Lạc thế chi nhân - Chương 859: Thiên Lôi Giáng Thế: Tình Thế Đảo Ngược
Bình minh nhuộm đỏ chân trời, nhưng những tia nắng yếu ớt không đủ để xua tan đi cái lạnh lẽo và mùi chết chóc còn vương vấn trên chiến trường. Vùng đất của Lâm Dịch, nơi vừa trải qua một đêm kinh hoàng, giờ đây chìm trong sự im lặng nặng nề, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng rên rỉ yếu ớt của thương binh hay tiếng cộc cạch của giáp trụ khi binh lính mệt mỏi di chuyển. Khói vẫn bốc lên từ những hố lửa còn âm ỉ, hòa quyện với mùi máu tanh, mùi thuốc súng và cả mùi hôi nồng của những xác chết Huyết Binh cháy dở. Bầu không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng, mệt mỏi và một nỗi lo lắng vô hình.
Lâm Dịch đứng giữa đống đổ nát của tuyến phòng thủ tạm bợ, thân hình gầy gò của anh dường như càng thêm xanh xao dưới ánh sáng ban mai. Khuôn mặt anh lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ được vẻ sắc bén, quét một lượt qua khung cảnh tan hoang. Anh cảm thấy một sự kiệt sức ghê gớm đang đè nặng lên từng thớ thịt, từng khớp xương, nhưng tâm trí anh lại không ngừng vận động, phân tích và đánh giá. Cổ Ngọc Phù trong tay anh đã hoàn toàn trở lại vẻ lạnh lẽo, vô tri, ánh sáng xanh nhạt đã tắt hẳn, như thể nó chưa từng bừng sáng rực rỡ chỉ vài canh giờ trước. Anh siết chặt miếng ngọc vào lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền qua lớp vải thô, một cảm giác đối lập hoàn toàn với sự ấm áp kỳ lạ mà nó từng tỏa ra.
“Thiên Quân Đại Nhân,” Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi nhưng giờ đây cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi, bước đến, giọng nói khàn đặc. Ông ta đưa tay lau vội vết máu khô trên thái dương. “Tổn thất… khá nặng. Khoảng ba thành binh sĩ thương vong, trong đó hơn một thành đã tử trận. Hầu hết là do bị tấn công bất ngờ bởi đợt đầu của Huyết Binh, trước khi chúng ta kịp định thần và sử dụng hỏa công.”
Lâm Dịch gật đầu chậm rãi, ánh mắt anh dừng lại trên những người lính đang khiêng xác đồng đội, hoặc chật vật băng bó vết thương cho nhau. Anh hiểu rõ cái giá phải trả cho chiến thắng này. Không có chiến thắng nào là miễn phí, và trong cuộc chiến sinh tồn, cái giá ấy đôi khi là mạng sống. “Củng cố phòng tuyến ngay lập tức,” anh ra lệnh, giọng nói trầm ổn, đầy uy quyền, dù chứa đựng sự mệt mỏi cố hữu. “Dù là tạm thời cũng phải củng cố. Ta cảm thấy mọi chuyện chưa kết thúc.”
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem tro bụi nhưng đôi mắt vẫn còn sự kiên trung, bước tới, thanh trường đao trên tay hắn vẫn còn dính vết máu đen tanh. “Đại ca, huynh đệ đã quá mệt mỏi rồi. Liệu còn kẻ địch nào nữa không?” Giọng hắn mang theo sự mệt mỏi tột độ, nhưng vẫn không giấu được sự trung thành tuyệt đối. Hắn vừa trải qua một đêm chiến đấu như địa ngục, chứng kiến cảnh đồng đội bị xé xác, bị biến đổi thành quái vật, rồi lại cùng nhau thiêu đốt những con quái vật đó. Sự sợ hãi ban đầu đã bị thay thế bằng một sự kiệt sức đến tê dại.
Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, khẽ thở dài. Anh biết, những người lính này đã chiến đấu vượt quá giới hạn của bản thân. Nhưng kinh nghiệm sống sót trong thế giới này đã dạy anh rằng, sự cảnh giác không bao giờ là thừa. “Mệt mỏi là điều không tránh khỏi,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh hướng về phía vực sâu nơi sương đen từng bao trùm. “Nhưng chúng ta không có quyền yếu đuối. Thẩm Đại Nhân… hắn không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn đã sử dụng loại bí thuật quỷ dị này, chắc chắn có điều gì đó đứng sau chống lưng. Hơn nữa, việc Cổ Ngọc Phù bỗng nhiên bừng sáng, rồi lại mờ đi… mọi thứ đều quá bất thường.”
Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả nhưng giờ đây cũng lộ rõ vẻ tiều tụy, bước đến bên cạnh Lâm Dịch. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng vẫn sáng rõ, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ sự bùng phát của sương đen đến khoảnh khắc Cổ Ngọc Phù phản ứng, và cả chiến thuật hỏa công độc đáo của Lâm Dịch. “Lâm Dịch nói đúng,” nàng khẽ nói, giọng nói vẫn giữ được vẻ ôn hòa nhưng đầy kiên quyết. “Loại bí thuật này không phải thứ mà một phàm nhân có thể nắm giữ. Kẻ đứng sau Thẩm Đại Nhân có thể còn mạnh hơn nhiều, và chúng ta mới chỉ chạm trán một phần nhỏ sức mạnh của hắn.” Nàng đưa mắt nhìn về phía Lâm Dịch, ánh mắt đầy suy tư. “Cổ Ngọc Phù… nó đã cứu chúng ta. Nhưng nó là gì? Và tại sao nó lại nằm trong tay ngươi?”
Lâm Dịch lắc đầu, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía chân trời. “Ta cũng không biết. Ta chỉ biết nó đã phản ứng với sương đen, và nó dường như có mối liên hệ nào đó với những thứ siêu nhiên này.” Anh nhớ lại khoảnh khắc Cổ Ngọc Phù bừng sáng, những hình ảnh và cảm giác mơ hồ lướt qua tâm trí anh, khiến anh có thể nhận ra điểm yếu của sương đen. Đó không phải là một sự suy luận logic thông thường, mà là một cảm nhận, một "linh cảm" được dẫn dắt bởi Cổ Ngọc Phù. Kiến thức hiện đại của anh cho phép anh phân tích bản chất vật lý của hỏa công và hiệu quả của nó, nhưng không thể giải thích được nguồn gốc của sương đen hay sự tác động của Cổ Ngọc Phù. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” anh lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc. “Nhưng trong trường hợp này, tri thức của ta dường như vẫn còn quá hạn hẹp.”
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây bước đi có phần loạng choạng vì mệt mỏi, tiến đến. Thanh đại đao trên vai anh ta vẫn còn vương máu khô, và khuôn mặt chất phác của anh ta đầy vẻ bối rối. “Đại ca, ta thấy mình như đang nằm mơ vậy. Những con quái vật đó… chúng không phải là người. Nhưng rồi chúng lại cháy như những con quỷ bằng xương bằng thịt.” Anh ta gãi đầu, cố gắng hiểu. “Thế giới này… nó thật sự có những thứ như vậy sao?”
“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm lắng. “Và nó ẩn chứa nhiều điều mà chúng ta chưa thể hiểu được. Nhưng nhiệm vụ của chúng ta hiện tại là sống sót, và bảo vệ những gì chúng ta đang có. Củng cố phòng tuyến, chăm sóc thương binh. Dọn dẹp chiến trường và chuẩn bị cho một cuộc tấn công mới.” Anh quay sang Binh trưởng Triệu. “Ông Triệu, ưu tiên hàng đầu là phòng thủ. Đừng để bất kỳ kẻ nào lọt qua. Cứ mỗi canh giờ, tăng cường thêm một đội tuần tra khu vực vực sâu. Ta muốn biết bất cứ động tĩnh nhỏ nào từ phía đó.”
Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt đầy kiên định. “Rõ, Thiên Quân Đại Nhân.” Ông ta quay lưng đi, bắt đầu truyền đạt mệnh lệnh cho các sĩ quan dưới quyền. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cũng nhanh chóng hòa vào dòng người mệt mỏi, giúp đỡ việc di chuyển đá, gỗ để sửa chữa các chướng ngại vật bị phá hủy.
Lâm Dịch đứng đó, nhìn theo bóng lưng của họ. Trong lòng anh, một sự bất an lớn dần. Anh đã từng đối mặt với nhiều kẻ thù, từ những thổ phỉ hung tợn đến quan lại tham lam, từ thế gia cường hào đến giang hồ hiểm ác. Anh đã dùng trí tuệ, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để chiến thắng. Nhưng lần này thì khác. Lần này, anh đang đối mặt với một thứ mà khoa học hiện đại của anh không thể giải thích, một thứ đã vượt qua ranh giới của vật chất và logic thông thường. Sương đen, Huyết Binh, và cả Cổ Ngọc Phù… tất cả đều chỉ ra một thế giới ẩn giấu, một thế giới mà anh chưa hề biết đến, nhưng giờ đây lại đang trực tiếp đe dọa sự sống còn của anh và những người anh yêu quý.
Anh chợt nhớ đến lời của Lão Tăng Viên Giác, về "linh khí mỏng manh" của thế giới, về những điều vượt xa tầm hiểu biết của phàm nhân. Phải chăng, đây chính là sự khởi đầu của việc những bí ẩn đó dần được hé lộ? Anh siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay thêm một lần nữa, cảm giác lạnh lẽo của nó như một lời nhắc nhở về một thực tại mới, một cuộc chiến sinh tồn ở một cấp độ hoàn toàn khác. Anh biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ vừa mới bắt đầu.
Không khí vẫn đặc quánh mùi khói và máu tanh, nhưng không còn là khói lửa chiến tranh mà là tàn dư của nó. Những người lính, dù kiệt sức, vẫn nỗ lực củng cố phòng tuyến. Tiếng búa gõ lách cách vào gỗ, tiếng đá va vào nhau, xen lẫn tiếng ho khan của những người bị nhiễm khói. Mùi thuốc men từ khu vực thương binh trở nên nồng nặc hơn. Trên bầu trời, mặt trời đã lên cao, nhưng những đám mây xám xịt vẫn còn lơ lửng, như một dự báo không lành về những gì sắp tới. Lâm Dịch ngước nhìn lên, một cảm giác nặng trĩu đè lên lồng ngực. Anh biết, trực giác của anh hiếm khi sai. Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy.
Và quả nhiên, trực giác của Lâm Dịch đã đúng một cách nghiệt ngã.
***
Chỉ vài canh giờ sau, khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, chiếu những tia nắng gay gắt xuống chiến trường, một làn sóng tử vong mới lại ập đến, xé toạc sự yên bình giả tạo. Lần này, không phải là tiếng gào thét của Huyết Binh hay mùi máu tanh nồng nặc. Mà là một màn sương đen kịt, dày đặc hơn gấp bội phần so với trước đó, bỗng nhiên cuộn trào lên từ vực sâu, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Nó di chuyển nhanh như một cơn bão dữ dội, mang theo một luồng khí lạnh lẽo thấu xương và mùi lưu huỳnh nồng nặc, như thể cánh cửa địa ngục vừa được mở toang.
“Thiên Quân Đại Nhân, không ổn rồi!” Binh trưởng Triệu gầm lên, giọng ông ta tràn đầy sự hốt hoảng khi nhìn thấy màn sương đen kinh hoàng đang nuốt chửng những chướng ngại vật mà họ vừa vất vả dựng lên. “Sức mạnh của chúng vượt xa trước đây!”
