Lạc thế chi nhân - Chương 865: Cục Diện Đã Định: Hậu Chiến và Gánh Nặng Mới
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đổ những vệt màu cam, tím huyền ảo lên cảnh vật. Gió chiều thổi vi vu, mang theo hương cỏ dại và mùi đất ẩm, len lỏi qua những mái lều tạm bợ của doanh trại, và cả mùi xa xăm của khói bếp từ những ngôi làng đã dần được trấn an. Âm thanh của tiếng dân chúng bắt đầu quay lại làm việc ở xa, tiếng rao hàng của lính tráng mới ổn định, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ thường sau bão tố.
Lâm Dịch đứng một mình trên bờ đê cao, nơi anh thường đến để quan sát vùng đất của mình. Chiến thắng đã mang lại sự yên bình tạm thời cho vùng đất của anh, nhưng anh biết rằng đây chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Vô số những vấn đề vẫn còn đó: tái thiết, ổn định dân chúng, củng cố phòng thủ, và chuẩn bị cho những cuộc đối đầu mới. Anh cảm nhận được một sự trống rỗng khó tả sau khi loại bỏ một kẻ thù lớn. Thẩm Đại Nhân đã ra đi, nhưng cái cảm giác chi���n thắng không hề ngọt ngào. Chỉ có sự mệt mỏi và một gánh nặng mới đè lên vai anh.
Anh nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại một vầng sáng yếu ớt trước khi bóng đêm bao trùm. Trong tâm trí anh, lời cảnh báo về 'cấm kỵ' của Lão Tăng Viên Giác lại vang vọng. "Thiên cơ bất khả lộ," "Cái giá phải trả cho việc chạm vào quyền lực không phải ai cũng gánh nổi." Phải chăng, mỗi bước đi của anh, mỗi lần anh dùng tri thức hiện đại và mưu lược của mình để thay đổi thế cục phàm trần, anh lại đang đẩy mình và thế giới này đến gần hơn với những rắc rối từ thế giới tu hành?
"Bình an nội tại..." Lâm Dịch thầm thì, giọng anh lẫn vào tiếng gió, "liệu có thể tìm thấy nó trong loạn thế này? Hay ta đã đi quá xa trên con đường này rồi?"
Anh không phải một người sinh ra để làm anh hùng hay xưng bá. Mục tiêu ban đầu của anh chỉ đơn giản là sinh tồn, bảo vệ những người xung quanh anh. Nhưng giờ đây, anh đã trở thành một thế lực lớn, một người có khả năng thay đổi vận mệnh của hàng ngàn, thậm chí hàng vạn người. Anh đã trở thành một "Lãnh chúa" trong cái thế giới loạn lạc này. Liệu anh có đang dần biến thành một phiên bản khác của những kẻ mà anh đã từng khinh ghét, những kẻ tham vọng và tàn nhẫn? Câu hỏi này cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, như một vết thương không ngừng rỉ máu.
Anh đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù ẩn dưới lớp áo, cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sức sống lan tỏa từ nó. Đó là một cảm giác quen thuộc, nhưng hôm nay, nó mang một ý nghĩa khác. Nó không chỉ là một vật phẩm bí ẩn, mà còn là một sợi dây liên kết anh với thế giới tu hành, với những bí mật mà anh chưa thể hiểu hết. Lão Tăng Viên Giác đã nói về 'linh khí mỏng manh' của thế giới này, và anh cảm thấy Cổ Ngọc Phù dường như là một chìa khóa để giải mã điều đó.
Sự sụp đổ của Thẩm Đại Nhân đã tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ. Điều này có nghĩa là, trong tương lai gần, sẽ có thêm nhiều lãnh chúa cát cứ khác nổi lên, cạnh tranh giành giật lãnh thổ và quyền lực. Những cuộc chiến khốc liệt hơn, những âm mưu thâm hiểm hơn đang chờ đợi anh. Anh không thể thoái lui. Anh đã đi quá xa để có thể quay đầu. Trách nhiệm của anh, không chỉ với bản thân mà còn với hàng ngàn người dân đã đặt niềm tin vào anh, không cho phép anh gục ngã.
Lâm Dịch thở dài một lần nữa, tiếng thở dài nặng nề hòa vào màn đêm đang buông xuống. Anh siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định trở lại. Dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù cái giá phải trả có lớn đến nhường nào, anh cũng phải tiếp tục. Anh không thể cho phép mình yếu mềm. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, để mang lại một chút trật tự cho thế giới hỗn loạn này, anh phải tiếp tục dấn thân. Bình an nội tại có thể là một giấc mơ xa vời, nhưng sự sống còn, đó là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, anh phải mạnh mẽ hơn bất cứ ai.
