Lạc thế chi nhân - Chương 837: Mầm Mống Bất An: Âm Mưu Ly Gián
Bóng tối của gốc cây cổ thụ lớn đổ dài trên mặt đất, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà. Lâm Dịch đứng đó, bất động, cảm nhận sự rung động mơ hồ từ Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay. Nó như một lời nhắc nhở không ngừng, một nhịp đập trầm lắng của mối nguy hiểm tiềm tàng, không chỉ đến từ những mưu toan thế tục. Hắn đã cố gắng hết sức để xây dựng một ốc đảo bình yên, một nơi mà người dân có thể an cư lạc nghiệp giữa biển loạn lạc, dựa trên những nguyên lý thực tế và tri thức của thế giới cũ. Nhưng Cổ Ngọc Phù lại thì thầm một sự thật khác: thế giới này vẫn ẩn chứa những điều vượt quá mọi suy đoán, những lực lượng vô hình mà ngay cả tri thức cũng khó lòng chạm tới. Sự bình yên hắn khao khát có lẽ chỉ là ảo ảnh trong một thế giới đang dần hé lộ những bí ẩn về tu hành và linh khí. Để bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn không thể dừng lại. Hắn phải tiếp tục tìm hiểu, tiếp tục thích nghi, tiếp tục chiến đấu. Và Cổ Ngọc Phù trong tay hắn, vẫn rung động nhẹ nhàng, như một lời nhắc nhở về một định mệnh đang chờ đợi, một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến mà mưu lược đơn thuần không thể nào giải quyết được.
Hừng đông vừa hé, những sợi nắng vàng nhạt len lỏi qua làn sương mỏng, phủ lên những mái nhà tranh, những con đường đất còn ẩm ướt hơi sương. Chợ đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng cười nói, tiếng trẻ con nô đùa vang vọng. Mùi khói bếp, mùi thức ăn mới nấu, mùi đất ẩm và cỏ cây hoang dại hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, quen thuộc của một buổi sáng bình thường ở lãnh địa của Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và khuôn mặt có phần ngây ngô nhưng đôi mắt tinh anh, cùng với Vương Đại Trụ – thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má – đang đi tuần dọc theo những con hẻm nhỏ dẫn ra chợ. Họ là những ngư��i quen thuộc với mọi ngóc ngách, mọi khuôn mặt nơi đây, và họ có thể cảm nhận được sự thay đổi dù là nhỏ nhất.
Hôm nay, có gì đó khác lạ.
Những ánh mắt lẽ ra phải là thân thiện, tin tưởng, giờ lại có chút dè dặt, lảng tránh. Những lời chào hỏi thường ngày bỗng trở nên vội vã, gượng gạo. Khi Trần Nhị Cẩu cố gắng bắt chuyện với một bà lão bán rau, bà chỉ mỉm cười nhạt, đôi mắt ẩn chứa sự lo lắng, rồi nhanh chóng quay đi. Tiếng xì xào, thì thầm bỗng chốc im bặt khi hai người họ đi qua, chỉ còn lại những ánh mắt lén lút nhìn theo từ phía sau.
“Huynh đệ,” Trần Nhị Cẩu khẽ nói, giọng trầm xuống, “Huynh có thấy dạo này dân chúng có vẻ... lạ không?” Hắn quay sang nhìn Vương Đại Trụ, đôi lông mày khẽ nhíu lại. “Cứ như có gì đó không ổn. Bầu không khí cứ là lạ làm sao ấy.”
Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt chất phác của hắn lộ rõ vẻ bối rối. “Đúng vậy, Nhị Cẩu. Không chỉ dân chúng, ngay cả lính tráng cũng bắt đầu than vãn. Mấy hôm trước ta đi qua binh trại, nghe mấy thằng nhóc mới vào lén lút bàn tán, giọng điệu có vẻ bất mãn.”
