Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 849: Rạng Đông Quyết Chiến: Thị Sát Tiền Tuyến

Tiếng trống trận và kèn hiệu càng lúc càng gần, vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng gió rít và tiếng bụi đất cuồn cuộn. Đại quân của liên minh Thẩm Đại Nhân, đông đúc và hung hãn, đang lao tới như một con sóng thần. Trận quyết chiến sinh tử đã cận kề. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, đứng vững như một ngọn núi đá, sẵn sàng đối mặt với bão tố. Hắn là Lạc Thế Chi Nhân, và hắn sẽ chiến đấu bằng mọi giá.

***

Rạng đông vẫn còn mờ mịt. Trong căn phòng bản đồ tạm thời tại đài chỉ huy của đồn gác biên giới, những ngọn đèn dầu lay lắt hắt lên bóng những người đàn ông căng thẳng. Mùi bấc cháy, mùi mực và mùi mồ hôi trộn lẫn trong không khí ngột ngạt. Gió lạnh từ khe cửa sổ khe khẽ lùa vào, mang theo hơi sư��ng và tiếng rít đều đặn, như một lời nhắc nhở về sự khốc liệt của thế giới bên ngoài.

Lâm Dịch đứng trước tấm bản đồ trải rộng trên bàn gỗ thô, những đường nét phòng thủ, ký hiệu quân sự được vẽ bằng than và mực khô hiện rõ dưới ánh đèn. Cổ Ngọc Phù, sau một đêm rung động dữ dội và phát ra ánh sáng kỳ lạ, giờ đây đã dịu đi, nằm im lìm trong lòng bàn tay hắn, nhưng những luồng thông tin nó truyền tải trong tâm trí hắn lại trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được những điểm yếu tiềm tàng trong đội hình địch, những luồng linh khí mạnh mẽ tập trung ở đâu, và thậm chí cả những loại công pháp mà các tu sĩ có khả năng sử dụng. Cổ Ngọc Phù không chỉ hấp thụ linh khí mà còn phân tích và hiển thị các luồng linh khí, điểm yếu của các tu sĩ địch dưới dạng hình ảnh hoặc cảm nhận trực tiếp trong tâm trí Lâm Dịch, như một bản đồ chiến thuật sống động.

"Tên gọi là 'khí vận' hay 'linh khí' gì đó, nhưng về bản chất, nó cũng chỉ là một loại năng lượng." Lâm Dịch trầm ngâm, gi��ng nói trầm thấp, vừa đủ cho các tướng lĩnh xung quanh nghe thấy. "Mỗi loại năng lượng đều có đặc tính riêng, và dĩ nhiên, có điểm yếu. Cổ Ngọc Phù đang giúp ta nhìn thấy những điểm yếu đó."

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đanh lại vì lo lắng, tiến lên một bước. "Đại ca, vậy thì những kẻ tu hành kia có điểm yếu gì? Chúng có thật sự bất tử như lời đồn không?" Hắn hỏi, giọng đầy vẻ hăm hở xen lẫn một chút sợ hãi chưa kịp che giấu.

Lâm Dịch lắc đầu khẽ, ngón tay hắn lướt trên tấm bản đồ, dừng lại ở một vị trí được đánh dấu bằng ký hiệu đặc biệt. "Không có gì là bất tử, Nhị Cẩu. Những kẻ tu hành này, chúng mạnh mẽ thật, nhưng không phải không có giới hạn. Cổ Ngọc Phù cho ta thấy, linh khí của chúng không phải là vô tận. Mỗi lần chúng thi triển công pháp, chúng tiêu hao một lượng lớn linh khí. Và quan trọng hơn, một số loại công pháp có những điểm sơ hở nhất định, đặc biệt là khi chúng bị gián đoạn hoặc bị tấn công vào những huyệt đạo trọng yếu." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc như dao cau. "Vấn đề là, làm thế nào để gián đoạn chúng, và làm thế nào để tấn công đúng lúc, đúng chỗ."

