Lạc thế chi nhân - Chương 882: Chân Tướng Tu Hành: Mạng Lưới Quyền Lực Cổ Xưa
Hơi thở của Lão Tăng Viên Giác vẫn phảng phất đâu đây, nhưng Lâm Dịch đã đi rất xa khỏi ngôi cổ tự ẩn mình trong thung lũng. Bước chân hắn chậm rãi, nặng nề hơn mọi khi, không phải vì mệt mỏi thể xác mà bởi gánh nặng vô hình đang đè nén tâm trí. Từng lời nói của Viên Giác cứ vang vọng, xoáy sâu vào tận xương tủy, làm rung chuyển toàn bộ thế giới quan mà hắn đã dày công xây dựng. "Linh khí mỏng manh," "Đại Phong Ấn," "vai trò đặc biệt." Những khái niệm ấy, thoạt nghe như hư vô, nay lại trở thành những mảnh ghép then chốt, lật tung bức màn hiện thực mà hắn hằng tin tưởng.
Con đường mòn dẫn về trấn vốn dĩ quen thuộc, những rặng cây, triền núi, dòng suối nhỏ từng mang đến cảm giác bình yên, nay lại hiện ra dưới một góc nhìn hoàn toàn khác. Hắn thấy chúng không còn là những vật thể vô tri, mà như đang ẩn chứa một nguồn năng lượng nào đó, một dòng chảy vô hình mà trước đây hắn chưa từng cảm nhận được. Cơn gió nhẹ thoảng qua, lay động những tán lá xanh rì, không còn là tiếng gió đơn thuần, mà như một lời thì thầm của vũ trụ, của một thế giới đang dần hé mở những bí mật cổ xưa. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại sau cơn mưa chiều cũng trở nên sống động hơn, như thể mỗi hạt bụi, mỗi phân tử đều mang trong mình một sự sống, một "linh" tính nào đó.
Lâm Dịch đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù trong túi áo, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc giờ đây lại mang một ý nghĩa mới. Nó không còn là một vật phẩm bí ẩn đơn thuần, mà là một minh chứng sống động, một manh mối cụ thể cho những gì Viên Giác đã nói. Hắn, một người đến từ thế giới của logic và khoa học, đã luôn cố gắng tìm kiếm lời giải thích hợp lý cho mọi hiện tượng. Nhưng giờ đây, lý trí của hắn đang phải vật lộn với một thực tại siêu việt, một tầng lớp hiện hữu mà khoa học hiện đại của hắn chưa từng chạm tới. Hắn đã từng nghĩ mình đang kiểm soát vận mệnh của mình, đang từng bước xây dựng một "ốc đảo" của riêng mình giữa biển lửa chiến tranh. Nhưng lời của Viên Giác như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, nhắc nhở hắn rằng, có lẽ, tất cả những gì hắn đã làm chỉ là những gợn sóng nhỏ trên một đại dương rộng lớn mà hắn chưa từng biết đến.
Hắn nhìn lên bầu trời chiều đang dần chuyển màu, từ vàng cam rực rỡ sang tím sẫm huyền ảo. Những vì sao bắt đầu lấp lánh, xa xăm và lạnh lẽo. Chúng có phải là những "linh khí" đang soi chiếu xuống thế gian, hay chỉ là những khối khí khổng lồ như hắn từng được dạy? Sự hoài nghi dâng lên, không phải hoài nghi về lời Viên Giác, mà hoài nghi về chính những gì hắn đã từng tin tưởng. Hắn đã sống bao nhiêu năm ở thế giới này, đã trải qua bao nhiêu hiểm nguy, đã chứng kiến bao nhiêu điều kỳ lạ. Nhưng chưa bao giờ, hắn lại cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến thế. Cảm giác bị áp đảo bởi một kiến thức quá lớn, quá cổ xưa, quá nằm ngoài tầm với của lý trí hắn.
