Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 860: Phân Tích Thần Lực: Lợi Dụng Hỗn Loạn

Bầu trời phía Đông bắt đầu ửng hồng, một dải lụa màu cam cháy trải dài trên đường chân trời, xua đi màn đêm u ám. Nhưng ánh sáng bình minh ngày hôm nay không thể xua tan được cái lạnh lẽo bao trùm đồn gác biên giới. Một sự lạnh lẽo không đến từ khí trời se sắt mà từ nỗi kinh hoàng vẫn còn đọng lại trong tâm trí mỗi người lính. Từ trên tường thành cao vút, Lâm Dịch im lặng dõi mắt xuống chiến trường tan hoang. Cơn gió buổi sớm thổi qua khe hở của những viên đá, mang theo mùi khói than nồng nặc và mùi máu tanh ngai ngái, nhắc nhở về sự hủy diệt vừa diễn ra chỉ cách đây vài canh giờ.

Phía dưới, cảnh tượng không khác gì địa ngục trần gian. Hố sâu mà luồng sáng trắng tạo ra vẫn còn đó, đen ngòm và bốc lên từng làn khói mỏng. Xung quanh hố, xác của những con Huyết Binh nằm la liệt, một phần đã bị hóa thành tro bụi, chỉ còn lại những vệt đen kỳ dị trên mặt đất, một phần khác thì biến dạng đến mức không thể nhận ra, như những khối thịt cháy xém, co quắp trong sự đau đớn vĩnh cửu. Chúng không còn là những chiến binh đáng sợ, mà chỉ là những mảnh vụn vô tri, minh chứng cho một sức mạnh vượt quá mọi giới hạn mà thế giới này từng biết.

Xa hơn về phía đối diện, nơi doanh trại của quân địch, sự hỗn loạn vẫn chưa dứt. Tiếng la hét hoảng loạn, tiếng giẫm đạp và tiếng ngựa hí thất thanh vẫn văng vẳng vọng lại, yếu ớt nhưng rõ ràng, như những lời than khóc cho một đội quân đã mất đi ý chí chiến đấu. Từng đốm lửa nhỏ vẫn lập lòe trong bóng tối, cho thấy những kẻ sống sót đang cố gắng nhóm lửa sưởi ấm trong nỗi sợ hãi tột cùng. Chúng đã chứng kiến điều mà không phàm nhân nào có thể lý giải, và sự kiện đó đã nghiền nát tinh thần chúng, biến chúng từ những cỗ máy giết chóc thành những kẻ run rẩy chờ đợi số phận.

Bên cạnh Lâm Dịch, Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Binh trư��ng Triệu đứng thẳng người, nhưng nét mặt tái mét, ánh mắt vẫn còn thất thần, dường như vẫn chưa thể thoát ra khỏi cơn ác mộng vừa qua. Binh trưởng Triệu, người vốn dạn dày trận mạc, giờ đây lại như một đứa trẻ lạc lối. Ông ta run rẩy lên tiếng, giọng nói khô khốc đến khó nghe: “Đại nhân… đây… đây rốt cuộc là cái gì?”

Trần Nhị Cẩu, luôn miệng ‘đại ca’ ‘đại ca’ như cái đuôi của Lâm Dịch, cũng không khỏi rùng mình. “Ta… ta chưa từng thấy sức mạnh nào như vậy, cứ như thần linh giáng thế… Đại ca, chúng ta… chúng ta có được thần linh phù hộ sao?” Đôi mắt cậu ta chớp chớp, vừa sợ hãi vừa có một chút gì đó của sự cuồng tín.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cũng chỉ biết siết chặt nắm đấm, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ kinh hoàng. “Nếu là thần linh… thì tại sao lại không giúp chúng ta sớm hơn? Và tại sao lại đáng sợ đến vậy?” Anh ta thắc mắc, câu hỏi đơn giản nhưng chạm đến tận cùng sự bối rối của những người phàm.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Anh chỉ đưa tay ch���m vào Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Viên ngọc vẫn còn hơi ấm, một sự rung động yếu ớt nhưng rõ ràng lan tỏa từ nó, như một lời thì thầm, một lời giải thích mà anh vẫn chưa thể nắm bắt. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức và kiến thức trong đầu. “Không phải thần linh,” anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm tĩnh, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. “Chỉ là một dạng năng lượng khác mà chúng ta chưa hiểu rõ mà thôi.”

