Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 842: Liên Minh Hắc Ám: Thẩm Đại Nhân Tung Đòn Quyết Định

Ánh trăng vẫn dịu dàng rọi qua cửa sổ, nhưng trong đôi mắt Lâm Dịch, không còn sự hoang mang hay nghi ngờ, mà thay vào đó là sự rõ ràng và kiên định. Con đường phía trước có thể đầy rẫy chông gai, với những thách thức đến từ cả thế tục lẫn phi thường. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không từ bỏ mục tiêu ban đầu của mình – bảo vệ những người hắn yêu thương, xây dựng một cuộc sống bình yên. Nhưng để làm được điều đó, hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào những bí ẩn của thế giới này.

Hắn khẽ đặt Cổ Ngọc Phù xuống bàn, bên cạnh Cẩm Nang Kế Sách, như thể hai vật phẩm này, một tượng trưng cho tri thức hiện đại, một cho bí ẩn cổ xưa, giờ đây sẽ cùng song hành trên con đường của hắn. Những lời khuyên của Lão Tăng Viên Giác về "bình an nội tại" sẽ là kim chỉ nam cho hắn trong các quyết định khó khăn sắp tới. H��n sẽ phải tìm kiếm sự cân bằng, sự dung hợp giữa hai thế giới, để không đánh mất chính mình mà vẫn có thể bảo vệ được tất cả.

Đêm dần về khuya, nhưng Lâm Dịch không ngủ. Trong đầu hắn, những kế hoạch mới đang dần hình thành, những chiến lược mới đang được phác thảo. Con đường phía trước là một thử thách lớn, nhưng cũng là một cơ hội để hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới này, và về chính bản thân hắn. Hắn ngồi đó, tựa vào chiếc ghế gỗ cứng nhắc, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào khoảng không, nơi những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn đang dần hiện rõ. Tiếng gió đêm lướt qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt của cuối thu, nhưng không làm suy suyển sự tập trung của hắn. Mùi mực và giấy cũ từ những cuộn binh thư cổ điển lẫn với mùi gỗ thoang thoảng của thư phòng, tạo nên một không khí tĩnh mịch, nơi chỉ có tư duy và dự liệu được phép ngự trị.

Bàn làm việc của Lâm Dịch, dưới ánh đèn dầu leo lét, giờ đây không chỉ trải đầy bản đồ và báo cáo tình hình quân sự, mà còn có thêm nh���ng mảnh giấy ghi chép nguệch ngoạc về "linh khí mỏng manh", về "chu kỳ suy tàn của vũ trụ" mà Lão Tăng Viên Giác đã đề cập. Cổ Ngọc Phù nằm lặng lẽ, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, như một linh vật canh giữ những bí mật chưa được khai phá. Lâm Dịch lướt ngón tay qua bề mặt nhẵn bóng của nó, cảm nhận chút hơi ấm mơ hồ truyền đến, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của một thế giới khác, một chiều kích mà trước đây hắn chưa từng mảy may nghĩ đến.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Trần Nhị Cẩu bước vào, theo sau là Vương Đại Trụ, Tô Mẫn và Binh trưởng Triệu. Cả bốn người đều mang vẻ mặt mệt mỏi sau một ngày dài làm việc, nhưng ánh mắt của họ vẫn ánh lên sự lo lắng và sẵn sàng. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô thường trực, giờ đây lại mang vẻ nghiêm trọng, đôi mắt nhanh nhẹn thường ngày chùng xuống. Hắn cúi người, bàn tay siết chặt tập báo cáo mỏng.

“Bẩm Đại nhân,” Trần Nhị Cẩu cất giọng, tiếng nói của hắn khẽ khàng nhưng rõ ràng, ���Tin tức khẩn cấp. Thẩm Đại Nhân đã... đã tập hợp được một liên minh khổng lồ.”

Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu tiếp tục. Hắn biết sớm muộn gì ngày này cũng sẽ đến. Thẩm Đại Nhân, kẻ tự mãn và khát khao quyền lực ấy, sẽ không cam chịu thất bại dễ dàng. Sự im lặng của Lâm Dịch tạo ra một áp lực vô hình trong căn phòng, khiến từng lời của Trần Nhị Cẩu trở nên nặng trĩu. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, đứng sừng sững như một ngọn núi, hai tay nắm chặt bên hông, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ căng thẳng. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng đôi mắt anh ta không giấu được sự lo lắng cho binh lính dưới quyền.

Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, lên tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. “Quy mô thế nào? Có những thế lực nào tham gia?” Giọng nàng trầm tĩnh, lý trí, cố gắng tập trung vào giải pháp ngay cả trong tình huống cấp bách này.

Trần Nhị Cẩu hít một hơi sâu, mở tập báo cáo. “Theo nguồn tin mật của chúng ta, Thẩm Đại Nhân đã chiêu mộ thành công một số bang phái giang hồ lớn ở vùng giáp ranh, bao gồm Huyết Đao Môn, Phi Ưng Bang và một vài thế lực nhỏ hơn. Ngoài ra, hắn còn tập hợp được tàn quân của Đại Hạ Vương Triều, những kẻ vẫn còn trung thành với triều đình cũ, hoặc những kẻ bị Lâm Dịch chúng ta đánh bại và đang tìm cách báo thù.” Hắn dừng lại, nuốt khan. “Tổng cộng, ước chừng có đến ba vạn quân, chưa kể những cao thủ giang hồ được mời gọi.”

Con số ba vạn quân vang vọng trong phòng, như một tiếng sét đánh ngang tai. Ngay cả Lâm Dịch, người luôn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, cũng phải nhíu mày. Đó là một lực lượng khổng lồ đối với một lãnh địa đang trên đà phát triển như của hắn.

Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng nói trầm trầm, “Giang hồ tham gia, liệu chúng có điểm yếu nào không? Binh pháp tuy có thể đối phó, nhưng những kẻ hành tung quỷ dị này thường khó lường.” Anh ta nhìn Lâm Dịch, mong ch�� một lời giải đáp.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, một luồng suy nghĩ nhanh chóng lướt qua tâm trí hắn. *Ba vạn quân. Giang hồ, tàn quân. Một liên minh chắp vá nhưng lại có sức công phá đáng sợ.* Hắn nhớ lại những lời Lão Tăng Viên Giác đã nói về sự suy yếu của linh khí, về chu kỳ của vũ trụ. Điều này khiến hắn nhìn nhận mọi vấn đề dưới một góc độ khác, một góc độ mà người hiện đại như hắn đã từng xem là "phi khoa học".

“Hẳn rồi…” Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn sắc bén lướt qua từng gương mặt lo lắng trong phòng. Hắn khẽ đặt tay lên Cổ Ngọc Phù, cảm nhận hơi ấm từ nó, một hơi ấm dường như đang xoa dịu sự căng thẳng trong huyết quản. “Hắn đã dồn hết vốn liếng. Hắn nghĩ rằng bằng cách tập hợp số đông, hắn có thể nghiền nát chúng ta. Nhưng đừng quên, mỗi thế lực đều có điểm yếu của riêng mình. Ngay cả ‘linh khí mỏng manh’ cũng vậy.”

Lời nói cuối cùng của Lâm Dịch khiến các cố vấn ngạc nhiên. “Linh khí mỏng manh?” Vương Đại Trụ lặp lại, giọng đầy băn khoăn. Đó là một khái niệm qu�� mới mẻ đối với họ, những kẻ chỉ quen với việc cầm đao, vác cuốc.

Lâm Dịch không giải thích thêm. Hắn biết rằng không phải lúc này để đi sâu vào những khái niệm trừu tượng đó. Điều quan trọng là ý nghĩa ẩn chứa đằng sau: *Không có sức mạnh nào là tuyệt đối, không có liên minh nào là hoàn hảo.*

Hắn đứng dậy, đi đến tấm bản đồ lớn treo trên tường, chỉ vào khu vực mà Thẩm Đại Nhân đang đóng quân. “Liên minh này, tuy đông đảo, nhưng lại là một sự chắp vá. Giang hồ trọng nghĩa khí, nhưng cũng trọng lợi ích. Họ sẽ chiến đấu vì tiền bạc, vì danh tiếng, nhưng liệu có sẵn sàng hy sinh tất cả vì một Thẩm Đại Nhân đang dần sa sút?” Hắn nói, giọng điệu trầm lắng nhưng đầy sức thuyết phục. “Tàn quân Đại Hạ thì sao? Họ đã mất tinh thần chiến đấu, lòng trung thành của họ đã lung lay. Họ có thể là những con hổ đói, nhưng cũng là những con hổ dễ bị mua chuộc, dễ bị chia rẽ. Điểm yếu của chúng nằm ở sự thiếu gắn kết và mục tiêu khác biệt.”

