Lạc thế chi nhân - Chương 852: Huyết Chiến Cứ Điểm: Sóng Dữ Triều Đen
Tiếng kẻng báo động lại vang lên, xé toạc không khí vốn đã nặng nề của đồn gác biên giới. Âm thanh khô khốc, dồn dập ấy như một lưỡi dao sắc lẹm, cắt đứt chút bình yên cuối cùng còn sót lại sau đợt tấn công đầu tiên. Trời tờ mờ sáng, mây đen kịt vần vũ phía chân trời, che khuất vầng dương còn đang ngái ngủ, hứa hẹn một ngày tăm tối. Gió bấc thổi mạnh, mang theo hơi lạnh buốt xương và cả một mùi hôi tanh khó tả, lẫn với mùi đất ẩm và kim loại rỉ sét từ những công sự phòng thủ.
Trong đài chỉ huy, Lâm Dịch vẫn đứng trước tấm sa bàn lớn được chiếu sáng lờ mờ bằng vài ngọn nến. Ánh mắt hắn sắc bén, quét qua các ký hiệu được đánh dấu bằng những quân cờ gỗ nhỏ, di chuyển liên tục theo báo cáo từ tiền tuyến. Khuôn mặt hắn gầy gò, phảng phất vẻ xanh xao do thức trắng nhiều đêm, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại lóe lên sự tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn vuốt nhẹ Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm nhận những luồng linh khí yếu ớt nhưng đầy hung bạo đang cuồn cuộn đổ về phía phòng tuyến.
Trần Nhị Cẩu, Binh trưởng Triệu và vài sĩ quan khác đứng cạnh, dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn giữ sự nghiêm cẩn tuyệt đối. Bộ giáp sắt của Nhị Cẩu đã được cởi bỏ, thay vào đó là lớp vải thô nhuốm màu bùn đất và vài vệt máu khô, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng quắc, không giấu được sự lo lắng.
“Tình hình thế nào?” Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm ổn, không một chút dao động dù bên ngoài tiếng kẻng đã réo rắt đến chói tai. Hắn không cần hỏi về đợt tấn công mới, bởi lẽ âm thanh kia đã là câu trả lời rõ ràng nhất. Hắn muốn biết về bản chất của kẻ địch mới, “’Thứ đó’ của Thẩm Đại Nhân đã lộ diện?”
Trần Nhị Cẩu bước lên một bước, vẻ mặt khẩn trương xen lẫn một chút hoang mang khó tả. “Bẩm đại nhân, chúng… chúng không phải tu sĩ, mà là binh lính. Nhưng chúng không giống binh lính bình thường! Chúng điên cuồng, mạnh hơn gấp bội, và… chúng không biết sợ chết!” Giọng hắn run rẩy, như đang thuật lại một cơn ác mộng. “Chúng lao vào như thiêu thân, không hề cảm nhận được đau đớn, thậm chí bị thương nặng vẫn tiếp tục chiến đấu. Chúng giống như những cái xác biết đi, nhưng lại có sức mạnh của mãnh thú!”
Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, cũng gật đầu xác nhận. “Chính xác là vậy, đại nhân. Chúng như những con thú bị nhốt lâu ngày, hung tợn và tàn bạo. Các cứ điểm đang chịu áp lực lớn nhất từ trước đến nay. Chúng không có sự phối hợp chiến thuật, chỉ có một lòng lao lên phía trước, nhưng sự liều chết đó lại khiến chúng trở nên đáng sợ hơn bất kỳ quân đội tinh nhuệ nào.”
Lâm Dịch nhíu mày. Hắn đã dự đoán Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ cuộc, nhưng loại ‘binh lính’ này lại nằm ngoài dự kiến. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn rung lên nhè nhẹ, cho thấy linh khí từ những kẻ tấn công này vô cùng hỗn loạn, không phải linh khí tu luyện thuần túy, mà giống như một loại năng lượng bị cưỡng ép, bị tha hóa. *“Huyết Binh?”* Hắn thầm nghĩ. *“Chẳng lẽ Thẩm Đại Nhân đã dùng đến một loại bí thuật hắc ám nào đó để biến binh lính thành những cỗ máy chiến đấu không cảm xúc? Hay là một loại độc dược kích thích?”*
Nỗi lo lắng của hắn không phải là sự sợ hãi, mà là sự nặng trĩu trách nhiệm. Hắn biết rõ giá trị của mỗi sinh mạng dưới trướng mình. Mỗi người lính, mỗi dân binh đều là một phần của vùng đất này, là những người đã tin tưởng hắn, đã cùng hắn xây dựng lên tất cả. Giờ đây, hắn phải đẩy họ vào một cuộc chiến phi lý, đối đầu với những kẻ không có lý trí, không có nỗi sợ hãi.
