi qua khung cửa sổ, đổ xuống bàn làm việc của Lâm Dịch một vệt bạc uốn lượn. Hắn đã thu dọn gọn gàng những ghi chép lộn xộn, nhưng tâm trí thì vẫn như một dòng sông cuộn chảy, không ngừng nghiền ngẫm những điều vừa khám phá. Gánh nặng của một bí mật có thể thay đổi hoàn toàn thế giới đang đè nặng lên vai hắn, nhưng đồng thời, nó cũng thổi bùng lên ngọn lửa tò mò và quyết tâm mãnh liệt. Sinh tồn, đối với Lâm Dịch, không chỉ là hơi thở, mà còn là sự chủ động định đoạt vận mệnh của chính mình, và để làm được điều đó, hắn cần phải hiểu rõ mọi thứ, từ những quy tắc phàm tục đến những bí ẩn siêu nhiên.

Hắn ngồi lại trước bàn, ánh nến lung linh hắt bóng lên khuôn mặt gầy gò, hơi xanh xao. Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người hiện đại, giờ đây tập trung vào Cổ Ngọc Phù đang nằm giữa những bản đồ phác thảo 'mạng lưới tu hành' và các ghi chép từ Di Tích Thần Tộc. Mùi mực và giấy cũ quyện lẫn với hương trầm nhẹ thoang thoảng trong không khí tĩnh mịch của thư phòng, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, có chút thần bí. Hắn đưa tay cầm ngọc phù lên, cảm nhận sự lạnh lẽo quen thuộc, một cảm giác đã đồng hành cùng hắn qua bao hiểm nguy, nhưng lần này, hắn cố gắng cảm nhận một điều gì đó khác, một sự 'kết nối' mơ hồ mà Lão Tăng Viên Giác đã gợi mở.

"Linh khí mỏng manh..." Hắn lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức gần như tan biến vào màn đêm. "Nếu không thể hấp thụ, vậy có thể định hướng? Nếu nó là một dạng năng lượng, thì phải tuân theo quy luật nào đó. Nó không thể tự nhiên biến mất hoàn toàn, chỉ là trở nên khó cảm nhận hơn, khó sử dụng hơn." Trong tâm trí Lâm Dịch, linh khí không phải là một khái niệm thần bí thuần túy, mà là một dạng năng lượng tự nhiên, giống như điện, từ trường, hay năng lượng nhiệt trong thế giới cũ của hắn. Nếu con người có thể học cách khai thác và sử dụng các dạng năng lượng đó, thì tại sao linh khí lại không thể? Vấn đề không phải là có hay không có, mà là có biết cách khai thác hay không.

"Ta không thể tu luyện, không có thiên phú," hắn tự nói với chính mình, giọng điệu xen lẫn chút châm biếm nội tâm. "Bàn tay vàng nào cũng chẳng có. Nhưng tri thức là vũ khí mạnh nhất. Nếu tu luyện là cách 'hấp thụ' linh khí, vậy có cách nào để 'sử dụng' nó như một công cụ mà không cần hấp thụ, không cần thay đổi bản thân?" Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu hắn như một tia sét đánh. Không thể trở thành một tu sĩ, nhưng có thể trở thành một kỹ sư linh khí. Không thể hóa thân thành rồng, nhưng có thể điều khiển gió. Một sự khác biệt tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại mở ra một con đường hoàn toàn mới.

Hắn nhớ lại những lời Viên Giác về "linh khí mỏng manh" và "Đại Phong Ấn", rồi liên tưởng đến các khái niệm năng lượng trong thế giới hiện đại. Năng lượng không mất đi, nó chỉ chuyển hóa. Nếu linh khí đang suy yếu, có nghĩa là nó đang chuyển hóa thành một dạng khác, hoặc bị "phong ấn" ở đâu đó, không th�� tiếp cận một cách dễ dàng. Cổ Ngọc Phù, vật phẩm mà Viên Giác đã gợi ý có liên quan đến linh khí, có thể là chìa khóa. Nó không giúp hắn hấp thụ linh khí, nhưng có thể giúp hắn 'cảm nhận' và 'định hướng' nó. Giống như một cái kim loại dẫn điện, không tạo ra điện nhưng có thể truyền tải điện.