Lâm Dịch liếc nhìn Cổ Ngọc Phù trên bàn, như thể nó là nguồn cảm hứng cho những phân tích của hắn. Hắn nhớ lại lời Lão Tăng Viên Giác về bản chất của linh khí, về sự biến đổi của nó. Điều này không chỉ là về sức mạnh vật lý, mà còn về sự kết nối, về tinh thần. Một liên minh thiếu đi sự gắn kết tinh thần, giống như một dòng linh khí bị phân tán, sẽ yếu ớt và dễ vỡ.

“Vậy thì, Đại nhân, chúng ta phải làm gì?” Tô Mẫn hỏi, ánh mắt nàng tập trung hoàn toàn vào Lâm Dịch, tin tưởng vào khả năng xoay chuyển tình thế của hắn.

“Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ đợi.” Lâm Dịch đáp, giọng nói vang vọng trong căn phòng, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển. “Chúng ta sẽ không để họ có cơ hội tập hợp đầy đủ và tấn công một cách đồng bộ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng ta sẽ sử dụng nó để tìm ra những vết nứt trong liên minh đó. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải là kẻ chủ động.”

Hắn quay lại, nhìn từng người một. “Trần Nhị Cẩu, hãy tiếp tục thu thập tin tức, đặc biệt là về mối quan hệ giữa các bang phái giang hồ và những kẻ cầm đầu tàn quân Đại Hạ. Tìm hiểu xem ai là kẻ tham tiền, ai là kẻ trọng danh dự, ai là kẻ dễ bị lung lay. Chúng ta cần biết rõ kẻ thù hơn chính bản thân chúng.”

“Rõ, Đại ca!” Trần Nhị Cẩu đáp ngay lập tức, vẻ lo lắng trên mặt hắn dần được thay thế bằng sự quyết tâm. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”

“Tô Mẫn, cô hãy chuẩn bị nguồn lực tài chính, chúng ta sẽ cần đến những ‘vũ khí’ đặc biệt. Không chỉ là tiền bạc để chiêu mộ, mà còn là những thứ có thể gây ảnh hưởng đến linh khí, hoặc những vật phẩm có giá trị đối với giới giang hồ. Ta cần cô nghiên cứu về những loại thảo dược quý hiếm, những khoáng vật có khả năng tích tụ linh khí mà Lão Tăng Viên Giác đã từng nhắc đến. Tìm cách để biến chúng thành lợi thế của chúng ta.”

Tô Mẫn gật đầu, ánh mắt nàng lóe lên sự thấu hiểu. “Tôi sẽ lập tức bắt tay vào việc, Đại nhân.” Nàng hiểu rằng “vũ khí đặc biệt” mà Lâm Dịch nhắc đến không còn chỉ là tiền bạc hay binh lính, mà đã mở rộng sang một khía cạnh hoàn toàn mới.

“Vương Đại Trụ, đội quân tinh nhuệ của ngươi sẽ là mũi nhọn. Hãy luyện tập không ngừng, nhưng không phải chỉ là sức mạnh. Ta cần các ngươi có sự linh hoạt, khả năng phản ứng nhanh trước mọi biến cố. Chuẩn bị cho một cuộc phản công chớp nhoáng, một đòn đánh phủ đầu, hoặc một cuộc tập kích bất ngờ vào những điểm yếu của chúng.”

“Rõ, Đại nhân!” Vương Đại Trụ đáp, giọng nói to rõ ràng, nắm chặt tay, sẵn sàng chiến đấu. “Đại nhân cứ yên tâm, quân ta đã sẵn sàng.”