Vương Đại Trụ, vạm vỡ và trầm tĩnh hơn, cau mày. "Nhưng Đại ca, chúng di chuyển nhanh như chớp, còn có thể bay lượn. Làm sao ta có thể nhắm trúng chúng?"

"Đó là lý do chúng ta đã chuẩn bị những 'món quà' đặc biệt." Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười lạnh lẽo hiếm thấy. "Những mũi tên tẩm độc, những ngọn lao có gắn đá linh thạch, những cạm bẫy được thiết kế để làm chậm tốc độ của chúng. Cổ Ngọc Phù không chỉ cho ta thấy điểm yếu của linh khí, mà còn chỉ ra những nơi mà luồng linh khí tập trung nhất, nơi chúng có khả năng xuất hiện nhiều nhất, và những điểm mấu chốt để phá vỡ trận pháp của chúng."

Hắn dùng ngón tay chỉ lên bản đồ, khoanh vùng ba vị trí phòng thủ then chốt. "Đây là ba điểm mà các tu sĩ địch có khả năng tập trung đột phá nhất. Chúng ta phải gia cố thêm ở đây, đặc biệt là các chướng ngại vật chống kỵ binh và các ụ súng cao xạ được cải tiến. Binh trưởng Triệu, ta muốn các xạ thủ tinh nhuệ nhất của ngươi, cùng với đội của Lý Hổ, phải luôn sẵn sàng ở những vị trí này. Đặc biệt chú ý đến những dấu hiệu linh khí bất thường. Ngay khi Cổ Ngọc Phù báo động, phải lập tức phản ứng."

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, gật đầu dứt khoát. "Rõ, thủ lĩnh! Quân số đã được phân bổ, vũ khí đã được kiểm tra lần cuối. Chúng ta có đủ đạn dược cho ít nhất ba đợt tấn công quy mô lớn. Các vị trí phòng ngự đã được gia cố tối đa, kể cả những con đường nhỏ nhất cũng đã được cài đặt bẫy chông." Giọng ông tuy mệt mỏi nhưng đầy vững vàng, thể hiện kinh nghiệm của một người lính trận mạc. "Chỉ là... số lượng địch quá lớn, thủ lĩnh. Ta lo rằng, dù có chuẩn bị kỹ đến đâu, chúng ta cũng khó mà cầm cự nổi nếu chúng dốc toàn lực công kích liên tục."

Lâm Dịch quay sang nhìn ông, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy kiên định. "Không sao, Binh trưởng Triệu. Chúng ta không cần phải thắng chúng bằng số lượng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta sẽ dùng mưu lược để làm suy yếu chúng, và dùng sự kiên cường của chúng ta để đánh bại chúng. Hãy nhớ, mỗi người lính của ta đều có giá trị hơn gấp trăm lần một tên lính đánh thuê của Thẩm Đại Nhân."

Hắn hít một hơi sâu, Cổ Ngọc Phù trong tay hắn lại khẽ rung lên, như một lời nhắc nhở. "Ta đã đưa ra quyết định cuối cùng về việc điều chỉnh một số vị trí pháo đài và chướng ngại vật. Cổng phía Tây Nam, ta muốn thêm một lớp hàng rào thép gai và một hào nước sâu. Hơn nữa, ta muốn một đội kỵ binh nhẹ của Vương Đại Trụ, do chính ngươi chỉ huy, chuẩn bị sẵn sàng để phản công bất ngờ ở cánh trái, khi địch bắt đầu dao động. Không phải để đối đầu trực diện, mà là để tạo ra sự hỗn loạn, phá vỡ đội hình của chúng."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca nói gì, Đại Trụ làm nấy! Kỵ binh đã sẵn sàng, ngựa đã được cho ăn no."

