Lạc thế chi nhân - Chương 858: Hỏa Thần Hàng Lâm: Phá Giải Huyết Trận
Nỗi tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt của họ.
"Chúng tôi không chịu nổi nữa rồi!" Một binh sĩ trẻ, khuôn mặt lấm lem nước mắt và máu, hét lên trong tuyệt vọng khi bị hai con Huyết Binh biến đổi dồn vào chân tường. Hắn ta cố gắng vung kiếm, nhưng những đòn đánh của hắn ta quá yếu ớt, không thể xuyên thủng lớp da thịt cứng rắn của chúng.
Cách đó không xa, trong một khu vực được bảo vệ tạm thời bởi vài người lính còn sót lại, Bạch Vân Nhi đang tận tình cứu chữa thương binh. Khuôn mặt cô tái nhợt vì lo lắng tột độ, đôi mắt thông minh thường ngày giờ đây ngấn lệ, nhìn những người lính bị thương với một sự bất lực đau khổ. Cô dùng hết kiến thức y học của mình, dùng hết số thuốc men còn lại, nhưng số lượng người bị thương quá nhiều, những vết thương quá ghê rợn, cô ấy không thể làm gì hơn ngoài việc chứng kiến sự tàn khốc. Mùi máu tươi, khói và thịt cháy ám ảnh khứu giác cô, trộn lẫn với mùi tanh tưởi khó tả từ những kẻ địch đang tiến đến gần. Cô nhìn ra chiến trường, nơi Vương Đại Trụ đang chiến đấu một cách tuyệt vọng, và trái tim cô thắt lại. Cô biết, nếu cứ tiếp tục thế này, tất cả sẽ sụp đổ.
Lâm Dịch, từ đài chỉ huy tạm thời, chứng kiến cảnh tượng đó qua chiếc ống nhòm đã mờ đi bởi khói bụi và sương đen. Anh thấy Vương Đại Trụ gồng mình chống đỡ, thấy những người lính của mình ngã xuống từng người một. Trái tim anh như bị bóp nghẹt. Mọi nỗ lực, mọi sự hy sinh, tất cả đều đang đổ sông đổ biển. Anh cảm thấy một sự tuyệt vọng sâu sắc len lỏi, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo. Liệu anh có thể làm được gì nữa không?
Đúng lúc đó, một con Huyết Binh khổng lồ, cao hơn gấp đôi người bình thường, với cơ thể biến dạng đến mức không còn nhận ra hình hài con người, đột nhiên xuất hiện. Nó lao thẳng vào hàng rào phòng thủ cuối cùng của Vương Đại Trụ, dùng sức mạnh kinh hoàng xé toạc lớp gỗ và đá. Một lỗ hổng lớn được tạo ra, và từ đó, hàng chục con Huyết Binh khác ào ạt xông vào, như những con quỷ thoát ra từ địa ngục. Tiếng la hét kinh hoàng vang lên, đội hình của Vương Đại Trụ hoàn toàn tan vỡ.
Lâm Dịch nhắm chặt mắt, cảm nhận sự rung động dữ dội của Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Nó không chỉ rung, mà còn phát ra một luồng sáng xanh nhạt, yếu ớt nhưng rõ ràng, xuyên qua lớp vải, như một tín hiệu cảnh báo khẩn cấp hoặc một sự thúc giục. Luồng sáng đó không chỉ mang theo sự lạnh lẽo mà còn là một luồng năng lượng kỳ lạ, một sự thôi thúc khó hiểu. Nó không giống bất kỳ phản ứng nào của Cổ Ngọc Phù từ trước tới nay.
Anh mở mắt, ánh mắt anh kiên định nhìn thẳng vào làn sương đen nơi những quái vật vẫn đang điên cuồng tàn phá. Sự kiệt quệ về thể chất và tinh thần đã đạt đến đỉnh điểm. Gánh nặng của việc chứng kiến quân lính hy sinh vô ích, nỗi sợ hãi về việc liệu mọi nỗ lực của anh có đủ để bảo vệ vùng đất và những người anh yêu thương, đang nuốt chửng anh. Anh bắt đầu nghi ngờ về ý nghĩa của cuộc chiến này và khả năng tồn tại của mình trong một thế giới đang sụp đổ. "Bình an nội tại" mà Lão Tăng Viên Giác đã gợi mở, giờ đây chỉ còn là một giấc mơ xa vời, một sự chế giễu tàn nhẫn của số phận.
