Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 851: Bão Lửa Phản Phệ: Thẩm Đại Nhân Lĩnh Đòn Quyết Định

Tiếng trống trận của quân Lâm Dịch không còn là những nhịp điệu phòng thủ dồn dập, mà đã chuyển thành những hồi trống chiến thắng hùng tráng, như tiếng sấm rền vang sau cơn mưa dữ dội, vọng khắp chiến trường rộng lớn. Từ những chiến hào sâu hun hút, từ những công sự kiên cố, hàng ngàn binh sĩ và dân binh của Lâm Dịch ào ạt xông lên, như những con sóng dữ tràn bờ, mang theo một khí thế hừng hực, một ngọn lửa căm thù và hy vọng bùng cháy trong đôi mắt. Họ không còn là những kẻ yếu thế, run sợ trước sức mạnh siêu phàm, mà giờ đây, với sự chỉ dẫn của Lâm Dịch, với "Thế Trận Phá Linh" làm lá chắn và mũi giáo, họ đã trở thành những chiến binh thực thụ, những người nắm giữ vận mệnh của chính mình.

Chiến trường trở thành một lò mổ, nhưng lần này, kẻ bị tàn sát lại là những kẻ kiêu ngạo tự cho mình là thần thánh. Các tu sĩ địch, những kẻ vừa phút trước còn bay lượn trên không trung, phóng ra những luồng linh khí hủy diệt, giờ đây đang vật vã trong đau đớn, linh khí trong cơ thể tự động phản phệ, khiến chúng yếu ớt và dễ bị tổn thương hơn cả một phàm nhân bình thường. Một tu sĩ cấp cao, với bộ y phục lụa là và khuôn mặt ngạo mạn, vừa định tung ra m��t chưởng phong, bỗng khụy gối xuống đất, ôm chặt lấy đầu. Hắn cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, linh khí trong kinh mạch cuộn trào, va đập vào nhau như thủy triều trong cơn bão, phá hủy từng tấc thịt, từng thớ gân. Máu tươi trào ra từ khóe miệng, từ mũi, từ tai, nhuộm đỏ cả bộ y phục trắng muốt. Ánh mắt hắn đầy vẻ hoảng loạn, không thể tin vào những gì đang xảy ra. "Cái quái gì thế này... Linh khí của ta... Tại sao...?" Hắn thều thào, giọng nói yếu ớt đến thảm hại.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ hưng phấn và sát khí, dẫn đầu một đội tiên phong, lao thẳng vào đám tu sĩ đang hỗn loạn. Hắn cầm trong tay một thanh đao lớn, thân hình vạm vỡ như một con gấu, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh kinh người. "Tiến lên! Không cho chúng thở! Giết sạch đám tu sĩ chó má này!" Giọng hắn vang dội, át cả tiếng la hét của kẻ địch. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ, với thân hình còn vạm vỡ hơn, lao vào như một cỗ xe tăng. Hắn giơ cao cây búa tạ quen thuộc, ánh mắt rực lửa. "Huynh đệ đâu, theo ta!" Cây búa của hắn vung lên, giáng xuống đầu một tu sĩ đang ôm bụng quằn quại, khiến kẻ địch văng xa mấy trượng, ngã vật xuống đất không chút động đậy.

Quân Lâm Dịch triển khai đội hình đã được luyện tập kỹ lưỡng. Họ không tấn công một cách mù quáng, mà có chiến thuật, có mục tiêu. Các đội cung thủ nhắm vào những tu sĩ đang cố gắng bay lên hoặc di chuyển nhanh, khiến chúng mất thăng bằng và ngã nhào. Các đội lính cầm khiên và giáo thì hình thành vòng vây, dồn ép những tu sĩ đang yếu ớt vào góc chết. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng la hét tuyệt vọng của tu sĩ địch, tiếng hò reo chiến thắng của quân Lâm Dịch, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí, trộn lẫn với mùi khói thuốc súng từ những chiếc nỏ hạng nặng, mùi đất bụi bị vó ngựa và bước chân giẫm đạp, và mùi mồ hôi chua chát từ những thân thể đang chiến đấu hết mình.

