Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 843: Trận Tiền Lộ Tức: Kế Sách Đối Đầu Liên Minh

Ánh nến trong phòng nghị sự lay động yếu ớt, như thể muốn nhảy múa theo nhịp đập gấp gáp của những trái tim đang ngồi quanh chiếc bàn gỗ sẫm màu. Gió đêm bên ngoài cửa sổ vờn qua những khe hở, tạo nên âm thanh rì rầm như lời thì thầm của một thế giới đang dậy sóng. Mùi mực mới, mùi giấy da và cả một chút hương núi rừng trong lành phảng phất, hòa lẫn vào không khí đặc quánh sự căng thẳng. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt trầm tĩnh nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sắc bén khó lường, chúng lướt qua từng gương mặt quen thuộc đang vây quanh.

Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhỏ bé và gương mặt nay đã hằn lên vẻ mệt mỏi, nhợt nhạt, vừa trở về sau chuyến đi gấp rút. Hắn trải một tấm bản đồ lớn lên mặt bàn, ánh mắt lo lắng không che giấu được. Ngón tay run rẩy chỉ vào những điểm đánh dấu đỏ tươi trên bản đồ, nơi ánh nến hắt bóng lên một cách méo mó.

“Bẩm Chúa công, tình báo mới nhất xác nhận liên minh của Thẩm Đại Nhân đã tập hợp hơn mười vạn quân…” Giọng Trần Nhị Cẩu khản đặc, như thể mỗi chữ thốt ra đều nặng trĩu. Hắn hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “...Bao gồm tàn quân triều đình dưới trướng Hộ Quốc Đại tướng quân, ba bang phái giang hồ lớn khét tiếng ở vùng biên, cùng với… một số ‘thế lực kỳ lạ’ mà chúng ta chưa thể xác định rõ danh tính hay nguồn gốc. Chúng đang cấp tốc hành quân về phía Đông, dự kiến sẽ chạm đến ranh giới của chúng ta trong vòng ba ngày tới.”

Mười vạn quân! Một con số khổng lồ, đủ sức san bằng cả một tiểu quốc. Ngay cả Vương Đại Trụ, người vốn nổi tiếng với sự dũng mãnh và không biết sợ hãi, cũng không khỏi siết chặt chuôi kiếm bên hông, đôi lông mày rậm cau lại. Binh trưởng Triệu, luôn điềm tĩnh, giờ đây cũng lộ rõ vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt sạm nắng.

Tô Mẫn, với vẻ thanh tú nhưng ánh mắt luôn sắc sảo, đặt cây bút lông xuống, đẩy nhẹ chồng sổ sách ghi chép về phía trước. Nàng nhìn Lâm Dịch, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa sự lo ngại sâu sắc. “Chúa công, với quy mô quân số này, nguồn cung lương thực và quân giới của chúng ta… chỉ đủ để cầm cự tối đa ba tháng. Nếu cuộc chiến kéo dài hơn, dân chúng sẽ gặp nguy khó, chưa kể đến binh lính sẽ kiệt quệ.” Nàng dừng lại một chút, rồi nói thêm, “Chưa kể, Thẩm Đại Nhân còn ra lệnh trưng thu lương thực và binh lính từ các vùng xung quanh, dù đó là những vùng đã bị tàn phá bởi chiến loạn. Hắn dường như muốn dốc toàn lực, không chừa đường lui.”

Ba tháng. Một khoảng thời gian quá ngắn ngủi để đối phó với một đội quân khổng lồ và không ngừng được bổ sung. Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho Tô Mẫn tiếp tục ghi chép. Hắn biết rõ điều đó, và đó cũng chính là lý do h��n không bao giờ muốn kéo dài cuộc chiến.

“Không cần lo về thời gian kéo dài.” Lâm Dịch nói, giọng điệu bình thản đến lạ, nhưng lại mang một sự kiên định không gì lay chuyển. “Chúng ta sẽ không để chúng có cơ hội đó. Nhị Cẩu, những ‘thế lực kỳ lạ’ kia, chúng có đặc điểm gì? Có thông tin gì về việc chúng có thể sử dụng linh khí hay không?”

