Lạc thế chi nhân - Chương 853: Thẩm Đại Nhân Xuất Trận: Đòn Độc Hủy Diệt
Đêm đen cuối cùng cũng đã nhường chỗ cho một bình minh ảm đạm, nhưng không mang theo chút ánh sáng hy vọng nào. Trên chiến trường biên thùy, nơi mà mùi máu tanh của đêm qua vẫn còn nồng nặc trong không khí, một làn gió lạnh buốt táp vào mặt từng binh sĩ, mang theo cả mùi khói khét lẹt của những công sự bị đốt cháy và mồ hôi chua xót của sự kiệt quệ. Bầu trời âm u, những đám mây xám xịt nặng trĩu như thể không muốn vén màn cho một ngày mới đầy thảm khốc. Tiếng trống trận lại bắt đầu dồn dập vang lên từ phía quân địch, không phải là tiếng trống hò reo chiến thắng mà là tiếng thúc giục của sự tàn bạo, tiếng gọi của cái chết.
Thẩm Đại Nhân, gầy gò với khuôn mặt dài và chòm râu bạc phơ quen thuộc, nay lại xuất hiện uy nghi trên một đài chỉ huy tạm bợ, được dựng vội vàng trên một gò đất cao hơn hẳn chiến trường. Hắn ta mặc quan phục chỉnh tề, dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm, trông càng thêm vẻ uyên bác giả tạo. Nhưng đôi mắt hắn, sâu thẳm và ẩn chứa sự mưu mô tính toán, giờ đây lại ánh lên một vẻ điên cuồng, tàn nhẫn đến đáng sợ. Bên cạnh hắn, sừng sững một khối kim loại đen kịt, cao lớn và ghê rợn, đó chính là "Cỗ máy Huyết Âm" mà hắn đã nhắc đến. Nó được tạo hình như một con quái vật khổng lồ với những ống đồng vặn xo���n và một cái loa lớn hướng thẳng về phía đồn gác biên giới của Lâm Dịch.
Thẩm Đại Nhân đưa tay chỉ về phía đồn gác, giọng nói của hắn, vốn đã the thé nay lại được khuếch đại lên gấp bội phần nhờ "Cỗ máy Huyết Âm", vang vọng khắp chiến trường, xuyên qua tiếng trống và tiếng la hét, gieo rắc nỗi sợ hãi vào từng ngóc ngách: “Lâm Dịch! Ngươi nghĩ có thể chống lại ta sao? Ngươi là cái thá gì mà dám ngáng đường ta? Một kẻ phàm phu, chỉ dựa vào chút mánh lới vặt vãnh mà dám tuyên chiến với Đại Hạ chân chính! Nhìn xem quân của ngươi kìa, chúng đang run rẩy! Những kẻ ngu xuẩn đã bán mạng cho ngươi, chúng sẽ chết không toàn thây! Đầu hàng đi, ta sẽ ban cho ngươi cái chết nhanh chóng, không đau đớn!”
