Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 844: Phòng Tuyến Cuối Cùng: Tổng Động Viên

Tiếng kèn hiệu chiến tranh vừa dứt, âm vang bi tráng của nó vẫn còn lảng vảng trong không khí lạnh lẽo của đêm đen. Đối với Lâm Dịch, đó không phải là một bất ngờ, chỉ là một xác nhận cho những gì hắn đã dự liệu. Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc như dao, xuyên thấu màn đêm mịt mờ, hướng thẳng về phía phòng nghị sự vừa được dựng vội. Hơi ấm từ Cổ Ngọc Phù trong tay hắn dịu đi, nhưng ý chí trong lòng hắn thì rực lửa.

Chẳng bao lâu sau, các cố vấn và tướng lĩnh chủ chốt đã có mặt. Phòng nghị sự mới được xây dựng bằng gỗ thông và đá, vẫn còn thoang thoảng mùi nhựa cây tươi, nhưng ánh đèn dầu rực sáng đã xua tan đi sự lạnh lẽo. Trên chiếc bàn gỗ sồi lớn đặt giữa phòng, một tấm bản đồ quân sự được trải rộng, chi chít những ký hiệu và đường nét phác thảo, mô phỏng địa hình hiểm trở của vùng đất Lâm Dịch đang trấn giữ. Bên ngoài, màn đêm tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng gió hú qua khe cửa, nghe như một lời than vãn của số phận. Nhưng bên trong, không khí căng thẳng đến nghẹt thở, những gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt rực lửa quyết tâm của mọi người đều đổ dồn về Lâm Dịch.

"Tiếng kèn hiệu đã vang," Lâm Dịch cất giọng, âm vực trầm thấp nhưng dứt khoát, cắt ngang sự im lặng nặng nề. Hắn bước đến gần tấm bản đồ, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua những đường ranh giới được vẽ bằng mực tàu. "Giờ là lúc chúng ta phải biến sự lo lắng thành sức mạnh. Kế hoạch của chúng ta không chỉ là phòng thủ, mà là biến vùng đất này thành một cối xay thịt khổng lồ. Một cối xay sẽ nghiền nát bất kỳ kẻ nào dám đặt chân lên đây với ý đồ xâm lược."

Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, khẽ nhíu mày. Nàng là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng đầy lý lẽ. "Thưa chủ công, lương thảo và nhân lực có th��� đáp ứng được quy mô phòng thủ này không? Chúng ta cần cân nhắc kỹ lưỡng, lực lượng của chúng ta... so với liên minh kia, thật sự là quá chênh lệch." Nàng không nói ra từ "yếu ớt", nhưng ánh mắt lo lắng đã thể hiện rõ điều đó.

Lâm Dịch không lập tức trả lời Tô Mẫn mà quay sang Binh trưởng Triệu. Vị tướng quân với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, dáng người rắn rỏi, đang đứng nghiêm trang, ánh mắt đầy lo ngại. "Binh trưởng Triệu, ngài nghĩ sao?"

Binh trưởng Triệu hít một hơi sâu, giọng nói của ông trầm và có chút nặng nề. "Chủ công, lực lượng của địch quá đông. Ngay cả khi chúng ta tận dụng địa hình hiểm trở của biên giới, e rằng cũng khó cầm cự lâu dài. Số lượng binh sĩ chuyên nghiệp của chúng ta còn hạn chế, dân binh tuy đông nhưng chưa được huấn luyện bài bản. Thật sự... đây là một thử thách sống còn." Ông không hề che giấu sự lo lắng, đó là sự thật tàn khốc mà mọi người đều phải đối mặt.

Lâm Dịch chậm rãi gật đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt, cố gắng trấn an họ bằng sự bình tĩnh của mình. Trong lòng hắn, một dòng suy nghĩ hiện đại miên man chạy qua. *Đúng vậy, chúng ta thiếu thốn đủ thứ. Binh lực, vũ khí, lương thảo, tất cả đều không thể sánh bằng một liên minh khổng lồ. Nhưng chiến tranh không chỉ là sự so kè về số lượng. Nó là cuộc đấu trí, là cuộc chiến của ý chí, của sự thích nghi và của cả những yếu tố bất ngờ.* Hắn nhớ lại những bài học lịch sử, những trận chiến mà phe yếu hơn đã giành chiến thắng nhờ mưu lược và địa hình. *Hơn nữa, ta có những thứ mà chúng không thể nào có được.*

