Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 856: Hậu Quả Nghiệt Ngã: Lời Nguyền Từ Kẻ Thua Cuộc

Mưa phùn lất phất từ đêm qua đã ngừng hẳn, nhưng bầu trời vẫn giăng mắc một màu xám xịt như tấm màn tang che phủ lấy vùng đất vừa trải qua cơn bão dữ. Bình minh ló dạng, nhưng không mang theo chút ánh sáng hy vọng nào, chỉ là một sự chuyển tiếp u ám từ màn đêm đen đặc sang buổi sáng mịt mùng. Lâm Dịch bước ra khỏi lều chỉ huy tạm bợ, hít một hơi thật sâu. Mùi máu tanh nồng, mùi khói khét lẹt từ những thi thể bị thiêu rụi, và mùi đất ẩm mục nát quyện vào nhau, tạo thành một thứ hỗn tạp khó tả, đọng lại nơi vòm họng, khiến dạ dày anh co thắt. Anh đã nếm trải đủ loại mùi hương kinh tởm trên chiến trường, nhưng mùi của sự chết chóc này luôn đeo bám dai dẳng nhất.

Chiến trường trải dài trước mắt anh là một cảnh tượng hoang tàn đến ám ảnh. Xác người, xác Huyết Binh chồng chất lên nhau, nhuộm đỏ cả một vùng đất rộng lớn. Những vũ khí gãy nát, những mảnh giáp vụn vỡ, những cờ hiệu tả tơi nằm rải rác khắp nơi, kể lại câu chuyện về một trận chiến khốc liệt vừa mới kết thúc. Tiếng gió rít qua những thân cây trơ trụi, mang theo những tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương còn sót lại, hòa cùng tiếng than khóc của vài binh sĩ đang tìm kiếm đồng đội. Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, nh�� thể cả đất trời cũng đang nín thở sau cơn giông bão.

Lâm Dịch đưa mắt quét một lượt, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực. Thân hình anh vẫn gầy gò, khuôn mặt thanh tú giờ đây càng thêm xanh xao, nhưng đôi mắt anh vẫn sắc bén, tinh anh như thường lệ. Anh đã thức trắng nhiều đêm liền, căng thẳng thần kinh đến tột độ, nhưng giờ đây, khi trận chiến đã ngã ngũ, anh không thể cho phép mình gục ngã. Trách nhiệm vẫn còn đó, nặng trĩu trên vai.

"Đại ca!"

Giọng nói khàn đặc của Trần Nhị Cẩu vang lên từ phía sau. Hắn ta bước lại gần, dáng người trung bình, gương mặt vốn có chút ngây ngô giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, lo lắng, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên niềm trung thành không đổi. Quần áo của hắn lấm lem bùn đất và máu khô, vết sẹo trên trán hằn lên rõ rệt dưới ánh sáng mờ ảo. "Tổn thất của chúng ta… khá nặng, Đại ca."

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, không nói gì, chỉ nhìn về phía những binh sĩ đang cần mẫn thu dọn chiến trường. Anh không cần Nhị Cẩu phải nói, anh đã tự mình cảm nhận được cái giá của chiến thắng này. Mỗi một sinh mạng ngã xuống đều là một vết cứa vào lòng anh. Anh đã chiến đấu để bảo vệ, nhưng lại không thể bảo vệ tất cả.

"Cụ thể thế nào?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm lắng, không chút biểu cảm, như thể anh đang hỏi về một báo cáo kinh doanh chứ không phải là số phận của hàng trăm con người. Đó là cách anh tự bảo vệ mình, để không bị cảm xúc nhấn chìm.

Trần Nhị Cẩu cúi đầu, bàn tay siết chặt nắm đấm. "Hơn một ngàn người... đã hy sinh, Đại ca. Số người bị thương còn nhiều hơn. Huyết Binh của Thẩm Đại Nhân quá hung tàn. Nếu không có kế sách của Đại ca, e rằng..." Hắn nghẹn lời, không dám nói tiếp.

