Lạc thế chi nhân - Chương 840: Bí Ẩn Linh Khí: Lời Khai Thị Từ Lão Tăng Viên Giác
Những lời của lão tăng Viên Giác vẫn còn văng vẳng trong tai Lâm Dịch, như những hạt mầm triết lý đang gieo xuống mảnh đất tâm hồn vốn đã cằn cỗi vì thực tại khắc nghiệt. Hắn đã từng nghĩ mình đủ từng trải, đủ thấu hiểu sự tàn khốc của thế giới này, nhưng những khái niệm về "linh khí mỏng manh", về "đạo trời khó đoán" lại mở ra một bức tranh hoàn toàn khác, rộng lớn và bí ẩn hơn gấp bội. Sự thanh thản chợt đến, nhưng cũng mang theo một gánh nặng mới, một sự lựa chọn lớn lao đang chờ đợi.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh yếu ớt cố gắng len lỏi qua những tán lá rậm rạp của khu rừng bao quanh Đền Thờ Vô Danh, Lâm Dịch đã ngồi đối diện Lão Tăng Viên Giác trong chánh điện cũ kỹ. Không khí trong đền vẫn ẩm ướt và mang mùi đất ngai ngái đặc trưng của những kiến trúc cổ bị thời gian lãng quên. Rêu phong xanh xám bám chặt lấy những phiến đá, che lấp những chạm khắc tinh xảo đã phai mờ. Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, nhảy múa trong vệt sáng mờ ảo hiếm hoi từ một khe hở trên mái. Tiếng gió xào xạc luồn qua những bức tường đá, tạo nên một âm thanh trầm buồn, hòa lẫn với tiếng côn trùng kêu rả rích đâu đó trong góc khuất và tiếng chim hót xa xăm vọng về từ thâm sơn. Lâm Dịch cảm nhận được một sự yên tĩnh lạ thường, một không khí u buồn nhưng cũng đầy bình yên, như thể nơi đây đã đứng vững qua hàng ngàn năm biến động của thế sự, lặng lẽ chứng kiến vô số thăng trầm. Hắn ngồi thẳng lưng trên tấm bồ đoàn đã sờn cũ, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư của hắn lúc này càng thêm sâu sắc, đôi mắt sâu thẳm dõi vào lão tăng. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng canh gác bên ngoài, cách đó không xa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn vào trong với vẻ bối rối, không hiểu nổi "đại ca" của họ đang nói chuyện gì với vị lão tăng trông có vẻ hiền lành nhưng lại đầy vẻ bí ẩn kia.
"Thí chủ vẫn còn băn khoăn về linh khí mỏng manh sao?" Lão Tăng Viên Giác khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm như tiếng chuông chùa buổi sớm, vang vọng nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch. Đôi mắt lão tràn đầy sự từ bi và trí tuệ, dường như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng Lâm Dịch.
Lâm Dịch gật đầu. "Những điều Đại sư nói ngày hôm qua đã mở ra một thế giới hoàn toàn mới trong nhận thức của con. Trước đây, con chỉ nghĩ đến những tranh giành quyền lực, những cuộc chiến sinh tồn giữa người với người. Nhưng giờ đây, con lại cảm thấy có một dòng chảy lớn hơn, một quy luật vĩ đại hơn đang chi phối tất cả." Hắn dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu mùi hương trầm nhẹ còn vương vấn trong không khí. "Con vẫn không thể hiểu hết. Linh khí mỏng manh... có phải là nó đang biến mất không, Đại sư? Và nếu đúng vậy, thì điều gì sẽ xảy ra?"
Lão Tăng Viên Giác khẽ vuốt chòm râu bạc, mỉm cười hiền từ. "Linh khí mỏng manh không phải là sự biến mất ��ột ngột, mà là một chu kỳ vĩ đại của đất trời, như nhật nguyệt luân chuyển, như bốn mùa thay phiên. Vạn vật sinh trưởng, hưng thịnh rồi suy tàn, rồi lại tái sinh. Chúng ta đang ở trong thời kỳ hạ hành, khi linh khí thu mình vào trong, chờ đợi một chu kỳ mới để bùng nổ trở lại. Nó không biến mất, chỉ là ẩn sâu, khó cảm nhận, khó sử dụng hơn mà thôi."