Sức mạnh của "lời nguyền" hoặc "lực lượng dự bị" của Thẩm Đại Nhân vượt xa mọi dự đoán, gợi ý về một thế lực tu hành hắc ám đứng đằng sau, có thể là một phần của bí ẩn "linh khí mỏng manh" mà anh đã nghe loáng thoáng. Sự rung động dữ dội và ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù cho thấy nó có thể là chìa khóa để đối phó với mối đe dọa siêu nhiên này, hoặc nó đang phản ứng với một loại năng lượng cụ thể mà Lâm Dịch chưa hiểu rõ. Tổn thất nặng nề và sự tuyệt vọng của quân Lâm Dịch sẽ buộc Lâm Dịch phải tìm kiếm những giải pháp cấp bách, có thể là sự can thiệp từ một thế lực bên ngoài, hoặc một sự đột phá cá nhân của anh.
Anh biết, cái giá phải trả cho chiến thắng này, nếu có, sẽ là không thể chấp nhận được. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Anh phải tìm ra một con đường. Anh phải sống sót. Và những người anh yêu thương, họ cũng phải sống sót. Anh siết chặt Cổ Ngọc Phù, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia quyết tâm. Dù có phải trả giá bằng bất cứ thứ gì, anh cũng sẽ không từ bỏ.
***
Đài chỉ huy tạm thời, một cấu trúc gỗ thô sơ được dựng vội vã trên một mô đất cao, rung lên bần bật như thể sắp đổ sụp dưới sức ép của trận chiến đang diễn ra. Đêm khuya, gần sáng, sương đen vẫn bao phủ khắp nơi, dày đặc đến mức chỉ nhìn thấy lờ mờ những bóng hình quái dị đang di chuyển như ác mộng. Kh��ng khí lạnh lẽo, ẩm ướt, cùng với mùi máu tanh nồng nặc và mùi đất ẩm bốc lên, hòa quyện với mùi tanh tưởi khó tả của thứ sương đen bí ẩn, tạo nên một sự ngột ngạt đến khó thở. Tiếng gầm rú ghê rợn của Huyết Binh, tiếng la hét tuyệt vọng của binh sĩ bị xé xác, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, và những tiếng nổ từ xa của hỏa lực đã kiệt quệ, tất cả tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.
Lâm Dịch đứng giữa đài chỉ huy, thân hình gầy gò của anh lung lay trong gió lạnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn không rời khỏi chiến trường đang chìm trong hỗn loạn. Khuôn mặt thanh tú của anh xanh xao vì thiếu ngủ và căng thẳng tột độ, những sợi tóc đen bù xù bám chặt vào trán ướt đẫm mồ hôi. Anh nhìn chằm chằm vào lỗ hổng trên tuyến phòng thủ đang bị xuyên thủng, nơi Vương Đại Trụ và binh lính của anh đang gồng mình chống đỡ trong vô vọng. Từng giây trôi qua, anh cảm thấy một phần linh hồn mình đang bị nghiền nát, bị hút cạn bởi sự tàn khốc và bất lực.
Bất chợt, một luồng sáng chói lóa đột ngột bùng phát từ túi áo anh. Cổ Ngọc Phù, vật phẩm mà anh đã mang theo từ khi xuyên không, không chỉ rung động dữ dội như một trái tim đang đập cuồng loạn, mà còn phát ra một luồng sáng xanh nhạt, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ánh sáng xuyên qua lớp vải thô, rọi thẳng vào màn sương đen dày đặc và những con Huyết Binh đang điên cuồng lao tới. Điều kỳ lạ là, khi ánh sáng đó chạm vào chúng, những con Huyết Binh khựng lại trong giây lát, như thể bị thiêu đốt bởi một thứ gì đó vô hình. Tiếng gầm gừ của chúng trở nên yếu ớt hơn, đầy vẻ đau đớn, và sương đen xung quanh chúng dường như co rút lại một cách bất thường.