Trần Nhị Cẩu giật mình bởi câu hỏi bất ngờ của Lâm Dịch. Hắn liếc nhìn các cố vấn khác, rồi lại nhìn Lâm Dịch, gương mặt có chút bối rối. “Thưa Chúa công, thuộc hạ… thuộc hạ chỉ biết đó là một nhóm người có vẻ ngoài khác lạ, ăn mặc kỳ dị, và có sức mạnh vượt trội hơn người thường. Một số binh sĩ của Thẩm Đại Nhân đã chứng kiến chúng có thể di chuyển nhanh như gió, hoặc tung ra những đòn đánh có uy lực ghê gớm. Nhưng về ‘linh khí’... thuộc hạ không rõ. Thông tin quá ít ỏi và rời rạc, dường như Thẩm Đại Nhân cũng cố tình che giấu thân phận của chúng.”

Lâm Dịch nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn đã dự cảm được điều này. Kể t�� khi nghe Lão Tăng Viên Giác nói về thế giới tu hành và linh khí mỏng manh, hắn luôn tự hỏi liệu có thế lực nào khác đã nhận ra hoặc đang lợi dụng nó hay không. Thẩm Đại Nhân, với bản tính tham lam và tàn độc, không đời nào bỏ qua một lợi thế như vậy nếu hắn có thể chạm tới.

“Trần Nhị Cẩu, hãy dốc toàn bộ mạng lưới của ngươi, tìm hiểu kỹ về những ‘thế lực kỳ lạ’ này.” Lâm Dịch ra lệnh, ánh mắt lóe lên sự sắc bén. “Chúng ta cần biết chúng là ai, đến từ đâu, và giới hạn năng lực của chúng. Bất kỳ thông tin dù nhỏ nhất cũng có thể là chìa khóa.”

Hắn quay sang Tô Mẫn. “Cô Mẫn, hãy nghiên cứu kỹ lưỡng những báo cáo về ‘dị nhân’ hoặc ‘quái nhân’ trong các thư tịch cổ, hoặc những truyền thuyết dân gian địa phương. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối về cách họ vận dụng sức mạnh, hay điểm yếu của chúng.”

Tô Mẫn gật đầu, ánh mắt nàng tập trung cao độ, ghi lại những chỉ thị mới. Nàng biết, Lâm Dịch không bao giờ đưa ra yêu cầu vô căn cứ. Nếu hắn đã hỏi, ắt hẳn hắn đã có một sự suy đoán nào đó.

“Tri thức là vũ khí mạnh nhất.” Lâm Dịch khẽ lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu nhìn khắp lượt. “Chúng ta không thể đối đầu trực diện với số lượng áp đảo của địch. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chúng ta cũng không thể mong chờ một phép màu. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải thông minh hơn, táo bạo hơn.”

Hắn trải bàn tay lên tấm bản đồ, vuốt nhẹ qua những con đường mòn, những khe núi hiểm trở. “Liên minh của Thẩm Đại Nhân tuy đông, nhưng lại được chắp vá từ nhiều thành phần khác nhau: tàn quân triều đình đã mất ý chí chiến đấu, bang phái giang hồ trọng lợi khinh nghĩa, và cả những kẻ kỳ lạ mà chúng ta chưa hiểu rõ. Sức mạnh của chúng nằm ở số lượng, nhưng điểm yếu lại nằm ở sự thiếu gắn kết và mục tiêu chung. Chúng ta sẽ khai thác triệt để điểm yếu này.”

Vương Đại Trụ gầm nhẹ, nắm tay siết chặt. “Chúa công, xin hãy ra lệnh. Chúng tôi sẽ xông lên, dù có phải đối mặt với mười vạn quân, cũng quyết không lùi bước!”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn trân trọng sự dũng cảm và lòng trung thành của Vương Đại Trụ, nhưng hắn biết, đây không phải là lúc để dùng sức mạnh đơn thuần. “Không cần xông lên một cách mù quáng, Đại Trụ. Chúng ta sẽ đánh bằng mưu trí. Hãy nhớ, một ngọn giáo sắc bén có thể xuyên thủng mười tấm khiên rỉ sét.”