“’Thế Trận Phá Linh’ có tác dụng với chúng không?” Lâm Dịch hỏi, giọng vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt thăm dò.
Trần Nhị Cẩu lắc đầu, vẻ mặt càng thêm ủ dột. “Rất yếu, đại nhân. Chúng không tu luyện linh khí theo cách thông thường, nên ‘Thế Trận Phá Linh’ chỉ làm chúng chậm lại một chút, chứ không thể vô hiệu hóa chúng như với các tu sĩ. Sức mạnh của chúng dường như đến từ một nguồn khác, thô bạo và nguyên thủy hơn.”
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. *“Như mình đã dự đoán. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cũng có giới hạn. Đối phương sẽ sớm nhận ra cách đối phó, hoặc ít nhất là cách giảm thiểu tác động. Và đây chính là cách đối phó của Thẩm Đại Nhân. Hắn đã không ngần ngại hy sinh sinh mạng binh lính của mình để tạo ra loại ‘Huyết Binh’ này, để lấp đầy khoảng trống mà các tu sĩ đã để lại.”*
Hắn quay sang tấm sa bàn, ngón tay lướt nhẹ trên các cứ điểm. “Truyền lệnh xuống, tập trung hỏa lực vào những khu vực Huyết Binh dồn đông nhất. Dùng cung nỏ tẩm dầu lửa, dùng cạm bẫy, dùng bất cứ thứ gì có thể gây sát thương diện rộng. Không cần giữ lại. Với những kẻ không có lý trí, chúng ta không thể dùng chiến thuật thông thường.”
“Đại ca!” Trần Nhị Cẩu ngập ngừng, “Nhưng nếu vậy, quân ta sẽ phải trả giá rất đắt. Chúng ta không có đủ… quân lính để đối phó với số lượng khổng lồ như vậy.”
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Nhị Cẩu, ánh mắt kiên định đến sắt đá. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Nhị Cẩu. Và để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải đánh đổi. Huấn luyện viên của chúng ta đã nói gì? ‘Chiến tranh không phải là nghệ thuật, nó là sự tàn khốc, là việc tiêu diệt kẻ thù bằng mọi giá’. Đây không phải là lúc để mềm lòng. Hãy tin vào những gì chúng ta đã chuẩn bị.” Hắn đặt tay lên một quân cờ nhỏ đánh dấu Cổng thành phía Đông. “Tăng cường lực lượng ở Cổng thành phía Đông. Vương Đại Trụ và Lý Hổ đang ở đó, hãy nói với họ, hãy kiên cường. Tôi sẽ điều động thêm viện binh và hỏa lực đến đó ngay lập tức.”
Hắn quay sang một sĩ quan khác. “Hãy kích hoạt ‘Cẩm Nang Kế Sách’ thứ Ba. Tôi muốn tất cả các cứ điểm nhận được mệnh lệnh rõ ràng về cách đối phó với Huyết Binh. Và quan trọng nhất, hãy đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người dân đã sơ tán. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cơn bão lớn hơn.” Giọng hắn trầm hùng, vang vọng trong đài chỉ huy, xua đi phần nào sự hoang mang trong lòng các sĩ quan. Họ vội vã cúi mình, rồi nhanh chóng rời đi để truyền đạt mệnh lệnh. Lâm Dịch biết, anh phải giữ vững lý trí và đưa ra những quyết định khó khăn, đôi khi tàn nhẫn, để bảo vệ những gì anh đã xây dựng và những người anh trân trọng. Nỗi sợ hãi về việc liệu mình có đủ sức lực và trí tuệ để chống lại một kẻ thù tàn bạo như Thẩm Đại Nhân, người không từ thủ đoạn, vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây, hắn không có thời gian để nghĩ về nó. Hắn chỉ có thể tiến lên.
***
Tiếng trống trận dồn dập như sấm sét, tiếng kèn hiệu chói tai, và những tiếng gào thét man rợ của Huyết Binh hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc tại Cổng thành phía Đông. Nắng đã lên cao, nhưng lại bị che mờ bởi khói lửa mù mịt và bụi đất cuồn cuộn bay lên từ chiến trường. Mùi máu tanh nồng nặc đến nghẹt thở, quyện lẫn mùi khói khét lẹt và mồ hôi chua loét của binh lính.