Một tu sĩ khác, với vẻ mặt nhợt nhạt và đôi mắt lồi ra vì sợ hãi, cố gắng phóng ra một tia chớp, nhưng tia chớp đó chỉ lóe lên yếu ớt rồi tan biến giữa không trung, không gây ra bất kỳ tổn hại nào. Hắn hoảng hốt nhận ra, linh khí của hắn không còn tuân theo ý chí, mà như một con thú hoang bị nhốt trong lồng, điên cuồng cắn xé chủ nhân. Hắn gục xuống, toàn thân co giật, như bị chính công pháp của mình phản phệ. Ngay lập tức, một dân binh, với gương mặt lấm lem bùn đất và đôi mắt đầy căm hờn, vung rìu lên, kết liễu mạng sống của kẻ đã từng coi thường mình. Sự kiêu ngạo, vẻ bề trên của những tu sĩ đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự hỗn loạn, sợ hãi và nỗi đau đớn tột cùng. Chúng không khác gì những con cá mắc cạn, vùng vẫy trong vô vọng trên cạn.

Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt nghiêm nghị và dáng người rắn rỏi, dẫn đầu một đội quân chính quy, giữ vững kỷ luật, tập trung vào việc tiêu diệt các tu sĩ cấp cao. "Đừng để bất kỳ kẻ nào chạy thoát! Đảm bảo chúng không thể hồi phục!" Lời của hắn ngắn gọn, dứt khoát, nhưng chứa đầy sức nặng. Các binh sĩ dưới quyền hắn di chuyển thành thục, mỗi nhát chém, mỗi cú đâm đều chính xác, không lãng phí. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo trên lông mày, thì như một mãnh hổ lao vào giữa bầy cừu. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng hành động để chứng minh sự dũng mãnh. Thanh trường thương trong tay hắn như một con rắn độc, liên tục đâm xuyên qua lớp phòng ngự yếu ớt của các tu sĩ, khiến chúng ngã rạp từng kẻ một.

Những quân lính phàm nhân của địch, chứng kiến cảnh tượng những tu sĩ mà chúng tôn thờ, những kẻ mà chúng tin rằng sẽ mang lại chiến thắng, giờ đây lại bị tàn sát một cách thê thảm, bắt đầu hoảng loạn. Kỷ luật nhanh chóng tan vỡ. Một số kẻ cố gắng chống cự, nhưng hầu hết đều bỏ chạy tán loạn, giẫm đạp lên nhau để tìm đường sống. Tiếng kèn hiệu của quân Lâm Dịch tiếp tục vang lên, như một lời tuyên bố về chiến thắng đầu tiên, giáng một đòn nặng nề vào tinh thần của quân địch. Khói bụi chiến trường bắt đầu che phủ cả một vùng trời, nhưng trong làn khói đó, có thể thấy rõ những bóng người áo giáp xanh đen của quân Lâm Dịch đang chiếm thế thượng phong, đẩy lùi kẻ thù từng bước một.

***

Cùng lúc đó, trên đài chỉ huy của quân địch, nằm trên một ngọn đồi thoai thoải cách chiến trường không xa, Thẩm Đại Nhân đứng sững sờ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía chiến trường đang diễn ra cảnh tượng hỗn loạn đến kinh hoàng. Hắn ta vừa phút trước còn đầy tự mãn, tin tưởng vào chiến thắng đã trong tầm tay, giờ đây lại chứng kiến "át chủ bài" của mình, lực lượng tu sĩ, bị vô hiệu hóa một cách khó tin. Hắn không thể lý giải được. Toàn thân hắn run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ hãi và tức giận điên cuồng đang dâng trào.