Lâm Dịch chộp lấy Cổ Ngọc Phù, cảm nhận sức nóng và sự rung động mạnh mẽ của nó trong lòng bàn tay. Anh nhắm mắt lại trong tích tắc, cố gắng sắp xếp lại những mảnh thông tin rời rạc trong tâm trí. Anh nhớ lại những lời Lão Tăng Viên Giác từng nói về "linh khí mỏng manh" của thế giới này, về những bí thuật tu hành hắc ám đã bị thất truyền, và cả những ký ức mơ hồ về Thẩm Đại Nhân và lời nguyền của hắn. Tất cả những điều đó giờ đây dường như kết nối với phản ứng bất thường của Cổ Ngọc Phù.
"Ánh sáng này... nó không chỉ là tín hiệu. Nó phản ứng với sương đen!" Lâm Dịch thì thầm, giọng anh khàn đặc nhưng đầy sự bừng tỉnh. Một tia hy vọng le lói trong tâm trí anh, xua tan đi phần nào màn sương tuyệt vọng đang bao trùm. "Đây rồi... điểm yếu của chúng! Cái thứ sương đen này không phải là vô tri, nó là nguồn năng lượng của lũ quái vật, là chất xúc tác cho sự biến đổi. Và Cổ Ngọc Phù... nó có thể đối kháng với nó!"
Anh mở bừng mắt, ánh nhìn sắc bén như dao cạo, quét qua những gương mặt kiệt quệ của các binh sĩ cận vệ. Dù cơ thể gần như cạn kiệt, nhưng ý chí của anh lại bùng cháy dữ dội. Trách nhiệm bảo vệ những người xung quanh, bảo vệ mảnh đất mà anh đã đổ bao công sức xây dựng, đã cho anh sức mạnh để đứng vững. Anh không thể gục ngã. Không phải bây giờ.
"Truyền lệnh!" Giọng Lâm Dịch vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ một cách đáng ngạc nhiên giữa tiếng gầm rú và tiếng la hét. "Trần Nhị Cẩu! Vương Đại Trụ! Binh trưởng Triệu! Nghe rõ đây! Tất cả rút lui về tuyến phòng thủ thứ hai, lập tức! Tập trung toàn bộ d���u thô, gỗ khô, cỏ khô, tất cả những gì có thể cháy được, đổ xuống hào nước và khu vực phía trước tuyến phòng thủ. Chúng ta sẽ tạo ra một biển lửa!"
Trần Nhị Cẩu, đứng cạnh Lâm Dịch, đôi mắt vẫn còn sự sợ hãi, nhưng nghe thấy giọng đại ca dứt khoát như vậy, hắn lập tức trấn tĩnh lại. "Dạ, Đại ca! Nhưng... lửa thì có ích gì với chúng chứ? Chúng là quái vật mà!"
Lâm Dịch quay sang nhìn Nhị Cẩu, ánh mắt anh chứa đựng một sự tự tin lạnh lùng. "Không! Lửa không diệt được chúng trực tiếp, nhưng nó sẽ đốt cháy thứ sương đen bao phủ chúng. Thứ sương đen đó... chính là thứ duy trì sự sống và sức mạnh của chúng. Cổ Ngọc Phù đã chỉ cho ta thấy điều đó! Nó... sợ ánh sáng, sợ nhiệt độ cao!" Anh siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, ánh sáng xanh nhạt của nó vẫn đang tỏa ra, như một lời khẳng định. "Đây là điểm yếu của chúng! Phải đốt cháy sương đen! Nhanh lên! Thời gian không còn nhiều!"
