Lạc thế chi nhân - Chương 838: Hóa Giải Mưu Thâm: Kẻ Địch Liều Lĩnh Hơn
Gió đêm vẫn rít lên những âm thanh ma quái, như thể đang cười nhạo sự yếu đuối của con người, len lỏi qua từng kẽ cửa của Nghiên Cứu Thất. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, bàn tay vẫn còn hơi tê dại vì cái lạnh bất chợt từ Cổ Ngọc Phù. Hắn đã vừa phát đi những chỉ thị khẩn cấp, phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng người thân tín qua những người truyền tin nhanh nhất. Giờ đây, chỉ còn lại hắn với màn đêm đen đặc và những suy tư nặng trĩu.
Hắn quay lại, ngồi xuống chiếc bàn gỗ đã sờn cũ, nơi ngọn đèn dầu lay lắt soi rọi một góc căn phòng. Ánh sáng vàng vọt nhảy múa trên cuốn Cẩm Nang Kế Sách đang mở, dù hắn không thực sự đọc từng chữ. Cuốn sách đó, đối với hắn, giờ đây giống như một tấm gương phản chiếu, giúp hắn sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin rời rạc, những manh mối tưởng chừng vô hại nhưng lại chứa đựng độc tố chết người. Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực, mùi giấy cũ và hương trầm thoang thoảng trong không khí căng thẳng nhưng tĩnh mịch.
Thẩm Đại Nhân… cái tên đó cứ lởn vởn trong tâm trí hắn. Hắn đã dự đoán được sự trả đũa, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và dưới hình thức thâm độc đến vậy. Gieo rắc tin đồn, thao túng thị trường, ly gián lòng người – đó không phải là chiêu trò của một kẻ mạnh mà là của một kẻ đang bị dồn vào chân tường, một kẻ tuyệt vọng. Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh lướt qua những dòng chữ cổ trong Cẩm Nang Kế Sách, nhưng tâm trí hắn lại đang tái hiện lại những báo cáo của Trần Nhị Cẩu, Tô Mẫn và Lý Hổ.
“Thẩm Đại Nhân… ngươi đã liều mạng đến mức này sao?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. “Hay có kẻ đứng sau xúi giục? Một kẻ đã đẩy ngươi vào thế đường cùng, buộc ngươi phải dùng đến những thủ đoạn bẩn thỉu nhất, không còn giữ được chút vỏ bọc nào của một quan lại thanh liêm?”
Hắn đưa tay lên, ngón trỏ khẽ vuốt ve Cổ Ngọc Phù đang đặt trên bàn. Luồng hơi lạnh lẽo từ nó không còn buốt giá như vừa nãy, nhưng vẫn đủ để nhắc nhở hắn về một sự thật đáng sợ hơn. Mối đe dọa này không chỉ dừng lại ở những mưu kế chính trị hay thao túng kinh tế. Cổ Ngọc Phù, với những phản ứng kỳ lạ của nó, dường như đang cố cảnh báo hắn về một thứ gì đó vượt ra ngoài tầm hiểu biết thông thường.
“Cổ Ngọc Phù này... có ý nghĩa gì?” Hắn tự hỏi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ hoài nghi và cảnh giác. Hắn đã từng tin rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn đã dùng nó để xây dựng nên một lãnh địa, để bảo vệ những người hắn yêu thương. Nhưng giờ đây, trước mắt hắn là một thế giới đang dần hé lộ những bí ẩn mà tri thức hiện đại của hắn dường như không đủ để lý giải. Sự rung động và luồng hơi lạnh lẽo từ Cổ Ngọc Phù khi hắn đối mặt với âm mưu chính trị cho thấy mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân có thể không chỉ dừng lại ở mưu kế thế tục, mà còn liên quan đến yếu tố ‘phi thường’ hoặc ‘linh khí mỏng manh’ đang dần hiển lộ. Lâm Dịch biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn trong một thế giới đang thay đổi chóng mặt này, hắn cần phải thích nghi, không chỉ với xã hội cổ đại mà còn với cả những điều phi lý, siêu nhiên.
