Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 866: Bình Minh Trên Vùng Đất Mới: Trật Tự Giữa Hỗn Loạn

Ánh sáng mờ nhạt từ Cổ Ngọc Phù vẫn tiếp tục lấp lánh, như một ngôi sao nhỏ trong bóng đêm. Nó như một lời khẳng định về sự tồn tại của một thế giới khác, một thế giới mà Lâm Dịch đang dần chạm tới, dù anh có muốn hay không. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, liệu anh có thể tìm thấy cuộc sống bình dị mà anh hằng khao khát hay không. Nhưng hiện tại, anh biết mình phải làm gì. Đứng vững, chiến đấu, và không ngừng thích nghi. Đó là con đường duy nhất. Dù cho 'bình an nội tại' có là một giấc mơ xa vời, anh vẫn phải tiếp tục, để bảo vệ những gì anh trân trọng, và để tìm ra ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình trong cái thế giới loạn lạc này.

***

Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm dày đặc bao phủ doanh trại. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng đỉnh lều chỉ huy, mang theo hơi sương lạnh lẽo của đêm qua. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, hòa cùng tiếng gà gáy xa xăm, tạo nên một bản nhạc thức giấc của vùng đất biên viễn. Mùi đất ẩm và khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm phảng phất trong không khí, xen lẫn mùi mực và giấy cũ đặc trưng trong lều. Lâm Dịch đã ngồi đó từ rất lâu, đôi mắt sâu thẳm vẫn chưa tìm thấy sự nghỉ ngơi. Cẩm Nang Kế Sách, sau một đêm dài suy tư, đã được gấp lại, đặt gọn gàng trên bàn, như một lời nhắc nhở về những gì đã qua và những gì sắp tới.

Cuộc chiến chống lại Thẩm Đại Nhân đã kết thúc, nhưng nó không mang lại sự bình yên như anh vẫn tưởng. Thay vào đó, nó mở ra một cánh cửa mới, dẫn anh sâu hơn vào vòng xoáy của quyền lực và trách nhiệm. "Bình an nội tại..." anh thầm nhắc lại lời mình đã thì thầm đêm qua, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua khóe môi. Trong cái thế giới đầy rẫy bất ổn này, sự bình an dường như là một thứ xa xỉ, một giấc mơ viển vông. Mỗi bước tiến, mỗi chiến thắng ��ều kéo theo những gánh nặng mới, những thách thức mới, đẩy anh ngày càng xa khỏi cái mục tiêu ban đầu của mình. Anh đã trở thành một "Lãnh chúa", một người gánh trên vai vận mệnh của hàng ngàn con người, và gánh nặng đó đè nặng lên từng thớ thịt, từng suy nghĩ của anh.

Bên ngoài lều, tiếng bước chân vội vã cùng những giọng nói thì thầm dần trở nên rõ ràng hơn, báo hiệu một ngày làm việc mới đã bắt đầu. Không lâu sau, những thân tín của Lâm Dịch lần lượt tề tựu. Bạch Vân Nhi bước vào trước tiên, mang theo một tách trà nóng nghi ngút khói, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. Kế đó là Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời, nhanh nhẹn, mang theo một chồng báo cáo. Vương Đại Trụ vạm vỡ, chất phác, theo sau với vẻ mặt nghiêm nghị. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, mặc giáp trụ chỉnh tề, đứng thẳng tắp như một cây thương. Cuối cùng là Tô Mẫn, thanh tĩnh và sắc sảo, trên tay là những cuốn sổ kế toán dày cộm.

Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi trong họ, nhưng hơn hết là sự trung thành và quyết tâm. Anh gật đầu nhẹ, ra hiệu cho mọi người ngồi xuống quanh chiếc bàn lớn, nơi một tấm bản đồ quân sự vừa được trải ra, đánh dấu ranh giới các vùng đất mới chiếm được. Mùi giấy mới của bản đồ hòa quyện với mùi mực và gỗ cũ của bàn, tạo nên một không khí đặc trưng của chiến trường sau trận chiến. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách khô khốc, cùng tiếng hít thở nhẹ nhàng của mọi người tạo nên một nhịp điệu trầm lắng, khác hẳn với sự ồn ào của trận mạc.

"Tình hình các vùng đất mới thế nào?" Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ổn, không một chút biểu cảm thừa thãi, nhưng ẩn chứa một sự dứt khoát không thể lay chuyển. Anh đưa tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi từng là thành trì của Thẩm Đại Nhân. "Bắt đầu từ đó."