“Và Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch quay sang vị chỉ huy quân sự, “Hãy lập tức củng cố phòng tuyến phía Đông. Đó là con đường chính mà chúng sẽ tiến quân. Chúng ta cần xây dựng hệ thống phòng thủ kiên cố, nhưng cũng phải chuẩn bị những cái bẫy, những cạm bẫy bất ngờ. Hãy nghĩ về cách chúng ta có thể lợi dụng địa hình, thời tiết, và thậm chí là những thay đổi nhỏ nhất trong môi trường mà Lão Tăng Viên Giác đã nói đến về linh khí. Một dòng suối nhỏ, một khe núi hẹp, cũng có thể trở thành lợi thế của chúng ta.”

Binh trưởng Triệu gật đầu nghiêm nghị. “Tôi hiểu. Tôi sẽ cử người đi khảo sát kỹ lưỡng, tìm mọi cách để biến mỗi tấc đất thành một pháo đài.”

Lâm Dịch thở dài một hơi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu lặn. Đêm đã khuya, nhưng công việc của họ mới chỉ bắt đầu. Hắn cảm thấy một gánh nặng đè lên vai, gánh nặng của sinh mạng hàng vạn người, của tương lai một vùng đất mà hắn đã dày công xây dựng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn tự nhủ. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải tự tay giành lấy.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa rạng rỡ trên bầu trời, phủ Thẩm Đại Nhân tại Thành Cổ Thiên Phong đã tấp nập hơn ngày thường. Mùi hương trầm cao cấp phảng phất trong không khí, quyện với mùi trà thảo mộc nhẹ nhàng, tạo nên một không gian trang trọng nhưng cũng đầy vẻ u ám. Thẩm Đại Nhân, trong bộ triều phục tề chỉnh, màu xanh ngọc được thêu rồng phượng tinh xảo, đang ngồi ung dung trên chiếc ghế gỗ lim chạm khắc tinh xảo. Khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ của hắn toát lên vẻ uyên bác giả tạo, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự mưu mô, tính toán, và trên hết, là một niềm đắc ý khó che giấu.

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, tiếng ly chén va chạm nhẹ nhàng, tạo nên một âm thanh thanh thoát trong sự tĩnh lặng của thư phòng. Đôi mắt hắn khẽ híp lại, tận hưởng hương vị trà đậm đà, như thể đang thưởng thức hương vị của chiến thắng đã nằm chắc trong lòng bàn tay. Ánh nắng sớm chiếu qua khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo, rọi vào chiếc bàn gỗ mun bóng loáng, nơi những cuộn thư tín và bản đồ được đặt gọn gàng.

Lão quản gia trung thành của hắn, một người đàn ông gầy gò với mái tóc hoa râm, cúi mình thấp xuống, cung kính báo cáo. “Bẩm Đại nhân, liên minh đã được củng cố. Các bang phái giang hồ và tàn quân Đại Hạ đã sẵn sàng chờ lệnh. Lương thảo, binh khí đã được vận chuyển đầy đủ đến các điểm tập kết. Lâm Dịch kia, lần này khó thoát.” Giọng lão quản gia nhỏ nhẹ, nhưng mang theo một sự tự tin tuyệt đối vào kế hoạch của chủ nhân.

Thẩm Đại Nhân khẽ đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ. Hắn không nói gì ngay, chỉ mỉm cười lạnh lùng. Nụ cười ấy kéo dài trên khuôn mặt hắn, khiến những nếp nhăn nơi khóe mắt càng trở nên sâu hơn, như thể chúng được khắc họa bởi những mưu đồ và toan tính. Hắn vuốt nhẹ chòm râu bạc, chậm rãi cất lời, giọng điệu ôn hòa nhưng ẩn chứa sự khinh miệt và tàn độc.

“Hắn ta đã quá tự phụ. Lâm Dịch, cái tên tiểu tử nông nổi ấy, hắn nghĩ dùng chút tiểu xảo, vài ba mẹo vặt của kẻ hạ đẳng, có thể thay đổi cục diện? Hắn không biết, sức mạnh chân chính là gì.” Thẩm Đại Nhân nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt lướt qua ngoài cửa sổ, nơi những con chim sẻ đang líu lo trên cành cây. “Chiến tranh, vốn dĩ là một ván cờ, và ta, đã nắm chắc phần thắng ngay từ khi bắt đầu ván cờ này rồi.”