Binh trưởng Triệu, khuôn mặt sạm nắng và đầy sẹo, ban đầu có chút do dự. Ông đã chứng kiến đủ những điều kinh hoàng đêm nay, những thứ vượt xa mọi hiểu biết của một người lính trận mạc. Nhưng nhìn thấy ánh sáng kỳ lạ từ vật ngọc trong tay Lâm Dịch và sự kiên quyết trong ánh mắt của vị chỉ huy trẻ tuổi, ông biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài tin tưởng. "Rõ! Thiên Quân Đại Nhân! Lập tức truyền lệnh!"
Vương Đại Trụ, người đang chiến đấu như một con mãnh hổ ở tiền tuyến, đối mặt với sự sụp đổ của phòng tuyến của mình, cũng nhận được mệnh lệnh qua một người lính liên lạc liều chết. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, giọng nói của Lâm Dịch qua làn khói và sương đen đã mang đến cho anh một tia hy vọng mong manh. Anh biết, Lâm Dịch chưa bao giờ đưa ra những mệnh lệnh vô ích. Dù có phải chết, anh cũng sẽ làm theo.
"Lập tức rút lui!" Lâm Dịch hét lên, giọng anh vang vọng khắp đài chỉ huy, dường như xua tan đi phần nào sự hỗn loạn. "Đội hỏa tiễn chuẩn bị! Tập trung toàn bộ hỏa lực vào những khu vực sương đen dày đặc nhất! Sương đen tan, quái vật yếu! Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta!"
Anh không hề có một "bàn tay vàng" nào để hô mưa gọi gió, không có phép thuật để xoay chuyển cục diện. Anh chỉ có tri thức, sự quan sát, và khả năng thích nghi của một người hiện đại trong một thế giới cổ đại đầy tàn khốc. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, "Và tri thức là vũ khí mạnh nhất của ta." Anh sẽ dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ những người anh yêu thương, dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì.
***
Tuyến phòng thủ trung tâm, vốn đã là một mớ hỗn độn của gỗ đổ nát, đá vỡ và xác lính, giờ đây lại càng trở nên điên cuồng hơn dưới những mệnh lệnh dứt khoát của Lâm Dịch. Rạng sáng, dù sương đen vẫn còn lảng vảng dày đặc, nhưng một tia hy vọng mong manh đã nhen nhóm trong lòng những người lính kiệt sức. Âm thanh la hét hỗn loạn của binh sĩ, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng gào thét ghê rợn của Huyết Binh, và tiếng gió rít qua các khe hở của phòng tuyến thủng lỗ chỗ, tất cả hòa vào một bức tranh chiến tranh tàn khốc. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi xác thịt cháy khét, mùi khói và bùn đất trộn lẫn với mùi tanh tưởi của sương đen, tạo nên một sự ngột ngạt đến khó chịu.
Trần Nhị Cẩu, với khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu khô, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, vẫn nhanh nhẹn chạy khắp tuyến phòng thủ. Hắn vung vẩy thanh kiếm cùn, đốc thúc binh lính. "Mau lên! Mau lên! Đào hào! Đổ dầu! Nhanh tay lên! Mệnh lệnh của Đại ca!" Giọng hắn khản đặc nhưng vẫn đầy uy lực. Dù ban đầu có chút nghi ngờ, nhưng sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch đã biến hắn thành một con người khác, kiên cường và quyết đoán.
Binh lính, dù kiệt sức đến mức chỉ muốn buông xuôi, nhưng dưới sự đốc thúc của các chỉ huy và một tia hy vọng mới, họ lại gồng mình lên. Những người lính gầy gò, xanh xao, cắm cúi dùng cuốc xẻng thô sơ để đào những hào sâu dọc theo tuyến phòng thủ. Đất đá bắn tung tóe, mồ hôi trộn lẫn máu và nước mắt rơi lã chã. Phía sau họ, những binh sĩ khác vội vã kéo lê những thùng dầu thô nặng trịch, những bó cỏ khô, củi gỗ, và cả những mảnh vải cũ tẩm dầu.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, giờ đây không còn vẻ tuyệt vọng như trước. Anh ta trực tiếp lao vào giúp sức, dùng sức mạnh kinh người nâng những thân gỗ lớn để chặn tạm những lỗ hổng, đồng thời chỉ huy binh lính đổ dầu xuống những con hào mới đào. Khuôn mặt chất phác của anh ta đầy những vết bẩn, nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia lửa chiến đấu. "Mau! Đổ hết xuống! Không được chừa một giọt nào! Đây là lệnh của Thiên Quân Đại Nhân! Chúng ta sẽ thiêu cháy lũ quái vật này!" Anh ta gầm lên, giọng nói to và rõ ràng, truyền thêm sức mạnh cho những người xung quanh.