Hơn một ngàn người. Một con số không hề nhỏ. Lâm Dịch nhắm mắt lại, một thoáng hình ảnh những gương mặt thân quen lướt qua tâm trí anh. Những người nông dân chất phác từng cầm cuốc, giờ cầm đao kiếm. Những người thợ thủ công hiền lành, giờ nằm lại trên chiến trường lạnh lẽo. Anh đã cố gắng hết sức, đã sử dụng mọi tri thức, mọi mưu mẹo mà anh có, nhưng cái chết vẫn là một phần không thể tránh khỏi của chiến tranh.

"Hãy đảm bảo tất cả những người bị thương được chăm sóc tốt nhất, bằng mọi giá," Lâm Dịch mở mắt, giọng nói giờ đây xen lẫn một chút lạnh lẽo. "Không để một ai bị bỏ lại. Những người đã ngã xuống, hãy chôn cất họ tử tế, có bia mộ. Họ đã hy sinh vì chúng ta."

"Vâng, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, quay người đi truyền đạt mệnh lệnh. Hắn biết, dù vẻ ngoài có vẻ lạnh lùng, nhưng Đại ca luôn là người quan tâm đến binh sĩ nhất.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, bước đến bên Lâm Dịch. Gương mặt chất phác của hắn giờ đây cũng hốc hác đi nhiều, vết sẹo nhỏ trên má đỏ ửng lên vì mệt mỏi. "Lâm Dịch, chúng ta đã thắng rồi. Nhưng... chúng ta có thể giữ được bao lâu?" Giọng hắn trầm đục, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những cụm khói vẫn còn bốc lên lờ mờ. "Chúng ta đã kiệt sức. Lương thảo cũng không còn nhiều. Liệu chúng ta có đủ sức để đối phó với những gì sắp tới?"

Câu hỏi của Vương Đại Trụ là điều Lâm Dịch đang lo lắng nhất. Anh đã chiến thắng một trận chiến, nhưng không phải là cả cuộc chiến. Đại Hạ đang trên đà suy thoái, các thế lực lớn nhỏ nổi lên như nấm sau mưa. Chiến thắng này chỉ giúp anh có thêm một chút hơi thở, một chút thời gian.

"Chúng ta sẽ cố gắng hết sức, Đại Trụ," Lâm Dịch nói, vỗ nhẹ vào vai người bạn thân. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta đã vượt qua được Thẩm Đại Nhân, chúng ta sẽ vượt qua được những khó khăn khác." Anh không thể hứa hẹn một tương lai tươi sáng, nhưng anh có thể hứa về sự kiên cường.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, cũng tiến lại gần. Giáp trụ của hắn vẫn chỉnh tề dù đã lấm lem vết bẩn. "Thẩm Đại Nhân đã bị áp giải đến khu trại giam tạm thời, Lâm Dịch. Hắn ta không nói một lời nào, chỉ nhìn chúng ta bằng ánh mắt đầy thù hận." Hắn ta có vẻ bất an, như thể cảm nhận được rằng mối nguy hiểm chưa thực sự biến mất.

"Hắn sẽ nói thôi," Lâm Dịch đáp, ánh mắt sắc lạnh. "Đưa hắn đến lều chỉ huy của ta. Ta muốn nói chuyện với hắn." Anh quay người, bước đi giữa những xác người và tiếng rên rỉ, hướng về phía lều chỉ huy. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, nhưng kiên định. Thẩm Đại Nhân là một kẻ bại trận, nhưng anh biết, những kẻ như hắn thường cất giấu những bí mật nguy hiểm nhất. Cuộc chiến chưa kết thúc, chỉ là một giai đoạn mới vừa bắt đầu. Anh phải tìm hiểu xem, liệu ngoài Thẩm Đại Nhân, còn có những thế lực nào khác đang nhăm nhe đến vùng đất này, đến những người anh bảo vệ. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và Lâm Dịch biết rõ, sự cảnh giác là thứ vũ khí duy nhất anh không bao giờ được phép buông lỏng. Mùi máu và khói vẫn bám riết lấy anh, nhắc nhở anh về cái giá của mỗi quyết định, và về con đường dài phía trước.