Hắn nói, giọng điệu tràn đầy sự tự tin, thậm chí là ngạo mạn. Từ khi phát hiện ra những bí ẩn về linh khí mỏng manh, và đặc biệt là khi tiếp cận được một số phương pháp cổ xưa để kích thích và sử dụng nó, dẫu chỉ là ở mức độ thô sơ nhất, Thẩm Đại Nhân đã tin rằng hắn đã nắm giữ chìa khóa của quyền lực tuyệt đối. Hắn không có thiên phú tu luyện như những người tu sĩ ẩn mình, nhưng hắn có trí tuệ, có khả năng lợi dụng mọi thứ, kể cả những điều phi thường nhất, để phục vụ mục đích của mình. Hắn đã dùng tiền bạc, dùng lời hứa hẹn về quyền lực và danh vọng, thậm chí là dùng những lời đe dọa tàn nhẫn, để tập hợp một lực lượng đáng gờm. Hắn tin rằng, với số lượng áp đảo và những "lá bài tẩy" ẩn giấu, hắn có thể dễ dàng nghiền nát Lâm Dịch.

Lão quản gia khẽ cúi đầu, không dám ngắt lời chủ nhân. Lão biết, mỗi khi Thẩm Đại Nhân chìm đắm trong những suy nghĩ chiến lược, hắn sẽ trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. “Bẩm Đại nhân, theo tin tức thám tử báo về, Lâm Dịch vẫn đang cố gắng củng cố phòng thủ. Hắn có vẻ như đã nhận ra quy mô của liên minh.”

Thẩm Đại Nhân cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ khinh thường. “Củng cố phòng thủ ư? Hắn nghĩ vài bức tường đất, vài ba toán quân ô hợp có thể ngăn cản được cơn sóng thần của ta sao? Hắn quá ngây thơ. Hắn không hiểu rằng, khi quyền lực đã đạt đến một ngưỡng nhất định, mọi sự phản kháng đều trở nên vô nghĩa.” Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn xanh mướt bên ngoài. “Ta đã nghiên cứu kỹ lưỡng về Lâm Dịch. Hắn có chút mưu trí, có chút tài năng, nhưng hắn lại quá mềm yếu, quá coi trọng những thứ tình cảm vô bổ. Đó chính là điểm yếu chí mạng của hắn. Hắn sẽ phải chứng kiến tất cả những gì hắn xây dựng, tất cả những người hắn yêu quý, bị hủy diệt dưới chân ta.”

Lão quản gia rùng mình trước sự tàn độc trong giọng nói của Thẩm Đại Nhân. Hắn biết, chủ nhân của mình không chỉ muốn chiến thắng, mà còn muốn hủy diệt đối thủ một cách triệt để, để kh��ng còn bất kỳ mối đe dọa nào có thể trỗi dậy. Thẩm Đại Nhân quay lại, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Hãy truyền lệnh xuống, chuẩn bị cho cuộc tấn công tổng lực. Ta muốn Lâm Dịch phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng tột cùng. Hắn sẽ phải quỳ gối xin tha, nhưng ta sẽ không cho hắn cơ hội đó. Ta sẽ cho hắn thấy, ai mới là kẻ nắm giữ vận mệnh của Đại Hạ này.”

Hắn siết chặt nắm đấm, để lộ những khớp xương trắng bệch. Trong sâu thẳm tâm hồn Thẩm Đại Nhân, không chỉ có khát vọng quyền lực, mà còn có sự tuyệt vọng ẩn giấu. Hắn biết rằng Đại Hạ đang trên đà sụp đổ, và đây là cơ hội cuối cùng để hắn vươn lên, để tạo dựng một đế chế riêng cho mình giữa đống tro tàn. Hắn không thể thất bại. Với hắn, thất bại đồng nghĩa với cái chết, và hắn sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó.

Lão quản gia cúi rạp người, “Dạ, tuân lệnh Đại nhân! Lão nô sẽ lập tức truyền lệnh.” Lão lùi bước ra khỏi thư phòng, để lại Thẩm Đại Nhân một mình trong sự tĩnh lặng, với nụ cười lạnh lẽo vẫn còn vương tr��n môi. Mùi hương trầm vẫn phảng phất, nhưng giờ đây nó không còn mang lại sự thanh tịnh, mà thay vào đó là một cảm giác nặng nề, u ám, báo hiệu cho một cơn bão lớn sắp sửa ập đến.

