Lạc thế chi nhân - Chương 841: Định Hướng Mới: Dung Hợp Thế Tục và Tu Hành
Cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát, giờ đây lại bị đặt dấu hỏi lớn. Hắn đã sống sót qua biết bao hiểm nguy, dựng nên cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng. Nhưng con đường phía trước, có lẽ mới là thử thách lớn nhất trong cuộc đời hắn.
***
Buổi chiều tà buông xuống, những tia nắng vàng úa cuối cùng len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lay động trên nền đất trong phòng nghị sự. Không khí bên trong trầm lắng, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo mùi hương của giấy cũ, mực và chút thoang thoảng của trà thảo mộc đang nguội dần trên bàn. Từ xa, tiếng búa nện gỗ, tiếng xẻng xúc đất, và những âm thanh huyên náo của dân chúng đang lao động miệt mài vẫn vọng lại, như một bản giao hưởng của sự sống và phát triển, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đầy suy tư trong căn phòng. Đó là âm thanh của một lãnh địa đang lớn mạnh, một mảnh đất hứa mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí đầu bàn, dáng vẻ gầy gò của hắn in bóng xuống tấm bản đồ lãnh địa trải rộng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng nét vẽ, từng con sông, ngọn núi, từng điểm dân cư được đánh dấu cẩn thận. Trước mặt hắn, Trần Nhị Cẩu với vẻ mặt trung thành nhưng đầy tò mò, Vương Đại Trụ chất phác và kiên định, Tô Mẫn sắc sảo và bình tĩnh, cùng Binh trưởng Triệu rắn rỏi và nghiêm túc, đều đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt đổ dồn về hắn. Sự căng thẳng trong không khí càng trở nên rõ rệt khi Lâm Dịch vẫn im lặng, tay khẽ vuốt ve Cẩm Nang Kế Sách đặt bên cạnh.
Hắn đã dành cả buổi sáng để sắp xếp lại những mảnh ghép tri thức vừa được Lão Tăng Viên Giác trao cho, cố gắng dung hòa chúng với thế giới quan hiện đại mà hắn vẫn hằng tin tưởng. Đó là một quá trình khó khăn, như việc ghép một bức tranh trừu tượng vào một khung cảnh hiện thực. Nhưng hắn biết, đã đến lúc phải chia sẻ, ít nhất là những phần quan trọng nhất, với những người tin tưởng và đồng hành cùng hắn.
"Ta biết, những gì ta sắp nói có thể khó tin, thậm chí là hoang đường," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Ánh nến và đèn dầu trên bàn bập bùng, khiến gương mặt hắn thoắt ẩn thoắt hiện, càng tăng thêm vẻ bí ẩn. "Nhưng ta tin đó là sự thật. Thế giới chúng ta đang sống đang thay đổi, và không chỉ vì chiến tranh loạn lạc, hay sự suy tàn của Đại Hạ vương triều." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như muốn dò xét mức độ sẵn sàng tiếp nhận của họ. "Có một lực lượng vô hình, một loại 'khí' mà ta tạm gọi là linh khí, đang suy yếu. Và điều đó sẽ ảnh hưởng đến mọi thứ, từ mùa màng, sức khỏe con người, cho đến sự tồn vong của cả thế giới này."
Trần Nhị Cẩu khẽ mở miệng, định nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt mơ hồ. Binh trưởng Triệu nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc. Chỉ có Tô Mẫn, đôi mắt sắc sảo của nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng khóe môi khẽ giật, cho thấy nàng cũng đang cố gắng xử lý thông tin.
"Linh khí?" Tô Mẫn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng đặt nhẹ cây bút lông xuống, giọng nói vẫn điềm đạm nhưng ẩn chứa sự tò mò sâu sắc. "Đó là thứ mà các thư tịch cổ thường nhắc đến, hay những câu chuyện truyền thuyết về tiên nhân, thần thánh? Nếu linh khí suy yếu, vậy những thế lực tu hành đó có còn đáng sợ như lời đồn không? Hay họ cũng đang yếu đi, và chúng ta có thể lợi dụng điều đó, thưa chủ công?"
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đồng ý với câu hỏi của Tô Mẫn. "Câu hỏi của cô rất đúng trọng tâm. Lão Tăng Viên Giác đã nói, sự suy yếu này là một chu kỳ lớn của vũ trụ, không phải chỉ là nhất thời. Những thế lực tu hành, dù mạnh đến đâu, cũng không thoát khỏi quy luật đó. Họ cũng đang tìm cách thích nghi, hoặc tìm cách đảo ngược tình thế. Việc chúng ta có thể lợi dụng được hay không, còn phải xem xét kỹ lưỡng. Nhưng có một điều chắc chắn, nếu chúng ta không hiểu rõ về nó, chúng ta sẽ bị động."