Đôi mắt anh mở ra, sắc bén quét qua chiến trường tan hoang, bắt đầu phân tích những gì còn sót lại. Kiến thức hiện đại của anh, thứ đã giúp anh sinh tồn và vươn lên trong thế giới cổ đại này, giờ đây dường như trở nên quá nhỏ bé. Mọi quy tắc, mọi định luật vật lý mà anh từng tin tưởng, đều bị phá vỡ bởi một khoảnh khắc can thiệp siêu nhiên. Nhưng anh không cam tâm. Một nguyên tắc cơ bản trong khoa học là mọi hiện tượng đều có lời giải thích, dù nó có vẻ siêu nhiên đến đâu. Sấm sét, gió bão, động đất… trong quá khứ đều từng được coi là thần phạt, cho đến khi con người hiểu được bản chất của chúng.

Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vật chất cháy đen từ một xác Huyết Binh gần đó. Mảnh vật chất này không phải thịt, cũng không phải xương. Nó cứng rắn như đá nhưng lại nhẹ bẫng, và vẫn còn ám một mùi khét đặc trưng, hòa lẫn với mùi tanh nồng của máu và một thứ mùi lạ lẫm mà anh chưa từng ngửi thấy. Anh dùng ngón tay miết nhẹ, cảm nhận sự thô ráp và những tinh thể li ti trên bề mặt. “Huyết Binh này… không phải là con người hoàn toàn. Nó là một sự kết hợp giữa sinh vật và một dạng năng lượng nào đó. Còn luồng sáng kia… nó không phải là sấm sét thông thường,” anh lẩm bẩm. “Nó giống như một luồng năng lượng plasma tập trung ở cường độ cực cao, hoặc một vụ nổ hạt nhân quy mô nhỏ… nhưng lại được điều khiển một cách tinh vi.”

Trong đầu anh, những khái niệm như 'điện từ trường', 'năng lượng hạt nhân', 'phản vật chất' lướt qua. Anh cố gắng tìm kiếm một sự tương đồng, một cách giải thích hợp lý nhất cho hiện tượng vừa xảy ra. Lời Lão Tăng Viên Giác về 'linh khí mỏng manh', về thế giới tu hành chợt hiện về mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Có lẽ, cái gọi là 'linh khí' chính là một dạng năng lượng cơ bản của thế giới này, mà những người tu hành có thể khai thác và điều khiển. Và Cổ Ngọc Phù của anh… nó có phải là một thiết bị đo đạc, một công cụ, hay thậm chí là một bộ phận của một hệ thống lớn hơn, cho phép anh tương tác với dạng năng lượng đó?

Nỗi sợ hãi về những điều chưa biết vẫn còn đó, nhưng trong bản chất của Lâm Dịch, sự tò mò và khao khát tìm hiểu luôn mạnh mẽ hơn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong một thế giới mà những kẻ mạnh mẽ như thần có thể can thiệp bất cứ lúc nào, anh buộc phải hiểu rõ về chúng. Anh không phải là một anh hùng mơ mộng, anh chỉ muốn bảo vệ những người anh trân trọng và sống một cuộc đời bình yên. Nhưng có vẻ như, thế giới này không cho phép anh lựa chọn điều đó. Sự kiện vừa qua đã thay đổi tất cả. Nó không chỉ là một chiến thắng, mà là một lời cảnh tỉnh, một sự mở màn cho một chương mới đầy thử thách. Con đường phía trước, giờ đây, không chỉ dài và đầy chông gai, mà còn ẩn chứa những bí ẩn và sức mạnh mà anh chưa từng dám tưởng tượng.

