Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 847: Phòng Tuyến Đẫm Máu: Giá Của Sự Kiên Cường

Ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu lấp lánh trên bản đồ trải rộng, vẽ nên những bóng hình chập chờn trong phòng nghị sự. Lâm Dịch vẫn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, hơi ấm từ nó truyền thẳng vào lòng bàn tay, như một lời hứa hẹn, một nguồn hy vọng trong đêm đen vô tận của ngày hôm trước. Giờ đây, bóng đêm đã rút lui, nhường chỗ cho một buổi sáng u ám, đầy gió và dự cảm chẳng lành.

Từ đài quan sát cao nhất của đồn gác biên giới, Lâm Dịch phóng tầm mắt ra xa, bao quát toàn bộ chiến trường phía trước. Gió rít từng hồi qua kẽ đá, mang theo cái lạnh cắt da và mùi ẩm của đất, xen lẫn mùi khói bếp còn vương vấn từ doanh trại. Dưới kia, hàng ngàn binh lính của hắn đã túc trực từ canh tư, ánh lửa từ những ngọn đuốc, những đống củi vẫn còn le lói, hắt lên những gương mặt căng thẳng, đầy cảnh giác. Sự kỷ luật thép mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng được thể hiện rõ ràng qua từng hàng quân, từng công sự phòng thủ kiên cố. Mặc dù đối mặt với một kẻ thù áp đảo về quân số và có thêm yếu tố "kỳ lạ" như hắn đã dự đoán, nhưng không một ai tỏ ra hoảng loạn hay bỏ cuộc. Đó là sức mạnh của niềm tin, và Lâm Dịch biết, niềm tin đó đặt trọn lên vai hắn.

Mặt trời vẫn ẩn mình sau màn mây xám xịt, nhưng phía chân trời đã ửng hồng một vệt mỏng. Tiếng kèn hiệu từ phía địch đột ngột vang lên, chói tai và hung hãn, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sớm. Ngay lập tức, một làn sóng người đen kịt từ phía xa ào ạt xông tới. Chúng đông như kiến cỏ, tiếng bước chân rầm rập như sấm động, tiếng la hét vang dội, hòa cùng tiếng trống trận thình thịch, dội thẳng vào lồng ngực những người lính đang cố thủ.

"Chúng đến rồi!" Binh trưởng Triệu trầm giọng, nắm chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt kiên định. "Đúng như dự đoán của Lâm đại nhân, chúng không chút chần chừ."

Lâm Dịch không đáp, đôi mắt sắc bén vẫn không rời chiến trường. Hắn lướt qua từng tuyến phòng thủ, từng ụ súng, từng hàng cung thủ. Mỗi chi tiết nhỏ nhất đều đã được tính toán, mỗi vị trí đều được bố trí cẩn thận theo kế hoạch hắn đã vạch ra. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn khẽ rung động, luồng linh khí từ nó lan tỏa, giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn sự biến đổi của không khí xung quanh.

Và rồi, giữa làn sóng quân địch đang tràn tới, những bóng dáng khác biệt bắt đầu hiện rõ. Chúng nhanh nhẹn hơn, di chuyển thoăn thoắt một cách phi tự nhiên, đôi khi còn lướt qua đầu đám lính thường như những cơn gió. Ánh sáng kỳ lạ, mờ ảo bao bọc lấy chúng – có kẻ tỏa ra vầng sáng xanh lam, kẻ khác là luồng sáng đỏ rực, hay những tia điện nhỏ xẹt quanh thân. Đây chính là "tiểu tu sĩ", những kẻ được Thẩm Đại Nhân thuê mướn để tạo ra hỗn loạn.

"Đông tuyến b��� áp đảo! Tu sĩ địch đang tập trung hỏa lực phá vỡ tường chắn!" Một binh sĩ cấp báo, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn và tiếng gầm rú của chiến trường.