Cuộc họp kéo dài đến tận khuya, ánh nến đã cháy vơi đi một nửa. Mỗi người đều nhận lấy nhiệm vụ của mình, trong đầu chất chứa vô vàn suy nghĩ. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, đôi mắt hướng về phía tấm bản đồ, nơi những mũi tên đỏ tươi báo hiệu một cơn bão sắp ập đến. Hắn biết, đây sẽ là trận chiến quyết định, không chỉ cho vùng đất của hắn, mà còn cho cả tương lai của một thế giới đang dần thay đổi. Trong thâm tâm, hắn tự hỏi, liệu những lời của Lão Tăng Viên Giác có phải là một điềm báo cho những điều đang chờ đợi hắn, hay chỉ là sự khai mở cho một cuộc chiến còn cam go hơn nhiều? Dù là gì đi nữa, hắn đã sẵn sàng.

***

Bình minh vừa ló dạng, những sợi sương sớm dày đặc vẫn còn vương vấn trên từng ngọn cây, kẽ lá, tạo nên một màn ảo mờ huyền ảo cho toàn bộ doanh trại quân sự. Nhưng không khí huyền ảo ấy nhanh chóng bị xua tan bởi sự nhộn nhịp, khẩn trương như một tổ ong vỡ. Tiếng lính tuần tra hô to hiệu lệnh, tiếng vũ khí va chạm lanh canh khi binh sĩ luyện tập, tiếng búa gõ lốc cốc vào cọc gỗ, tiếng đất đá được xúc đổ vun vút. Mùi mồ hôi, mùi kim loại của giáp trụ và binh khí, cùng với mùi khói bếp lửa dã chiến hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của chiến tranh.

Lâm Dịch, không đợi sương tan hết, đã có mặt tại tiền tuyến. Hắn đi cùng Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu, thị sát các công trình phòng thủ mới được xây dựng gấp rút. Dù thân hình vẫn còn gầy gò, hơi xanh xao do thiếu thốn từ thuở nhỏ, nhưng bước chân của hắn lại vững vàng, ánh mắt tinh tường quét qua từng chi tiết.

“Chúa công, các huynh đệ đều đã sẵn sàng!” Vương Đại Trụ ưỡn ngực, giọng nói to rõ ràng vang vọng. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ nghiêm nghị, đôi mắt hừng hực ý chí chiến đấu. “Chúng tôi đã luyện tập ngày đêm. Dù địch có đông đến đâu, dù chúng có là quỷ quái phương nào, chúng ta cũng sẽ chiến đấu đến cùng, bảo vệ vùng đất này, bảo vệ Chúa công và người dân!” Hắn nắm chặt chuôi đao, vẻ mặt đầy kiên quyết.

Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo nhỏ trên má, gật đầu xác nhận. “Bẩm Chúa công, tất cả các tuyến phòng thủ đều đã được củng cố theo lệnh của ngài. Các chiến hào đã được đào sâu thêm một trượng, tường thành được gia cố bằng gỗ lim và đá tảng. Các tháp canh cũng được nâng cao, tầm nhìn bao quát hơn. Chúng tôi đã bố trí binh lính luân phiên canh gác, đảm bảo không một con kiến nào có thể lọt qua mà không bị phát hiện.”