"Chu kỳ vĩ đại..." Lâm Dịch lẩm bẩm, cố gắng hình dung khái niệm này trong đầu. Trong thế giới của hắn, khoa học giải thích vạn vật bằng những định luật vật lý, hóa học cụ thể. Còn ở đây, là những chu kỳ mang tính tâm linh, siêu nhiên. "Vậy những người có thể tu hành... họ đã đi đâu, Đại sư? Hay họ cũng bị ảnh hưởng bởi sự suy yếu của linh khí?"
"Họ không biến mất, thí chủ ạ, chỉ là ẩn mình. Một số tìm cách thích nghi, thay đổi phương thức tu luyện để phù hợp với linh khí yếu ớt. Một số tìm cách bảo tồn những gì còn sót lại, những di tích, những công pháp cổ xưa, chờ đợi thời cơ linh khí hồi phục. Và một số... vẫn nuôi hy vọng đảo ngược thiên mệnh, cố gắng dùng sức người để chống lại quy luật của trời đất." Lão Tăng khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không phía trước. "Ngươi có thể thấy dấu vết của họ ở khắp nơi, từ những di tích cổ xưa bị lãng quên trong thâm sơn cùng cốc, đến những câu chuyện dân gian lưu truyền trong dân gian, hay thậm chí là những thế gia vẫn còn giữ được chút ít huyết mạch của các tu sĩ cổ đại."
Lâm Dịch lắng nghe, trong lòng nổi lên vô vàn câu hỏi. Hắn nhớ lại những lần Cổ Ngọc Phù rung động dữ dội, đặc biệt là khi Thẩm Đại Nhân dường như đã sử dụng một loại sức mạnh nào đó vượt xa sự hiểu biết thông thường. "Vậy, những thế lực tu hành đó... họ có còn can thiệp vào thế sự không, thưa Đại sư? Hay họ đã hoàn toàn tách biệt khỏi cõi hồng trần?"
"Can thiệp hay không can thiệp, đó là tùy vào tâm tính và mục đích của mỗi người, mỗi môn phái." Lão Tăng Viên Giác khẽ nhắm mắt, như đang hồi tưởng. "Một số chọn ẩn cư, tránh xa mọi tranh chấp thế tục để giữ gìn đạo pháp. Một số lại coi thế gian là nơi để rèn luyện tâm tính, để thử thách đạo hạnh. Và cũng có không ít kẻ lợi dụng sức mạnh tu hành để mưu cầu danh lợi, quyền uy, thậm chí là để gây ra họa lớn cho chúng sinh."
Lão Tăng đột ngột mở mắt, ánh mắt hướng về phía Lâm Dịch, hoặc chính xác hơn là hướng về phía túi áo nơi hắn cất Cổ Ngọc Phù. Bàn tay gầy guộc, xương xẩu của lão khẽ đưa ra, nhẹ nhàng chạm vào Cổ Ngọc Phù vẫn còn ấm áp trong túi áo Lâm Dịch. Một cảm giác mát lạnh nhưng không còn buốt giá như những lần nguy hiểm trước đó, mà thay vào đó là một sự ấm áp kỳ lạ, lan tỏa từ viên ngọc vào lòng bàn tay hắn, rồi từ đó chảy vào toàn thân. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng mạch máu như được xoa dịu. Không chỉ vậy, Cổ Ngọc Phù lập tức phát ra một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, như một vì sao nhỏ đang tỏa sáng trong lòng bàn tay lão tăng. Ánh sáng đó không chói chang, mà mềm mại, huyền ảo, chiếu rọi lên gương mặt Lâm Dịch và cả không gian xung quanh.
Và rồi, một luồng thông tin mơ hồ, không phải bằng lời nói, cũng không phải bằng hình ảnh cụ thể, m�� là một dòng chảy của cảm nhận và tri thức, bắt đầu tuôn vào tâm trí Lâm Dịch. Nó giống như một tấm bản đồ dần hiện rõ từng nét, từng đường đi, từng địa điểm mà trước đây hắn chưa từng biết đến. Hắn thấy những hình ảnh thoáng qua của những ngọn núi hùng vĩ ẩn mình trong mây, những thác nước đổ từ trời cao, những tòa kiến trúc cổ kính được bao bọc bởi sương mù, và cả những con người đang ngồi thiền định, hay vung kiếm múa quyền trong những trang phục cổ xưa. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của linh khí, dù yếu ớt, nhưng vẫn còn tồn tại mạnh mẽ ở những nơi đó. Đó là những nơi mà Lão Tăng gọi là "những nơi ẩn mình" của giới tu hành.