"Còn các loại hỏa khí tầm xa, đặc biệt là những chiếc nỏ hạng nặng và máy bắn đá cải tiến, phải được tập trung vào các khu vực linh khí dày đặc mà Cổ Ngọc Phù đã chỉ ra." Lâm Dịch tiếp tục, không bỏ sót một chi tiết nào. "Chúng ta sẽ không lãng phí bất kỳ mũi tên hay viên đá nào. Mục tiêu của chúng ta là tối đa hóa sát thương, làm suy yếu tinh thần địch, và quan trọng nhất, bảo vệ từng tấc đất, từng người dân của chúng ta."

Tô Mẫn, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, khẽ nhíu mày. "Lâm Dịch, liệu Cổ Ngọc Phù có đáng tin cậy đến mức này không? Nó chỉ là một món đồ cổ, liệu có thể giúp chúng ta đối phó với những kẻ có sức mạnh phi thường?" Giọng nàng mang theo sự lo lắng chân thành.

Lâm Dịch nhìn nàng, ánh mắt hắn dịu đi đôi chút. "Ta cũng không biết chắc, Tô Mẫn. Nhưng ta biết rằng, trong thế giới này, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Và Cổ Ngọc Phù đang cho ta một loại tri thức mà không ai khác có. Chúng ta phải đặt cược vào nó. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc tận dụng mọi lợi thế có thể."

Hắn cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai. Hàng ngàn sinh mạng, tương lai của một vùng đất, tất cả đều đang trông cậy vào những quyết định của hắn, vào những thông tin mà một món đồ cổ truyền lại. Hắn, một người đàn ông đến từ thế giới hiện đại, đang phải dùng những kiến thức về vật lý, hóa học, và thậm chí cả tâm lý học để đối phó với một thế giới huyền ảo. Thật nực cười. Nhưng đây là thực tại. Hắn không có 'bàn tay vàng' nào khác ngoài sự sắc bén của trí óc và khả năng thích nghi của mình. Hắn phải chiến đấu, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì những con người đã tin tưởng hắn, vì một cuộc sống bình yên mà hắn khao khát.

"Hãy chuẩn bị đi." Lâm Dịch nói, giọng dứt khoát. "Rạng đông đã đến, và chúng ta sẽ đón bình minh của một ngày quyết chiến." Các tướng lĩnh cúi đầu, rồi nhanh chóng rời đi, mang theo mệnh lệnh của hắn và một sự quyết tâm mới.

***

Sáng sớm, mặt trời đã lên cao hơn một chút, ánh nắng yếu ớt xuyên qua làn gió lạnh lẽo, hắt lên những bức tường đá xám xịt của đồn gác biên giới. Mùi bụi đất, mồ hôi và kim loại từ vũ khí hòa quyện vào không khí, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của chiến trường. Tiếng lính tuần tra, tiếng vũ khí va chạm lanh canh và tiếng gió rít vẫn đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng.

Lâm Dịch, cùng với Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, bắt đầu cuộc thị sát tiền tuyến. Hắn không mặc giáp trụ cầu kỳ, chỉ một bộ y phục dày dặn, bên ngoài khoác thêm chiếc áo choàng vải thô đã sờn cũ, phản ánh thân phận thiếu niên nghèo khó ngày nào. Dù vậy, dáng vẻ gầy gò của hắn lại toát lên một sự kiên định lạ thường. Đôi mắt hắn quét qua từng gương mặt binh sĩ, từng ngóc ngách của công sự phòng thủ, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.

Họ đi dọc theo các chiến hào sâu hun hút, nơi hàng trăm dân binh và binh lính đang ẩn mình. Những gương mặt mệt mỏi, khắc khổ hiện rõ dưới ánh sáng ban mai, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên sự cảnh giác và một niềm tin thầm lặng vào vị thủ lĩnh trẻ tuổi đang đi ngang qua. Lâm Dịch dừng lại bên một nhóm dân binh đang ôm chặt cây giáo thô sơ. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi đọng lại trong đáy mắt họ, nhưng sâu thẳm hơn, là ý chí muốn bảo vệ những người thân yêu.