Một binh sĩ trẻ, vừa đào hào vừa thở hổn hển, hỏi Trần Nhị Cẩu: "Nhị Cẩu ca, Đại ca nói thứ sương đen này sợ lửa sao? Thật ư?"
Trần Nhị Cẩu lau vội vết máu trên trán, ánh mắt kiên định. "Đại ca nói thì là thật! Đã bao giờ Đại ca nói sai đâu? Cứ làm theo đi! Sống hay chết là ở đây!"
Lâm Dịch, sau khi truyền đạt mệnh lệnh, đã lao xuống tuyến phòng thủ cùng với các binh sĩ. Anh không đứng ở đài chỉ huy xa xôi nữa, mà đích thân giám sát mọi khâu chuẩn bị. Ánh sáng xanh nhạt từ Cổ Ngọc Phù trong tay anh vẫn tỏa ra, mặc dù yếu ớt hơn, nhưng đủ để soi sáng một vòng tròn nhỏ xung quanh anh, xua tan đi phần nào sương đen. Anh quan sát những binh sĩ đang làm việc, lòng anh nặng trĩu. Họ đã chiến đấu không ngừng nghỉ trong nhiều ngày, kiệt sức đến tận cùng, nhưng vẫn tin tưởng và làm theo mệnh lệnh của anh. Anh không thể phụ lòng họ.
"Đổ thêm nữa! Đổ thật nhiều vào!" Lâm Dịch chỉ vào một khu vực sương đen dày đặc trước mặt. "Đảm bảo không còn một khe hở nào! Khi lửa cháy, nó phải là một bức tường lửa không thể vượt qua!"
Binh trưởng Triệu, người đã từng trải qua vô số trận mạc, kinh ngạc trước chiến thuật này. "Thiên Quân Đại Nhân, chúng ta sẽ đốt cháy cả chiến trường sao? Lỡ lửa lan sang quân ta thì sao?" Ông lo lắng hỏi, dù vẫn tuân thủ mệnh lệnh.
Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu, khuôn mặt anh trầm tĩnh. "Chúng ta không có lựa chọn khác, Binh trưởng. Đây không phải một trận chiến thông thường. Kẻ địch của chúng ta không phải con người. Chúng ta phải dùng cách khác. Lửa sẽ là bức tường chắn, là vũ khí, và cũng là ánh sáng dẫn đường cho chúng ta. Hãy chuẩn bị sẵn sàng nước và cát để dập lửa nếu cần thiết, nhưng ưu tiên hàng đầu là tạo ra biển lửa này!"
Những thùng dầu cuối cùng được đổ xuống, những bó đuốc lớn được chuẩn bị sẵn sàng. Hàng trăm mũi tên tẩm dầu đã được tẩm lửa, sẵn sàng bắn ra. Không khí trở nên căng thẳng tột độ, như sợi dây đàn bị kéo căng đến giới hạn. Tiếng gầm rú của Huyết Binh dường như gần hơn, chúng đã nhận ra sự thay đổi trong phòng tuyến và đang tập trung tấn công vào những điểm yếu.
"Đại ca, liệu có được không? Chúng ta không còn nhiều sức!" Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch, giọng hắn ẩn chứa sự lo lắng. Hắn biết binh lính đã chạm đến giới hạn của mình.
Lâm Dịch nhìn thẳng vào Nhị Cẩu, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia quyết tâm không gì lay chuyển được. "Không được cũng phải được! Nhị Cẩu! Nghe đây, tất cả tập trung hỏa lực vào những khu vực sương đen dày đặc nhất! Nó là nguồn năng lượng của chúng! Khi lửa bùng lên, hãy lao lên và dọn dẹp phần còn lại! Chúng ta sẽ thắng trận này!"
