Lạc thế chi nhân - Chương 848: Bóng Đêm Trước Bão: Đại Quân Kéo Đến
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, nhưng không mang lại chút ấm áp nào. Gió vẫn rít mạnh, giờ đây mang theo tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng dọn dẹp chiến trường. Mùi khói, máu và đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt và u uất.
Trong phòng nghị sự, ánh đèn dầu leo lét trên bàn, chiếc Cổ Ngọc Phù vẫn âm ỉ phát sáng, như một lời nhắc nhở về một cuộc chiến chưa kết thúc. Lâm Dịch đứng trước bản đồ, ngón tay hắn lướt qua các điểm phòng thủ bị hư hại, các khu vực có thương vong lớn. Khuôn mặt hắn mệt mỏi, hằn lên vẻ căng thẳng nhưng đôi mắt vẫn giữ được sự kiên nghị. Hình ảnh những người lính ngã xuống, tiếng kêu la của dân binh còn văng vẳng bên tai. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy của hắn. Tri thức, mưu lược đã giúp hắn chiến thắng, nhưng không thể xóa nhòa đi cái giá mà hắn phải trả.
Binh trưởng Triệu bước vào, dáng người rắn rỏi của hắn giờ đây cũng có vẻ hơi khòm xuống, khuôn mặt sạm nắng càng thêm vẻ u sầu. "Báo cáo, thưa Lâm đại nhân." Giọng hắn trầm và khàn. "Hơn ba trăm dân binh và lính địa phương tử trận, gần gấp đôi số đó bị thương nặng. Kho dự trữ thuốc men và vũ khí cũng hao tổn đáng kể."
Lâm Dịch nhắm mắt một lát, hình ảnh chiến trường hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Mỗi con số đều là một mạng người, một gia đình tan vỡ. Hắn đã cố gắng hết sức để giảm thiểu thương vong, nhưng trên chiến trường, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, ưu tiên đó đòi hỏi những cái giá quá đắt. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu những gì mình đang làm có đúng đắn? Liệu có cách nào ít tàn khốc hơn không? Nhưng rồi, hắn lại lắc đầu. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Đây là loạn thế, và hắn chỉ có thể làm tốt nh���t những gì mình có thể.
Tô Mẫn bước tới, đặt tay nhẹ nhàng lên vai Lâm Dịch. Ánh mắt cô vẫn sắc sảo, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. "Chúng ta đã đẩy lùi được, nhưng đây chỉ là khởi đầu. Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ cuộc. Và những kẻ có linh khí đó... chúng ta không thể cứ dùng mạng người để đổi lấy chiến thắng như vậy mãi được." Cô thở dài. "Chúng ta đã may mắn phát hiện ra điểm yếu của chúng, nhưng nếu những kẻ mạnh hơn xuất hiện, những kẻ không có điểm yếu rõ ràng như vậy thì sao?"
Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết, xóa tan đi mọi sự yếu mềm vừa thoáng qua. "Ta biết." Giọng hắn khàn đi vì mệt mỏi, nhưng lại chứa đựng một quyết tâm không lay chuyển. "Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác... ít nhất là bây giờ. Chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo. Và... tiếp tục nghiên cứu Cổ Ngọc Phù."
Hắn cầm Cổ Ngọc Phù lên, cảm nhận năng lượng bên trong nó. Hơi ấm dịu mát từ ngọc bội truyền vào lòng bàn tay, xoa dịu đi một phần mệt mỏi và đau đớn trong hắn. Cổ Ngọc Phù đã giúp hắn cảm nhận linh khí, giúp hắn nhìn thấu những điểm yếu mà người thường không thể. Nó chính là chìa khóa, là vũ khí độc đáo duy nhất của hắn trong cuộc chiến siêu phàm này. Hắn phải đào sâu hơn nữa, tìm hiểu thêm nữa về nó, về "linh khí mỏng manh" mà hắn cảm nhận được từ vùng đất này. Phải tìm ra cách để Cổ Ngọc Phù không chỉ giúp hắn phân tích, mà còn giúp hắn trực tiếp đối phó, thậm chí là khai thác sức mạnh của linh khí.
