Lạc thế chi nhân - Chương 845: Phản Công Đầu Tiên: Lời Hồi Đáp Lạnh Lùng
Tiếng trống trận của Lâm Dịch vang lên, dồn dập và hùng tráng, như một lời thách thức, một tuyên ngôn không khuất phục giữa đêm tối mịt mờ. Nó át đi tiếng trống từ phía liên minh Thẩm Đại Nhân, như một trái tim đang đập loạn xạ nhưng đầy kiên cường, báo hiệu cho một cuộc chiến sinh tử không thể tránh khỏi. Suốt đêm đó, không một ai ngủ. Ánh lửa từ các trạm gác bập bùng như những đốm mắt canh chừng, và hơi lạnh từ gió núi cứ thế rít qua từng kẽ đá, mang theo mùi đất ẩm và dự cảm về một cuộc tắm máu sắp tới.
Bình minh ló dạng, nhưng không mang theo chút ánh sáng hy vọng nào. Bầu trời vẫn u ám, những đám mây đen kịt giăng kín như một tấm màn tang, nuốt chửng cả vầng dương mới nhú. Gió lạnh thổi mạnh, mang theo hơi ẩm từ những ngọn núi xa, lùa qua các khe tường đá, khiến không khí càng thêm nặng nề và ớn lạnh. Tiếng kèn hiệu chói tai từ phía quân địch bất ngờ xé tan màn sương sớm, vang vọng khắp thung lũng, như tiếng gầm của một mãnh thú khổng lồ đang thức giấc. Hàng vạn quân binh của liên minh Thẩm Đại Nhân, đúng như dự đoán, đã không nghỉ ngơi, chúng như thủy triều đen kịt từ từ ập đến các tuyến phòng thủ kiên cố của Lâm Dịch.
Từ trên đài chỉ huy cao nhất, Lâm Dịch nhìn xuống. Quân địch đông nghịt, dàn thành hàng ngũ dài bất tận, cờ xí bay phấp phới trong gió, tạo thành một rừng hiệu kỳ cuồn cuộn. Đó là một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng vô cùng đáng sợ, một minh chứng rõ ràng cho sức mạnh áp đảo về số lượng. Mũi tên từ phía địch bắn ra như mưa rào, xé gió vun vút, găm chi chít vào tường thành đá. Những tảng đá lớn, được bắn ra từ các máy bắn đá thô sơ, gầm gừ lao tới, nện ầm ầm vào cổng thành và chân tường, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Chúng cố gắng phá vỡ cổng thành, leo lên tường, tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm chan chát đã lập tức bùng nổ, biến vùng biên giới tĩnh lặng thành một chảo lửa khổng lồ.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng trên tường thành phía Đông, gầm lên, giọng khàn đặc nhưng đầy nội lực, át cả tiếng gió và tiếng tên bay: "Giữ vững! Không cho chúng bước qua dù chỉ một tấc đất! Anh em xông lên!" Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ kiên cường, vết sẹo nhỏ trên má đỏ ửng vì căng thẳng. Hắn vung thanh đại đao lên, chém bay một tên lính địch vừa kịp đặt chân lên tường, rồi dùng sức đẩy bật chiếc thang đang dựa vào. Phía Tây, Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, cũng đang chỉ huy binh lính một cách bài bản và kỷ luật. "Cung thủ! Bắn theo hiệu lệnh! Tập trung vào những kẻ mang thang! Đội giáo! Chuẩn bị! Chọc thủng đội hình địch!" Giáp trụ của hắn gọn gàng, nhưng đã dính đầy bụi đất và vết máu loang lổ từ những cuộc giao tranh chớp nhoáng. Cả hai người, dù không có thiên phú tu luyện, nhưng đều là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm, là trụ cột vững chắc của tuyến phòng thủ.