Anh không biết tương lai sẽ ra sao, liệu anh có thể tìm thấy cuộc sống bình dị mà anh hằng khao khát hay không. Nhưng hiện tại, anh biết mình phải làm gì. Đứng vững, chiến đấu, và không ngừng thích nghi. Đó là con đường duy nhất.
***
Sương đêm vẫn còn vương vấn trên những mái lều vải, mờ ảo như một tấm màn che phủ doanh trại tạm bợ của Lâm Dịch. Tuy vậy, những tia nắng ban mai đã len lỏi qua kẽ lá, xuyên qua những tán cây cổ thụ, rải ánh vàng nhạt lên mặt đất ẩm ướt, xua đi cái lạnh giá của đêm tàn. Mùi khói bếp từ những nồi cháo sớm bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đất, mùi mồ hôi và một chút mùi thuốc súng còn vương lại trong không khí, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của chiến trường sau một đêm tĩnh lặng. Âm thanh của những bước chân gấp gáp, tiếng lính tráng thì thầm trao đổi, tiếng ngựa hí vang xa báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, một ngày tràn ngập công việc và những quyết sách quan trọng.
Trong lều chỉ huy, không khí hoàn toàn khác biệt. Dù bên ngoài ánh sáng ban mai đã rọi chiếu, bên trong lều, ngọn đèn dầu vẫn leo lét cháy, thắp sáng không gian chật hẹp, rọi bóng những vật dụng đơn giản lên vách lều. Mùi mực tàu, mùi giấy cũ và mùi trà nóng thoang thoảng, át đi phần nào mùi ẩm mốc của vải lều. Lâm Dịch ngồi trước bàn sa bàn được trải bằng tấm vải thô, trên đó la liệt những bản đồ vẽ tay chi chít các ký hiệu quân sự. Vẻ mặt anh trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén. Thân hình gầy gò, hơi xanh xao của anh dường như càng nổi bật dưới ánh đèn vàng vọt, nhưng thần thái lại toát lên một sự kiên định lạ thường. Anh khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát đắng lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, đôi mắt thông minh, sắc sảo chăm chú lắng nghe từng lời báo cáo. Một cây bút lông đang được nàng cầm chặt trong tay, sẵn sàng ghi chép. Bên cạnh nàng là một chồng giấy tờ cao ngất, cùng với cuốn sổ cái mà nàng luôn mang theo. Nàng không ngừng sắp xếp, ghi chú, thỉnh thoảng lại đưa ra vài gợi ý sắc bén, kịp thời, khiến Lâm Dịch phải khẽ gật đầu tán thành.
Tiếng bước chân gấp gáp dồn dập bên ngoài lều, rồi một bóng người lảo đảo xông vào. Đó là một người đưa tin, trang phục lấm lem bùn đất, mặt mày tái xanh vì mệt mỏi nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ hưng phấn. Hắn cúi rạp người, dồn dập báo cáo: "Bẩm chủ công, liên quân phản loạn đã tan tác hoàn toàn! Tướng sĩ các lộ phần lớn đã buông vũ khí, số ít đang tháo chạy về phía Đông, theo hướng Cổ Thiên Phong!"
Lâm Dịch không hề tỏ vẻ ngạc nhiên. Anh đã dự liệu được điều này. Cái chết của Thẩm Đại Nhân, cùng với kế hoạch ly gián của anh, đã giáng đòn chí mạng vào tinh thần của liên quân. Tuy nhiên, sự tan rã không có nghĩa là mọi chuyện đã kết thúc. Mầm họa vẫn còn đó. Anh đặt chén trà xuống, phát ra một tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. Ánh mắt anh quét qua tấm bản đồ, dừng lại ở khu vực phía Đông, nơi những tàn quân đang rút chạy.
"Không được để sót một mầm mống họa loạn nào," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát, mang theo một sức nặng không thể chối cãi. Anh nhìn về phía cửa lều, nơi Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, cùng với Binh trưởng Triệu, đang đứng chờ lệnh. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đang đứng thẳng tắp, đầy nhiệt huyết. Vương Đại Trụ thì vạm vỡ hơn, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên định, đáng tin cậy. Binh trưởng Triệu dáng người rắn rỏi, gương mặt sạm nắng, toát lên vẻ chuyên nghiệp của một quân nhân dày dạn kinh nghiệm.