Cuộc chiến này không chỉ là cuộc đấu trí, đấu sức, mà còn là cuộc đấu về sự thích nghi và khả năng vượt qua giới hạn của bản thân. Thẩm Đại Nhân đã không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn, và hắn sẽ phải đáp trả bằng mọi giá để bảo vệ những người đã tin tưởng hắn. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khúc dạo đầu. Mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân và thế lực tu hành là dài hơi và ngày càng nguy hiểm, đẩy hắn vào tình thế phải liên tục đổi mới và thích nghi để tồn tại. Một cuộc tấn công tổng lực thực sự, với quy mô lớn hơn và nhiều tu sĩ mạnh mẽ hơn, đang chờ đợi ở phía trước. Và hắn, Lạc Thế Chi Nhân, sẽ phải tìm ra cách để đối mặt với nó, dù phải trả bất cứ giá nào.
***
Đêm dần buông xuống sâu hơn, nuốt chửng những âm thanh cuối cùng của sự xáo động. Trong phòng nghị sự, chỉ còn lại Lâm Dịch. Gió đêm rít qua khe cửa sổ đã cũ kỹ, tạo nên những âm thanh u uẩn như tiếng thở dài của trời đất. Mùi mực, gỗ cũ và không khí ẩm của đêm hòa quyện, bao trùm lấy không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, chiếc Cổ Ngọc Phù nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, phát ra một ánh sáng xanh biếc chói chang, không còn yếu ớt hay mờ nhạt như những lần trước. Ánh sáng ấy không chỉ chiếu rọi căn phòng mà còn như xuyên thấu vào tâm trí hắn, mở ra một cánh cửa mới mẻ mà đầy bí ẩn.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào ngọc bội. Từng luồng linh khí phức tạp, cuộn xoáy và biến ảo, như những dòng sông vô hình tuôn chảy trong tâm trí hắn. Lần này, không chỉ là cảm nhận đơn thuần sự tồn tại của linh khí, mà là những hình ảnh chập chờn, những mảnh ghép rời rạc về điểm yếu của các tu sĩ địch. Như một bản đồ chiến thuật vô hình hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, nhưng lại được viết bằng một thứ ngôn ngữ hắn chưa từng biết đến, một thứ ngôn ngữ của năng lượng và sự sống. Hắn cảm thấy mình như một người đứng trước một màn hình hiển thị đầy dữ liệu mà không có hướng dẫn sử dụng.
"Thì ra đây không chỉ là cảm nhận..." Lâm Dịch thì thầm, giọng khàn đặc. Hắn mở mắt, ánh sáng xanh biếc từ Cổ Ngọc Phù in hằn lên đồng tử hắn. "Nó còn là một 'con mắt' nhìn xuyên qua linh khí. Nhưng ta có đủ khả năng để giải mã tất cả không?" Câu hỏi vang vọng trong tâm trí, chất chứa sự nghi ngờ nhưng cũng đầy quyết tâm. Kể từ khi xuyên không đến thế giới này, tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn, nhưng tri thức của hắn chỉ giới hạn trong phạm vi của khoa học và logic hiện đại. Giờ đây, hắn đang đối mặt với một thứ vượt xa mọi logic, một thứ sức mạnh siêu nhiên mà hắn không thể dùng kiến thức cũ để phân tích.
Cổ Ngọc Phù là một "bàn tay vàng" mà hắn chưa từng mong đợi, một sự may mắn hiếm hoi trong thế giới tàn khốc này. Nhưng may mắn đó đi kèm với một gánh nặng to lớn. Nó cho hắn khả năng cảm nhận, nhưng không cho hắn sự hiểu biết bẩm sinh. Hắn phải tự mình học hỏi, tự mình giải mã. Mỗi rung động, mỗi luồng sáng tăng giảm, mỗi hình ảnh chập chờn đều là một mảnh ghép của thông tin. Hắn nhớ lại khoảnh khắc khi tu sĩ cấp trung của địch đột phá phòng tuyến. Lúc đó, Cổ Ngọc Phù đã phản ứng mãnh liệt, và một "điểm yếu" thoáng hiện lên trong tâm trí hắn – một sự xao động nhỏ trong luồng linh khí bao bọc kẻ đó, một khoảnh khắc sơ hở của năng lượng. Hắn đã nhanh chóng nắm bắt, dùng nó để chỉ đạo hỏa lực. Đó là sự kết hợp giữa "linh cảm" từ Cổ Ngọc Phù và khả năng phân tích chiến thuật của hắn.
