Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 850: Kế Sách Phá Linh: Thế Trận Bất Ngờ Long Trời

Tiếng trống trận trầm đục của quân Lâm Dịch vừa dứt, đã bị nuốt chửng bởi tiếng kèn hiệu chói tai và tiếng gầm thét xung trận từ phía đại quân địch. Mặt trời vừa ló dạng, nhuộm đỏ chân trời bằng một dải lụa thẫm, nhưng không thể xua đi cái bóng đêm chết chóc đang bao trùm chiến trường. Trên đài chỉ huy được gia cố vững chắc, nằm trên đỉnh ngọn đồi cao nhất, Lâm Dịch đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc lạnh như băng quét qua chiến trường rộng lớn phía dưới. Hắn không nói một lời, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi hơi thở của hắn đều toát lên một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ giữa cơn bão táp.

Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu, gương mặt tuy vẫn còn chút ngây ngô nhưng nay đã đanh lại bởi sự lo lắng tột độ, hai bàn tay siết chặt lấy nhau, mồ hôi ướt đẫm. Hắn chưa bao giờ thấy một quang cảnh hùng vĩ và chết chóc đến vậy. Đại quân của liên minh Thẩm Đại Nhân, ước chừng hơn mười vạn người, đang cuồn cuộn tiến đến như một làn sóng đen khổng lồ, bao phủ cả chân trời. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng hô vang của binh sĩ, tiếng kim loại va chạm từ xa vọng lại như sấm rền, hòa lẫn với mùi khói bụi, mùi mồ hôi tanh nồng và một chút mùi thuốc súng mơ hồ từ những công sự phòng thủ đã chuẩn bị sẵn.

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, đứng cách Lâm Dịch một bước, lưng thẳng tắp như một cây thương cắm sâu vào đất. Ông ta không biểu lộ nhiều cảm xúc, chỉ là đôi mắt nheo lại, tập trung cao độ vào từng động thái của địch quân. Ông ta đã trải qua vô số trận chiến, nhưng quy mô và sự hung hãn của trận đánh này hoàn toàn vượt xa mọi kinh nghiệm trước đây. Một cảm giác căng thẳng tột độ bao trùm đài chỉ huy, nhưng chính sự bình tĩnh của Lâm Dịch đã níu giữ mọi người lại khỏi bờ vực của sự hỗn loạn.

"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm khàn nhưng rõ ràng, át đi phần nào tiếng ồn ào từ chiến trường. "Giữ vững tuyến đầu. Đừng lùi một tấc nào khi chưa có lệnh của ta."

"Rõ!" Binh trưởng Triệu đáp dứt khoát, giọng nói vang dội như tiếng chuông đồng.

Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, chuẩn bị tín hiệu. Hãy chắc chắn rằng tất cả các trạm đều đã sẵn sàng nhận lệnh."

Trần Nhị Cẩu nuốt khan. "Đại ca, liệu kế sách này... có thật sự thành công không?" Giọng hắn run run, không giấu nổi sự nghi ngờ và sợ hãi. Đây không phải là một cuộc chiến thông thường. Đây là trận chiến định đoạt sinh tử của tất cả bọn họ. Kế sách của Lâm Dịch quá táo bạo, quá phi thường, đến mức khiến người ta hoài nghi về tính khả thi của nó.

Lâm Dịch quay lại nhìn thẳng vào mắt Nhị Cẩu, ánh mắt hắn sâu thẳm nhưng ẩn chứa một tia sáng kiên định. "Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Đây là hy vọng duy nhất của chúng ta. Mười vạn quân địch, cùng với hàng chục tu sĩ, không phải là thứ mà chúng ta có thể đối đầu trực diện bằng sức mạnh phàm t���c. Chúng ta phải tạo ra điều bất ngờ, phải làm suy yếu chúng từ bên trong." Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: *“Tri thức là vũ khí mạnh nhất trong thế giới này, và ta sẽ dùng nó để chống lại sự cường đại của những kẻ tự xưng là ‘tiên nhân’ kia.”*

Cổ Ngọc Phù trong tay Lâm Dịch bắt đầu rung nhẹ, phát ra ánh sáng xanh mờ ảo, nhưng chỉ hắn mới có thể cảm nhận được những luồng thông tin nó đang truyền tải. Toàn bộ bản đồ linh khí của chiến trường hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn: những luồng linh khí mạnh mẽ di chuyển như những con rồng ẩn mình trong đội hình địch, những điểm tập trung linh khí chói lọi đánh dấu vị trí của các tu sĩ cấp cao, và vô số những luồng linh khí yếu ớt hơn, nhưng đông đảo, bao bọc lấy hàng vạn binh lính thường. Hắn thấy rõ những đường vận hành công pháp của chúng, những điểm yếu tiềm tàng trong cách chúng hấp thụ và điều khiển linh khí.

