Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 836: Mạch Máu Loạn Thế: Trục Giao Thương Mới và Nội Lực Tự Cường

Mùi máu nhẹ đã phảng phất trong không khí kho hàng cũ kỹ, giờ đây đã tan biến. Chỉ còn lại mùi ẩm mốc của gỗ mục và đất, lẫn với hơi thở nặng nhọc của những kẻ vừa bại trận. Bang chủ Huyết Lang, kẻ từng ngông nghênh với thanh đại đao sáng loáng, giờ đây bị trói chặt, thân thể cồng kềnh đổ vật xuống góc tường. Ánh mắt hắn vẫn còn vương sự bất lực và cay cú, nhưng ngọn lửa ngông cuồng đã tắt hẳn. Lý Hổ và Vương Đại Trụ đứng gác, dáng vẻ oai vệ, cánh tay vạm vỡ nắm chặt chuôi kiếm. Họ là biểu tượng sống động cho trật tự mới mà Lâm Dịch đang dày công xây dựng trên mảnh đất này.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, ánh mắt trầm tư dõi về phía Bang chủ Huyết Lang. Hắn không hề cảm thấy sự thỏa mãn của kẻ chiến thắng, cũng chẳng có chút ngạo nghễ nào. Chỉ có một nỗi mệt mỏi thầm lặng len lỏi qua từng thớ thịt. Cuộc đối đầu này, dù kết thúc nhanh chóng và ít đổ máu, chỉ là một hạt cát nhỏ trong sa mạc loạn lạc. Mỗi khi giải quyết được một vấn đề, mười vấn đề khác lại nảy sinh, như những mầm cây độc mọc lên từ tro tàn của trật tự cũ. Việc hắn phải liên tục đối phó với các băng phái giang hồ và thế lực cát cứ nhỏ cho thấy sự suy yếu trầm trọng của Đại Hạ vương triều, một sự suy yếu đã ăn sâu vào xương tủy, khiến cho mọi hy vọng về một thời kỳ bình ổn dường như trở nên xa vời. Loạn thế này sẽ còn kéo dài, và hắn biết, những cuộc đối đầu phía trước sẽ không còn đơn giản như việc dẹp yên một đám cường đạo.

Hắn không ngừng nhắc nhở bản thân về 'mối đe dọa lớn hơn' từ Thẩm Đại Nhân và các yếu tố 'phi thường' mà Trần Nhị Cẩu đã mang về. Những thông tin mơ hồ về Thẩm Đại Nhân, kẻ từng là một quan lại tham nhũng nhưng nay l���i được hậu thuẫn bởi một 'Người Đại Diện Thần Bí' với những dấu hiệu 'phi thường', khiến Lâm Dịch không khỏi lo lắng. Mưu lược, trí tuệ, và khả năng tổ chức có thể giúp hắn kiểm soát tình hình ở cấp độ cục bộ, nhưng liệu chúng có đủ sức đối phó với những thứ nằm ngoài phạm trù hiểu biết của một người đến từ thế giới hiện đại? Cái câu hỏi đó cứ day dứt trong tâm trí hắn, như một lời nguyền vô hình.

Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm từ nó, một lời nhắc nhở về một thế giới khác, một thế giới mà hắn vẫn còn quá ít hiểu biết. Chất liệu đá kỳ lạ, những hoa văn cổ xưa, và cả sự rung động mơ hồ mỗi khi hắn đối mặt với những điều bất thường – tất cả đều gợi lên một sự thật rằng bên dưới tấm màn hiện thực tàn khốc của Đại Hạ, còn tồn tại một tầng lớp khác, một thế giới của tu hành, của linh khí, mà hắn chưa từng có cơ hội tiếp xúc sâu sắc. Để bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn không chỉ cần mưu lược, mà còn cần phải tìm hiểu sâu hơn về bản chất của thế giới này, về những bí ẩn đang dần được hé lộ. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy chông gai, nhưng hắn biết mình không thể dừng lại. Hắn không thể để mình bị cuốn vào vòng xoáy của những cuộc chiến vô nghĩa, quên đi mục tiêu tối thượng là bảo vệ những gì mình có. Bởi lẽ, trong loạn thế này, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn bền vững, cần phải có trật tự và quy tắc. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ là người tạo ra những quy tắc đó, ít nhất là trên mảnh đất của mình.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng đầu ngày vàng nhạt xuyên qua những ô cửa sổ bằng giấy dầu của Nghiên Cứu Thất, vẽ nên những vệt sáng xiên vẹo trên nền gạch lát. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi mực, mùi giấy cũ và một chút hương thảo mộc nhàn nhạt từ bình trà nguội đặt trên bàn. Bầu không khí vốn đã trang trọng của Nghiên Cứu Thất giờ đây càng thêm phần căng thẳng, nặng nề, như thể chính nó cũng đang cảm nhận được áp lực vô hình đè nặng lên những con người bên trong. Lâm Dịch ngồi ở vị trí đầu bàn, trên tay là Cẩm Nang Kế Sách đã sờn cũ, nhưng ánh mắt sắc bén của hắn lại dán chặt vào bản đồ địa lý treo trên tường, nơi những nét vẽ chi chít biểu thị các tuyến đường giao thương và các điểm nóng chiến sự. Gương mặt hắn, vốn đã gầy gò vì thiếu ăn và lao động vất vả, giờ đây càng thêm phần trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại đang phải vật lộn trong bối cảnh cổ đại đầy biến động.