Lâm Dịch đứng trên đài chỉ huy, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ chiến trường. Hắn bình tĩnh, từng cử chỉ, từng ánh nhìn đều toát lên vẻ tập trung cao độ. Cảm giác căng thẳng bên trong hắn như một dòng sông ngầm, cuộn chảy dữ dội, nhưng bề ngoài hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ. "Thẩm Đại Nhân, ngươi muốn dùng số lượng áp đảo ư? Ta đã chuẩn bị cho điều đó rồi," hắn thầm nghĩ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và muốn sinh tồn, phải vượt qua sự áp đảo này."
Trần Nhị Cẩu, đứng ngay bên cạnh Lâm Dịch, dù gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn. Hắn liên tục nhận lệnh từ Lâm Dịch, rồi dùng tiếng kèn hiệu và cờ lệnh để truyền đạt xuống các tuyến phòng thủ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lẩm bẩm, rồi dứt khoát vung cờ, giọng hô vang: "Kích hoạt cạm bẫy phía Bắc! Cung thủ tập trung hỏa lực vào cánh trái địch, không để chúng tập trung phá tường!"
Ngay lập tức, một tiếng "ầm!" lớn vang lên từ phía Bắc. Một đoạn đất rộng bỗng sụt lún, chôn vùi hàng chục tên địch đang hăng hái xông lên. Tiếp đó là những tiếng la hét thảm thiết khi các cạm bẫy khác được kích hoạt: những cọc nhọn ẩn giấu bật lên, những tảng đá lớn từ vách núi đổ xuống, chặn đứng đà tiến công của địch. Những chiến thuật mà Lâm Dịch đã dày công nghiên cứu từ các trận đánh cổ đại và hiện đại, kết hợp với lợi thế địa hình hiểm trở, đã phát huy hiệu quả ngoài mong đợi. Đội quân của hắn, dù ít hơn gấp bội, nhưng lại vô cùng tinh nhuệ và ăn ý. Các cung thủ, dưới sự chỉ huy của Binh trưởng Triệu, bắn tên rát như mưa, nhắm thẳng vào những điểm yếu trong đội hình địch, đặc biệt là những kẻ đang cố gắng dựng thang hoặc vận hành máy bắn đá.
Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng. Hắn nhận thấy, dù đối phương đông đảo, nhưng đội tiền quân này vẫn chỉ là những binh lính thông thường, chưa có sự can thiệp của những yếu tố "kỳ lạ" mà hắn vẫn luôn đề phòng. Điều này cho hắn thêm chút thời gian để điều chỉnh chiến thuật. Hắn ra lệnh cho đội quân của mình giữ vững phòng tuyến, không được manh động, chỉ tấn công khi địch tiến vào phạm vi sát thương hiệu quả. Hắn tận dụng tối đa những công sự phụ, những bức tường chắn tạm bợ, những hào sâu đã được đào sẵn để làm chậm bước tiến của địch. Mùi khói nồng nặc từ những ngọn đuốc cháy dở, mùi máu tanh từ những xác lính địch nằm la liệt dưới chân tường, mùi sắt gỉ của vũ khí và mùi mồ hôi mặn chát của binh lính trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ hỗn tạp khó ngửi, nhưng lại là hơi thở của chiến trường.
"Đại ca, chúng ta đã đẩy lùi được đợt tấn công đầu tiên của chúng!" Trần Nhị Cẩu thở hổn hển báo cáo, đôi mắt ánh lên vẻ mừng rỡ.
Lâm Dịch gật đầu. "Chưa vội vui mừng, Nhị Cẩu. Đây mới chỉ là khởi đầu. Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy." Hắn nhìn về phía xa, nơi đội hình địch tuy bị tổn thất nhưng vẫn còn đông đảo. Hắn biết, những gì đã chuẩn bị, những mưu lược đã tính toán, chỉ là để cầm cự. Cuộc chiến này sẽ kéo dài, và sự kiên cường của quân lính, của người dân, sẽ là yếu tố quyết định. Hắn miết nhẹ ngón tay lên Cổ Ngọc Phù giấu trong túi áo, cảm nhận hơi ấm mờ nhạt của nó, như một lời nhắc nhở về những điều còn đang ẩn giấu, những yếu tố mà tri thức hiện đại của hắn vẫn chưa thể lý giải hoàn toàn.