"Chúng ta không có quyền lựa chọn," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Nhưng chúng ta có 'vũ khí' mà chúng không ngờ tới. Đó là tri thức, sự kiên cường và cả 'linh khí mỏng manh' này." Hắn khẽ nắm chặt tay, Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay phát ra một hơi ấm nhẹ, như để khẳng định lời hắn nói. Hắn nhìn thẳng vào mắt từng người. "Ta đã tính toán kỹ lưỡng. Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện. Chúng ta sẽ biến mọi tấc đất thành một cái bẫy, mọi con đường thành một chướng ngại vật."

Hắn chỉ tay vào tấm bản đồ, vẽ một đường vòng cung quanh Đồn Gác Biên Giới. "Tuyến phòng thủ đầu tiên sẽ là khu vực này. Địa hình núi đá hiểm trở, dễ phòng thủ khó tấn công. Binh trưởng Triệu, ngài sẽ chỉ huy tuyến này. Nhiệm vụ của ngài là cầm chân địch, không cho chúng đột phá trong ít nhất ba ngày. Chúng ta sẽ sử dụng các cạm bẫy, hầm chông, đá lăn, và đặc biệt là hệ thống cảnh báo sớm bằng khói lửa mà ta đã thiết kế. Mỗi tấc đất phải đổi lấy bằng máu của địch."

Sau đó, hắn chỉ vào một khu vực rừng rậm phía sau đồn gác. "Tuyến thứ hai, ẩn mình trong rừng. Lý Hổ và đội đặc nhiệm của ngươi sẽ phụ trách. Các ngươi sẽ là những con sói ẩn mình trong bóng tối, dùng chiến thuật du kích, đánh úp, cắt đứt đường tiếp tế, quấy rối đội hình địch. Không cần giành chiến thắng trực diện, chỉ cần gây tổn thất và làm lung lay tinh thần chúng." Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo trên lông mày, gật đầu lia lịa, ánh mắt rực lửa chiến ý. "Đại ca cứ yên tâm, anh em tôi sẽ cho bọn chúng biết tay!"

Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, nàng sẽ phụ trách hậu cần và điều phối dân binh ở các làng phía sau. Đảm bảo lương thảo, nước uống, thuốc men được vận chuyển liên tục đến tiền tuyến. Đồng thời, tổ chức các đội dân binh phụ trợ, đào hào, xây dựng thêm công sự phụ, và chuẩn bị sơ tán dân chúng khi cần thiết."

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch nhìn người trưởng đội tình báo, người có vẻ ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn. "Ngươi và đội tình báo vẫn là tai mắt của ta. Cứ mỗi canh giờ, ta cần báo cáo về động thái của địch. Đặc biệt chú ý đến những 'thế lực kỳ lạ' mà Lão Tăng Viên Giác đã nhắc đến. Bất kỳ dấu hiệu nào của linh khí hay những kẻ tu hành, lập tức bẩm báo cho ta."

Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, ánh mắt đầy nhiệt huyết. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kể cả có là ma quỷ, Nhị Cẩu cũng sẽ moi tin tức về!"

Vương Đại Trụ, người chỉ huy đội cận vệ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đứng im lặng lắng nghe. Ánh mắt hắn kiên định, sẵn sàng chiến đấu. "Chủ công, chúng tôi s�� bảo vệ ngài, bảo vệ phòng nghị sự này. Bất cứ khi nào cần, đội cận vệ sẵn sàng lao lên tuyến đầu."

Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, gật đầu nhẹ. "Đại Trụ, nhiệm vụ của ngươi là giữ vững tinh thần anh em, đảm bảo an ninh nội bộ. Chúng ta cần một trái tim thép để đối mặt với giông bão này."

Hắn quay lại tấm bản đồ, chỉ vào những điểm yếu tiềm tàng mà hắn đã phát hiện. "Liên minh của Thẩm Đại Nhân, dù hùng mạnh, nhưng lại thiếu sự gắn kết. Mỗi bang phái, mỗi tàn quân đều có những lợi ích riêng. Chúng ta sẽ khai thác điểm yếu đó. Chúng ta sẽ không chỉ đánh bằng sức mạnh vật lý, mà còn bằng chiến thuật tâm lý. Gây hoang mang, chia rẽ nội bộ, khiến chúng tự nghi ngờ lẫn nhau."