"Các huynh đệ đã vất vả rồi." Lâm Dịch nói, giọng ấm áp nhưng vẫn đầy uy nghiêm. "Ta biết, đây là một cuộc chiến khó khăn. Địch đông, địch mạnh. Nhưng chúng ta không chiến đấu một mình. Chúng ta chiến đấu vì gia đình, vì làng xóm, vì mảnh đất mà chúng ta đã đổ mồ hôi, xương máu để xây dựng. Mỗi tấc đất này đều thấm đẫm công sức của chúng ta."

Một dân binh trẻ tuổi, mặt non choẹt, run rẩy nắm chặt cây giáo. "Thủ lĩnh... chúng tôi... chúng tôi có thể chống lại chúng không? Nghe nói chúng có cả... cả tiên nhân nữa."

Lâm Dịch khẽ vỗ vai chàng trai trẻ, lực vừa đủ để trấn an. "Tiên nhân cũng là người. Chúng cũng biết đau, biết sợ hãi. Ta đã có cách để đối phó với chúng. Điều quan trọng nhất là các ngươi phải giữ vững tinh thần, tuân thủ mệnh lệnh và không được phép lùi bước. Nhớ kỹ, nếu kẻ địch tiến vào, chúng sẽ không tha bất cứ ai. Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu đến cùng."

Hắn hỏi han về tình hình của từng người, kiểm tra vũ khí của họ, nhắc nhở họ về các quy tắc an toàn đã được huấn luyện kỹ lưỡng. "Vương Đại Trụ, hãy kiểm tra lại ụ súng cải tiến ở đây một lần nữa. Đảm bảo dây cung phải đủ căng, và những viên đạn đá phải được đặt đúng vị trí. Ta muốn nó có thể bắn liên tục mà không gặp bất kỳ trục trặc nào."

Vương Đại Trụ lập tức gật đầu, vội vã chạy đến kiểm tra. Lâm Dịch cúi xuống xem xét một loại bẫy chông mới, được ngụy trang khéo léo dưới lớp lá khô. Hắn gật đầu hài lòng. "Tốt. Những thứ này sẽ giúp làm chậm bước chân của chúng, tạo cơ hội cho các xạ thủ của chúng ta."

Trần Nhị Cẩu, đi theo sau, nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt Lâm Dịch, nhưng cũng thấy được sự kiên cường bất khuất. "Đại ca, huynh đã thức trắng cả đêm rồi. Hay huynh nghỉ ngơi một lát đi?"

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không kịp nữa rồi, Nhị Cẩu. Địch đã ở rất gần. Ta phải đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo. Một sai sót nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng máu của anh em chúng ta." Hắn nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi bụi vàng cuồn cuộn đang ngày càng tiến gần. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự giành lấy công bằng cho mình, bằng chính đôi tay và khối óc này."

Hắn tiếp tục đi, dừng lại ở mỗi trạm gác, mỗi chướng ngại vật, đưa ra những điều chỉnh nhỏ nhưng quan trọng. Hắn kiểm tra những thùng dầu được đặt sẵn để đốt lửa, những rổ đá, những mũi tên tẩm độc được sắp xếp ngay ngắn. Hắn nhìn thấy sự tin tưởng không lay chuyển trong ánh mắt của binh lính, và điều đó càng làm gánh nặng trên vai hắn thêm nặng trĩu. Hắn biết, một khi tiếng trống trận của địch vang lên, những người này sẽ chiến đấu vì hắn, vì niềm tin mà hắn đã gieo trồng. Hắn không thể phụ lòng họ.

Dưới làn gió lạnh buốt, Lâm Dịch cảm nhận được sự run rẩy của mặt đất, tiếng trống trận của địch đã không còn là âm thanh xa xăm nữa, mà đã trở thành một nhịp đập dồn dập, ăn sâu vào từng mạch máu. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, rồi mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây chỉ còn sự lạnh lùng và quyết đoán.