Hắn dựa lưng vào ghế, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng không cho phép bản thân chùng xuống. Từng chi tiết nhỏ nhặt được hắn xâu chuỗi lại, từ cách thức tin đồn lan truyền, thái độ của các thương nhân, cho đến sự bất an trong lòng binh lính và dân chúng. Thẩm Đại Nhân đang cố gắng đánh vào điểm yếu nhất của hắn: lòng tin. Lòng tin là thứ khó gây dựng nhưng lại dễ dàng bị phá hủy nhất, đặc biệt là trong thời buổi loạn lạc này. Một khi lòng tin đã mất, dù hắn có giỏi giang đến đâu, lãnh địa này cũng sẽ sụp đổ từ bên trong.
Hắn nhíu mày, nhớ lại những lời Vương Đại Trụ đã nói. “Những lời đó như có ma lực, cứ luẩn quẩn trong đầu họ.” Phải chăng Thẩm Đại Nhân đã dùng đến một thủ đoạn nào đó để khuếch đại những lời đồn? Hay chỉ đơn thuần là sức mạnh của sự sợ hãi và bất an trong lòng người dân khi đối mặt với loạn lạc? Dù là gì đi nữa, hắn không thể để nó tiếp diễn. Hắn cần phải hành động, nhanh chóng và dứt khoát.
Hắn đứng dậy, đi đi lại lại trong Nghiên Cứu Thất. Bóng hắn đổ dài trên bức tường, trông thật cô độc. Tuy nhiên, trong sự cô độc ấy là một ý chí kiên cường không gì lay chuyển được. Hắn không phải là anh hùng, cũng chẳng mơ mộng làm bá chủ. Hắn chỉ muốn bảo vệ những gì mình trân quý. Và để làm được điều đó, hắn phải đối mặt với mọi hiểm nguy, dù là từ mưu kế con người hay từ những thế lực siêu nhiên đang dần hiện hình.
Lâm Dịch biết rằng áp lực nội bộ này sẽ buộc hắn phải củng cố lòng trung thành và niềm tin của dân chúng bằng những hành động cụ thể, không chỉ bằng mưu lược. Hắn phải chứng minh khả năng lãnh đạo của mình, không chỉ bằng trí tuệ, mà còn bằng trái tim. Cuộc chiến giành lấy lòng người đã bắt đầu, và hắn sẽ không để thua.
***
Sáng sớm hôm sau, khi màn sương mỏng vẫn còn vương vấn trên những mái nhà ngói ẩm ướt, văn phòng của Tô Mẫn đã sáng đèn. Không khí ở đây khẩn trương và căng thẳng, tràn ngập mùi mực, giấy, và hương trà nóng. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng báo cáo dồn dập, và tiếng bước chân vội vã của các thư lại tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Lâm Dịch đã đến sớm, ngồi ngay ngắn ở chiếc ghế chủ tọa, gương mặt trầm tư nhưng ánh mắt sắc bén quét qua từng người trong số các thân tín đang có mặt. Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, và Binh trưởng Triệu đều đã có mặt, vẻ mặt nghiêm túc, trên tay cầm những bản báo cáo chi chít chữ. Tô Mẫn, dù đôi mắt có chút quầng thâm vì thức khuya, vẫn giữ được vẻ sắc sảo và điềm tĩnh thường thấy. Nàng đang cẩn trọng sắp xếp lại các giấy tờ trên bàn.
Trần Nhị Cẩu là người đầu tiên lên tiếng, giọng hắn pha chút bực bội khi nhớ lại những gì mình đã chứng kiến. “Đại ca, chúng ta đã tìm thấy những kẻ gieo rắc tin đồn ở chợ và một vài quán trà. Chúng nói rất khéo, nhắm vào sự bất mãn của dân chúng, đặc biệt là những người mới đến từ vùng loạn lạc. Chúng thêu dệt đủ chuyện, từ việc Đại ca thiên vị người nhà, cho đến việc phân chia lương thực không công bằng.” Hắn nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ nghiêm túc và tập trung. “Nhị Cẩu đã bắt giữ một vài tên, nhưng chúng chỉ là những kẻ được thuê mướn, không biết nhiều về kẻ chủ mưu.”
