Lạc thế chi nhân - Chương 846: Sóng Gió Biên Cương: Những Bóng Hình Lạ
Tiếng trống trận của địch vẫn còn vọng lại trong không khí, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về đêm giông bão, về trận chiến định mệnh đang chờ đợi Lâm Dịch và vùng đất nhỏ bé này. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh thấu xương của đêm tàn, trộn lẫn với mùi đất ẩm và cái mùi khét lẹt đặc trưng của chiến trường.
***
Rạng sáng, màn sương đêm vẫn còn vương vấn, phủ một lớp bạc mờ ảo lên những ngọn đồi lúp xúp và những công sự phòng thủ kiên cố của Đồn Gác Biên Giới. Từ đài quan sát cao nhất, nơi gió rít mạnh mẽ hơn cả, Lâm Dịch đứng thẳng, tầm mắt không rời khỏi phía chân trời. Bình minh vẫn chưa kịp rạng, chỉ có một vệt ửng hồng yếu ớt phía đông, báo hiệu một ngày mới ảm đạm. Bên cạnh hắn, Trần Nh�� Cẩu siết chặt cây trường đao, đôi mắt hổ phách lấp lánh sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Vương Đại Trụ đứng sừng sững như một ngọn núi nhỏ, bàn tay thô ráp nắm chặt cán rìu, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt sạm nắng và những nếp nhăn hằn sâu khóe mắt, đứng nghiêm trang, ánh mắt sắc lẹm quét qua màn sương, đầy cảnh giác. Tô Mẫn thì trầm mặc hơn, nàng đứng hơi lùi lại, đôi mắt tinh anh chăm chú vào những biến động nhỏ nhất phía xa, vẻ ưu tư hiện rõ trên gương mặt thanh tú.
Tiếng trống trận từ phía quân địch lại vang lên, lần này không còn là những tiếng lẻ tẻ thăm dò mà là một hồi trống dồn dập, hùng hổ, như tiếng sấm rền từ lòng đất vọng lên, làm rung chuyển cả không khí. Cứ mỗi tiếng trống vang lên, Cổ Ngọc Phù trong túi áo Lâm Dịch lại nóng rực thêm một chút, rồi nó bắt đầu rung lên nhè nhẹ, như một trái tim đập nhanh. Lâm Dịch khẽ đưa tay chạm vào nó qua lớp vải thô, cảm nhận luồng năng lượng dịu mát nhưng đầy sức sống đang lan tỏa vào lòng bàn tay.
"��ại ca, chúng nó tới rồi!" Trần Nhị Cẩu khẽ nghiến răng, giọng nói thô mộc pha lẫn sự căng thẳng. "Lần này... có vẻ không giống lần trước. Có những kẻ... không giống người thường!" Hắn chỉ về phía màn sương, nơi những bóng đen bắt đầu hiện rõ hơn, không theo một đội hình quân sự thông thường mà tản mác, di chuyển với tốc độ và sự linh hoạt đáng kinh ngạc.
Quả thực, xuyên qua màn sương sớm còn vương vấn, đội hình quân địch đã hiện rõ. Nhưng điều khiến tất cả phải nín thở không phải là số lượng quân lính đông đảo, mà là những "điểm sáng" bất thường đang dẫn đầu. Những luồng sáng xanh lam mờ nhạt, những vệt khí đen uốn lượn như rắn, và cả những bóng hình lướt đi thoắt ẩn thoắt hiện, lúc ở trên ngọn cây, lúc lại lao vút qua những khe đá. Chúng không bước đi, mà dường như đang trượt trên mặt đất, hoặc thậm chí là bay lướt qua những chướng ngại vật mà binh lính thông thường phải khó khăn lắm mới vượt qua được.
Binh trưởng Triệu nhíu chặt mày, gương mặt đầy kinh nghiệm trận mạc giờ đây hiện rõ vẻ bối rối. "Những luồng sáng kia không phải là hỏa pháo thông thường. Chúng di chuyển quá nhanh, và có vẻ như không bị địa hình cản trở nhiều." Ông đã từng đối mặt với vô số kẻ địch, từ bọn sơn tặc đến quân triều đình, nhưng những gì đang diễn ra trước mắt đã vượt quá mọi kiến thức và kinh nghiệm của ông. Mùi kim loại từ giáp trụ và vũ khí của binh lính hòa lẫn với mùi mồ hôi và đất, tạo nên một thứ không khí nặng nề, ngột ngạt.