Khi bóng tối buông xuống hoàn toàn, bao trùm lên con đường nhỏ, Lâm Dịch mới về đến cổng phủ. Những ánh đèn lồng lấp lánh treo cao, xua đi phần nào sự u ám của đêm đen. Trần Nhị Cẩu, vẫn như mọi khi, đứng chờ sẵn ở cổng, thân hình vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, lấp lánh dưới ánh đèn. Nhị Cẩu là một người chất phác, trung thành, và có lẽ, là người duy nhất thực sự quan tâm đến Lâm Dịch một cách vô điều kiện. Hắn thấy Lâm Dịch trở về, ánh mắt lập tức lộ rõ vẻ lo lắng.
“Đại ca, ngài về rồi,” Trần Nhị Cẩu vội vàng bước tới, giọng nói có chút gấp gáp. “Ta chờ ngài đã lâu. Sắc mặt ngài có vẻ… không được tốt lắm.” Hắn quan sát Lâm Dịch, đôi lông mày khẽ chau lại. Lâm Dịch thường ngày luôn mang một vẻ điềm tĩnh, đôi khi là trầm tư, nhưng chưa bao giờ lại hiện rõ sự nặng nề và xa xăm đến thế này. Khuôn mặt thanh tú của hắn, vốn đã hơi gầy gò, giờ đây lại càng thêm xanh xao dưới ánh đèn lồng. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, nay lại như đang lạc vào một thế giới khác, không hề tập trung vào cảnh vật xung quanh. Mái tóc đen bù xù, thường được buộc đơn giản, nay có vẻ như còn rối bời hơn, như thể chủ nhân của nó đã vò đầu bứt tai trong suốt chuyến đi.
Lâm Dịch khẽ giật mình, như thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, nở một nụ cười nhạt, cố gắng che giấu sự hỗn loạn trong lòng. “Không sao, Nhị Cẩu. Chỉ là có chút suy nghĩ.” Giọng hắn trầm hơn mọi khi, hơi khàn, như thể đã nói chuyện rất nhiều, hoặc đã suy tư quá độ. Hắn không thể nói cho Nhị Cẩu biết những gì mình vừa nghe, những gì mình đang nghiền ngẫm. Làm sao một người chất phác như Nhị Cẩu có thể hiểu được khái niệm về “linh khí mỏng manh” hay “Đại Phong Ấn”? Nó sẽ chỉ khiến hắn thêm lo lắng, thậm chí là sợ hãi, cho một thế giới mà hắn không thể chạm tới.
Hắn phẩy tay nhẹ, một cử chỉ quen thuộc mà Nhị Cẩu hiểu là không cần phải theo dõi hay hỏi thêm. “Ngươi cứ nghỉ ngơi đi. Ta muốn vào thư phòng một lát.” Hắn không đợi Nhị Cẩu đáp lời, đôi chân lại tiếp tục bước đi, nhưng lần này là hướng thẳng về phía thư phòng, từng bước chân vẫn mang theo sự nặng nề, như thể đang vác trên vai một tảng đá vô hình. Hắn cần không gian riêng tư, cần sự yên tĩnh tuyệt đối để sắp xếp lại mớ thông tin đang chồng chất trong tâm trí.
Trần Nhị Cẩu nhìn theo bóng lưng Lâm Dịch khuất dần vào màn đêm, lòng không khỏi lo lắng. Hắn đã đi theo Đại ca bao lâu nay, đã chứng kiến Đại ca trải qua bao nhiêu sóng gió, đối mặt với bao nhiêu kẻ thù. Nhưng chưa bao giờ hắn thấy Đại ca lại có vẻ trầm mặc và u ám đến vậy. Hắn biết, Đại ca không bao giờ nói ra hết những suy nghĩ trong lòng, nhất là những lúc thế này. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” câu nói đó luôn là kim chỉ nam của hắn. Dù không hiểu, hắn vẫn tin tưởng Lâm Dịch. Nhưng sự tin tưởng ấy cũng không xua đi được nỗi bất an đang dấy lên trong lòng hắn. Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của sương và mùi hương thoang thoảng của cỏ dại. Nhị Cẩu đứng đó một lúc lâu, cho đến khi ánh đèn lồng trong thư phòng Lâm Dịch sáng lên, hắt ra một vệt vàng yếu ớt qua khung cửa sổ đóng kín, rồi mới thở dài, quay người bước về phía nhà bếp, nơi có chút hơi ấm của bếp lửa còn sót lại.