Lời lẽ của hắn như những mũi tên độc, ghim sâu vào tâm trí những người lính đang cố thủ. Một số người lính trẻ, ánh mắt đã mệt mỏi vì một đêm chiến đấu không ngừng nghỉ, bắt đầu run rẩy. Sự tàn khốc của chiến tranh đã vắt kiệt sức lực và cả ý chí của họ. Tiếng gầm gừ man rợ của "Huyết Binh" lại vang lên, dữ dội hơn, gần hơn. Lần này, không còn là những kẻ phàm nhân bị biến đổi ngẫu nhiên, mà là một đội "Huyết Binh" tinh nhuệ, được đích thân Thẩm Đại Nhân dẫn dắt. Chúng không chỉ có đôi mắt đỏ ngầu, thân thể vặn vẹo mà còn được trang bị vũ khí sắc bén và giáp trụ được gia cố bằng những mảnh kim loại đen tối, khiến chúng trông càng thêm ghê rợn và khó bề xuyên thủng. Chúng lao tới như một làn sóng dữ, không hề sợ hãi, không hề biết mệt mỏi, mỗi bước chân đều giẫm đạp lên những xác chết còn vương vãi từ trận chiến đêm qua, nhuộm đỏ cả một khoảng đất rộng lớn. Mùi tanh của máu tươi quyện với mùi khói thuốc súng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, khúm núm đứng phía sau Thẩm Đại Nhân, đôi mắt tinh ranh lóe lên một tia sợ hãi. Hắn ta đã chứng kiến sự điên cuồng của chủ nhân, cái cách mà Thẩm Đại Nhân đã biến những tù binh và cả những kẻ phản đối thành "Huyết Binh" chỉ trong một đêm. "Cỗ máy Huyết Âm" này, với những biểu tượng cổ quái khắc trên thân, không chỉ khuếch đại âm thanh mà còn phát ra một tần số nào đó, khiến người nghe cảm thấy đầu óc choáng váng, tâm trí hoang mang. Lão quản gia cảm thấy rùng mình, không biết rồi đây sẽ có bao nhiêu sinh mạng nữa bị cuốn vào cơn điên loạn của chủ nhân mình. Hắn ta trung thành, nhưng cũng đủ xảo quyệt để nhận ra rằng Thẩm Đại Nhân đã vượt qua giới hạn của một con người bình thường, hắn ta đang đánh cược tất cả, kể cả linh hồn mình, vào ván bài cuối cùng này. "Quân ta, xung phong!" Thẩm Đại Nhân lại gào lên, giọng nói khản đặc nhưng vẫn tràn đầy sự thù hận, "Hãy cho Lâm Dịch thấy, hắn đã đánh giá thấp ai!"
Những tên "Huyết Binh" tinh nhuệ như nhận được hiệu lệnh cuối cùng, chúng gầm gừ một tiếng man rợ rồi lao điên cuồng về phía phòng tuyến, tốc độ nhanh hơn, sức mạnh lớn hơn, và sự tàn bạo cũng tăng lên gấp bội. Mũi tên và đạn pháo từ phía Lâm Dịch bắn ra như mưa, nhưng chúng không hề chùn bước. Một số tên ngã xuống, nhưng ngay lập tức những tên khác lại lấp vào, đôi mắt đỏ ngầu phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bình minh, vẫn hướng thẳng về phía đồn gác. Cảnh tượng này, dưới con mắt của Lâm Dịch từ xa, không khác gì một cơn sóng thần đen tối đang ập đến, đe dọa nuốt chửng tất cả. "Thẩm Đại Nhân đã hoàn toàn mất trí," hắn lẩm bẩm, bàn tay nắm chặt Cổ Ngọc Phù. Ngọc Phù vẫn phát ra luồng sáng yếu ớt, cho thấy những "Huyết Binh" này không chứa linh khí, nhưng thứ năng lượng thô bạo ẩn chứa bên trong chúng lại khiến hắn cảm thấy lạnh sống lưng. "Hắn đang dùng sinh mạng con người để làm vũ khí. Cái giá này... quá đắt." Hắn biết, đây không còn là một cuộc chiến thông thường, đây là một cuộc đấu tranh để sinh tồn, không chỉ của hắn mà của cả một vùng đất, của những người đã tin tưởng hắn.
***
Bên trong đài chỉ huy của Lâm Dịch, không khí đặc quánh sự căng thẳng và ngột ngạt. Tiếng gió hú qua các khe cửa, hòa lẫn với tiếng trống trận dồn dập từ xa vọng lại và tiếng la hét, tiếng rên rỉ yếu ớt từ chiến trường, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi bụi, mồ hôi, và một chút mùi máu đã thấm đẫm không gian. Lâm Dịch đứng bên tấm bản đồ chiến trường, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trầm tư và sắc bén đặc trưng của người hiện đại, nhưng cũng không giấu được vẻ mệt mỏi, hơi xanh xao trên khuôn mặt gầy gò của hắn. Hắn đã không chợp mắt suốt đêm, đầu óc liên tục phân tích và đưa ra các mệnh lệnh. Cạnh hắn là các tướng lĩnh của mình: Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Binh trưởng Triệu, và Lý Hổ, tất cả đều mang vẻ mặt hốc hác, trang phục dính đầy bụi bẩn và vết máu khô.
