Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 864: Tận Diệt Âm Mưu: Vị Đắng Của Chiến Thắng

Ánh nắng ban mai đã trở nên gay gắt hơn, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một đám mây đen vẫn lảng vảng. Anh đã bảo vệ được những người mình yêu thương, đã giành lấy sự công bằng cho mình trong một thế giới không công bằng. Nhưng cái giá của sự sống còn, cái giá của quyền lực, liệu có phải là sự bình yên mà anh hằng khao khát? Mối quan hệ phức tạp giữa thế giới phàm tục và thế giới tu hành, giữa những quyết định của con người và những quy luật của trời đất, sẽ ngày càng rõ nét hơn khi anh tiếp tục dấn thân vào con đường này.

"Giải tán quân địch, thu dọn chiến trường. Thẩm Đại Nhân, bắt sống và giam giữ cẩn mật." Lâm Dịch ra lệnh, giọng anh vẫn trầm ổn, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự suy tư sâu sắc. Anh biết rằng, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới, một chương mới trong hành trình sinh tồn đầy thử thách của anh.

***

Bầu không khí trong lều chỉ huy cũ của Thẩm Đại Nhân đặc quánh một sự nặng nề, ám ảnh bởi dấu vết của cuộc chiến vừa qua. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo của bình minh, quyện lẫn với mùi khói lửa tàn dư, mùi mồ hôi chua chát và mùi đất ẩm. Bên ngoài, tiếng gió rít nhẹ qua những tấm lều vải cũ kỹ, cùng với tiếng xì xào của quân lính đang thu dọn chiến trường, và tiếng bước chân vội vã của những người còn sống sót, tạo nên một bản giao hưởng u ám của sự tàn khốc.

Thẩm Đại Nhân, với thân hình gầy gò, giờ đây bị trói chặt bởi những sợi dây thừng gai góc, ngồi bệt trên nền đất lạnh, tựa vào một cọc lều. Gương mặt hắn tiều tụy đến không ngờ, những nếp nhăn hằn sâu thêm vì sự mệt mỏi và sợ hãi. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, chứa đầy căm hờn và tuyệt vọng, như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Hắn thở hổn hển, mỗi hơi thở đều nặng nhọc và khản đặc. Chiếc quan phục chỉnh tề ngày nào giờ đã nhàu nát, lấm lem bùn đất và vài vết máu khô. Chòm râu bạc phơ của hắn rối bù, không còn vẻ uyên bác giả tạo thường thấy.

Đối diện hắn, Lâm Dịch đứng đ��, một hình bóng cao gầy trong bộ giáp vải thô sơ, nhưng lại toát ra một khí thế áp bức vô hình. Gương mặt anh điềm tĩnh đến đáng sợ, không một chút biểu cảm hân hoan chiến thắng, chỉ có đôi mắt sâu thẳm ấy, chứa đựng sự từng trải và sắc bén của một người đã nhìn thấu nhân thế, giờ đây lại mang một vẻ trầm tư khó tả. Anh không nói gì, chỉ đứng lặng yên quan sát Thẩm Đại Nhân, như thể đang nhìn một bức tượng sắp đổ nát.

Đứng phía sau Lâm Dịch là Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả, đôi mắt thông minh sắc sảo luôn dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch, sẵn sàng tuân lệnh. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, có vẻ hơi lạc lõng giữa bối cảnh chiến trường nhưng lại toát lên sự kiên định và bình tĩnh. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, hai thuộc hạ trung thành của Lâm Dịch, đứng nghiêm chỉnh, gương mặt hằn rõ sự mệt mỏi sau trận chiến nhưng đôi mắt vẫn đầy vẻ hăm hở, sẵn sàng hành động. Vương Đại Trụ vạm vỡ, chất phác, tay nắm chặt chuôi kiếm. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn, linh hoạt, ánh mắt sắc bén quét qua Thẩm Đại Nhân với vẻ căm ghét không che giấu.

Lão quản gia của Thẩm Đại Nhân, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, vẫn đứng im lặng ở một góc lều, như một cái bóng mờ. Ông ta cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn, đôi vai run rẩy. Sự trung thành mù quáng của ông ta giờ đây chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng và sự bất lực.