***

Không khí trong lều chỉ huy tạm thời của Lâm Dịch đặc quánh, nặng nề hơn cả mùi khói và máu từ chiến trường bên ngoài. Giữa lều, Thẩm Đại Nhân bị trói chặt vào một chiếc cọc gỗ, dáng vẻ thảm hại đến tột cùng. Mái tóc bạc phơ của hắn rối bù, quan phục rách rưới, gương mặt dài với chòm râu bạc giờ đây lem luốc bùn đất và vài vết máu khô. Dù vậy, đôi mắt của hắn vẫn lóe lên một tia sáng quỷ dị, đầy thù hận và kiêu ngạo, như một con thú bị dồn vào đường cùng vẫn cố gắng duy trì sự hung dữ. Mùi đất ẩm và khói vẫn còn vương vấn trong không khí, xen lẫn mùi da thịt cháy xém từ bên ngoài, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Tiếng gió bên ngoài lều càng lúc càng mạnh, rít lên từng hồi như tiếng gầm gừ của một con quái vật vô hình.

Lâm Dịch ngồi đối diện Thẩm Đại Nhân, trên một chiếc ghế gỗ thô sơ, Cổ Ngọc Phù vẫn nằm trong lòng bàn tay anh, tỏa ra một chút hơi lạnh nhàn nhạt. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Gương mặt anh vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, không một chút cảm xúc dao động, như thể đang đối mặt với một bức tượng chứ không phải một kẻ thù đã gây ra bao tai ương. Sự kiên nhẫn của Lâm Dịch là một thứ áp lực vô hình, khiến Thẩm Đại Nhân cảm thấy bứt rứt hơn cả những sợi dây thừng đang siết chặt lấy hắn.

"Sao? Ngươi nghĩ rằng chỉ cần ngồi đó nhìn ta là có thể khiến ta khuất phục sao, tiểu tử?" Thẩm Đại Nhân phá vỡ sự im lặng trước, giọng hắn khàn đặc, mang theo sự châm chọc và khinh miệt rõ r��ng. "Ngươi đã thắng một trận chiến, nhưng ngươi đã thua cả một ván cờ. Ngươi không hiểu đâu, thế giới này rộng lớn hơn những gì ngươi thấy nhiều."

Lâm Dịch nhướng mày, vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc. "Thua hay thắng, chỉ có thời gian mới trả lời. Nhưng ngươi, Thẩm Đại Nhân, đã bại. Và những tai ương ngươi gây ra cho vùng đất này, cho những con người này, sẽ không được bỏ qua." Giọng anh trầm ổn, từng chữ như đinh đóng cột, không mang theo chút giận dữ nào, chỉ có sự thật trần trụi.

Thẩm Đại Nhân phá ra một tràng cười khẩy, tiếng cười nghe ghê rợn như tiếng quạ kêu trong đêm. "Tai ương? Ngươi nghĩ đó là tai ương sao? Ngươi quá ngây thơ rồi, Lâm Dịch. Ngươi chỉ thấy những ngọn sóng nhỏ trên mặt biển, mà không biết rằng dưới đáy biển sâu là những con thủy quái khổng lồ đang đợi chờ. Ngươi đã chiến thắng một con tốt thí, một quân cờ nhỏ của một ván cờ lớn hơn nhiều." Hắn ta ho khan, rồi phun ra một bãi nước bọt lẫn máu xuống đất. "Ngươi đã phá hủy Cỗ máy Huyết Âm của ta, ngươi đã hóa giải bí thuật Huyết Binh của ta. Nhưng ngươi nghĩ rằng ta, Thẩm Đại Nhân, kẻ đã nghiên cứu những bí mật của thiên địa suốt mấy chục năm, lại không có những phương án dự phòng sao?"

Ánh mắt Lâm Dịch hơi nheo lại. Kịch bản này, anh đã lờ mờ đoán được. Thẩm Đại Nhân là một kẻ xảo quyệt, và những kẻ như vậy sẽ không bao giờ chỉ có một chiêu bài. "Nói đi," Lâm Dịch lạnh nhạt. "Ngươi đã làm gì?"