Quả thật, màn sương đen lần này không chỉ đơn thuần là che phủ tầm nhìn. Nó mang theo một sức mạnh áp bức vô hình, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó thở. Những người lính đứng gần biên giới sương đen bắt đầu ho sặc sụa, cảm thấy ngực mình bị bóp nghẹt, như thể linh hồn đang bị hút cạn. Những con Huyết Binh lao ra từ trong màn sương, nhưng chúng không còn là những sinh vật gớm ghiếc, loạng choạng như trước. Giờ đây, chúng đã biến đổi hoàn toàn. Lớp da thịt chúng trở nên dày đặc hơn, cứng rắn như đá tảng, và những vết thương cũ dường như đã lành lại một cách kỳ lạ. Đôi mắt chúng đỏ rực như máu, phát ra ánh sáng quỷ dị trong màn sương mù, và móng vuốt, răng nanh của chúng sắc bén hơn nhiều, lấp lánh sự chết chóc. Chúng di chuyển nhanh nhẹn, hung tợn hơn, gầm gừ những tiếng rít chói tai, mang theo một sự điên loạn và khát máu tột độ.
Lâm Dịch đứng trên đài chỉ huy tạm thời, đôi mắt anh nheo lại, cố gắng xuyên qua màn sương đen dày đặc. Anh cảm nhận rõ ràng sự khác biệt trong năng lượng của đợt tấn công này. Nếu đợt trước chỉ là một sự bùng phát ngẫu nhiên của bí thuật, thì lần này, nó giống như một màn trình diễn sức mạnh được kiểm soát hoàn toàn, được khuếch đại lên một tầm cao mới. Anh cảm thấy Cổ Ngọc Phù trong ngực mình bắt đầu rung lên yếu ớt, một sự rung động quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một cảm giác bất lực.
“Thẩm Đại Nhân… ngươi đã điên rồi sao?” Lâm Dịch thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một cơn tức giận lạnh lẽo. Hắn biết Thẩm Đại Nhân là kẻ tàn nhẫn, nhưng sử dụng sức mạnh hắc ám đến mức này, biến con người thành những quái vật ghê tởm, chỉ để thỏa mãn dục vọng quyền lực của mình… đó là sự điên rồ tột độ.
“Đại ca! Chúng quá mạnh!” Trần Nhị Cẩu gầm lên, hắn đang cố gắng dùng trường đao của mình để chặn đứng một con Huyết Binh đang lao tới. Nhưng thanh đao của hắn, vốn sắc bén như chém bùn, giờ đây chỉ để lại một vết xước nông trên lớp da dày đặc của quái vật. Huyết Binh đó gầm lên, vung móng vuốt sắc nhọn về phía hắn. Hắn vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị móng vuốt sượt qua vai, máu tươi bắt đầu rịn ra.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cố gắng chống đỡ một con Huyết Binh khác. Thanh đại đao của anh ta bổ xuống một cách mạnh mẽ, nhưng chỉ làm con quái vật lảo đảo chứ không thể hạ gục nó. “Đại nhân, chúng không còn sợ lửa nữa!” Anh ta gào lên trong tuyệt vọng.
Quả thật, chiến thuật hỏa công từng hiệu quả giờ đây dường như không còn tác dụng. Sương đen bao phủ Huyết Binh quá dày đặc, và bản thân chúng cũng trở nên kháng cự tốt hơn với ngọn lửa. Những ngọn lửa nhỏ mà quân Lâm Dịch phóng ra chỉ bùng cháy một cách yếu ớt trong màn sương đen, rồi nhanh chóng tắt lụi, không gây ra bất kỳ tác hại đáng kể nào cho lũ quái vật. Cục diện chiến trường nhanh chóng chuyển từ giằng co sang một cuộc thảm sát đơn phương. Quân Lâm Dịch, dù cố gắng chiến đấu trong tuyệt vọng, vẫn bị đẩy lùi một cách không thể chống cự. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng gầm gừ của Huyết Binh hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.
Từ một nơi ẩn nấp xa, Thẩm Đại Nhân, khuôn mặt gầy gò với chòm râu bạc phơ, đang cười một cách điên dại. Ánh mắt ông ta đỏ ngầu, và bàn tay ông ta liên tục kết những ấn chú kỳ lạ, mỗi lần như vậy, màn sương đen trên chiến trường lại càng dày đặc hơn, và sức mạnh của Huyết Binh lại càng tăng lên. “Lâm Dịch! Ngươi tưởng có thể chống lại thiên uy sao?” Ông ta gào lên, giọng nói khàn đặc vì hưng phấn. “Tất cả những gì ngươi xây dựng sẽ bị hủy diệt! Ngươi sẽ chứng kiến tất cả những kẻ ngươi bảo vệ bị nghiền nát dưới chân ta!” Sự điên cuồng của quyền lực và bí thuật hắc ám đã hoàn toàn nuốt chửng lý trí của ông ta.