Đối diện hắn là Tô Mẫn, người phụ nữ thanh tú với gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo. Nàng đang kiểm tra một chồng sổ sách dày cộp, ngón tay thon dài lướt nhanh trên những trang giấy chi chít chữ nghĩa. Vẻ ưu tư hiện rõ trên khuôn mặt nàng, đôi lúc nàng lại nhíu mày, rồi lắc đầu khe khẽ. Bên cạnh Tô Mẫn là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn. Hắn đang dựa vào thành ghế, vẻ mặt có chút lo lắng nhưng vẫn giữ được sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Mấy ngày nay, hắn đã phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, thu thập thông tin về tình hình bên ngoài, và những gì hắn mang về chỉ làm tăng thêm sự ảm đạm.

“Đại nhân, tình hình không mấy khả quan.” Tô Mẫn mở lời, giọng nàng trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi. “Thương lộ phía Tây gần như bị cắt đứt hoàn toàn do tàn quân Đại Hạ và các bang phái giang hồ quấy nhiễu. Phía Đông cũng không khá hơn là bao, các lãnh chúa địa phương thi nhau dựng cờ xưng bá, thu phí quá mức, thậm chí còn cướp bóc trắng trợn. Giá cả hàng hóa thiết yếu đã tăng gấp ba trong vòng một tháng, đặc biệt là muối, sắt và thuốc men. Lương thực dự trữ của chúng ta, mặc dù đã được tính toán kỹ lưỡng, nhưng nếu không có nguồn cung mới, e rằng chỉ đủ cầm cự thêm ba tháng nữa là cùng.” Nàng thở dài, đặt cây bút lông xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như muốn truyền tải hết gánh nặng nàng đang gánh chịu.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, một nụ cười khổ hiện lên trên môi. Hắn đã lường trước được điều này, nhưng khi nghe Tô Mẫn xác nhận bằng những con số cụ thể, sự nặng nề vẫn không giảm bớt. Đây không chỉ là vấn đề kinh tế, mà còn là vấn đề sinh tử của toàn bộ lãnh địa, của hàng ngàn con người đang đặt niềm tin vào hắn.

Trần Nhị Cẩu tiếp lời, giọng hắn trầm hơn bình thường. “Ta đã cử người đi thăm dò nhiều tuyến đường phụ, nhưng đâu đâu cũng đầy rẫy hiểm nguy. Các bang phái giang hồ, sau khi Huyết Lang Bang bị dẹp yên, lại càng trở nên hung hãn và cảnh giác hơn. Tàn quân triều đình thì vô kỷ luật, cướp bóc chẳng khác gì cường đạo. Việc vận chuyển hàng hóa qua những tuyến đường đó là cực kỳ mạo hiểm, khả năng thất thoát và tổn thất nhân mạng là rất cao, đại nhân.” Hắn cau mày, nhớ lại những báo cáo rùng rợn về các đoàn buôn bị cướp phá, xác người la liệt trên đường.

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt hắn lướt qua Tô Mẫn, Trần Nhị Cẩu, rồi dừng lại trên bản đồ. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang vây lấy mình. Trong loạn thế này, mỗi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của hàng ngàn sinh mạng. "Vậy là," hắn nói, giọng điệu trầm lắng nhưng cương quyết, "chúng ta kh��ng thể chỉ dựa vào bên ngoài nữa. Ngoại lực đã trở nên quá yếu ớt và không đáng tin cậy. Chúng ta phải tìm cách tự cứu mình, tự tạo ra một mạch máu mới cho lãnh địa."

