Lạc thế chi nhân - Chương 881: Lời Khuyên Từ Cổ Tự: Bản Chất Linh Khí Và Con Đường Mới
Dưới ánh trăng bạc vằng vặc như một tấm gương khổng lồ treo giữa vòm trời đen thẳm, thư phòng của Lâm Dịch chìm trong một sự tĩnh lặng khác thường. Ánh nến leo lét trên bàn, nhảy múa nhẹ nhàng, hắt những vệt sáng vàng cam lên chồng sách cổ, lên nghiên mực đã khô và cây bút lông đặt gọn gàng. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa ấm cúng, nhưng lại không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn người đàn ông trẻ tuổi.
Lâm Dịch ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ đơn sơ, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Cổ Ngọc Phù đang nằm giữa lòng bàn tay hắn. Vật phẩm màu xanh xám, đã cũ sờn theo thời gian, phát ra một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc, như một khối băng vĩnh cửu không bao giờ tan chảy. Từ khi có được nó, nó luôn là một lời nhắc nhở không ngừng về một thế giới khác, một thế giới siêu nhiên mà hắn, một kẻ xuyên không từ nền văn minh hiện đại, vẫn chưa thể lý giải trọn vẹn.
Hắn đã dẹp yên mối họa Thẩm Đại Nhân, đã xây dựng được một vùng đất yên bình, thịnh vượng giữa biển lửa loạn lạc. Dân chúng đã có cơm ăn, áo mặc, có nơi nương tựa. Những lời ca ngợi, những ánh mắt tin tưởng của Lão Hồ và bao người khác lẽ ra phải mang lại cho hắn sự thỏa mãn, một cảm giác thành tựu trọn vẹn. Nhưng không. Một sự trống rỗng mơ hồ vẫn ngự trị trong hắn, như một cái hố sâu không đáy mà không gì có thể lấp đầy.
"Mọi thứ dường như đã ổn định, nhưng sự bình yên này mong manh như sương khói," hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Thế giới ngoài kia đang sụp đổ, và Cổ Ngọc Phù này... nó gợi mở một điều gì đó lớn hơn nhiều so với những gì ta đang làm."
Hắn khẽ siết chặt ngọc phù trong tay. Cái lạnh lẽo từ nó không chỉ xuyên qua da thịt mà còn thấm sâu vào tâm trí, kích thích những câu hỏi đã cồn cào bấy lâu. Lời nói của Lão Hồ về việc hắn có thể "thay đổi cả thiên hạ này" đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm băn khoăn. Hắn chưa bao giờ khao khát quyền lực hay danh vọng. Mục tiêu ban đầu của hắn chỉ là sinh tồn, là bảo vệ những người thân yêu, xây dựng một cuộc sống bình dị. Nhưng liệu hắn có thể thực sự đạt được sự bình dị đó khi mà hắn đã vô tình trở thành một ngọn hải đăng giữa cơn bão táp của Đại Hạ Vương Triều đang sụp đổ? Liệu hắn có thể nhắm mắt làm ngơ trước những bí ẩn của thế giới tu hành, trước những lời thì thầm về "linh khí mỏng manh" và "Đại Phong Ấn" mà Lão Tăng Viên Giác từng nhắc đến?
Lâm Dịch nhớ lại những lần Lão Tăng Viên Giác xuất hiện, luôn đầy vẻ bí ẩn và triết lý. Lão Tăng không phải là một người phàm tục, những gì ông thể hiện, những lời ông nói đều vượt ra ngoài hiểu biết thông thường của một người hiện đại như hắn. "Linh khí mỏng manh." Từ ngữ đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn. Nó có nghĩa là gì? Sự suy thoái của năng lượng trời đất, hay một sự thay đổi cơ bản trong bản chất của thế giới này? Và "Đại Phong Ấn"? Ai đã đặt ra nó? Mục đích là gì? Tất cả đều là những câu hỏi không có lời đáp, những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh vĩ đại mà hắn chỉ vừa mới nhìn thấy một góc nhỏ.