"Nhị Cẩu, Đại Trụ, Binh trưởng Triệu, lập tức dẫn quân tinh nhuệ truy kích. Đảm bảo mọi ngóc ngách đều được rà soát. Ta muốn vùng đất này phải thực sự yên bình. Không một kẻ phản loạn nào được phép ẩn nấp, chờ ngày gây họa." Anh ra lệnh, từng lời nói đều mang theo sự sắt đá của một người đã quen với việc đưa ra những quyết định sống còn. "Tập trung vào việc giải giáp, thu thập vũ khí. Đối với những kẻ chống cự đến cùng, không cần lưu tình. Đối với những kẻ đã buông vũ khí, hãy xử lý theo quân pháp, phân loại rõ ràng: ai là lính bị ép buộc, ai là kẻ theo Thẩm Đại Nhân đến cùng. Bạch Vân Nhi sẽ có chỉ thị cụ thể về việc đó."
Bạch Vân Nhi gật đầu, cây bút lông trong tay nàng sột soạt trên giấy, ghi lại từng lời của Lâm Dịch. "Chủ công nói rất đúng. Ngoài việc truy quét tàn quân, chúng ta cũng cần phải cử người tiếp quản các trấn thành mới, ổn định lòng dân và thu gom quân lương. Nhanh chóng thiết lập trật tự mới. Ta đã chuẩn bị danh sách các quan lại tạm thời và kế hoạch phân phối lương thực ban đầu. Chỉ cần chủ công phê duyệt." Nàng đưa một bản danh sách cho Lâm Dịch, ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi những ký hiệu trên bản đồ.
Lâm Dịch nhận lấy, liếc nhanh qua. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong tình cảnh này, khả năng tổ chức, quản lý của Bạch Vân Nhi là vô giá. Anh thở hắt ra một hơi, trong lòng thầm nghĩ, *Tri thức của mình là để định hướng, còn tri thức của Bạch Vân Nhi là để thực thi, để biến những ý tưởng của mình thành hiện thực. Cô ấy thực sự là một trợ thủ đắc lực, một 'cố vấn' mà bất kỳ vị quân chủ nào cũng phải khao khát.*
"Rất tốt," Lâm Dịch nói, "cứ theo đó mà làm. Lương thực và vật tư chiếm được từ Thẩm Đại Nhân phải được phân phối công bằng cho dân chúng các vùng mới chiếm. Đây là cách tốt nhất để ổn định lòng dân, tránh sự hỗn loạn sau chiến tranh. Và đặc biệt, phải đảm bảo an ninh cho các tuyến đường vận chuyển, phòng ngừa cướp bóc."
Trần Nhị Cẩu đấm nhẹ vào ngực, vẻ mặt đầy nhiệt huyết. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm n��y! Lập tức dẫn anh em đi truy kích, đảm bảo không một con kiến nào của Thẩm Đại Nhân có thể trốn thoát!" Hắn hăm hở quay người.
Vương Đại Trụ cũng cúi đầu, giọng nói vang dội, đầy tin cậy. "Chủ công cứ yên tâm. Quân ta sẽ không để lọt bất kỳ kẻ nào. Mấy tên tàn quân ấy đã mất hết tinh thần rồi, dễ đối phó thôi!"
Binh trưởng Triệu thì không nói nhiều. Anh ta chỉ gật đầu một cách dứt khoát, ánh mắt sắc như dao cau, thể hiện sự chuyên nghiệp và tập trung vào nhiệm vụ.
Ba người nhanh chóng rời khỏi lều, tiếng bước chân họ vang vọng trên nền đất ẩm. Lâm Dịch nghe tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại, biết rằng họ đã lập tức lên đường. Anh quay lại nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt có chút phức tạp. "Vân Nhi, đây mới chỉ là khởi đầu. Chiến thắng này chỉ giải quyết được một vấn đề. Vô số vấn đề khác sẽ nảy sinh. Chúng ta phải chuẩn bị cho những điều đó."
Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy lo lắng. "Vâng, chủ công. Nô tỳ hiểu. Việc tái thiết và ổn định lòng dân sẽ là một thử thách lớn. Nhưng nô tỳ tin rằng, với sự lãnh đạo của chủ công, chúng ta sẽ vượt qua." Nàng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tin tưởng. "Chủ công, nô tỳ sẽ lập tức sắp xếp công việc. Cần phải có người đến các trấn thành để thiết lập lại trật tự, tuyên bố chính sách mới và trấn an dân chúng. Ta sẽ điều động những người đáng tin cậy nhất."