Anh giơ tay lên, Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay anh bỗng phát ra một luồng sáng mạnh mẽ hơn nữa, như một tín hiệu. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng mạnh mẽ đang chảy qua cơ thể mình, một sự kết nối kỳ lạ với vật ngọc này, một sự thấu hiểu bản chất của sương đen. Nó không chỉ là khói, mà là một thực thể năng lượng, một dạng linh khí bị biến chất, và lửa chính là khắc tinh của nó.
"Hỏa!" Lâm Dịch hét lên, giọng anh vang dội như tiếng sấm giữa màn đêm, xé toạc sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Ngay lập tức, hàng trăm mũi tên tẩm dầu được bắn ra, kéo theo sau là những bó đuốc lớn được ném xuống những con hào đầy dầu.
***
Tiếng "PHỤT! PHỤT!" dữ dội vang lên, như tiếng hàng trăm con rồng lửa cùng lúc phun nọc độc. Ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ, nuốt chửng những con hào đầy dầu và vật liệu dễ cháy. Chỉ trong chớp mắt, một bức tường lửa khổng lồ đã được dựng lên, chia cắt chiến trường thành hai nửa rõ rệt. Ánh sáng vàng cam rực rỡ của ngọn lửa xé toạc màn sương đen dày đặc, chiếu rọi lên những gương mặt kinh hoàng của Huyết Binh và những gương mặt đầy hy vọng xen lẫn mệt mỏi của quân Lâm Dịch.
Khung cảnh từ tuyệt vọng chuyển sang hừng hực chiến ý, nhưng vẫn còn đó sự tàn khốc kinh hoàng. Tiếng cháy rào rào của ngọn lửa dữ dội, tiếng gào thét thảm thiết của Huyết Binh bị thiêu đốt, tiếng la hét của quân Lâm Dịch khi phản công, và tiếng kim loại va chạm vẫn tiếp tục không ngừng. Mùi thịt cháy khét, dầu cháy, khói đặc quánh, và máu tanh trộn lẫn, tạo thành một thứ mùi kinh tởm ám ảnh khứu giác.
Chiến thuật 'Hỏa Ngục Liên Hoàn' của Lâm Dịch phát huy tác dụng ngoài mong đợi. Những con Huyết Binh, vốn không sợ đao kiếm, không e ngại vết thương, lại vô cùng yếu ớt trước ngọn lửa bùng phát từ chính môi trường của chúng. Khi ngọn lửa nuốt chửng sương đen, những con Huyết Binh đang lao tới bỗng chựng lại, cơ thể chúng co rúm, biến dạng hơn nữa, và những tiếng gầm gừ ghê rợn biến thành tiếng rít lên đau đớn.
Lâm Dịch, với Cổ Ngọc Phù vẫn tỏa sáng yếu ớt trong tay, quan sát kỹ lưỡng. Anh thấy rõ ràng sương đen, thứ năng lượng duy trì sự biến đổi của Huyết Binh, đang bị ngọn lửa thiêu đốt và tan rã. Khi sương đen tan đi, sức mạnh của Huyết Binh cũng suy yếu đáng kể. Chúng trở nên chậm chạp hơn, lớp da thịt cứng rắn của chúng dường như mềm đi, và những vết thương do đao kiếm gây ra giờ đây trở nên hiệu quả hơn.
"Thiên Quân Đại Nhân quả là thần cơ diệu toán!" Binh trưởng Triệu gầm lên, giọng ông tràn đầy sự phấn khích. Ông đã từng tham gia vô số trận chiến, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một chiến thuật nào kỳ lạ và hiệu quả đến vậy. "Quân ta phản công! Không được lùi bước! Thừa thắng xông lên!"
