Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 839: Chuyến Thị Sát Giữa Loạn Thế: Lời Khuyên Của Lão Tăng Viên Giác

Lâm Dịch siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm nhận hơi lạnh buốt vẫn không ngừng tuôn ra. Đêm khuya tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí hắn lại dậy sóng. Cuộc chiến với Thẩm Đại Nhân sẽ không còn dừng lại ở những mưu kế thông thường, những trận đấu trí đơn thuần nữa. Một kỷ nguyên mới, đầy rẫy những điều phi thường và nguy hiểm, đang mở ra trước mắt hắn. Và hắn, Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị ném vào thế giới cổ đại này, sẽ phải thích nghi, phải chiến đấu để sinh tồn, để bảo vệ những gì mình trân trọng, dù cho đối thủ có dùng đến bất cứ thủ đoạn nào, dù cho đó có là sức mạnh vượt quá giới hạn của con người. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Sự rung động của Cổ Ngọc Phù không đơn thuần là một cảnh báo về hiểm nguy vật chất, nó còn là lời nhắc nhở về một thế giới đang dần thay đổi, một bức màn đang dần vén lên để lộ những bí ẩn mà trước đây hắn chỉ nghe qua truyền thuyết. Sự tuyệt vọng của Thẩm Đại Nhân, khả năng hắn ta tìm đến những sức mạnh phi thường, khiến Lâm Dịch nhận ra rằng tri thức thế tục của mình, dù sắc bén đến đâu, cũng có thể trở nên hữu hạn trước những điều vượt ra ngoài lẽ thường. Hắn cần một sự thanh tĩnh, một góc nhìn khác, để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn và chuẩn bị cho những thử thách chưa từng có.

***

Bình minh ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua rặng tre xanh mướt, đánh thức vùng đất của Lâm Dịch. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà tranh, hòa quyện với tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa và tiếng rao hàng xa xa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Dù đêm qua vẫn còn đó nỗi bất an từ Cổ Ngọc Phù, Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh khi bước ra khỏi Nghiên Cứu Thất. Hắn đã quyết định, một chuyến thị sát là cần thiết. Không chỉ để kiểm tra tình hình an ninh, sản xuất sau vụ âm mưu của Thẩm Đại Nhân, mà còn để bản thân có cơ hội suy ngẫm, để tâm hồn được thanh lọc giữa những bộn bề.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đã đợi sẵn ở sân, hai con ngựa khỏe mạnh đang gặm cỏ non bên cạnh. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, luôn là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi nhỏ nhất trong biểu cảm của Lâm Dịch. Vương Đại Trụ, vạm vỡ và chất phác, đứng thẳng tắp như một cái cọc, ánh mắt luôn hướng về phía đại ca với sự trung thành tuyệt đối.

“Đại ca, mọi thứ đã sẵn sàng,” Nhị Cẩu cẩn trọng nói, thấy Lâm Dịch bước ra. “Ngựa tốt, lương khô đầy đủ, vũ khí cũng đã kiểm tra kỹ lưỡng.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua những người dân đang bắt đầu một ngày mới. Tiếng trò chuyện ồn ào từ chợ phiên gần đó vọng lại, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường đất, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tất cả đều là những âm thanh của một vùng đất đang hồi sinh mạnh mẽ dưới sự lãnh đạo của hắn. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn ven đường, hương trầm thoang thoảng từ ngôi miếu nhỏ, xen lẫn mùi kim loại đặc trưng từ các lò rèn đang hoạt động hết công suất, tạo nên một bức tranh sống động, tràn đầy năng lượng. Tuy vậy, đôi khi, một tiếng va chạm loảng xoảng từ một xưởng rèn, hoặc một tiếng hú vang lên từ phía Linh Thú Sơn Mạch xa xăm, lại khiến Lâm Dịch giật mình, liên tưởng đến những điều không tưởng mà Cổ Ngọc Phù đã cảnh báo.

“Tình hình an ninh các thôn xóm biên giới thế nào, Đại Trụ?” Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương mờ.

“Bẩm Đại ca, đã tăng cường tuần tra. Kể từ khi bọn Thẩm Đại Nhân bị vạch trần, bọn cướp vặt cũng không dám hoành hành nữa. Dân chúng an tâm sản xuất, vụ thu hoạch tới hứa hẹn bội thu,” Vương Đại Trụ đáp, giọng nói to rõ, tràn đầy khí phách của một người lính. “Nhưng vẫn không thể lơ là. Binh trưởng Triệu dặn dò phải luôn cảnh giác, nhất là với những kẻ lạ mặt.”