***

Khi mặt trời đã lên cao, ánh nắng đã bắt đầu ấm dần, nhưng không khí vẫn mang theo sự lạnh lẽo của buổi sáng và một dự cảm chẳng lành. Lâm Dịch cùng vài cận vệ ghé thăm một khu vực sơ tán dân chúng, cách chiến tuyến vài dặm về phía sau. Nơi đây, những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh lụp xụp được dựng lên vội vã, tạo thành một thôn làng tạm bợ dưới chân núi. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó, tiếng gà gáy, tiếng động vật xa xăm xen lẫn tiếng nói chuyện thì thầm của dân làng, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với sự căng thẳng ở tiền tuyến.

Tuy nhiên, bầu không khí này không thể che giấu được sự lo lắng hiện rõ trên từng gương mặt khắc khổ, mệt mỏi. Họ nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy hy vọng và một nỗi sợ hãi thầm kín. Lâm Dịch biết, họ đã đặt hết niềm tin vào hắn, vào một người đàn ông xa lạ đã đến và mang lại cho họ hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Một bà lão gầy gò, lưng còng, tay run rẩy đưa cho hắn một chén trà nóng hổi, nghi ngút khói. "Thủ lĩnh... cậu đã vất vả rồi." Giọng bà yếu ớt, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự biết ơn. "Cầu trời phật phù hộ cho cậu và các binh sĩ."

Lâm Dịch nhận lấy chén trà, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi chút giá lạnh. "Cảm ơn bà. Bà cũng phải giữ gìn sức khỏe. Mọi người đều là một phần của vùng đất này, là lý do chúng ta phải chiến đấu." Hắn nói, giọng mềm mỏng hơn khi đối mặt với dân chúng. "Đừng lo lắng quá. Chúng ta sẽ bảo vệ mọi người bằng mọi giá."

Hắn cúi xuống xoa đầu một đứa trẻ đang khóc thút thít trong vòng tay người mẹ trẻ. Đứa bé nín bặt, đôi mắt to tròn ngước nhìn hắn một cách tò mò. Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi và ấm áp. "Con trai, hãy ngoan ngoãn nghe lời mẹ nhé. Cha con, anh con đang ở tiền tuyến chiến đấu để bảo vệ chúng ta. Chúng ta phải tin tưởng họ."

Người mẹ trẻ, gương mặt xanh xao vì thiếu ngủ và lo lắng, khẽ cúi đầu cảm ơn. "Thủ lĩnh... chúng tôi chỉ mong có thể sống sót qua kiếp nạn này."

"Sẽ qua thôi." Lâm Dịch trấn an. "Các ngươi đã làm rất tốt khi giữ vững nơi đây. Sự kiên cường của các ngươi là nguồn động lực lớn nhất cho chúng ta. Ta đã dặn dò người phụ trách khu sơ tán về các biện pháp an toàn và phân phát lương thực. Hãy đảm bảo mọi người đều được ăn uống đầy đủ, và đặc biệt là trẻ em và người già phải được chăm sóc tốt."

Hắn nhìn quanh khu sơ tán, cảm nhận được mùi khói gỗ từ những bếp lửa nhỏ, mùi thức ăn nấu vội, mùi đất ẩm. Những âm thanh quen thuộc của cuộc sống bình dị, mà hắn đã từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ có được khi đặt chân đến thế giới này. Giờ đây, hắn đang chiến đấu để bảo vệ nó. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, mà là cuộc chiến bảo vệ những giá trị cốt lõi của con người: gia đình, sự sống, và hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn.