"Vô lý! Tuyệt đối vô lý!" Hắn gầm lên, giọng nói khản đặc, nghe như tiếng thú hoang bị thương. Hắn đấm mạnh tay xuống bàn sa bàn trước mặt, khiến những mô hình quân lính và công sự gỗ đổ rạp, văng tứ tung. "Rốt cuộc là thứ quỷ quái gì đã xảy ra?! Tại sao... tại sao những tu sĩ lại không hành động?!"

Một tên tùy tùng run rẩy bước tới, lắp bắp báo cáo: "Bẩm... bẩm Đại Nhân, các tu sĩ... họ không thể điều khiển linh khí. Một số... một số còn bị phản phệ, thổ huyết mà chết... Có vẻ như có một thứ gì đó... vô hình... đang trấn áp họ."

Thẩm Đại Nhân quay phắt lại, ánh mắt hắn như muốn ăn tươi nuốt sống tên tùy tùng. "Vô hình? Trấn áp? Ngươi nói cái quái gì vậy?! Ngươi muốn nói là lũ phàm nhân bẩn thỉu đó có thể chống lại các tu sĩ sao? Ngươi có biết ngươi đang nói gì không?!" Hắn giơ tay tát mạnh vào mặt tên tùy tùng, khiến hắn ta ngã vật xuống đất, một bên má sưng đỏ.

"Không... không phải vậy, Đại Nhân! Nhưng sự thật là... là họ không thể chiến đấu! Toàn bộ đều... đều đang quằn quại!" Tên tùy tùng cố gắng giải thích trong nước mắt.

Thẩm Đại Nhân không thèm nghe nữa. Hắn lại quay về phía chiến trường, nhìn những tu sĩ đang ngã rạp, nhìn những quân lính của mình đang bỏ chạy tán loạn. Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng hắn, hòa lẫn với sự phẫn nộ tột độ. Hắn đã dốc toàn lực, đã tập hợp một liên minh hùng mạnh chưa từng có, đã tin rằng đây sẽ là chiến thắng dễ dàng để khẳng định quyền uy của mình và quét sạch cái gai Lâm Dịch. Nhưng giờ đây, mọi thứ đang sụp đổ chỉ trong chớp mắt.

"Không được rút! Tuyệt đối không được rút!" Thẩm Đại Nhân gào thét, giọng nói khàn đi vì tức giận. Hắn vung tay chỉ về phía chiến trường. "Toàn quân tiến lên! Dùng số lượng mà đè bẹp chúng! Dù không có tu sĩ, chúng ta vẫn đông hơn gấp nhiều lần! Đẩy lùi chúng! Ai dám lùi một bước, chém không tha!"

Hắn ra lệnh cho các tướng lĩnh xung quanh, những kẻ cũng đang tái mét mặt mày. "Các ngươi, dẫn quân lên! Dù phải dùng máu để lấp đầy chiến trường, cũng phải tiến lên! Ta không chấp nhận thất bại! Gọi thêm quân dự bị! Đẩy tất cả lên tuyến đầu! Ta muốn thấy xác của Lâm Dịch dưới chân ta!"

Một tên tướng lĩnh, với vẻ mặt sợ hãi, lắp bắp: "Bẩm Đại Nhân... Nhưng các tu sĩ... Nếu họ không thể chiến đấu, liệu chúng ta có nên... rút lui tạm thời để tìm hiểu nguyên nhân?"

"Câm mồm!" Thẩm Đại Nhân gầm lên, rút phắt thanh kiếm đeo bên hông, chĩa thẳng vào mặt tên tướng lĩnh. "Ngươi muốn ta rút lui sao? Ngươi muốn ta trở thành trò cười của thiên hạ sao?! Ngươi muốn ta thừa nhận thua cuộc trước một thằng nhóc ranh vắt mũi chưa sạch đó sao?!" Hắn thở dốc, ngực phập phồng. "Ta đã chuẩn bị bao nhiêu năm cho ngày này! Không ai được phép phá hỏng kế hoạch của ta! Nghe đây, tất cả các ngươi! Ai có thể tập hợp lại một nhóm tu sĩ, dù chỉ còn chút sức lực, hãy đưa họ lên tuyến đầu! Để họ tử chiến! Để họ chứng minh giá trị của mình! Nếu không, đừng hòng quay về nhìn mặt ta!"