Họ tiếp tục đi, tiếng bước chân đều đều trên con đường đất. Gần khu binh trại, họ nghe thấy rõ hơn những lời bàn tán. Một vài người lính trẻ đang ngồi quanh đống lửa còn tàn, không khí uể oải bao trùm. Họ không còn cái khí thế hừng hực của những ngày đầu gia nhập, không còn những câu chuyện về chí lớn, về công danh. Thay vào đó là những tiếng than thở nhỏ, xen lẫn những lời trách móc.
“Nghe nói chủ nhân mới này cũng chỉ là muốn lấy lòng thôi, rồi cũng như Thẩm Đại Nhân trước kia thôi,” một anh lính trẻ thì thầm, giọng đầy vẻ hoài nghi. Hắn gảy gảy cành cây vào đống tro tàn, không nhìn thẳng vào mặt đồng đội. “Bề ngoài thì nói vì dân, nhưng ai mà biết được lòng dạ. Chẳng phải trước kia quan phủ cũng nói vậy sao?”
Một người khác phụ họa: “Đúng đó. Cứ làm việc quần quật, được cái gì đâu. Đến khi có chuyện thì chúng ta lại là người ra mặt chịu trận. Còn bọn trên thì ngồi mát ăn bát vàng.”
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ ẩn mình sau một bức tường đổ nát, lắng nghe từng lời. Tim Trần Nhị Cẩu thắt lại. Những lời lẽ này, nó không phải là sự than vãn thông thường của lính tráng mệt mỏi. Nó mang một sắc thái khác, một sự gieo rắc ngờ vực, một sự phủ nhận toàn bộ những nỗ lực mà Lâm Dịch đã bỏ ra. Hắn nhớ lại lời của Lâm Dịch: *“Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng người lại là thứ khó nắm bắt nhất.”* Dường như có một bàn tay vô hình đang cố gắng khuấy động lòng người, khiến niềm tin lung lay.
“Nhị Cẩu, ta thấy lo quá,” Vương Đại Trụ nói, giọng nặng trĩu. “Mấy thằng nhóc này trước đây đều một lòng tin tưởng vào Đại ca. Giờ nghe chúng nói vậy, ta cảm thấy bất an vô cùng.” Hắn muốn bước ra, muốn dùng nắm đấm của mình để dẹp yên những lời thì thầm đó, muốn trấn an những người lính trẻ. Nhưng hắn biết, những lời nói suông, những lời răn đe thô bạo sẽ không giải quyết được vấn đề. Nó chỉ có thể dập tắt ngọn lửa tạm thời, nhưng không thể xóa bỏ mầm mống hoài nghi đã được gieo.
Trần Nhị Cẩu khẽ lắc đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua những gương mặt uể oải, những ánh mắt lảng tránh. “Không ổn, Đại Trụ. Đây không phải là chuyện nhỏ. Những lời đồn đại này, nó lan nhanh như bệnh dịch. Nếu không dập tắt kịp thời, nó sẽ ăn mòn lòng người, phá hủy tất cả những gì Đại ca đã xây dựng.” Hắn nhớ lại những lần Lâm Dịch đã phải dùng mưu lược để đối phó với các bang phái giang hồ, với những thế lực địa phương. Những trận chiến đó dù có đổ máu hay không, thì đều là những hiểm nguy hữu hình. Nhưng lần này, kẻ địch lại vô hình, lại len lỏi vào tận sâu trong tâm trí của những người dân, những người lính mà họ tin tưởng.
Hắn nhìn những gương mặt quen thuộc ở chợ, những người đã từng được Lâm Dịch cứu giúp, đã từng nở nụ cười biết ơn. Giờ đây, những nụ cười ấy đã nhạt đi, thay vào đó là sự thận trọng, dè dặt. Một bà mẹ trẻ đang ôm con, ánh mắt nhìn xa xăm, vẻ mặt đầy lo lắng. Một ông lão bán bánh, thường ngày vẫn hay kể chuyện cười, giờ chỉ cúi đầu, im lặng.