Nhưng điều đó là chưa đủ. Lần này, hắn cần một sự hiểu biết sâu sắc hơn, một khả năng "đọc" được ngôn ngữ của linh khí. Hắn nghĩ về những tu sĩ cổ đại, những người có thể dùng linh khí để điều khiển vạn vật. Họ không có kiến thức khoa học như hắn, nhưng họ có trực giác và sự hòa hợp với tự nhiên. Hắn, một người hiện đại, lại phải học cách dùng trực giác. Thật trớ trêu.
Hắn đặt Cổ Ngọc Phù lên bản đồ trải rộng trên bàn. Ánh sáng xanh biếc từ ngọc bội lan tỏa ra, như quét một lớp màn trong suốt lên từng con đường, ngọn núi, dòng sông. Hắn nhắm mắt, cố gắng tưởng tượng linh khí của những tu sĩ địch như những chấm sáng trên bản đồ, và những "điểm yếu" của chúng như những vết nứt, những lỗ hổng trong các chấm sáng đó. Hắn cố gắng sắp xếp chúng theo một logic nào đó: liệu có phải tu sĩ cùng môn phái có điểm yếu tương tự? Hay kẻ nào tu luyện công pháp nào sẽ có loại linh khí đặc trưng nào? Hắn tự nhủ, đây là một cuộc chiến của thông tin. Ai có thông tin chính xác hơn, người đó sẽ có lợi thế. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, Cổ Ngọc Phù đang mở ra một loại tri thức mới, một loại "siêu tri thức" mà hắn phải nắm bắt.
Bên ngoài, gió vẫn rít, nhưng trong phòng, Lâm Dịch chìm sâu vào thế giới của linh khí và những suy tính chiến lược. Mỗi phút trôi qua là một phút hắn đào sâu hơn vào bí mật của Cổ Ngọc Phù, chuẩn bị cho trận chiến sinh tử sắp tới. Hắn không có thời gian để nghỉ ngơi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải trở thành người hiểu biết nhất, linh hoạt nhất trong cuộc chiến không cân sức này. Ánh sáng xanh biếc từ ngọc bội vẫn chói chang, như một ngọn hải đăng duy nhất trong bóng đêm vô tận.
***
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ vẫn còn đó, nhưng không gian tĩnh lặng của đêm đã bị xé toạc bởi một âm thanh đột ngột. Rạng sáng hôm sau, khi những tia sáng mờ nhạt đầu tiên vừa hé rọi qua chân trời xám xịt, cánh cửa phòng nghị sự bật mở một cách thô bạo, va vào tường phát ra tiếng "rầm" khô khốc. Trần Nhị Cẩu xông vào, dáng vẻ hớt hải, khuôn mặt tái mét vì mệt mỏi và lo lắng. Hắn thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại dù không khí buổi sớm còn se lạnh. Phía sau hắn là vài trinh sát, quần áo lấm lem bùn đất, dáng vẻ tiều tụy, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng. Mùi đất ẩm và mồ hôi xộc vào căn phòng, mang theo một cảm giác khẩn trương tột độ.
Lâm Dịch, đang ngồi bên bàn, ánh mắt vẫn còn lưu luyến những hình ảnh linh khí từ Cổ Ngọc Phù, giật mình ngẩng lên. Hắn không cần hỏi cũng biết, đây là tin tức chẳng lành.
"Đại ca!" Trần Nhị Cẩu gần như gào lên, giọng đứt quãng vì hụt hơi. Hắn cố gắng điều hòa nhịp thở, nhưng sự sợ hãi và kinh ngạc dường như đã chiếm lấy toàn bộ tâm trí hắn. "Thảm rồi! Quân địch... quá đông! Chưa từng thấy! Bọn trinh sát vừa về báo cáo... Chúng ta vừa đẩy lùi đợt thăm dò, thì chúng... chúng đã tập hợp rồi!"
Một trinh sát trẻ tuổi hơn, mặt mũi lấm lem bùn đất, đôi mắt mở to vì kinh hoàng, bước lên phía trước, giọng run rẩy: "Khởi bẩm Lâm đại nhân... Quân địch... quân địch đông như kiến cỏ! Chúng tôi... chúng tôi chưa từng thấy một đội quân nào l��n đến vậy!"
Lâm Dịch đứng dậy, dáng người gầy gò nhưng toát ra một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc giữa sự hỗn loạn. Hắn nhìn thẳng vào mắt Trần Nhị Cẩu, rồi quét qua những người trinh sát đang đứng run rẩy. "Bình tĩnh. Nói rõ từng chi tiết." Giọng hắn trầm và khàn, nhưng đầy uy lực, như một liều thuốc an thần giữa cơn bão.
Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Khởi bẩm đại ca... Quân liên minh của Thẩm Đại Nhân đã tập hợp đầy đủ lực lượng. Không chỉ là quân của hắn, còn có cờ hiệu của vài phiên trấn khác, những kẻ mà trước nay vẫn giữ thái độ trung lập hoặc chỉ phái ít quân hỗ trợ cho triều đình... Giờ đây, chúng đều đã ngả về phía Thẩm Đại Nhân! Và... và còn rất nhiều kẻ có linh khí! Chúng đang tiến đến đây, như một dòng sông sắt thép!"
Một trinh sát khác, người có vẻ kinh nghiệm hơn, bổ sung, giọng vẫn còn run rẩy: "Đúng vậy, thưa đại nhân! Chúng tôi thấy cờ hiệu của nhà họ Lý ở phía Tây, và cả tộc Bàng ở phía Bắc... Những kẻ này trước đây vẫn giữ thái độ ng��� nghiêng, giờ lại tập hợp lại dưới trướng Thẩm Đại Nhân. Số lượng tu sĩ cũng nhiều hơn gấp bội so với những đợt trước. Có cả những kẻ mà linh khí mạnh mẽ đến mức chúng tôi... chúng tôi cảm thấy rợn sống lưng chỉ từ xa!"
Lâm Dịch nhíu mày. Điều này xác nhận những gì Cổ Ngọc Phù đã "thì thầm" với hắn. Những luồng linh khí phức tạp mà hắn cảm nhận được đêm qua không phải là ngẫu nhiên. Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là tập hợp các tu sĩ mạnh hơn, mà còn thành công trong việc liên kết với các thế lực cát cứ, những kẻ đang muốn tranh giành quyền lực trong bối cảnh Đại Hạ suy yếu. Đây là một liên minh đúng nghĩa, một cuộc tấn công tổng lực.
"Các ngươi đã quan sát được vị trí của tu sĩ trong đội hình địch chưa?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt sắc bén như dao. Hắn phải biết chính xác cách thức chúng được triển khai để tận dụng những "điểm yếu" mà Cổ Ngọc Phù đã gợi ý.
Trần Nhị Cẩu lắc đầu. "Quân lính thường dàn trận rất rộng, tu sĩ thì phân tán, khó mà đoán định. Nhưng có vẻ chúng kh��ng còn đứng riêng lẻ nữa, mà xen kẽ vào các đội hình quân thường, tạo thành những mũi nhọn đột phá. Có một vài kẻ mang khí tức cực mạnh, đi cùng với các thống lĩnh quân đội của các phiên trấn."
Lâm Dịch gật đầu. Điều đó có nghĩa là địch đã rút kinh nghiệm từ trận chiến trước. Chúng sẽ không dễ dàng để hắn tách riêng tu sĩ ra khỏi đội hình chính nữa. Hắn phải đối mặt với một đội quân hỗn hợp, nơi sức mạnh của phàm nhân và siêu phàm hòa quyện vào nhau.
Hắn nhìn Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay. Ánh sáng xanh biếc vẫn âm ỉ, như một lời nhắc nhở rằng hắn có một lợi thế, dù mong manh. Nhưng hắn cũng biết, đây là một canh bạc. Nếu hắn không thể giải mã được thông tin từ ngọc bội kịp thời, hoặc nếu kế hoạch của hắn không đủ táo bạo, thì mọi thứ sẽ sụp đổ.
Sự sụp đổ không thể tránh khỏi của Đại Hạ Vương Triều đã đến mức này, khi các thế lực địa phương không còn tin tưởng vào triều đình, mà sẵn sàng ngả theo kẻ mạnh hơn, hoặc kẻ có thể mang lại cho chúng lợi ích. Thẩm Đại Nhân, trong sự tuyệt vọng của mình, đã không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn, từ liên minh chính trị đến sức mạnh siêu phàm của tu sĩ. Điều này cho thấy hắn đã đạt đến giới hạn, đây có thể là canh bạc cuối cùng của hắn.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. Không còn thời gian để nghi ngờ hay do dự. Tin tức này là một lời cảnh tỉnh lạnh lẽo. Trận chiến sinh tử thực sự đã cận kề. Hắn cần triệu tập tất cả các tướng lĩnh ngay lập tức. Cần phải đưa ra một kế hoạch, không chỉ là phòng thủ, mà là một kế hoạch có thể xoay chuyển cục diện, bất chấp mọi bất lợi. Hắn phải dùng tri thức, dùng mưu lược, và cả những bí ẩn của Cổ Ngọc Phù, để đối mặt với một kẻ thù áp đảo cả về số lượng và sức mạnh siêu nhiên.