Binh trưởng Triệu siết chặt nắm đấm, vẻ mặt hiện rõ sự lo lắng. Là một chỉ huy quân sự, ông luôn ưu tiên sự thực tế và những gì có thể kiểm soát được. "Làm sao chúng ta có thể chống lại những kẻ phi thường bằng vũ khí phàm tục, nếu họ thật sự tồn tại, thưa chủ công? Liệu có cách nào để huấn luyện binh lính của chúng ta đối phó với những thứ vượt quá sức tưởng tượng đó? Hay chúng ta chỉ có thể đứng nhìn và chờ đợi số phận?" Giọng ông mang theo sự bất lực và hoang mang, điều hiếm thấy ở một người lính trận mạc dày dặn.
Lâm Dịch nhìn Binh trưởng Triệu, hiểu rõ nỗi lo lắng của ông. "Triệu tướng quân, ta không có ý định biến binh lính của chúng ta thành những tu sĩ. Đó không phải con đường của chúng ta, và e rằng cũng không phải con đường khả thi trong tình hình linh khí mỏng manh này. Nhưng ta tin rằng, tri thức và sự chuẩn bị sẽ luôn là vũ khí mạnh nhất." Hắn đặt tay lên Cẩm Nang Kế Sách. "Chúng ta không thể chiến đấu bằng phép thuật, nhưng chúng ta có thể chiến đấu bằng mưu lược, bằng công nghệ, bằng sự đoàn kết. Ta sẽ cần các ngươi giúp ta tìm hiểu s��u hơn về linh khí, về những dấu hiệu của nó, và về cách nó ảnh hưởng đến thế giới xung quanh chúng ta. Từ đó, chúng ta có thể tìm ra cách phòng thủ, thậm chí là cách tận dụng."
Trần Nhị Cẩu, người vốn luôn trung thành và ít khi đặt câu hỏi, giờ đây cũng không giấu được vẻ bối rối. "Đại ca, vậy những chuyện này có liên quan gì đến việc phát triển lãnh địa của chúng ta không? Chúng ta đang xây dựng thành quách, khai hoang đất đai, phát triển thương nghiệp... Liệu những điều này có còn ý nghĩa gì không, nếu thế giới thực sự đang thay đổi đến mức đó?" Ánh mắt hắn hiện lên vẻ hoang mang, như thể những công sức bấy lâu nay bỗng chốc trở nên vô nghĩa.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt xuất hiện trên môi. "Không, Nhị Cẩu. Nó không làm mất đi ý nghĩa của những việc chúng ta đang làm, mà ngược lại, nó càng làm cho những việc đó trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự phát triển của lãnh địa chính là nền tảng cho sự sinh tồn của chúng ta. Nếu linh khí mỏng manh, có nghĩa là tài nguyên sẽ càng khan hiếm, môi trường càng khắc nghiệt. Chúng ta càng phải mạnh mẽ hơn, càng phải có khả năng tự cung tự cấp tốt hơn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và việc chúng ta hiểu được sự vận hành của thế giới này, dù là phần hữu hình hay vô hình, sẽ giúp chúng ta thích nghi và tồn tại."
Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, giống như hương vị của sự thật nghiệt ngã mà hắn đang cố gắng nuốt trôi. "Ta muốn các ngươi bắt đầu chú ý đến những hiện tượng lạ, những câu chuyện phiếm về dị nhân, linh vật, hay những vùng đất có khí hậu bất thường. Tô Mẫn, cô hãy tìm hiểu xem những biến động về linh khí này có ảnh hưởng đến nền kinh tế như thế nào, ví dụ như sự phát triển của thảo dược, khoáng sản, hay thậm chí là các loại cây trồng." Lâm Dịch nhìn về phía Tô Mẫn, đôi mắt nàng sáng lên, có lẽ nàng đã nhìn thấy những cơ hội mới từ trong sự hỗn loạn này. "Binh trưởng Triệu, ông hãy cho người tìm hiểu về những phương pháp phòng thủ cổ xưa, những lời đồn về bùa chú, trận pháp, dù chỉ là nh��ng câu chuyện dân gian. Chúng ta cần mọi thông tin có thể, để hiểu rõ kẻ địch tiềm tàng của mình."
"Và Nhị Cẩu, Đại Trụ," Lâm Dịch quay sang hai người bạn đồng hành của mình, "Các ngươi hãy tiếp tục quản lý công việc dân sinh, quân sự như thường lệ. Nhưng đồng thời, hãy giúp ta truyền đạt một thông điệp đến dân chúng: chúng ta phải đoàn kết hơn, phải kiên cường hơn. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chúng ta phải tự mình tạo ra sự công bằng đó, tạo ra sự an toàn cho chính mình." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần bao phủ lãnh địa. Tiếng lao động đã thưa thớt dần, thay vào đó là tiếng côn trùng rả rích. "Chúng ta không thể lảng tránh hiện thực. Chúng ta phải đối mặt với nó, và biến nó thành cơ hội."