***
Thư phòng của Lâm Dịch giờ đây là một ốc đảo của ánh sáng leo lét giữa màn đêm tĩnh mịch. Chỉ vài ngọn nến được thắp, ánh sáng vàng bập bùng nhảy múa trên tường, tạo ra những cái bóng khổng lồ, méo mó như đang nuốt chửng không gian. Mùi sáp nến cháy hòa quyện với mùi giấy cũ, mực và một chút hương gỗ mục, tạo nên một không khí trầm mặc, cổ xưa. Bên ngoài cửa sổ, gió lạnh vẫn lùa qua khe cửa dù đã được đóng kín, mang theo tiếng vi vu như lời than thở của đêm tối. Cái lạnh của đêm khuya thấm sâu vào căn phòng, khiến cho không khí càng thêm phần u tịch.
Lâm Dịch không ngồi ngay vào bàn. Hắn đứng giữa phòng, đưa mắt quét một lượt quanh những kệ sách chất đầy kinh sử, những tấm bản đồ cũ kỹ được cuộn tròn, những chồng giấy tờ về chính sự, về nông nghiệp, về quân sự mà hắn đã ngày đêm nghiên cứu. Tất cả những tri thức đó, những nền tảng của một thế gi��i mà hắn từng tin là duy nhất, giờ đây dường như đang lung lay. Hắn từ từ tiến lại bàn làm việc, đặt Cổ Ngọc Phù xuống giữa những cuộn giấy ghi chép và bản đồ. Vật phẩm này, tuy nhỏ bé, lại như một cánh cổng dẫn đến một thực tại khác, một thực tại mà hắn đang cố gắng chấp nhận và thấu hiểu.
Hắn bắt đầu lật giở những ghi chép từ Di Tích Thần Tộc, những thông tin mà hắn đã thu thập được từ lâu, từng chút một, qua những cuộc thám hiểm, qua những lần tình cờ. "Linh mạch," "cấm chế cổ," "thế gia tu luyện." Trước đây, hắn coi chúng là những mảnh ghép rời rạc của một nền văn minh cổ đại đã biến mất, những tàn tích của một thời đại huyền bí mà hắn không thể nào hiểu thấu. Hắn đã cố gắng phân tích chúng bằng logic, bằng những quy luật vật lý của thế giới hắn đến. Nhưng giờ đây, những lời của Lão Tăng Viên Giác đã mang đến một cái nhìn hoàn toàn mới.
"Linh khí mỏng manh... Đại Phong Ấn..." Hắn thì thầm, từng chữ như tiếng vọng từ một nơi xa xăm. "Không thể nào chỉ là một vài đạo sĩ ẩn dật." Suy nghĩ này nảy ra trong đầu hắn một cách mạnh mẽ. Nếu những "linh mạch" là có thật, chúng phải là những dòng chảy năng lượng khổng lồ, bao trùm cả thiên địa, không thể chỉ là những điểm cục bộ. Nếu có "cấm chế cổ" vĩ đại, chúng phải được tạo ra bởi những cá nhân hoặc tổ chức có sức mạnh phi thường, có khả năng kết nối và điều khiển nguồn năng lượng đó. Và "thế gia tu luyện" không thể chỉ là những gia tộc nhỏ lẻ, mà phải là một phần của một cấu trúc lớn hơn, một hệ thống quyền lực có tổ chức, tồn tại song song với thế giới phàm tục, thậm chí còn cổ xưa và sâu rễ bền gốc hơn cả các vương triều.
