Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 857: Huyết Chiến Vực Sâu: Tàn Khốc Kháng Cự

Sương đen đặc quánh như một tấm màn tang lễ khổng lồ, chậm rãi nuốt chửng những tia sáng yếu ớt còn sót lại của đêm tàn. Nó cuồn cuộn từ phía Sơn Mạch, không ngừng nghỉ, mang theo một thứ năng lượng lạnh lẽo, ghê rợn mà Lâm Dịch chưa từng cảm nhận được, dù anh đã đối mặt với vô vàn hiểm nguy ở thế giới này. Tiếng gầm gừ trầm đục, không rõ nguồn gốc, giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, vang vọng khắp thung lũng, như tiếng vọng của những linh hồn đang bị đọa đày trong địa ngục sâu thẳm. Mỗi tiếng gầm đều mang theo một sự phẫn nộ nguyên thủy, khiến lồng ngực người nghe như bị bóp nghẹt, da thịt rợn gai ốc. Gió lạnh cắt da, không phải là cái lạnh thông thường của biên ải, mà là một cái lạnh thấm sâu vào xương tủy, mang theo mùi tanh tưởi của bùn đất và một thứ hương vị khó tả, ngai ngái như thịt sống để lâu ngày.

Quân lính của Lâm Dịch, dù đã trải qua bao trận mạc ác liệt, đối mặt với những kẻ thù tàn bạo nhất, nhưng khi nhìn thấy những hình hài đang dần hiện rõ trong màn sương đen kia, tất cả đều không khỏi run rẩy. Chúng không còn là những Huyết Binh với đôi mắt đỏ ngầu đơn thuần nữa. Chúng là những sinh vật lai tạp, quái dị, cơ thể vặn vẹo đến mức khó tin. Có con thì phình to như một quả bóng chứa đầy máu và mủ, da thịt xám tro lở loét, những đoạn xương nhọn hoắt đâm xuyên qua lớp da. Con khác lại gầy gò khô héo, chân tay kéo dài bất thường, những móng vuốt sắc nhọn như dao găm mọc ra từ đầu ngón tay, và đôi mắt đỏ ngầu giờ đây ánh lên một vẻ điên cuồng, không còn chút nhân tính nào. Chúng không mặc giáp trụ, nhưng cơ thể chúng tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, hắc ám, và dường như không thể bị thương bởi những mũi tên hay đao kiếm thông thường.

"Giữ vững trận địa! Không được lùi một bước!" Lâm Dịch gầm lên qua chiếc loa tre được cải tiến, giọng anh khàn đặc nhưng vẫn mang một sự quyết đoán sắt đá. Anh đứng trên một gò đất cao, ánh mắt quét nhanh khắp chiến trường. Cổ Ngọc Phù trong tay anh đã không còn lạnh buốt nữa, mà thay vào đó là một luồng nhiệt độ kỳ lạ, thi thoảng rung lên nhè nhẹ, như một con vật đang cố gắng cảnh báo chủ nhân. "Báo cáo tình hình! Cung thủ sẵn sàng! Hỏa công! Hỏa công chuẩn bị!"

Nhưng mệnh lệnh của anh gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú điên cuồng của kẻ địch và tiếng la hét kinh hoàng của binh sĩ. Cuộc tấn công đầu tiên diễn ra với sự tàn bạo khủng khiếp. Những Huyết Binh biến đổi lao vào như những con sóng thủy triều đen tối, không có chút sợ hãi hay do dự nào. Chúng không hề né tránh những mũi tên lửa hay những tảng đá lăn từ trên cao, mà cứ thế xông thẳng vào, dùng chính cơ thể mình để phá vỡ các phòng tuyến tạm thời. Tiếng xương gãy rắc rắc, tiếng thịt xé toạc, tiếng vũ khí va chạm đinh tai nhức óc, tất cả hòa quyện vào một bản giao hưởng chết chóc. Các binh sĩ của Lâm Dịch, dù đã được chuẩn bị tinh thần và trang bị tốt, vẫn không thể chống cự nổi trước sự hung tợn và phi tự nhiên của kẻ địch. Những người lính gác ở tiền tuyến ngã xuống nhanh chóng, không phải bởi những vết thương chí mạng ngay lập tức, mà bởi những vết cắn xé kinh hoàng, những bộ phận cơ thể bị biến dạng hoặc bị giằng xé một cách ghê rợn, khiến họ không còn khả năng chiến đấu.