Lâm Dịch không chút lay động. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn bỗng nóng lên, những luồng linh khí từ các tu sĩ địch trở nên rõ ràng hơn trong cảm nhận của hắn, như những đốm sáng lập lòe trên nền trời tối tăm. Hắn nhận ra, những luồng linh khí đó không đồng đều, có chỗ mạnh mẽ, có chỗ lại yếu ớt, dường như chúng đang cố gắng duy trì một thứ sức mạnh không hoàn toàn thuộc về mình.

"Tập trung hỏa lực vào điểm đó!" Lâm Dịch ra lệnh dứt khoát, chỉ thẳng vào một vị trí trên bản đồ nơi một nhóm tu sĩ đang cố gắng phá vỡ một đoạn tường đá. "Cung thủ bắn tên tẩm độc! Xạ thủ nhắm vào những kẻ có linh khí yếu nhất! Nhị Cẩu, Đại Trụ, dẫn đội cảm tử chặn đứng ngay lập tức!"

Trần Nhị Cẩu, dù đứng cách xa hàng chục mét, vẫn nghe rõ giọng nói của Lâm Dịch. Hắn gật đầu lia lịa, ánh mắt bốc lên ngọn lửa chiến đấu. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn vung thanh đại đao, dẫn đầu một đội quân nhỏ, dũng mãnh lao về phía điểm nóng. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ như một ngọn núi, cũng không kém cạnh, gầm lên một tiếng như dã thú, xông pha vào trận địa, dùng chính thân mình làm lá chắn cho đồng đội.

Cung tên vút đi như mưa, mang theo chất độc chết người mà Lâm Dịch đã nghiên cứu và điều chế đặc biệt. Chúng nhắm thẳng vào những kẻ mang linh khí. Một tu sĩ đang vung tay tạo ra một luồng lửa nhỏ, bỗng nhiên trúng một mũi tên vào vai. Linh khí quanh hắn lập tức loãng đi, và hắn đổ gục xuống, tiếng rên rỉ yếu ớt bị át đi bởi tiếng gươm đao va chạm. Những xạ thủ với nỏ mạnh mẽ cũng không ngừng bắn phá, nhắm vào những khoảng trống trong lớp bảo vệ linh khí của đối phương, nơi Lâm Dịch đã chỉ dẫn.

Tô Mẫn đứng bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt cô đầy lo lắng khi chứng kiến cảnh tượng khốc liệt dưới kia. "Thương vong đang tăng nhanh, Lâm Dịch. Chúng ta không thể cầm cự mãi thế này!" Giọng cô đầy bất lực, bởi cô biết, trên chiến trường này, trí tuệ và s��� bình tĩnh của cô cũng chỉ có giới hạn.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, một thoáng đau đớn lướt qua. Hắn biết, mỗi mũi tên bắn đi, mỗi nhát kiếm vung ra, đều là cái giá phải trả bằng xương máu. Hắn không phải là kẻ vô cảm, nhưng trên chiến trường, sự mềm yếu là một xa xỉ phẩm. "Chúng ta phải. Đây là sự lựa chọn duy nhất." Hắn mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Cứu một người bây giờ, có thể sẽ phải đánh đổi bằng nhiều người hơn sau này. Mục tiêu của Thẩm Đại Nhân là làm suy yếu chúng ta, phá vỡ tinh thần binh lính. Chúng ta không thể để hắn đạt được điều đó."

Hắn không ngừng đưa ra các chỉ thị, sử dụng cẩm nang kế sách trong đầu để ứng biến. Mỗi khi một nhóm tu sĩ gây ra rắc rối, hắn lại dùng Cổ Ngọc Phù để cảm nhận luồng linh khí của chúng, phân tích điểm yếu và đưa ra quyết định chính xác về việc nên tập trung tấn công vào đâu để vô hiệu hóa mối đe dọa lớn nhất. Hắn nhận ra, dù những tu sĩ này có vẻ ngoài siêu phàm, nhưng chúng vẫn có giới hạn, vẫn có điểm yếu, vẫn bị ảnh hưởng bởi những yếu tố vật lý. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và Lâm Dịch đang dùng nó để chiến đấu với những thứ siêu nhiên. Hắn đã từng nghĩ rằng thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và giờ đây, hắn đang tự tạo ra sự công bằng cho riêng mình, cho những người đã tin tưởng hắn.