Thẩm Đại Nhân cười điên dại, ánh mắt hắn sáng lên một cách bệnh hoạn. "Ngươi muốn biết? Được thôi, ta sẽ cho ngươi biết. Ngươi đã phá hủy cánh tay phải của ta, nhưng ngươi không thể ngăn chặn linh hồn của ta. Ngươi không biết rằng, những 'Huyết Binh' mà ngươi thấy, không phải là thứ đáng sợ nhất. Chúng chỉ là vật dẫn, là công cụ để ta kích hoạt một thứ khác, một thứ ngủ yên dưới lòng đất này suốt hàng ngàn năm!"

Lâm Dịch im lặng lắng nghe, nội tâm anh bắt đầu xâu chuỗi các mảnh ghép thông tin. Những bí ẩn về thế lực tu hành, về bản chất của thế giới mà Lão Tăng Viên Giác từng nhắc đến, giờ đây có vẻ như đang dần được hé lộ. Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ đơn độc. Hắn ta chỉ là một quân cờ, như hắn đã nói.

"Ngươi nghĩ rằng sau khi Cỗ máy Huyết Âm bị phá hủy, và bí thuật của ta bị hóa giải, ta sẽ chết không nhắm mắt sao?" Thẩm Đại Nhân gằn giọng, khuôn mặt hắn vặn vẹo trong sự điên loạn. "Ta đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu rồi. Ngay khi ta thất bại, ngay khi linh khí từ Cỗ máy Huyết Âm bị cắt đứt đột ngột, một 'lời nguyền' đã được kích hoạt. Một lời nguyền sẽ đánh thức những 'kẻ bảo hộ' thực sự của vùng đất này. Những kẻ bảo hộ không nghe lệnh ta, nhưng sẽ trừng phạt bất cứ ai dám làm loạn trật tự mà chúng đã thiết lập. Ngươi đã làm loạn trật tự, Lâm Dịch!"

"Kẻ bảo hộ?" Lâm Dịch lặp lại, trong lòng dấy lên một sự bất an khó tả. Anh chưa từng nghe về thứ này. Đây có phải là một bí thuật hắc ám khác, hay là một thế lực tu hành nào đó mà Thẩm Đại Nhân đã liên kết?

"Đúng vậy, kẻ bảo hộ!" Thẩm Đại Nhân gật gù, vẻ mặt đầy thỏa mãn khi thấy Lâm Dịch bắt đầu biểu lộ sự quan tâm. "Chúng ngủ yên dưới Linh Thú Sơn Mạch, canh giữ một bí mật cổ xưa. Ta đã không thể điều khiển chúng, nhưng ta biết cách đánh thức chúng. Và giờ, chúng sẽ đến, không phải để giúp ta, mà để quét sạch tất cả những kẻ làm trái ý trời. Ngươi, Lâm Dịch, và cả những người ngươi muốn bảo vệ, tất cả sẽ trở thành tro bụi!"

Hắn ta ngửa mặt lên cười phá lên, tiếng cười điên dại vang vọng trong lều, xuyên qua tiếng gió hú bên ngoài. Thẩm Đại Nhân không hề hối hận, không hề sợ hãi cái chết. Hắn ta đã gieo rắc một mối tai ương mới, một mối hiểm họa lớn hơn, và điều đó khiến hắn ta cảm thấy thỏa mãn một cách bệnh hoạn. Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào Thẩm Đại Nhân, trong lòng anh dấy lên một cảm giác lạnh lẽo. Anh biết, Thẩm Đại Nhân không hề nói dối. Ánh mắt điên loạn của hắn ta, sự tự tin trong thất bại, tất cả đều cho thấy hắn đã thực sự kích hoạt một thứ gì đó khủng khiếp. "Sức mạnh và tầm ảnh hưởng của thế lực tu hành hắc ám đứng sau Thẩm Đại Nhân còn lớn hơn nhiều so với dự đoán," Lâm Dịch thầm nghĩ. Thất bại của Thẩm Đại Nhân không phải là kết thúc, mà chỉ là mở đầu cho một cuộc xung đột quy mô lớn hơn. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ, lạnh lẽo và đầy áp bức đang dần lan tỏa từ phía Linh Thú Sơn Mạch, như một lời đáp trả cho lời nguyền của Thẩm Đại Nhân. Anh siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, nhận ra rằng "bình an nội tại" mà anh hằng khao khát vẫn còn là một giấc mơ xa vời.