Lý Hổ tiếp lời, giọng nói trầm và chắc nịch. “Báo cáo của chúng tôi cũng tương tự, Đại ca. Một số tay sai cũ của Trần Thị Gia Tộc, những kẻ tưởng chừng đã tan rã sau khi chúng ta dẹp loạn, lại nhảy ra. Nhưng bọn chúng chỉ là tép riu, dùng tiền mua chuộc những kẻ nghèo khổ để lan truyền những lời lẽ kích động. Chúng tôi cũng phát hiện một số tin đồn về việc nguồn lương thực của chúng ta đang cạn kiệt, và sắp tới sẽ có chiến tranh lớn, khiến dân chúng hoang mang.” Hắn gãi gãi vết sẹo trên lông mày, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng tôi đã tăng cường tuần tra, trấn áp những hành vi gây rối, nhưng quan trọng hơn là phải chặn đứng nguồn gốc của những tin đồn này.”
Tô Mẫn, sau khi nghe xong báo cáo của hai người, nhẹ nhàng đẩy tập giấy về phía Lâm Dịch. “Thiếp đã theo dõi sát sao thị trường theo chỉ thị của Đại ca. Thị trường có dấu hiệu bị thao túng rõ rệt. Có những kẻ thu mua hàng hóa thiết yếu như gạo, muối, vải vóc với giá cao hơn bình thường từ các thương nhân nhỏ lẻ, sau đó lại tung tin đồn khan hiếm để đẩy giá lên gấp bội. Mục đích là tạo sự bất an trong dân chúng, đồng thời gây áp lực lên kho bạc của chúng ta khi chúng ta buộc phải bình ổn giá.” Nàng dừng lại một chút, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Thiếp đã truy ra được một vài thương đoàn có liên hệ với Thẩm Đại Nhân. Chúng đã rút vốn khỏi lãnh địa của chúng ta một cách đột ngột vài ngày trước, và giờ lại quay lại, nhưng dưới một danh nghĩa khác, để thực hiện hành vi thu mua và thao túng.”
Binh trưởng Triệu, người cuối cùng, báo cáo với giọng điệu kỷ luật và thực tế. “Chúng tôi cũng phát hiện một số người lạ mặt, ăn mặc có vẻ lam lũ nhưng ánh mắt láo liên, trà trộn vào các nhóm dân tị nạn mới đến. Lời nói của họ có vẻ kích động, cố gắng gieo rắc sự ngờ vực về chính sách của Đại ca, về việc quân đội không đủ sức bảo vệ, và thậm chí còn nói xấu về phẩm hạnh của một số quan chức trong lãnh địa. Chúng tôi đã cho người theo dõi kỹ lưỡng và bắt giữ một vài kẻ tình nghi.” Hắn đứng thẳng người, vẻ mặt rắn rỏi. “Tất cả đều cho thấy một âm mưu có tổ chức, Đại ca.”
Lâm Dịch lắng nghe tất cả, đôi mắt hắn không rời khỏi từng chi tiết trong bản báo cáo. Hắn gật đầu, vẻ mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc nhưng trong lòng đã có một cái nhìn tổng thể về tình hình. “Vậy là rõ ràng. Thẩm Đại Nhân, hắn ta đã không còn giữ được bình tĩnh nữa rồi. Hắn đang cố gắng dùng mọi cách để phá hoại từ bên trong, khi không thể đối đầu trực diện.” Hắn đưa tay lên xoa thái dương, cảm nhận sự căng thẳng đang dâng lên. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự ổn định nội bộ là nền tảng của sinh tồn. Hắn ta đang cố gắng phá h���y nền tảng đó."
“Chúng ta đã xác định được nguồn gốc của sự bất ổn. Bây giờ là lúc phản công.” Lâm Dịch nói, giọng nói đầy quyền uy và quyết đoán, xóa tan đi bầu không khí ngưng trệ. “Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ. Tiếp tục điều tra sâu hơn về mạng lưới của Thẩm Đại Nhân. Ta muốn biết ai là kẻ đứng sau những kẻ được thuê mướn, những tay sai cũ kia. Có những kẻ nào khác nữa không? Hãy tìm ra những điểm yếu của chúng và báo cáo lại cho ta. Đồng thời, tiếp tục trấn áp những kẻ gieo rắc tin đồn, nhưng không được dùng vũ lực quá mức. Ta muốn chúng ta phải thể hiện sự công bằng và minh bạch.”