"Lâm Dịch! Ngươi nghĩ ngươi thắng sao?" Thẩm Đại Nhân đột nhiên gầm lên, giọng hắn khản đặc, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Loạn thế này mới chỉ bắt đầu! Ngươi sẽ không bao giờ có được bình yên! Ngươi đã tự tay đẩy mình vào vũng lầy của quyền lực, và ngươi sẽ chết chìm trong đó! Ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!" Hắn cố gắng giãy giụa, nhưng những sợi dây thừng xiết chặt khiến hắn đau đớn, chỉ có thể uốn éo một cách vô vọng.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, một động tác chậm rãi và dứt khoát. "Bình yên không phải thứ có thể cướp đoạt, Thẩm Đại Nhân," giọng anh trầm ổn, vang vọng trong không gian chật hẹp của lều vải, mang theo một sự lạnh lùng khó tả. "Ngươi đã chọn con đường của mình, và đây là kết cục. Những tội ác của ngươi, những mạng người ngươi đã cướp đoạt, những gia tộc ngươi đã hủy diệt vì lòng tham và quyền lực, tất cả đã dẫn ngươi đến ngày hôm nay."

Thẩm Đại Nhân nghe vậy, ánh mắt hắn tóe lên một tia điên loạn. Hắn cố gắng nhổ nước bọt về phía Lâm Dịch, nhưng chỉ bắn trúng nền đất lạnh lẽo. "Im đi! Đồ khốn kiếp! Ngươi cũng chỉ là một kẻ tranh bá! Rồi ngươi sẽ hiểu! Cái giá phải trả... cái giá phải trả cho việc chạm vào quyền lực... nó sẽ nghiền nát ngươi!"

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc. Ánh mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của Thẩm Đại Nhân, như thể đang nhìn xuyên thấu vào linh hồn mục ruỗng của hắn. Anh không hề né tránh lời nguyền rủa, cũng không giận dữ. Trong tâm trí anh, những lời cảnh báo của Lão Tăng Viên Giác lại vang lên: "Thiên cơ", "hậu quả", "cái giá phải trả". Phải chăng Thẩm Đại Nhân, trong cơn điên loạn cuối cùng, đã vô tình chạm đến một phần sự thật?

"Thẩm Đại Nhân, ngươi sai rồi," Lâm Dịch nói, giọng anh còn trầm hơn trước, mang theo một chút nặng nề của sự mệt mỏi. "Ta không tranh bá. Ta chỉ muốn bảo vệ những gì mình trân trọng. Và để làm được điều đó, đôi khi, ta phải loại bỏ những kẻ như ngươi, những kẻ sẵn sàng đạp đổ tất cả để thỏa mãn dục vọng cá nhân. Đây không phải là sự tranh giành vương quyền, mà là sự lựa chọn giữa sự sống và cái chết, giữa trật tự và hỗn loạn."

Lời nói của Lâm Dịch, không phải là lời biện minh, mà là một sự khẳng định lạnh lùng về con đường anh đã chọn. Anh không tìm thấy niềm vui trong chiến thắng này, chỉ có sự nặng nề của trách nhiệm. Trong thế giới hiện đại của anh, việc tước đoạt sinh mạng là điều cấm kỵ, là tội ác tày trời. Nhưng ở Đại Hạ này, đó lại là một phần không thể tránh khỏi của cuộc đấu tranh sinh tồn. Anh biết, mỗi lần anh đưa ra một quyết định như thế này, một phần con người hiện đại trong anh lại chết đi, để nhường chỗ cho một Lâm Dịch tàn khốc hơn, thích nghi hơn với thế giới này.

Thẩm Đại Nhân nhìn vào đôi mắt không chút dao đ��ng của Lâm Dịch, đôi mắt ấy như một vực sâu không đáy, không chút thương hại, không chút kiêu ngạo, chỉ có sự thật trần trụi. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy tất cả sức lực trong cơ thể mình tiêu tán. Sự giận dữ, nỗi căm hờn, tất cả đều biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng. Hắn hiểu rằng, mọi lời nói, mọi sự phản kháng đều vô ích. Hắn đã thực sự thua cuộc, thua một cách thảm hại.