"Đại nhân, chúng quá nhiều! Chúng không chết!" Binh trưởng Triệu, khuôn mặt lấm lem máu và bùn, cố gắng gào lên trong làn khói. Hắn ta vừa rút lui về tuyến sau, sau khi chứng kiến một toán Huyết Binh biến đổi lao qua bức tường cọc gỗ như thể nó chỉ là một lớp giấy. "Chúng ta đã dùng hỏa công, chúng vẫn cứ thế xông vào! Một số con bị đốt cháy đen thui, nhưng vẫn gầm gừ lao tới! Thậm chí chúng còn dùng xác đồng loại để dập lửa!"

Lâm Dịch siết chặt nắm đấm. "Không chết sao?" Anh thầm nghĩ. Điều này vượt quá mọi hiểu biết của anh về sinh vật sống. Phải chăng đây là một dạng sinh vật đã bị thao túng đến mức mất đi giới hạn sinh học, hay là một lời nguyền thực sự, như Thẩm Đại Nhân đã nói? "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, nhưng lúc này, ưu tiên đó dường như đang bị thử thách đến cực điểm. Không có tri thức nào từ thế giới cũ có thể giải thích hay đối phó với những quái vật này.

Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cánh trái. Một toán Huyết Binh biến đổi, với cơ thể phình to dị thường, đã lao thẳng vào một bức tường đá, phá hủy một phần. Những khối đá văng tung tóe, đè bẹp những người lính không kịp né tránh. Từ trong làn khói bụi, những tiếng gào thét thảm thi��t vang lên, xen lẫn tiếng gầm gừ chiến thắng của kẻ địch. Quân Lâm Dịch bắt đầu có dấu hiệu hoảng loạn. Một số binh sĩ buông vũ khí, ánh mắt thất thần. Nỗi sợ hãi nguyên thủy, nỗi sợ hãi trước những thứ phi tự nhiên, đang nuốt chửng tinh thần chiến đấu của họ.

Lâm Dịch cắn chặt môi, cảm nhận vị máu tanh trong khoang miệng. Anh đã dự liệu trước về một cuộc chiến khó khăn, nhưng không thể ngờ nó lại tàn khốc đến mức này. Đây không còn là cuộc chiến của con người với con người, không còn là những mưu lược quân sự thông thường. Đây là một cuộc đối đầu với cái chết, với sự điên loạn, với một thế lực vượt xa tầm hiểu biết của anh. Những Huyết Binh biến đổi không chỉ tấn công bằng sức mạnh thể chất, chúng còn mang theo một sự ghê tởm, một sự kinh tởm tột cùng, khiến tinh thần binh sĩ suy sụp nhanh chóng. Chúng xé xác những người lính bị thương ngay trước mắt đồng đội, chúng dùng những phần cơ thể bị đứt lìa của mình để ném, để cản trở, để gây thêm nỗi kinh hoàng. Mỗi hành động của chúng đều là một nhát dao đâm vào ý chí chiến đấu của quân Lâm Dịch.

"Vương Đại Trụ đâu? Trần Nhị Cẩu đâu?" Lâm Dịch gầm lên, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Anh cần những người cận kề mình, những người đã từng chiến đấu sinh tử cùng anh, để tìm ra một tia hy vọng. Dù bản thân anh cũng đang kiệt sức, dù cảm giác tuyệt vọng đang len lỏi, nhưng anh biết mình không được phép gục ngã. Nếu anh gục ngã, tất cả sẽ chấm hết. Cả vùng đất này, những con người anh đã cố gắng bảo vệ, tất cả sẽ bị nuốt chửng bởi màn sương đen và những sinh vật ghê rợn kia. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tanh và thứ năng lượng hắc ám lạnh lẽo đang xâm chiếm không khí. Con đường tìm kiếm 'bình an nội tại' vẫn còn xa vời, và anh biết, cuộc chiến sinh tồn này, có lẽ, chỉ mới thật sự bắt đầu. Anh phải tìm ra điểm yếu, phải tìm ra một cách nào đó để chống lại chúng, nếu không, tất cả những gì anh đã gây dựng sẽ tan biến như bọt biển.

