Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 855: Huyết Chiến Cuối Cùng: Kế Sách Phản Công Đồ Sát

Đêm tối vẫn còn dài, và cuộc chiến này, có lẽ, mới chỉ bắt đầu sang một trang mới. Tiếng trống phản công của quân Lâm Dịch vang dội, báo hiệu cho một trận chiến quyết định hơn đang chờ đợi phía trước, một trận chiến mà Thẩm Đại Nhân, trong cơn điên cuồng, chắc chắn sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào.

***

Sương mù vẫn còn giăng mắc, phủ một màn trắng bạc lên chiến trường hoang tàn khi những tia sáng đầu tiên của rạng đông le lói. Không khí ẩm lạnh thấm vào từng thớ thịt, mang theo mùi khói thuốc súng còn vương vất, mùi đất ẩm và cái mùi tanh nồng, ghê rợn của máu tươi cùng xác thịt cháy khét. Trên đài chỉ huy tạm bợ, được dựng vội vã từ những mảnh gỗ và bao cát, Lâm Dịch đứng thẳng tắp, thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong làn sương mờ ảo, trông có vẻ yếu ớt nhưng lại toát ra một khí chất kiên định đến lạ thường. Khuôn mặt thanh tú của anh hơi xanh xao vì thiếu ngủ và sự căng thẳng tột độ của những ngày qua, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại sáng rực lên một cách sắc bén, không ngừng quét qua tấm bản đồ quân sự trải rộng trên chiếc bàn gỗ thô.

Bên cạnh anh, Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Binh trưởng Triệu đứng nghiêm nghị, mỗi người một vẻ mặt nặng trĩu. Sự mệt mỏi hằn rõ trên từng nét mặt, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt họ là sự tin tưởng tuyệt đối vào người chỉ huy. Tiếng gió hú rít qua kẽ hở của đài chỉ huy, mang theo những âm thanh hỗn loạn từ chiến trường xa xa – tiếng gào thét của những kẻ bị thương, tiếng binh khí va chạm loáng thoáng, và đặc biệt là tiếng gầm gừ man rợ, không ngừng nghỉ của thứ gọi là "Huyết Binh", giờ đây đã trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng.

“Đại ca, nhưng lực lượng của hắn… dường như đã vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta sau bí thuật đó.” Trần Nhị Cẩu trầm giọng, sự lo lắng không giấu nổi trong ánh mắt. Hắn vẫn nhớ rõ những gì đã xảy ra đêm qua, khi những con quái vật đỏ rực ấy dường như không thể bị tiêu diệt, mỗi khi ngã xuống lại đứng dậy với một sức mạnh điên cuồng hơn.

Lâm Dịch không quay đầu, ánh mắt anh vẫn đăm chiêu nhìn vào bản đồ, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên một điểm cụ thể. “Hắn ta đã lộ bài tẩy cuối cùng. Như ta dự đoán.” Giọng anh trầm lắng, không chút dao động, nhưng ẩn chứa một sự chắc chắn đến đáng sợ. “Mọi thứ đều có giới hạn, Nhị Cẩu. Dù là sức mạnh nào, bí thuật nào, cũng sẽ phải trả một cái giá. Và cái giá đó càng lớn, thì giới hạn càng gần.” Anh chậm rãi nói, những lời này không chỉ dành cho Trần Nhị Cẩu mà còn như một lời tự trấn an cho chính mình, một sự khẳng định về tri thức và logic mà anh luôn tin tưởng.

Binh trưởng Triệu, người vốn dĩ cẩn trọng và thực tế, cũng không thể che giấu được sự căng thẳng. “Chủ công, những tên Huyết Binh đó... chúng không còn là người nữa. Chúng như những con quỷ không biết đau, không biết sợ. Ngay cả khi bị chém đứt đầu, chúng vẫn có thể gượng dậy thêm vài hơi thở cuối cùng để cắn xé. Chúng tôi đã phải đốt cháy toàn bộ thi thể để đảm bảo chúng không thể phục hồi.”