"Ngươi... ngươi... sẽ không bao giờ có được sự bình yên..." Thẩm Đại Nhân thều thào, lời nguyền rủa cuối cùng của hắn yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy. Khuôn mặt hắn co giật, rồi hắn gục xuống, không phải vì vết thương, mà vì sự sụp đổ hoàn toàn của tinh thần. Hắn bất tỉnh nhân sự, nằm sõng soài trên nền đất lạnh lẽo, bên cạnh người quản gia trung thành của mình, người giờ đây cũng ngã quỵ, ôm lấy thi thể bất động của chủ nhân mình, khóc không thành tiếng.

Lâm Dịch buông tay, nhìn Thẩm Đại Nhân nằm đó, như một đống giẻ rách vô dụng. Anh không cảm thấy vui mừng, không cảm thấy h�� hê. Anh chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi khó tả, và một sự nặng nề trong lòng. Anh biết rằng, chiến thắng này, dẫu vang dội, nhưng cũng không phải là kết thúc. Sự sụp đổ của Thẩm Đại Nhân sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn, báo hiệu sự nổi lên của nhiều thế lực cát cứ khác, và những cuộc chiến tranh giành lãnh thổ khốc liệt hơn. Cổ Ngọc Phù trong túi áo anh bỗng trở nên lạnh buốt, như một tảng băng giá, nhưng rồi lại ấm dần lên, tỏa ra một luồng khí tức kỳ lạ. Lời cảnh báo của Lão Tăng Viên Giác lại hiện lên trong tâm trí anh: "Thiên cơ", "hậu quả", "cái giá phải trả". Liệu anh có đang đi quá xa? Liệu những hành động này có đang đẩy anh và thế giới này đến một vực thẳm mà anh không thể lường trước?

Lâm Dịch quay lưng lại với cảnh tượng đó, không nhìn lại. Anh phất tay, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. "Giải quyết đi. Cẩn mật, không để lại dấu vết."

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ hiểu ý, không nói một lời. Trần Nhị Cẩu tiến lại gần Thẩm Đại Nhân, rút ra một con dao găm sắc l��m. Ánh mắt hắn lạnh như băng, không chút do dự. Hắn biết, trong loạn thế này, không có chỗ cho sự thương hại. Vương Đại Trụ đứng canh gác, gương mặt nghiêm nghị. Lão quản gia thấy vậy, muốn gào lên phản kháng, nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở yếu ớt. Một tiếng "phập" khẽ vang lên, ngắn gọn và dứt khoát. Máu không kịp bắn ra, chỉ có một luồng hơi thở cuối cùng thoát khỏi lồng ngực của Thẩm Đại Nhân. Hắn đã chết, chết một cách thảm hại, như hàng vạn kẻ khác trong loạn thế này.

Bạch Vân Nhi thở dài, khẽ nhắm mắt lại. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cái chết, nhưng cái chết của Thẩm Đại Nhân, dù là kẻ thù, vẫn mang một sự bi thảm riêng. Nàng nhìn Lâm Dịch, thấy bờ vai anh khẽ run lên. Nàng biết, dù Lâm Dịch có tỏ ra sắt đá đến đâu, anh vẫn là một con người, và gánh nặng của mỗi sinh mạng bị tước đoạt, dù là của kẻ thù, vẫn đè nặng lên tâm trí anh.

Lâm Dịch bước ra khỏi lều, để lại phía sau một bầu không khí nặng nề của sự chết chóc và tuyệt vọng. Anh hít một hơi thật sâu không khí lạnh của buổi bình minh, cố gắng xua đi mùi máu tanh còn vương vấn trong tâm trí. Anh biết, đây chỉ là một trong rất nhiều quyết định khó khăn mà anh sẽ phải đưa ra trên con đường này. Con đường của sự sinh tồn, của quyền lực, và của những cái giá phải trả.