Lời lẽ khiêu khích của Thẩm Đại Nhân, được "Cỗ máy Huyết Âm" khuếch đại, vẫn vang vọng đến đây, gieo rắc sự hoảng loạn và dao động trong tâm trí một số binh sĩ bên ngoài. Lâm Dịch cau mày. *“Hắn ta đang cố gắng phá vỡ ý chí chiến đấu của chúng ta. Chiến tranh tâm lý. Luôn là một đòn hiểm ác.”* Hắn siết chặt tay, cố gắng gạt bỏ sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể. "Hắn ta đang cố gắng phá vỡ ý chí chiến đấu của chúng ta. Không được để hắn thành công!" Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ổn nhưng đầy kiên quyết, như một trụ cột vững chắc giữa phong ba.
Đúng lúc đó, một người đưa tin hớt hải chạy vào, thở hổn hển, áo giáp dính đầy bùn đất và máu. “Báo… báo cáo đại nhân! Quân địch… chúng đã vượt qua được tuyến phòng thủ thứ nhất ở cứ điểm phía Đông! Thẩm Đại Nhân… Thẩm Đại Nhân đã ra lệnh xử tử tất cả tù binh mà chúng ta bắt được đêm qua ngay trước mặt binh sĩ của chúng ta, rồi dùng máu của họ để vẽ bùa chú lên những tên Huyết Binh mới!” Giọng người đưa tin run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng. “Và… và cứ điểm phía Đông đang chịu áp lực rất lớn, binh lính của chúng ta… họ đang kiệt sức!”
Trần Nhị Cẩu, khuôn mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ lo lắng, vội vàng lên tiếng: “Đại ca, quân ta đang chịu tổn thất nặng nề ở cánh trái! Huyết Binh đó… chúng mạnh hơn trước rất nhiều! Chúng lao vào như những con thú điên, không sợ đau, không sợ chết!” Tay hắn siết chặt thanh đao, gân xanh nổi lên. Hắn đã chiến đấu cả đêm, chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống.
Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác giờ đây cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi và cau có. “Chúng nó như lũ quỷ đói! Đánh mãi không hết! Nếu cứ thế này, chúng ta không chống cự đư���c bao lâu nữa đâu, đại nhân!” Giọng hắn to, rõ ràng nhưng chứa đựng sự tuyệt vọng. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, trầm ngâm nhìn bản đồ. “Thẩm Đại Nhân đang dồn toàn lực vào một vài điểm yếu. Hắn đã phân tích rất kỹ các cứ điểm của chúng ta. Đây là đòn quyết định của hắn.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. *“Xử tử tù binh… dùng máu vẽ bùa chú… Huyết Binh tinh nhuệ hơn… hắn đã thực sự điên rồi. Hắn không còn là một quan lại nữa, mà là một kẻ khát máu.”* Trong đầu hắn, những từ ngữ, những hình ảnh về sự tàn bạo của Thẩm Đại Nhân hiện lên rõ ràng. Hắn nhớ lại những lời Thẩm Đại Nhân từng nói, những lời lẽ hoa mỹ che giấu một trái tim tàn độc. *“Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng sự tàn bạo vô giới hạn cũng là một vũ khí. Hắn ta đang cố tình biến cuộc chiến này thành một địa ngục trần gian, để chúng ta phải chịu đựng cùng hắn.”*
Lâm Dịch mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh như dao. Hắn cầm lấy chiếc kính viễn vọng, đưa lên quan sát chiến trường qua khe hở trên tường thành. Khung cảnh hiện ra trước mắt hắn là một mảng hỗn độn của máu, lửa và cái chết. Những tên "Huyết Binh" tinh nhuệ thực sự đáng sợ. Chúng di chuyển nhanh nhẹn một cách bất thường, đôi khi còn phối hợp với nhau một cách bản năng, như một bầy sói hung dữ. Chúng không có biểu cảm con người, chỉ có sự trống rỗng và khát máu.
“Truyền lệnh cho đội pháo binh dự bị, tập trung hỏa lực vào cứ điểm phía Đông, hỗ trợ Vương Đại Trụ và Lý Hổ!” Lâm Dịch dứt khoát ra lệnh, giọng nói của hắn không một chút dao động. “Binh trưởng Triệu, ngài dẫn một tiểu đội tinh nhuệ, mang theo thuốc nổ và dầu hỏa, bí mật vòng ra cánh sườn phải của cứ điểm phía Đông, chờ lệnh của ta!” Hắn nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt đầy tin tưởng.