*“Mối hiểm họa lớn nhất không phải là số lượng binh lính, mà là những tu sĩ kia,”* Lâm Dịch suy nghĩ. *“Chúng có thể phá vỡ bất kỳ tuyến phòng thủ phàm tục nào. Kế sách của ta, ‘Thế Trận Phá Linh’, phải phát huy tác dụng ngay từ những đợt tấn công đầu tiên của chúng.”* Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Hắn không phải một vị thần, chỉ là một người đàn ông hiện đại bị ném vào một thế giới cổ đại khắc nghiệt. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng siêu nhiên. Tất cả những gì hắn có là tư duy logic, khả năng quan sát và thích nghi vượt trội, cùng với những tri thức khoa học đã được cải biến để phù hợp với bối cảnh này. *“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi ta phải chấp nhận những rủi ro điên rồ nhất.”*

Hắn lại nhìn về phía đại quân địch, giờ đây đã tiến đến gần hơn, đủ để hắn thấy rõ những gương mặt kiêu ngạo của những tu sĩ đang bay lượn phía trên hàng ngũ, dường như đang chờ đợi thời cơ để ra tay. Thẩm Đại Nhân chắc chắn cũng đang quan sát từ một vị trí nào đó trong quân đội của hắn, với vẻ mặt tự mãn và đầy khinh miệt. Hắn sẽ sớm phải nếm mùi vị của sự bất ng��.

Gió lạnh thổi mạnh hơn, cuốn theo bụi đất và mùi thuốc súng. Cả chiến trường như nín thở chờ đợi. Tiếng kèn hiệu lại vang lên, lần này là một chuỗi dài, dồn dập, báo hiệu lệnh tấn công tổng lực. Đại quân địch như một con sóng thần, ầm ầm đổ tới.

Lâm Dịch đưa tay lên cao, ra hiệu. Trần Nhị Cẩu lập tức giương cao một lá cờ lớn, vẫy mạnh theo những nhịp điệu đã được quy định. Tiếng trống trận của quân Lâm Dịch vang lên một lần nữa, lần này mạnh mẽ và dồn dập hơn, như tiếng tim đập của cả vùng đất này, đáp lại lời thách thức của kẻ thù. Cuộc chiến sinh tử đã chính thức bắt đầu.

***

Sau những đợt tấn công đầu tiên, mọi thứ diễn ra đúng như Lâm Dịch dự đoán. Các tuyến phòng thủ phía ngoài, với những chiến hào sâu, chông tre và bẫy rập đã được bố trí dày đặc, đã gây ra những tổn thất đáng kể cho quân địch. Hàng ngàn binh lính của liên minh Thẩm Đại Nhân ngã xuống, tiếng la hét và tiếng rên rỉ vang vọng khắp chiến trường. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác lấm lem bùn đất, đang hò hét chỉ huy đội quân của mình chống trả kiên cường. Thanh đại đao trong tay hắn vung lên, chém hạ không ít kẻ địch. Mồ hôi vã ra như tắm, nhưng đôi mắt hắn vẫn rực lửa quyết tâm.

"Giữ vững! Đừng cho chúng vượt qua! Đại ca đã dặn, không được lùi một bước!" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng nói khàn đặc.

Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, cũng không kém cạnh. Hắn chỉ huy một cánh quân khác, thân hình vạm vỡ của hắn lao vào giữa vòng vây kẻ địch như một con hổ đói, thanh búa tạ trong tay xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy chết chóc. "Cứng đầu lên, lũ khốn! Chúng ta còn cha mẹ, vợ con ở phía sau! Để chúng vượt qua, tất cả sẽ mất hết!"

Dù vậy, niềm vui chiến thắng ban đầu không kéo dài được bao lâu. Ngay khi những tuyến phòng thủ đầu tiên bắt đầu lung lay, liên minh Thẩm Đại Nhân đã tung ra át chủ bài của chúng: các tu sĩ. Khoảng hơn chục tu sĩ cấp trung và năm tu sĩ cấp cao, mặc những bộ trang phục của các môn phái khác nhau, với vẻ ngoài vượt trội hơn phàm nhân, đột ngột xuất hiện giữa không trung. Chúng bay vút qua những chiến hào, vượt qua các hàng chông tre và bẫy rập như những bóng ma, thi triển công pháp, tạo ra những đòn đánh hủy diệt.