Lâm Dịch cẩn thận đặt Cổ Ngọc Phù lên một mảnh giấy đã được hắn phác họa những ký hiệu đơn giản. Đó là những ký hiệu mà hắn từng thấy trong các ghi chép cổ xưa tại Di Tích Thần Tộc, kết hợp với các mạch điện tử và sơ đồ năng lượng mà hắn còn nhớ từ thế giới cũ. Một sự kết hợp tưởng chừng vô lý, nhưng trong tình cảnh này, mọi ý tưởng đều đáng để thử. Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng làm rỗng tâm trí, tập trung toàn bộ ý niệm của mình vào ngọc phù. Hắn không cố gắng "điều khiển" ngọc phù, mà là "truyền" một mệnh lệnh vô hình, một ý chí, thông qua nó. Hắn hình dung một dòng năng lượng vô hình đang chảy qua ngọc phù, giống như một dòng nước chảy qua một đường ống.

Thời gian trôi qua, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng nến cháy lách tách làm bầu không khí thêm phần tĩnh mịch. Lâm Dịch cảm thấy một sự căng thẳng nhẹ trong đầu, như thể hắn đang cố gắng nâng một vật nặng vô hình. Rồi, một cảm giác tê dại lan truyền từ lòng bàn tay đang giữ ngọc phù. Một ánh sáng yếu ớt, xanh lam, như một đốm lửa ma trơi, lóe lên từ bề mặt ngọc phù, chiếu rọi lên những ký hiệu trên giấy. Nó chỉ tồn tại trong một tích tắc, chưa đầy một hơi thở, rồi vụt tắt, để lại một khoảng trống tối đen.

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa phấn khích. "Nó hoạt động!" hắn thầm thì, giọng nói khản đặc vì tập trung. "Không mạnh, nhưng có. Đó không phải là ảo giác. Nó là thật." Một tia hy vọng bùng cháy trong lồng ngực hắn. Dù yếu ớt, dù mờ nhạt, nhưng đó là bằng chứng cho thấy giả thuyết của hắn không phải là vô căn cứ. Cổ Ngọc Phù không chỉ là một vật phẩm bảo vệ, nó thực sự có khả năng tương tác với linh khí, và quan trọng hơn, Lâm Dịch – một phàm nhân không có thiên phú tu luyện – lại có thể "kích hoạt" nó, dù chỉ là một chút.

"Đây là mấu chốt," hắn tự nhắc nhở. "Năng lượng là có thật. Vấn đề là cách biến nó thành thứ hữu dụng." Hắn bắt đầu suy nghĩ về các thí nghiệm tiếp theo. Nếu có thể kích hoạt, vậy có thể định hướng? Có thể tăng cường? Hắn hình dung ra những ứng dụng tiềm năng: tăng cường sự màu mỡ của đất đai, làm trong sạch nguồn nước, thậm chí là chữa lành vết thương nhỏ. Những điều này không phải là tu luyện, không phải là thay đổi bản thân thành một sinh vật siêu nhiên, mà là sử dụng một công cụ, một công nghệ. Một công nghệ mà thế giới này đã lãng quên, hoặc chưa bao giờ thực sự hiểu.

Tuy nhiên, một nỗi lo lắng mơ hồ cũng len lỏi vào tâm trí hắn. Hắn đang dấn thân vào một lĩnh vực mà hắn vốn muốn tránh xa. Thế giới tu hành, với những quy tắc và thế lực phức tạp của nó, là một vực sâu mà hắn không muốn chạm vào. Nhưng giờ đây, vì mục tiêu sinh tồn và bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn lại đang tự mình bước chân vào vũng lầy đó. Liệu những điều hắn đang làm có thu hút sự chú ý của những kẻ tu sĩ ẩn mình? Liệu việc "thao túng" linh khí mà không tu luyện có phải là một cấm kỵ nào đó? Hắn không biết, và điều đó khiến hắn bất an. Nhưng sự bất an không thể ngăn cản hắn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thì thầm. "Nếu muốn sống sót, ta phải tự tạo ra công bằng cho mình, bằng mọi giá." Quyết tâm sắt đá một lần nữa tràn ngập trong ánh mắt Lâm Dịch.