Binh trưởng Triệu gật đầu, khuôn mặt nghiêm nghị. “Rõ!”
“Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giữ vững vị trí. Tuyệt đối không được để cánh Bắc bị phá vỡ. Ta biết ngươi đã mệt, nhưng ta cần ngươi ở đó!” Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu.
“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu đáp, dù mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên quyết tâm sắt đá.
Lâm Dịch quay lại tấm bản đồ, ngón tay hắn lướt trên những đường vẽ chi chít. *“Thẩm Đại Nhân muốn dồn chúng ta vào thế bí, muốn chúng ta tuyệt vọng. Nhưng hắn quên rằng, sự tuyệt vọng đôi khi lại là nguồn sức mạnh kinh hoàng nhất. Hắn không biết ta còn gì trong tay, và hắn sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo đó.”* Hắn nhớ lại những bản vẽ kỹ thuật, những công thức bí mật mà hắn đã giấu kỹ. *“Chưa phải lúc. Ta phải giữ vững tinh thần cho binh sĩ. Ta phải cho họ thấy, chúng ta vẫn còn hy vọng.”* Hắn lại nhìn ra chiến trường, nơi tiếng la hét và tiếng vũ khí va chạm vẫn không ngừng nghỉ. Gánh nặng của hàng ngàn sinh mạng đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn biết, hắn không thể gục ngã. *“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và nếu ta muốn công bằng cho những người này, ta phải tự tay giành lấy nó.”*
***
Cứ điểm phòng thủ trọng yếu ở phía Đông, nơi Vương Đại Trụ và Lý Hổ đang cố thủ, giờ đây đã trở thành một lò mổ thực sự. Tiếng vũ khí va chạm không ngừng, tiếng gào thét của binh lính Lâm Dịch hòa lẫn với tiếng rên rỉ đau đớn và tiếng gầm gừ man rợ của "Huyết Binh", tạo nên một âm thanh hỗn loạn đến điếc tai. Mùi máu tươi nồng nặc, khói khét lẹt của những bức tường gỗ bị cháy, mùi mồ hôi chua xót và mùi tanh của xác chết chất đống, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, kinh hoàng.
Những tên "Huyết Binh" tinh nhuệ của Thẩm Đại Nhân thực sự đã được cường hóa. Chúng không chỉ hung hãn hơn mà còn trở nên khó bị tiêu diệt một cách đáng sợ. Giáp trụ gia cố giúp chúng chống chịu tốt hơn với tên bắn và đạn pháo. Chúng vượt qua những chướng ngại vật bằng cách nhảy vọt qua, hoặc dùng sức mạnh phi thường để phá hủy, không chút do dự. Từng mảng phòng tuyến nhỏ lẻ bị xuyên thủng, từng người lính Lâm Dịch ngã xuống. Những người lính, dù đã chiến đấu suốt đêm và không còn một chút sức lực, vẫn kiên cường chống trả. Ánh mắt họ mệt mỏi, hốc hác, nhưng vẫn ánh lên ngọn lửa quyết tâm.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, tay cầm một cây búa lớn, đang gầm lên đầy giận dữ. “Giữ vững! Không được lùi! Chúng ta là tường thành sống! Vì gia đình! Vì làng xóm!” Hắn vung búa, đập nát đầu một tên "Huyết Binh" đang lao tới. Máu bắn tung tóe lên mặt hắn, nhưng hắn không hề nao núng. Cạnh hắn, Lý Hổ, cũng vạm vỡ không kém, tay cầm thanh đại đao, chém liên tiếp. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn giờ đây càng thêm nổi bật dưới ánh sáng mờ ảo của chiến trường. “Chúng ta không thể cầm cự lâu hơn nữa! Cần viện binh! Mau! Mau gọi viện binh!” Giọng hắn khản đặc, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của trận chiến.