***

Trong đài chỉ huy tạm thời, một căn lều lớn được dựng vội vã từ những tấm bạt dày, không khí đặc quánh sự căng thẳng và mùi vị khó chịu của khói súng, máu khô, cùng mồ hôi chua loét. Ánh đèn dầu leo lét trên chiếc bàn gỗ trải đầy bản đồ, soi rọi những khuôn mặt mệt mỏi, khắc khổ và đầy lo âu của các tướng lĩnh. Tiếng gầm rú và la hét từ chiến trường vọng lại, dù đã bị lớp bạt và khoảng cách làm cho nhỏ đi, nhưng vẫn đủ để khiến mỗi người trong lều cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào màng nhĩ. Tiếng bước chân vội vã của lính truyền tin không ngừng vang lên, mang theo những tin tức tồi tệ. Sương đen vẫn dày đặc bên ngoài, gió rít qua những khe hở của lều, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng ai đó đang rên rỉ thảm thiết.

Lâm Dịch đứng trước bản đồ, hai tay đặt lên mặt bàn, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh nhất có thể. Anh đã liên tục nhận được báo cáo từ các hướng, nhưng tất cả đều tồi tệ hơn những gì anh tưởng tượng. Huyết Binh biến đổi không chỉ nhiều không đếm xuể, mà còn dường như bất tử. Mọi chiến thuật phòng thủ, mọi vũ khí mà anh đã chuẩn bị, đều trở nên vô dụng trước sự điên cuồng và quái dị của chúng. Anh cảm nhận rõ sự kiệt quệ đang xâm chiếm từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể. Đôi mắt anh quầng thâm, nhưng vẫn ánh lên vẻ sắc bén, quét nhanh qua từng điểm trên bản đồ, cố gắng tìm ra một kẽ hở, một điểm yếu.

"Đại nhân!" Vương Đại Trụ, người dính đầy máu và bụi, khuỵu gối xuống trước cửa lều, hơi thở hổn hển như một con thú vừa thoát chết. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. "Chúng... chúng không còn là người nữa! Chúng dùng chính xác đồng đội của chúng làm vũ khí! Thật tàn độc! Họ không thể chết!" Hắn ta run rẩy kể lại cảnh tượng mình vừa chứng kiến. "Một thằng Huyết Binh bị mũi tên xuyên qua ngực, vậy mà nó vẫn tiếp tục bò tới, dùng thân mình che chắn cho thằng khác. Rồi khi nó gục hẳn, thằng khác lại lôi xác nó lên, dùng làm khiên chắn. Thậm chí có con còn cắn xé chính đồng loại của nó để lấp đầy vết thương của mình! Chúng... chúng là quỷ dữ!"

Ngay sau Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu cũng lao vào, đầu tóc bù xù, tay nắm chặt cây đao. Hắn ta trông có vẻ ít sốc hơn Vương Đại Trụ, nhưng ánh mắt cũng tràn đầy sự hoang mang và phẫn nộ. "Mấy cái bẫy chúng ta đặt... chúng cứ thế lao vào, rồi lại đứng dậy... như không có gì! Cái hố chông lớn nhất, chúng lao xuống gần một trăm con, tưởng là xong. Ai dè, một lúc sau, chúng lại bò lên từ dưới đáy, dù thân thể nát bươm, nhưng vẫn hướng về phía chúng ta! Chúng nó cứ như là... là những cái xác không hồn, chỉ biết lao tới và cắn xé thôi!" Giọng Trần Nhị Cẩu khản đặc, pha lẫn sự căm phẫn và bất lực. "Chúng ta bắn tên lửa, đốt cháy cả một khu vực, nhưng khi lửa tàn, chúng vẫn lồm cồm bò dậy, dù cháy đen thui, vẫn tiếp tục tấn công!"