Cổng thành phía Đông, vốn là một cứ điểm kiên cố với những bức tường đá dày và tháp canh vững chãi, giờ đây đang rung chuyển dữ dội như sắp sụp đổ. Những tảng đá lớn vỡ vụn, bắn tung tóe. Từng đợt Huyết Binh khổng lồ như sóng dữ dội xô vào bờ đê, không ngừng vỗ vào tường thành. Chúng không dùng thang dây hay công cụ phá thành, mà dùng chính thân thể cường tráng của mình để va đập, để leo trèo lên nhau, tạo thành những tháp người kinh hoàng. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, hàm răng nghiến chặt, khuôn mặt vặn vẹo trong một sự điên cuồng vô tri.
Trên đỉnh tường thành, Vương Đại Trụ và Lý Hổ đang chiến đấu như hai con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Thân hình vạm vỡ của Đại Trụ vấy đầy máu tươi, không rõ của địch hay của mình. Hắn cầm trong tay một cây búa lớn, mỗi nhát bổ xuống đều mang theo sức mạnh long trời lở đất, nghiền nát xương cốt của Huyết Binh. “Giữ vững! Đừng lùi một bước!” Hắn gầm lên, giọng khàn đặc vì khói bụi và tiếng gào thét. “Vì gia đình! Vì vùng đất này!”
Một tên Huyết Binh to lớn, cao gần gấp rưỡi người thường, lao tới, móng tay sắc nhọn như vuốt chim ưng cào cấu loạn xạ. Vương Đại Trụ không né tránh, hắn nghiến răng, dùng búa gạt phăng một đòn, rồi tung một cú đấm thép vào ngực tên địch. Tiếng xương vỡ rắc rắc, tên Huyết Binh loạng choạng lùi lại, nhưng chỉ một thoáng sau đã lại lao tới, vết thương như không tồn tại. “Khốn kiếp!” Đại Trụ rủa thầm. *“Chúng không phải người bình thường! Chúng không biết đau đớn!”*
Bên cạnh hắn, Lý Hổ với thân hình rắn rỏi, tay cầm thanh đoản kiếm sắc bén, đang nhảy múa giữa làn sóng địch. Mỗi nhát kiếm của hắn đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng, nhưng ngay cả khi bị chém đứt tay hay chân, Huyết Binh vẫn cố gắng cắn xé, vẫn cố gắng lao tới. Hắn thở dốc, mồ hôi nhễ nhại chảy xuống khuôn mặt có vết sẹo nhỏ trên lông mày, hòa lẫn với bụi bẩn và máu.
“Những tên này… chúng không phải người bình thường!” Lý Hổ hét lên, giọng đứt quãng vì mệt mỏi. “Công kích mạnh hơn, nhanh hơn! Chúng ta không thể giữ được lâu nếu cứ thế này!” Hắn vừa nói vừa lùi lại một bước, tránh một cú cào xé từ một tên Huyết Binh đang lao lên từ phía dưới, rồi tung một cú chém ngang, chặt đứt đầu tên địch. Nhưng ngay lập tức, một tên khác đã lấp vào khoảng trống, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào hắn.
Quân lính của Lâm Dịch, dù mệt mỏi và kiệt sức, vẫn kiên cường chiến đấu. Họ là những nông dân, những người thợ thủ công được huấn luyện vội vã, nhưng trong mắt họ không có sự sợ hãi mà là sự quyết tâm sắt đá. Họ biết, đây là cuộc chiến sinh tử, không có đường lùi. Phía sau họ là gia đình, là những người thân yêu đang nấp trong các hang động sơ tán, là vùng đất mà Lâm Dịch đã giúp họ dựng xây.
Mỗi khi một người lính ngã xuống, một người khác lại lấp vào chỗ trống. Những mũi tên tẩm độc, những tảng đá lớn, những thùng dầu lửa được ném xuống, tạo thành một biển lửa dưới chân tường thành, tạm thời đẩy lùi được một phần Huyết Binh. Tiếng rít gào của những kẻ đang cháy như đuốc sống vang vọng khắp chiến trường, nhưng ngay cả khi toàn thân chìm trong lửa, chúng vẫn cố gắng vươn tay, cố gắng bò về phía trước.