***

Sáng sớm hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải những đốm vàng óng ả lên sân phủ, Lâm Dịch đã thức dậy từ lâu. Mùi đất ẩm và sương sớm tràn vào phổi, mang theo chút se lạnh của tiết trời đầu thu. Hắn không đến thư phòng, mà đi thẳng đến một căn phòng nhỏ khuất trong góc phủ, vốn là một nhà kho cũ kỹ, giờ đã được cải biến thành 'phòng thí nghiệm' bí mật của hắn. Tường đá nguyên sơ, chỉ được gia cố sơ sài, và bên trong, thay vì những thùng hàng hay công cụ nông nghiệp, là một chiếc bàn gỗ cũ kỹ bày la liệt những vật dụng có vẻ kỳ lạ: một chậu cây con héo úa, một bình nước lọc, vài viên ��á nhỏ, và dĩ nhiên, Cổ Ngọc Phù.

Trần Nhị Cẩu đã có mặt từ sớm, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của hắn tràn đầy tò mò. Nhị Cẩu có vóc dáng trung bình, gương mặt còn chút ngây ngô nhưng luôn đầy vẻ tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Y phục thô sơ, vá víu, nhưng sạch sẽ, phản ánh sự cần cù của một người quen với lao động chân tay. Hắn đang cẩn thận nhóm một ngọn lửa nhỏ trong một cái lò đất sét cũ, chuẩn bị đun nước theo lời dặn của Lâm Dịch. Tiếng lửa cháy lách tách là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ban mai.

"Đại ca, mọi thứ đã sẵn sàng," Nhị Cẩu nói, giọng hơi thấp xuống, biết rằng đây là một trong những "việc cơ mật" của Đại ca.

Lâm Dịch gật đầu. "Tốt lắm. Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục thử nghiệm." Hắn đặt Cổ Ngọc Phù lên bàn, cảm giác lạnh lẽo của nó truyền qua đầu ngón tay. "Ngươi hãy quan sát thật kỹ, Nhị Cẩu. Mọi thay đổi, dù nhỏ nhất, cũng phải ghi nhớ."

Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

Lâm Dịch đưa tay chỉ vào chậu cây con. Lá cây xanh xám, rũ xuống, rõ ràng là đang thiếu sức sống. "Chúng ta sẽ bắt đầu với cái này." Hắn cầm Cổ Ngọc Phù, cẩn thận đặt nó gần chậu cây. Lần này, hắn không còn bỡ ngỡ như đêm qua. Hắn nhắm mắt, hít thở đều, cố gắng tập trung tinh thần, hình dung một dòng năng lượng vô hình từ ngọc phù chảy vào rễ cây, nuôi dưỡng nó. Hắn không thể cảm nhận linh khí một cách trực tiếp, nhưng hắn có thể cảm nhận được sự "phản hồi" từ ngọc phù, một sự rung động nhẹ, một cảm giác căng thẳng vi tế.

Thời gian trôi qua chậm rãi. Tiếng lửa lách tách, tiếng nước sôi nhè nhẹ trong cái ấm đặt trên lò đất. Nhị Cẩu đứng thẳng tắp, đôi mắt không chớp nhìn chậu cây, rồi lại nhìn Cổ Ngọc Phù, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Khoảng một khắc sau, ánh sáng xanh lam yếu ớt lại xuất hiện từ ngọc phù, nhưng lần này, nó không vụt tắt ngay. Nó duy trì được vài hơi thở, bao trùm lấy chậu cây như một lớp sương mỏng tang, rồi mới từ từ tan biến.

"Ngươi thấy nó thay đổi không, Nhị Cẩu?" Lâm Dịch mở mắt, hỏi.

Nhị Cẩu hơi nheo mắt, tiến lại gần chậu cây hơn. Hắn cẩn thận chạm vào một chiếc lá. "Dạ... cái cây hình như xanh hơn một chút, lá cũng cứng cáp hơn một tí... Nước cũng... trong hơn ạ? Nhưng không rõ lắm, Đại ca." Giọng Nhị Cẩu vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã có thêm phần phấn khích. "Thật sự có tác dụng sao?"

Lâm Dịch gật đầu, môi mím chặt. "Đây chính là mấu chốt. Nó không thể tự nhiên biến đổi lớn, làm cây từ héo úa thành tươi tốt ngay lập tức, nhưng nó có thể 'tăng cường' những thuộc tính vốn có. Cây vốn là vật có sự sống, nước vốn là trong suốt. Linh khí như một chất xúc tác, đẩy nhanh quá trình đó." Hắn ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay mỏng của mình, vẽ lại hình dạng của cây trước và sau khi "sạc".