Anh quay sang nhìn ba người đang đứng cạnh mình, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn. “Các ngươi vẫn còn sợ hãi sao?” anh hỏi, giọng nói không hề trách móc mà mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc.

Binh trưởng Triệu gật đầu, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch. “Không phải là sợ chết, thưa đại nhân. Chỉ là… chúng tôi chưa từng thấy điều gì như vậy. Nó vượt quá sự hiểu biết của chúng tôi.”

“Đúng vậy,” Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm. “Nó vượt quá sự hiểu biết của chúng ta, nhưng không có nghĩa là không thể hiểu được. Điều quan trọng là, quân địch cũng đang sợ hãi như vậy, thậm chí còn hơn thế. Chúng vừa mất đi thủ lĩnh, mất đi binh lính, và mất đi cả niềm tin vào sức mạnh mà chúng đã dựa vào.” Anh siết chặt mảnh vật chất cháy đen trong tay, rồi buông ra. “Đây là cơ hội. Một cơ hội mà trời đã ban cho chúng ta.” Anh không tin vào thần linh, nhưng anh tin vào sự tận dụng thời cơ. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó luôn mở ra những cánh cửa cho kẻ biết nắm bắt.

***

Trong lều chỉ huy, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu lay động, chiếu rọi lên bản đồ quân sự đã cũ kỹ. Những vết mực đen đã vẽ nên vô số đường tiến quân, phòng thủ, nay lại được điểm thêm những vòng tròn đỏ, những mũi tên xanh, biểu thị một kế hoạch mới, táo bạo. Lâm Dịch ngồi giữa, cúi mình trên tấm bản đồ trải rộng trên chiếc bàn gỗ thô mộc. Xung quanh anh là Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, Binh trưởng Triệu, và Bạch Vân Nhi, tất cả đều đang chăm chú lắng nghe, ánh mắt xen lẫn sự bối rối và khao khát hiểu biết.

Anh vừa hoàn thành một vài phác thảo đơn giản trên một tờ giấy da, sử dụng những ký hiệu mà không ai trong số họ có thể hiểu được. Đó là những biểu đồ năng lượng, những công thức vật lý cơ bản mà anh đang cố gắng áp dụng để giải thích hiện tượng "Thiên Lôi Giáng Thế". "Sức mạnh đó không phải là phép thuật vô căn cứ," Lâm Dịch chậm rãi nói, giọng điệu chắc chắn, như một giáo sư đang giảng bài cho những học trò của mình. "Nó là một dạng năng lượng, có thể được tạo ra và kiểm soát bởi những người có khả năng đặc biệt. Giống như sấm sét mà chúng ta biết, nhưng ở một mức độ khác, tinh vi hơn, mạnh mẽ hơn."

Bạch Vân Nhi, với ánh mắt thông minh và sắc sảo, là người đầu tiên nắm bắt được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Lâm Dịch. Nàng đã từng chứng kiến nhiều điều kỳ lạ trên giang hồ, nhưng sự kiện vừa rồi vẫn khiến nàng kinh ngạc tột độ. "Những lời Lão Tăng Viên Giác nói... về thế giới tu hành và linh khí... có lẽ là thật," nàng thì thầm, ánh mắt suy tư. Nàng nhớ lại những lần Lão Tăng Viên Giác nhắc đến "linh khí mỏng manh", "người tu hành", những điều mà trước đây nàng chỉ xem là những câu chuyện cổ tích xa vời. Nhưng giờ đây, trước mắt nàng, một "câu chuyện cổ tích" đã trở thành hiện thực kinh hoàng.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh dừng lại ở Cổ Ngọc Phù đang được đặt cẩn thận trên bản đồ. "Chính xác. Và Cổ Ngọc Phù của ta... nó đã cộng hưởng với nguồn năng lượng đó. Nó không chỉ là một món đồ trang sức. Nó có thể là chìa khóa," anh nói, giọng điệu pha lẫn một chút tò mò khoa học và sự thận trọng của kẻ đang đối mặt với một ẩn số khổng lồ. Anh vẫn không thể hoàn toàn tin vào những điều phi khoa học, nhưng anh đã học được cách chấp nhận rằng "khoa học" của thế giới này có những định luật riêng, những định luật mà anh phải tìm cách khám phá.