Ánh mắt hắn điên cuồng, đầy sự liều lĩnh và tàn nhẫn. Hắn không còn quan tâm đến sinh mạng của binh lính hay tu sĩ nữa. Tất cả những gì hắn muốn là chiến thắng, là phải nhìn thấy Lâm Dịch bị nghiền nát. Hắn không thể chấp nhận rằng một kẻ xuất thân hèn kém, không thiên phú tu luyện, lại có thể làm hắn phải nếm trải sự nhục nhã này. Tiếng kèn lệnh của quân địch vang lên, không phải là tiếng kèn xung trận mà là tiếng kèn thúc giục, tiếng kèn tử chiến, đầy vẻ bi tráng và tuyệt vọng. Hàng vạn quân lính phàm nhân, dù trong lòng run sợ, vẫn phải tuân theo mệnh lệnh, bị đẩy ra chiến trường như những con thiêu thân lao vào lửa. Cuộc chiến, từ một cuộc tàn sát tu sĩ, lại biến thành một cuộc chiến tiêu hao sinh lực đẫm máu. Thẩm Đại Nhân đã quyết định, dù phải trả giá đắt đến đâu, hắn cũng sẽ không bỏ cuộc.

***

Trong khi đó, trên đài chỉ huy của Lâm Dịch, nằm ở một điểm quan sát chiến lược cao, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Không có sự hoảng loạn hay phẫn nộ, chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ. Lâm Dịch đứng trước sa bàn lớn, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của chiến trường. Dù quân mình đang chiếm thế thượng phong, khuôn mặt hắn vẫn trầm tư, không một chút hưng phấn. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn vẫn phát ra ánh sáng xanh biếc mờ ảo, không ngừng truyền tải những thông tin chi tiết về chiến trường: vị trí quân địch, dòng chảy linh khí, thậm chí là trạng thái của "Thế Trận Phá Linh".

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn biết rõ, thắng lợi bước đầu này chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Thẩm Đại Nhân không phải là một kẻ dễ dàng chấp nhận thất bại. Hắn có thể nhìn thấy rõ, trên bản đồ linh khí mà Cổ Ngọc Phù hiển thị, những luồng linh khí nhỏ lẻ của các tu sĩ địch đang dần được tập hợp lại, mặc dù yếu ớt và rời rạc. Hắn cũng nhận thấy, một số khu vực của "Thế Trận Phá Linh" bắt đầu có dấu hiệu suy yếu nhẹ, không phải do hỏng hóc, mà có lẽ là do sự tập trung linh khí của địch ở một điểm quá lớn, hoặc do thời gian kích hoạt đã đủ lâu.

"Báo cáo tổn thất, củng cố phòng tuyến." Giọng Lâm Dịch trầm ổn, dứt khoát, không một chút dao động. "Đặc biệt chú ý những khu vực 'Thế Trận Phá Linh' có dấu hiệu suy yếu. Chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo, lần này sẽ tàn khốc hơn."

Trần Nhị Cẩu, vừa trở về từ tiền tuyến với bộ giáp dính đầy máu và bùn đất, gương mặt vẫn còn hưng phấn, nhưng lập tức thu lại vẻ nghiêm túc khi nghe lệnh của Lâm Dịch. "Đã rõ, Đại ca!" Hắn vội vàng cúi người, rồi quay sang truyền lệnh cho các sĩ quan khác. Các sĩ quan cũng nhanh chóng ghi chép, điều động binh lính dự bị, và củng cố các công sự. Mặc dù chiến sự đang diễn ra ác liệt, đài chỉ huy của Lâm Dịch vẫn vận hành một cách trật tự và hiệu quả, như một cỗ máy được bôi trơn hoàn hảo.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Trong tâm trí hắn, một cuộc chiến khác đang diễn ra, một cuộc chiến của những con số, những dự đoán và những chiến lược. *“Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Hắn ta là một kẻ tham vọng, và lòng tự tôn của hắn đã bị giẫm đạp không thương tiếc. Hắn sẽ đẩy toàn bộ quân lính phàm nhân lên, tạo thành một biển người. "Thế Trận Phá Linh" dù mạnh đến đâu, cũng không thể ngăn cản hoàn toàn một lực lượng quân sự khổng lồ như vậy. Nó chỉ vô hiệu hóa khả năng tu luyện, chứ không biến chúng thành bù nhìn vô dụng.”*