Một tiếng bút sột soạt trên giấy, một tiếng rì rầm trao đổi, thỉnh thoảng là tiếng đập bàn dứt khoát của Lâm Dịch khi hắn nhấn mạnh một điểm nào đó. Mùi mực, giấy, khói đèn dầu và cả mùi nồng của sự lo lắng lan tỏa trong căn phòng. Mặc dù Lâm Dịch đã trình bày kế hoạch một cách mạch lạc và chi tiết, áp lực vẫn đè nặng lên vai mỗi người. Đối diện với một lực lượng hùng hậu gấp nhiều lần, việc giữ vững tinh thần đã là một chiến thắng.

Trong sâu thẳm nội tâm, Lâm Dịch cảm nhận được gánh nặng đè lên vai mình. Hắn không phải một hoàng đế, không phải một vị tướng quân bách chiến bách thắng của thời đại này. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại, mang theo tri thức của một thế giới khác, bị ném vào đây và buộc phải sinh tồn. Mỗi quyết định hắn đưa ra đều ảnh hưởng đến hàng ngàn sinh mạng. Nỗi sợ hãi khi phải đặt cược mạng sống của toàn bộ người dân vào một ván cờ sinh tử không ngừng gặm nhấm hắn. Liệu những mưu lược của mình có đủ để chống lại một liên minh khổng lồ? Liệu hắn có đi quá xa khỏi mục tiêu ban đầu là chỉ muốn một cuộc sống bình an? Sự cô đơn của một người lãnh đạo phải đưa ra những quyết định sống còn đôi khi khiến hắn cảm thấy ngột ngạt.

Nhưng rồi, một ý niệm khác lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Không chỉ của riêng hắn, mà là của tất c��� những người đã tin tưởng hắn, đã đặt cược số phận vào hắn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn sẽ dùng nó. Hắn sẽ biến mọi thứ thành lợi thế, dù là địa hình, thời tiết, hay cả những hiểu biết sơ khai về linh khí mà Thẩm Đại Nhân và những kẻ khác không thể nào hiểu được. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và vì thế, hắn sẽ tự tạo ra công bằng cho mình, bằng chính đôi tay và trí óc của mình, để bảo vệ những gì hắn trân trọng.

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn còn bao trùm. Hắn biết, thời gian không còn nhiều. Tiếng kèn hiệu là lời cảnh báo, cũng là tiếng trống thúc giục.

***

Bình minh vừa ló dạng, mang theo sương mù nhẹ và không khí lạnh buốt của một ngày đầu đông. Toàn bộ vùng đất của Lâm Dịch đã biến thành một công trường khổng lồ, vang vọng tiếng búa đập, tiếng cuốc xẻng, tiếng hô hào của binh lính và dân binh. Khói bếp bay lãng đãng từ các doanh trại dã chiến, hòa lẫn với mùi đất mới đào và mồ hôi.

Tại Đồn Gác Biên Giới, một pháo đài tự nhiên nằm chênh vênh trên vách đá hiểm trở, Binh trưởng Triệu đang đích thân chỉ huy công tác củng cố. Ông mặc giáp trụ gọn gàng, khuôn mặt sạm nắng càng thêm rắn rỏi. "Nhanh lên! Đất này phải nén chặt hơn nữa! Hào này phải sâu thêm một thước! Những cọc nhọn kia phải được tẩm dầu và chôn kỹ!" Giọng ông sang sảng, đầy uy nghiêm, thúc giục binh sĩ và dân binh đang hối hả làm việc.

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, đang chỉ huy một đội lính khác dựng cọc nhọn và cạm bẫy trong khu rừng rậm dưới chân đồn. "Mau! Mau nữa! Đừng để lũ khốn kiếp kia có đường nào mà thoát! Mỗi bước chân của chúng phải trả giá bằng máu!" Hắn xắn tay áo, tự mình vác những thân cây gỗ lớn, khuôn mặt đỏ bừng vì lao động và nhiệt huyết.