***

Cùng buổi sáng hôm đó, ngay sau khi Thẩm Đại Nhân đưa ra quyết định cuối cùng, tại phòng nghị sự của Lâm Dịch, không khí vẫn căng thẳng như dây đàn. Ánh nắng mặt trời chiếu rọi qua những ô cửa sổ, làm sáng bừng những tấm bản đồ lớn trải trên bàn và treo trên tường. Tuy nhiên, sự rực rỡ của buổi sáng không thể xua tan đi vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt của Lâm Dịch và các cố vấn của hắn. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, tiếng gió rì rào qua những tán cây, tất cả dường như đều trở nên xa xăm, mờ nhạt so với những gì đang diễn ra trong căn phòng này.

Lâm Dịch đứng trước tấm bản đồ lớn, tay cầm một cây gậy chỉ dẫn. Hắn đã suy nghĩ suốt đêm, tổng hợp mọi thông tin, từ những báo cáo tình báo chi tiết của Trần Nhị Cẩu cho đến những lời nói đầy ẩn ý của Lão Tăng Viên Giác. Cổ Ngọc Phù, sau một đêm được đặt cạnh Cẩm Nang Kế Sách, dường như đã truyền cho hắn một nguồn năng lượng tĩnh lặng, giúp hắn nhìn nhận vấn đề một cách thấu đáo hơn. Hắn không có thời gian để lo lắng hay sợ hãi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải hành động.

Hắn quay người lại, đối mặt với các cố vấn của mình. Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, Tô Mẫn và Binh trưởng Triệu đều đứng thẳng, ánh mắt tập trung hoàn toàn vào Lâm Dịch, chờ đợi những quyết sách cuối cùng. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, giọng nói của hắn trầm tĩnh nhưng vang dội, đầy uy lực.

“Liên minh của Thẩm Đại Nhân tuy đông đảo, nhưng lại là một sự chắp vá.” Lâm Dịch bắt đầu, ánh mắt lướt qua từng người, như thể đang truyền cho họ sự tự tin và quyết tâm của mình. Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi các bang phái giang hồ và tàn quân Đại Hạ được cho là đang tập kết. “Giang hồ trọng nghĩa khí nhưng cũng trọng lợi ích. Nghĩa khí của họ có thể đổi bằng vàng bạc, bằng danh vọng. Lợi ích của họ không hẳn là đồng nhất với lợi ích của Th��m Đại Nhân. Tàn quân Đại Hạ thì đã mất tinh thần chiến đấu. Họ chỉ là những kẻ đang bám víu vào một hy vọng mỏng manh về sự phục hưng, hoặc đơn giản là tìm kiếm một cơ hội để sống sót trong loạn lạc. Điểm yếu của chúng nằm ở sự thiếu gắn kết và mục tiêu khác biệt.”

Lâm Dịch dừng lại, nhìn vào Cổ Ngọc Phù đang nằm trên bàn. Hắn nhớ lại lời Lão Tăng Viên Giác về sự "mỏng manh" của linh khí. Một liên minh thiếu đi sự gắn kết, giống như linh khí bị phân tán, sẽ yếu ớt và dễ vỡ. Đây là một điểm yếu cốt tử mà Thẩm Đại Nhân đã bỏ qua, hoặc không thể khắc phục được.

“Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện với toàn bộ lực lượng của chúng.” Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu trở nên dứt khoát hơn. “Đó là một sai lầm. Chúng ta sẽ khai thác những vết nứt trong liên minh đó. Chúng ta sẽ khiến chúng tự nghi ngờ, tự chia rẽ.”

Hắn quay sang Binh trưởng Triệu, ánh mắt sắc lạnh. “Binh trưởng Triệu, hãy lập tức củng cố phòng tuyến phía Đông. Đó là con đường chính mà chúng sẽ tiến quân. Nhưng không chỉ là phòng thủ. Ta muốn anh xây dựng một hệ thống phòng thủ đa tầng, với những cạm bẫy, những khu vực phục kích được tính toán kỹ lưỡng. Sử dụng địa hình, sử dụng những khe núi, dòng suối nhỏ. Thậm chí, hãy nghiên cứu những truyền thuyết cổ xưa về cách các cao nhân có thể lợi dụng ‘linh khí’ để tạo ra những trận pháp. Dù chúng ta không thể sử dụng linh khí một cách trực tiếp, nhưng việc hiểu về nó sẽ giúp chúng ta dự đoán được những điều bất ngờ.”

Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, gật đầu nghiêm nghị. “Rõ, Đại nhân! Tôi sẽ cử những trinh sát giỏi nhất đi khảo sát địa hình, và chúng tôi sẽ xây dựng một phòng tuyến vững chắc như thép, với những bất ngờ chờ đón quân địch.” Anh ta hiểu rằng, lời nói của Lâm Dịch không chỉ là về binh pháp thông thường, mà còn có những yếu tố mà anh ta chưa từng nghĩ đến.

Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. “Vương Đại Trụ, tập hợp đội quân tinh nhuệ của ngươi. Ta cần các ngươi sẵn sàng cho một cuộc phản công chớp nhoáng, một đòn đánh phủ đầu vào những mục tiêu then chốt. Không phải để đối đầu toàn diện, mà để tạo ra sự hỗn loạn, để gieo rắc sự nghi ngờ. Ta cần các ngươi linh hoạt, nhanh nhẹn, và đặc biệt là dũng cảm. Hãy cho chúng thấy rằng quân đội của chúng ta không chỉ là số ít, mà là tinh nhuệ, là bất khả chiến bại về ý chí.”

Vương Đại Trụ ưỡn ngực, giọng nói to rõ ràng vang vọng khắp phòng, đầy tự tin. “Rõ, Đại nhân! Đội quân của tôi sẽ không làm Đại nhân thất vọng! Đại ca nói gì, chúng tôi làm nấy!”

Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn Tô Mẫn, người đang chăm chú lắng nghe, đôi mắt sắc sảo của nàng ẩn chứa sự thấu hiểu. “Tô Mẫn, cô hãy chuẩn bị nguồn lực. Không chỉ là lương thảo, binh khí, mà còn là những ‘vũ khí’ đặc biệt. Ta cần cô tìm kiếm những loại thảo dược quý hiếm có khả năng hấp thụ linh khí, những khoáng vật đặc biệt được cho là có khả năng tụ tập linh khí. Chúng ta sẽ không sử dụng chúng để tu luyện, mà để tạo ra những lợi thế chiến lược, những điều bất ngờ trên chiến trường. Đồng thời, cô hãy liên lạc với các thương nhân, những kẻ có thể tiếp cận được với các bang phái giang hồ, tìm cách gieo rắc những thông tin sai lệch, những lời đồn đại về sự bất đồng trong nội bộ liên minh của Thẩm Đại Nhân. Chúng ta sẽ dùng tiền bạc và tin tức để phá vỡ sự gắn kết của chúng.”

Tô Mẫn gật đầu, ánh mắt nàng lóe lên vẻ quyết đoán. “Tôi hiểu, Đại nhân. Tôi sẽ lập tức bắt tay vào việc. Chúng ta sẽ không chỉ đánh vào thân thể chúng, mà còn đánh vào tinh thần và niềm tin của chúng.”

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Hắn biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến quân sự, mà còn là cuộc chiến tâm lý, cuộc chiến tình báo, và giờ đây, còn có cả những yếu tố phi thường của thế giới tu hành. Đại Hạ Vương Triều đang trên đà sụp đổ, và cuộc đối đầu này có thể là một trong những trận chiến cuối cùng định đoạt cục diện. Hắn không mơ mộng trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn sẽ bảo vệ những gì mình trân trọng, bằng mọi giá.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi cả vùng đất của hắn. Những lời khuyên của Lão Tăng Viên Giác về "bình an nội tại" vẫn vang vọng trong tâm trí hắn. Bình an không phải là sự thờ ơ, mà là sự tĩnh tại để nhìn rõ bản chất, để đưa ra quyết định sáng suốt nhất. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng đối mặt với thử thách lớn nhất từ trước đến nay, dung hợp tri thức hiện đại với bí ẩn cổ xưa, để tìm ra con đường sinh tồn cho chính mình và những người hắn yêu thương. Đây sẽ là một trận chiến quyết định, không chỉ cho vùng đất của hắn, mà còn cho cả tương lai của một thế giới đang dần thay đổi.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free