“Đại Trụ, cẩn thận!” Lý Hổ hét lên, đẩy Vương Đại Trụ tránh một tên Huyết Binh đang lao tới từ bên sườn. Hắn vung kiếm, chặn đứng đòn tấn công, nhưng sức mạnh của tên địch khiến hắn lùi lại mấy bước, suýt nữa thì ngã khỏi tường thành.
Vương Đại Trụ gầm lên, quay phắt lại, dùng búa đánh bay tên địch. Hắn nhìn xuống dưới chân tường, nơi xác người chất thành đống, cả địch lẫn ta. Cảnh tượng hỗn loạn, tuyệt vọng nhưng không cam chịu. Tường thành rung chuyển liên tục, như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão biển dữ dội. Họ biết, họ đang ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Một sĩ quan truyền tin chạy tới, thở hổn hển. “Đại nhân Vương, Đại nhân Lý! Lệnh từ đại nhân Lâm Dịch! Một đơn vị pháo nhỏ sẽ yểm trợ từ phía sau! Cố gắng giữ vững thêm một chút nữa!”
Vương Đại Trụ và Lý Hổ nhìn nhau. Ánh mắt họ lóe lên một tia hy vọng mong manh. Hỏa lực của Lâm Dịch là thứ duy nhất có thể đối phó với số lượng áp đảo của Huyết Binh. Họ gật đầu, tiếp tục lao vào cuộc chiến, mỗi người một hướng, cố gắng thu hút sự chú ý của địch, tạo khoảng trống cho đồng đội.
Cảm giác mệt mỏi đã lên đến đỉnh điểm, cơ bắp đau nhức, phổi bỏng rát. Nhưng họ không thể lùi bước. Mùi máu tanh và khói lửa như bám chặt vào từng thớ thịt, từng hơi thở. Họ chiến đấu không phải vì vinh quang, mà vì sự sống còn.
***
Trong khi Cổng thành phía Đông đang phải gồng mình chịu đựng, cánh sườn Bắc của tuyến phòng thủ cũng không khá hơn là bao. Gió mạnh, cuốn theo bụi và khói, tạo thành một màn sương mờ ảo, càng làm tăng thêm sự hỗn loạn và đáng sợ của chiến trường. Tiếng cung tên rít gió, tiếng đổ vỡ của các công sự tạm bợ, tiếng bước chân dồn dập của Huyết Binh đang lao tới như thủy triều dâng, tạo nên một bản nhạc kinh hoàng của cái chết.
Trần Nhị Cẩu, sau khi nhận lệnh từ Lâm Dịch, đã không ngần ngại lao ra tiền tuyến. Hắn dẫn một đội quân tinh nhuệ, những người lính đã cùng hắn trải qua bao trận mạc, cùng với Binh trưởng Triệu, cố gắng giữ vững một cứ điểm nhỏ trên cánh sườn. Cứ điểm này được xây dựng bằng gỗ và đất, không kiên cố bằng tường đá, nhưng lại là điểm yết hầu nếu địch muốn xuyên thủng phòng tuyến và bao vây quân Lâm Dịch.
“Bắn! Bắn chết chúng! Không cho chúng vượt qua!” Trần Nhị Cẩu gầm lên, tay cầm thanh trường kiếm, liên tục chém vào những tên Huyết Binh đang cố gắng trèo lên chiến lũy. Hắn không còn vẻ ngây ngô thường ngày, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh của một chiến binh dày dạn. Mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu, nhưng hắn vẫn hiên ngang đứng vững.
Huyết Binh bắt đầu tập trung tấn công vào đây, chúng lao tới không ngừng nghỉ, đôi mắt điên dại vẫn nhìn chằm chằm vào phòng tuyến. Sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt binh sĩ, nhưng ý chí chiến đấu chưa hề suy giảm. Họ biết rằng nếu cánh sườn này bị phá vỡ, toàn bộ phòng tuyến sẽ sụp đổ.
Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng dứt khoát, liên tục ra lệnh. “Đội hình thứ ba lấp vào chỗ trống! Kiên quyết không lùi! Cung thủ tập trung hỏa lực vào những kẻ dẫn đầu!” Giọng ông trầm ổn, vang vọng giữa tiếng gào thét và tiếng vũ khí va chạm. Ông biết rõ sự nguy hiểm của cứ điểm này, và cũng hiểu rõ áp lực mà Lâm Dịch đang phải chịu đựng.