Hắn đứng dậy, bước đến giá sách cao lớn, lướt tay qua những gáy sách cũ kỹ, phần lớn là những ghi chép về lịch sử, địa lý, một số khác là những truyền thuyết dân gian, những câu chuyện kể về tiên nhân, thần thú. Hắn chưa bao giờ thực sự tin vào những thứ đó, cho đến khi hắn tự mình xuyên không, tự mình chứng kiến những điều phi thường. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, đó là nguyên tắc bất di bất dịch của hắn. Nhưng tri thức của thế giới hiện đại dường như bất lực trước những huyền bí này. Hắn cần một loại tri thức khác, một nhãn quan khác.
Hắn lật mở một cuốn sách đã cũ sờn, bìa da bong tróc, bên trong là những ký tự cổ xưa viết tay nguệch ngoạc. Đó là một tập hợp các truyền thuyết về những vùng đất linh thiêng, về những vị tu sĩ đạt đạo, về những lần linh khí thịnh suy. Hắn đọc lướt qua, cố gắng tìm kiếm một chút manh mối, một sợi chỉ nhỏ có thể dẫn hắn đến câu trả lời. Nhưng những gì hắn tìm thấy chỉ là những ẩn dụ khó hiểu, những câu chuyện mang đậm màu sắc thần thoại, xa vời với logic hiện đại của hắn.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thì thầm, một trong những triết lý sống mà hắn đã rút ra được từ những trải nghiệm khắc nghiệt. Sự sụp đổ của một vương triều, sự trỗi dậy của các thế lực cát cứ, những biến động của linh khí... tất cả đều là những quy luật tàn khốc của một thế giới mà hắn vẫn đang cố gắng tìm hiểu. Hắn không thể ngồi yên chờ đợi số phận. Hắn cần phải chủ động.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hình ảnh Lão Tăng Viên Giác hiện lên trong tâm trí hắn. Vị Lão Tăng ấy dường như là người duy nhất có thể giải đáp những băn khoăn này. Ông không chỉ là một người tu hành, ông là một triết gia, một người nhìn thấu bản chất của vạn vật.
Quyết định đã được đưa ra. Hắn cần phải tìm gặp Viên Giác. Không phải để học cách tu luyện, không phải để tranh giành sức mạnh, mà là để tìm kiếm sự thật, để hiểu rõ hơn về thế giới này, về vị trí của hắn trong đó. Chỉ khi hiểu được bản chất của cuộc chơi, hắn mới có thể đưa ra những lựa chọn đúng đắn nhất, không chỉ cho riêng hắn mà còn cho những người đã đặt niềm tin vào hắn.
Hắn đặt Cổ Ngọc Phù trở lại túi áo, cảm giác lạnh lẽo một lần nữa lan tỏa. Nhưng lần này, nó không còn đơn thuần là một lời nhắc nhở về bí ẩn, mà là một lời mời gọi đến một hành trình khám phá. Ánh nến vẫn leo lét, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa ý chí đã bùng lên, soi rọi con đường mờ mịt phía trước. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không còn sợ hãi. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
***
Khi những vệt sáng đầu tiên của bình minh còn đang lẩn khuất sau rặng núi phía Đông, Lâm Dịch đã lặng lẽ rời khỏi phủ nha. Sương mù dày đặc giăng mắc khắp nơi, biến cảnh vật xung quanh thành một bức tranh thủy mặc mờ ảo, huyền hoặc. Không khí se lạnh, trong lành, mang theo mùi đất ẩm và nhựa thông thoang thoảng. Chỉ có tiếng chim hót líu lo đâu đó trong màn sương là đủ sức phá tan sự tĩnh mịch của buổi sớm.
Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, vẫn với vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đầy vẻ cảnh giác. Nhị Cẩu mặc bộ quần áo gọn gàng, lưng đeo thanh đao đã mài sắc, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào. Hắn nhìn Lâm Dịch với vẻ băn khoăn, nhưng không dám hỏi nhiều. Đại ca đã dặn dò phải giữ bí mật chuyến đi này, và Nhị Cẩu luôn tuyệt đối tuân lệnh.
"Đại ca, nơi này hoang vắng quá, có cần gọi thêm người không?" Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng không kìm được, khẽ hỏi, giọng nói hơi run run vì cái lạnh và có lẽ là cả một chút lo lắng. Linh Thú Sơn Mạch nổi tiếng với những loài dã thú hung tợn và những kẻ ẩn mình trong rừng sâu. Đây không phải là nơi mà người bình thường dám bén mảng, nhất là vào buổi sớm sương mù dày đặc như thế n��y.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía con đường mòn đang dần hiện ra mờ ảo trong màn sương. Con đường đó hẹp, quanh co, chỉ vừa đủ cho một người đi bộ, uốn lượn như một con rắn khổng lồ len lỏi giữa rừng cây cổ thụ cao vút. Cành lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm tự nhiên, chỉ để lại những khe hở nhỏ cho ánh sáng mặt trời yếu ớt chiếu xuống.