Trần Nhị Cẩu lập tức tiến lên, đặt chồng báo cáo xuống bàn. "Bẩm Đại ca, sau khi Thẩm Đại Nhân bị diệt, tàn quân của hắn đã tan rã hoàn toàn. Đội quân của Nhị Cẩu đã truy quét được hơn một nửa số tàn binh lẩn trốn trong rừng núi và các thôn làng lân cận. Hầu hết đã bị bắt làm tù binh, số ít kháng cự đã bị tiêu diệt. Chúng ta cũng thu giữ được một số lượng lớn vũ khí và lương thảo từ các kho tàng của chúng." Hắn nói, giọng còn pha chút sự phấn khích của một người vừa hoàn thành nhiệm vụ khó khăn, nhưng cũng không quên giữ thái độ cung kính. "Tuy nhiên, vẫn còn một vài ổ nhỏ, chủ yếu là các toán cướp cũ lợi dụng thời cơ để hoành hành, nhưng chúng không còn gây ra mối đe dọa lớn nữa. Chắc chắn trong vài ngày tới sẽ dẹp yên hoàn toàn."

Lâm Dịch gật đầu, mắt không rời khỏi bản đồ. "Tốt. Nhưng không được lơ là. Cướp bóc luôn là mầm mống của loạn lạc. Đảm bảo khu vực đó được bình ổn hoàn toàn, không để một toán cướp nào còn sót lại. Binh trưởng Triệu, ta giao thêm cho ngươi một ngàn quân, phối hợp với Nhị Cẩu, trong vòng nửa tháng phải hoàn thành nhiệm vụ này."

Binh trưởng Triệu lập tức đứng thẳng hơn, giọng nói dứt khoát. "Tuân lệnh Đại nhân! Đ��m bảo không còn bất kỳ mối họa nào tồn tại." Hắn không nói nhiều, chỉ một câu khẳng định ngắn gọn nhưng tràn đầy sức mạnh, thể hiện sự kỷ luật và hiệu quả của một chỉ huy quân sự thực thụ.

"Tiếp theo, tình hình dân chúng ra sao? Lương thực có đủ không? Có dấu hiệu bạo loạn hay chống đối nào không?" Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn, ánh mắt đầy sự quan tâm nhưng cũng chất chứa sự cảnh giác. Anh biết rõ, chiến thắng quân sự chỉ là bước khởi đầu. Ổn định lòng dân mới là thách thức lớn nhất.

Tô Mẫn tiến lên, đặt tập sổ kế toán của mình xuống. Nàng vốn là một người thanh tĩnh, sắc sảo, có tầm nhìn xa trông rộng. "Bẩm Đại nhân, tình hình dân chúng ở các vùng mới chiếm được đang rất bất ổn. Nhiều thôn làng bị tàn phá, ruộng đất bỏ hoang. Lương thực dự trữ của họ đã cạn kiệt do chiến tranh kéo dài và sự bóc lột của Thẩm Đại Nhân. Nhiều người dân đang phải sống trong cảnh đói khổ, bệnh tật hoành hành. Chúng tôi đã cử người đi khảo sát sơ bộ, nhưng cần một cuộc điều tra chi tiết hơn." Nàng dừng m��t chút, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Về lương thực, kho lương hiện tại của chúng ta còn đủ duy trì cho toàn bộ quân lính và dân chúng hiện tại trong khoảng ba tháng. Tuy nhiên, đó chỉ là giải pháp tạm thời. Chúng ta cần có một kế hoạch dài hạn hơn để đảm bảo an ninh lương thực, đặc biệt là khi mùa đông sắp đến."

Lâm Dịch nhíu mày. Ba tháng. Đó là một khoảng thời gian quá ngắn ngủi. Anh đã dự đoán được điều này, nhưng khi nghe con số cụ thể, gánh nặng trong lòng lại tăng thêm một bậc. "Vậy thì, Vương Đại Trụ, ngươi phải chịu trách nhiệm về vấn đề này. Điều động nhân lực, tổ chức các đội khai hoang, phục hồi sản xuất. Ưu tiên những vùng đất màu mỡ, gần nguồn nước. Đồng thời, lập tức tổ chức các đội cứu trợ, phân phát lương thực cho những thôn làng bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Ta cần báo cáo chi tiết về số lượng lương thực hiện có, số lượng dân cần cứu trợ, và kế hoạch phục hồi sản xuất trong vòng ba ngày."

Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, giọng nói to rõ, đầy khí phách. "Đ��i nhân yên tâm! Tôi sẽ lập tức điều động. Đảm bảo không một ai phải chịu đói." Hắn vốn là người chất phác, trung thành, và cực kỳ hiệu quả trong công tác hậu cần. Khuôn mặt vạm vỡ, sạm nắng của hắn hiện lên vẻ quyết tâm.

Bạch Vân Nhi, người vẫn im lặng lắng nghe, lúc này mới lên tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng đầy trọng lượng. "Vấn đề tài chính cũng cần được xem xét kỹ lưỡng, Lâm Dịch. Với tình hình hiện tại, chúng ta không thể chỉ trông chờ vào nguồn thu từ thuế má hay tịch thu tài sản của địch. Cần có những biện pháp kinh tế mới, những kênh giao thương mới để vực dậy nền kinh tế địa phương." Nàng đưa mắt nhìn Tô Mẫn, như một lời động viên ngầm.

Lâm Dịch gật đầu đồng tình. "Vân Nhi nói rất đúng. Tô Mẫn, ngươi cùng Vân Nhi bàn bạc, lập kế hoạch chi tiết về việc này. Ta muốn thấy một kế hoạch tổng thể về phục hồi kinh tế, từ việc ổn định giá cả, khuyến khích giao thương, đến việc xây dựng các công trình công cộng để tạo việc làm cho dân chúng. Đồng thời, cũng cần rà soát lại hệ thống thuế má, tránh tình trạng bóc lột như trước đây." Anh chỉ tay lên bản đồ một lần nữa. "Vùng đất này đã bị bỏ bê quá lâu. Chúng ta không chỉ cần chiến thắng trên chiến trường, mà còn phải chiến thắng lòng dân. Mọi mệnh lệnh ta ban ra đều phải hướng đến mục tiêu đó."

Cuộc họp kéo dài suốt buổi sáng, với vô số vấn đề được đưa ra và giải quyết. Lâm Dịch lắng nghe từng báo cáo, đặt ra những câu hỏi sắc bén, và đưa ra các chỉ thị rõ ràng, rành mạch. Anh không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, từ việc phân bổ quân số đến việc trấn an dân chúng, từ kế hoạch sản xuất lương thực đến việc kiểm soát giá cả. Anh thể hiện khả năng lãnh đạo vượt trội của một người hiện đại, sử dụng tư duy logic và khả năng thích nghi để giải quyết những vấn đề phức tạp của một thế giới cổ đại. Mùi gỗ cũ, giấy và mực vẫn vương vấn trong không khí, như một bằng chứng cho sự lao động không ngừng nghỉ.

Dù bề ngoài anh vẫn điềm tĩnh, quyết đoán, nhưng sâu thẳm bên trong, Lâm Dịch cảm thấy một sự mệt mỏi và nặng n��� không tên. Mỗi quyết định anh đưa ra đều có thể ảnh hưởng đến sinh mạng của hàng ngàn người. Cái giá của quyền lực không hề nhỏ, và anh đang phải gánh vác nó từng ngày. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Anh lại nhớ đến câu nói đó. Và giờ đây, anh có quyền lực để thay đổi một phần sự bất công đó, nhưng anh cũng biết, anh đang đẩy mình sâu hơn vào vòng xoáy mà anh từng muốn tránh xa.

***

Buổi trưa, mặt trời đứng bóng, những tia nắng gay gắt như thiêu đốt mặt đất. Nhiệt độ tăng cao, khiến không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Sau cuộc họp căng thẳng, Lâm Dịch quyết định đích thân thị sát một trấn nhỏ ở vùng biên giới mới chiếm được, nơi được báo cáo là bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi chiến tranh. Cùng đi với anh là Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu.

Họ cưỡi ngựa trên con đường đất gồ ghề, bụi bay mù mịt. Hai bên đường, những cánh đồng lúa khô cằn, cỏ dại mọc um tùm, những ngôi nhà tranh xiêu vẹo, đổ nát, không còn chút dấu vết của sự sống. Mùi khói gỗ ám ảnh và mùi đất khô nóng bốc lên, hòa lẫn với mùi mồ hôi của những người bộ hành ít ỏi. Tiếng vó ngựa dội đều trên mặt đường, xen lẫn tiếng gió rít qua những tán cây khẳng khiu. Cảnh tượng hoang tàn hiện ra trước mắt Lâm Dịch một cách chân thực và tàn khốc hơn bất kỳ báo cáo nào.