"Ha ha, lũ phàm nhân các ngươi làm sao đỡ được một đòn của ta!" Một tu sĩ cấp cao cất tiếng cười vang vọng, giọng nói đầy sự khinh thường. Hắn vung tay, một luồng hỏa diễm cuồn cuộn lao xuống, san phẳng một đoạn công sự kiên cố, khiến hàng chục binh lính bị thiêu cháy thành tro bụi ngay lập tức. Mùi thịt cháy khét lẹt xộc vào mũi, khiến những binh lính còn lại nôn thốc nôn tháo.

Những tu sĩ khác cũng không ngừng ra tay. Một kẻ tạo ra những cơn lốc xoáy sắc bén xé tan đội hình, một kẻ khác phóng ra những tia sét xanh biếc xuyên thủng giáp trụ, và một kẻ thì dùng quyền pháp, tạo ra những chấn động mạnh mẽ làm sụp đổ cả một đoạn tường thành. Sự chênh lệch sức mạnh giữa họ và những binh lính phàm tục là quá rõ ràng, quá tàn khốc. Quân Lâm Dịch, dù kiên cường đến mấy, cũng bắt đầu gặp khó khăn lớn. Sự hỗn loạn lan nhanh, tiếng la hét tuyệt vọng vang lên khắp nơi. Máu loang lổ trên mặt đất, hòa lẫn với bụi đất và mùi thuốc súng.

"Chết tiệt! Chúng quá mạnh!" Vương Đại Trụ gầm lên, tận mắt chứng kiến một tu sĩ dễ dàng phá hủy những công sự mà họ đã đổ mồ hôi, xương máu để xây dựng. Hắn cố gắng chỉ huy binh lính dùng cung tên, nỏ mạnh để tấn công, nhưng những mũi tên chỉ như gãi ngứa trên lớp linh khí hộ thân của tu sĩ địch.

Lý Hổ cũng phải vật lộn. "Rút lui có trật tự! Đừng rời khỏi phạm vi!" Hắn gào thét, cố gắng giữ vững đội hình, không để binh lính hoảng loạn mà bỏ chạy tán loạn. Nhưng sự tuyệt vọng đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí những người lính. Họ là phàm nhân, làm sao có thể chiến đấu với những kẻ mang sức mạnh của thần linh?

Trên đài chỉ huy, Lâm Dịch chứng kiến tất cả. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn rung lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, ánh sáng xanh biếc giờ đây đã hiện rõ, như một trái tim đang đập thình thịch. Những hình ảnh và cảm nhận về linh khí địch, về những công pháp mà chúng đang sử dụng, về những điểm yếu tiềm tàng trong cơ thể chúng, liên tục tuôn chảy vào tâm trí hắn, rõ ràng đến từng chi tiết. Hắn cảm nhận được sự kiêu ngạo trong từng luồng linh khí của chúng, sự tự mãn khi chúng coi thường những người phàm trần.

"Thẩm Đại Nhân đã chơi lớn rồi," Lâm Dịch lẩm bẩm, đôi mắt nheo lại. "Hắn tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của những kẻ này." Nhưng hắn đã chuẩn bị cho điều này. Từ rất lâu rồi. *“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng ta sẽ không chấp nhận sự bất công này một cách cam chịu.”*

Hắn chờ đợi. Chờ đợi đúng thời điểm. Chờ đợi khi những tu sĩ địch đã phô diễn hết sức mạnh, đã tiêu hao một phần linh khí, và quan trọng nhất, đã hoàn toàn tin rằng chiến thắng nằm trong tay chúng. Giờ đây, chúng đã lọt vào đúng cái bẫy mà hắn đã giăng sẵn, đúng vào phạm vi ảnh hưởng của "Thế Trận Phá Linh" mà hắn đã bí mật xây dựng.

Cổ Ngọc Phù lóe lên một tia sáng chói lọi cuối cùng, như một lời khẳng định, một tín hiệu. "Đúng lúc này!" Lâm Dịch thì thầm, b��n tay nắm chặt Cổ Ngọc Phù, ánh mắt hắn bừng lên một sự quyết đoán lạnh lùng.