Lâm Dịch gật gù, trong lòng thầm tán thưởng sự cẩn trọng của Binh trưởng Triệu. Hắn biết, sự yên bình này chỉ là tạm thời, một lớp vỏ mỏng manh che giấu những mưu đồ sâu xa hơn. Thẩm Đại Nhân đã lộ rõ sự tuyệt vọng và liều lĩnh, hắn ta sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Cái hơi lạnh buốt từ Cổ Ngọc Phù đêm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, một lời cảnh báo về một loại hiểm nguy không thể dùng mưu trí hay binh lực để đối phó.

Hắn lên ngựa, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ theo sát hai bên. Họ đi qua những cánh đồng lúa xanh mướt, nơi những nông dân đang miệt mài làm việc, tiếng cười nói giòn tan hòa v��o tiếng gió. Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng từng gương mặt, từng dáng vẻ lao động. Hắn thấy sự tin tưởng, sự biết ơn trong ánh mắt họ, và điều đó càng củng cố quyết tâm bảo vệ vùng đất này của hắn.

“Này Nhị Cẩu, ngươi thấy đấy, chỉ mấy ngày không ra, mà mọi thứ đã khác hẳn,” Lâm Dịch nói, giọng điệu có chút suy tư. “Cái ổn định này, có vẻ như là thứ mong manh nhất trên đời.”

Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt có chút bối rối. “Đại ca nói đúng. Lúc trước dân chúng còn lo lắng, giờ thì lại hăng hái như vậy. Đúng là chỉ có Đại ca mới làm được.”

Lâm Dịch khẽ cười nhạt. Hắn biết, sự thay đổi này không đến từ phép màu, mà từ những nỗ lực không ngừng nghỉ, từ tri thức và mưu lược mà hắn đã áp dụng. Nhưng giờ đây, những kiến thức của một người hiện đại dường như đang đứng trước một ngưỡng cửa mới, một giới hạn mà hắn chưa từng nghĩ tới. Hắn cảm thấy mình cần một lời giải thích, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cái "phi thường" đang dần hiển lộ. Linh khí mỏng manh, lời cảnh báo của Cổ Ngọc Phù, và sự liều lĩnh của Thẩm Đại Nhân... tất cả dường như đang dẫn hắn đến một con đường chưa từng biết. Hắn cần tìm một nơi tĩnh lặng, một nơi mà hắn có thể lắng nghe tiếng lòng mình, và có lẽ, tìm thấy một lời giải đáp.

Hắn khẽ siết cương ngựa, ánh mắt hướng về phía Linh Thú Sơn Mạch xa xa. Đó là một dãy núi hùng vĩ, bao phủ bởi những cánh rừng nguyên sinh, ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Hắn nhớ lại những câu chuyện về các đạo quán cổ kính, những ngôi đền vô danh nằm sâu trong lòng núi, nơi những người tu hành ẩn dật tìm kiếm sự giác ngộ. Có lẽ, ở đó, hắn có thể tìm thấy thứ mình đang kiếm tìm.

“Chúng ta sẽ đi sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch,” Lâm Dịch đột ngột nói, khiến Nhị Cẩu và Đại Trụ bất ngờ. “Ta muốn xem xét tình hình khai thác gỗ và dược liệu ở phía đó, đồng thời cũng muốn tìm một nơi yên tĩnh để suy ngẫm.”

Nhị Cẩu và Đại Trụ không hỏi nhiều, họ tin tưởng vào mọi quyết định của Lâm Dịch. Dù có chút bối rối trước sự thay đổi đột ngột này, họ v���n kiên định đi theo hắn. Hắn biết, họ sẽ bảo vệ hắn bằng mọi giá, dù là trước những kẻ thù hữu hình hay những bí ẩn vô hình.

***

Đoàn người của Lâm Dịch dần tiến sâu vào Linh Thú Sơn Mạch. Không khí dần trở nên trong lành và mát mẻ hơn, mang theo mùi của đất ẩm, lá cây mục và một chút hương hoa dại. Tiếng xe ngựa và tiếng trò chuyện ồn ào của dân chúng dần bị thay thế bằng tiếng gió xào xạc trong tán lá cổ thụ, tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng chim hót líu lo từ sâu trong rừng. Càng vào sâu, những con đường càng trở nên hẹp hơn, rêu phong phủ đầy trên những tảng đá lớn, tạo nên một cảm giác cổ kính, hoang sơ.