Khi đến trấn nhỏ, không khí trở nên nặng nề hơn. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh đã mục nát, tường đất nứt toác. Đường phố vắng tanh, chỉ có vài bóng người tiều tụy lẩn khuất trong những góc khuất. Tiếng trẻ con khóc yếu ớt từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng gà gáy thưa thớt và tiếng động vật xa xăm. Bầu không khí bình yên, mộc mạc của một thôn làng đã biến mất, thay vào đó là sự u ám, sợ hãi và cảnh giác với người lạ. Mùi khói bếp, thức ăn nấu đã bị thay thế bằng mùi ẩm mốc, mùi đất và mùi của sự nghèo đói.

Lâm Dịch xuống ngựa, cảm nhận cái nắng gắt và bụi bẩn bám vào da thịt. Anh quét mắt qua những gương mặt khắc khổ, tiều tụy của dân làng. Họ nhìn anh với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa ngờ vực, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Đôi mắt họ trống rỗng, nhưng khi nhìn thấy quân phục của đội tùy tùng, sự sợ hãi lại hiện rõ hơn. Họ đã quá quen với việc bị quan quân ức hiếp.

"Chúng ta sẽ giúp các ngươi tái thiết," Lâm Dịch cất tiếng, giọng anh vang vọng giữa sự tĩnh lặng đáng sợ của trấn nhỏ. Anh nói chậm rãi, rõ ràng, cố gắng truyền đi sự chân thành trong từng lời nói. "Sẽ có lương thực, sẽ có đất để cày cấy. Các ngươi không cần phải lo sợ nữa."

Một cụ già run rẩy, mái tóc bạc phơ như sương tuyết, từ từ bước ra từ một căn nhà đổ nát. Khuôn mặt cụ đầy nếp nhăn, đôi mắt hõm sâu, chứa đựng quá nhiều nỗi đau và sự mất mát. Cụ nhìn Lâm Dịch với vẻ hoài nghi, giọng nói run run. "Quan gia... liệu có thật không? Chúng ta đã bị lừa dối quá nhiều rồi..." Cụ nói, ánh mắt cụ đầy cảnh giác, như thể Lâm Dịch cũng chỉ là một kẻ giả dối khác trong vô vàn kẻ đã từng hứa hẹn rồi quay lưng.

Lâm Dịch tiến lại gần cụ già, ánh mắt anh đầy sự cảm thông. "Lão trượng, ta biết các ngươi đã phải chịu đựng rất nhiều. Nhưng ta hứa, chúng ta sẽ không giống họ. Chúng ta đến đây để giúp đỡ, không phải để bóc lột. Hãy tin ta." Anh nói, sự kiên định trong giọng nói của anh đủ để xua tan một phần nào đó sự ngờ vực trong lòng cụ già.

Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, khẽ thì thầm vào tai Lâm Dịch, giọng nàng trầm thấp. "Gánh nặng này thật sự rất lớn, Lâm Dịch. Nhìn những cảnh tượng này, ta mới hiểu được sự tàn khốc của chiến tranh." Nàng cảm nhận rõ ràng sự nặng nề trong không khí, sự tuyệt vọng của những con người này. Nàng biết, không chỉ Lâm Dịch mà cả nàng cũng đang gánh vác một phần trách nhiệm to lớn.

Lâm Dịch không đáp lời Bạch Vân Nhi, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt anh quét qua những khuôn mặt khắc khổ của dân làng. Một đứa trẻ nhỏ, gầy gò, mặt mày lấm lem, vì quá đói mà ngất xỉu, ngã lăn ra đất. Lâm Dịch lập tức bước tới, cúi xuống đỡ đứa bé lên. Cái chạm của anh nhẹ nhàng, nhưng anh cảm nhận được sự gầy guộc, yếu ớt của cơ thể nhỏ bé. Anh đưa mắt nhìn Trần Nhị Cẩu, ra hiệu cho hắn. "Ghi lại tất cả những nhu cầu cấp bách của nơi này. Lương thực, thuốc men, quần áo. Cử người ở lại để đảm bảo an ninh và phân phát cứu trợ."

Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn rút sổ ghi chép và bút, bắt đầu ghi lại từng yêu cầu, từng vấn đề mà Lâm Dịch chỉ ra. Hắn nhìn đứa bé trong vòng tay Lâm Dịch, rồi lại nhìn những người dân đói khổ xung quanh, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả. Hắn vốn là người hơi bốc đồng, nhưng những cảnh tượng này đã làm hắn chín chắn hơn rất nhiều. Hắn hiểu, Đại ca không chỉ muốn chiến thắng, mà còn muốn mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho những con người này.

Lâm Dịch đưa đứa bé cho một người phụ nữ gần đó, ánh mắt anh vẫn đầy ưu tư. Anh không thể thay đổi quá khứ, nhưng anh có thể thay đổi tương lai. Đó là một gánh nặng khổng lồ, nhưng anh không thể lùi bước. *Để sinh tồn, mình phải mạnh mẽ hơn bất cứ ai.* Câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí anh, không chỉ là để bảo vệ bản thân, mà còn để bảo vệ những con người yếu ớt này. Anh không mơ ước trở thành anh hùng, nhưng anh đã vô tình bị đẩy vào vị trí đó.

Chuyến thị sát này đã giúp Lâm Dịch nhận ra rõ ràng hơn những thách thức khổng lồ mà anh phải đối mặt. Không chỉ là tàn dư quân sự, mà còn là sự tàn phá về kinh tế, xã hội, và lòng tin của người dân. Sự tan rã của Đại Hạ Vương Triều đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết qua những cảnh tượng này, báo hiệu một kỷ nguyên hỗn loạn sắp tới, nơi các thế lực cát cứ sẽ nổi lên và tranh giành quyền lực một cách khốc liệt. Lâm Dịch đã lún sâu vào vai trò lãnh đạo, và anh biết, sẽ không thể dễ dàng rút lui khỏi vòng xoáy này.

***

Đêm khuya, gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt. Ánh trăng bạc yếu ớt rải xuống căn phòng, tạo nên những mảng sáng tối mờ ảo. Sau một ngày dài làm việc không ngừng nghỉ, với vô số cuộc họp, thị sát và ban hành mệnh lệnh, sự mệt mỏi đã thấm vào từng thớ thịt của Lâm Dịch. Anh ngồi một mình trong phòng, trước chiếc bàn chất đầy những báo cáo và bản đồ, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra khoảng không vô định bên ngoài cửa sổ. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch của căn phòng. Mùi giấy cũ, mực và gỗ vẫn vương vấn, là bằng chứng cho những giờ phút lao động miệt mài.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự im lặng. "Vào đi," Lâm Dịch nói, giọng anh hơi khàn.

Bạch Vân Nhi bước vào, trên tay nàng là một tách trà nóng nghi ngút khói. Hơi ấm từ tách trà tỏa ra, xua đi phần nào cái lạnh của đêm. Nàng đặt tách trà xuống bàn trước mặt Lâm Dịch, ánh mắt dịu dàng nhìn anh. "Anh vẫn còn thức ư? Trà nóng đây, uống một chút cho ấm người." Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối diện, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát.

Lâm Dịch đưa tay ôm lấy tách trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay, xua đi cái lạnh giá của đêm khuya. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị trà đắng chát nhưng ấm nóng, giúp anh tỉnh táo hơn đôi chút. "Cảm ơn nàng, Vân Nhi." Anh khẽ thở dài, tiếng thở dài nặng nề hòa vào màn đêm. "Chiến thắng này... nó chỉ mở ra nhiều cánh cửa khác, Vân Nhi. Càng đi sâu, ta càng thấy thế giới này phức tạp hơn ta nghĩ. Càng có quyền lực, ta lại càng cảm thấy mình đang bị ràng buộc bởi nó."

Bạch Vân Nhi nhìn anh, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Nàng đã chứng kiến sự thay đổi trong Lâm Dịch, từ một thiếu niên đầy lo toan cho cuộc sống, đến một người lãnh đạo gánh vác trọng trách lớn lao. "Anh có hối hận không?" Nàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chất chứa sự quan tâm sâu sắc. "Hối hận vì đã bước vào con đường này, vì đã gánh vác những gánh nặng này?"