“Chúng ta phải báo lại cho Đại ca ngay,” Trần Nhị Cẩu quyết đoán nói. “Càng kéo dài, mầm mống bất an này càng lớn.” Hắn biết, Lâm Dịch là người duy nhất có đủ mưu trí để nhìn thấu những âm mưu ẩn khuất như thế này. Hắn không thể để cho lãnh địa này, nơi họ đã đổ bao nhiêu mồ hôi công sức để gây dựng, sụp đổ chỉ vì những lời đồn đại vô căn cứ. Vương Đại Trụ gật đầu, nắm chặt tay. Lòng hắn tràn đầy sự lo lắng, nhưng cũng dấy lên một niềm tin mãnh liệt vào Lâm Dịch. Dù thế nào đi nữa, hắn sẽ tin tưởng và làm theo mọi chỉ thị của Đại ca.
***
Nghiên Cứu Thất, nơi Lâm Dịch thường lui tới để suy tư và giải quyết công việc, chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Chiều tà, ánh nắng đã ngả vàng cam, len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên một âm thanh rì rào như tiếng thì thầm. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót xa xa vọng lại, nhưng không thể xua đi sự im lặng căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Mùi mực, giấy cũ và gỗ đánh bóng quen thuộc nay dường như cũng nhuốm một vẻ nặng nề.
Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng báo cáo. Hắn đã nhận được thông tin từ Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ vào buổi trưa, và sau đó là báo cáo từ Tô Mẫn về tình hình kinh tế, cùng một vài ghi chép của Lý Hổ về tinh thần binh lính ở các trạm gác xa. Hắn đặt Cẩm Nang Kế Sách sang một bên, cuốn sách dày cộp với những ghi chép chiến lược và mưu kế cổ xưa, dường như lúc này không còn đủ để giải thích cho những gì đang diễn ra. Thay vào đó, hắn cầm Cổ Ngọc Phù lên.
Ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc truyền đến từ khối ngọc, như một dòng điện chạy dọc cơ thể hắn. Lần này, không chỉ là lạnh, mà còn là một sự rung động mơ hồ, rất nhẹ, nhưng đủ để Lâm Dịch cảm nhận được. Nó không dữ dội như khi đối mặt với những hiểm nguy trực tiếp, nhưng nó trầm lắng, dai dẳng, như một lời cảnh báo về một mối hiểm nguy tiềm tàng không chỉ từ thế tục. Hắn đã quen với những tín hiệu của Cổ Ngọc Phù, và hắn biết rằng mỗi lần nó rung động như vậy, đều có nghĩa là một điều gì đó vượt ra ngoài logic thông thường đang xảy ra, hoặc sắp xảy ra.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu xâu chuỗi các thông tin.
*Tin đồn.* Trần Nhị Cẩu đã nghe thấy những lời thì thầm về "phân chia không công bằng", về "chủ nhân mới cũng chỉ lo cho mình". Những lời lẽ này, dù nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại nhắm thẳng vào lòng tin và sự công bằng – những giá trị cốt lõi mà hắn đã cố gắng xây dựng trong lãnh địa.
*Bất ổn thị trường.* Báo cáo của Tô Mẫn cho thấy một số thương nhân lớn, vốn đã có quan hệ tốt với lãnh địa, bỗng nhiên tỏ ra e dè, thậm chí bắt đầu rút vốn đầu tư. Đồng thời, giá cả của một số mặt hàng thiết yếu có dấu hiệu dao động bất thường, dù không quá nghiêm trọng nhưng lại khó giải thích trong bối cảnh các biện pháp ổn định kinh tế đang được áp dụng.
*Thái độ thay đổi của dân chúng và binh lính.* Vương Đại Trụ và Lý Hổ đều ghi nhận sự uể oải, mất tinh thần, và sự hoài nghi ngày càng tăng trong hàng ngũ binh lính. Dân chúng thì dè dặt, ít nói hơn, ánh mắt không còn sự tin tưởng tuyệt đối như trước.