Các cố vấn nhìn nhau, sự hoang mang ban đầu đã dần nhường chỗ cho sự quyết tâm. Dù những gì Lâm Dịch nói còn quá xa lạ, quá khó tin, nhưng niềm tin của họ vào hắn là tuyệt đối. Hắn chưa bao giờ đưa họ vào ngõ cụt, và mỗi lần hắn đưa ra những quyết sách dường như điên rồ, cuối cùng lại mang lại sự thịnh vượng.
"Chúng ta sẽ làm theo lời chủ công!" Trần Nhị Cẩu dứt khoát nói, giọng hắn vang lên đầy kiên định. Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay. Binh trưởng Triệu và Tô Mẫn cũng cúi đầu, ánh mắt họ tràn đầy ý chí chiến đấu. Họ biết, một kỷ nguyên mới đang mở ra, và họ sẽ cùng Lâm Dịch đối mặt với nó.
***
Đêm khuya, ánh trăng tròn vằng vặc treo giữa bầu trời trong vắt, rọi những vệt sáng bạc qua khung cửa sổ khuê phòng của Lâm Dịch. Căn phòng yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo mùi hương của gỗ trầm, sách vở và chút hương hoa lài dịu dàng từ khu vườn bên ngoài. Bầu không khí tĩnh lặng nhưng tràn đầy suy tư, dường như cả căn phòng cũng đang cùng Lâm Dịch đắm chìm trong dòng suy nghĩ miên man.
Lâm Dịch ngồi một mình trên chiếc ghế gỗ, không đốt đèn, chỉ để ánh trăng làm bạn. Trong lòng bàn tay hắn, Cổ Ngọc Phù phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, yếu ớt, nhưng đủ để chiếu sáng những đường vân cổ kính trên bề m��t nó. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng linh khí mỏng manh mà Lão Tăng Viên Giác đã nói. Hơi lạnh quen thuộc từ ngọc phù vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn gợi lên cảm giác hiểm nguy mà thay vào đó là một vẻ huyền bí, như một sợi dây liên kết vô hình giữa hắn và một thế giới khác.
*Linh khí mỏng manh... chu kỳ vũ trụ...* Những lời của lão tăng Viên Giác cứ văng vẳng bên tai hắn. *Vậy thì những công trình ta đang xây dựng, những hạt giống ta đang gieo, những sinh mạng ta đang cố gắng bảo vệ, có ý nghĩa gì trong một thế giới đang dần cạn kiệt 'linh hồn'?* Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí hắn, tạo thành một cơn lốc suy tư. Hắn đã dành biết bao công sức, trí tuệ để kiến tạo nên một vùng đất trù phú giữa thời loạn lạc, để đảm bảo sự sinh tồn cho hàng vạn con người. Nhưng nếu bản chất của thế giới đang thay đổi, nếu quy luật vận hành của nó không còn như hắn vẫn tưởng, thì liệu những nỗ lực ấy có đủ để chống lại một sự thay đổi mang tính vũ trụ?
Hắn siết nhẹ Cổ Ngọc Phù. *Vật này, nó là gì? Một công cụ? Một chiếc chìa khóa? Hay một lời cảnh báo? Lão Tăng nói nó có thể điều hòa linh khí... Nhưng làm cách nào?* Lâm Dịch cố gắng vận dụng tư duy logic của mình, cố gắng tìm kiếm một mô hình, một phương trình, một lý thuyết khoa học nào đó để giải thích cho khái niệm 'linh khí'. Giống như cách con người hiện đại đã từng cố gắng giải thích các hiện tượng tự nhiên bằng khoa học, hắn cũng đang cố gắng tìm ra quy luật cho cái gọi là 'phi thường' này. Hắn nhớ lại những kiến thức về năng lượng, về trường lực, về vật lý lượng tử... Liệu linh khí có phải là một dạng năng lượng nào đó chưa được khám phá, một trường năng lượng sống chảy khắp vạn vật? Nếu vậy, sự 'mỏng manh' của nó có phải là sự suy giảm năng lượng tổng thể của hệ thống?
Một luồng suy nghĩ khác lại chợt lóe lên trong đầu hắn. *Thẩm Đại Nhân đã bắt đầu sử dụng sức mạnh phi thường. Hắn ta có thể đã tiếp cận được những tri thức hoặc phương pháp nào đó để khai thác linh khí, dù là yếu ớt.* Điều này càng củng cố quyết tâm của Lâm Dịch: hắn không thể ngồi yên. Hắn đã dấn thân vào cuộc chơi này, và giờ đây, cuộc chơi đã mở rộng ra một tầm vóc hoàn toàn mới, một trò chơi mà quy tắc không chỉ giới hạn trong binh đao và chính trị.