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, để mùi khói, mùi đất ẩm và mùi tanh nồng tràn vào buồng phổi. Anh biết Binh trưởng Triệu không hề nói quá. Những báo cáo liên tục đổ về trong suốt đêm qua đã khắc họa một bức tranh kinh hoàng về "bí thuật" của Thẩm Đại Nhân. Hắn ta đã dùng máu thịt của chính mình, cùng một thứ ma pháp cổ xưa nào đó, để biến những Huyết Binh còn lại thành những thực thể gần như vô tri, chỉ biết tấn công và phục hồi với sức mạnh kinh hoàng. Chúng không còn là con người, không còn là những kẻ bị tẩy não, mà là những cỗ máy giết chóc đúng nghĩa, mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn, và đáng sợ hơn bội phần.

Anh mở mắt, ánh nhìn sắc như dao, quét qua từng gương mặt đang chờ đợi. “Triệu Binh trưởng, các đơn vị đã sẵn sàng chưa? Đúng vị trí?”

“Đã sẵn sàng thưa chủ công. Chờ lệnh.” Binh trưởng Triệu đáp, giọng dứt khoát, dù trong lòng vẫn còn những băn khoăn. Hắn không hiểu Lâm Dịch đã chuẩn bị những gì, nhưng hắn tin tưởng vào sự tính toán của vị chỉ huy trẻ tuổi này.

Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, giờ đây lại lộ rõ sự sốt ruột. Hắn nắm chặt chuôi kiếm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay vạm vỡ. “Đại ca, cho ta xông pha! Bọn ta đã chém giết cả đêm, giờ là lúc cho chúng nếm mùi!”

Vương Đại Trụ, dù không nói gì, nhưng ánh mắt kiên định của hắn cũng thể hiện sự sẵn sàng chiến đấu đến cùng. Hắn là một người đơn giản, chỉ bi���t tin tưởng vào Lâm Dịch và chiến đấu vì những người thân yêu.

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, rồi bàn tay anh đưa ra, rút từ trong tay áo một cuộn giấy cũ kỹ. Đó là Cẩm Nang Kế Sách, một cuốn sách mà anh đã tìm được trong những ngày đầu tiên đến thế giới này, chứa đựng vô số những kiến thức, những chiến lược mà anh đã dùng để sinh tồn và phát triển. Anh lướt nhanh qua vài dòng chữ đã ố vàng, những ký hiệu phức tạp và những bản vẽ chi tiết. Đây là lúc kiểm nghiệm lại tất cả. Trong đầu anh, những mảnh ghép từ kiến thức hiện đại và những thông tin thu thập được về thế giới này đang khớp lại một cách hoàn hảo. Cái gọi là "bí thuật" của Thẩm Đại Nhân, từ góc độ khoa học mà nói, có thể là một dạng kích thích tố cực mạnh, hoặc một loại độc dược biến đổi cơ thể, nhưng chắc chắn nó có giới hạn về năng lượng, về thời gian, và về vật chất. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ, một câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho hành động của anh trong thế giới khắc nghiệt này.

“Lệnh đã rõ.” Lâm Dịch khép lại Cẩm Nang Kế Sách, ánh mắt anh nhìn về phía chiến trường đang dần hiện rõ trong ánh bình minh. Sương mù bắt đầu tan, để lộ ra những mảng đất đỏ sẫm vì máu, những thi thể nằm ngổn ngang và những đốm lửa nhỏ vẫn còn âm ỉ cháy. “Triệu Binh trưởng, các đơn vị hỏa lực chuẩn bị. Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, các ngươi theo kế hoạch cũ, chờ hiệu lệnh của ta. Vương Đại Trụ, ngươi sẽ là người tiên phong, mở đường cho cuộc phản công tổng lực.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt đầy kiên định nhìn thẳng vào từng người. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng không phải bằng mọi giá. Hôm nay, chúng ta sẽ kết thúc cuộc chiến này.” Giọng nói của anh vang vọng, như một lời thề, một lời hứa, một sự đảm bảo giữa làn gió lạnh lẽo của buổi sớm.

***

Mặt trời đã lên cao hơn một chút, nhưng bầu trời vẫn u ám, những đám mây đen kịt như vắt kiệt nỗi thống khổ của chiến trường. Gió mạnh gào thét, cuốn theo bụi đất và mùi máu tanh nồng, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế, nhưng cũng làm tăng thêm vẻ thê lương của khung cảnh. Trên một gò đất cao, nơi gió thổi mạnh nhất, Thẩm Đại Nhân đứng sừng sững, thân hình gầy gò của hắn mặc bộ quan phục rách nát, giờ đây trông lại càng thêm điên dại. Khuôn mặt hắn tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu như bị nhuốm máu, toát ra một vẻ hung tợn, thù hận tột cùng, không còn chút uyên bác giả tạo nào. Hắn vung tay liên tục, những động tác lặp đi lặp lại như một con rối bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ kỳ lạ mà không ai hiểu được.