“Rõ, Đại ca!” Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đồng thanh đáp, vẻ mặt kiên quyết.
Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn. “Tô Mẫn, nàng hãy công khai các thông tin về âm mưu thao túng thị trường này cho dân chúng. Hãy cho họ biết ai là kẻ đứng sau, và chính quyền sẽ có những biện pháp gì để bảo vệ quyền lợi của họ. Đồng thời, hãy dùng kho dự trữ của chúng ta để bình ổn giá cả các mặt hàng thiết yếu. Nếu cần, hãy ra lệnh cấm buôn bán tích trữ, và phạt nặng những kẻ vi phạm. Liên hệ với các thương nhân trung thực, những người đã ủng hộ chúng ta từ trước, và đưa ra những chính sách ưu đãi đặc biệt để họ tiếp tục hợp tác. Ta muốn lòng tin vào thị trường phải được khôi phục càng sớm càng tốt.”
Tô Mẫn gật đầu. “Thiếp đã chuẩn bị sẵn sàng một số phương án, thưa Đại ca. Sẽ thực hiện ngay.”
Cuối cùng, hắn nhìn Binh trưởng Triệu. “Binh trưởng Triệu, hãy tăng cường tuần tra, không chỉ ở cổng thành mà còn trong các khu dân cư. Đảm bảo an ninh tuyệt đối, nhưng cũng không được gây hoang mang cho dân chúng. Hãy tổ chức các buổi huấn luyện binh sĩ, những buổi giao lưu giữa binh lính và dân chúng để củng cố tinh thần đoàn kết. Đặc biệt, hãy phối hợp với Vương Đại Trụ để đảm bảo mọi thông tin chính xác được truyền tải đến từng ngõ ngách của lãnh địa.”
“Thuộc hạ tuân lệnh!” Binh trưởng Triệu đáp dứt khoát.
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Mặt trời đã lên cao, xua tan đi màn sương sớm. Ánh nắng ban mai rọi vào văn phòng, mang theo chút hơi ấm. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến. Thẩm Đại Nhân, hắn ta đã trở nên liều lĩnh, và điều đó khiến hắn ta càng nguy hiểm hơn bao giờ hết. Nhưng hắn cũng tin rằng, tri thức và sự đoàn kết của những người hắn tin tưởng sẽ giúp hắn vượt qua mọi thử thách.
***
Đến giữa trưa và xuyên suốt buổi chiều cùng ngày, lãnh địa của Lâm Dịch chứng kiến một làn sóng hoạt động mạnh mẽ chưa từng có. Âm thanh loa rao công bố vang vọng khắp các khu dân cư, tiếng trò chuyện ồn ào của dân chúng ban đầu là sự hoang mang, nhưng sau đó dần chuyển thành sự yên tâm và cả phẫn nộ. Mùi thức ăn nấu, khói bếp và mùi đất ẩm hòa quyện trong không khí, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống thường ngày đang dần trở lại quỹ đạo.
Tô Mẫn, với vẻ ngoài thanh tú nhưng giọng nói dứt khoát, đứng trên một bục cao tại quảng trường chính, xung quanh là hàng trăm người dân đang tụ tập. Nàng đọc rõ ràng các công bố của Lâm Dịch, giải thích cặn kẽ về âm mưu thao túng thị trường của Thẩm Đại Nhân và các thương đoàn tay sai của hắn. “Kính thưa bà con, những tin đồn gần đây về việc lương thực khan hiếm, giá cả tăng cao là hoàn toàn sai sự thật! Đó là âm mưu của kẻ xấu, những kẻ muốn gây hoang mang, chia rẽ chúng ta, để trục lợi trên nỗi lo của bà con!” Giọng nàng vang lên, rõ ràng và đầy sức thuyết phục. “Chính quyền sẽ đảm bảo đủ lương thực cho tất cả mọi người, và giá cả các mặt hàng thiết yếu sẽ được bình ổn. Những kẻ lợi dụng thời cuộc để tích trữ, đẩy giá sẽ bị trừng phạt thích đáng!”