***

Vài giờ sau, khi mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng vàng nhạt qua khe lều, trạm chỉ huy của Lâm Dịch đã trở lại vẻ nghiêm túc và hiệu quả thường thấy. Đây không phải là một lều bạt thô sơ nữa, mà là một căn phòng tạm bợ được dựng lên từ những vật liệu chắc chắn, nằm trong trung tâm doanh trại mới chiếm được. Bầu không khí bên trong tập trung cao độ, có chút mệt mỏi nhưng hiệu quả. Mùi mực mới, giấy, quyện với mùi thảo dược nhẹ từ ấm trà nóng và mùi đất mới từ những bức tường tạm bợ, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với mùi máu tanh của chiến trường. Bên ngoài, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng báo cáo nhỏ từ lính canh, và tiếng chim hót xa xăm của một buổi sáng yên bình sau bão, tất cả tạo nên một khung cảnh của sự tái thiết và ���n định.

Lâm Dịch ngồi trước bàn, không ngừng duyệt qua các bản báo cáo thu được từ quân địch và các thông tin tình báo mới. Đống giấy tờ chất cao trước mặt anh, đủ loại từ danh sách tù binh, số lượng lương thực, vũ khí chiếm được, đến bản đồ các vùng đất lân cận và các mối đe dọa tiềm ẩn. Gương mặt anh vẫn gầy gò, hơi xanh xao, nhưng ánh mắt lại sắc bén và kiên định. Anh không còn vẻ trầm tư của lúc nãy, thay vào đó là sự tập trung cao độ của một vị tướng đang gánh vác trọng trách.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng nghiêm hai bên, gương mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn đầy sự trung thành và sẵn sàng chờ lệnh. Trần Nhị Cẩu thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt lo lắng nhưng không dám lên tiếng. Vương Đại Trụ thì đứng như một bức tường vững chắc, luôn sẵn sàng bảo vệ chủ công của mình.

Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thanh thoát, đang khéo léo pha một ấm trà nóng, hương thảo dược nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, giúp xua đi phần nào sự căng thẳng. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân, cử chỉ thanh lịch và gọn gàng. Đôi mắt thông minh của nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng kín đáo, biết rằng gánh nặng trên vai anh lớn đến nhường nào.

"Tù binh," Lâm Dịch lên tiếng, giọng anh trầm ổn nhưng rõ ràng, "ai nguyện hàng thì giữ lại, đưa vào các đội lao động công ích, xây dựng công sự và đường sá. Ai không, xử lý theo quân pháp. Không để lại mầm mống gây rối." Anh đặt một bản danh sách xuống bàn. "Lương thực và vũ khí cần được kiểm kê kỹ lưỡng, phân loại và cất giữ an toàn. Tuyệt đối không được thất thoát. Chúng ta cần chúng cho mùa đông sắp tới và cho những cuộc chiến tiếp theo."

Anh quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi cử người nhanh chóng trấn an các thôn làng thuộc địa phận cũ của Thẩm Đại Nhân. Thông báo rằng Thẩm Đại Nhân đã bị loại bỏ, và chúng ta sẽ đảm bảo an toàn, công bằng cho dân chúng. Đặc biệt, phải trấn áp ngay lập tức bất kỳ hành động cướ bóc, hôi của nào. Dân chúng phải được an cư lạc nghiệp, đó là nền tảng của chúng ta."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đã rõ!"

Lâm Dịch sau đó nhìn Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, củng cố phòng tuyến phía Đông. Thẩm Đại Nhân đã bị loại bỏ, nhưng những kẻ khác sẽ sớm dòm ngó. Chúng ta phải chuẩn bị cho những cuộc tấn công bất ngờ. Đặc biệt chú ý đến vùng biên giới với Hắc Phong Trại, ta linh cảm chúng sẽ không ngồi yên."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Rõ, chủ công! Bọn ta sẽ làm cho lũ chuột cống đó không dám bén mảng!" Giọng hắn to và rõ ràng, mang theo sự kiên quyết.

Bạch Vân Nhi đặt ấm trà xuống trước mặt Lâm Dịch, đôi tay nàng khẽ run lên. "Chủ công, người có vẻ mệt mỏi." Giọng nàng nhẹ nhàng, chứa đầy sự quan tâm.