Anh hít một hơi sâu, rồi dùng ngón tay chỉ vào các điểm trên bản đồ. "Quân địch đang hoảng loạn tột độ. Chúng vừa chứng kiến cái chết của thủ lĩnh, sự hủy diệt của Huyết Binh, và một sức mạnh mà chúng không thể lý giải. Nỗi sợ hãi đang ăn mòn ý chí của chúng." Anh dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người một, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Chúng ta sẽ không cho chúng có cơ hội lấy lại tinh thần. Đây là thời cơ vàng để chúng ta dứt điểm trận chiến này, và củng cố vị thế của chúng ta trước những gì sắp đến."

Binh trưởng Triệu, người đã dần lấy lại sự bình tĩnh, gật đầu mạnh mẽ. "Đại nhân nói phải. Tinh thần quân địch đang xuống dốc thảm hại. Chúng ta nên tận dụng lợi thế này."

"Tuy nhiên, chúng ta không được chủ quan," Lâm Dịch tiếp lời, ánh mắt sắc lạnh. "Sự hoảng loạn có thể dẫn đến những hành động điên rồ. Và kẻ đứng sau Thẩm Đại Nhân, thế lực tu hành đó, vẫn còn là một ẩn số. Chúng ta phải hành động nhanh chóng, dứt khoát, và thông minh."

Anh nhìn Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng Triệu, tập hợp đội trinh sát tốt nhất. Ta muốn các ngươi len lỏi vào doanh trại địch, gieo rắc tin đồn, khuếch đại nỗi sợ hãi của chúng. Hãy nói rằng đó là 'thần phạt', là sự trừng phạt của trời đất dành cho những kẻ làm điều ác. Hãy nói rằng thủ lĩnh của chúng đã bị nuốt chửng bởi cơn thịnh nộ của thần linh. Hãy biến nỗi sợ hãi của chúng thành vũ khí của chúng ta."

Binh trưởng Triệu đứng nghiêm, gật đầu dứt khoát. "Rõ, thưa đại nhân! Thuộc hạ sẽ tự mình dẫn đội trinh sát đi gieo rắc sự hoảng loạn."

Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. "Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, các ngươi chu���n bị quân đội cho một cuộc tấn công chớp nhoáng. Ta muốn một cuộc tổng tấn công vào lúc bình minh ngày mai. Không phải một cuộc chiến trường quy, mà là một cuộc đột kích toàn diện, nhằm vào những điểm yếu nhất của chúng. Mục tiêu không chỉ là tiêu diệt địch, mà là đánh sập hoàn toàn ý chí chiến đấu của chúng, biến chúng thành những kẻ bỏ chạy tán loạn."

Trần Nhị Cẩu vỗ ngực. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ cho bọn chúng biết tay!"

Vương Đại Trụ cũng siết chặt nắm đấm. "Không cần lo lắng, đại nhân. Binh lính của chúng ta tuy mệt mỏi, nhưng sau khi chứng kiến 'thần tích' vừa rồi, chúng có thêm niềm tin. Chúng sẽ chiến đấu đến cùng!"

Lâm Dịch gật đầu, hài lòng với sự quyết tâm của họ. Anh biết, niềm tin và tinh thần là những yếu tố quan trọng nhất trong chiến tranh, và anh vừa có được cả hai, một cách bất ngờ. "Sự kiện vừa rồi, dù đáng sợ, nhưng cũng là một lợi thế không tưởng. Chúng ta phải tận dụng nó triệt để." Anh lại chỉ tay vào bản đồ, vạch ra những đường tấn công chính. "Binh lực của chúng ta tuy ít hơn, nhưng tinh thần cao hơn. Chúng ta sẽ chia thành ba mũi, một mũi chính diện nghi binh, hai mũi còn lại sẽ đánh bọc sườn, tập trung vào việc phá hủy kho lương thảo và tuyến đường rút lui của chúng."