Lâm Dịch khẽ cau mày, tay siết chặt Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Anh cảm nhận rõ ràng sự rung động dữ dội của nó. "Dùng đồng loại làm vũ khí... cắn xé để hồi phục..." Anh lẩm bẩm, những từ ngữ của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vang vọng trong đầu anh. Đây không phải là chiến thuật, đây là sự điên loạn, sự tàn độc đến cực điểm mà Thẩm Đại Nhân đã để lại. Đây chính là "lời nguyền" mà hắn đã nhắc đến. Tri thức hiện đại của anh, khả năng phân tích logic của anh, dường như đang bị thử thách đến giới hạn. Anh đã từng nghĩ, dù là thế lực tu hành, cũng phải có quy tắc, phải có giới hạn. Nhưng những gì đang diễn ra thì hoàn toàn không tuân theo bất kỳ quy tắc nào.

"Binh trưởng Triệu, tình hình các tuyến phòng thủ khác thế nào?" Lâm Dịch hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

"Đại nhân, cánh đông và tây đã bị phá vỡ một phần. Chúng ta đang cố gắng rút lui về tuyến hai, nhưng tốc độ của chúng quá nhanh. Tổn thất rất nặng nề, nhất là những người bị thương, chúng... chúng không buông tha bất cứ ai," Binh trưởng Triệu báo cáo, giọng hắn ta run rẩy. "Quân lương và đạn dược cũng đang cạn kiệt. Nếu cứ thế này, chúng ta sẽ không cầm cự được đến rạng sáng!"

Lâm Dịch nhắm mắt lại, một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. Anh đã cố gắng hết sức, đã vắt kiệt trí tuệ và sức lực để chuẩn bị cho trận chiến này. Anh đã hy sinh rất nhiều, đã mất đi nhiều người. Nhưng dường như tất cả đều không đủ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," câu nói đó lại hiện lên trong đầu anh. Đây là sự khắc nghiệt của sinh tồn, một cuộc chiến mà chỉ có kẻ mạnh nhất, hoặc kẻ thích nghi tốt nhất, mới có thể tồn tại. Nhưng làm sao để thích nghi khi kẻ địch là những sinh vật phi tự nhiên, không tuân theo bất kỳ quy tắc nào?

"Không còn cách nào khác sao? Phải tìm ra điểm yếu của chúng!" Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn sắc bén như dao găm. Anh ra lệnh liên tục, điều động quân lính, thử nghiệm các chiến thuật khác nhau. "Cho hỏa công tập trung vào những con lớn nhất! Tập trung hỏa lực vào những khu vực chúng vừa bò dậy sau khi bị tấn công! Dùng dầu hỏa, nhựa cây, bất cứ thứ gì có thể cháy để tạo ra một bức tường lửa không thể vượt qua!" Anh biết, những mệnh lệnh này chỉ là những giải pháp tạm thời, nhưng anh không thể ngồi yên. Anh cần một giải pháp triệt để hơn, một cách để vô hiệu hóa hoàn toàn những quái vật này. Nhưng nó là gì?

Lâm Dịch cảm thấy kiệt quệ, cả thể chất lẫn tinh thần. Gánh nặng của việc chứng kiến quân lính hy sinh vô ích, nỗi sợ hãi về việc liệu mọi nỗ lực của anh có đủ để bảo vệ vùng đất và những người anh yêu thương, đang dần nuốt chửng anh. Anh bắt đầu nghi ngờ về ý nghĩa của cuộc chiến này và khả năng tồn tại của mình trong một thế giới đang sụp đổ. Liệu anh có đang mắc kẹt trong một vòng xoáy vô tận của bạo lực và mất mát?

Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt hắn ta đầy lo lắng. "Đại ca, huynh đã không ngủ suốt mấy ngày rồi. Để Nhị Cẩu đi trước, huynh nghỉ ngơi một chút."

Lâm Dịch lắc đầu. "Không kịp nữa rồi, Nhị Cẩu. Tình hình đang nguy cấp. Nếu có nghỉ ngơi, chúng ta sẽ nghỉ ngơi sau khi trận chiến này kết thúc." Anh biết, đó là một lời hứa hão huyền. Trận chiến này, có lẽ, sẽ không bao giờ kết thúc. Nó chỉ thay đổi hình thái, thay đổi mức độ tàn khốc. Anh nhìn ra ngoài, nơi màn sương đen vẫn đang gầm gừ, nuốt chửng mọi thứ. Anh phải tìm ra câu trả lời, trước khi tất cả mọi thứ anh trân trọng đều chìm vào màn đêm vĩnh cửu.