Lâm Dịch gật đầu. "Cứ làm đi. Ta sẽ ở lại đây thêm một thời gian để nắm bắt tình hình chung, sau đó sẽ đích thân đến các trấn quan trọng để thị sát." Anh lại cầm chén trà lên, nhưng không uống. Trong lòng anh, một cảm giác nặng nề vẫn còn đọng lại. *Sự sụp đổ của Thẩm Đại Nhân đã tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ. Điều này có nghĩa là, trong tương lai gần, sẽ có thêm nhiều lãnh chúa cát cứ khác nổi lên, cạnh tranh giành giật lãnh thổ và quyền lực. Những cuộc chiến khốc liệt hơn, những âm mưu thâm hiểm hơn đang chờ đợi mình.* Anh thầm nghĩ. *Chiến thắng này, dù vang dội, nhưng chỉ là một dấu chấm hết cho một chương, và là sự mở đầu cho một chương mới còn khó khăn hơn nhiều.*
Anh biết, cái gọi là 'yên bình' chỉ là một ảo ảnh mong manh trong cái thế giới loạn lạc này. Để bảo vệ những người anh trân trọng, anh phải không ngừng mạnh mẽ, không ngừng chiến đấu. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải làm những điều mà bản thân không hề mong muốn.
***
Dưới cái nắng chói chang của buổi trưa, Cánh Đồng Bất Tận trải dài vô tận, những thảm cỏ xanh mướt uốn lượn theo làn gió, đôi khi bị xé toạc bởi những vệt đất khô cằn. Gió thổi mạnh, cuốn theo bụi đất mù mịt và mùi cỏ cháy từ những trận giao tranh trước đó, trộn lẫn với mùi mồ hôi và một chút tanh nồng của máu còn vương lại trên nền đất. Âm thanh của vó ngựa dồn dập, tiếng la hét truy kích và tiếng vũ khí va chạm nhau vang vọng khắp không gian rộng lớn. Bầu trời cao xanh thẳm, không một gợn mây, nhưng cái nóng bức như thiêu đốt lại khiến cảnh vật như bị nung chảy, tạo ra những ảo ảnh lung linh trên đường chân trời.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem bụi bẩn và mồ hôi nhưng đôi mắt vẫn sáng rực sự hưng phấn, dẫn đầu một đội kỵ binh tinh nhuệ, lướt như bay trên mặt đất. Ngựa của hắn phi nước đại, bốn vó tung bụi mù mịt, vượt qua từng gò đất, từng bụi cây. Hắn mặc bộ giáp nhẹ, thanh trường đao đeo bên hông khẽ va chạm vào yên ngựa, tạo ra những âm thanh lanh canh đều đặn. Phía xa, những tốp tàn quân địch đang hoảng loạn tháo chạy. Chúng vứt bỏ giáp trụ, vũ khí, thậm chí cả quân lương để chạy thoát thân, như những con thú bị săn đuổi. Sự tuyệt vọng và sợ hãi hiện rõ trên từng khuôn mặt, biến chúng thành những bóng ma vô hồn trên chiến trường.
"Đại Trụ, bọn chúng chạy không thoát đâu!" Trần Nhị Cẩu hét lớn, giọng nói hăng hái, át cả tiếng gió rít bên tai. Hắn quay đầu nhìn Vương Đại Trụ đang phóng ngựa ngay phía sau, thanh đại đao của Đại Trụ sáng loáng dưới ánh mặt trời. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, mặc bộ giáp nặng nề hơn nhưng vẫn theo kịp tốc độ của Nhị Cẩu, khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ nghiêm nghị.
Vương Đại Trụ gật đầu, siết chặt dây cương. "Nhị Cẩu huynh, xem ra đám này đã mất hết tinh thần. Lần này, chủ công chúng ta đã thắng lớn thật rồi!" Giọng hắn vang dội, đầy sự vui mừng và tự hào. "Đám Thẩm Đại Nhân ấy, tưởng mình tài giỏi, cuối cùng cũng không qua được mưu trí của chủ công!"