***

Ngay khi lời nguyền điên dại của Thẩm Đại Nhân vừa dứt, một sự thay đổi kỳ lạ và đáng sợ bắt đầu lan tỏa khắp không gian. Tiếng gió bên ngoài lều không còn đơn thuần là tiếng gió nữa, mà biến thành một âm thanh hú rít đầy ghê rợn, như tiếng ai oán của hàng ngàn linh hồn mắc kẹt. Từ phía Linh Thú Sơn Mạch, nơi mà Thẩm Đại Nhân vừa nhắc đến, một màn sương đen kịt, đặc quánh bắt đầu cuồn cuộn trỗi dậy, không phải là sương mù tự nhiên, mà là một khối vật chất sống động, mang theo một thứ năng lượng u ám và lạnh lẽo đến thấu xương. Nó lan nhanh, nuốt chửng những ngọn cây, những tảng đá, rồi bắt đầu bò xuống những thung lũng, hướng thẳng về phía chiến trường hoang tàn, nơi quân đội của Lâm Dịch đang cố gắng dọn dẹp.

Chim chóc trong rừng bắt đầu hoảng loạn. Hàng ngàn con chim đồng loạt cất tiếng kêu thảm thiết, bay tán loạn lên không trung, tạo thành một vệt đen hỗn loạn trên bầu trời xám xịt. Sau đó, chúng lao xuống đất hoặc đâm vào cây cối, như thể có một lực lượng vô hình nào đó đang bóp nghẹt sự sống của chúng. Không khí trở nên nặng nề, mang theo mùi ozon nồng nặc của sấm sét sắp giáng xuống, nhưng xen lẫn trong đó là một thứ mùi lạ, vừa tanh tưởi như máu tươi, lại vừa mục rữa như xác chết đã lâu ngày. Cả một vùng trời phía tây bỗng chốc tối sầm lại, mây đen kéo đến nhanh chóng, tạo thành những xoáy ốc khổng lồ, và từ sâu bên trong, những tia sét tím xanh bắt đầu xé toạc màn đêm, thắp sáng cảnh tượng kinh hoàng bên dưới.

"Đại ca! Có chuyện rồi!" Tiếng Trần Nhị Cẩu gầm lên, cắt ngang sự tĩnh lặng trong lều. Hắn ta vừa chạy vào, gương mặt tái mét, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hoàng. "Bên phía Sơn Mạch... có thứ gì đó đang đến! Không phải người! Chúng..." Hắn ta thở hổn hển, chỉ tay về phía màn sương đen đang cuồn cuộn tiến tới.

Ngay sau Nhị Cẩu, Vương Đại Tr�� cũng lao vào, hắn ta vấp phải mép lều, suýt ngã sấp. "Chết tiệt! Chúng từ đâu ra thế này?! Binh lính của chúng ta... chúng đang bị tấn công!" Giọng Vương Đại Trụ run rẩy, không còn vẻ kiên định thường ngày. Hắn ta là một người lính kiên cường, nhưng thứ đang đến không giống bất cứ kẻ thù nào mà hắn từng đối mặt.

Lâm Dịch đứng bật dậy, ánh mắt anh xuyên qua tấm màn lều, nhìn thẳng về phía màn sương đen đang nuốt chửng mọi thứ. Anh cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng hắc ám và cổ quái đang lan tỏa, một luồng năng lượng mà ngay cả Cổ Ngọc Phù trong tay anh cũng trở nên lạnh buốt hơn bình thường. Đây không phải là một đội quân thông thường. Đây là thứ mà Thẩm Đại Nhân đã gọi là "kẻ bảo hộ", hoặc một phần của thế lực tu hành đứng sau hắn.