Vào khoảng buổi trưa, khi mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng óng ả xuyên qua những tán cây dày đặc, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, họ đến một thung lũng nhỏ yên tĩnh. Nằm khuất mình giữa những cây cổ thụ cao vút, rêu phong phủ kín, là một ngôi đền đá đổ nát, không tên. Đó là Đền Thờ Vô Danh, nơi mà Lâm Dịch đã từng nghe kể về sự tồn tại của nó, một di tích bị lãng quên của một thời đại xa xưa. Không khí nơi đây mang một vẻ u buồn, tĩnh lặng, nhưng đồng thời lại toát lên một sự bình yên kỳ lạ, như thể thời gian đã ngừng trôi. Mùi đá ẩm, đất và gỗ cũ, pha lẫn một chút hương trầm nhẹ đã phai tàn theo năm tháng, bao trùm không gian.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ ngay lập tức cảnh giác. Họ rút vũ khí, ánh mắt quét nhanh qua từng góc khuất của ngôi đền đổ nát. “Đại ca, nơi này có vẻ... không được an toàn cho lắm,” Nhị Cẩu thì thầm, giọng đầy lo lắng.

“Đúng vậy, Đại ca. Lỡ có dã thú hay kẻ gian ẩn nấp thì sao?” Vương Đại Trụ tiếp lời, nắm chặt chuôi đao.

Lâm Dịch khẽ giơ tay ra hiệu trấn an. Ánh mắt hắn lướt qua ngôi đền hoang tàn, qua những cột đá đã ngả nghiêng, những bức tường phủ đầy rêu phong. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ, không phải là sự đe dọa, mà là một sự tĩnh lặng sâu sắc, một nguồn cảm hứng bí ẩn.

Dưới gốc một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi với những nhánh cây vươn xa như những cánh tay ôm trọn không gian, một bóng người gầy gò đang ngồi thiền định. Đó là một lão tăng, mặc chiếc áo cà sa cũ kỹ đã bạc màu, gương mặt hiền từ, đôi mắt nhắm nghiền. Từng nếp nhăn trên khuôn mặt ông hằn sâu dấu vết của thời gian và sự từng trải, nhưng lại toát lên vẻ an nhiên tự tại, hoàn toàn hòa mình vào thiên nhiên, như một phần của cây cổ thụ và ngôi đền. Dường như ông đã ngồi đó từ rất lâu, không màng thế sự, không màng thời gian.

“Đại ca, là một hòa thượng!” Trần Nhị Cẩu khẽ kêu lên, có chút bất ngờ.

“Hòa thượng… ẩn dật ở nơi hoang vu thế này ư?” Vương Đại Trụ lẩm bẩm, vẫn không buông lỏng cảnh giác.

Lâm Dịch nhẹ nhàng xuống ngựa, ra hiệu cho hai thuộc hạ giữ khoảng cách. Hắn cảm thấy một sự kính trọng tự nhiên dâng lên trong lòng. Vẻ an tĩnh của lão tăng toát ra một thứ gì đó vượt xa mọi định nghĩa, một thứ mà hắn chưa từng gặp ở bất cứ ai trong thế giới này.

Hắn bước từng bước chậm rãi về phía lão tăng, chân giẫm nhẹ lên lớp lá khô mục. Tiếng lá xào xạc dư���i chân hắn dường như là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của thung lũng. Khi đến gần, Lâm Dịch cúi người thật sâu, bày tỏ sự kính trọng.

“Bái kiến Đại sư,” hắn nói, giọng điệu khiêm tốn.

Lão tăng Viên Giác, như thể đã biết trước sự xuất hiện của hắn, từ từ mở mắt. Đôi mắt ông không có vẻ gì là ngạc nhiên, chúng trong veo và sâu thẳm, chứa đựng sự từ bi và trí tuệ vô tận, như nhìn thấu mọi điều trong tâm can hắn. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi ông, như một bông sen hé nở giữa bùn lầy.

“Khách đã đến rồi sao,” lão tăng khẽ nói, giọng điệu bình thản, như thể ông đã chờ đợi Lâm Dịch từ rất lâu. “Vạn vật hữu duyên, có duyên sẽ gặp.”