Phía sau họ, Binh trưởng Triệu cùng đội bộ binh của mình theo sát. Họ không truy kích nhanh như kỵ binh, nhưng lại di chuyển một cách cẩn trọng, có hệ thống. Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, ánh mắt sắc bén quét qua từng bụi cây, từng con suối cạn. Hắn biết rõ, trong chiến tranh, những kẻ bỏ chạy thường sẽ tìm cách ẩn nấp, chờ thời cơ phản công hoặc cướp bóc. Nhiệm vụ của hắn là đảm bảo không một mầm họa nào còn sót lại. Binh lính của hắn, được huấn luyện bài bản, tản ra thành đội hình truy quét rộng, tiếng bước chân đều đặn trên nền đất khô. Họ thu gom vũ khí bị vứt bỏ, bắt giữ những kẻ cố thủ trong các khe núi, hay những kẻ đang tuyệt vọng tìm cách ẩn mình trong những bụi r��m.
Một tốp tàn quân khoảng hai mươi người, với lá cờ rách nát của Thẩm Đại Nhân, đang cố gắng vượt qua một con suối cạn. Chúng không còn giữ được đội hình, mỗi người một hướng, chỉ với một mục đích duy nhất: thoát thân. Nhưng tiếng vó ngựa dồn dập đã báo hiệu cho chúng biết, số phận đã an bài.
"Dừng lại! Kẻ nào chống cự, giết không tha!" Trần Nhị Cẩu rống lên, vung thanh đao về phía trước. Đội kỵ binh của hắn lao tới như một cơn lốc, bao vây tốp tàn quân.
Sự chống cự yếu ớt và tuyệt vọng nhanh chóng bị dập tắt. Một vài tên lính liều mạng vung kiếm, nhưng chúng nhanh chóng bị quật ngã bởi những đòn đánh dứt khoát của quân Lâm Dịch. Vương Đại Trụ, với sức mạnh trời phú, vung đại đao dẹp tan hàng ngũ địch, khiến chúng không còn dám phản kháng. Hắn không hề vui vẻ hay hả hê, chỉ là hoàn thành nhiệm vụ một cách chuyên nghiệp.
"Trói chúng lại!" Vương Đại Trụ ra lệnh. "Kiểm tra kỹ lưỡng, đừng để sót một tên nào mang theo vũ khí hoặc vật phẩm nguy hiểm!"
Trần Nhị Cẩu liếc nhìn những tên tù binh đang run rẩy bị trói gô lại. "Đại Trụ, đúng là đám này chả ra gì. Vậy mà cũng dám đối đầu với chủ công!" Hắn cười khẩy, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy sự trung thành với Lâm Dịch. Đối với hắn, Lâm Dịch là người duy nhất có thể mang lại trật tự cho vùng đất này.
Binh trưởng Triệu tiến đến, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng tên tù binh. "Báo cáo số lượng, tình trạng vũ khí, và thu thập tất cả những gì có thể hữu ích. Nhớ kỹ, chúng ta cần mọi thông tin để đảm bảo không còn mầm họa nào!" Hắn ra lệnh cho binh lính của mình một cách gọn gàng, dứt khoát.
Các đội quân của Lâm Dịch tiếp tục truy kích không ngừng nghỉ, bắt giữ và giải giáp tàn quân địch, củng cố sự kiểm soát trên khắp các tuyến đường và khu vực lân cận. Mặt trời dần nghiêng bóng, nhưng công việc vẫn chưa kết thúc. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ hiểu rõ, mệnh lệnh của Lâm Dịch là phải đảm bảo tuyệt đối an toàn cho vùng đất mới, và họ sẽ không dừng lại cho đến khi mọi mối đe dọa cuối cùng được loại bỏ.
*Việc loại bỏ Thẩm Đại Nhân và liên minh của hắn tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn,* Vương Đại Trụ thầm nghĩ trong khi trói gô một tên tù binh. *Nhưng đây cũng là cơ hội để chủ công chúng ta xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn. Nếu không có chủ công, vùng đất này sẽ còn loạn lạc hơn nữa.* Hắn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, và sự tin tưởng đó đã tiếp thêm sức mạnh cho hắn.
***
Khi ánh chiều tà nhuộm vàng những mái nhà ngói cũ kỹ, phủ lên con đường đất đỏ một lớp bụi vàng huyền ảo, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi cưỡi ngựa tiến vào Trấn An Bình. Nắng dịu, gió nhẹ mơn man qua những hàng cây cổ thụ bên đường, mang theo mùi khói bếp từ những ngôi nhà đã bắt đầu nhóm lửa, cùng với mùi ẩm mốc đặc trưng của những con phố vắng người. Âm thanh duy nhất là tiếng vó ngựa lóc cóc đều đặn và tiếng gió luồn qua những tán lá.