Lâm Dịch cắn chặt răng. Anh biết, với tình hình hiện tại, họ không thể cầm cự được bao lâu. Quân lính đã kiệt sức, và kẻ địch thì ngày càng trở nên mạnh hơn, không còn sợ hãi. Anh đã thử mọi chiến thuật, mọi phương pháp mà anh có thể nghĩ ra, nhưng dường như tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh siêu nhiên này. Đây không còn là một trận chiến giữa con người với con người, mà là một cuộc đối đầu giữa phàm nhân và một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết của họ. Anh nhìn Cổ Ngọc Phù trong tay, nó vẫn rung lên yếu ớt, như đang muốn truyền đạt điều gì đó, nhưng anh không thể giải mã được.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh Lâm Dịch, gương mặt nàng trắng bệch vì sợ hãi, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi chiến trường. “Chúng ta phải rút lui, Lâm Dịch!” Nàng khẽ nói, giọng nói run rẩy. “Không thể chống cự thêm được nữa!”
Lâm Dịch không đáp. Anh biết Bạch Vân Nhi nói đúng. Nhưng rút lui đồng nghĩa với việc từ bỏ tất cả, từ bỏ những người lính đã hy sinh, từ bỏ những người dân đang trông chờ vào anh. Anh đã hứa sẽ bảo vệ họ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, sống sót cũng cần một mục đích. Và mục đích của anh là bảo vệ những người anh trân trọng.
Tiếng gầm rú của Huyết Binh, tiếng la hét của binh lính, và tiếng vũ khí va chạm càng lúc càng gần. Màn sương đen đã nuốt chửng gần một nửa tuyến phòng thủ. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, Lâm Dịch cảm thấy một luồng năng lượng lạ lùng, tinh khiết và mạnh mẽ, bỗng nhiên bùng lên từ Cổ Ngọc Phù trong tay anh. Nó không phải là ánh sáng xanh nhạt như trước, mà là một luồng sáng trắng bạc, chói lòa, như một ngôi sao đang bừng cháy. Luồng năng lượng này xoa dịu đi cơn đau trong người anh, và đồng thời, một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong tâm trí anh, như thể có một cánh cửa nào đó vừa được mở ra, hé lộ một phần nhỏ của vũ trụ mà anh chưa từng biết đến.
Anh ngước nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đen đang vần vũ, và anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một linh cảm không thể giải thích. Anh không biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng anh biết rằng, vào khoảnh khắc này, anh không thể làm gì khác ngoài việc tin vào trực giác của mình, và vào sức mạnh bí ẩn của Cổ Ngọc Phù.
Những con Huyết Binh đã tràn lên đến tuyến phòng thủ cuối cùng. Cái chết đang đến gần.
***
Đúng vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi những con Huyết Binh mạnh mẽ nhất đã tràn qua tuyến phòng thủ cuối cùng, và tiếng gầm rú của chúng vang vọng khắp chiến trường, báo hiệu một sự diệt vong không thể tránh khỏi, thì một hiện tượng kinh thiên động địa bỗng nhiên xảy ra.
Từ trên cao, nơi những đám mây đen đang vần vũ che khuất ánh mặt trời, một luồng sáng trắng bạc chói lòa, mãnh liệt hơn cả nghìn tia sét gộp lại, đột ngột xé toạc bầu trời. Không phải là ánh sáng đơn thuần, mà là một cột năng lượng khổng lồ, mang theo một sức mạnh không thể diễn tả, lao thẳng xuống trung tâm màn sương đen đang bao phủ chiến trường.