Hắn dừng lại một chút, rồi chỉ vào một khu vực đang được che chắn cẩn thận bằng vải bạt. “Chỉ có điều, Chúa công… những cạm bẫy ‘Thần Cơ’ này… chúng có vẻ rất khác lạ. Liệu chúng có thực sự hiệu quả với những kẻ ‘kỳ lạ’ mà Trần Nhị Cẩu đã nhắc đến không, thưa Chúa công?” Trong giọng Binh trưởng Triệu có chút hoài nghi và tò mò. Anh ta là một quân nhân dày dạn kinh nghiệm, nhưng những gì Lâm Dịch chỉ đạo thiết kế lại hoàn toàn nằm ngoài kiến thức binh pháp truyền thống mà anh ta từng học. Những cạm bẫy này không chỉ đơn thuần là hố chông hay lưới bẫy, mà chúng còn được bố trí theo một cách thức phức tạp, có những cơ cấu cơ khí tinh xảo, và một số còn được rải những loại bột đặc biệt mà Lâm Dịch gọi là “bột kích thích linh khí”.

Lâm Dịch đưa tay chạm vào một sợi dây thép mảnh mai được giăng ẩn mình trong bụi cây. Ánh mắt hắn kiên định, không chút dao động. “Nó sẽ có tác dụng, Binh trưởng Triệu. Tin ta đi. Chúng ta không chỉ chiến đấu bằng vũ lực, bằng số đông, mà còn bằng trí tuệ và sự bất ngờ. Những kẻ ‘kỳ lạ’ kia có thể mạnh về thể chất, có thể vận dụng những năng lực phi phàm, nhưng chúng ta sẽ dùng chính sự khác biệt của chúng để tạo ra lợi thế cho mình. Chúng sẽ không ngờ tới những gì đang chờ đợi chúng.”

Hắn tiếp tục kiểm tra từng chi tiết nhỏ: từ vị trí đặt cung nỏ, độ cong của các ván trượt đá, cho đến cách những cọc nhọn được giấu kỹ dưới lớp lá khô. Mỗi một yếu tố đều được tính toán tỉ mỉ, dựa trên những nguyên lý vật lý và tâm lý chiến mà hắn đã học được từ thế giới cũ. Điều quan trọng nhất không phải là gây sát thương lớn, mà là tạo ra sự hỗn loạn, hoang mang trong hàng ngũ địch, làm suy yếu tinh thần chiến đấu của chúng.

“Hãy đảm bảo rằng các đội xạ thủ được huấn luyện kỹ lưỡng để nhắm vào những điểm yếu đã được chỉ định.” Lâm Dịch nói, quay sang Binh trưởng Triệu. “Không phải mọi kẻ địch đều có cùng sức mạnh. Phải biết phân biệt và tấn công có trọng tâm. Vương Đại Trụ, đội quân tinh nhuệ của ngươi sẽ là mũi nhọn, không phải để phòng thủ, mà là để phản công. Ta cần các ngươi di chuyển nhanh, bất ngờ, và đặc biệt là… phải tàn nhẫn. Mục tiêu là gây hoang mang, chặt đứt sự liên kết giữa các thành phần của liên minh.”

“Rõ, Chúa công!” Vương Đại Trụ siết chặt tay, ánh mắt rực lửa. “Đội quân của tôi sẽ không làm Chúa công thất vọng! Đại ca nói gì, chúng tôi làm nấy!”

Sự tự tin của Lâm Dịch, dù không khoa trương, lại có sức lan tỏa mãnh liệt. Nó không chỉ trấn an các tướng lĩnh mà còn thổi bùng ngọn lửa quyết tâm trong lòng mỗi binh sĩ. Dù đối diện với một lực lượng hùng hậu gấp nhiều lần, họ vẫn giữ vững tinh thần, bởi họ tin vào người lãnh đạo của mình. Lâm Dịch nhìn một lượt các gương mặt kiên nghị xung quanh. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng hắn, mà là cuộc chiến của tất cả những người đang đứng sau hắn. Một cuộc chiến sinh tử, nơi mà sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người sẽ được thử thách đến tột cùng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Những áng mây bồng bềnh trôi, chuyển từ màu cam rực rỡ sang tím than u ám, báo hiệu một đêm đầy biến động sắp tới. Trên đỉnh quan sát cao nhất, nơi có thể bao quát toàn bộ vùng đất của Lâm Dịch và xa hơn nữa là đường chân trời u ám của vùng đất Đại Hạ đang sụp đổ, Lâm Dịch đứng một mình. Gió thổi mạnh, vờn qua vạt áo thô sơ của hắn, làm tóc hắn bay tán loạn. Tiếng gió hú qua khe đá nghe như một lời ca bi tráng, hòa cùng tiếng chim kêu xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc và hùng vĩ.