Trấn An Bình, một trong những trấn đầu tiên được tiếp quản sau chiến thắng, hiện ra trước mắt họ với vẻ tiêu điều, hoang vắng. Các cửa tiệm đóng kín, cửa nhà cài then, không một bóng người trên đường. Dân chúng ban đầu sợ hãi co mình trong nhà, ẩn sau những cánh cửa gỗ cũ kỹ, qua những khe hở, họ hé mắt nhìn ra đoàn quân của Lâm Dịch. Ánh mắt họ đầy rẫy sự lo lắng, sợ hãi và cả sự nghi ngờ. Họ đã trải qua quá nhiều biến động, chứng kiến quá nhiều kẻ đến rồi đi, mang theo những lời hứa hão huyền và để lại những đau khổ.
Lâm Dịch, vẫn với vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt anh không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. Anh không mặc giáp trụ lộng lẫy, chỉ là bộ y phục đơn giản, có phần đã bạc màu vì nắng gió, nhưng lại toát lên một khí chất khó tả. Anh xuống ngựa, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, để lại con ngựa cho một binh sĩ dắt đi. Bạch Vân Nhi cũng xuống ngựa, thanh kiếm nhỏ giấu bên người, đôi mắt nàng quét một lượt qua quang cảnh trấn nhỏ, đánh giá tình hình.
"Bà con đừng sợ!" Lâm Dịch cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng đủ lớn để lan tỏa khắp con phố vắng. "Quân của ta đến đây để mang lại bình yên, không phải để cướp bóc. Thẩm Đại Nhân đã bị đánh bại, loạn quân đã bị dẹp yên. Mọi người cứ yên tâm trở lại cuộc sống bình thường."
Lời nói của anh, ban đầu chỉ là những tiếng vọng yếu ớt trong không gian tĩnh lặng, nhưng dần dần, nó bắt đầu có tác dụng. Một vài cánh cửa khẽ hé mở rộng hơn. Những ánh mắt tò mò, dè dặt bắt đầu dõi theo anh. Lâm Dịch tiến về phía một nhóm người đang đứng co ro gần một giếng nước. Anh không đi thẳng đến, mà dừng lại ở một khoảng cách vừa phải, đủ để họ cảm thấy an toàn, không bị đe dọa.
Một bà lão tóc bạc phơ, mặt đầy nếp nhăn, run rẩy bước ra. "Thật sao... Đại nhân sẽ không giống Thẩm Đại Nhân sao?" Giọng bà run rẩy, đầy sự hoài nghi và đau khổ. "Ông ta cũng từng hứa hẹn đủ điều, rồi lại cướp bóc, giết chóc, bắt bớ..."
Lâm Dịch nhìn thẳng vào đôi mắt già nua của bà lão, ánh mắt anh đầy sự đồng cảm. Anh hiểu rõ nỗi đau và sự mất mát mà những người dân này đã phải chịu đựng. "Bà cụ, ta không phải Thẩm Đại Nhân. Ta đến đây để bảo vệ bà con, để mang lại một cuộc sống ổn định. Quân của ta có kỷ luật nghiêm minh, tuyệt đối không được phép làm hại dân lành." Anh nói, mỗi lời nói đều được anh cân nhắc cẩn thận, không quá hoa mỹ nhưng lại chất chứa sự chân thành. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng ít nhất, mình có thể cố gắng tạo ra một môi trường công bằng hơn cho những người này.* Anh tự nhủ.
Bạch Vân Nhi tiến lại gần hơn, nói nhỏ với Lâm Dịch: "Chủ công, chúng ta cần nhanh chóng phân phát lương thực và thiết lập lại các trạm y tế. Lòng dân đang rất dao động. Những lời nói thôi chưa đủ, cần phải có hành động cụ thể để trấn an họ." Nàng nhìn những gương mặt xanh xao, tiều tụy của dân chúng, trong lòng cũng không khỏi xót xa.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đồng ý với Bạch Vân Nhi. Anh đưa mắt ra hiệu cho một vài binh lính đang đứng gần đó. "Các ngươi, lập tức đến kho lương thực của trấn, kiểm kê và chuẩn bị phân phát cho bà con. Đặc biệt ưu tiên những gia đình có người già và trẻ nhỏ." Anh nói to, để mọi người đều có thể nghe thấy. "Ai có khả năng y thuật, hãy tập trung lại, chúng ta sẽ lập một trạm y tế tạm thời để chăm sóc những người bị thương, bị bệnh."