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh như những bí ẩn chưa được giải đáp. "Không. Không hối hận. Bởi vì nếu không làm, ta không biết bao nhiêu người dân sẽ phải chịu khổ, bao nhiêu gia đình sẽ tan nát. Nhưng ta tự hỏi, liệu có giới hạn nào cho con đường này không? Liệu ta có đang dần trở thành một kẻ giống như Thẩm Đại Nhân, bị tha hóa bởi chính quyền lực mà ta đã tạo ra?" Anh đưa tay khẽ vuốt nhẹ Cổ Ngọc Phù ẩn dưới lớp áo. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sức sống lan tỏa, khiến Cổ Ngọc Phù phát ra một ánh sáng mờ nhạt, xanh lục huyền ảo trong bóng tối.

Ánh sáng đó, dù yếu ớt, lại như một lời nhắc nhở, một sợi dây vô hình kéo anh trở lại với thực tại, với những bí ẩn mà anh chưa thể hiểu hết. Lời của Lão Tăng Viên Giác về 'linh khí mỏng manh' lại vang vọng trong đầu anh, rõ ràng hơn bao giờ hết. *Nó không chỉ là một vật phẩm bí ẩn, mà còn là một sợi dây liên kết mình với thế giới tu hành, với những bí mật mà mình chưa thể hiểu hết.* Anh đã đi quá xa, đã chạm đến những thứ mà Lão Tăng Viên Giác gọi là 'cấm kỵ'. Cổ Ngọc Phù phản ứng trong tay anh, như một lời khẳng định về sự tồn tại của một thế giới khác, một thế giới mà anh đang tiến gần hơn bao giờ hết.

"Em hiểu cảm giác của anh," Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng trầm tĩnh. "Quyền lực là một con dao hai lưỡi. Nhưng em tin, anh sẽ không bao giờ trở thành kẻ như Thẩm Đại Nhân. Anh có một trái tim khác, một lý tưởng khác. Anh không tranh giành vì bản thân, mà vì những người anh trân trọng." Nàng chạm nhẹ vào vai anh, một cử chỉ an ủi ấm áp.

Lâm Dịch quay đầu nhìn Bạch Vân Nhi, ��nh mắt anh lộ rõ sự mệt mỏi nhưng cũng đầy sự tin tưởng. "Có lẽ vậy. Nhưng... cái giá phải trả là gì? Liệu ta có thể giữ được 'bình an nội tại' mà Lão Tăng Viên Giác nói đến, khi mà mình ngày càng lún sâu vào vòng xoáy này?" Anh biết, Đại Hạ Vương Triều đang trên đà sụp đổ không thể tránh khỏi. Sự trỗi dậy của các thế lực cát cứ và cướp bóc mới chỉ là khởi đầu. Anh sẽ phải đối mặt với nhiều cuộc chiến hơn, nhiều âm mưu hơn. Và điều đó sẽ đẩy anh vào những lựa chọn lớn nhất của cuộc đời: tiếp tục tranh bá thiên hạ, hay rút lui về với cuộc sống bình yên mà anh hằng khao khát?

Anh siết chặt nắm tay, rồi lại buông lỏng. Dù có trăn trở, có hoài nghi, anh cũng không thể dừng lại. Trách nhiệm của anh, không chỉ với bản thân mà còn với hàng ngàn người dân đã đặt niềm tin vào anh, không cho phép anh gục ngã. *Để sinh tồn, mình phải mạnh mẽ hơn bất cứ ai.*

Ánh sáng mờ nhạt từ Cổ Ngọc Phù vẫn tiếp tục lấp lánh, như một ngôi sao nhỏ trong bóng đêm. Nó như một lời khẳng định về sự tồn tại của một thế giới khác, một thế giới mà Lâm Dịch đang dần chạm tới, dù anh có muốn hay không. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, liệu anh có thể tìm thấy cuộc sống bình dị mà anh hằng khao khát hay không. Nhưng hiện tại, anh biết mình phải làm gì. Đứng vững, chiến đấu, và không ngừng thích nghi. Đó là con đường duy nhất. Dù cho 'bình an nội tại' có là một giấc mơ xa vời, anh vẫn phải tiếp tục, để bảo vệ những gì anh trân trọng, và để tìm ra ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình trong cái thế giới loạn lạc này.

Anh nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao vẫn lấp lánh, ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai, nhưng Lâm Dịch biết mình không đơn độc. Bên cạnh anh là những người bạn, những người đồng đội tin cậy, và trên hết, là những con người đang đặt niềm tin vào anh. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free