***

Rạng sáng, nhưng không hề có ánh bình minh. Sương đen vẫn lảng vảng, dày đặc hơn bao giờ hết, nuốt chửng cả vầng thái dương, khiến không gian chìm trong một màu xám xịt, u tối. Tại một vị trí phòng thủ then chốt, nơi những hàng rào phòng thủ đã đổ nát hoàn toàn, lửa cháy bập bùng từ những doanh trại bị phá hủy, hắt lên những bóng đen quái dị trên nền sương mù. Đất đai ngập trong máu và xác chết, không chỉ của quân lính Lâm Dịch mà còn của những Huyết Binh biến đổi đã bị xé nát, bị đốt cháy, nhưng vẫn nằm đó, bốc lên mùi tanh tưởi ghê rợn. Tiếng gào thét của binh sĩ, tiếng vũ khí va chạm liên hồi, tiếng nổ từ những chiếc bẫy còn sót lại, và tiếng gầm gừ ghê rợn của kẻ địch hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của chiến tranh. Xen kẽ trong đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương nặng, những âm thanh tuyệt vọng mà không ai có thể làm gì để dập tắt.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nay đã rách nát, lấm lem máu và bùn, tay vung cây đao to bản, gầm lên như một con mãnh thú bị thương. Hắn ta dẫn đầu một nhóm binh sĩ còn lại, cố gắng giữ vững một vị trí trọng yếu, nhưng họ đang bị bao vây tứ phía. Những Huyết Binh biến đổi lao tới như thủy triều dâng, chúng không ngừng nghỉ, không biết sợ hãi, không ng��ng tấn công vào đội hình đã mỏng manh của Vương Đại Trụ. Một Huyết Binh với cơ thể phình to dị thường, đôi mắt đỏ ngầu và những móng vuốt sắc nhọn như dao găm, đột nhiên lao thẳng vào Vương Đại Trụ. Hắn ta tránh được cú vồ chí mạng, nhưng bị một móng vuốt xẹt qua vai, xé toạc lớp áo giáp thô sơ, để lại một vết thương sâu hoắm, máu tươi phun ra xối xả.

"Lùi lại! Giết! Không được để chúng qua đây!" Vương Đại Trụ gầm lên, tay vẫn vung đao như điên dại, chém bay một cánh tay của một con Huyết Binh. Nhưng ngay lập tức, một con khác đã thế chỗ, và rồi một con nữa. Chúng đông như kiến cỏ, và dường như không thể bị giết chết hoàn toàn. Quân số của Vương Đại Trụ giảm nhanh chóng. Từng người lính ngã xuống, bị xé xác một cách tàn bạo ngay trước mắt đồng đội. Nỗi tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt của họ.

"Chúng tôi không chịu nổi nữa rồi!" Một binh sĩ trẻ, khuôn mặt lấm lem nước mắt và máu, hét lên trong tuyệt vọng khi bị hai con Huyết Binh biến đổi dồn vào chân tường. Hắn ta cố gắng vung kiếm, nhưng những đòn đánh của hắn ta quá yếu ớt, không thể xuyên thủng lớp da thịt cứng rắn của chúng.

Cách đó không xa, trong một khu vực được bảo vệ tạm thời bởi vài người lính còn sót lại, Bạch Vân Nhi đang tận tình cứu chữa thương binh. Khuôn mặt cô tái nhợt vì lo lắng tột độ, đôi mắt thông minh thường ngày giờ đây ngấn lệ, nhìn những người lính bị thương với một sự bất lực đau khổ. Cô dùng hết kiến thức y học của mình, dùng hết số thuốc men còn lại, nhưng số lượng người bị thương quá nhiều, những vết thương quá ghê rợn, cô ấy không thể làm gì hơn ngoài việc chứng kiến sự tàn khốc. Mùi máu tươi, khói và thịt cháy ám ảnh khứu giác cô, trộn lẫn với mùi tanh tưởi khó tả từ những kẻ địch đang tiến đến gần. Cô nhìn ra chiến trường, nơi Vương Đại Trụ đang chiến đấu một cách tuyệt vọng, và trái tim cô thắt lại. Cô biết, nếu cứ tiếp tục thế này, tất cả sẽ sụp đổ.