"Đại nhân," Bạch Vân Nhi lên tiếng, giọng nàng trầm lắng. "Sau trận này, chúng ta cần tìm hiểu thêm về thế giới tu hành. Có lẽ Lão Tăng Viên Giác có thể cung cấp thêm thông tin."

Lâm Dịch nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm. "Đó là điều tất yếu. Mối đe dọa từ thế giới đó không chỉ dừng lại ở Thẩm Đại Nhân. Đây chỉ là khởi đầu. Chúng ta phải chuẩn bị cho những cuộc đối đầu lớn hơn, những điều mà kiến thức phàm tục của chúng ta chưa thể lý giải." Anh cảm thấy một sự căng thẳng trong lồng ngực. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ bằng tri thức và mưu lược. Nhưng giờ đây, một thế giới hoàn toàn mới đã mở ra, một thế giới mà những quy tắc anh từng biết đều có thể bị phá vỡ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ. "Và để sinh tồn, ta phải hiểu. Ta phải thích nghi."

***

Ánh nắng chiều dịu nhẹ trải vàng khắp đồn gác biên giới, xua đi phần nào không khí ảm đạm của buổi sáng. Dưới sự chỉ huy của Lâm Dịch, toàn bộ doanh trại như một cỗ máy khổng lồ vừa được tra dầu, bắt đầu vận hành với một nhịp độ khẩn trương nhưng có trật tự. Tiếng kèn hiệu vang dội, dứt khoát, cắt ngang không gian, triệu tập các đội quân. Tiếng bước chân đều đặn của binh lính vang lên trên nền đất cứng, hòa cùng tiếng leng keng của vũ khí, tiếng ngựa hí, và tiếng hô vang khẩu hiệu. Mùi khói bếp đã bắt đầu lan tỏa, lẫn với mùi sắt và mồ hôi, tạo nên một bản giao hưởng của sự chuẩn bị cho chiến trận.

Binh trưởng Triệu, người đã lấy lại hoàn toàn sự rắn rỏi của một chỉ huy dày dạn kinh nghiệm, dẫn đầu các đội trinh sát tinh nhuệ. Ánh mắt ông ta giờ đây không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là một sự quyết tâm thép. "Đại nhân đã nói, đây là cơ hội ngàn năm có một! Chúng ta phải nắm lấy!" ông ta hô vang, giọng nói mạnh mẽ, đầy uy lực. Các trinh sát, những người lính nhanh nhẹn và khéo léo nhất, lặng lẽ len lỏi ra khỏi đồn, hòa vào bóng chiều tà đang dần buông xuống. Nhiệm vụ của họ không chỉ là do thám, mà còn là gieo rắc nỗi sợ hãi, biến "thần phạt" thành một thứ vũ khí tâm lý sắc bén, đâm sâu vào trái tim đã rệu rã của quân địch. Những câu chuyện được thêu dệt, những lời đồn thổi được phóng đại, tất cả nhằm mục đích duy nhất: khiến kẻ thù không còn dám cầm vũ khí.

Phía trong doanh trại, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đốc thúc binh lính chuẩn bị vũ khí, giáp trụ và lương thảo. Mặc dù vẫn còn một chút dư âm của sự kinh hoàng từ buổi sáng, nhưng tinh thần của những người lính Lâm Dịch đã thay đổi rõ rệt. Nỗi sợ hãi về "thần phạt" vẫn còn đó, nhưng đã được Lâm Dịch khéo léo chuyển hóa thành một thứ gì đó khác: niềm tin. Niềm tin rằng họ được "thần linh phù hộ", rằng họ đang đứng về phía chính nghĩa, và rằng chiến thắng đã nằm trong tầm tay.