"Không cần, Nhị Cẩu. Ta chỉ muốn tìm một người để hỏi vài điều. Càng ít người biết càng tốt," Lâm Dịch đáp, giọng trầm thấp. Hắn cảm nhận được sự lo lắng của Nhị Cẩu, nhưng hắn tin vào khả năng của mình và sự trung thành của người hộ vệ. Hơn nữa, chuyến đi này không đơn thuần là một cuộc hành trình vật lý, mà còn là một cuộc tìm kiếm nội tâm, một cuộc đối thoại riêng tư mà hắn không muốn bị quấy rầy.
Trần Nhị Cẩu gật đầu, không hỏi thêm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn đáp lời, giọng kiên quyết, rồi lại cảnh giác nhìn ngó xung quanh, bàn tay không rời khỏi chuôi đao. Mặc dù không hiểu rõ mục đích của Lâm Dịch, nhưng Nhị Cẩu biết rằng Đại ca của hắn không bao giờ làm điều gì vô nghĩa. Nếu Đại ca đã quyết định đi vào nơi nguy hiểm này, chắc chắn có một lý do cực kỳ quan trọng.
Họ tiếp tục tiến sâu vào Linh Thú Sơn Mạch. Tiếng chim hót ngày càng rõ, tiếng côn trùng kêu vo ve, và tiếng lá cây xào xạc dưới chân, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên. Thỉnh thoảng, tiếng suối chảy róc rách từ một nơi nào đó không xa, mang theo hơi ẩm mát lạnh. Mùi đất ẩm và nhựa thông càng trở nên nồng nặc hơn, xen lẫn với mùi cỏ dại và hoa rừng dại.
Lâm Dịch bước đi vững vàng, mặc dù thân hình hắn vẫn hơi gầy gò sau những tháng ngày lao tâm khổ tứ. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây mang vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn không phải là kẻ mù quáng trước những nguy hiểm. Hắn chú ý đến từng dấu chân thú, từng cành cây gãy, từng tiếng động lạ. Bản năng sinh tồn, thứ đã giúp hắn sống sót qua bao nhiêu thử thách, vẫn luôn được mài giũa sắc bén.
Nhưng sâu thẳm bên trong, hắn lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Cái cảm giác rời xa những tranh chấp quyền lực, những tính toán chiến lược, những gánh nặng trách nhiệm, khiến hắn được giải thoát phần nào. Đây là một cuộc hành trình tìm kiếm cá nhân, một cuộc đối mặt với những câu hỏi lớn lao về sự tồn tại, về vũ trụ. Giữa sự hoang dã của thiên nhiên, hắn cảm thấy mình được kết nối với một điều gì đó nguyên thủy hơn, chân thật hơn.
Hắn nhìn lên những ngọn cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong xanh mướt, cành lá rậm rạp như những cánh tay khổng lồ vươn ra ôm trọn lấy bầu trời. Những tia nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua tán lá, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất ẩm. Cảnh quan vừa hùng vĩ vừa đầy vẻ huyền bí, như thể đây là nơi ẩn chứa những bí mật ngàn đời.
"Lão Tăng Viên Giác... ông ta đã ở đây bao lâu rồi nhỉ?" Lâm Dịch nghĩ thầm. Ngôi Đền Thờ Vô Danh mà hắn tìm kiếm không phải là một địa điểm nổi tiếng. Nó là một nơi bị lãng quên, chỉ những người thực sự có duyên hoặc có ý chí kiên định mới có thể tìm đến. Và Lão Tăng Viên Giác, với sự thoát tục của mình, dường như là người duy nhất phù hợp với một nơi như vậy.