Tiếp theo là bình nước. Lâm Dịch đặt Cổ Ngọc Phù cạnh bình nước lọc, lặp lại quá trình. Nhị Cẩu quan sát, thỉnh thoảng liếm môi, cố gắng cảm nhận sự khác biệt. Lần này, sau khi ánh sáng xanh lam tan biến, Lâm Dịch đưa bình nước cho Nhị Cẩu. "Ngươi nếm thử xem."

Nhị Cẩu nhấp một ng��m nhỏ, đôi mắt mở to. "Dạ, Đại ca! Nước... nước này ngọt hơn, mát hơn! Như nước suối đầu nguồn vậy!" Hắn không khỏi thốt lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy. Nó không thêm gì vào nước, cũng không biến nước thành thứ khác, mà chỉ làm cho nó tinh khiết hơn, 'tăng cường' sự trong mát vốn có của nước." Hắn lại ghi chép, cẩn thận đo lường nhiệt độ nước trước và sau thí nghiệm bằng một chiếc nhiệt kế tự chế đơn giản. "Các viên đá cũng vậy. Chúng ta sẽ thử xem nó có thể tăng cường độ cứng, hay khả năng giữ nhiệt của chúng không."

Cứ thế, Lâm Dịch và Nhị Cẩu tiếp tục các thử nghiệm nhỏ trong căn phòng bí mật. Mùi các loại thảo dược nhẹ nhàng từ các mẫu thử, mùi kim loại nhẹ từ những dụng cụ thô sơ, và một cảm giác ấm áp lan tỏa từ ngọn lửa trong lò đất sét tạo nên một bầu không khí tập trung, đôi khi căng thẳng nhưng cũng đầy hứng khởi. Mỗi lần Cổ Ngọc Phù lóe sáng, dù chỉ là yếu ớt, đều là một bằng chứng cho thấy Lâm Dịch đang dần hé mở một cánh cửa mới.

Hắn suy nghĩ: "Nếu có thể 'tăng cường' sự sống, sự tinh khiết, vậy có thể 'tăng cường' sự phát triển của mùa màng? Cải thiện chất lượng đất đai? Kéo dài tuổi thọ của thực phẩm? Hoặc thậm chí, đẩy nhanh quá trình hồi phục của cơ thể người?" Những ý tưởng đó cứ thế tuôn trào trong đầu Lâm Dịch. Đây không phải là tu luyện, mà là ứng dụng khoa học vào một dạng năng lượng mới. Một con đường mà hắn, một phàm nhân, có thể đi.

Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra sự mỏng manh của linh khí trong thế giới này. Mỗi lần "sạc", năng lượng từ Cổ Ngọc Phù dường như yếu đi một chút, và quá trình này đòi hỏi sự tập trung tinh thần cao độ từ hắn. "Linh khí mỏng manh..." hắn lại thầm nhắc. "Viên Giác đã nói đúng. Nguồn năng lượng này đang cạn kiệt, hoặc bị phong tỏa. Mình đang dùng một nguồn dự trữ rất nhỏ, hoặc một cách 'vặn vẹo' để tiếp cận nó. Điều này không thể đảo ngược xu thế chung của thế giới, nhưng ít nhất, nó có thể mang lại lợi thế cho vùng đất của mình, cho những người mình muốn bảo vệ."

Nỗi lo lắng về việc bị các thế lực tu hành phát hiện vẫn còn đó, nhưng đã bị lu mờ bởi sự phấn khích của khám phá. Lâm Dịch biết rằng, con đường phía trước còn rất dài và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn đã tìm thấy một hướng đi, một phương pháp độc đáo để đối phó với thế giới siêu nhiên này. Hắn không cần trở thành thần tiên, chỉ cần đủ mạnh để bảo vệ những gì mình trân quý. Đó là bản chất của sinh tồn trong thế giới tàn khốc này.

***

Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng dịu dàng rải vàng lên những mái ngói của phủ đệ, gió mát thổi qua những tán cây, mang theo hương hoa cỏ dại. Lâm Dịch đã mời Chu Thiên đến thư phòng. Vị cố vấn học thuật uyên bác, với dáng người thư sinh, bộ râu dài và cặp kính đặc trưng, luôn cầm một cuốn sách cũ trên tay, xuất hiện với vẻ mặt tò mò. Chu Thiên vẫn mặc bộ y phục đơn giản nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ thanh cao của một học giả.