Hắn cầm Cổ Ngọc Phù lên, ngón tay miết nhẹ theo những phù văn mờ nhạt trên bề mặt. Cảm giác mát lạnh từ ngọc truyền qua đầu ngón tay, như một dòng điện nhẹ, khiến tâm trí hắn càng thêm tỉnh táo. Hắn cố gắng kết nối những điều Viên Giác đã nói về sự "thức tỉnh" của linh khí với những gì hắn đã thấy ở các di tích. Những trận pháp cổ xưa, những cổng đá bí ẩn, những bức tường khắc đầy ký hiệu l�� lùng – tất cả đều có vẻ như là sản phẩm của một trí tuệ vượt xa hiểu biết của người hiện đại, một trí tuệ được xây dựng trên nền tảng của "linh khí" và khả năng thao túng nó.
Lâm Dịch bắt đầu trải rộng những cuộn giấy và bản đồ trên mặt bàn. Hắn lấy bút lông, chấm mực, rồi bắt đầu phác thảo. Những nét vẽ nhanh chóng hình thành các mối liên kết giữa các địa điểm di tích, các ghi chú về "linh mạch" và những thông tin mơ hồ về "thế gia tu luyện". Hắn dùng ký hiệu riêng, kết nối những từ khóa, tạo ra một sơ đồ mạng lưới phức tạp. Sự tập trung của hắn là tuyệt đối. Hắn quên đi cái lạnh, quên đi thời gian, chỉ còn lại tư duy logic đang cố gắng sắp xếp lại một thế giới mới.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh về một thế giới ngầm dần hiện rõ. Một thế giới không vận hành bởi luật pháp của triều đình, không bị ràng buộc bởi các thiết chế xã hội phàm tục. Nó có quy tắc riêng, có quyền lực riêng, và có lẽ, có cả những mục tiêu riêng. Vương triều Đại Hạ sụp đổ, các thế lực tranh giành, những cu���c chiến đẫm máu mà hắn đang phải đối mặt, tất cả có thể chỉ là những sự kiện nhỏ bé trên bề mặt, trong khi ở sâu thẳm hơn, một cuộc chuyển mình lớn lao hơn, một sự thay đổi trong cấu trúc nền tảng của vũ trụ đang diễn ra.
"Những di tích cổ xưa, những trận pháp vĩ đại... tất cả đều chỉ về một thế giới có trật tự, quy tắc riêng, tồn tại song song, thậm chí chi phối thế giới phàm tục." Hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những nét mực trên giấy. Cái từ "chi phối" khiến hắn rùng mình. Nếu thế giới tu hành có thể chi phối thế giới phàm tục, vậy thì mục tiêu "sinh tồn và bảo vệ" của hắn, liệu có còn ý nghĩa? Hắn đã dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức để xây dựng nên tất cả. Nhưng những thứ đó có giá trị gì trước một sức mạnh có thể "phi thăng thành tiên" như lời Viên Giác đã ám chỉ?
Hắn nhớ lại những lần mình đã phải vật lộn với những điều kỳ lạ, những hiện tượng khó giải thích. Từng nghĩ đó là những sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay những lời đồn đại. Nhưng giờ đây, tất cả đều có vẻ như là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh về một thế giới mà hắn chưa từng thực sự biết đến. Cảm giác cô độc dâng lên trong lòng. Hắn là người duy nhất trong số những người hắn quen biết có thể nhìn thấy bức tranh này, có thể hiểu được sự thật này. Gánh nặng của kiến thức mới, của sự thật bị che giấu, đè nặng lên vai hắn, tạo ra một áp lực vô hình nhưng khủng khiếp. Hắn là một người xuyên không, một kẻ lạc thế. Hắn đã luôn cảm thấy khác biệt, nhưng giờ đây, sự khác biệt ấy lại càng trở nên rõ nét hơn, và đáng sợ hơn.
Hắn tiếp tục ghi chép, từng nét bút dứt khoát nhưng tâm trí lại hỗn loạn. Hắn cố gắng tìm ra một lỗ hổng, một điểm yếu trong cái hệ thống tu hành mà hắn đang dần hình dung ra. Hắn luôn tin vào khả năng thích nghi của con người, vào sức mạnh của lý trí. Nhưng liệu, lý trí có thể đối chọi lại với "linh khí"? Lý trí có thể chống lại một "Đại Phong Ấn" đã tồn tại hàng ngàn năm? Câu hỏi ấy không ngừng vang vọng trong tâm trí hắn, cùng với tiếng gió rít qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng của sự băn khoăn và lo lắng. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, một đêm mà hắn sẽ không thể chợp mắt, bởi vì thế giới của hắn, đã hoàn toàn thay đổi.