Hắn đã thực hiện bí thuật, một nghi lễ cổ xưa và tà ác mà hắn đã phải trả giá bằng một phần sinh mệnh của mình. Máu từ vết thương trên tay hắn nhỏ xuống đất, hòa vào lớp đất đỏ sẫm, và mỗi giọt máu ấy dường như lại tiếp thêm sức mạnh cho những 'Huyết Binh' còn lại. Chúng không còn là những binh sĩ của Thẩm Đại Nhân nữa, mà là những thực thể gần như vô tri, chỉ biết tấn công với một sức mạnh kinh hoàng và khả năng phục hồi đáng sợ. Chúng tràn qua những phòng tuyến tạm thời của Lâm Dịch như một cơn lũ dữ, như những con sóng đỏ rực không ngừng vỗ vào bờ đá. Tiếng gầm gừ man rợ của chúng vang vọng khắp chiến trường, át đi cả tiếng gió hú và tiếng binh khí va chạm, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Quân Lâm Dịch, dù dũng cảm và kiên cường, vẫn bị đẩy lùi một cách đau đớn. Những chiến sĩ dày dặn kinh nghiệm, những người đã trải qua bao trận mạc ác liệt, giờ đây cũng phải chùn bước trước sự điên cuồng và bất tử của kẻ thù. Tiếng thét xung trận của họ dần yếu ớt đi, thay vào đó là tiếng rên rỉ đau đớn, tiếng binh khí rơi loảng xoảng khi những chiến sĩ gục ngã. Đất đai nơi giao tranh nhuốm một màu đỏ sẫm ghê rợn, khói lửa vẫn còn ngút trời từ những trận hỏa công trước đó, khiến không khí trở nên ngột ngạt và khó thở.

“Lâm Dịch! Ngươi có giỏi thì ra đây! Huyết Binh của ta sẽ xé xác ngươi và lũ sâu bọ này!” Thẩm Đại Nhân gào lên một tiếng cười điên dại, giọng hắn khản đặc và méo mó, không còn chút vẻ ôn hòa nào. Hắn nhìn xuống chiến trường, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sự mãn nguyện khi thấy quân Lâm Dịch đang dần tan rã. Hắn tin rằng, với bí thuật này, hắn đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Vương Đại Trụ, với cây búa lớn trên tay, gầm lên một tiếng giận dữ. “Không thể lùi! Giữ vững!” Hắn là một ngọn núi sừng sững giữa biển lửa, cố gắng chặn đứng dòng Huyết Binh đang ào ạt xông tới. Từng nhát búa của hắn đều mang theo sức mạnh kinh người, đập nát những tên Huyết Binh, nhưng ngay lập tức, những kẻ khác lại xông lên, không ngừng nghỉ. Sức lực của hắn, dù dồi dào đến mấy, cũng có giới hạn.

Từ đài chỉ huy xa xa, Lâm Dịch lặng lẽ quan sát. Anh không vội vàng. Anh biết rằng sự điên cuồng này của Thẩm Đại Nhân cũng chính là điểm yếu chí mạng của hắn. Hắn đã dồn toàn bộ sức mạnh vào một đòn đánh duy nhất, không còn đường lui. Trong đầu anh, những tính toán phức tạp vẫn đang diễn ra. Thời gian, khoảng cách, sức công phá, và cả yếu tố tâm lý của kẻ địch. Anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu, ngay cả khi Thẩm Đại Nhân vẫn còn đang đắc thắng với Cỗ máy Huyết Âm.

Bỗng nhiên, Lâm Dịch khẽ đưa tay lên, làm một ký hiệu nhỏ mà chỉ những người thân cận nhất mới có thể hiểu được. Đó là hiệu lệnh cho cuộc phản công tổng lực, một kế hoạch đã được ấp ủ và chuẩn bị tỉ mỉ.