***
Cuộc chiến vẫn tiếp diễn dai dẳng cho đến tận buổi trưa. Sau nhiều đợt tấn công liên tiếp và không hiệu quả, đội tiền quân của Thẩm Đại Nhân tạm thời rút lui, để lại vô số xác lính và những khí tài chiến tranh tan hoang dưới chân tường. Đó là một khoảng lặng quý giá, nhưng đầy căng thẳng, một khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi giữa những đợt tấn công của địch. Lâm Dịch tận dụng thời gian này để triệu tập Tô Mẫn và Trần Nhị Cẩu vào phòng nghị sự. Lý Hổ, đội trưởng sứ giả, người được Lâm Dịch cử đi liên lạc với các thế lực lân cận, cũng vừa trở về, gương mặt mệt mỏi, thất vọng rõ rệt.
Phòng nghị sự, nơi vốn dĩ là không gian của những cuộc bàn bạc chiến lược, giờ đây lại mang một bầu không khí nặng nề, u ám. Không có âm thanh của chiến trường, nhưng tiếng gió mạnh vẫn không ngừng rít qua các khe cửa sổ, mang theo cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương. Mùi khói nồng nặc từ chiến trường bên ngoài vẫn len lỏi vào, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những cuộn bản đồ cũ và mùi thảo dược khô nhẹ từ góc phòng, nơi Tô Mẫn vẫn thường pha trà giải nhiệt cho Lâm Dịch.
Lý Hổ bước vào, thân hình vạm vỡ, cao lớn, nhưng đôi vai lại trĩu nặng. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn giờ đây như hằn sâu thêm, khắc họa rõ nét vẻ uể oải. Hắn quỳ gối xuống, cúi đầu tạ tội. "Bẩm Chủ công, Lý Hổ vô năng, đã phụ sự tin tưởng của người." Giọng hắn khàn đặc vì đường xa và sự thất vọng.
Lâm Dịch ra hiệu cho Lý Hổ đứng dậy. "Không sao. Ngươi đã cố gắng hết sức." Hắn nhìn Lý Hổ, ánh mắt điềm tĩnh, nhưng nội tâm lại dậy sóng. Hắn đã đoán trước được kết quả này, nhưng nghe Lý Hổ báo cáo vẫn khiến hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén lên vai. "Hãy báo cáo chi tiết đi."
Lý Hổ thở dài nặng nề, bắt đầu thuật lại hành trình của mình. "Chủ công, ta đã đến thăm các bộ lạc Lôi Ưng, Xích Hổ, cùng các thế lực nhỏ như Sơn Trại Thanh Long, Hắc Phong Động... Ta đã trình bày rõ ràng tình thế hiểm nguy, sự uy hiếp của liên minh Thẩm Đại Nhân đối với toàn bộ vùng biên thùy, và kêu gọi họ cùng đứng lên chống lại." Hắn ngừng lại, nuốt khan. "Nhưng... họ đều từ chối."
Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, đang ngồi bên cạnh bàn, ghi chép cẩn thận từng lời của Lý Hổ. Nàng đặt bút xuống, siết chặt tay, nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt lo lắng.
"Họ viện cớ gì?" Lâm Dịch hỏi, giọng vẫn đều đều, không chút biến động.
"Có kẻ nói sức yếu, không thể đối đầu với Thẩm Đại Nhân đang lên như diều gặp gió. Họ sợ hãi chọc giận hắn, sợ bị trả thù tận gốc. Có kẻ lại muốn giữ vị thế trung lập, nói rằng đây là chuyện giữa ta và Thẩm Đại Nhân, không liên quan đến họ." Lý Hổ tiếp tục, giọng nói càng lúc càng thêm cay đắng. "Thậm chí, có một số thế lực nhỏ còn lộ rõ ý đ��� 'đứng núi này trông núi nọ', muốn chờ đợi kết quả cuộc chiến này để ngả về phía kẻ thắng thế. Họ nói rằng, nếu Chủ công thắng, họ sẽ lập tức đến chúc mừng, còn nếu... nếu thất bại, thì họ cũng không bị liên lụy."