***
Chỉ trong chốc lát, phòng nghị sự vốn tĩnh lặng đã trở nên tấp nập. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng thì thầm bàn bạc, và thỉnh thoảng là tiếng đập bàn dứt khoát của Lâm Dịch tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy quyết đoán. Trời đã sáng rõ, nhưng những đám mây xám xịt vẫn vần vũ, không mang lại chút nắng ấm nào, như thể cả đất trời cũng đang nín thở chờ đợi. Mùi giấy mực, trà thảo mộc thoang thoảng cùng với mùi khói đèn dầu đã tàn đêm qua, tạo nên một không khí nặng nề.
Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, Binh trưởng Triệu và Tô Mẫn đều đã có mặt. Ngoại hình của họ, dù đã quen với phong trần và gian khổ, giờ đây cũng hiện rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng. Trần Nhị Cẩu vẫn còn vẻ hốt hoảng ban nãy, thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa như sợ hãi đội quân địch sẽ xuất hiện ngay lập tức. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, giờ đây lại mang vẻ nghiêm trọng hiếm thấy, nắm chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng chiến đấu. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, ánh mắt sắc bén, liên tục ghi chép vào sổ tay những con số thương vong và dự trữ mà hắn vừa tổng kết được. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa sự ưu tư, luôn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay cô siết chặt lấy chiếc trâm cài tóc, dấu hiệu của sự lo lắng sâu sắc.
Lâm Dịch đứng giữa bàn, nơi tấm bản đồ lớn được trải rộng. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe từng báo cáo của các trinh sát, của Binh trưởng Triệu về tình trạng quân lương, vũ khí, và tinh thần binh sĩ. Áp lực nặng nề đè lên vai tất cả, nhưng Lâm Dịch là người gánh chịu nhiều nhất. Hắn là người duy nhất có thể đưa ra quyết định, và quyết định đó sẽ định đoạt số phận của hàng vạn người.
"Tóm lại, địch có khoảng ba vạn quân chính quy, cộng thêm hai vạn dân binh và quân của các phiên trấn. Tổng cộng khoảng năm vạn người." Binh trưởng Triệu báo cáo, giọng trầm hẳn xuống. "Số lượng tu sĩ ước tính khoảng hơn năm mươi người, trong đó có ít nhất năm đến bảy kẻ có linh khí cực mạnh, có thể ngang ngửa với kẻ mà chúng ta vừa hạ gục. Chúng đang hành quân theo ba hướng chính, dự kiến sẽ đến tiền tuyến của chúng ta trong khoảng hai ngày tới."
Năm vạn quân. Một con số khổng lồ đối với vùng đất nhỏ bé của Lâm Dịch, nơi hắn chỉ có chưa đầy một vạn binh lính được huấn luyện bài bản, cùng với khoảng hai vạn dân binh chưa qua nhiều trận mạc. Tỷ lệ một chọi hai, và còn phải đối mặt với tu sĩ. Đây là một cuộc chiến không cân sức.
"Chúng ta đã thăm dò được đội hình và ý đồ của chúng chưa?" Tô Mẫn hỏi, ánh mắt sắc như dao nhìn vào bản đồ, cố gắng tìm kiếm sơ hở.
Trần Nhị Cẩu lắc đầu. "Rất khó, Tô cô nương. Chúng di chuyển rất cẩn trọng, không để lộ nhiều. Nhưng có vẻ Thẩm Đại Nhân đã quyết tâm đánh một trận quyết định. Hắn đã dồn toàn bộ lực lượng, và cả những kẻ có linh khí mạnh mẽ nhất mà hắn có thể chiêu mộ."
Lâm Dịch gõ nhẹ ngón tay lên bàn, thu hút sự chú ý của mọi người. "Kế hoạch phòng thủ truyền thống sẽ không đủ." Hắn nói, giọng điệu dứt khoát. "Với số lượng và sự hiện diện của tu sĩ, chúng ta không thể chỉ dựa vào công sự và hỏa lực đơn thuần. Chúng ta phải tìm cách vô hiệu hóa lợi thế của tu sĩ, và tạo ra một lợi thế bất ngờ cho riêng mình."