Ngay lập tức, từ phía cánh trái của quân Lâm Dịch, một tiếng hô vang dội. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt nghiêm nghị và đôi mắt sáng quắc, dẫn đầu một đội quân cảm tử xông lên. Họ không trực tiếp đối đầu với Huyết Binh, mà thực hiện một đòn tấn công nghi binh, tạo ra một lỗ hổng giả trong đội hình, thu hút sự chú ý của địch. Cùng lúc đó, Lý Hổ, với đội cận vệ tinh nhuệ của mình, từ một hướng khác, bí mật len lỏi vào các khe núi, nhắm thẳng vào sườn của đội hình Huyết Binh đang lao về phía trước một cách hỗn loạn.

“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu gào lên, giọng nói khản đặc, nhưng ánh mắt hắn rực cháy sự quyết tâm. Hắn biết nhiệm vụ của mình không phải là chém giết, mà là tạo ra một khoảng khắc hỗn loạn, một cơ hội mong manh.

Và rồi, điều bất ngờ nhất đã xảy ra. Khi những Huyết Binh đang mải mê đuổi theo đội nghi binh của Trần Nhị Cẩu, và đội của Lý Hổ đang chuẩn bị đánh vào sườn, một loạt tiếng rít xé gió vang lên. Từ các vị trí đã được chu���n bị sẵn, những "vũ khí bí mật" của Lâm Dịch được kích hoạt. Đó là những chiếc cối bắn tự chế, được Tôn Bá và các thợ thủ công của Lâm Dịch dày công nghiên cứu, phóng ra những quả cầu lửa chứa đầy chất lỏng dễ cháy đặc biệt. Chúng bay vút lên không trung, để lại những vệt khói đen đặc quánh, rồi rơi xuống giữa đội hình Huyết Binh như những thiên thạch rực lửa.

*BÙM! BÙM! BÙM!*

Một loạt tiếng nổ lớn vang trời, xé toạc không khí căng thẳng. Những ngọn lửa khổng lồ bùng lên, nuốt chửng hàng trăm tên Huyết Binh trong chốc lát. Chất lỏng dễ cháy đó, được điều chế đặc biệt, bám dính vào da thịt của Huyết Binh, không thể dập tắt. Tiếng gầm gừ man rợ của chúng nhanh chóng biến thành những tiếng thét đau đớn, ghê rợn khi cơ thể chúng bị thiêu rụi trong biển lửa. Mùi máu tanh nồng và mùi đất ẩm bị thay thế bởi mùi khét lẹt của thịt cháy, mùi khói nồng nặc và mùi hóa chất lạ lùng.

Thẩm Đại Nhân, từ trên gò đất cao, chứng kiến cảnh tượng đó, khuôn mặt hắn tái mét. Hắn không thể tin vào mắt mình. Những Huyết Binh bất tử của hắn, những con quái vật không sợ lửa, không sợ nước, giờ đây lại đang bị thiêu rụi một cách dễ dàng đến vậy. “Không thể nào! Ngươi... ngươi đã làm gì?!” Hắn gào lên, giọng nói đầy sự hoảng loạn và căm hờn, chỉ tay về phía Lâm Dịch.

Nhưng Lâm Dịch không trả lời. Anh chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt vẫn kiên định và sắc lạnh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Thẩm Đại Nhân đã dồn toàn bộ sức mạnh vào bí thuật để tạo ra những Huyết Binh gần như bất tử, nhưng chính điều đó lại khiến chúng trở nên đơn điệu và dễ bị tổn thương bởi những chiến thuật bất ngờ. Mặc dù giành được lợi thế, nhưng Lâm Dịch và quân đội của anh đã chịu tổn thất lớn, và cái giá phải trả cho chiến thắng này sẽ còn ám ảnh anh rất lâu.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, khi đội hình Huyết Binh bị xé nát bởi hỏa công, Lâm Dịch ra hiệu một lần nữa. “Tổng phản công! Tiến lên!” Lần này, giọng anh vang dội, truyền một luồng điện xẹt qua toàn bộ quân đội. Từ mọi hướng, quân Lâm Dịch, những người đã mệt mỏi nhưng vẫn giữ vững niềm tin, đồng loạt xông lên. Tiếng hò reo “Giết! Giết! Giết!” vang vọng khắp chiến trường, át đi mọi âm thanh khác. Họ tràn lên như một cơn sóng thần, cuốn phăng những tên Huyết Binh đang hoảng loạn vì hỏa công và mất đi sự chỉ huy. Trận chiến bước vào giai đoạn quyết định nhất, một cuộc đồ sát đẫm máu mà không ai có thể lùi bước.