Trần Nhị Cẩu nghe xong, bỗng đập mạnh tay xuống bàn, tức giận: "Thật là một lũ tiểu nhân! Khi chúng ta cần giúp đỡ thì quay lưng, lúc yên ổn thì lại tranh nhau nhận công!"
Lâm Dịch không nói gì. Hắn chỉ siết chặt tay lại dưới gấu áo, ánh mắt trầm tư nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây đen vẫn quần tụ. "Ta đã đoán trước được phần nào, nhưng không ngờ lại tệ đến mức này." Hắn thầm nghĩ. "Cái gọi là 'tình nghĩa giang hồ', 'liên minh cùng tiến thoái' chỉ là những lời rỗng tuếch khi đối mặt với lợi ích và sự sợ hãi. Đây chính là bản chất của thế giới này, một thế giới không nợ ai một sự công bằng."
Tô Mẫn lo lắng, giọng nghẹn lại: "Vậy chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình sao?" Nàng nhìn Lâm Dịch, trong đôi mắt ấy vừa có sự bất an, vừa có cả một niềm tin tuyệt đối vào người đàn ông này.
Lâm Dịch quay lại, nhìn Tô Mẫn, rồi đến Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu. Hắn hít một hơi thật sâu. "Đúng vậy. Từ trước đến nay, chúng ta vẫn luôn dựa vào chính mình. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự đoàn kết là thành lũy vững chắc nhất. Nếu họ không muốn giúp, thì cũng thôi. Chúng ta sẽ chiến đấu vì chính chúng ta, vì vùng đất này, vì những người đã tin tưởng chúng ta."
"Tất cả những gì chúng ta có, đều là tự tay xây dựng. Không ai có quyền tước đoạt." Hắn nói, giọng nói tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sức mạnh phi thường, một sự kiên định không gì lay chuyển. "Lý Hổ, ngươi đã vất vả rồi. Hãy đi nghỉ ngơi. Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giám sát các tuyến phòng thủ. Tô Mẫn, hãy tổng hợp lại thông tin của Lý Hổ. Dù không có viện trợ, nhưng việc nắm rõ thái độ của các thế lực xung quanh vẫn rất quan trọng."
Lâm Dịch biết, sự cô lập này sẽ khiến áp lực lên hắn và quân đội của hắn tăng lên gấp bội. Mối lo lắng sâu sắc về sự an nguy của những người thân yêu, của những người dân đã tin tưởng, đặt cược số phận vào hắn, càng lúc càng đè nặng. Nhưng hắn cũng hiểu, trong một thế giới loạn lạc như Đại Hạ, việc tự lực cánh sinh là con đường duy nhất để sinh tồn. Hắn không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có trí tuệ, có ý chí, và quan trọng nhất, hắn có những người đồng đội trung thành.
***
Buổi chiều, trước khi đợt tấn công thứ hai của địch bắt đầu, Lâm Dịch trở lại đài chỉ huy. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu đỏ quạch lên đường chân trời, nhưng những đám mây đen càng dày đặc hơn, báo hiệu một đêm giông bão sắp tới. Gió vẫn không ngừng thổi, rít lên từng hồi như tiếng kêu than, mang theo một dự cảm bất an.
Từ vị trí của mình, Lâm Dịch có thể nhìn rõ toàn bộ chiến trường. Quân địch đã bắt đầu rục rịch. Hắn thấy những lá cờ xí mới được dựng lên, những đội hình mới được bố trí. Thẩm Đại Nhân rõ ràng không có ý định bỏ cuộc. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua toàn bộ vùng đất của mình, nhìn về phía quân địch đang chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo. Hắn biết, đợt tấn công này sẽ không còn đơn thuần là biển người nữa. Thẩm Đại Nhân đã nếm mùi thất bại ở đợt đầu, hắn sẽ không ngần ngại dùng đến những thủ đoạn khác, những 'vũ khí' mà Lâm Dịch đã lờ mờ đoán được.