Mỗi bước chân đưa hắn đi sâu hơn vào rừng, mỗi bước chân lại kéo hắn gần hơn với những câu trả lời mà hắn khao khát. Hắn biết rằng, cuộc gặp gỡ này không chỉ là một cuộc trò chuyện thông thường. Nó sẽ là một cột mốc quan trọng, định hình lại cách hắn nhìn nhận thế giới và con đường hắn sẽ đi trong tương lai. Có lẽ, hắn sẽ không tìm thấy một con đường cụ thể nào, nhưng ít nhất, hắn sẽ có một cái nhìn rõ ràng hơn về bản chất của những gì đang diễn ra, về cái "màn" mà Lão Tăng từng nói đang dần được vén lên.
Trần Nhị Cẩu vẫn đi theo sát phía sau, thỉnh thoảng lại nhìn về phía trước, nơi Lâm Dịch đang bước đi với vẻ quyết đoán. Hắn không hiểu những gì Đại ca đang tìm kiếm, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối. Dù con đường có nguy hiểm đến đâu, Nhị Cẩu sẽ luôn ở bên, bảo vệ Đại ca c��a mình. Sương mù dần tan, những tia nắng mặt trời bắt đầu chiếu rọi rõ ràng hơn, hé lộ một khung cảnh hùng vĩ và đầy thách thức của Linh Thú Sơn Mạch.
***
Khi mặt trời đã lên cao, trải những tia nắng vàng óng lên đỉnh núi, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng đến được Đền Thờ Vô Danh. Ngôi đền không hề hoành tráng hay lộng lẫy như những đền thờ mà Lâm Dịch từng thấy. Nó là một cấu trúc đá đơn giản, ẩn mình giữa những tán cây cổ thụ, tưởng chừng như đã bị thời gian và thiên nhiên nuốt chửng. Rêu phong xanh mướt phủ kín những bức tường đá, những chạm khắc trên cột trụ đã phai màu theo năm tháng, chỉ còn lại những đường nét lờ mờ gợi nhớ về một quá khứ xa xưa.
Tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng chim hót líu lo xa xăm tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch, u buồn. Mùi đá ẩm, đất, gỗ mục và một chút hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí, mang lại một cảm giác thanh tịnh kỳ lạ. Lâm Dịch bước qua ngưỡng cửa đổ nát, Trần Nhị Cẩu cảnh giác đứng lại phía ngoài, quét mắt nhìn xung quanh.
Bên trong đền, ánh sáng mặt trời chiếu qua những khe hở trên mái vòm và cửa sổ đã vỡ, tạo nên những vệt sáng lung linh trên nền đất. Một bàn thờ nhỏ bằng đá, cũng phủ đầy rêu phong, đặt ngay chính giữa. Và ở đó, ngay trước bàn thờ, Lão Tăng Viên Giác đang ngồi thiền, lưng thẳng tắp, đôi mắt nhắm nghiền. Vị Lão Tăng vẫn gầy gò như mọi khi, mặc chiếc áo cà sa cũ kỹ đã bạc màu. Gương mặt hiền từ của ông toát lên vẻ bình an, thoát tục, như thể ông đã hòa mình vào cảnh vật xung quanh.
Lâm Dịch khẽ bước vào, không gây ra một tiếng động nhỏ. Hắn đứng đó, lặng lẽ nhìn vị Lão Tăng, không muốn phá vỡ sự tĩnh mịch của khoảnh khắc ấy. Nhưng dường như, Viên Giác đã biết sự hiện diện của hắn. Vị Lão Tăng từ từ mở mắt, đôi mắt chứa đựng sự từ bi và trí tuệ sâu thẳm nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như thể ông đã chờ đợi hắn từ rất lâu rồi.
"Thí chủ đã đến," Lão Tăng Viên Giác cất tiếng, giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. Ông không hỏi tại sao Lâm D���ch lại đến, cũng không hỏi hắn đã trải qua những gì. Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc.
Lâm Dịch cúi đầu chào, không chút kiêu ngạo hay khách sáo. Trước mặt vị Lão Tăng này, hắn cảm thấy mình nhỏ bé, như một học trò đang tìm kiếm sự chỉ dẫn. "Vãn bối Lâm Dịch, xin được thỉnh giáo Lão Tăng."
Viên Giác khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu làm khuôn mặt ông càng trở nên phúc hậu. "Thí chủ không cần đa lễ. Mời ngồi." Ông chỉ tay vào một tảng đá phẳng gần đó.