"Tiên sinh Chu Thiên, mời ngài an tọa," Lâm Dịch nói, tay chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc. Trên bàn, ngoài những chồng sách và ghi chép, L��m Dịch đã khéo léo trải ra một số bản vẽ sơ đồ địa hình, thủy lợi và các vị trí có 'khí' tốt theo quan niệm phong thủy mà hắn đã sưu tầm được. "Gần đây, ta đang nghiên cứu về nông nghiệp và cách cải thiện cuộc sống cho người dân vùng biên ải."

Chu Thiên mỉm cười hiền hậu, đặt cuốn sách xuống bàn. "Lâm đại nhân luôn có những mối quan tâm sâu sắc đến dân sinh. Thật đáng quý."

"Không dám," Lâm Dịch đáp, giọng điệu khiêm tốn nhưng ánh mắt lại sắc bén. "Ta gần đây phát hiện, một số vùng đất dù không màu mỡ lắm nhưng cây cối lại tươi tốt lạ thường. Lại có nơi, nguồn nước luôn trong mát, dù địa thế không thuận lợi. Ta tự hỏi, có phải người xưa có phương pháp nào đó để 'cải thiện' những điều này, vượt ngoài những kỹ thuật canh tác thông thường mà chúng ta biết?" Lâm Dịch cố ý dùng những từ ngữ mơ hồ, không đề cập đến linh khí hay tu luyện, mà chỉ dùng những khái niệm gần gũi với kiến thức của Chu Thiên. Hắn muốn thăm dò, muốn tìm kiếm những mảnh ghép kiến thức cổ xưa để củng cố cho giả thuyết và phương pháp của mình.

Chu Thiên vuốt râu, đôi mắt tinh anh nhìn vào các sơ đồ mà Lâm Dịch đã trải ra. "Lâm đại nhân hỏi rất đúng. Trong các thư tịch cổ, người ta thường nói về 'khí' của đất trời, về địa mạch. Có những nơi 'long mạch hội tụ', khí thịnh, vạn vật đều sinh sôi nảy nở, phát triển mạnh mẽ. Những nơi như vậy thường được coi là đất lành, đất phúc, thu hút người dân đến an cư lạc nghiệp." Ông chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Ví dụ như vị trí này, theo cổ thư ghi lại, có một long mạch đi qua, tụ khí ở đây. Dù đất đai không phải màu mỡ nhất, nhưng nhờ khí thịnh, cây cối vẫn phát triển tốt, thậm chí có những loại thảo dược quý hiếm mọc dại."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, đôi mắt lấp lánh suy tính. "Long mạch, khí thịnh... Vậy có phải những nơi đó có một loại 'năng lượng' đặc biệt, giúp vạn vật phát triển tốt hơn?" Hắn khéo léo đưa ra khái niệm "năng lượng" để Chu Thiên dễ tiếp nhận.

"Có thể nói là như vậy," Chu Thiên gật đầu. "Các bậc tiên nhân ngày xưa, những người hiểu th��u thiên địa vạn vật, đã phát hiện ra những quy luật này. Họ không chỉ biết tìm những nơi có khí tốt, mà còn có những phương pháp 'trấn trạch', 'tụ khí' để ổn định vận khí một vùng, thậm chí là 'cải tạo' khí trường." Chu Thiên lật trang sách cũ của mình, chỉ vào một đoạn văn cổ xưa. "Ở đây có ghi chép về việc đặt những vật phẩm đặc biệt, hoặc xây dựng những kiến trúc theo một bố cục nhất định, để 'dẫn dụ' và 'tập trung' khí từ trời đất. Mục đích là để đất đai màu mỡ hơn, nguồn nước trong lành hơn, và thậm chí là để bảo vệ một vùng khỏi tai ương."

"Vậy những phương pháp đó có thể dùng cho người phàm không?" Lâm Dịch hỏi, giọng điệu có vẻ vô tư nhưng nội tâm lại vô cùng căng thẳng. Đây chính là câu hỏi mấu chốt. Nếu người phàm có thể sử dụng, vậy tức là không cần tu luyện, không cần sức mạnh siêu nhiên của cá nhân.