Hắn dừng lại, quét ánh mắt qua từng người. Tất cả đều căng thẳng chờ đợi.
"Kế hoạch của ta là..." Lâm Dịch bắt đầu, chỉ tay lên bản đồ. "Chúng ta sẽ không dàn trải lực lượng phòng thủ toàn bộ tuyến biên giới. Thay vào đó, chúng ta sẽ tập trung vào ba điểm phòng thủ then chốt, những nơi có địa hình hiểm trở nhất, và xây dựng chúng thành những cái bẫy chết người."
"Bẫy?" Vương Đại Trụ hỏi, ánh mắt ngạc nhiên.
"Đúng vậy, Đại Trụ." Lâm Dịch gật đầu. "Không chỉ là bẫy cơ khí, mà còn là bẫy dành cho tu sĩ. Cổ Ngọc Phù đã cho ta một vài gợi ý." Hắn rút Cổ Ngọc Phù ra, đặt nó lên bàn. Ánh sáng xanh biếc từ ngọc bội thu hút mọi ánh nhìn. "Ngọc bội này không chỉ cảm nhận linh khí, nó còn có thể chỉ ra những điểm yếu trong luồng linh khí của một số tu sĩ. Không phải tất cả, nhưng đủ để chúng ta khai thác."
Hắn giải thích chi tiết kế hoạch của mình, dựa trên những gì hắn đã "đọc" được từ Cổ Ngọc Phù. Hắn vạch ra các khu vực có "linh khí mỏng manh" hoặc "xung đột năng lượng" mà kẻ địch thường tạo ra khi sử dụng công pháp. Hắn đề xuất sử dụng những loại bẫy đặc biệt, kết hợp với các loại vũ khí cải tiến tẩm độc có khả năng phá vỡ lớp phòng hộ linh khí, hoặc ít nhất là làm suy yếu nó.
"Những điểm yếu đó thường xuất hiện khi tu sĩ tập trung linh khí để thi triển công pháp mạnh mẽ nhất của chúng." Lâm Dịch tiếp tục. "Đó là lúc chúng dễ bị tổn thương nhất. Chúng ta sẽ không đợi chúng tấn công, mà sẽ chủ động tạo ra cơ hội để chúng phải thi triển. Chúng ta sẽ dùng chính sự tự phụ của chúng để chống lại chúng."
Hắn chỉ tay vào một con đường hẹp xuyên qua một thung lũng đá. "Tại đây, chúng ta sẽ bố trí một số lượng lớn cung thủ và xạ thủ đặc biệt, được huấn luyện để nhắm vào những điểm yếu mà ta đã chỉ ra. Chúng ta sẽ dựng một vài công sự giả ở phía trước để thu hút sự chú ý, và khi tu sĩ địch lao lên, nghĩ rằng có thể dễ dàng phá vỡ, chúng ta sẽ kích hoạt bẫy và tung ra hỏa lực tập trung."
"Nhưng nếu chúng không lao vào bẫy thì sao, thưa đại nhân?" Binh trưởng Triệu lo lắng hỏi.
"Chúng sẽ lao vào." Lâm Dịch khẳng định, ánh mắt sắc bén. "Thẩm Đại Nhân đã dồn hết vốn liếng vào trận này. Hắn cần một chiến thắng nhanh chóng và áp đảo để củng cố liên minh lỏng lẻo của mình. Hắn sẽ thúc ép tu sĩ của hắn phải thể hiện sức mạnh, phải đột phá nhanh chóng. Và chính sự vội vàng, sự tự phụ đó sẽ là điểm yếu chí mạng của chúng."
Kế hoạch của Lâm Dịch không chỉ dừng lại ở phòng thủ. Hắn còn đề xuất một chiến lược phản công táo bạo, sử dụng một đội quân nhỏ, tinh nhuệ dưới sự chỉ huy của Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, để đánh vào sườn hoặc hậu phương địch khi chúng đang tập trung tấn công vào các điểm phòng thủ chính. "Mục tiêu không phải là tiêu diệt toàn bộ quân địch, mà là phá vỡ tinh thần chiến đấu của chúng, gây ra sự hỗn loạn, và quan trọng nhất, là vô hiệu hóa những tu sĩ mạnh nhất."