Trong tâm trí hắn, hình ảnh về những tòa nhà chọc trời, những công nghệ hiện đại của thế giới cũ vụt qua. Những tiện nghi đó dường như quá xa vời, quá phù phiếm trong hoàn cảnh này. Ở đây, tri thức về cách xây dựng một hàng rào thép gai hiệu quả, về cách chế tạo một loại thuốc độc từ thảo mộc, về cách tổ chức một đội quân từ những người nông dân chất phác, mới là những thứ có giá trị thực sự. Hắn đã dùng tất cả những gì mình có, những gì hắn học được từ hai thế giới, để sinh tồn và để bảo vệ những người này.

Một cảm giác nặng trĩu len lỏi trong lồng ngực. Hắn không phải là một anh hùng, cũng không phải là một chiến binh bẩm sinh. Hắn chỉ là một người đàn ông bị lạc vào một thế giới xa lạ, và hắn đã lựa chọn con đường này. Con đường của một người phải gánh vác trách nhiệm, phải đưa ra những quyết định khó khăn, đôi khi là tàn nhẫn, để bảo vệ những gì mình trân quý.

Hắn dặn dò người phụ trách khu sơ tán một lần cuối về tầm quan trọng của việc giữ bình tĩnh và tuân thủ các quy tắc trong trường hợp khẩn cấp, rồi quay người rời đi. Phía sau hắn, những ánh mắt dõi theo đầy hy vọng và lo lắng. Hắn không quay đầu lại. Hắn phải giữ vững hình ảnh của một vị thủ lĩnh kiên định, không hề nao núng, bởi vì đó là tất cả những gì họ có thể bám víu vào lúc này.

***

Trưa, khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, ánh nắng gay gắt chiếu rọi xuống, nhưng gió vẫn buốt lạnh, mang theo hơi thở khô khốc của vùng biên giới. Lâm Dịch đứng trên đỉnh Vách Đá Nguyệt Quang, một vị trí hiểm yếu, cao vút, cho phép hắn nhìn bao quát cả một vùng chiến trường rộng lớn. Đá tự nhiên lởm chởm, những gờ đá nhỏ tạo thành những bậc thang tự nhiên dẫn lên đỉnh. Mùi đá, không khí trong lành, thỉnh thoảng có mùi nhựa thông từ những cây cổ thụ bám víu trên vách đá, trộn lẫn với mùi tanh của kim loại và bụi đất từ xa.

Cổ Ngọc Phù trong tay hắn đã hoàn toàn im lặng, không còn phát ra bất kỳ ánh sáng hay rung động nào, nhưng những hình ảnh và cảm nhận về linh khí địch vẫn liên tục hiện lên trong tâm trí hắn, rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn nhìn thấy những luồng linh khí mạnh mẽ di chuyển trong đội hình địch, những điểm tập trung linh khí cho thấy sự hiện diện của các tu sĩ cấp cao, và những luồng linh khí yếu hơn, nhưng đông đảo, bao bọc lấy hàng vạn binh lính thường. Cổ Ngọc Phù đã ‘bản đồ hóa’ toàn bộ chiến trường linh khí, cho hắn một cái nhìn tổng thể về sức mạnh và cách bố trí của kẻ thù.

Xa xa, đại quân của liên minh Thẩm Đại Nhân đã hiện rõ mồn một, không còn là những chấm đen trên chân trời nữa, mà là một biển người, một dòng sông sắt thép khổng lồ đang từ từ nuốt chửng vùng đất. Hàng vạn lá cờ với đủ màu sắc phấp phới trong gió, như những cánh chim tử thần. Rừng giáo, rừng kiếm ánh lên những tia sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời chói chang. Tiếng trống trận và kèn hiệu đã vang vọng khắp không gian, trầm hùng và dồn dập, như tiếng gầm của một con mãnh thú khổng lồ đang lao tới, báo hiệu giờ phút quyết định đã điểm. Mặt đất dưới chân Lâm Dịch khẽ rung chuyển, không phải vì động đất, mà là vì bước chân của hàng vạn quân lính đang tiến về phía họ.