Trong lòng bàn tay hắn, Cổ Ngọc Phù phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, ấm áp, như một nhịp đập yếu ớt của thế giới linh khí mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận. Nó không rực rỡ như ngọn lửa, mà chỉ là một vầng hào quang dịu nhẹ, đủ để xua tan chút lạnh lẽo từ cơn gió núi. Từ khi Lão Tăng Viên Giác khai thị, Cổ Ngọc Phù dường như đã trở nên nhạy cảm hơn, hoặc có lẽ là chính hắn đã mở lòng để cảm nhận những điều vốn dĩ đã tồn tại nhưng bị che lấp bởi màn sương của tri thức hiện đại. Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ trước cơn bão, cảm nhận được hàng ngàn sinh mạng đang đặt cược vào quyết định của mình, vào sự lựa chọn của hắn.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít sâu luồng không khí lạnh lẽo. Mùi đất đá, chút hương nhựa cây từ rừng thông dưới chân núi xộc vào buồng phổi, khiến tâm trí hắn thanh tỉnh hơn. Hắn hình dung lại toàn bộ kế hoạch, từng chi tiết nhỏ nhất, từng bước đi của quân địch, từng phản ứng có thể xảy ra. Hắn đã cố gắng tính toán tất cả, nhưng hắn biết, chiến trường là nơi của vô vàn biến số. Đặc biệt là khi có sự xuất hiện của những “thế lực kỳ lạ”, những kẻ có thể sử dụng sức mạnh mà hắn chưa thể hiểu rõ.

Trong sâu thẳm nội tâm, một tiếng nói vang vọng: *Thẩm Đại Nhân, ngươi không biết rằng, ta đã thấy một thế giới khác. Một thế giới mà những toan tính quyền lực, những mưu đồ tranh giành danh lợi của ngươi chỉ là cát bụi. Ngươi đang cố gắng bám víu vào một vương triều mục ruỗng, một danh vọng hư ảo, trong khi thế giới đang dần hé lộ những bí ẩn vượt xa mọi hiểu biết của ngươi.*

Hắn đã từng khao khát một cuộc sống bình dị, một mái nhà yên ấm, một gia đình hạnh phúc. Hắn không mơ mộng làm anh hùng, càng không có ý định xưng bá thiên hạ. Nhưng số phận đã đẩy hắn vào vòng xoáy này, buộc hắn phải đối mặt với những cuộc chiến không ngừng. V�� giờ đây, để bảo vệ vùng đất này, để bảo vệ những người hắn trân trọng – những người đã tin tưởng và đi theo hắn – hắn sẽ dùng mọi thứ. Kể cả những tri thức hiện đại, những mưu lược phi truyền thống, và cả những hiểu biết sơ khai về linh khí mà Thẩm Đại Nhân và những kẻ khác không thể nào hiểu được.

*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Lời nhắc nhở quen thuộc vang vọng trong tâm trí hắn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn sẽ dùng nó để chống lại số đông, chống lại sức mạnh vũ phu. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và vì thế, hắn sẽ tự tạo ra công bằng cho mình, bằng chính đôi tay và trí óc của mình.

Lâm Dịch mở mắt ra. Ánh nhìn của hắn kiên định, xuyên qua màn hoàng hôn rực rỡ nhưng đầy đe dọa, hướng về phía chân trời xa thẳm. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn bỗng chốc sáng rực hơn một chút, rồi lại trở về trạng thái mờ ảo, như một nhịp thở chậm rãi, sâu lắng. Hắn biết, thời khắc quyết định đã đến. Cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến quân sự đơn thuần, mà còn là một bước ngoặt, một sự khởi đầu cho một hành trình mới, nơi những bí ẩn của thế giới sẽ dần được hé lộ. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free