Lâm Dịch làm theo, ngồi xuống tảng đá, cảm nhận sự mát lạnh từ đá thấm qua lớp vải mỏng. Hắn hít một hơi thật sâu, thu xếp lại suy nghĩ của mình. Đây là cơ hội hiếm có để hắn tìm kiếm câu trả lời cho những băn khoăn bấy lâu.
"Lão Tăng," Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm lắng, "vãn bối đã chứng kiến sự hỗn loạn của thế gian, sự sụp đổ của Đại Hạ, và cả những điều phi thường vượt ngoài khả năng lý giải của vãn bối. Vãn bối luôn khao khát tìm kiếm sự thật, tìm kiếm tri thức để có thể sinh tồn và bảo vệ những người thân yêu. Nhưng gần đây, những lời nói của Lão Tăng về 'linh khí mỏng manh', về 'Đại Phong Ấn' cứ vang vọng trong tâm trí vãn bối. Vãn bối không hiểu, bản chất của thế giới này là gì? Và con đường nào là đúng đắn cho một kẻ phàm tục như vãn bối?"
Lão Tăng Viên Giác lắng nghe chăm chú, đôi mắt từ bi không rời khỏi Lâm Dịch. Khi Lâm Dịch kết thúc, ông trầm ngâm một lát, rồi khẽ thở dài. "Thí chủ không cần tìm kiếm câu trả lời ở bên ngoài, mà hãy tìm trong chính tâm hồn mình. Thế giới này, vạn vật, đều vận hành theo những quy luật riêng của nó. Có thịnh ắt có suy, có khởi đầu ắt có kết thúc. Đó là vòng luân hồi bất tận."
Ông đưa tay chỉ ra phía ngoài cửa đền, nơi những ngọn núi hùng vĩ vươn mình trong nắng. "Ngươi thấy núi rừng kia không? Nó sừng sững ngàn năm, nhưng cũng có lúc bị phong hóa, có lúc bị cây cối che phủ, rồi lại trồi lên. Linh khí cũng vậy. Nó không phải là thứ cố định, bất biến. Nó là một dòng chảy, có lúc cuồn cuộn, có lúc lại nhẹ nhàng, uyển chuyển. 'Linh khí mỏng manh' mà thí chủ nhắc đến, không phải là sự suy yếu, mà là một giai đoạn chuyển tiếp, một sự thay đổi trong bản chất của dòng chảy đó."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, từng lời của Viên Giác như gỡ bỏ từng nút thắt trong tâm trí hắn. Một giai đoạn chuyển tiếp? Vậy là không phải sự suy tàn, mà là một sự biến đổi?
"Giống như một mùa đông lạnh giá, không phải là sự kết thúc của sự sống, mà là sự chuẩn bị cho một mùa xuân mới," Viên Giác tiếp tục, ánh mắt ông nhìn xa xăm, như xuyên thấu qua vạn vật. "Cũng như vậy, 'Đại Phong Ấn' không giam cầm thế giới, mà là bảo vệ nó khỏi một sự thay đổi quá đột ngột. Nó như một tấm màn che, giữ cho thế gian không bị choáng ngợp bởi những biến động quá lớn. Nhưng giờ đây, tấm màn đó đang dần được vén lên."
"Vén lên?" Lâm Dịch thốt lên, trong lòng dấy lên một sự hiểu biết mới mẻ, xen lẫn với sự lo lắng. Điều đó có nghĩa là thế giới tu hành, những bí ẩn mà hắn chỉ mới chạm tới, sẽ sớm hiển lộ rõ ràng hơn?
"Đúng vậy. Màn che đã mỏng đi, và những chân lý bị che giấu bấy lâu sẽ dần được hé lộ. Những người có duyên, có căn cơ, sẽ cảm nhận được sự thay đổi này rõ rệt hơn cả. Linh khí, tuy mỏng manh, nhưng lại đang dần thức tỉnh theo một cách khác, một cách mà người đời chưa từng thấy." Viên Giác nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ông chứa đầy ý nghĩa. "Vấn đề là thí chủ muốn làm gì với bức màn đang dần được vén lên này? Tiếp tục tranh bá thiên hạ, xây dựng đế nghiệp phàm tục, hay tìm kiếm ý nghĩa thực sự của cuộc sống, hòa mình vào dòng chảy của vũ trụ?"