"Cổ Ngọc Phù của thí chủ, nó không chỉ là một vật phẩm hộ thân đơn thuần." Giọng Lão Tăng Viên Giác lại vang lên, như tiếng chuông định thần trong dòng chảy thông tin hỗn độn. "Nó là một bảo vật cổ xưa, mang trong mình khả năng kết nối với linh khí, cảm nhận sự biến đổi của nó, và thậm chí... dẫn lối cho thí chủ đến những nơi mà lẽ ra người phàm không thể đặt chân tới. Nó là một 'chìa khóa', một 'thiết bị' có khả năng khai mở những bí ẩn của thế giới này, đặc biệt là trong thời kỳ linh khí mỏng manh."
Lâm Dịch giật mình, ý thức quay trở lại thực tại, nhưng những hình ảnh và cảm nhận vừa rồi vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn. Hắn nhìn Cổ Ngọc Phù, rồi nhìn Lão Tăng Viên Giác. Viên ngọc vẫn còn tỏa ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, ấm áp trong lòng bàn tay lão tăng. Hắn đã luôn coi nó là một vật may mắn, một thứ bảo hộ, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại có ý nghĩa sâu xa đến thế. "Vậy, nếu linh khí mỏng manh, và các thế lực tu hành đang ẩn mình, thì tại sao Thẩm Đại Nhân lại có thể sử dụng sức mạnh phi thường đó? Hắn đã tìm thấy một trong những nơi ẩn mình đó, hay hắn có một bảo vật khác?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sự dò xét. Tư duy logic, thực dụng của một người hiện đại như hắn lập tức bắt đầu xâu chuỗi các manh mối, cố gắng tìm ra một lời giải thích hợp lý nhất.
Lão Tăng Viên Giác thu tay lại, Cổ Ngọc Phù trở về trạng thái bình thường, nhưng vẫn còn hơi ấm dịu nhẹ. "Thẩm Đại Nhân... hắn là một kẻ tham vọng. Trong thời loạn lạc này, có rất nhiều con đường dẫn đến sức mạnh. Một số kẻ điên cuồng tìm kiếm những tàn tích của các đạo sĩ cổ, những ma pháp sư tà ác, những nơi bị nguyền rủa để tìm kiếm quyền năng. Dù linh khí mỏng manh, nhưng không có nghĩa là không còn tồn tại những tàn dư, những phương pháp tà đạo có thể cưỡng ép sử dụng nó. Hắn có thể đã đánh đổi một thứ gì đó vô cùng quý giá để có được loại sức mạnh đó, hoặc đã tìm thấy một di tích cổ xưa, hoặc thậm chí là đã liên kết với một thế lực ẩn mình nào đó không tuân theo chính đạo."
Nghe lão tăng nói, Lâm Dịch cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn đã từng nghĩ Thẩm Đại Nhân là một đối thủ khó nhằn, một kẻ mưu mô xảo quyệt. Nhưng nếu hắn đã bắt đầu dính líu đến những yếu tố "phi thường", đến những sức mạnh ngoài tầm hiểu biết, thì mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm hơn gấp bội. "Vậy, con người có thể làm gì để chống lại những kẻ như vậy, thưa Đại sư?"
"Con người, luôn có thể tự cứu lấy mình, thí chủ ạ." Lão Tăng Viên Giác lại mỉm cười. "Khi linh khí suy yếu, khi 'đạo' lung lay, thì 'tâm' của con người lại càng trở nên quan trọng. Tham lam, sân hận, si mê, đó là những thứ làm linh khí càng thêm mỏng manh, và cũng là cửa ngõ cho những thế lực tà ác. Từ bi, trí tuệ, nhẫn nại, đó là những thứ có thể giữ cho linh khí không hoàn toàn tiêu biến, và cũng là sức mạnh nội tại lớn nhất của con người. Thí chủ đang ở trong vòng xoáy của thế sự, của quyền lực và tranh giành. Đó là lẽ thường tình của cõi hồng trần. Nhưng hãy nhớ, quyền lực không phải là mục đích cuối cùng, mà chỉ là phương tiện. Mục đích cuối cùng của đời người, là tìm thấy sự bình an trong tâm hồn mình. Dù cho thế giới bên ngoài có biến động ra sao, dù linh khí có mỏng manh đến mức nào, nếu tâm thí chủ vững vàng, thì thí chủ vẫn có thể tìm thấy an lạc."