Mặc cho sức ép ngày càng tăng, các tuyến phòng thủ của Lâm Dịch vẫn đứng vững. Những công sự được xây dựng kiên cố, những bẫy ngầm, những hào sâu đã phát huy tác dụng, làm chậm bước tiến của quân địch. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng vũ khí va chạm, tiếng nổ từ những chiếc bẫy lửa trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Quân địch ngã xuống như rạ, nhưng chúng vẫn không ngừng tràn lên. Đó là cuộc chiến của ý chí, của sự kiên cường.

***

Trời đã ngả sang giữa trưa, mặt trời vẫn bị mây che khuất, nhưng không khí chiến trường càng lúc càng nóng bỏng. Mùi máu tươi tanh nồng, mùi khói súng và mùi tử khí bắt đầu lan tỏa khắp nơi, ám ảnh khứu giác. Tuyến phòng thủ phía Tây Nam, một trong những điểm yếu mà Lâm Dịch đã lường trước, đã bị đột phá. Một tu sĩ cấp trung, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn cả Vương Đại Trụ, linh khí quanh người hắn dày đặc như một lá chắn vô hình, phát ra ánh sáng vàng rực. Hắn không giống những "tiểu tu sĩ" cấp thấp lúc trước, linh khí của hắn ổn định và mạnh mẽ hơn nhiều, đến mức Lâm Dịch có thể cảm nhận rõ ràng sự dao động của nó qua Cổ Ngọc Phù từ xa.

Tu sĩ này vung tay, một luồng sáng chói mắt bắn ra, mang theo sức mạnh kinh người. Nó đánh thẳng vào một nhóm dân binh đang cố gắng chống cự, khiến họ văng xa hàng trượng, tiếng xương cốt gãy răng rắc vang lên thảm thiết. Hàng rào phòng thủ tạm thời bị xé toạc, tạo thành một lỗ hổng lớn. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào ánh mắt của những người lính đang chiến đấu.

"Hắn ta mạnh quá!" Một người lính hét lên trong tuyệt vọng.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, dù đã mệt mỏi rã rời sau nhiều giờ chiến đấu không ngừng nghỉ, vẫn không chần chừ. Bắp tay trần của Nhị Cẩu nổi gân cuồn cuộn, khuôn m���t lấm lem bùn đất và máu, nhưng đôi mắt hắn vẫn rực lửa. Hắn nhìn thấy đồng đội ngã xuống, nghe thấy tiếng rên rỉ của họ, và sự căm phẫn dâng trào. "Đại Trụ, chặn hắn lại! Đừng để hắn tiến thêm!" Hắn gầm lên, vung thanh đại đao lên cao, lưỡi đao sáng loáng xé gió, bổ thẳng vào tu sĩ.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ như một bức tường thịt, cũng không kém cạnh. Hắn dùng chiếc khiên lớn của mình che chắn cho Nhị Cẩu, đồng thời gầm lên một tiếng đầy giận dữ, sức mạnh bộc phát. "Không thể lùi! Vì đại ca, vì dân làng!" Hắn lao tới, chiếc khiên va chạm mạnh mẽ vào lớp linh khí bảo vệ của tu sĩ, tạo ra một tiếng động chói tai và một luồng sóng xung kích nhỏ, làm rung chuyển cả mặt đất.

Lâm Dịch từ đài quan sát, ánh mắt hắn dán chặt vào cuộc chiến không cân sức đó. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn bỗng trở nên cực kỳ nóng, những luồng linh khí từ tu sĩ kia trở nên rõ ràng như thể hắn đang nhìn thấy chúng bằng mắt thường. Hắn nhận ra, mỗi khi tu sĩ đó vận dụng sức mạnh, lớp linh khí bảo vệ quanh hắn sẽ có một khoảnh khắc bị gián đoạn, dù chỉ rất nhỏ, để tập trung năng lượng vào đòn tấn công. Đó là một khe hở, một điểm yếu chết người.