Lâm Dịch nhấc tách trà lên, hít hà hương thơm dịu nhẹ, rồi nhấp một ngụm. Anh thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi nhưng không hề yếu đuối. "Chiến thắng nào cũng có cái giá của nó, Vân Nhi." Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Trong đầu anh, những hình ảnh của đêm qua lại hiện về: khuôn mặt điên loạn của Thẩm Đại Nhân, tiếng thét cuối cùng của hắn, và cái chết lạnh lẽo. Anh đã làm điều cần làm, nhưng trái tim anh không hề nhẹ nhõm. Anh không phải một vị tướng bách chiến bách thắng lạnh lùng, anh vẫn là một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới này, và mỗi sinh mạng bị tước đoạt đều để lại một vết sẹo trong tâm hồn anh.

Anh biết, việc loại bỏ Thẩm Đại Nhân, một thế lực chính trị lớn, đã tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ. Khoảng trống đó sẽ không tồn tại lâu. Sẽ có thêm nhiều lãnh chúa cát cứ khác nổi lên, và những cuộc chiến tranh giành lãnh thổ khốc liệt hơn đang chờ đợi. Anh không thể lùi bước. Anh phải tiếp tục chiến đấu để bảo vệ vùng đất và những con người mà anh đã gây dựng. Đây là gánh nặng của người lãnh đạo, gánh nặng của sự sinh tồn.

Khi anh nhắm mắt, Cổ Ngọc Phù trên ngực anh chợt lóe lên một ánh sáng xanh mờ nhạt, chỉ kéo dài trong tích tắc, chỉ đủ để Lâm Dịch cảm nhận được. Nó lạnh buốt lúc đầu, rồi nhanh chóng ấm dần lên, tỏa ra một luồng khí tức kỳ lạ, như một sự nhắc nhở về một thế giới khác, một thế giới mà anh đang dần chạm tới. Đó là lời cảnh báo của Lão Tăng Viên Giác về "thiên cơ", về "cấm kỵ", về "linh khí mỏng manh". Mỗi khi anh đạt được một chiến thắng lớn, Cổ Ngọc Phù lại có những phản ứng vi tế như vậy, như thể nó đang ghi nhận, hay phản ứng lại những thay đổi trong thế giới phàm tục do anh gây ra.

Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn xa xăm, xuyên qua trần lều, như thể đang nhìn vào khoảng không vô định. Anh tự hỏi, liệu mình có đang đi quá xa trên con đường này? Liệu mục tiêu ban đầu của anh là sinh tồn và bảo vệ gia đình, có đang bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực và tham vọng mà anh không hề mong muốn? Anh không muốn trở thành một kẻ tranh bá, một kẻ khát máu. Nhưng trong một thế giới đầy hỗn loạn và tàn khốc như Đại Hạ, liệu có cách nào khác để bảo vệ những gì mình trân trọng? Câu hỏi đó ám ảnh anh, nặng nề như những đám mây đen trên bầu trời.

Bạch Vân Nhi nhìn thấy ánh mắt xa xăm của Lâm Dịch, nàng biết anh đang suy tư những điều sâu xa. Nàng không hỏi, chỉ lặng lẽ đ��ng đó, như một chỗ dựa vững chắc. Nàng biết, chủ công của nàng đang gánh vác một trọng trách lớn lao, và nàng sẽ luôn sát cánh bên anh, dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đổ những vệt màu cam, tím huyền ảo lên cảnh vật. Gió chiều thổi vi vu, mang theo hương cỏ dại và mùi đất ẩm, len lỏi qua những mái lều tạm bợ của doanh trại, và cả mùi xa xăm của khói bếp từ những ngôi làng đã dần được trấn an. Âm thanh của tiếng dân chúng bắt đầu quay lại làm việc ở xa, tiếng rao hàng của lính tráng mới ổn định, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ thường sau bão tố.