***

Gió vẫn mạnh, mang theo những hạt mưa phùn lất phất, khiến không khí càng thêm lạnh lẽo và ẩm ướt. Trận hỏa công ác liệt đã biến một phần chiến trường thành biển lửa, và giờ đây, những ngọn lửa đó vẫn còn cháy âm ỉ, bốc lên những cột khói đen cuồn cuộn, hòa vào màn mưa lất phất, tạo nên một khung cảnh hoang tàn, u ám. Tiếng giao tranh bên ngoài vẫn còn dữ dội, nhưng đã dần chuyển sang thế một chiều, khi quân của Lâm Dịch với tinh thần hừng hực khí thế đã hoàn toàn áp đảo những tên Huyết Binh đang hoảng loạn.

Trong khi chiến trường chính đang hỗn loạn, Lâm Dịch đã chỉ huy một đội đột kích nhỏ, bí mật thâm nhập vào trại quân của Thẩm Đại Nhân. Lý Hổ dẫn đầu, với dáng người vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, hắn như một bóng ma lướt qua trong làn sương mù và mưa phùn, không một tiếng động. Phía sau hắn là những cận vệ tinh nhuệ của Lâm Dịch, những người đã được huấn luyện đặc biệt cho những nhiệm vụ đột kích bí mật. Họ nhanh chóng vô hiệu hóa các trạm canh gác lỏng lẻo, tiến sâu vào trung tâm trại địch.

Thẩm Đại Nhân, giờ đây chỉ còn lại vài tên thuộc hạ trung thành và Lão quản gia già nua, đang đứng trong chiếc lều chỉ huy tạm bợ, cố gắng điều khiển những Huyết Binh còn sót lại từ xa. Hắn vung tay, miệng lẩm bẩm, nhưng sức mạnh của hắn đã suy yếu đáng kể sau khi sử dụng bí thuật tà ác và bị phản công bất ngờ. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự tuyệt vọng và hoảng loạn, không còn chút điên cuồng nào như trước. Bộ quan phục của hắn dính đầy bụi bẩn và vết máu khô, trông hắn không khác gì một kẻ ăn mày.

Đột nhiên, tấm màn lều bị vén mạnh. Một bóng người xuất hiện, cao gầy nhưng toát ra một khí chất uy nghiêm, vững chãi. Đó chính là Lâm Dịch. Anh bước vào, đôi mắt sắc lạnh quét qua Thẩm Đại Nhân và những thuộc hạ đang run rẩy của hắn. Phía sau anh, Lý Hổ và đội cận vệ đã nhanh chóng khống chế những tên lính gác còn lại. Tiếng lạch cạch của dây xích vang lên khô khốc khi chúng bị trói lại. Mùi máu tanh nồng và mùi đất ẩm từ bên ngoài tràn vào lều, hòa với mùi ẩm mốc và mùi thuốc thảo dược nhàn nhạt.

“Thẩm Đại Nhân, trò chơi của ngươi kết thúc rồi.” Giọng Lâm Dịch trầm lắng, lạnh lùng, từng chữ như xuyên thẳng vào tim Thẩm Đại Nhân. Anh không cần phải gào thét hay thể hiện sự giận dữ, chỉ cần sự bình tĩnh đến đáng sợ của anh cũng đủ để khiến đối phương phải khiếp sợ.

Thẩm Đại Nhân tái mặt, ánh mắt hoảng loạn nhìn Lâm Dịch như nhìn thấy ma quỷ. “Ngươi… làm sao có thể?! Ngươi làm sao biết được ta ở đây? Làm sao có thể hóa giải bí thuật của ta?!” Hắn lùi lại một bước, vấp phải chiếc ghế, ngã chổng vó xuống đất. Cái vẻ uyên bác, ngạo mạn của hắn giờ đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự yếu đuối và sợ hãi.

Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, run rẩy quỳ sụp xuống. “Đại nhân… chúng ta đã bị bao vây!” Giọng lão run rẩy, nước mắt giàn giụa. Lão đã trung thành với Thẩm Đại Nhân cả đời, nhưng giờ đây, mọi thứ đã sụp đổ.