Lâm Dịch không nói gì, hắn chỉ siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay. Nó càng lúc càng nóng rực, và ánh sáng yếu ớt của nó dường như đang khuếch đại cảm giác của hắn. Hắn không chỉ cảm nhận được sự dao động của "linh khí mỏng manh" từ phía địch, mà dường như còn nhìn thấy rõ ràng hơn, như thể Cổ Ngọc Phù đang mở ra một tầng nhận thức mới. Những luồng sáng xanh, những vệt khí đen kia không phải là ảo ảnh, chúng là bằng chứng rõ ràng cho sự tồn tại của linh khí, của những kẻ tu hành.
"Quả nhiên... thế lực tu hành đã lộ diện," Lâm Dịch thầm nhủ trong đầu, giọng khẽ khàng nhưng đầy kiên quyết, "Thẩm Đại Nhân, ngươi thật sự đã đi quá xa để cầu viện những kẻ này." Hắn nhớ lại những mảnh thông tin vụn vặt về thế giới tu hành mà hắn từng nghe được, những câu chuyện truyền miệng về sức mạnh siêu phàm, về những điều kỳ lạ không thể giải thích bằng khoa học. Hắn đã chuẩn bị cho điều này, đã luôn đề phòng, nhưng khi nó thực sự xảy ra, cảm giác đối mặt vẫn hoàn toàn khác biệt. Trong cái thế giới cổ đại này, nơi tri thức khoa học hiện đại bị hạn chế, việc đối phó với những kẻ có khả năng siêu nhiên là một thử thách tột cùng. Hắn không có năng lực tu luyện, không có thiên phú, tất cả những gì hắn có là đầu óc và Cổ Ngọc Phù.
Ánh mắt hắn sắc bén quét qua toàn bộ chiến trường. Hắn thấy những kẻ dẫn đầu không phải là những tu sĩ mạnh mẽ trong truyền thuyết, mà là những kẻ mang vẻ ngoài gầy gò, đôi khi là hung tợn, di chuyển một cách hỗn loạn nhưng vẫn rất nhanh nhẹn. Linh khí trên người chúng mỏng manh, không quá mạnh mẽ, nhưng đủ để tạo ra những hiện tượng kỳ lạ, đủ đ��� khiến binh lính phàm tục phải khiếp sợ. Đây là những kẻ tu hành cấp thấp, những kẻ chỉ mới chạm tới ngưỡng cửa của sức mạnh siêu nhiên, hoặc những kẻ bị ép buộc phải chiến đấu bằng những phương pháp "tu luyện" thô sơ. Thẩm Đại Nhân đã không tiếc bất cứ giá nào, thậm chí là liên kết với những thế lực mà chính hắn cũng không thể kiểm soát hoàn toàn, chỉ để phá vỡ phòng tuyến của Lâm Dịch.
Hắn hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi suy nghĩ hỗn loạn lại. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và muốn sinh tồn trong tình thế này, hắn phải thích nghi. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong cuộc chiến này, có lẽ nó cần một sự bổ trợ khác," hắn lại tự nhủ, ánh mắt dừng lại ở Cổ Ngọc Phù đang nóng ran trong tay. Nó không chỉ là một vật phẩm, nó là một công cụ, một cầu nối giúp hắn thấu hiểu một thế giới mà hắn chưa từng biết đến.
"Truyền lệnh xuống!" Lâm Dịch cất giọng trầm ổn, nhưng mỗi từ đều rõ ràng, dứt khoát, xuyên qua tiếng gió rít và tiếng trống trận. "Tập trung hỏa lực vào những mục tiêu có linh khí. Kích hoạt toàn bộ trận pháp số ba đã bố trí. Không để chúng tiếp cận tường thành bằng mọi giá!"