Lâm Dịch, từ đài chỉ huy tạm thời, chứng kiến cảnh tượng đó qua chiếc ống nhòm đã mờ đi bởi khói bụi và sương đen. Anh thấy Vương Đại Trụ gồng mình chống đỡ, thấy những người lính của mình ngã xuống từng người một. Trái tim anh như bị bóp nghẹt. Mọi nỗ lực, mọi sự hy sinh, tất cả đều đang đổ sông đổ biển. Anh cảm thấy một sự tuyệt vọng sâu sắc len lỏi, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo. Liệu anh có thể làm được gì nữa không?

Đúng lúc đó, một con Huyết Binh khổng lồ, cao hơn gấp đôi người bình thường, với cơ thể biến dạng đến mức không còn nhận ra hình hài con người, đột nhiên xuất hiện. Nó lao thẳng vào hàng rào phòng thủ cuối cùng của Vương Đại Trụ, dùng sức mạnh kinh hoàng xé toạc lớp gỗ và đá. Một lỗ hổng lớn được tạo ra, và từ đó, hàng chục con Huyết Binh khác ào ạt xông vào, như những con quỷ thoát ra từ địa ngục. Tiếng la hét kinh hoàng vang lên, đội hình của Vương Đại Trụ hoàn toàn tan vỡ.

Lâm Dịch nhắm chặt mắt, cảm nhận sự rung động dữ dội của Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Nó không chỉ rung, mà còn phát ra một luồng sáng xanh nhạt, yếu ớt nhưng rõ ràng, xuyên qua lớp vải, như một tín hiệu cảnh báo khẩn cấp hoặc một sự thúc giục. Luồng sáng đó không chỉ mang theo sự lạnh lẽo mà còn là một luồng năng lượng kỳ lạ, một sự thôi thúc khó hiểu. Nó không giống bất kỳ phản ứng nào của Cổ Ngọc Phù từ trước tới nay.

Anh mở mắt, ánh mắt anh kiên định nhìn thẳng vào làn sương đen nơi những quái vật vẫn đang điên cuồng tàn phá. Sự kiệt quệ về thể chất và tinh thần đã đạt đến đỉnh điểm. Gánh nặng của việc chứng kiến quân lính hy sinh vô ích, nỗi sợ hãi về việc liệu mọi nỗ lực của anh có đủ để bảo vệ vùng đất và những người anh yêu thương, đang nuốt chửng anh. Anh bắt đầu nghi ngờ về ý nghĩa của cuộc chiến này và khả năng tồn tại của mình trong một thế giới đang sụp đổ. "Bình an nội tại" mà Lão Tăng Viên Giác đã gợi mở, giờ đây chỉ còn là một giấc mơ xa vời, một sự chế giễu tàn nhẫn của số phận.

Sức mạnh của "lời nguyền" hoặc "lực lượng dự bị" của Thẩm Đại Nhân vượt xa mọi dự đoán, gợi ý về một thế lực tu hành hắc ám đứng đằng sau, có thể là một phần của bí ẩn "linh khí mỏng manh" mà anh đã nghe loáng thoáng. Sự rung động dữ dội và ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù cho thấy nó có thể là chìa khóa để đối phó với mối đe dọa siêu nhiên này, hoặc nó đang phản ứng với một loại năng lượng cụ thể mà Lâm Dịch chưa hiểu rõ. Tổn thất nặng nề và sự tuyệt vọng của quân Lâm Dịch sẽ buộc Lâm Dịch phải tìm kiếm những giải pháp cấp bách, có thể là sự can thiệp từ một thế lực bên ngoài, hoặc một sự đột phá cá nhân của anh.

Anh biết, cái giá phải trả cho chiến thắng này, nếu có, sẽ là không thể chấp nhận được. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Anh phải tìm ra một con đường. Anh phải sống sót. Và những người anh yêu thương, họ cũng phải sống sót. Anh siết chặt Cổ Ngọc Phù, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia quyết tâm. Dù có phải trả giá bằng bất cứ thứ gì, anh cũng sẽ không từ bỏ.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free