"Đại ca nói đúng! Thần linh giúp chúng ta, chúng ta còn sợ gì nữa!" Trần Nhị Cẩu hô to, giọng nói đầy phấn khích, khuôn mặt trẻ trung bừng sáng. Cậu ta vác một cây giáo nặng trịch, chạy đi chạy lại giữa các binh sĩ, kiểm tra từng khẩu súng, từng mũi tên. Vương Đại Trụ, với sức mạnh của mình, không ngừng khuân vác các hòm đạn dược, giáp trụ. Mặc dù mồ hôi nhễ nhại, nhưng khuôn mặt anh ta lại ánh lên vẻ kiên định. "Chúng ta sẽ cho bọn chúng biết thế nào là sức mạnh của đại nhân!" anh ta gầm lên, tiếng nói vang vọng khắp doanh trại, truyền thêm lửa cho những người lính đang mệt mỏi.

Lâm Dịch đứng trên một đài cao tạm bợ, ánh mắt bao quát toàn bộ cảnh tượng. Anh không nói nhiều, chỉ đứng đó, sự hiện diện của anh đã đủ để trấn an và củng cố tinh thần cho binh sĩ. Khuôn mặt anh trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. Anh không còn chỉ là một người vượt thời gian đơn thuần mà đã trở thành một nhà lãnh đạo thực thụ, có khả năng xoay chuyển cục diện ngay cả khi đối mặt với những điều không tưởng.

Anh nhìn xuống những người lính của mình. Họ mệt mỏi, bám đầy bụi đất, nhưng ánh mắt họ bắt đầu lóe lên hy vọng và sự kiên cường. Họ không phải là những kẻ cuồng tín, nhưng họ tin tưởng vào anh, vào sự lãnh đạo của anh. Và đó là thứ tài sản quý giá nhất mà anh có được trong thế giới này. "Chiến thắng không dành cho kẻ yếu đuối," anh nói, giọng nói không quá lớn nhưng đủ để vang vọng trong không khí tĩnh lặng. "Nắm bắt thời cơ, chúng ta sẽ giành được tất cả!" Lời nói của anh như một tia lửa, thắp lên ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng mỗi người lính. Họ không còn sợ hãi, họ đã sẵn sàng.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch cảm thấy Cổ Ngọc Phù trong túi áo lại rung lên nhè nhẹ, như một lời đáp lại. Nó không chỉ là một vật phẩm bí ẩn, mà còn là một phần của anh, một cầu nối giữa anh và thế giới này, giữa hiện thực và những điều siêu nhiên. Anh biết, trận chiến này không chỉ là cuộc đối đầu với tàn quân Thẩm Đại Nhân. Đó là một bước ngoặt, một lời tuyên bố về sự tồn tại của anh trong một thế giới phức tạp hơn nhiều so với những gì anh từng tưởng tượng.

Anh ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi chỉ vài canh giờ trước còn là nơi giáng xuống của sự hủy diệt. Một cảm giác bất an sâu sắc vẫn còn đó, về những thế lực tu hành bí ẩn, về những điều chưa biết mà anh sẽ phải đối mặt. Nhưng cùng với đó, là một sự kiên định. Anh sẽ tìm kiếm câu trả lời. Anh sẽ tìm Lão Tăng Viên Giác, hoặc bất kỳ ai có thể hé lộ bí ẩn về thế giới này. Cuộc sống bình dị mà anh từng khao khát, có vẻ như, đã trở thành một giấc mơ xa vời. Con đường phía trước, giờ đây, không chỉ dài và đầy chông gai, mà còn ẩn chứa những bí ẩn và sức mạnh mà anh chưa từng dám tưởng tượng. Đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình khám phá và đối mặt với bản chất thực sự của thế giới "Linh khí mỏng manh" này. Anh sẽ không lùi bước. Bởi vì sinh tồn, là ưu tiên hàng đầu. Và tri thức, là vũ khí mạnh nhất.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free