Dân chúng ban đầu còn xì xào bàn tán, nhưng khi nghe những lời lẽ chắc chắn của Tô Mẫn, sự lo lắng dần tan biến. “Thật sao? Vậy là không phải chính quyền bỏ rơi chúng ta à?” Một người đàn ông trung niên hỏi lớn. Một người phụ nữ khác tiếp lời: “Vậy là chúng ta sẽ không phải đói khổ sao? Giá gạo sẽ không tăng nữa ư?”
Tô Mẫn kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, giải thích cặn kẽ về các biện pháp mà Lâm Dịch đã đưa ra: từ việc mở kho dự trữ đ��� bình ổn giá, đến việc cam kết trừng phạt những kẻ tích trữ. “Chúng ta là một gia đình lớn, bà con ạ. Lâm Đại nhân luôn coi sinh tồn của bà con là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn này, không một ai bị bỏ lại phía sau!”
Cùng lúc đó, Vương Đại Trụ cùng Binh trưởng Triệu dẫn theo một đội tuần tra đi khắp các con phố, các ngõ hẻm. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, mang theo vẻ kiên định, thường xuyên dừng lại để nói chuyện với dân chúng. “Mọi người yên tâm, có Lâm Đại nhân ở đây, không ai phải chịu khổ! Những lời đồn đại kia đều là do kẻ gian ác Thẩm Đại Nhân gieo rắc. Các ngươi xem, lương thực vẫn đầy kho, giá cả sẽ được bình ổn. Quân đội chúng ta vẫn ngày đêm bảo vệ, canh gác biên cương, không một kẻ địch nào có thể xâm phạm!” Hắn nói to, rõ ràng, đôi khi hơi cục cằn nhưng không hề ác ý. “Lâm Đại nhân đã nói, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên sự công bằng đó!”
Lâm Dịch, trong khi đó, không xuất hi��n quá phô trương. Hắn chỉ lặng lẽ đi qua một số khu vực nóng, nơi mà những tin đồn đã lan truyền mạnh mẽ nhất. Hắn không nói nhiều, chỉ đơn thuần xuất hiện, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy uy tín. Đôi khi, hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt một người dân đang hoang mang, khẽ gật đầu, hoặc đơn giản là lắng nghe một lời than thở. “Chúng ta cùng nhau vượt qua khó khăn này,” hắn chỉ nói ngắn gọn như vậy, nhưng trong lời nói đó lại ẩn chứa một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Sự hiện diện của hắn, dù chỉ là thoáng qua, cũng đủ để củng cố lòng tin của dân chúng. Họ thấy được sự quyết tâm trong đôi mắt hắn, sự tin tưởng rằng hắn sẽ không bao giờ bỏ rơi họ.
Các biện pháp của Lâm Dịch đã cho thấy hiệu quả nhanh chóng. Những kẻ gieo rắc tin đồn và thao túng thị trường bị bắt giữ, kho lương thực được mở ra, giá cả được bình ổn. Dân chúng dần yên tâm hơn, sự hoang mang bị đẩy lùi bởi sự minh bạch và những hành động cụ thể. Những lời thì thầm nghi ngờ dần được thay thế bằng những lời bàn tán về sự nhanh trí và quyết đoán của Lâm Dịch.
***
Vài ngày sau, khi các biện pháp đã được triển khai hiệu quả và tình hình trong lãnh địa đã trở lại ổn định, Lâm Dịch lại một mình trong Nghiên Cứu Thất. Đêm tối buông xuống, có sao lấp lánh trên nền trời. Tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, không còn mang theo những âm thanh ma quái mà chỉ còn là một khúc ca tĩnh mịch của đêm. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, mang lại một bầu không khí trầm lắng, suy tư. Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn ra lãnh địa của mình, giờ đây đã trở lại yên bình. Những ánh đèn le lói từ các ngôi nhà, những tiếng chó sủa xa xăm, tất cả đều vẽ nên một bức tranh thanh bình, ấm áp.