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ vẫn đứng cách đó một khoảng, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi lão tăng. Họ không hiểu những lời nói đầy ẩn ý đó, nhưng lại cảm nhận được một sự uy nghiêm toát ra từ vị hòa thượng gầy gò này. Lâm Dịch thì khác, hắn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ, như thể lời nói của lão tăng đã chạm đ���n một góc sâu kín trong tâm hồn hắn, nơi mà những câu hỏi về Cổ Ngọc Phù và linh khí đang ẩn chứa. Hắn biết, đây chính là cơ hội để hắn tìm kiếm những lời giải đáp mà hắn hằng khao khát.

***

Lâm Dịch và Lão Tăng Viên Giác ngồi đối diện nhau trên phiến đá rêu phong bên trong ngôi Đền Thờ Vô Danh. Ánh nắng chiều tà bắt đầu ngả vàng, xuyên qua những khe hở trên mái đền đổ nát, tạo nên những vệt sáng lung linh trên nền đất. Tiếng gió xào xạc trong tán cây cổ thụ bên ngoài, tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng chim hót xa xăm vẫn là bản nhạc nền cho cuộc gặp gỡ này, nhưng bên trong đền, một bầu không khí trang nghiêm và tĩnh lặng bao trùm. Mùi hương trầm cũ kỹ, hòa lẫn mùi đất ẩm và đá lạnh, tạo nên một cảm giác vừa u tịch vừa thanh tịnh.

Lão tăng không hỏi han danh tính hay thế sự, cũng không thắc mắc về mục đích chuyến đi của Lâm Dịch. Ông chỉ nhẹ nhàng nhìn hắn, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử.

“Thế gian vạn vật, đều có sự biến đổi,” Lão Tăng Viên Giác bắt đầu, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, như tiếng suối chảy khe khẽ. “Từ cây cỏ hoa lá, đến sơn hà đại địa, rồi cả sinh linh vạn vật, không gì là không thay đổi. Đó là quy luật của trời đất, là đạo của luân hồi.”

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, tâm trí hắn như bị cuốn vào từng lời nói của lão tăng. Hắn cảm nhận một sự bình an kỳ lạ lan tỏa từ vị hòa thượng gầy gò, một sự bình an mà hắn chưa từng cảm thấy kể từ khi xuyên không đến thế giới này. Trong túi áo, Cổ Ngọc Phù khẽ rung động. Lần này, nó không phát ra hơi lạnh buốt của hiểm nguy, mà là một luồng hơi ấm áp, nhẹ nhàng, như thể đang “hấp thụ” hoặc “cảm nhận” những lời nói đầy triết lý của lão tăng. Lâm Dịch khẽ đưa tay chạm vào nó, cảm nhận sự thay đổi kỳ lạ này.

“Mà trong tất cả những biến đổi đó,” lão tăng tiếp tục, đôi mắt nhìn vào hư không, “có một thứ gọi là ‘linh khí’. Nó là sợi chỉ liên kết vạn vật, là nguồn sống của trời đất. Nhưng linh khí, cũng có thịnh có suy, có lúc đầy tràn, có lúc mỏng manh.”

“Linh khí m���ng manh?” Lâm Dịch không nhịn được mà lên tiếng, ánh mắt đầy tò mò. “Xin Đại sư chỉ giáo, linh khí mỏng manh thì có liên quan gì đến sự loạn lạc hiện nay, đến số phận của con người trong thời đại này?”

Lão tăng khẽ mỉm cười. “Này thí chủ, vạn vật đều tương thông. Khi linh khí đầy tràn, trời đất hòa hợp, con người an cư lạc nghiệp. Khi linh khí suy yếu, trời đất bất hòa, tai ương giáng xuống. Chiến loạn, đói kém, dịch bệnh, tất cả đều là biểu hiện của sự suy yếu của linh khí, là sự bất ổn của ‘đạo’.”

Lâm Dịch suy ngẫm những lời này. Tư duy logic, thực dụng của một người hiện đại trong hắn vẫn còn đó, nhưng những gì lão tăng nói lại mang một vẻ huyền bí, một sự thật vượt ngoài những gì khoa học có thể giải thích. Hắn nhớ đến Cổ Ngọc Phù, nhớ đến những rung động bất thường của nó, và nhớ đến những lời cảnh báo về yếu tố “phi thường” từ Thẩm Đại Nhân. Phải chăng, những điều này đều có mối liên hệ với nhau?