Ngay lập tức, những lời nói và hành động của Lâm Dịch đã tạo ra một làn sóng thay đổi. Những ánh mắt nghi ngờ dần biến thành sự ngạc nhiên, rồi thành hy vọng. Tiếng rì rầm bàn tán bắt đầu nổi lên, không còn là những lời thì thầm sợ hãi mà là những câu chuyện về vị "chủ công" mới. Một vài người dân mạnh dạn hơn, tiến lại gần, bắt đầu đặt câu hỏi, bày tỏ nguyện vọng.
Lâm Dịch kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra những lời hứa hẹn cụ thể, thực tế. Anh không vẽ ra một viễn cảnh quá tươi đẹp, mà tập trung vào những gì có thể làm được ngay lập tức: an ninh, lương thực, y tế. Anh cũng bắt đầu tổ chức các cuộc họp với những người có uy tín trong trấn – các trưởng lão, những người chủ tiệm lớn – để thiết lập bộ máy hành chính tạm thời. Anh cần họ để giúp anh quản lý, để họ trở thành cầu nối giữa anh và dân chúng.
Trong tâm trí Lâm Dịch, anh hiểu rằng đây là một cuộc chiến khác, một cuộc chi��n giành lấy lòng dân. Nó không có những trận đánh long trời lở đất, không có tiếng gươm đao va chạm, nhưng lại khó khăn và phức tạp hơn gấp bội. *Việc tái thiết không chỉ là xây dựng lại những gì đã mất, mà còn là xây dựng lại niềm tin. Lòng dân, đó mới là nền tảng vững chắc nhất cho bất kỳ quyền lực nào.* Anh nhìn những gương mặt dần dần giãn ra sự căng thẳng, những nụ cười yếu ớt bắt đầu hé nở. *Mình đã đi quá xa để có thể quay đầu. Giờ đây, trách nhiệm không chỉ là sinh tồn cho bản thân, mà là sinh tồn cho hàng vạn người này.*
Anh biết, việc củng cố quyền lực và mở rộng lãnh thổ sẽ khiến anh tiếp xúc sâu hơn với các thế lực tu hành bí ẩn. Những bí mật về 'linh khí mỏng manh' của thế giới này chắc chắn sẽ dần được hé lộ rõ ràng hơn. Nhưng hiện tại, ưu tiên hàng đầu vẫn là nền tảng phàm tục: sự ổn định, sự no đủ của dân chúng. Đó là những gì anh có thể kiểm soát, và là những gì anh phải làm tốt nhất.
***
Đêm đã về khuya, trăng khuyết treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải ánh sáng bạc yếu ớt lên doanh trại. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió đêm xào xạc luồn qua khe cửa lều, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của màn đêm. Mùi đèn dầu leo lét, mùi gỗ mục và một chút mùi thuốc súng còn vương vất trong không khí lạnh lẽo.
Trong lều chỉ huy, Lâm Dịch ngồi một mình trước chiếc bàn gỗ đơn sơ. Ngọn đèn dầu đặt giữa bàn tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, khiến những bóng hình trong lều trở nên chập chờn, ma mị. Anh đã trải qua một ngày dài mệt mỏi, với vô số mệnh lệnh được ban ra, vô số vấn đề được giải quyết. Giờ đây, khi mọi thứ tạm lắng xuống, sự mệt mỏi mới thực sự ập đến, nhưng anh không thể chợp mắt.
Trên bàn, cuốn Cẩm Nang Kế Sách dày cộp vẫn nằm đó, những trang giấy ố vàng chứa đựng vô vàn mưu lược mà anh đã dùng để đi đến ngày hôm nay. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bìa sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy và cái lạnh từ mặt bàn. Nhưng tâm trí anh lại không thể tập trung vào những chiến lược hay kế hoạch tiếp theo. Thay vào đó, những lời cảnh báo của Lão Tăng Viên Giác cứ vang vọng trong đầu anh, như một điệu nhạc ám ảnh không ngừng nghỉ.