***

Sâu dưới lòng đất, trong một căn hầm kiên cố được ngụy trang cẩn thận gần đài chỉ huy, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tôn Bá, dáng người thấp đậm nhưng đôi mắt sáng rực vẻ thông minh, đang tập trung cao độ bên một cỗ máy phức tạp mà hắn và đội ngũ của mình đã ngày đêm chế tạo theo bản vẽ của Lâm Dịch. Căn hầm đầy ắp các thiết bị cơ khí phức tạp, những đường ống đồng xoắn xuýt, những bánh răng khổng lồ và vô số tinh thể màu sắc lạ lùng được gắn vào các vị trí then chốt. Tiếng bánh răng xoay nhè nhẹ, tiếng máy móc vận hành đều đặn, và một tiếng vo ve trầm đục của năng lượng ngầm tỏa ra khắp không gian. Mùi kim loại, ozon, đất ẩm và một mùi khoáng vật lạ lùng pha trộn vào nhau, tạo nên một thứ không khí đặc biệt.

"Tôn Bá! Đã đến lúc! Kích hoạt Thế Trận Phá Linh ở mức tối đa!" Giọng Lâm Dịch vang lên qua một chiếc ống nói bằng đồng thau được đặt trước mặt Tôn Bá, tuy có chút méo mó nhưng v���n rõ ràng, đầy uy quyền.

Tôn Bá không chần chừ một giây. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Trong suốt mấy tháng trời, hắn và đội ngũ kỹ sư của mình đã miệt mài làm việc dưới lòng đất, cải tiến, lắp ráp, và thử nghiệm "Thế Trận Phá Linh" theo những chỉ dẫn khó hiểu nhưng đầy thuyết phục của Lâm Dịch. Đây là một công trình phi thường, một sự kết hợp giữa tri thức hiện đại của Lâm Dịch và kỹ thuật cơ khí, luyện kim của thế giới này, được nuôi dưỡng bởi một nguồn năng lượng bí ẩn từ những tinh thể đặc biệt mà Lâm Dịch đã tìm thấy và chỉ ra cách khai thác.

"Rõ! Đại nhân!" Tôn Bá đáp lại dứt khoát, giọng hắn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự hưng phấn tột độ. Hắn ra hiệu cho các kỹ sư đang đứng ở các vị trí khác nhau. "Chuẩn bị... Kích hoạt!"

Ngay lập tức, cả căn hầm như sống dậy. Tiếng máy móc rít lên từng hồi, những bánh răng khổng lồ bắt đầu quay nhanh hơn, phát ra những tia lửa điện nhỏ. Các tinh thể lạ lùng được gắn trên cỗ máy và dọc theo các bức tường bắt đầu phát sáng rực rỡ, từ màu xanh ngọc bích đến tím thẫm, rồi chuyển sang một màu trắng bạc chói lòa. Những tia sáng nhỏ chớp nhoáng như những sợi dây điện vô hình, kết nối các tinh thể lại với nhau, tạo thành một mạng lưới năng lượng phức tạp. Tiếng vo ve của năng lượng trở nên lớn hơn, như hàng ngàn con ong đang bay lượn, và một trường năng lượng vô hình, mạnh mẽ bắt đầu lan tỏa ra từ căn hầm, xuyên qua lớp đất đá dày đặc, hướng ra toàn bộ khu vực chiến trường.

Tôn Bá nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển, đôi tay chai sạn nhưng linh hoạt điều chỉnh từng thông số, từng cần gạt. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển nhẹ của mặt đất, nhưng đó không phải là do tiếng bước chân của quân địch nữa, mà là do chính cỗ máy khổng lồ này đang vận hành. Một cảm giác tự hào dâng lên trong lòng hắn. Đây chính là thành quả của tri thức, của sự kiên trì, của lòng tin vào một người duy nhất đã nhìn thấy được điều không tưởng.

Trên chiến trường, ngay khi "Thế Trận Phá Linh" được kích hoạt, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Những tu sĩ địch đang bay lượn trên không trung, đang thi triển những công pháp hủy diệt, đột nhiên cảm thấy một sự khó chịu không thể giải thích. Luồng linh khí trong cơ thể chúng vốn đang vận hành trôi chảy, giờ đây như bị một lực lượng vô hình nào đó tác động, trở nên hỗn loạn, ngưng trệ. Công pháp của chúng bị gián đoạn, những tia lửa, những luồng gió, những đòn quyền đang bay ra giữa chừng bỗng nhiên tan biến, hoặc yếu đi một cách khó tin.