"Thẩm Đại Nhân đã dồn hết vốn liếng rồi." Lâm Dịch nói nhỏ, giọng hắn khản đặc, như thể đã nói quá nhiều trong đêm qua và sáng nay. "Hắn đã huy động tất cả những gì có thể, không chừa lại thứ gì."

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng cạnh hắn, gương mặt của họ đều đanh lại, đôi mắt nheo lại nhìn về phía kẻ địch. "Thật sự là... đông đến vậy sao?" Trần Nhị Cẩu lẩm bẩm, giọng nói không còn vẻ hăm hở mà thay vào đó là sự lạnh lẽo của thực tại. Hắn chưa từng thấy một đội quân nào lớn đến vậy trong đời.

Lâm Dịch gật đầu. "Không chỉ đông, mà còn có rất nhiều tu sĩ. Cổ Ngọc Phù cho ta thấy, có ít nhất năm tu sĩ cấp cao, và hàng chục tu sĩ cấp trung đang dẫn đầu các mũi nhọn. Chúng sẽ là mối đe dọa lớn nhất của chúng ta." Hắn dừng lại, nhắm mắt lại, một lần nữa cảm nhận luồng linh khí cuối cùng từ Cổ Ngọc Phù, khắc ghi thật sâu vào tâm trí những điểm yếu tiềm tàng và những sơ hở trong công pháp của địch. "Hãy nhớ kỹ những gì ta đã dặn. Đừng bao giờ đối đầu trực diện với chúng nếu không cần thiết. Mục tiêu của chúng ta là làm suy yếu chúng, làm chúng tiêu hao linh khí, và sau đó, chúng ta sẽ tung đòn quyết định."

Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh như băng. "Vương Đại Trụ, ngươi hãy quay về vị trí của mình ngay lập tức. Đảm bảo đội kỵ binh nhẹ sẵn sàng. Chờ hiệu lệnh của ta. Trần Nhị Cẩu, ngươi quay về đài chỉ huy trung tâm, giám sát toàn bộ trận địa. Bất kỳ sự thay đổi nào, dù là nhỏ nhất, cũng phải báo cáo ngay cho ta thông qua Người đưa tin. Lý Hổ và Binh trưởng Triệu đã biết phải làm gì. Nhiệm vụ của các ngươi là kiên cường phòng thủ, nhưng đừng quên phản công khi có cơ hội."

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ nhìn hắn, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. "Rõ!" Họ đồng thanh đáp, rồi quay người chạy vội vã xuống vách đá, về với vị trí của mình.

Lâm Dịch một mình đứng trên đỉnh vách đá, gió lạnh thổi tung vạt áo choàng của hắn. Trong khoảnh khắc này, hắn cảm thấy sự cô độc của một người lãnh đạo, gánh nặng của hàng ngàn sinh mạng đè nặng lên vai. Hắn không phải là một người lính, nhưng hắn phải trở thành một tướng quân. Hắn không phải là một anh hùng, nhưng hắn phải chiến đấu như một anh hùng.

Hắn nhìn xuống đại quân địch đang cuồn cuộn tiến đến, rồi lại nhìn về phía sau, nơi những công sự phòng thủ của hắn sừng sững, nơi những người dân của hắn đang ẩn náu. Một cảm giác kiên cường bùng lên trong lòng hắn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhủ. "Và ta sẽ làm mọi thứ để những người này được sinh tồn."

Một tiếng kèn hiệu vang vọng từ phía quân địch, dài và chói tai, như tiếng thét xung trận. Giờ phút quyết định đã điểm.

Lâm Dịch đưa tay ra hiệu. Một tiếng trống trận trầm đục vang lên từ phía công sự của hắn, đáp lại tiếng kèn của địch, không hùng tráng bằng, nhưng lại mang một ý chí sắt đá, một lời tuyên chiến không khoan nhượng. Cuộc chiến sinh tử đã chính thức bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free