Âm mưu của Thẩm Đại Nhân đã bị hóa giải nhanh chóng và hiệu quả. Lòng tin của dân chúng đã được củng cố, thị trường đã ổn định. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một sự bất an lớn hơn đang dâng lên. Hắn không hề cảm thấy tự mãn hay vui mừng. Thay vào đó, một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi vào tâm trí hắn, như một bóng ma vô hình.
Hắn khẽ đưa tay vào túi áo, chạm vào Cổ Ngọc Phù. Lần này, nó không chỉ tỏa ra một luồng hơi lạnh lẽo rất nhẹ như những đêm trước, mà là một luồng hơi lạnh buốt, mạnh và rõ rệt hơn nhiều, như thể có một luồng năng lượng vô hình đang chảy qua các đầu ngón tay hắn. Nó không còn chỉ là lời nhắc nhở thầm kín nữa, mà là một lời cảnh báo gay gắt, gần như là một tiếng kêu.
Lâm Dịch khép mắt lại, cảm nhận luồng hơi lạnh từ Cổ Ngọc Phù đang lan tỏa trong lòng bàn tay. Cái lạnh ấy không phải của khí trời, mà là của một thứ gì đó khác, một thứ gì đó nguyên thủy và đầy đe dọa. Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh và đầy cảnh giác, quét qua màn đêm. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân đã không còn đường lui. Sự thành công nhanh chóng trong việc hóa giải âm mưu hiện tại của Lâm Dịch càng đẩy Thẩm Đại Nhân vào chân tường, làm tăng khả năng hắn sẽ ‘vượt qua giới hạn’ của một con người bình thường.
“Thẩm Đại Nhân… ngươi đã lộ rõ sự tuyệt vọng rồi.” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy kiên quyết. “Lần này ta đã hóa giải được, nhưng lần tới… ngươi sẽ làm gì? Liệu có phải là thứ mà Cổ Ngọc Phù đang cảnh báo?”
Hắn nhớ lại những lời Thẩm Đại Nhân đã dùng để gieo rắc tin đồn, những lời nói hoa mỹ nhưng lại chứa đầy độc tố. Kẻ đó đã trở nên liều lĩnh, không từ thủ đoạn nào. Lâm Dịch nhận định Thẩm Đại Nhân đã 'tuyệt vọng' và 'liều lĩnh', báo hiệu rằng các âm mưu tiếp theo sẽ nguy hiểm và khó lường hơn rất nhiều, không còn tuân theo quy tắc thông thường. Sự rung động mạnh hơn của Cổ Ngọc Phù cho thấy Thẩm Đại Nhân không chỉ dùng mưu kế thông thường mà có thể đang tìm đến các yếu tố ‘phi thường’ hoặc sức mạnh bí ẩn để đối phó Lâm Dịch.
Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và Lâm Dịch chưa bao giờ ảo tưởng về điều đó. Nhưng hắn cũng biết rằng, khi một kẻ địch đã bị dồn vào đường cùng, hắn ta có thể làm bất cứ điều gì. Và cái "bất cứ điều gì" đó, trong một thế giới đang dần hé lộ những bí ẩn về tu hành và linh khí mỏng manh, có thể vượt xa mọi tưởng tượng của hắn.
Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm nhận hơi lạnh buốt vẫn không ngừng tuôn ra. Cuộc chiến với Thẩm Đại Nhân sẽ không còn dừng lại ở những mưu kế thông thường, những trận đấu trí đơn thuần nữa. Một kỷ nguyên mới, đầy rẫy những điều phi thường và nguy hiểm, đang mở ra trước mắt hắn. Và hắn, Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị ném vào thế giới cổ đại này, sẽ phải thích nghi, phải chiến đấu để sinh tồn, để bảo vệ những gì mình trân trọng, dù cho đối thủ có dùng đến bất cứ thủ đoạn nào, dù cho đó có là sức mạnh vượt quá giới hạn của con người. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.