"Xạ thủ đội B, nhắm vào sườn trái của tu sĩ! Khi hắn xuất chiêu, bắn vào khoảng trống linh khí!" Lâm Dịch ra lệnh dứt khoát, giọng nói vang vọng khắp chiến trường nhờ hệ thống loa phóng thanh thô sơ mà hắn đã cho lắp đặt. "Mũi tên tẩm độc mạnh nhất!"

Lý Hổ, thủ lĩnh đội trinh sát, vừa mới tham gia phản kích ở một khu vực khác, nghe được lệnh, lập tức điều động đội xạ thủ tinh nhuệ nhất của mình. Hắn vốn là kẻ cứng đầu, ngang tàng, nhưng lại cực kỳ trọng nghĩa và tin tưởng vào Lâm Dịch. Đau lòng khi chứng kiến thương vong, hắn quyết tâm phải làm được điều gì đó. "Nghe rõ! Chuẩn bị! Bắn!"

Dưới chiến trường, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ vẫn đang vật lộn với tu sĩ. Nhị Cẩu liên tục vung đao, những đòn đánh tuy không thể xuyên thủng lớp linh khí, nhưng vẫn đủ sức gây áp lực. Vương Đại Trụ dùng sức mạnh thuần túy để ghìm chân đối thủ, nhưng mỗi đòn đánh của tu sĩ đều khiến hắn lảo đảo, máu tươi từ khóe miệng bắt đầu rỉ ra.

Tu sĩ gầm lên một tiếng, linh khí quanh hắn bùng phát mạnh mẽ hơn, chuẩn bị tung ra một đòn chí mạng kết liễu Vương Đại Trụ. Đúng khoảnh khắc đó, khi lớp linh khí bảo vệ mỏng đi để tập trung sức mạnh, ba mũi tên tẩm độc của đội xạ thủ đã bắn ra. Chúng vút đi như xé gió, xuyên thẳng vào sườn trái của tu sĩ, đúng vào điểm yếu mà Lâm Dịch đã phát hiện.

Tu sĩ cứng người lại, đôi mắt hắn mở to vì ngạc nhiên và đau đớn. Linh khí đang bùng phát đột ngột tan rã, hắn loạng choạng vài bước rồi ngã gục xuống, toàn thân co giật dữ dội. Lớp độc tố mà Lâm Dịch đã nghiên cứu không chỉ làm tê liệt cơ thể mà còn phá hủy sự cân bằng linh khí bên trong. Hắn ta, một kẻ tưởng chừng bất khả chiến bại, cuối cùng đã bị hạ gục bởi những mũi tên tẩm độc của phàm nhân.

Một tiếng hò reo vang dội từ phía quân Lâm Dịch. Sự kiện này giúp ổn định lại tuyến phòng thủ, đẩy lùi ý định đột phá của quân địch. Quân địch, sau khi chứng kiến tu sĩ của mình ngã xuống, cũng tỏ ra hoảng loạn và bắt đầu rút lui một cách hỗn loạn. Tuyến phòng thủ đã được giữ vững, nhưng cái giá phải trả là không hề nhỏ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, nhưng không mang lại chút ấm áp nào. Gió vẫn rít mạnh, giờ đây mang theo tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng dọn dẹp chiến trường. Mùi khói, máu và đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt và u uất.

Trong phòng nghị sự, ánh đèn dầu leo lét trên bàn, chiếc Cổ Ngọc Phù vẫn âm ỉ phát sáng, như một lời nhắc nhở về một cuộc chiến chưa kết thúc. Lâm Dịch đứng trước bản đồ, ngón tay hắn lướt qua các điểm phòng thủ bị hư hại, các khu vực có thương vong lớn. Khuôn mặt hắn mệt mỏi, hằn lên vẻ căng thẳng nhưng đôi mắt vẫn giữ được sự kiên nghị. Hình ảnh những người lính ngã xuống, tiếng kêu la của dân binh còn văng vẳng bên tai. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy của hắn. Tri thức, mưu lược đã giúp hắn chiến thắng, nhưng không thể xóa nhòa đi cái giá mà hắn phải trả.