“Đây… đây là cái gì vậy?” Trần Nhị Cẩu thốt lên, đôi mắt hắn trợn tròn vì kinh ngạc, hoàn toàn quên đi sự sợ hãi và mệt mỏi. Hắn vừa vung đao chém đổ một con Huyết Binh, nhưng khi luồng sáng đó giáng xuống, hắn lập tức buông vũ khí, đứng sững sờ.
“Trời… trời phạt sao?” Vương Đại Trụ lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, khuôn mặt chất phác của anh ta giờ đây trắng bệch như tờ giấy. Anh ta cũng buông thanh đại đao xuống đất, quỳ sụp. Tiếng nổ điếc tai theo sau cột sáng đó khiến đất đá rung chuyển dữ dội, như thể cả thế giới đang bị xé toạc. Một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa khắp nơi, hất văng mọi thứ trên đường đi, kể cả những con Huyết Binh đang hung hăng tấn công.
Lâm Dịch, mặc dù đứng trên đài chỉ huy cao hơn, cũng cảm thấy một lực đẩy mạnh mẽ hất anh lùi lại vài bước. Anh cố gắng giữ vững thăng bằng, đôi mắt không rời khỏi cột sáng kinh hoàng đó. Anh không thể giải thích được hiện tượng này bằng bất kỳ kiến thức khoa học nào anh có. Đây không phải là sấm sét thông thường. Đây là một thứ gì đó hoàn toàn khác, một sức mạnh siêu nhiên thuần túy, vượt xa mọi giới hạn của tự nhiên mà anh từng biết.
Ngay lập tức, anh cảm thấy Cổ Ngọc Phù trong tay mình nóng ran lên, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể anh. Ánh sáng lập lòe từ nó trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn là màu xanh nhạt mà là một ánh sáng trắng thuần khiết, như đang cộng hưởng với cột sáng từ trên trời giáng xuống. Nó rung động dữ dội trong lòng bàn tay anh, như một trái tim đang đập mạnh, như thể nó là một phần của hiện tượng kỳ lạ này, hoặc đang phản ứng với nguồn năng lượng khổng lồ kia.
Khi cột sáng tan đi, để lại một hố sâu khổng lồ cháy đen trên mặt đất, một sự im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ chiến trường. Màn sương đen dày đặc đã biến mất hoàn toàn, không còn một dấu vết. Những con Huyết Binh còn sót lại, những kẻ may mắn không bị cột sáng trực tiếp đánh trúng, giờ đây nằm la liệt trên mặt đất, cơ thể chúng co quắp, biến dạng, hoàn toàn mất đi sức sống. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trong không khí đã biến mất, thay vào đó là một mùi ozon nồng nặc, tươi mới một cách kỳ lạ, giống như mùi không khí sau một trận mưa giông lớn.
Bầu trời quang đãng trở lại, ánh nắng chói chang chiếu rọi xuống chiến trường, nhưng không ai cảm thấy ấm áp. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến từ nỗi kinh hoàng tột độ. Tất cả binh sĩ của Lâm Dịch, và cả những kẻ sống sót của Thẩm Đại Nhân, đều đứng chết lặng, buông thõng v�� khí, đôi mắt mở to nhìn về phía hố sâu cháy đen, rồi ngước lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.
Thẩm Đại Nhân, từ nơi ẩn nấp của mình, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Khuôn mặt gầy gò của ông ta giờ đây trắng bệch như tử thi, chòm râu bạc phơ run rẩy. Đôi mắt đỏ ngầu ban nãy giờ chỉ còn lại sự trống rỗng và kinh hoàng. Ông ta lảo đảo lùi lại, rồi ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn mất hết sức lực. “Không thể nào… không thể nào…” ông ta lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt như một tiếng rên rỉ. Mọi quyền năng, mọi bí thuật mà ông ta đã dựa vào, đã bị xóa sổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Lâm Dịch nhìn Thẩm Đại Nhân, khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng nội tâm anh đang dậy sóng. “Không phải trời phạt… đây là sức mạnh của thế giới đó…” Anh thì thầm, ý nghĩ này bỗng nhiên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghi ngờ về sự tồn tại của thế giới tu hành, về những năng lực siêu nhiên. Nhưng giờ đây, anh đã tận mắt chứng kiến. Cái gọi là “linh khí mỏng manh” mà Lão Tăng Viên Giác đã nhắc đến, giờ đây không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một thực tại đáng sợ.