Quân Lâm Dịch, với tinh thần được củng cố bởi sự hiệu quả của chiến thuật, lao lên như những con hổ đói. Họ dùng giáo mác và kiếm, không còn chém vào những lớp thịt cứng rắn một cách vô vọng, mà nhắm vào những điểm yếu đã lộ ra trên cơ thể suy yếu của Huyết Binh. Vương Đại Trụ, với thanh đại đao trong tay, bổ xuống một con Huyết Binh khổng lồ đang loạng choạng, xé toạc nó ra làm đôi. Máu đen hôi tanh phun tung tóe, nhưng anh ta không hề lùi bước. "Đánh! Vì đại ca! Vì mọi người!" Anh ta gầm lên, đôi mắt rực lửa.
Trần Nhị Cẩu, dẫn đầu một toán lính, lao vào giữa làn khói và lửa, chém giết những con Huyết Binh đang cố gắng thoát ra khỏi biển lửa. "Đừng để chúng thoát! Thiêu cháy hết chúng đi!" Hắn la lớn, hoàn toàn quên đi sự sợ hãi ban đầu, thay vào đó là sự tức giận và quyết tâm trả thù cho những đồng đội đã ngã xuống.
Sương đen bị lửa thiêu đốt, dần dần bị đẩy lùi và tan rã. Bình minh bắt đầu ló dạng, chiếu những tia nắng yếu ớt xuống chiến trường. Dù ngọn lửa vẫn còn cháy dữ dội, nhưng nó đã không còn là mối đe dọa mà trở thành một lá chắn, một người bạn của quân Lâm Dịch. Những con Huyết Binh còn sót lại, không có sương đen bao bọc, trở nên dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Chúng gầm gừ yếu ớt, cố gắng chống cự, nhưng cuối cùng cũng gục ngã dưới những đòn tấn công dũng mãnh của quân Lâm Dịch.
Lâm Dịch đứng giữa làn khói và lửa, khuôn mặt anh lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, nhưng ánh mắt anh lại rực sáng. Anh đã thành công. Anh đã tìm ra cách đối phó với mối đe dọa siêu nhiên này, ít nhất là trong thời điểm hiện tại. Cổ Ngọc Phù trong tay anh dần dần yếu đi, ánh sáng xanh nhạt cũng mờ dần, như thể nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Anh cảm thấy một sự kiệt sức ghê gớm đang ập đến, nhưng bên trong anh lại dấy lên một cảm giác nhẹ nhõm, một chiến thắng nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.
"Chúng ta đã đẩy lùi được chúng!" Một binh sĩ hét lên, giọng nói khản đặc nhưng tràn đầy niềm vui. Những tiếng reo hò yếu ớt bắt đầu vang lên khắp chiến trường, xua tan đi phần nào không khí chết chóc.
Nhưng Lâm Dịch biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Sức mạnh thực sự và nguồn gốc bí ẩn của Cổ Ngọc Phù, thứ đã giúp anh tìm ra điểm yếu của Huyết Binh, vẫn còn là một bí ẩn lớn. Anh cũng hiểu rằng bản chất của 'sương đen' và 'Huyết Binh bị biến đổi' không chỉ là ma thuật đơn thuần, mà có thể có một nền tảng vật lý hoặc năng lượng mà anh có thể phân tích và đối phó bằng kiến thức hiện đại của mình. Tuy nhiên, mối đe dọa từ thế lực tu hành hắc ám đứng sau Thẩm Đại Nhân vẫn còn đó, và đây chỉ là một trận chiến nhỏ trong cuộc xung đột lớn hơn nhiều.
Anh nhìn những binh sĩ đang ăn mừng chiến thắng, dù mệt mỏi và thương vong, nhưng họ vẫn kiên cường. Sự kiệt quệ của anh và quân đội cho thấy họ cần tìm kiếm đồng minh hoặc phương pháp mới để đối phó với những cuộc chiến quy mô lớn hơn sắp tới. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và anh biết rằng con đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai. Nhưng ít nhất, vào lúc này, họ đã sống sót. Và đó là điều quan trọng nhất.
Lâm Dịch siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Anh biết, cuộc chiến sinh tồn của anh vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.