Một tên "Huyết Binh" tinh nhuệ, cao lớn hơn hẳn đồng loại, mặc một bộ giáp làm từ xương và kim loại đen, lao thẳng vào Vương Đại Trụ. Nó vung một thanh kiếm sắc bén, tạo ra một tiếng gió rít kinh hoàng. Vương Đại Trụ đỡ bằng búa, nhưng sức mạnh của đối phương khiến hắn lảo đảo. Hắn cảm thấy cánh tay tê dại, *“Chết tiệt! Sao chúng lại mạnh đến vậy?”* Hắn chưa bao giờ đối mặt với một kẻ địch nào lì lợm và mạnh mẽ đến thế. Chúng không hề biết sợ, không hề có cảm giác đau đớn.
Phía sau phòng tuyến, những tiếng nổ nhỏ từ các bẫy phòng thủ bị phá hủy vang lên liên tục. Hàng rào chông, hào sâu, tường đất, tất cả đều bị "Huyết Binh" vượt qua một cách dễ dàng, như thể chúng được sinh ra để chiến đấu và hủy diệt. Một tốp "Huyết Binh" đã chui qua một lỗ hổng trên bức tường đất, chúng lao vào trong, tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng. Những người lính Lâm Dịch ở đó, không kịp trở tay, đã bị chúng xé xác thành từng mảnh. Tiếng la hét thảm thiết vang lên, rồi tắt hẳn.
Sự kiệt quệ về thể chất và tinh thần đã đạt đến đỉnh điểm. Những người lính của Lâm Dịch, dù dũng cảm đến mấy, cũng chỉ là phàm nhân bằng xương bằng thịt. Họ đã chiến đấu liên tục không nghỉ, đối mặt với một kẻ địch không có giới hạn về sức lực. Máu của họ nhuộm đỏ đất, mồ hôi của họ thấm đẫm áo giáp. Một góc phòng tuyến, nơi tập trung nhiều "Huyết Binh" nhất, bắt đầu lung lay dữ dội. Những người lính ở đó đang cố gắng chống cự, nhưng số lượng quá đông đảo của kẻ địch và sự hung hãn vô cùng của chúng đã khiến họ gần như không thể đứng vững. Một phần của tường thành gỗ đã bị phá hủy hoàn toàn, để lộ ra một lỗ hổng lớn, nơi "Huyết Binh" đang tràn vào như thủy triều đen.
Vương Đại Trụ nhìn thấy cảnh đó, tim hắn như bị bóp nghẹt. “Không! Không thể để chúng phá vỡ!” Hắn cố gắng gào lên, nhưng giọng hắn đã khản đặc. Hắn lao về phía lỗ hổng, cố gắng chặn đứng dòng địch, nhưng hắn chỉ là một người. Lý Hổ cũng vậy, hắn chém giết điên cuồng, nhưng mỗi khi một tên "Huyết Binh" ngã xuống, hai tên khác lại xông lên. *“Lâm Dịch… đại nhân… chúng ta sắp không giữ nổi rồi!”* Hắn nghĩ thầm, trong lòng dâng lên một sự tuyệt vọng sâu sắc.
Từ đài chỉ huy, Lâm Dịch chứng kiến cảnh tượng bi thương đó qua kính viễn vọng. Hắn thấy rõ sự tuyệt vọng trong ánh mắt của Vương Đại Trụ, sự kiệt sức của Lý Hổ, và cảnh tượng những người lính của hắn ngã xuống. Trái tim hắn thắt lại. *“Hắn ta đang dùng sinh mạng để đổi lấy sinh mạng, và hắn sẵn sàng hy sinh bất cứ thứ gì. Một kẻ điên rồ!”* Cổ Ngọc Phù trong tay hắn bỗng nóng lên, như một lời nhắc nhở về những gì ẩn giấu bên trong nó. Hắn biết, thời khắc quyết định đã đến. Hắn không thể để cứ điểm này thất thủ. Hắn không thể để những người đã tin tưởng hắn phải chết một cách vô ích. *“Ta phải tìm ra giải pháp. Một giải pháp cực đoan. Một giải pháp để kết thúc tất cả.”* Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, ẩn chứa sự quyết đoán tột cùng, bất chấp cái giá phải trả. Đêm dài không hồi kết này, có lẽ sẽ được quyết định ngay tại khoảnh khắc này, trong biển máu và khói lửa.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.