"Bình an nội tại..." Lâm Dịch thầm thì, giọng anh lẫn vào tiếng gió đêm, nghe yếu ớt đến lạ. Anh nhìn ra khoảng không vô định, ánh mắt xa xăm, chứa đựng bao suy tư. *Liệu có tồn tại trong thời loạn này? Mỗi bước tiến, mỗi chiến thắng, ta lại cảm thấy mình đang đẩy mình xa hơn khỏi nó.* Anh nhớ lại mục tiêu ban đầu của mình: một cuộc sống bình dị, an yên, không tranh chấp, không quyền lực. Nhưng giờ đây, anh đã trở thành một thế lực lớn, một "Lãnh chúa" đúng nghĩa, gánh trên vai vận mệnh của hàng ngàn người.
Anh đưa tay khẽ chạm vào Cổ Ngọc Phù ẩn dưới lớp áo. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sức sống lan tỏa, khiến Cổ Ngọc Phù phát ra một ánh sáng mờ nhạt, xanh lục huyền ảo trong bóng tối. Ánh sáng đó như một lời nhắc nhở, một sợi dây vô hình kéo anh trở lại với thực tại, với những bí ẩn mà anh chưa thể hiểu hết. *Nó không chỉ là một vật phẩm bí ẩn, mà còn là một sợi dây liên kết mình với thế giới tu hành, với những bí mật mà mình chưa thể hiểu hết.* Anh đã đi quá xa, đã chạm đến những thứ mà Lão Tăng Viên Giác gọi là 'cấm kỵ'.
Sự trăn trở về 'bình an nội tại' và 'ý nghĩa thực sự của cuộc sống' cứ xoáy sâu trong tâm trí Lâm Dịch. Anh không biết liệu mình đang đi đúng hướng hay không, liệu con đường anh đang đi có thực sự dẫn đến một cuộc sống bình yên mà anh hằng mong muốn, hay chỉ đẩy anh sâu hơn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực, biến anh thành một kẻ giống như Thẩm Đại Nhân, hay tệ hơn nữa, một kẻ bị tha hóa bởi chính quyền lực mà anh đã tạo ra?
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời nói đó lại hiện lên trong đầu anh. Anh đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều sự tàn nhẫn. Và giờ đây, anh có quyền lực để thay đổi điều đó, ít nhất là trong phạm vi ảnh hưởng của mình. Nhưng cái giá phải trả là gì? Liệu anh có đủ sức gánh vác cái giá đó?
Cái chết của Thẩm Đại Nhân đã mở ra một khoảng trống quyền lực lớn, một ván cờ mới với những đối thủ mạnh m��� và xảo quyệt hơn. Anh biết, sẽ có thêm nhiều lãnh chúa cát cứ khác hoặc các thế lực giang hồ lớn mạnh hơn nổi lên, những cuộc chiến tranh giành lãnh thổ khốc liệt hơn sẽ sớm diễn ra. Và khi anh ngày càng củng cố quyền lực và mở rộng lãnh thổ, anh sẽ không tránh khỏi việc tiếp xúc sâu hơn với các thế lực tu hành bí ẩn. Những bí mật về 'linh khí mỏng manh' của thế giới này chắc chắn sẽ dần được hé lộ rõ ràng hơn.
Lâm Dịch thở dài một tiếng, tiếng thở dài nặng nề hòa vào màn đêm. Anh siết chặt nắm tay, rồi lại buông lỏng. Dù có trăn trở, có hoài nghi, anh cũng không thể dừng lại. Anh đã đi quá xa để có thể quay đầu. Trách nhiệm của anh, không chỉ với bản thân mà còn với hàng ngàn người dân đã đặt niềm tin vào anh, không cho phép anh gục ngã. *Để sinh tồn, mình phải mạnh mẽ hơn bất cứ ai.*
Ánh sáng mờ nhạt từ Cổ Ngọc Phù vẫn tiếp tục lấp lánh, như một ngôi sao nhỏ trong bóng đêm. Nó như một lời khẳng định về sự tồn tại của một thế giới khác, một thế giới mà Lâm Dịch đang dần chạm tới, dù anh có muốn hay không. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, liệu anh có thể tìm thấy cuộc sống bình dị mà anh hằng khao khát hay không. Nhưng hiện tại, anh biết mình phải làm gì. Đứng vững, chiến đấu, và không ngừng thích nghi. Đó là con đường duy nhất. Dù cho 'bình an nội tại' có là một giấc mơ xa vời, anh vẫn phải tiếp tục, để bảo vệ những gì anh trân trọng, và để tìm ra ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình trong cái thế giới loạn lạc này.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.