"Cái gì thế này?" Một tu sĩ cấp cao đang chuẩn bị phóng ra một cột lửa khổng lồ đột ngột khụy xuống, ôm lấy đầu, gương mặt biến sắc. Hắn cảm thấy linh khí trong người như bị hàng ngàn mũi kim châm, đau đớn tột cùng. Hắn cố gắng triệu hồi linh khí, nhưng chúng không còn nghe theo ý muốn của hắn nữa, thậm chí còn phản phệ lại, khiến hắn choáng váng.

Những tu sĩ khác cũng không khá hơn. Kẻ đang bay trên không trung đột ngột mất thăng bằng, rơi tõm xuống đất như một con chim gãy cánh, tạo nên một tiếng động lớn và một đám bụi tung lên. Kẻ thì ôm ngực ho sù sụ, máu tươi trào ra t��� khóe miệng, linh khí bị nhiễu loạn khiến kinh mạch của chúng bị tổn thương nghiêm trọng. Sự kiêu ngạo ban đầu của chúng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn, bất lực và nỗi sợ hãi tột độ.

"Linh khí của ta... Tại sao không điều khiển được?" Một tu sĩ gào lên trong đau đớn, cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay hắn mềm nhũn, cơ thể run rẩy bần bật.

Trên đài chỉ huy, Lâm Dịch quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh sáng xanh biếc từ Cổ Ngọc Phù trong tay hắn đã đạt đến đỉnh điểm, như một bản giao hưởng của thông tin và năng lượng. Hắn thấy rõ từng luồng linh khí của tu sĩ địch đang bị rối loạn, bị xé toạc bởi trường năng lượng vô hình của "Thế Trận Phá Linh". Hắn thấy gương mặt Thẩm Đại Nhân, từ xa, trên một cỗ xe ngựa được bảo vệ kỹ càng, từ vẻ tự mãn ban đầu đã chuyển sang bàng hoàng, tức giận, và cuối cùng là sự hoảng sợ tột độ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Những tu sĩ mà hắn đặt trọn niềm tin, những kẻ mà hắn nghĩ rằng sẽ dễ dàng quét sạch quân đội phàm tục của Lâm Dịch, giờ đây lại đang vật vã trong vô vọng, như những con cá mắc cạn.

"Chuyện gì đang xảy ra?" Thẩm Đại Nhân gầm lên, giọng nói run rẩy. "Tại sao các tu sĩ lại không hành động? Cái thứ quỷ quái gì thế này?"

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Một nụ cười lạnh lùng, mang theo sự châm biếm sâu sắc. *“Đây không phải là thứ quỷ quái, Thẩm Đại Nhân. Đây là tri thức. Đây là khoa học. Đây là thứ mà ngươi, với cái đầu óc cổ hủ của ngươi, không bao giờ có thể tưởng tượng nổi.”*

Hắn đưa tay lên cao, ra hiệu lần nữa. Trần Nhị Cẩu lập tức hiểu ý, giương cờ hiệu. Tiếng trống trận của quân Lâm Dịch vang lên hùng tráng hơn bao giờ hết, không còn là tiếng trống phòng thủ nữa, mà là tiếng trống của chiến thắng, của sự phản công.

"Vương Đại Trụ! Lý Hổ! Binh trưởng Triệu!" Lâm Dịch gầm lên, giọng hắn vang vọng khắp chiến trường, dường như được khuếch đại bởi chính trường năng lượng của "Thế Trận Phá Linh". "Tấn công! Mục tiêu là các tu sĩ! Chúng đã suy yếu! Đừng cho chúng một cơ hội nào để hồi phục!"

Ngay lập tức, những tiếng hô vang "Giết!" bùng lên từ các chiến hào của quân Lâm Dịch. Sự tuyệt vọng đã biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa hy vọng và căm thù bùng cháy. Các binh lính, dân binh của Lâm Dịch ào ra khỏi công sự, lao về phía những tu sĩ địch đang vật vã trong đau đớn và bàng hoàng. Một cuộc chiến không cân sức đã đảo chiều một cách ngoạn mục. Quân Lâm Dịch, từ thế yếu, nay lại đang chiếm thế thượng phong, tận dụng triệt để sự hỗn loạn và yếu ớt của kẻ thù.

Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch, đôi mắt hắn ngập tràn sự ngạc nhiên và hưng phấn. "Đại ca... Ngài... Ngài thật sự đã làm được!"

Lâm Dịch không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào Thẩm Đại Nhân từ xa. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng hắn đã cho kẻ thù nếm trải mùi vị của sự bất ngờ. Và đây mới chỉ là khởi đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free