Binh trưởng Triệu bước vào, dáng người rắn rỏi của hắn giờ đây cũng có vẻ hơi khòm xuống, khuôn mặt sạm nắng càng thêm vẻ u sầu. "Báo cáo, thưa Lâm đại nhân." Giọng hắn trầm và khàn. "Hơn ba trăm dân binh và lính địa phương tử trận, gần gấp đôi số đó bị thương nặng. Kho dự trữ thuốc men và vũ khí cũng hao tổn đáng kể."

Lâm Dịch nhắm mắt một lát, hình ảnh chiến trường hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Mỗi con số đều là một mạng người, một gia đình tan vỡ. Hắn đã cố gắng hết sức để giảm thiểu thương vong, nhưng trên chiến trường, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, ưu tiên đó đòi hỏi những cái giá quá đắt. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu những gì mình đang làm có đúng đắn? Liệu có cách nào ít tàn khốc hơn không? Nhưng rồi, hắn lại lắc đầu. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Đây là loạn thế, và hắn chỉ có thể làm tốt nhất những gì mình có thể.

Tô Mẫn bước tới, đặt tay nhẹ nhàng lên vai Lâm Dịch. Ánh mắt cô vẫn sắc sảo, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. "Chúng ta đã đẩy lùi được, nhưng đây chỉ là khởi đầu. Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ cuộc. Và những kẻ có linh khí đó... chúng ta không thể cứ dùng mạng người để đổi lấy chiến thắng như vậy mãi được." Cô thở dài. "Chúng ta đã may mắn phát hiện ra điểm yếu của chúng, nhưng nếu những kẻ mạnh hơn xuất hiện, những kẻ không có điểm yếu rõ ràng như vậy thì sao?"

Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết, xóa tan đi mọi sự yếu mềm vừa thoáng qua. "Ta biết." Giọng hắn khàn đi vì mệt mỏi, nhưng lại chứa đựng một quyết tâm không lay chuyển. "Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác... ít nhất là bây giờ. Chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo. Và... tiếp tục nghiên cứu Cổ Ngọc Phù."

Hắn cầm Cổ Ngọc Phù lên, cảm nhận năng lượng bên trong nó. Hơi ấm dịu mát từ ngọc bội truyền vào lòng bàn tay, xoa dịu đi một phần mệt mỏi và đau đớn trong hắn. Cổ Ngọc Phù đã giúp hắn cảm nhận linh khí, giúp hắn nhìn thấu những điểm yếu mà người thường không thể. Nó chính là chìa khóa, là vũ khí độc đáo duy nhất của hắn trong cuộc chiến siêu phàm này. Hắn phải đào sâu hơn nữa, tìm hiểu thêm nữa về nó, về "linh khí mỏng manh" mà hắn cảm nhận được từ vùng đất này. Phải tìm ra cách để Cổ Ngọc Phù không chỉ giúp hắn phân tích, mà còn giúp hắn trực tiếp đối phó, thậm chí là khai thác sức mạnh của linh khí.

Cuộc chiến này không chỉ là cuộc đấu trí, đấu sức, mà còn là cuộc đấu về sự thích nghi và khả năng vượt qua giới hạn của bản thân. Thẩm Đại Nhân đã không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn, và hắn sẽ phải đáp trả bằng mọi giá để bảo vệ những người đã tin tưởng hắn. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khúc dạo đầu. Mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân và thế lực tu hành là dài hơi và ngày càng nguy hiểm, đẩy hắn vào tình thế phải liên tục đổi mới và thích nghi để tồn tại. Một cuộc tấn công tổng lực thực sự, với quy mô lớn hơn và nhiều tu sĩ mạnh mẽ hơn, đang chờ đợi ở phía trước. Và hắn, Lạc Thế Chi Nhân, sẽ phải tìm ra cách để đối mặt với nó, dù ph��i trả bất cứ giá nào.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free