Lâm Dịch thở dài, mở mắt. Ánh trăng chiếu vào đôi mắt hắn, phản chiếu sự kiên định. *Tri thức từ thế giới cũ không đủ. Ta cần một phương pháp dung hợp, một chiến lược mới.* Hắn không thể hoàn toàn từ bỏ những nguyên tắc khoa học mà hắn tin tưởng, nhưng hắn cũng không thể phớt lờ những gì Lão Tăng Viên Giác đã nói. Hắn phải tìm cách kết hợp cả hai. Giống như cách hắn đã từng áp dụng khoa học kỹ thuật hiện đại vào việc xây dựng lãnh địa, hắn sẽ phải tìm cách áp dụng tư duy hiện đại vào việc lý giải và đối phó với yếu tố 'phi thường' này.
Hắn lại nhắm mắt, cố gắng lắng nghe tiếng đập yếu ớt từ Cổ Ngọc Phù, cảm nhận từng dòng năng lượng nhỏ bé luân chuyển trong đó. Hắn nhớ lời Lão Tăng Viên Giác về 'bình an nội tại', về việc 'tùy duyên mà hành'. Không phải là buông xuôi, mà là thấu hiểu quy luật, thuận theo quy luật để tìm ra con đường của riêng mình. Bình an nội tại không phải là sự thờ ơ trước biến cố, mà là sự tĩnh tại để nhìn rõ bản chất, để đưa ra quyết định sáng suốt nhất.
Lâm Dịch không thể trở thành một tu sĩ trong một sớm một chiều, hắn cũng không có thiên phú tu luyện. Nhưng hắn có trí tuệ, có khả năng học hỏi và thích nghi vượt trội. Hắn sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: tìm hiểu về các loại thảo dược có khả năng hấp thụ linh khí, nghiên cứu các loại khoáng vật đặc biệt, thậm chí là những công trình kiến trúc cổ xưa được cho là có khả năng tụ tập linh khí. Hắn sẽ cử người đi khắp nơi, thu thập những truyền thuyết, những ghi chép cổ, không bỏ qua bất cứ mảnh thông tin nào, dù là nhỏ nhất.
Chiến lược phát triển lãnh địa của hắn cũng sẽ phải điều chỉnh. Ngoài việc củng cố quốc phòng, phát triển kinh tế, hắn sẽ phải chú trọng hơn vào việc khai thác tài nguyên một cách bền vững, tìm kiếm những nguồn năng lượng thay thế, và thậm chí là nghiên cứu về y thuật, dược liệu để đối phó với những biến đổi về sức khỏe con người do linh khí suy yếu gây ra.
Cổ Ngọc Phù trong tay hắn bỗng ấm lên đôi chút, như một lời động viên thầm lặng. Nó không phải là một phép màu, không phải là một 'bàn tay vàng' có thể giúp hắn vượt qua mọi khó khăn. Nhưng nó là một cầu nối, một cánh cửa mở ra một thế giới mới, và quan trọng hơn, nó là một lời nhắc nhở rằng thế giới này còn nhiều điều bí ẩn hơn những gì hắn từng biết.
Lâm Dịch mở mắt. Ánh trăng vẫn dịu dàng rọi qua cửa sổ, nhưng trong đôi mắt hắn, không còn sự hoang mang hay nghi ngờ, mà thay vào đó là sự rõ ràng và kiên định. Con đường phía trước có thể đầy rẫy chông gai, với những thách thức đến từ cả thế tục lẫn phi thường. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không từ bỏ mục tiêu ban đầu của mình – bảo vệ những người hắn yêu thương, xây dựng một cuộc sống bình yên. Nhưng để làm được điều đó, hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào những bí ẩn của thế giới này.
Hắn khẽ đặt Cổ Ngọc Phù xuống bàn, bên cạnh Cẩm Nang Kế Sách, như thể hai vật phẩm này, một tượng trưng cho tri thức hiện đại, một cho bí ẩn cổ xưa, giờ đây sẽ cùng song hành trên con đường của hắn. Những lời khuyên của Lão Tăng Viên Giác về "bình an nội tại" sẽ là kim chỉ nam cho hắn trong các quyết định khó khăn sắp tới. Hắn sẽ phải tìm kiếm sự cân bằng, sự dung hợp giữa hai thế giới, để không đánh mất chính mình mà vẫn có thể bảo vệ được tất cả.
Đêm dần về khuya, nhưng Lâm Dịch không ngủ. Trong đầu hắn, những kế hoạch mới đang dần hình thành, những chiến lược mới đang được phác thảo. Con đường phía trước là một thử thách lớn, nhưng cũng là một cơ hội để hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới này, và về chính bản thân hắn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.