Chu Thiên trầm ngâm một lát. "E rằng rất khó, Lâm đại nhân. Những phương pháp đó thường đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về 'Thiên Địa Quy Luật', mà chỉ những bậc tiên nhân hoặc những người có đạo hạnh cao thâm mới có thể lĩnh hội. Người phàm chúng ta, dù có làm theo sách vở, cũng khó mà phát huy được tác dụng. Hơn nữa, nhiều thư tịch cổ đã thất lạc, hoặc bị ghi chép dưới dạng ẩn dụ, khó lòng giải mã." Ông thở dài một tiếng. "Đó là những kiến thức đã mai một theo thời gian, cùng với sự suy yếu của 'khí' trong trời đất."

Lâm Dịch gật đầu tỏ vẻ đồng tình, nhưng trong lòng lại rộn ràng. "Sự suy yếu của 'khí' trong trời đất" – đó chính là "linh khí mỏng manh" mà Viên Giác đã nói. Và những phương pháp "trấn trạch", "tụ khí", "dẫn dụ khí" mà Chu Thiên nhắc đến, chẳng phải chính là những cách "định hướng" và "tăng cường" năng lượng mà hắn đang thử nghiệm với Cổ Ngọc Phù hay sao? Chu Thiên đã vô tình cung cấp cho hắn một khung lý thuyết cổ điển, một sự xác nhận từ lịch sử cho những gì hắn đang làm. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và những kiến thức cổ xưa này, khi kết hợp với tư duy hiện đại, có thể tạo ra những đột phá không tưởng.

"Tuy nhiên, nếu chúng ta không thể sử dụng những phương pháp đó một cách toàn vẹn, thì có thể chăng, chúng ta vẫn có thể học hỏi một phần nào đó, áp dụng những nguyên lý cơ bản để cải thiện tình hình hiện tại?" Lâm Dịch tiếp tục thăm dò, ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Chẳng hạn, việc chọn địa điểm xây dựng, cách bố trí các công trình thủy lợi, liệu có thể tối ưu hóa để tận dụng tốt nhất 'khí' của đất trời, dù chỉ là một phần nhỏ?"

Chu Thiên vuốt râu, ngẫm nghĩ một lát. "Đương nhiên là có thể. Ngay cả những người phàm tục, khi xây dựng nhà cửa, cũng thường xem xét hướng gió, hướng nước, địa thế xung quanh. Đó chính là những ứng dụng thô sơ của phong thủy, của việc thuận theo tự nhiên mà thôi. Nếu Lâm đại nhân có thể kết hợp những kiến thức đó với các phương pháp canh tác hiện đại, chắc chắn sẽ mang lại hiệu quả đáng kể."

Lâm Dịch mỉm cười, một nụ cười không chỉ là sự đồng tình mà còn ẩn chứa sự tự tin sâu sắc. Hắn liên tục đối chiếu những lời của Chu Thiên với phát hiện của mình, củng cố thêm niềm tin rằng hắn đang đi đúng hướng. Cổ Ngọc Phù, cùng với những thí nghiệm của hắn, chính là "vật phẩm đặc biệt" mà Chu Thiên nhắc đến, một công cụ có thể "dẫn dụ" và "tập trung" linh khí. Hắn không cần phải lĩnh hội "Thiên Địa Quy Luật" theo cách của tiên nhân, hắn chỉ cần hiểu nó theo cách của một nhà khoa học.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đang dần ngả về tây. Con đường mà hắn đang bước đi là một con đường đầy rẫy bất trắc, một con đường mà không ai trong thế giới này từng đi qua. Hắn đang thao túng một dạng năng lượng tự nhiên mà bản thân chưa hoàn toàn hiểu rõ, một việc làm có thể bị coi là điên rồ, thậm chí là phạm thượng. Nhưng Lâm Dịch biết, sự lựa chọn của hắn không phải là ngẫu nhiên. Sinh tồn trong một thế giới tàn khốc, bảo vệ những người hắn yêu thương, đòi hỏi hắn phải không ngừng thích nghi, không ngừng học hỏi, và không ngừng khám phá. Dù có phải dấn thân vào những bí ẩn sâu xa nhất của thế giới, hắn cũng sẽ không lùi bước. Bởi vì, hắn đã tìm thấy một lợi thế, một con đường độc đáo cho một phàm nhân giữa th�� giới của những kẻ tu hành, và hắn sẽ tận dụng nó đến cùng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free