Những lời khuyên của Lão Tăng Viên Giác như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm trí Lâm Dịch, đồng thời cũng đặt ra cho hắn một câu hỏi lớn. Hắn đã luôn tin rằng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Hắn cũng biết rằng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng giờ đây, khái niệm về "bình an nội tại" và "tùy duyên mà hành" lại mang một ý nghĩa mới, sâu sắc hơn. Liệu việc tranh giành quyền lực, bảo vệ lãnh thổ, có còn ý nghĩa gì khi bản chất của thế giới đang thay đổi, khi linh khí đang suy yếu? Và liệu hắn có nên dấn thân vào thế giới tu hành vừa được hé lộ, để tìm kiếm sức mạnh đối phó với Thẩm Đại Nhân và bảo vệ những người hắn yêu thương?
"Vậy, con đường phía trước của con người là gì, thưa Đại sư?" Lâm Dịch khẽ hỏi, giọng nói trầm lắng hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn, một lựa chọn không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn đến những người hắn mang trách nhiệm.
Lão Tăng Viên Giác lại mỉm cười, ánh mắt tràn đầy từ bi. "Con đường, do chính thí chủ lựa chọn. Dù tranh bá thiên hạ, hay rút lui về với cuộc sống bình yên, điều quan trọng là tâm thí chủ hướng về đâu. Nếu tâm hướng thiện, nếu hành động vì chúng sinh, thì dù ở đâu, thí chủ cũng có thể tìm thấy ý nghĩa. Hãy tùy duyên mà hành, giữ tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến. Đó là đạo của người trí trong thời loạn lạc này."
Lâm Dịch cúi đầu, cảm ơn lão tăng. Hắn cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ dâng lên trong lòng, nhưng đồng thời cũng là một gánh nặng mới. Những lời nói của Lão Tăng Viên Giác đã hé lộ một bức tranh lớn hơn, một cuộc khủng hoảng không chỉ là chiến tranh thế tục, mà là sự thay đổi căn bản của thế giới. Hắn sẽ phải đối mặt với những thách thức không chỉ về quân sự và chính trị, mà còn về triết lý và sự tồn vong của thế giới "linh khí mỏng manh" này. Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay. Hơi ấm từ nó vẫn còn đó, nhưng ẩn sâu bên trong, hắn vẫn cảm nhận được sự căng thẳng tiềm tàng. Thẩm Đại Nhân, những yếu tố phi thường, và giờ là lời nói của lão tăng về linh khí. Tất cả đang tạo nên một bức màn bí ẩn mà hắn phải tự mình vén lên. Cuộc gặp gỡ này, không chỉ cho hắn lời khuyên, mà còn gieo vào lòng hắn một hạt mầm cho sự lựa chọn cuối cùng của mình.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt, trải một màu vàng cam lên những mái nhà tranh và những công trình đang xây dở, Lâm Dịch trở về khu vực trung tâm của vùng đất mình quản lý. Hắn đi bộ một mình trên con đường đất quen thuộc, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía chân trời, nơi những dãy núi xa xăm chìm trong màn sương mờ ảo của hoàng hôn. Hắn vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ Cổ Ngọc Phù trong túi áo, như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì anh vừa được khai thị. Mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ và mùi gỗ mới từ những công trình đang được dựng lên. Tiếng trò chuyện rôm rả của người dân, tiếng gõ búa lách cách, tiếng xe bò kẽo kẹt trên đường, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về sự sống đang nảy nở, về một vùng đất đang ngày một phồn thịnh dưới sự lãnh đạo của hắn.
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ theo sau Lâm Dịch, cách một quãng, gương mặt cả hai đều lộ vẻ lo lắng. Suốt từ sáng, Lâm Dịch đã trở nên trầm ngâm khác thường, ánh mắt xa xăm như thể đang nhìn vào một thế giới nào đó mà họ không thể thấy.
"Đại ca, ngài có ổn không?" Trần Nhị Cẩu rụt rè hỏi, bước nhanh hơn một chút để đến gần Lâm Dịch. "Từ sáng đến giờ ngài cứ trầm ngâm lạ thường, như thể đang vướng bận điều gì đó lớn lao lắm."