Những mệnh lệnh của hắn được truyền đi nhanh chóng. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn phát ra một ánh sáng mờ, như đang "quét" qua chiến trường, thu thập thông tin về những dao động linh khí. Dường như nó đang giúp hắn "nhìn" thấy những điểm yếu, những khe hở trong lớp phòng ngự linh khí của kẻ địch. Hắn nhanh chóng đưa ra các chỉ thị phòng thủ, điều chỉnh đội hình, và phân bổ mục tiêu tấn công. Các cỗ nỏ lớn được kéo căng, những mũi tên tẩm thuốc độc và lửa được chuẩn bị. Những bẫy đá, bẫy hỏa liên châu mà hắn đã bố trí theo những mô hình phức tạp, tận dụng địa hình và 'linh khí mỏng manh' của vùng đất, giờ đây chờ đợi được kích hoạt. Hắn biết, đây chỉ là đợt thăm dò, nhưng đây cũng là cơ hội để hắn thử nghiệm những chiến thuật mới của mình, những chiến thuật được sinh ra từ sự kết hợp giữa tri thức hiện đại và sự hiểu biết về thế giới này, dù còn rất sơ sài.
***
Cuộc giao tranh nổ ra ác liệt khi mặt trời đã lên cao, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo và đầy sát khí. Từ vị trí chỉ huy, Lâm Dịch có thể nhìn thấy rõ từng diễn biến trên tuyến phòng thủ chính. Quân lính của hắn, dưới sự chỉ huy trực tiếp của Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ ở tiền tuyến, cùng với Lý Hổ và đội tinh nhuệ, đã kiên cường chống trả. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng la hét vang dội, tiếng gió rít qua những khe đá hòa lẫn với tiếng gào thét khàn đặc của kẻ địch, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Các công sự, những hàng rào tre nhọn hoắt tẩm độc, những hố chông được ngụy trang khéo léo, và cả những bẫy đá lăn lớn mà Lâm Dịch đã dày công chuẩn bị, phát huy hiệu quả đáng kể. Hàng ngũ binh lính thông thường của địch bị chặn lại, bị tiêu diệt từng đợt, xác chất chồng lên nhau, máu loang lổ trên nền đất khô cằn. Những cỗ nỏ lớn phóng ra những mũi tên dày đặc như mưa, ghim chặt những kẻ xông lên phía trước. Các bao cát được xếp chồng lên nhau tạo thành tường chắn vững chắc, phía sau là cung thủ và lính cầm khiên giáo. Đây là một cuộc chiến hao tổn, và quân của Lâm Dịch đang làm rất tốt trong việc gây thiệt hại cho địch.
Tuy nhiên, "những yếu tố kỳ lạ" – những kẻ tu hành cấp thấp được Thẩm Đại Nhân phái đến – lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Chúng di chuyển với tốc độ phi phàm, như những bóng ma lướt qua chiến trường. Một kẻ áo đen, thân hình gầy gò nhưng nhanh nhẹn đến kinh ngạc, lướt qua những hàng chông nhọn hoắt như không khí, né tránh những mũi tên như có mắt. Hắn vung một bàn tay, một trường lực vô hình hiện ra, đánh bật cả một loạt tên đang lao tới. Mũi tên gãy vụn, bay ngược trở lại, ghim vào đồng đội của binh lính Lâm Dịch, gây ra sự hoảng loạn nhất thời.
Một nhóm khác, những kẻ mặc trang phục rách rưới nhưng đôi mắt lại sáng quắc những tia sáng quỷ dị, vung tay ném ra những lá bùa. Những lá bùa này, sau khi tiếp xúc với mặt đất hoặc các chướng ngại vật, bỗng bùng lên những quả cầu lửa nhỏ, không quá lớn nhưng đủ sức đốt cháy những hàng rào gỗ, làm tan chảy những sợi dây thừng và làm sụp đ��� một phần công sự. Mùi khói và mùi cháy khét bốc lên nồng nặc, hòa vào mùi máu và mùi thuốc súng, khiến không khí càng thêm đặc quánh.
Đáng sợ hơn cả là một tên cầm thanh kiếm phát ra ánh sáng xanh mờ ảo. Hắn lao vào trận địa, không cần quan tâm đến những mũi tên hay ngọn giáo. Mỗi nhát chém của hắn không chỉ là sức mạnh của kim loại, mà còn mang theo một luồng linh khí khiến đá tảng cũng phải nứt vỡ, khiến khiên sắt cũng phải biến dạng. Hắn chém tan một bức tường đá nhỏ mà binh lính vừa mới dựng lên, tạo ra một lỗ hổng đáng sợ trong phòng tuyến, nơi mà binh lính bắt đầu hoang mang, lùi lại từng bước.