Câu hỏi của Viên Giác như một tiếng chuông lớn vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch. Tranh bá thiên hạ? Đó là con đường mà nhiều người vẫn đang theo đuổi trong thời loạn lạc này. Xây dựng một vương triều riêng, thống nhất thiên hạ, trở thành kẻ đứng đầu. Đó có lẽ là con đường dễ hiểu nhất đối với một người đến từ thế giới hiện đại, nơi quyền lực và sự kiểm soát là những mục tiêu tối thượng. Nhưng hắn đã thấy cái giá của quyền lực, sự phù du của nó.
"Vậy con đường nào mới là đúng đắn?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn tràn đầy sự băn khoăn. Hắn không thể đơn thuần coi việc xây dựng vùng đất của mình là đủ nữa. Những lời của Viên Giác đã mở ra một chân trời mới, một chiều kích khác của sự tồn tại.
Lão Tăng Viên Giác khẽ lắc đầu, nụ cười hiền từ vẫn nở trên môi. "Không có con đường nào đúng tuyệt đối, chỉ có con đường phù hợp với tâm nguyện của thí chủ. Con đường của một người tu hành không chỉ là tranh đoạt sức mạnh, không phải là phi thăng thành tiên, mà là tìm kiếm 'bình an nội tại', là sự hòa hợp với quy luật của trời đất, là thấu hiểu bản chất của vạn vật. Nó không phải là từ bỏ thế tục, mà là sống trong thế tục nhưng không bị thế tục trói buộc."
Ông nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. "Thí chủ mang trong mình một căn cơ đặc biệt, một sự hiểu biết khác biệt. Thí chủ đã xây dựng được một ốc đảo bình yên giữa biển lửa chiến tranh, đã gieo những hạt mầm của một trật tự mới. Đó là một việc thiện lớn lao, một sự thay đổi tích cực cho th��� gian. Nhưng đó chỉ là một phần của bức tranh."
"Sự sụp đổ của Đại Hạ, sự trỗi dậy của các thế lực mới chỉ là những biến động trên bề mặt. Sâu thẳm hơn, là sự thức tỉnh của linh khí, là sự chuyển mình của cả vũ trụ. Thí chủ không phải là người phàm tục bình thường. Thí chủ có một vai trò đặc biệt trong giai đoạn chuyển giao này, dù thí chủ có nhận ra hay không. Con đường thí chủ chọn sẽ không chỉ ảnh hưởng đến thí chủ, mà còn ảnh hưởng đến rất nhiều sinh linh, và có thể, là cả vận mệnh của thế giới này."
Lâm Dịch im lặng, nhắm mắt lại, từng lời của Viên Giác thấm sâu vào tâm trí hắn. Bình an nội tại. Hòa hợp với quy luật trời đất. Vai trò đặc biệt. Những khái niệm này xa lạ với hắn, một người luôn ưu tiên logic và thực tế. Nhưng chúng lại có sức hút mãnh liệt, một lời mời gọi đến sự hiểu biết sâu sắc hơn về cuộc sống, về ý nghĩa của sự tồn tại.
Hắn mở mắt ra, nhìn Viên Giác, trong ánh mắt không còn sự băn khoăn mơ hồ mà là một sự kiên định mới mẻ. Lão Tăng Viên Giác không cho hắn một câu trả lời cụ thể, nhưng ông đã mở ra cho hắn một cánh cửa mới, một góc nhìn mới về thế giới. Hắn không cần phải lựa chọn ngay lập tức. Nhưng hắn biết rằng, từ giờ phút này, mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở sinh tồn và bảo vệ. Hắn sẽ phải tìm kiếm sự cân bằng giữa trách nhiệm với thế gian và khát khao hiểu biết về vũ trụ. Hắn sẽ phải khám phá con đường của riêng mình, con đường mà chỉ hắn mới có thể bước đi, một con đường không chỉ dẫn đến quyền lực hay bình yên, mà còn dẫn đến ý nghĩa thực sự của cuộc sống.
Nắng trưa chiếu qua cửa đền, sưởi ấm khuôn mặt Lâm Dịch. Cảm giác lạnh lẽo từ Cổ Ngọc Phù trong túi áo vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn là một gánh nặng, mà là một lời hứa, một lời mời gọi đến một hành trình khám phá không ngừng. Con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai và thử thách, nhưng Lâm Dịch sẽ không ngừng tiến bước, tự mình lựa chọn, tự mình định đoạt vận mệnh của mình và của những người mà hắn trân trọng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.