***
Ánh sáng mờ ảo của nến đã gần như tắt hẳn, chỉ còn lại những đốm lửa leo lét trên đầu bấc, vật vờ trong không khí đặc quánh mùi sáp cháy. Gần sáng, và sương đêm bên ngoài cửa sổ dày đặc đến nỗi biến cả thế giới thành một bức tranh màu xám mờ ảo, lạnh lẽo. Lâm Dịch vẫn ngồi bất động trước bàn, nhưng không còn ghi chép nữa. Bút lông đã rơi khỏi tay hắn từ lúc nào, nằm lăn lóc trên mặt bàn đầy giấy tờ. Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào những ghi chú anh vừa hoàn thành, vào những sơ đồ chi chít nét mực, vào những từ khóa mà hắn đã kết nối. Một bức tranh rõ ràng nhưng đáng sợ hơn về thế giới đã hiện ra trước mắt hắn, một thực tại mà hắn từng cho là chỉ tồn tại trong những cuốn tiểu thuyết kỳ ảo.
Thân hình hắn gầy gò, hơi xanh xao, giờ đây lại càng thêm tiều tụy dưới ánh sáng yếu ớt. Bóng đổ của hắn trên tường dài và méo mó, như một sinh linh đơn độc đang vật lộn với gánh nặng của vũ trụ. Hắn cảm thấy mệt mỏi cùng cực, nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo, từng nơ-ron thần kinh như đang bùng cháy với những suy nghĩ không ngừng.
"Đây không phải là truyền thuyết. Đây là một thực tại." Hắn thì thầm, giọng khàn đặc vì thức trắng đêm và suy tư quá độ. "Một mạng lưới quyền lực phức tạp, có thể đã tồn tại hàng ngàn năm, chi phối mọi thứ từ trong bóng tối." Sự thật này, đối với một người xuất thân từ thế giới hiện đại, nơi mọi quyền lực đều phải được công khai, được kiểm soát, là một cú sốc lớn. Hắn đã luôn tin rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, logic là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề. Nhưng giờ đây, hắn đang đối mặt với một quyền lực vượt trên mọi logic, một mạng lưới ẩn mình sâu hơn cả những tổ chức bí mật tinh vi nhất mà hắn từng biết.
Hắn nhớ lại những lời Lão Tăng Viên Giác nói về "màn che đã mỏng đi," về "những chân lý bị che giấu bấy lâu sẽ dần được hé lộ." Điều đó có nghĩa là, thế giới tu hành không phải là một bí mật vĩnh cửu, mà là một thực tại đang dần hiện hữu, đang dần va chạm với thế giới phàm tục. Và sự va chạm ấy, liệu sẽ mang đến điều gì? Liệu nó có phải là nguyên nhân sâu xa hơn cho sự sụp đổ của Đại Hạ Vương Triều, cho cuộc chiến loạn kéo dài không hồi kết này?
"Vương triều Đại Hạ sụp đổ chỉ là một phần nhỏ của một sự thay đổi lớn hơn nhiều. Chúng ta, những người phàm tục, chỉ là những con tốt trên bàn cờ của họ ư?" Câu hỏi này xoáy sâu vào tâm can hắn, mang theo một nỗi chua xót. Hắn đã cố gắng hết sức để sinh tồn, để bảo vệ những người xung quanh, để xây dựng một vùng đất bình yên. Hắn đã vượt qua biết bao khó khăn, đã dùng trí tuệ của mình để đối phó với cảnh đói nghèo, áp bức, chiến tranh. Hắn đã gieo những hạt mầm của một trật tự mới, một xã hội công bằng hơn. Nhưng tất cả những nỗ lực ấy, liệu có phải chỉ là những hành động vô nghĩa trước một quyền lực tối thượng, một bàn tay vô hình đang thao túng mọi thứ từ trong bóng t��i?