Cả phòng nghị sự im lặng lắng nghe. Ban đầu là sự ngạc nhiên, rồi dần chuyển thành sự tin tưởng. Kế hoạch này, dù mạo hiểm, nhưng lại đầy tính toán và khả thi, đặc biệt là khi nó được hỗ trợ bởi khả năng kỳ lạ của Cổ Ngọc Phù. Tô Mẫn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
"Kế hoạch rất táo bạo, thưa Lâm đại nhân." Cô nói, ánh mắt sắc sảo nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn xuống Cổ Ngọc Phù. "Nhưng nó đòi hỏi sự phối hợp tuyệt đối và khả năng ứng biến nhanh chóng. Và quan trọng nhất, chúng ta phải tin tưởng vào khả năng 'đọc' linh khí của ngài. Liệu ngài có thể... duy trì trạng thái đó trong suốt trận chiến không?"
"Ta sẽ cố gắng hết sức." Lâm Dịch đáp, giọng kiên định. "Đây là canh bạc của chúng ta, Tô Mẫn. Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu, và chiến đấu một cách thông minh nhất. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, nó không chỉ là tri thức của phàm nhân nữa."
Vương Đại Trụ đấm mạnh vào lòng bàn tay. "Được! Cứ theo kế hoạch của đại ca! Đại Trụ này sẽ dẫn anh em xông lên, chặt đầu những tên tu sĩ đó!"
Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, vẻ hốt hoảng ban nãy đã được thay thế bằng sự quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ chỉ mặt bọn nào có điểm yếu, Nhị Cẩu sẽ cho chúng nếm mùi!"
Binh trưởng Triệu gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ kiên cường. "Chúng tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ theo đúng kế hoạch của đại nhân. Binh sĩ đã sẵn sàng chiến đấu đến cùng."
Lâm Dịch nhìn từng người, ánh mắt hắn tràn đầy sự biết ơn và tin tưởng. "Tốt. Vậy thì chúng ta bắt đầu. Thời gian không còn nhiều. Mỗi người một nhiệm vụ, không được sai sót."
Hắn chỉ tay lên bản đồ một lần nữa, vạch ra các điểm chiến lược, giải thích chi tiết hơn về từng bước đi, từng sự phối hợp. Cả căn phòng chìm vào bầu không khí của sự chuẩn bị căng thẳng, nhưng cũng tràn đầy sự quyết tâm theo Lâm Dịch đến cùng. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc đấu trí, đấu sức, mà còn là cuộc đấu về sự thích nghi và khả năng vượt qua giới hạn của bản thân. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng họ sẽ chiến đấu để giành lấy sự công bằng cho riêng mình.
***
Chiều tà, bầu trời xám xịt, gió lớn rít lên từng hồi, báo hiệu một cơn bão sắp đến, không chỉ là bão tố của tự nhiên mà còn là cơn bão của chiến tranh. Trên đài chỉ huy cao nhất của vùng đất, Lâm Dịch cùng các tướng lĩnh đứng sừng sững, ánh mắt chăm chú nhìn về phía chân trời xa thẳm. Đài chỉ huy này được xây dựng kiên cố, bằng gỗ và đá, với tầm nhìn bao quát cả một vùng đồng bằng rộng lớn, nơi các tuyến phòng thủ đã được thiết lập. Tiếng gió lồng lộng thổi qua, mang theo cái lạnh cắt da thịt và mùi đất, cỏ khô, hòa lẫn với sự căng thẳng tột độ của không khí.
Dưới chân đài chỉ huy, hàng vạn binh lính và dân binh đã vào vị trí. Những gương mặt mệt mỏi, khắc khổ nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường và lòng tin tuyệt đối vào vị thủ lĩnh trẻ tuổi của họ. Tiếng gió rít át đi gần hết mọi âm thanh khác, chỉ còn lại thỉnh thoảng tiếng chim hoảng loạn bay vút lên bầu trời xám xịt, như những linh hồn báo trước tai ương.
Vương Đại Trụ, đứng bên cạnh Lâm Dịch, bỗng siết chặt nắm tay. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đanh lại, đôi mắt nheo lại nhìn về phía xa. "Đại ca... nhìn kìa." Giọng hắn trầm đục, mang theo chút kinh ngạc lẫn nặng nề.