Hắn nhớ lại những kiến thức về chiến tranh du kích, về chiến tranh tiêu hao từ thế giới cũ. *“Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cũng có giới hạn. Đối phương sẽ sớm nhận ra cách đối phó, hoặc ít nhất là cách giảm thiểu tác động. Hơn nữa, vật liệu và công nghệ để tạo ra "Thế Trận Phá Linh" cũng không phải là vô tận. Mỗi lần kích hoạt, mỗi lần duy trì đều tiêu tốn một lượng lớn tài nguyên.”*

Lâm Dịch khẽ vuốt ve Cổ Ngọc Phù. Ánh sáng của nó dịu đi một chút, nhưng vẫn tiếp tục cung cấp những thông tin quan trọng. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong linh khí chiến trường, những luồng linh khí yếu ớt nhưng cố chấp đang được Thẩm Đại Nhân tập hợp lại, có lẽ là những tu sĩ ít bị ảnh hưởng nhất hoặc đã phần nào hồi phục. *“Hắn sẽ dùng những kẻ này làm mồi nhử, hoặc làm mũi nhọn bất ngờ. Hắn sẽ không ngần ngại hy sinh. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại một cách công bằng.”*

Nỗi lo lắng trong Lâm Dịch không phải cho bản thân, mà cho những người anh trân trọng. Hắn đã đi quá xa khỏi mục tiêu ban đầu là chỉ sinh tồn và bảo vệ gia đình. Giờ đây, anh đang đối mặt với một cuộc chiến quy mô lớn, một trận chiến định đoạt vận mệnh của cả một vùng đất. Liệu anh có đang đi đúng đường? Liệu "Thế Trận Phá Linh" có đủ để bảo vệ tất cả những người đã tin tưởng anh?

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi khói bụi chiến trường dần tan, để lộ một bầu trời quang đãng, nhưng gió nhẹ vẫn thổi mang theo mùi máu tanh và khói. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và những gì sắp tới sẽ còn tàn khốc hơn gấp nhiều lần. Thẩm Đại Nhân sẽ không chỉ dùng đến số lượng, mà còn những thủ đoạn tàn nhẫn, phi nhân tính hơn để trả đũa. Lâm Dịch biết, anh phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng, một cuộc chiến mà mỗi quyết định đều mang ý nghĩa sinh tử.

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, rồi mở mắt ra, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. *“Chưa thể lùi bước. Chưa thể dừng lại. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu đến cùng.”*

Hắn quay sang các sĩ quan, ra lệnh một loạt các chỉ thị mới, chi tiết đến từng kẽ hở nhỏ nhất: "Tăng cường tuần tra các khu vực biên giới phía Nam, đề phòng địch tung quân đánh úp. Chuẩn bị hỏa công ở các tuyến phòng thủ thứ hai. Và quan trọng nhất, hãy đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người dân đã sơ tán. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cơn bão lớn hơn."

Giọng nói của Lâm Dịch vang lên giữa đài chỉ huy, trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, báo hiệu một giai đoạn mới, tàn khốc hơn của cuộc chiến vừa mới khai màn. Cuộc tấn công tổng lực của liên minh Thẩm Đại Nhân đã bắt đầu, và nó sẽ không dừng lại cho đến khi một bên bị hủy diệt hoàn toàn.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free