Lâm Dịch, cùng với Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, đi thị sát từng tuyến phòng thủ. Hắn mặc một bộ trang phục thô sơ, vá víu, tóc đen bù xù vương chút sương đêm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua mọi ngóc ngách, ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất. Vương Đại Trụ đi ngay phía sau, tay luôn đặt hờ trên chuôi kiếm, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh. Trần Nhị Cẩu thì thoăn thoắt chạy đi chạy lại, liên tục báo cáo tình hình.

"Binh trưởng Triệu, tuyến này đã được gia cố thêm hai lớp đất và đá. Nhưng cần thêm người để hoàn thành hầm hào ở phía tây," Binh trưởng Triệu báo cáo, lau vội giọt mồ hôi trên trán.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua khu vực mà Binh trưởng Triệu vừa nói. "Hầm hào ở phía tây là trọng yếu, cần hoàn thành trước khi hoàng hôn. Ta sẽ điều thêm một trăm dân binh từ làng đến hỗ trợ. Hãy chú ý đến việc ngụy trang miệng hầm, dùng cành cây và lá khô che phủ cẩn thận."

Lý Hổ từ xa chạy đến, mặt mày lấm lem bùn đất nhưng tinh thần hăng hái. "Đại ca cứ yên tâm, anh em tôi sẽ cho bọn chúng biết tay. Cứ giao cho tôi tuyến phòng thủ này! Đảm bảo không một bóng địch nào có thể lọt qua!"

Lâm Dịch nhìn Lý Hổ, khẽ lắc đầu. "Không chỉ là sức mạnh, mà còn là trí tuệ, Lý Hổ. Mỗi tấc đất, mỗi hòn đá đều phải được tận dụng. Hãy nhớ, chúng ta không đánh bằng số đông, chúng ta đánh bằng sự khôn ngoan. Hơn nữa, ta muốn ngươi tập trung vào việc gây rối, không phải tử chiến. Chúng ta không có đủ người để đối đầu trực diện." Hắn nhấn mạnh từng lời, muốn Lý Hổ hiểu rõ chiến lược tổng thể.

Trong lúc đi thị sát, Lâm Dịch không ngừng cảm nhận không khí xung quanh. Hơi ấm từ Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay vẫn còn lẩn khuất, như một nhịp đập yếu ớt của thế giới linh khí. Hắn cố gắng cảm nhận sự vận hành của "linh khí mỏng manh" trong không gian, cân nhắc việc bố trí một vài vật phẩm đặc biệt hoặc sử dụng địa thế để khuếch đại tác dụng của nó. *Nếu có thể lợi dụng được yếu tố này, dù chỉ là một chút, nó cũng có thể tạo ra sự khác biệt lớn.* Hắn nghĩ đến lời của Lão Tăng Viên Giác, về việc linh khí tuy mỏng manh nhưng vẫn tồn tại, và những kẻ tu hành có thể khai thác nó. Hắn không phải tu hành giả, nhưng với tri thức hiện đại, hắn có thể tìm ra cách để "gian lận" một chút. Chẳng hạn như việc bố trí các vật phẩm có khả năng tích tụ hoặc dẫn dắt linh khí vào những vị tr�� then chốt, tạo ra một khu vực "khí tràng" yếu ớt, đủ để gây nhiễu loạn hoặc làm suy yếu đối thủ mà không ai có thể lý giải.

"Trần Nhị Cẩu, tình hình dân binh thế nào?" Lâm Dịch hỏi.

"Dạ, thưa Đại ca," Trần Nhị Cẩu đáp, ánh mắt nhanh nhẹn. "Dân binh đã được chia thành các đội nhỏ, mỗi đội có một người lính huấn luyện cơ bản. Hậu cần cũng đang được Tô cô nương sắp xếp ổn thỏa. Phụ nữ và trẻ em được tập trung ở các khu vực an toàn hơn, nhưng những người có sức khỏe đều được huy động vào các công việc phụ trợ."

Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Hãy đảm bảo mọi người đều được hướng dẫn kỹ lưỡng. Không ai được phép hành động liều lĩnh. Đây không phải là cuộc chiến của sự dũng cảm mù quáng, mà là cuộc chiến của sự kiên trì và kỷ luật."