"Khốn kiếp! Mấy tên này cứng như sắt!" Vương Đại Trụ gầm lên, vung cây rìu lớn của mình chém bay một tên lính địch. Nhưng khi hắn cố gắng chặn đường một tên tu sĩ đang lướt tới, rìu của hắn lại bị một trường lực vô hình đẩy văng, khiến hắn chao đảo. "Chúng ta không thể xuyên thủng phòng ngự của chúng!"
Lý Hổ, cùng với đội tinh nhuệ của mình, đang chật vật chống đỡ. Chúng là những chiến binh m��nh mẽ nhất của Lâm Dịch, nhưng đối mặt với những kẻ có khả năng siêu nhiên, họ cũng gặp khó khăn chưa từng có. "Đại ca, ta không cản được chúng! Sức mạnh của chúng quá quỷ dị!" Lý Hổ hét lớn, vừa nói vừa né tránh một quả cầu lửa nhỏ đang lao tới.
Lâm Dịch, vẫn đứng trên đài quan sát, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tập trung cao độ. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn không ngừng rung lên, phát ra những tín hiệu mãnh liệt. Hắn không nhìn rõ từng đường nét của linh khí, nhưng hắn cảm nhận được những dao động, những điểm mạnh yếu của chúng. Nó giống như một radar tinh vi, cung cấp cho hắn một bức tranh tổng thể về năng lượng trên chiến trường. Hắn không có sức mạnh để trực tiếp đối phó với những kẻ tu hành, nhưng hắn có tri thức để tìm ra điểm yếu của chúng, để sử dụng những biện pháp khắc chế.
"Tập trung cung thủ vào kẻ áo đen bên cánh trái!" Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói gấp gáp nhưng rõ ràng, truyền đi qua những người lính đưa tin. "Kích hoạt bẫy hỏa liên châu khu vực đó! Binh trưởng Triệu, dồn toàn bộ Nỏ Thần vào điểm yếu đó!" Hắn chỉ tay vào một vị trí trên bản đồ, nơi Cổ Ngọc Phù vừa báo hiệu một luồng linh khí mỏng manh, một điểm mà kẻ áo đen kia đang có vẻ chủ quan, hoặc linh khí bảo vệ của hắn đang yếu đi.
Ngay lập tức, những mệnh lệnh được thực thi. Hàng trăm mũi tên được tẩm thuốc và lửa lao vào kẻ áo đen, không phải theo một đường thẳng mà theo một góc độ khác thường, dường như Lâm Dịch đã tính toán quỹ đạo để chúng xuyên qua lớp phòng ngự linh khí vô hình. Đồng thời, những tiếng nổ nhỏ liên tiếp vang lên, những sợi dây bẫy được kéo, những quả cầu lửa nhỏ từ bẫy hỏa liên châu mà Lâm Dịch đã bố trí theo nguyên tắc phong thủy và dòng chảy linh khí, bùng lên, bao trùm kẻ áo đen. Hắn ta rít lên một tiếng, trường lực vô hình bị phá vỡ, cơ thể gầy gò bị đẩy lùi, và những ngọn lửa nhỏ bắt đầu cháy trên áo choàng. Hắn không bị thương nặng, nhưng hắn đã bị chậm lại, bị gây bất ngờ.
Cùng lúc đó, binh sĩ dưới sự chỉ đạo của Binh trưởng Triệu dồn toàn bộ hỏa lực của những cỗ Nỏ Thần m���nh mẽ nhất vào lỗ hổng mà tên cầm kiếm ánh sáng xanh vừa tạo ra. Hàng chục mũi tên thép lớn, nặng như giáo, lao vun vút, không phải vào tên tu sĩ mà vào những kẻ lính thường đang đổ xô qua lỗ hổng đó. Máu bắn tung tóe, xác người ngã xuống như rạ. Kẻ cầm kiếm ánh sáng xanh buộc phải lùi lại để tránh bị đồng đội của mình chắn tầm nhìn và bị chính những mũi tên của Nỏ Thần làm vướng víu.
Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn đôi khi phát ra ánh sáng mờ, như đang hỗ trợ hắn trong việc nhận diện mục tiêu, giúp hắn nhìn thấy những điểm yếu mà mắt thường không thể thấy. Hắn không thể tiêu diệt hoàn toàn những kẻ tu hành này, nhưng hắn có thể làm chậm chúng, làm chúng bị thương, và quan trọng nhất, làm chúng lộ ra điểm yếu. Đây là một cuộc chiến thăm dò, và hắn cần phải khai thác tối đa mọi thông tin mà kẻ địch tự nguyện bộc lộ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu tím buồn bã lên khung cảnh chiến trường vừa trải qua một trận ác chiến. Gió lạnh thổi qua ô cửa sổ của phòng nghị sự, mang theo mùi khét của khói và máu, làm không khí càng thêm nặng nề. Dưới ánh nến leo lét, Lâm Dịch cùng Tô Mẫn, Trần Nhị Cẩu, Binh trưởng Triệu và Lý Hổ quây quần bên tấm bản đồ quân sự trải trên bàn. Trên tấm bản đồ, những ký hiệu đánh dấu các điểm giao tranh, các mũi tên chỉ hướng tấn công của địch, và những vòng tròn khoanh vùng các điểm yếu của đối phương, tất cả đều được Lâm Dịch ghi chú một cách tỉ mỉ.
Sau khi đẩy lùi được đợt tấn công thăm dò của địch, không khí trong phòng nghị sự vẫn căng như dây đàn. Thiệt hại được báo cáo: một số binh lính bị thương, vài công sự bị phá hủy, nhưng không có mất mát quá lớn về nhân mạng. Tuy nhiên, ai nấy đều cảm thấy một sự lo lắng sâu sắc về bản chất của "những kẻ lạ" và khả năng đối phó trong tương lai.
Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự cương nghị, gõ nhẹ ngón tay lên bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc trong sự im lặng bao trùm. "Chúng ta đẩy lùi được chúng, nhưng thiệt hại không nhỏ. Và những kẻ đó... chúng không phải người bình thường. Khả năng của chúng vượt xa lính thường." Ông đã từng trải qua vô số trận chiến, nhưng chưa bao giờ ông phải đối mặt với những kẻ có thể hô phong hoán vũ, hoặc ít nhất là tạo ra những hiện tượng phi tự nhiên như vậy.
Tô Mẫn, đôi mắt sắc sảo lướt qua tấm bản đồ, rồi dừng lại ở Cổ Ngọc Phù đang được Lâm Dịch đặt giữa bàn. Nó vẫn còn hơi ấm, một ánh sáng yếu ớt vẫn tỏa ra từ nó, như một ngôi sao nhỏ trong bóng đêm. "Rõ ràng là Thẩm Đại Nhân đã liên kết với một thế lực khác. Nhưng mục đích của chúng là gì khi chỉ gửi những kẻ như vậy đến thăm dò?" Nàng đặt câu hỏi, giọng nói bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Nàng hiểu rằng, đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Lâm Dịch hít sâu một hơi, ánh mắt lướt qua từng gương mặt lo lắng của những người đồng đội. Hắn biết, những gì họ vừa trải qua chỉ là khởi đầu. "Đây chỉ là thăm dò," hắn nói, giọng trầm ổn, dứt khoát. "Chúng muốn biết giới hạn của chúng ta, và chúng đã để lộ một phần sức mạnh. Cổ Ng���c Phù cho ta biết, những kẻ đó chỉ là cấp độ thấp nhất trong giới tu hành, những kẻ mà chúng ta có thể gọi là 'tiểu tu sĩ' hoặc 'lính đánh thuê linh khí' mà thôi."
Hắn nhấc Cổ Ngọc Phù lên, cảm nhận hơi ấm quen thuộc của nó. "Linh khí trên người chúng rất mỏng manh, không ổn định, và khả năng của chúng cũng không quá đáng sợ. Chúng di chuyển nhanh nhẹn, có thể chống chịu một phần hỏa lực thông thường, và có thể tạo ra những hiệu ứng nhỏ như lửa hay trường lực. Nhưng sức mạnh của chúng vẫn bị giới hạn, và chúng vẫn phải tuân theo những quy luật nhất định."
"Dù vậy, với số lượng lớn, chúng có thể gây ra hỗn loạn và phá vỡ thế trận của chúng ta," Lâm Dịch tiếp tục, chỉ vào những điểm trên bản đồ nơi quân địch đã tạo ra lỗ hổng. "Mục tiêu của Thẩm Đại Nhân rất rõ ràng: dùng những kẻ này để làm suy yếu tinh thần binh lính, phá vỡ công sự, và mở đường cho đội quân chính quy của hắn tràn vào. Hắn đã dùng một phần 'vũ khí' mà hắn tin rằng chúng ta không có cách nào đối phó."