Lâm Dịch không trả lời ngay. Trong đầu hắn, một cuộc đấu tranh nội tâm đang diễn ra dữ dội. *Linh khí... tu hành... thế giới này còn nhiều điều vượt xa hiểu biết của mình quá. Liệu mình có nên... tiến sâu hơn vào?* Hắn đã xây dựng vùng đất này bằng tri thức, bằng mưu lược, bằng sự kiên cường của một người hiện đại. Hắn đã tạo ra một nơi an toàn, một mảnh đất hứa trong thời loạn lạc. Nhưng giờ đây, những lời của lão tăng Viên Giác, những hình ảnh thoáng qua từ Cổ Ngọc Phù, đã mở ra một cánh cửa đến một thế giới hoàn toàn khác, nơi những quy luật tự nhiên mà hắn biết có thể bị bẻ cong, nơi sức mạnh không chỉ đến từ binh lính và tiền bạc.
*Thẩm Đại Nhân đã bắt đ���u sử dụng sức mạnh phi thường. Nếu mình không hiểu rõ nó, không tìm cách đối phó, thì liệu mình có thể bảo vệ được vùng đất này, bảo vệ được những người mình yêu thương không?* Hắn vẫn nhớ lời của lão tăng: "Quyền lực không phải là mục đích cuối cùng, mà chỉ là phương tiện." Nhưng phương tiện đó, đôi khi lại là thứ duy nhất có thể giữ cho mục đích cuối cùng – sự bình an và sinh tồn – được vẹn toàn.
Hắn khẽ thở dài, đưa tay sờ vào Cổ Ngọc Phù trong túi áo. Hơi ấm từ nó vẫn còn đó, và hắn cảm nhận được một dòng linh khí yếu ớt nhưng rõ ràng đang luân chuyển bên trong. Nó không còn là một vật vô tri, mà là một cầu nối, một cánh cửa.
"Không sao." Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm lắng, pha chút suy tư. Hắn dừng lại bên một công trình đang được xây dựng dở, nơi những người dân đang hăng say đẽo gọt gỗ, trộn vữa, dựng tường. Tiếng búa nện xuống gỗ, tiếng xẻng xúc đất, tiếng người hò reo vang vọng. "Chỉ là ta vừa được nghe một câu chuyện cũ. Thế gian này, so với tưởng tượng c��a chúng ta, còn rộng lớn hơn nhiều, và ẩn chứa nhiều điều kỳ lạ."
Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt chất phác hiện rõ sự bối rối. "Câu chuyện cũ nào mà khiến Đại ca phải suy nghĩ nhiều đến vậy ạ?"
Lâm Dịch không trả lời trực tiếp. Hắn nhìn những người dân đang làm việc, trong đầu cân nhắc giữa việc tiếp tục cuộc sống hiện tại, củng cố quyền lực thế tục để bảo vệ những gì mình đã gây dựng, hay dấn thân vào con đường tu hành đầy bí ẩn và hiểm nguy vừa được hé lộ. *Nếu ta tiếp tục con đường cũ, liệu có đủ sức chống lại Thẩm Đại Nhân và những thế lực phi thường khác? Nhưng nếu ta dấn thân vào thế giới tu hành, liệu ta có đánh mất chính mình, đánh mất mục đích ban đầu của mình không?*
Hắn biết rõ, sự mỏng manh của linh khí sẽ dẫn đến những biến động lớn hơn trong tương lai, không chỉ là chiến tranh thế tục mà còn là sự thay đổi bản chất của thế giới. Cổ Ngọc Phù trong tay hắn sẽ đóng vai trò quan trọng hơn trong việc giúp hắn hiểu và tương tác với linh khí, thậm chí là một công cụ để đối phó với các thế lực tu hành. Những lời khuyên của Lão Tăng Viên Giác về "bình an nội tại" sẽ là kim chỉ nam cho hắn trong các quyết định khó khăn sắp tới. Nhưng quyết định đó, sẽ phải là của riêng hắn.
Lâm Dịch quay người, nhìn về phía Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. "Chúng ta về thôi. Vẫn còn rất nhiều việc phải làm." Giọng hắn không mang vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một sự kiên định mới, pha lẫn chút bí ẩn. Hắn biết mình sẽ phải đưa ra lựa chọn lớn: tiếp tục con đường an toàn, chỉ tập trung vào việc quản lý vùng đất và bảo vệ người thân, hay dấn thân vào thế giới tu hành để tìm kiếm câu trả lời, tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ những gì anh trân trọng trong một thế giới đang dần hé lộ những bí ẩn vượt xa mọi tưởng tượng. Cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát, giờ đây lại bị đặt dấu hỏi lớn. Hắn đã sống sót qua biết bao hiểm nguy, dựng nên cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng. Nhưng con đường phía trước, có lẽ mới là thử thách lớn nhất trong cuộc đời hắn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.