Lâm Dịch tiến lại gần Thẩm Đại Nhân, mỗi bước chân đều vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của lều. “Ngươi đã quá tự phụ, Thẩm Đại Nhân. Ngươi nghĩ rằng những trò bẩn thỉu, những bí thuật tà ác của ngươi là vô địch? Ngươi đánh giá thấp khả năng thích nghi của con người, và cả tri thức mà ngươi đã khinh thường.” Anh dừng lại, đứng đối diện với Thẩm Đại Nhân đang nằm rạp dưới đất. “Ngươi đã dùng Cỗ máy Huyết Âm để thao túng tâm lý, nhưng ngươi quên rằng âm thanh có thể bị chặn, bị phá hủy. Ngươi đã dùng bí thuật để cường hóa Huyết Binh, nhưng ngươi quên rằng mọi sự cường hóa đều phải trả giá, và mọi thực thể đều có điểm yếu. Ngươi đã quá tập trung vào sức mạnh tàn bạo mà quên mất mưu lược và sự tính toán.”

Thẩm Đại Nhân run rẩy, lời nói của Lâm Dịch như những lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng tự tôn của hắn. “Không! Ngươi chỉ là một tên tiểu tử may mắn! Ngươi không hi��u! Ta… ta là người nắm giữ bí mật của Đại Hạ, của những thế lực siêu phàm!” Hắn gào lên, đôi mắt điên dại lóe lên một tia sáng cuối cùng của sự thù hận. Bằng một động tác nhanh như chớp, hắn rút ra một con dao găm nhỏ giấu trong ống tay áo, lưỡi dao loáng lên một màu đen đáng sợ, lao thẳng vào Lâm Dịch.

Nhưng Lâm Dịch đã đoán trước được hành động tuyệt vọng này. Anh đã nhìn thấy quá nhiều sự điên cuồng và tàn độc trong cuộc đời mình. Bằng một cử động gọn ghẽ, anh nghiêng người tránh khỏi mũi dao, rồi dùng Cổ Ngọc Phù, thứ đã luôn nằm trong tay anh, nhẹ nhàng đẩy vào cổ tay của Thẩm Đại Nhân. Một luồng năng lượng lạnh lẽo, tinh khiết từ Cổ Ngọc Phù truyền vào, khiến Thẩm Đại Nhân kêu lên một tiếng đau đớn, con dao găm rơi xuống đất. Ngay lập tức, Lý Hổ xông lên, khống chế Thẩm Đại Nhân, dùng dây thừng trói chặt hắn.

“Ngươi muốn chết, ta sẽ không cản. Nhưng ngươi sẽ phải sống để chứng kiến sự sụp đổ của ngươi, Thẩm Đại Nhân.” Lâm Dịch nói, giọng anh không hề có sự căm phẫn, chỉ có sự mệt mỏi và một chút chua xót. Anh đã quá quen với cái giá phải trả cho quyền lực, cho sự sống còn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và hắn, Thẩm Đại Nhân, cuối cùng cũng phải trả giá cho những gì mình đã gây ra.

Tiếng mưa phùn lất phất trên mái lều, hòa cùng tiếng giao tranh dần lắng xuống từ bên ngoài. Trận chiến đã kết thúc. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một sự trống rỗng lạ thường xâm chiếm. Anh đã chiến thắng, đã bảo vệ được những người anh trân trọng, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Những sinh mạng đã ngã xuống, những đau thương và mất mát sẽ không bao giờ có thể bù đắp được. Anh ngước nhìn ra ngoài, qua khe hở của tấm màn lều, bầu trời vẫn u ám, như dự báo cho một tương lai đầy biến động của Đại Hạ vương triều. Cuộc chiến này có thể đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến khác, lớn hơn, sâu sắc hơn, chỉ mới bắt đầu. Những bí ẩn về thế lực tu hành, về bản chất của thế giới này, vẫn còn đang chờ anh khám phá. Và quan trọng hơn cả, là câu hỏi về "ý nghĩa thực sự của cuộc sống" và "bình an nội tại" mà Lão Tăng Viên Giác đã từng nhắc đến, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở về con đường phía trước.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free