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Không phải ngẫu nhiên…” Hắn lẩm bẩm, giọng khẽ khàng, hòa lẫn vào tiếng gió. “Đây là một đòn đánh hiểm độc, nhắm thẳng vào lòng người.” Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng, đôi tay vẫn nắm chặt Cổ Ngọc Phù. Mỗi bước đi của hắn đều mang một vẻ trầm tư sâu sắc, như thể hắn đang lần mò trong một mê cung của những mưu kế.
Trong thế giới hiện đại, người ta gọi đây là chiến tranh tâm lý, chiến tranh thông tin. Kẻ địch không tấn công bằng binh đao, mà bằng những lời nói, bằng sự nghi ngờ, bằng cách gieo rắc những mầm mống bất hòa từ bên trong. Mục tiêu của chúng không phải là phá hủy cơ sở vật chất, mà là phá hủy niềm tin, phá hủy sự đoàn kết, phá hủy ý chí chiến đấu. *“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,”* Lâm Dịch tự nhủ. Nhưng trong trường hợp này, đối thủ cũng đang sử dụng một loại tri thức, một loại mưu kế thâm độc, tinh vi hơn nhiều so với những cuộc đối đầu trực diện hắn từng gặp.
Hắn nhớ lại Thẩm Đại Nhân, kẻ thù không đội trời chung đã gây ra biết bao nhiêu sóng gió cho hắn. Thẩm Đại Nhân là một kẻ xảo quyệt, có khả năng thao túng lòng người và quyền lực. Hắn không chỉ mạnh về quân sự, mà còn là một bậc thầy về mưu kế. Liệu đây có phải là đòn trả thù của hắn, hay một phần trong âm mưu lớn hơn mà hắn đang ấp ủ?
Cổ Ngọc Phù trong tay Lâm Dịch lại rung lên một lần nữa, lần này có phần rõ rệt hơn, và luồng hơi lạnh lẽo lan tỏa mạnh hơn. Nó không chỉ là sự lạnh lẽo của kim loại hay đá, mà là một cảm giác âm u, nặng nề, như thể có một năng lượng vô hình nào đó đang được kích hoạt, hoặc đang bị tác động bởi những mưu đồ này. Điều này khiến Lâm Dịch suy nghĩ sâu hơn. Liệu Thẩm Đại Nhân có đang liên kết những âm mưu thế tục của hắn với yếu tố ‘phi thường’ mà Cổ Ngọc Phù vẫn luôn cảnh báo? Liệu hắn có đang sử dụng những phương pháp mà Lâm Dịch chưa từng biết, chưa từng lý giải được bằng khoa học hiện đại?
“Th�� giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch thì thầm, câu nói đó vang vọng trong đầu hắn. Hắn chưa bao giờ mong đợi sự công bằng tuyệt đối. Hắn chỉ muốn sinh tồn, và bảo vệ những người hắn trân trọng. Nhưng ngay cả cái quyền sinh tồn bình dị đó cũng đang bị đe dọa bởi những âm mưu thâm độc này. Nếu lòng người ly tán, nếu niềm tin sụp đổ, thì dù có xây dựng được bao nhiêu thành trì vững chắc, có củng cố được bao nhiêu binh lính tinh nhuệ, tất cả cũng sẽ trở nên vô nghĩa.
Lâm Dịch dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra ngoài. Màn đêm đã bao trùm lấy cảnh vật, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt và những vì sao lấp lánh. Sự yên bình của màn đêm dường như càng làm nổi bật sự bất an đang len lỏi trong lòng hắn. Hắn biết, đây là một cuộc chiến mới, một cuộc chiến đòi hỏi sự tinh tế, sự nhạy bén và khả năng thấu hiểu tâm lý con người. Để đối phó với nó, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh quân sự hay kinh tế. Hắn phải tìm ra kẻ chủ mưu, phải dập tắt những mầm mống nghi ngờ, và phải củng cố lại niềm tin c���a người dân. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn trong một thế giới đầy rẫy mưu mô và bí ẩn, hắn phải không ngừng thích nghi, không ngừng học hỏi.