Lâm Dịch từ xa, thông qua các sĩ quan truyền tin và những người lính do thám, đã nhìn thấy nguy cơ tại cánh sườn Bắc. *“Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ ngốc. Hắn biết điểm yếu của chúng ta. Hắn đang cố gắng kéo giãn lực lượng phòng thủ, rồi tập trung Huyết Binh vào một điểm để xuyên thủng.”* Trong đầu hắn, những con số, những phương án chiến đấu liên tục được phân tích. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn lúc này không còn rung lên dữ dội, mà chỉ phát ra một luồng sáng yếu ớt, cho thấy những Huyết Binh này không chứa nhiều linh khí, nhưng lại ẩn chứa một loại năng lượng thô bạo, khó kiểm soát hơn nhiều. *“Thế Trận Phá Linh” không có tác dụng, vậy ta phải dùng đến sức mạnh vật lý. Hỏa lực, hỏa lực và hỏa lực!”*
“Truyền lệnh cho đội pháo binh số ba!” Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói của hắn xuyên qua tiếng ồn ào của chiến trường, đến tai các sĩ quan truyền tin một cách rõ ràng. “Tập trung hỏa lực vào cánh sườn Bắc, cụ thể là khu vực trước cứ điểm của Trần Nhị Cẩu! Bắn liên tục, không ngừng nghỉ! Dùng đạn nổ, đạn mảnh, bất cứ thứ gì có thể gây sát thương diện rộng!”
Ngay lập tức, từ phía sau phòng tuyến, một loạt tiếng nổ lớn vang lên. Đó là những khẩu pháo nhỏ đã được Lâm Dịch cải tiến, sử dụng công nghệ từ thế giới cũ kết hợp với vật liệu và kỹ thuật của thế giới này. Những quả đạn pháo bay vút qua đầu binh lính, rơi vào giữa đội hình Huyết Binh đang dồn dập tiến lên. Tiếng nổ long trời lở đất, những mảnh đạn văng tung tóe, xé nát thân thể Huyết Binh. Từng mảng thịt nát, máu và xương vụn bắn tung lên không trung, tạo thành một cảnh tượng kinh hoàng.
Sức ép từ pháo binh tạm thời đẩy lùi được một phần Huyết Binh. Chúng loạng choạng, ngã rạp, nhưng chỉ vài giây sau, những tên còn sống sót lại đứng dậy, ánh mắt điên dại vẫn nhìn chằm chằm vào phòng tuyến.
“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu, nhìn thấy hiệu quả của pháo binh, hét lớn đầy phấn khích. Hắn biết rằng Lâm Dịch sẽ không bao giờ bỏ rơi họ. Hắn tiếp tục hăng hái chiến đấu, cùng với Binh trưởng Triệu, củng cố lại phòng tuyến đang chịu áp lực lớn.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của pháo binh cũng chỉ là một giải pháp tạm thời. Số lượng Huyết Binh vẫn quá đông đảo, chúng như những con thiêu thân lao vào lửa, không biết sợ hãi, không biết mệt mỏi. Mùi máu tanh nồng nặc và khói súng đặc quánh bao trùm lấy cánh sườn Bắc. Sự kiệt quệ về tài nguyên và nhân lực của cả hai bên đang đẩy trận chiến đến hồi kết sớm hơn dự kiến. Lâm Dịch biết, anh phải tìm ra giải pháp mới, một giải pháp quyết định, nếu không muốn tất cả những gì anh đã xây dựng bị chôn vùi trong biển máu này.
Đêm đã dần buông xuống, mang theo một màu đen kịt bao trùm chiến trường. Tiếng gào thét, tiếng vũ khí va chạm vẫn không ngừng nghỉ. Quân Lâm Dịch vẫn kiên cường giữ vững phòng tuyến, nhưng sự mệt mỏi và thương vong đã lên đến đỉnh điểm. Trên đài chỉ huy, Lâm Dịch đứng đó, ánh mắt sắc lạnh, không một chút cảm xúc. Hắn biết rằng trận chiến chỉ mới bắt đầu và họ phải đối mặt với một đêm dài không hồi kết, một đêm hứa hẹn về sự tàn khốc còn lớn hơn gấp bội. *“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng cái giá phải trả cho sự sinh tồn này… liệu có quá đắt?”* Hắn tự hỏi, nhưng ngay lập tức dập tắt ý nghĩ đó. Không có sự lựa chọn nào khác. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn phải tự mình giành lấy sự công bằng, cho mình và cho những người đã tin tưởng hắn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.