Từ trong màn sương đen, những tiếng gầm gừ trầm đục, ghê rợn bắt đầu vọng lại, không phải tiếng người, cũng không phải tiếng thú. Chúng là những âm thanh quái dị, đầy đau đớn và phẫn nộ, khiến lồng ngực người nghe như bị bóp nghẹt. Và rồi, từ trong làn sương, những bóng hình khổng lồ bắt đầu hiện rõ. Chúng không phải là Huyết Binh, mà là những sinh vật lai tạp, thân hình vặn vẹo, có những bộ phận giống như thú nhưng lại có hình dáng của con người, da thịt tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu, và móng vuốt sắc nhọn như dao. Chúng không mặc giáp trụ, nhưng cơ thể chúng tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, và dường như không thể bị thương bởi những mũi tên hay đao kiếm thông thường.

Binh trưởng Triệu, người vừa kịp chạy đến, cũng không giữ được vẻ bình tĩnh. "Lâm Dịch, chúng ta... chúng ta đã kiệt sức! Quân lính đang hoảng loạn! Chúng ta không thể chiến đấu thêm nữa!" Hắn ta nhìn Lâm Dịch với ánh mắt cầu cứu, như thể chỉ có Lâm Dịch mới có thể đưa ra một giải pháp.

Lâm Dịch siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm nhận sự mệt mỏi cùng cực đang xâm chiếm từng thớ thịt. Anh đã chiến đấu suốt mấy ngày đêm, đã mất đi nhiều người, và giờ đây, một mối đe dọa mới, còn khủng khiếp hơn, lại xuất hiện đúng lúc anh yếu ớt nhất. Nhưng "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục.

"Tập hợp tất cả quân lính còn lại!" Lâm Dịch ra lệnh, giọng anh vẫn trầm ổn nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. "Không được hoảng loạn! Rút lui theo đội hình đã định, bảo vệ người dân! Những người bị thương, ưu tiên sơ tán về phía sau! Cảnh báo các khu vực lân cận!" Anh quay sang Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. "Nhị Cẩu, ngươi đi cùng ta, chúng ta cần tìm hiểu xem những thứ này là gì. Đại Trụ, ngươi cùng Binh trưởng Triệu phụ trách ổn định phòng tuyến, không được để chúng đột phá!"

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, dù mệt mỏi và lo sợ, nhưng vẫn gật đầu dứt khoát. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu gầm lên, lấy lại tinh thần.

Lâm Dịch nhìn ra ngoài, ánh mắt anh kiên định nhìn thẳng vào màn sương đen đang nuốt chửng thế giới. Anh biết, đây không còn là cuộc chiến của con người với con người nữa. Đây là một cuộc chiến hoàn toàn khác, một cuộc chiến mà anh, với tri thức hiện đại, vẫn còn quá nhiều điều chưa biết. "Sức mạnh và tầm ảnh hưởng của thế lực tu hành hắc ám đứng sau Thẩm Đại Nhân còn lớn hơn nhiều so với dự đoán," anh thầm nghĩ. Thẩm Đại Nhân chỉ là một kẻ khơi mào, và giờ đây, những bí mật về thế giới tu hành, về bản chất của những "Huyết Binh" và "kẻ bảo hộ" đang dần được hé lộ một cách tàn khốc nhất. Đại Hạ vương triều đang sụp đổ, và những mối đe dọa mới này chỉ là dấu hiệu cho thấy trật tự cũ đã hoàn toàn tan rã. Cuộc chiến này có thể sẽ đẩy anh đến gần hơn với Lão Tăng Viên Giác, hoặc buộc anh phải tìm kiếm những đồng minh mới để đối phó với những thế lực siêu nhiên này. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tanh và thứ năng lượng hắc ám lạnh lẽo đang xâm chiếm không khí. Con đường tìm kiếm 'bình an nội tại' vẫn còn xa vời, và anh biết, cuộc chiến sinh tồn này, có lẽ, chỉ mới thật sự bắt đầu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free