Cổ Ngọc Phù trong tay anh vẫn còn hơi ấm, ánh sáng trắng đã mờ dần, nhưng sự rung động vẫn còn đó, như một lời thì thầm, một lời giải thích mà anh chưa thể hiểu. “Cổ Ngọc Phù, ngươi đang nói cho ta biết điều gì?” Anh tự hỏi. Nó có phải là một chìa khóa? Hay một sợi dây liên kết anh với thế giới xa lạ đó?
Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực ập đến, nhưng không phải là sự mệt mỏi thể chất, mà là sự mệt mỏi tinh thần. Kiến thức hiện đại của anh, thứ đã giúp anh sinh tồn và vươn lên trong thế giới cổ đại này, giờ đây dường như trở nên quá nhỏ bé. Mọi quy tắc, mọi định luật vật lý mà anh từng tin tưởng, đều bị phá vỡ bởi một khoảnh khắc can thiệp siêu nhiên. Thế giới này, hóa ra, còn phức tạp hơn nhiều so với những gì anh từng tưởng tượng.
Anh nhìn những người lính của mình, họ vẫn đứng chết lặng, ánh mắt họ phản chiếu sự kinh hãi và bối rối giống như anh. Họ là những phàm nhân, và họ vừa chứng kiến một điều vượt xa tầm hiểu biết của con người. Điều này sẽ thay đổi họ mãi mãi. Nó cũng sẽ thay đổi anh.
Cuộc chiến với Thẩm Đại Nhân, lẽ ra phải là một cuộc đối đầu giữa các thế lực phàm trần, giờ đây đã bị một thế lực thứ ba can thiệp, một thế lực mạnh mẽ đến mức có thể thay đổi hoàn toàn cục diện chỉ bằng một đòn đánh. Điều này có nghĩa là gì? Liệu thế lực đó là đồng minh hay kẻ thù? Và tại sao họ lại can thiệp vào đúng thời điểm này? Liệu họ có liên quan gì đến Cổ Ngọc Phù của anh?
Một cảm giác bất an sâu sắc dấy lên trong lòng Lâm Dịch. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng làm sao để sinh tồn trong một thế giới mà các vị thần, hoặc những kẻ mạnh mẽ như thần, có thể can thiệp bất cứ lúc nào? Anh không phải là một anh hùng mơ mộng, anh chỉ muốn bảo vệ những người anh trân trọng và sống một cuộc đời bình yên. Nhưng có vẻ như, thế giới này không cho phép anh lựa chọn điều đó.
Anh siết chặt Cổ Ngọc Phù một lần nữa. Cảm giác lạnh lẽo của nó giờ đây không còn đáng sợ nữa, mà trở thành một sự nhắc nhở về một thực tại mới, về một cuộc chiến sinh tồn ở một cấp độ hoàn toàn khác. Thẩm Đại Nhân có thể đã bị đánh bại, nhưng mối đe dọa thực sự, mối đe dọa từ thế giới tu hành bí ẩn, chỉ vừa mới lộ diện.
Lâm Dịch ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi chỉ vài phút trước còn là nơi giáng xuống của sự hủy diệt. Anh biết, anh sẽ phải tìm kiếm câu trả lời. Anh sẽ phải tìm Lão Tăng Viên Giác, hoặc bất kỳ ai có thể hé lộ bí ẩn về thế giới này. Cuộc sống bình dị mà anh từng khao khát, có vẻ như, đã trở thành một giấc mơ xa vời. Con đường phía trước, giờ đây, không chỉ dài và đầy chông gai, mà còn ẩn chứa những bí ẩn và sức mạnh mà anh chưa từng dám tưởng tượng. Đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình khám phá và đối mặt với bản chất thực sự của thế giới "Linh khí mỏng manh" này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.