Hắn dừng lại bên một nhóm dân binh đang đào hào. Những gương mặt lấm lem bùn đất, mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Hắn nhìn thấy những người nông dân chất phác, những người thợ mộc, những người buôn bán, giờ đây đều cầm cuốc, c���m xẻng, biến vùng đất quen thuộc của mình thành một pháo đài kiên cố. Tiếng gió rít qua những thân cây khô, mang theo mùi bụi, mồ hôi, và kim loại. Từ phía xa, tiếng bánh xe ngựa kẽo kẹt khi các chuyến xe vận chuyển vật liệu đi qua. Cờ xí được dựng lên ở các tháp canh, tung bay phần phật trong gió sớm, mang theo biểu tượng của vùng đất Lâm Dịch.

*Chúng ta đang xây dựng không chỉ là những bức tường đá hay hào sâu, mà là một ý chí kiên cường, một lòng tin không lay chuyển,* Lâm Dịch nghĩ thầm. *Họ tin vào ta, và ta không thể phụ lòng họ.* Áp lực thời gian đè nặng lên mọi hành động. Mỗi giây phút trôi qua là một giây mất đi cơ hội củng cố phòng thủ. Mối đe dọa từ liên minh Thẩm Đại Nhân với số lượng áp đảo và ý chí phục thù đang lơ lửng trên đầu như một thanh gươm Damocles. Sự thiếu thốn về nguồn lực, đặc biệt là binh lính chuyên nghiệp và vũ khí hiện đại, khiến hắn phải liên tục suy tính, cân nhắc. Và trên hết, là sự không chắc chắn về các yếu tố 'bất ngờ' mà địch có thể mang đến, liên quan đến tu hành và linh khí. Đây không chỉ là một cuộc chiến của binh pháp, mà là một cuộc chiến của những điều chưa biết.

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm một màu tím than lên bầu trời, trung tâm làng đã biến thành một cảnh tượng náo nhiệt nhưng cũng đầy kịch tính. Quảng trường lớn, nơi thường ngày là chợ hoặc nơi tụ họp, nay được biến thành trung tâm tập kết dân binh và hậu cần. Tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông, tiếng dao mài loảng xoảng, tiếng trẻ con khóc xen lẫn tiếng phụ nữ dỗ dành, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn có tổ chức. Mùi mồ hôi, thức ăn nấu vội, mùi cỏ khô, và mùi của sự lo lắng lan tỏa khắp không gian, hòa lẫn với gió heo may lạnh lẽo.

Tô Mẫn, với vẻ mặt căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh và sắc sảo, đang cùng Trần Nhị Cẩu tổ chức dân chúng. Nàng mặc bộ trang phục nhã nhặn, gọn gàng, nhưng đôi tay không ngừng chỉ đạo, sắp xếp. "Mọi người hãy theo sự sắp xếp! Các đội vận chuyển nước đi theo con đường này! Đội may vá túi cát, chúng ta cần thêm năm trăm túi trước khi trời tối!" Giọng nàng tuy không lớn nhưng đủ để át đi những tiếng ồn xung quanh, mang theo sự cương quyết và hiệu quả.

Trần Nhị Cẩu thì thoăn thoắt chạy đi chạy lại, gương mặt lấm lem bụi bặm nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc. Hắn vừa chỉ đạo một nhóm dân binh xếp chồng lương thảo, vừa hô hào một nhóm khác chuẩn bị vũ khí thô sơ. "Những cây giáo này phải được mài thật sắc! Cung tên phải kiểm tra kỹ, không được để sai sót!"

Lâm Dịch bước đến trung tâm làng, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt. Hắn thấy những người phụ nữ già trẻ, đang ngồi may vá túi cát, đôi tay thoăn thoắt nhưng đôi mắt đầy lo âu. Hắn thấy những người đàn ông, dù không phải binh lính chuyên nghiệp, cũng đang hăng hái tập hợp thành các đội, được phát giáo, mác, cung tên thô sơ, và được huấn luyện những kỹ năng phòng vệ cơ bản từ vài người lính. Họ là những người dân chất phác, những người đã tin tưởng hắn, đã đặt cả cuộc đời mình vào sự lãnh đạo của hắn.

Một dân binh già, với mái tóc bạc phơ và đôi tay chai sạn, đang cầm một cây giáo tre, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch. "Chủ công, chúng tôi tuy già yếu, nhưng vẫn còn chút sức. Cứ sai bảo, chúng tôi không ngại hy sinh!" Ông nói, giọng khàn đặc nhưng đầy khí phách.