“Vậy, liệu có cách nào để cứu vãn sự suy yếu của linh khí, hay ít nhất là để con người chúng con có thể sống sót, tồn tại trong thời đại này không, Đại sư?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói chứa đựng sự chân thành và một chút tuyệt vọng. Hắn không phải người mơ mộng thay đổi thế giới, nhưng hắn muốn bảo vệ những người hắn yêu thương, bảo vệ vùng đất hắn đã dày công xây dựng.

Lão Tăng Viên Giác khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm. “Đạo trời khó đoán, số phận khó định. Nhưng con người, luôn có thể tự cứu lấy mình. Khi linh khí suy yếu, khi ‘đạo’ lung lay, thì ‘tâm’ của con người lại càng trở nên quan trọng. Tham lam, sân hận, si mê, đó là những thứ làm linh khí càng thêm mỏng manh. Từ bi, trí tuệ, nhẫn nại, đó là những thứ có thể giữ cho linh khí không hoàn toàn tiêu biến.”

“Thí chủ đang ở trong vòng xoáy của thế sự, của quyền lực và tranh giành. Đó là lẽ thường tình của cõi hồng trần. Nhưng hãy nhớ, quyền lực không phải là mục đích cuối cùng, mà chỉ là phương tiện. Mục đích cuối cùng của đời người, là tìm thấy sự bình an trong tâm hồn mình. Dù cho thế giới bên ngoài có biến động ra sao, dù linh khí có mỏng manh đến mức nào, nếu tâm thí chủ vững vàng, thì thí chủ vẫn có thể tìm thấy an lạc.”

Lâm Dịch im lặng, những lời của lão tăng vang vọng trong tâm trí hắn. Bình an nội tại, tùy duyên mà hành, giữ tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến. Hắn đã từng nghĩ rằng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Hắn cũng biết rằng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng những lời của lão tăng đã mở ra một góc nhìn khác, một chiều sâu mới cho sự tồn tại. Liệu việc tranh giành quyền lực, bảo vệ lãnh thổ, có còn ý nghĩa gì khi bản chất của thế giới đang thay đổi, khi linh khí đang suy yếu?

Cổ Ngọc Phù trong tay hắn vẫn tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, như một lời khẳng định cho những lời nói của lão tăng, hay như một sự kết nối giữa hắn và những bí ẩn đang được hé lộ. Nó không còn là một vật phẩm đơn thuần, mà dường như là một “chìa khóa”, một “thiết bị” có khả năng cảm nhận và tương tác với linh khí, giúp hắn hiểu rõ hơn về thế giới “phi thư���ng” này.

“Vậy, con đường phía trước của con người là gì, thưa Đại sư?” Lâm Dịch khẽ hỏi, giọng nói trầm lắng hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn, một lựa chọn không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn đến những người hắn mang trách nhiệm.

Lão Tăng Viên Giác lại mỉm cười, ánh mắt tràn đầy từ bi. “Con đường, do chính thí chủ lựa chọn. Dù tranh bá thiên hạ, hay rút lui về với cuộc sống bình yên, điều quan trọng là tâm thí chủ hướng về đâu. Nếu tâm hướng thiện, nếu hành động vì chúng sinh, thì dù ở đâu, thí chủ cũng có thể tìm thấy ý nghĩa. Hãy tùy duyên mà hành, giữ tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến. Đó là đạo của người trí trong thời loạn lạc này.”

Lâm Dịch cúi đầu, cảm ơn lão tăng. Hắn cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ dâng lên trong lòng, nhưng đồng thời cũng là một gánh nặng mới. Những lời nói của Lão Tăng Viên Giác đã hé lộ một bức tranh lớn hơn, một cuộc khủng hoảng không chỉ là chiến tranh thế tục, mà là sự thay đổi căn bản của thế giới. Hắn sẽ phải đối mặt với những thách thức không chỉ về quân sự và chính trị, mà còn về triết lý và sự tồn vong của thế giới “linh khí mỏng manh” này.

Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay. Hơi ấm từ nó vẫn còn đó, nhưng ẩn sâu bên trong, hắn vẫn cảm nhận được sự căng thẳng tiềm tàng. Thẩm Đại Nhân, những yếu tố phi thường, và giờ là lời nói của lão tăng về linh khí. Tất cả đang tạo nên một bức màn bí ẩn mà hắn phải tự mình vén lên. Cuộc gặp gỡ này, không chỉ cho hắn lời khuyên, mà còn gieo vào lòng hắn một hạt mầm cho sự lựa chọn cuối cùng của mình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free