***
Đêm đã về khuya, gió mạnh rít qua những khe cửa sổ của văn phòng quản lý, tạo nên những âm thanh u ám. Bên trong, không khí còn căng thẳng hơn cả tiếng gió ngoài kia. Lâm Dịch ngồi đầu bàn, trước mặt hắn là Trần Nhị Cẩu, Tô Mẫn, Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Ánh nến chập chờn đổ bóng những khuôn mặt đầy lo lắng lên tường, nhưng Lâm Dịch vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén và kiên định.
“Ta đã xem xét kỹ lưỡng các báo cáo của các ngươi,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm thấp, nhưng rõ ràng từng chữ. “Những gì Trần Nhị Cẩu nghe được ở chợ, những bất ổn thị trường mà Tô Mẫn đã phát hiện, và sự sa sút tinh thần của binh lính mà Vương Đại Trụ và Lý Hổ đã ghi nhận… tất cả không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.”
Hắn dừng lại, quét ánh mắt qua từng người. “Đây không phải là một cuộc tấn công bằng binh đao. Đây là một cuộc chiến tranh tâm lý, một âm mưu ly gián. Có kẻ đang muốn gieo rắc sự ngờ vực, phá hủy niềm tin từ bên trong lãnh địa của chúng ta. Mục tiêu của chúng là làm suy yếu ý chí, chia rẽ lòng người, để rồi khi thời cơ đến, chúng có thể dễ dàng kiểm soát hoặc thôn tính chúng ta mà không cần tốn quá nhiều sức lực.”
Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, khẽ hít một hơi. “Thảo nào gần đây một vài nhà buôn lớn tỏ ra e dè. Họ không còn nhiệt tình như trước, thậm chí còn muốn rút vốn khỏi lãnh địa của chúng ta. Ban đầu thiếp cứ nghĩ là do tình hình loạn lạc chung, nhưng giờ nghĩ lại, có vẻ như họ đã bị tác động bởi những tin đồn nào đó.” Nàng vuốt nhẹ mái tóc, đôi mắt sắc sảo ẩn chứa vẻ ưu tư.
Trần Nhị Cẩu đấm nhẹ vào lòng bàn tay. “Đại ca nói đúng! Những lời thì thầm đó, nó nghe thì có vẻ vô hại, nhưng lại cứ lặp đi lặp lại, như thể có người cố tình lan truyền. Nhị Cẩu sẽ tìm ra kẻ nào dám giở trò!” Hắn nóng nảy, nhưng ánh mắt lại tràn đầy quyết tâm.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt cương nghị, tiếp lời: “Bẩm Đại ca, ở các trạm gác xa, tinh thần binh lính cũng có vẻ chùng xuống. Một số binh sĩ còn bàn tán về việc ‘chủ nhân mới có ưu tiên người nhà’, hay ‘chia chác không công bằng’. Những lời đó khiến không ít người dao động.” Hắn gãi gãi vết sẹo trên lông mày, vẻ mặt bối rối.
Vương Đại Trụ, chất phác hơn, nhưng cũng không kém phần lo lắng: “Đại ca, ta đã cố gắng trấn an họ, nói cho họ biết những công lao của người. Nhưng những lời đồn đó như có ma lực, cứ luẩn quẩn trong đầu họ.”
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, đối mặt với những lời đồn đại thì lý lẽ suông không đủ. Cần phải có hành động cụ thể, và một chiến lược phản công rõ ràng. Hắn đưa ra chỉ thị, giọng nói dứt khoát, không một chút do dự.
“Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ,” hắn nói, ánh mắt tập trung vào hai người. “Nhiệm vụ của các ngươi là điều tra nguồn gốc của những tin đồn này. Chúng xuất phát từ đâu? Ai là người lan truyền chúng? Có phải là những kẻ cố tình hay chỉ là dân chúng hoang mang nghe theo? Hãy thâm nhập vào các khu chợ, các quán trà, các binh trại, nghe ngóng kỹ lưỡng. Hãy tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau việc gieo rắc sự ngờ vực. Hãy hành động kín đáo, tránh gây sự chú ý. Ta cần một báo cáo chi tiết về mạng lưới này.”
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng dậy, cúi đầu nhận lệnh. “Rõ, Đại ca!”
Lâm Dịch quay sang Tô Mẫn. “Tô Mẫn, nàng hãy theo dõi sát sao thị trường. Những thương nhân nào đang rút vốn, những mặt hàng nào đang bị thao túng giá cả. Hãy tìm hiểu xem có thế lực nào đứng sau những giao dịch bất thường này không. Đồng thời, hãy tìm cách ổn định lòng tin của các đối tác thương mại thân cận, thuyết phục họ về sự vững chắc của lãnh địa chúng ta. Nếu cần, hãy đưa ra những chính sách ưu đãi tạm thời để giữ chân họ.”
Tô Mẫn gật đầu, ánh mắt sắc sảo. “Thiếp sẽ làm hết sức mình, Đại ca.”
Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ. “Vương Đại Trụ, nhiệm vụ của ngươi là củng cố tinh thần binh lính và dân chúng. Ngươi hãy thường xuyên xuất hiện trước mặt họ, lắng nghe những lo lắng của họ. Hãy tổ chức các hoạt động cộng đồng, những buổi huấn luyện binh lính, những buổi nói chuyện cởi mở để họ có thể bày tỏ những khúc mắc trong lòng. Hãy chứng minh bằng hành động rằng chúng ta quan tâm đến họ, rằng những lời đồn đại kia là sai sự thật. Hãy để họ thấy sự công bằng, sự minh bạch trong mọi việc chúng ta làm.”
Vương Đại Trụ đứng thẳng người, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ kiên định. “Đại ca yên tâm, ta sẽ làm cho họ thấy rõ ai là người thật sự vì dân vì nước!”
Cả nhóm đều nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Đây không chỉ là một thử thách về mưu lược, mà còn là một thử thách về khả năng giữ vững lòng người. Lâm Dịch biết, Thẩm Đại Nhân là một đối thủ xảo quyệt và nguy hiểm, không chỉ dựa vào sức mạnh quân sự. Hắn ta còn biết cách thao túng tâm lý, gieo rắc hạt giống nghi ngờ.
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc. Gió đêm vẫn rít lên những âm thanh ma quái, như thể đang cười nhạo sự yếu đuối của con người. Hắn khẽ đưa tay vào trong túi áo, chạm vào Cổ Ngọc Phù. Lần này, nó không còn rung động dữ dội, mà chỉ tỏa ra một luồng hơi lạnh lẽo rất nhẹ, như một lời nhắc nhở thầm kín. Mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân có lẽ không chỉ dừng lại ở mưu kế thế tục, mà còn liên quan đến yếu tố ‘phi thường’, đến linh khí mỏng manh đang dần hiển lộ.
Áp lực nội bộ này sẽ buộc Lâm Dịch phải củng cố lòng trung thành và niềm tin của dân chúng bằng những hành động cụ thể, không chỉ bằng mưu lược. Hắn phải chứng minh khả năng lãnh đạo của mình, không chỉ bằng trí tuệ, mà còn bằng trái tim. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng hắn biết, để bảo vệ những người hắn trân trọng, để duy trì sự bình yên mà hắn đã dày công xây dựng, hắn không thể lùi bước. Cuộc chiến giành lấy lòng người đã bắt đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.