Lâm Dịch dừng lại trước mặt ông lão, nhìn sâu vào đôi mắt đầy nếp nhăn ấy. Hắn cảm nhận được sự chân thành và lòng trung thành không gì lay chuyển. "Ta không yêu cầu các ngươi hy sinh vô ích, lão bá. Ta yêu cầu các ngươi đoàn kết, kiên cường. Vùng đất này là nhà của chúng ta, và chúng ta sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá." Hắn đưa mắt quét qua toàn bộ những người dân đang lắng nghe, giọng nói vang lên, trầm ấm và đầy sức nặng. "Sống sót, đó là chiến thắng lớn nhất của các ngươi! Hãy sống sót để thấy ngày chúng ta xây dựng lại một cuộc sống tốt đẹp hơn! Hãy sống sót để con cháu các ngươi biết rằng, cha ông chúng đã không đầu hàng trước nghịch cảnh!"

Lời nói của Lâm Dịch không hoa mỹ, không hùng tráng như những bài diễn văn của các vị vua chúa, nhưng nó chân thành và chạm đến trái tim của mỗi người. Nó không chỉ trấn an mà c��n thổi bùng ngọn lửa quyết tâm trong lòng mỗi dân binh. Tiếng hô "Chủ công vạn tuế!" vang lên lác đác, rồi nhanh chóng lan rộng, tạo thành một làn sóng âm thanh mạnh mẽ, xua đi phần nào sự sợ hãi.

Trong lúc đó, một binh sĩ từ đội tiền trạm hớt hải chạy đến, khuôn mặt tái mét vì kinh hãi. Hắn quỳ sụp xuống trước Lâm Dịch, thở hổn hển. "Bẩm... bẩm chủ công! Đội tiền quân của địch... đã xuất hiện! Chúng... chúng đang tiến về phía Đồn Gác Biên Giới! Số lượng... ước chừng hơn ba ngàn người!"

Cả quảng trường chợt im bặt. Tiếng nói chuyện, tiếng dao mài, tiếng trẻ con khóc đều ngừng lại. Chỉ còn tiếng gió heo may thổi qua, mang theo một dự cảm chết chóc. Bóng đêm dần bao trùm, và trên đường chân trời xa thẳm, một dải đen kịt đang từ từ hiện rõ, như một con mãnh thú khổng lồ đang thức giấc. Cờ xí của liên minh Thẩm Đại Nhân, dù còn xa, nhưng đã có thể lờ mờ nhìn thấy, tung bay phần phật trong gió, báo hiệu cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Tiếng trống trận dồn dập từ phía xa vọng lại, như nhịp đập của tử thần.

Lâm Dịch nhìn dải đen kịt đó, ánh mắt kiên định. Hắn biết, thời khắc quyết định đã đến. Cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến quân sự đơn thuần, mà còn là một bước ngoặt, một sự khởi đầu cho một hành trình mới, nơi những bí ẩn của thế giới sẽ dần được hé lộ. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Hắn đã chuẩn bị, không chỉ bằng mưu lược và tri thức, mà còn bằng cả ý chí kiên cường của một người buộc phải sinh tồn giữa loạn thế.

"Tổng động viên toàn bộ lực lượng! Đánh trống! Báo hiệu toàn quân!" Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, mang theo sự lạnh lùng và dứt khoát của một vị tướng lĩnh. "Hãy cho chúng biết, dù chúng đông đảo đến mấy, vùng đất này sẽ là mồ chôn của chúng!"

Tiếng trống trận của Lâm Dịch lập tức vang lên, dồn dập và hùng tráng, đối chọi lại với tiếng trống của quân địch. Nó không chỉ là hiệu lệnh chiến đấu, mà còn là lời thách thức, lời khẳng định ý chí không khuất phục của một vùng đất nhỏ bé nhưng kiên cường. Đêm đó, cả vùng biên giới chìm trong tiếng trống và tiếng kèn, báo hiệu cho một cuộc chiến sinh tử sắp bùng nổ, một cuộc chiến sẽ thay đổi vận mệnh của nhiều người, và có thể, của cả Đại Hạ vương triều đang trên đà sụp đổ.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free