Cổ Ngọc Phù trong túi áo anh không ngừng tỏa ra hơi ấm, và lần này, anh cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ, mạnh mẽ hơn. Những dao động 'linh khí mỏng manh' đang ngày càng mạnh mẽ hơn từ phía quân địch. Hắn không chỉ cảm nhận được chúng qua Cổ Ngọc Phù, mà dường như còn có thể nhìn thấy những luồng sáng xanh mờ nhạt, những bóng hình lướt đi thoắt ẩn thoắt hiện trong đội hình địch, dù chỉ là thoáng qua, nhưng đủ để khiến trái tim hắn thắt lại. Đây không phải là những binh lính bình thường. Đây chính là yếu tố tu hành mà hắn vẫn luôn đề phòng.
"Cuối cùng thì cũng phải đối mặt," Lâm Dịch thầm nhủ, giọng khẽ khàng nhưng đầy kiên quyết. "Thẩm Đại Nhân, ngươi thật sự đã cầu viện đến những kẻ đó." Hắn nhớ lại những thông tin rời rạc về thế gi���i tu hành, những câu chuyện về những kẻ có thể hô phong hoán vũ, những sức mạnh vượt xa phàm nhân. Hắn đã chuẩn bị cho điều này, nhưng đối mặt với nó trong thực tế vẫn là một thử thách hoàn toàn khác.
Cổ Ngọc Phù trong tay hắn bỗng nhiên nóng rực lên, một luồng năng lượng dịu mát truyền thẳng vào lòng bàn tay, rồi lan tỏa khắp cơ thể, xua đi phần nào sự mệt mỏi. Nó không chỉ là một vật phẩm đơn thuần, nó dường như đang 'phản ứng' với thứ linh khí từ phía quân địch. Lâm Dịch nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận rõ hơn. Hắn thấy một mạng lưới năng lượng vô hình đang bao trùm chiến trường, và phía địch, những nút thắt của mạng lưới ấy đang được thắt chặt, như những sợi dây siết quanh cổ.
"Không còn đường lùi," hắn mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên một sự kiên định đến cùng cực. "Chỉ có thể tiến lên, hoặc là tất cả sẽ sụp đổ. Ta sẽ không để điều đó xảy ra." Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm giác nóng rực của nó truyền thêm sức mạnh cho hắn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong cuộc chiến này, có lẽ nó cần một sự bổ trợ khác."
Bóng tối hoàn toàn bao trùm, và tiếng trống trận của địch lại vang lên, lần này dồn dập hơn, mang theo một sự điên cuồng và quỷ dị. Những luồng sáng xanh, đỏ, tím bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn trong đội hình địch, nhảy múa như những đốm lửa ma trơi. Tiếng gào thét của chúng không còn là tiếng người, mà là những âm thanh khàn đặc, ghê rợn.
Lâm Dịch biết, đây sẽ không phải là một cuộc chiến thông thường nữa. Đây là cuộc đối đầu giữa trí tuệ của một người hiện đại và sức mạnh siêu nhiên của một thế giới cổ đại. Hắn đã chuẩn bị, không chỉ bằng mưu lược và tri thức, mà còn bằng cả ý chí kiên cường của một người buộc phải sinh tồn giữa loạn thế. Hắn sẽ bảo vệ những người đã tin tưởng hắn, bằng mọi giá. Và Cổ Ngọc Phù, thứ báu vật bí ẩn này, có lẽ sẽ là chìa khóa để hắn đối phó với những điều "kỳ lạ" sắp tới. Một đêm giông bão, một trận chiến định mệnh, đang chờ đợi hắn và vùng đất nhỏ bé này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.