Lâm Dịch không nói gì, ánh mắt hắn đã dán chặt vào một chấm nhỏ đang xuất hiện ở đường chân trời. Chấm nhỏ đó nhanh chóng lớn dần, không phải một mà là hàng loạt những chấm đen cuồn cuộn, như một dòng sông sắt thép đang trỗi dậy từ lòng đất. Bụi đất cuộn lên ngút trời, tạo thành một màn sương mù vàng đục khổng lồ, che khuất cả một phần của đường chân trời.
"Thật sự là... đông như kiến cỏ." Vương Đại Trụ lẩm bẩm, giọng nói không còn vẻ kinh ngạc mà thay vào đó là sự lạnh lẽo của thực tại. Hắn chưa từng thấy một đội quân nào lớn đến vậy trong đời.
Càng đến gần, cảnh tượng càng trở nên kinh hoàng và choáng ngợp. Hàng vạn lá cờ phấp phới trong gió, màu sắc rực rỡ nhưng lại mang một ý nghĩa chết chóc. Có cờ của Thẩm Đại Nhân, với biểu tượng con rồng cuộn, nhưng còn có vô số cờ hiệu của các phiên trấn khác, những kẻ trước nay vẫn giữ thái độ trung lập, giờ đã công khai ngả về phía kẻ thù. Rừng giáo, rừng kiếm, ánh lên những tia sáng lạnh lẽo dưới bầu trời u ám. Tiếng trống trận từ xa vọng lại, trầm đục và dồn dập, như tiếng tim đập của một con quái vật khổng lồ đang tiến đến. Xen lẫn trong đó là tiếng kèn hiệu u uất, ngân dài, mang theo hơi thở của chiến tranh và cái chết.
Tô Mẫn đứng cạnh Lâm Dịch, gương mặt thanh tú giờ đây không giấu được vẻ lo lắng sâu sắc. Cô nhìn vào đội quân đang tiến đến, rồi lại liếc nhìn Lâm Dịch. Bàn tay cô siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Cô biết, đây là trận chiến cuối cùng, trận chiến mà không ai biết trước kết cục. Mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân và thế lực tu hành đã đạt đến đỉnh điểm.
Lâm Dịch vẫn đứng thẳng, không một chút biểu cảm sợ hãi trên khuôn mặt gầy gò, xanh xao của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn kiên định nhìn về phía kẻ thù, như một vị tướng đối mặt với định mệnh. Hắn quét ánh mắt qua từng binh lính dưới chân đài chỉ huy, nhìn những gương mặt đầy lo âu nhưng cũng tràn đầy tin tưởng vào hắn. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, mà là cuộc chi��n bảo vệ những gì hắn đã dày công xây dựng, bảo vệ những con người đã đặt niềm tin vào hắn.
Trong túi áo, chiếc Cổ Ngọc Phù khẽ rung động, phát ra một hơi ấm dịu nhẹ, như một lời thì thầm về số phận đang chờ đợi. Đó là tiếng nói của một sức mạnh vượt quá tầm hiểu biết của hắn, nhưng cũng là tia hy vọng duy nhất của hắn. Cổ Ngọc Phù hé lộ khả năng phân tích và chỉ ra điểm yếu của linh khí/tu sĩ, báo hiệu nó sẽ đóng vai trò then chốt, có thể là "bàn tay vàng" duy nhất của Lâm Dịch trong cuộc chiến chống lại tu hành giả.
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, rồi mở mắt ra. Cái nhìn của hắn giờ đây không còn là sự nghi ngờ hay lo lắng, mà là một sự kiên quyết tột độ. Hắn đã lựa chọn con đường này, con đường của một người phải chiến đấu để sinh tồn, để bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng. Mối hiểm nguy phía trước là vô cùng lớn, nhưng hắn không có quyền lùi bước. Cuộc chiến này sẽ cực kỳ khốc liệt và đầy tổn thất, nhưng cũng là cơ hội để Lâm Dịch chứng minh tầm vóc của một nhà lãnh đạo kiệt xuất trong loạn thế.
Tiếng trống trận và kèn hiệu càng lúc càng gần, vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng gió rít và tiếng bụi đất cuồn cuộn. Đại quân của liên minh Thẩm Đại Nhân, đông đúc và hung hãn, đang lao tới như một con sóng thần. Trận quyết chiến sinh tử đã cận kề. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, đứng vững như một ngọn núi đá, sẵn sàng đối mặt với bão tố. Hắn là Lạc Thế Chi Nhân, và hắn sẽ chiến đấu bằng mọi giá.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.