Cảm giác bị lợi dụng, bị coi thường như một con tốt, dấy lên trong lòng hắn một sự phẫn nộ âm ỉ. Hắn không phải là kẻ cam chịu. Hắn không phải là người sẽ dễ dàng chấp nhận số phận bị sắp đặt. Nhưng đối mặt với một quyền lực mà hắn còn chưa hiểu rõ, một hệ thống đã tồn tại hàng ngàn năm, hắn phải làm gì? Mưu lược, binh pháp, chính sách, tất cả những thứ hắn tinh thông, liệu có thể đối phó với những kẻ có thể "phi thăng thành tiên"?
"Vậy con đường của mình... liệu có còn là của mình nữa không?" Hắn tự hỏi, giọng nói lạc đi trong không khí nặng nề. Viên Giác đã nói không có con đường nào đúng tuyệt đối, chỉ có con đường phù hợp với tâm nguyện của hắn. Nhưng giờ đây, tâm nguyện của hắn đang bị thử thách. Làm sao để tìm thấy "bình an nội tại" khi xung quanh là một thế giới đầy rẫy bí ẩn và những quyền lực vượt ngoài tầm kiểm soát? Làm sao để "hòa hợp với quy luật của trời đất" khi quy luật ấy giờ đây lại phức tạp và đáng sợ hơn hắn từng tưởng?
Hắn thở dài một tiếng, tựa lưng vào ghế, xương sống kêu khẽ một tiếng khô khốc. Cảm giác mệt mỏi thể xác bao trùm lấy hắn, nhưng tâm trí hắn vẫn vô cùng tỉnh táo, từng suy nghĩ sắc bén như dao cạo. Hắn đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh bình minh yếu ớt đang bắt đầu hé rạng, xua tan dần màn sương đêm dày đặc. Những tia nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua kẽ lá, mang theo hy vọng và sức sống. Nhưng đối với Lâm Dịch, ánh bình minh này lại mang một ý nghĩa khác. Nó không chỉ là khởi đầu của một ngày mới, mà là khởi đầu của một giai đoạn mới trong cuộc đời hắn, một giai đoạn mà hắn phải đối mặt với một thực tại hoàn toàn khác.
Hắn cúi xuống, cẩn thận thu dọn gọn gàng Cổ Ngọc Phù và các ghi chép. Không một chút sơ suất, hắn cất chúng vào một ngăn kéo bí mật dưới đáy bàn, nơi chỉ mình hắn biết. Đây là một bí mật quá lớn, quá nguy hiểm để có thể chia sẻ với bất kỳ ai, kể cả Trần Nhị Cẩu. Gánh nặng này, hắn phải tự mình gánh vác. Hắn không thể để nó làm lung lay tinh thần của những người xung quanh, những người đang tin tưởng vào hắn, vào "ốc đảo" bình yên mà hắn đã xây dựng.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh đang dần hiện rõ sau màn sương. Vùng đất của hắn, những ngôi nhà, những cánh đồng, những con người đang bắt đầu một ngày mới, tất cả đều hiện ra trong ánh sáng mờ ảo của buổi ban mai. Chúng đẹp đẽ, bình yên, nhưng giờ đây, đối với Lâm Dịch, chúng lại trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai và thử thách. Không chỉ là những cuộc chiến tranh giành quyền lực phàm tục, mà còn là những cuộc đối đầu với một thế giới bí ẩn, cổ xưa, một mạng lưới quyền lực mà hắn còn chưa hiểu rõ. Nhưng Lâm Dịch sẽ không lùi bước. Hắn sẽ không ngừng tiến bước, tự mình lựa chọn, tự mình định đoạt vận mệnh của mình và của những người mà hắn trân trọng. Sinh tồn vẫn là ưu tiên hàng đầu, nhưng giờ đây, sinh tồn không chỉ là tồn tại, mà còn là hiểu biết, là thích nghi, là đối mặt với một thế giới đã không còn như trước trong tâm trí hắn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.