Trần Nhị Cẩu đ��m nhẹ xuống bàn, vẻ mặt đầy bực bội. "Vậy chúng ta phải làm sao, Đại ca? Nếu chúng cử những kẻ mạnh hơn thì sao? Nếu chúng cử những kẻ thật sự có thể hô phong hoán vũ thì chúng ta sẽ chống đỡ thế nào?" Câu hỏi của Nhị Cẩu cũng là nỗi lo chung của tất cả mọi người.
Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào Cổ Ngọc Phù. Luồng linh khí từ nó vẫn lan tỏa, dường như đang "nói" với hắn điều gì đó. Hắn nhớ lại những gì mình đã đọc được về thế giới này, về những thế lực tu hành hùng mạnh, về những phép thuật và sức mạnh vượt xa trí tưởng tượng. Đây chỉ là những kẻ cấp thấp, nhưng chúng đã đủ sức gây ra chấn động. Nếu những kẻ mạnh hơn xuất hiện...
"Chúng ta sẽ phải thích nghi," Lâm Dịch đáp, giọng nói vang vọng trong phòng. "Đây là một cuộc chiến hoàn toàn mới, và chúng ta không thể dùng những phương pháp cũ để đối phó. Cổ Ngọc Phù này," hắn giơ cao tấm ngọc bội, "nó không chỉ giúp ta cảm nhận linh khí, mà dường như còn có thể tương tác với nó." Hắn nghĩ đến cảm giác dịu mát và sức mạnh mà nó truyền cho hắn, nghĩ đến ánh sáng mờ mà nó phát ra khi hắn tập trung.
Hắn chỉ lên bản đồ, khoanh tròn những khu vực bị tấn công và những điểm yếu của địch mà hắn đã phát hiện ra trong trận chiến vừa rồi. "Chúng ta sẽ phải củng cố lại phòng tuyến, đặc biệt là những nơi mà linh khí của chúng có thể gây ra thiệt hại lớn. Chúng ta sẽ nghiên cứu cách sử dụng các yếu tố tự nhiên, tận dụng 'linh khí mỏng manh' của vùng đất này để tạo ra những cái bẫy, những chướng ngại vật mà cả những kẻ tu hành cũng phải dè chừng."
Lâm Dịch nhìn Tô Mẫn. "Tô Mẫn, cô hãy phân tích kỹ lưỡng thông tin về những kẻ tu hành mà chúng ta đã thu thập được. Ngoại hình, cách thức chiến đấu, những điểm yếu mà chúng đã bộc lộ. Mỗi chi tiết đều có thể là chìa khóa."
Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Binh trưởng Triệu. "Các ngươi hãy truyền đạt lại những gì ta nói với binh lính. Hãy cho họ biết rằng chúng ta đang đối mặt với một kẻ thù mới, nhưng không phải là không thể đánh bại. Chúng ta sẽ phải chiến đấu thông minh hơn, dũng cảm hơn. Ta sẽ tìm cách để Cổ Ngọc Phù này phát huy tối đa tác dụng, để nó trở thành vũ khí của chúng ta, giúp chúng ta nhìn thấu điểm yếu của kẻ địch."
Mọi người gật đầu, ánh mắt đã bớt đi phần nào sự hoang mang, thay vào đó là sự quyết tâm. Họ đã đặt niềm tin vào Lâm Dịch, và hắn sẽ không phụ lòng họ. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về quân số hay sức mạnh vật lý, mà còn là cuộc đấu trí, cuộc đấu về sự thích nghi và khả năng tận dụng mọi lợi thế dù là nhỏ nhất.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm vạn vật trong bóng tối. Gió vẫn rít, mang theo một dự cảm về những điều còn tồi tệ hơn đang chờ đợi. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khúc dạo đầu. Cuộc tấn công tổng lực thực sự, với quy mô lớn hơn và nhiều tu sĩ mạnh mẽ hơn, đang chờ đợi ở phía trước. Thẩm Đại Nhân đã không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn, và hắn sẽ phải đáp trả bằng mọi giá để bảo vệ những người đã tin tưởng hắn. Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, hơi ấm t�� nó truyền thẳng vào lòng bàn tay, như một lời hứa hẹn, một nguồn hy vọng trong đêm đen vô tận.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.