Lâm Dịch đứng một mình trên bờ đê cao, nơi anh thường đến để quan sát vùng đất của mình. Chiến thắng đã mang lại sự yên bình tạm thời cho vùng đất của anh, nhưng anh biết rằng đây chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Vô số những vấn đề vẫn còn đó: tái thiết, ổn định dân chúng, củng cố phòng thủ, và chuẩn bị cho những cuộc đối đầu mới. Anh cảm nhận được một sự trống rỗng khó tả sau khi loại bỏ một kẻ thù lớn. Thẩm Đại Nhân đã ra đi, nhưng cái cảm giác chiến thắng không hề ngọt ngào. Chỉ có sự mệt mỏi và một gánh nặng mới đè lên vai anh.

Anh nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại một vầng sáng yếu ớt trước khi bóng đêm bao trùm. Trong tâm trí anh, lời cảnh báo về 'cấm kỵ' của Lão Tăng Viên Giác lại vang vọng. "Thiên cơ bất khả lộ," "Cái giá phải trả cho việc chạm vào quyền lực không phải ai cũng gánh nổi." Phải chăng, mỗi bước đi của anh, mỗi lần anh dùng tri thức hiện đại và mưu lược của mình để thay đổi thế cục phàm trần, anh lại đang đẩy mình và thế giới này đến gần hơn với những rắc rối từ thế giới tu hành?

"Bình an nội tại..." Lâm Dịch thầm thì, giọng anh lẫn vào tiếng gió, "liệu có thể tìm thấy nó trong loạn thế này? Hay ta đã đi quá xa trên con đường này rồi?"

Anh không phải một người sinh ra để làm anh hùng hay xưng bá. Mục tiêu ban đầu của anh chỉ đơn giản là sinh tồn, bảo vệ những người xung quanh anh. Nhưng giờ đ��y, anh đã trở thành một thế lực lớn, một người có khả năng thay đổi vận mệnh của hàng ngàn, thậm chí hàng vạn người. Anh đã trở thành một "Lãnh chúa" trong cái thế giới loạn lạc này. Liệu anh có đang dần biến thành một phiên bản khác của những kẻ mà anh đã từng khinh ghét, những kẻ tham vọng và tàn nhẫn? Câu hỏi này cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, như một vết thương không ngừng rỉ máu.

Anh đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù ẩn dưới lớp áo, cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sức sống lan tỏa từ nó. Đó là một cảm giác quen thuộc, nhưng hôm nay, nó mang một ý nghĩa khác. Nó không chỉ là một vật phẩm bí ẩn, mà còn là một sợi dây liên kết anh với thế giới tu hành, với những bí mật mà anh chưa thể hiểu hết. Lão Tăng Viên Giác đã nói về 'linh khí mỏng manh' của thế giới này, và anh cảm thấy Cổ Ngọc Phù dường như là một chìa khóa để giải mã điều đó.

Sự sụp đổ của Thẩm Đại Nhân đã tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ. Điều này có nghĩa là, trong tương lai gần, sẽ có thêm nhiều lãnh chúa c��t cứ khác nổi lên, cạnh tranh giành giật lãnh thổ và quyền lực. Những cuộc chiến khốc liệt hơn, những âm mưu thâm hiểm hơn đang chờ đợi anh. Anh không thể thoái lui. Anh đã đi quá xa để có thể quay đầu. Trách nhiệm của anh, không chỉ với bản thân mà còn với hàng ngàn người dân đã đặt niềm tin vào anh, không cho phép anh gục ngã.

Lâm Dịch thở dài một lần nữa, tiếng thở dài nặng nề hòa vào màn đêm đang buông xuống. Anh siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định trở lại. Dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù cái giá phải trả có lớn đến nhường nào, anh cũng phải tiếp tục. Anh không thể cho phép mình yếu mềm. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, để mang lại một chút trật tự cho thế giới hỗn loạn này, anh phải tiếp tục dấn thân. Bình an nội tại có thể là một giấc mơ xa vời, nhưng sự sống còn, đó là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, anh phải mạnh mẽ hơn bất cứ ai.

Anh không biết tương lai sẽ ra sao, liệu anh có thể tìm thấy cuộc sống bình dị mà anh hằng khao khát hay không. Nhưng hiện tại, anh biết mình phải làm gì. Đứng vững, chiến đấu, và không ngừng thích nghi. Đó là con đường duy nhất.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free