Tô Mẫn gật đầu đồng tình, nàng hiểu ý Lâm Dịch. “Nhưng để tự cung tự cấp hoàn toàn… đó là một thách thức không nhỏ, đại nhân. Chúng ta thiếu hụt rất nhiều thứ, từ kỹ thuật canh tác, công cụ sản xuất, cho đến nguồn nhân lực có kinh nghiệm. Hơn nữa, việc phát triển sản xuất nội bộ cần thời gian, trong khi lương thực dự trữ của chúng ta chỉ còn ba tháng.” Nàng nêu lên những khó khăn một cách thực tế, không hề bi quan nhưng cũng không quá lạc quan, đó là phong cách làm việc của nàng.

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh yên bình của lãnh địa đang dần bừng tỉnh dưới ánh nắng sớm. Những mái nhà tranh, những con đường đất, những người dân đang bắt đầu ngày làm việc. Tất cả đều phụ thuộc vào hắn. "Đúng là cần thời gian," hắn thừa nhận, "nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta sẽ tiến hành đồng thời hai mũi nhọn: Một là, tìm kiếm và bảo vệ những tuyến đường thương mại ít người chú ý nhất, dù chúng có hiểm trở đến mấy. Hai là, dốc toàn lực vào phát triển sản xuất nội bộ, ưu tiên lương thực và các vật phẩm thiết yếu. Tô Mẫn, nàng hãy lập một kế hoạch chi tiết về việc sử dụng đất đai, luân canh cây trồng, và việc đào tạo người dân về kỹ thuật canh tác mới. Chúng ta cần tận dụng mọi tấc đất, mọi nguồn lực có thể."

Hắn quay lại nhìn Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ta cần ngươi tiếp tục cử người thăm dò. Không chỉ tìm những con đường lớn, mà cả những con đường mòn cổ, những lối đi hiểm trở qua núi rừng. Tìm kiếm những thương nhân nhỏ lẻ, những người dám mạo hiểm. Chúng ta cần tạo ra một mạng lưới thông tin riêng về các tuyến đường, nơi nào an toàn, nơi nào nguy hiểm. Mã Đại Ca là người có kinh nghiệm, hãy để hắn dẫn đầu đội thăm dò các tuyến đường mới. Hãy nói với hắn, ta không tiếc công sức hay tiền bạc, miễn là tìm được mạch máu mới cho lãnh địa."

Trần Nhị Cẩu lập tức đứng thẳng dậy, vẻ lo lắng trên mặt đã được thay thế bằng sự quyết tâm. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Ta sẽ đích thân đi cùng Mã Đại Ca nếu cần. Sẽ không để đại ca thất vọng!”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, con đường này không hề dễ dàng. Nhưng hắn cũng biết, đây là con đường duy nhất để bảo vệ những người hắn trân trọng, để xây dựng một cuộc sống ổn định trong loạn thế. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn bền vững, cần phải có một nền tảng vững chắc." Hắn thầm nhủ, ánh mắt kiên định nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn núi mờ sương hứa hẹn cả hiểm nguy lẫn cơ hội.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Tại một Trạm Tiếp Tế cũ kỹ nằm chênh vênh bên sườn núi, gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi đất và mùi rơm rạ khô mục. Tiếng bảng hiệu bằng gỗ kẽo kẹt theo từng cơn gió, nghe như một khúc ca buồn của thời gian. Xa xa, tiếng kêu của một loài chim đêm vọng lại, làm không gian càng thêm tĩnh mịch. Bên đống lửa trại đang cháy bập bùng, những đốm than đỏ rực hắt lên khuôn mặt Mã Đại Ca, người đàn ông rắn rỏi với làn da ngăm đen vì nắng gió. Dáng vẻ phong trần của hắn toát lên sự từng trải và kiên cường của kẻ đã quen với những chuyến đi dài.

Lâm Dịch ngồi đối diện Mã Đại Ca, ánh lửa trại nhảy múa trong đôi mắt hắn, phản chiếu sự tập trung và trầm tư. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng gần đó, lắng nghe chăm chú từng lời của Mã Đại Ca. Họ đã cùng nhau vượt qua một quãng đường dài, và giờ đây, cuộc thảo luận này sẽ quyết định hướng đi tiếp theo của họ. Mùi thịt nướng thoang thoảng trong không khí, nhưng chẳng ai bận tâm đến nó.

“Đại nhân,” Mã Đại Ca bắt đầu, giọng hắn khàn khàn nhưng rõ ràng, “đường núi phía Bắc quả thực có thể đi được. Ta đã đích thân kiểm tra một đoạn. Tuy nhiên, nó vô cùng hiểm trở, đá lở, vực sâu không thiếu. Hơn nữa, còn có lời đồn về yêu thú ẩn mình trong những khe núi sâu thẳm, đặc biệt là vào ban đêm. Chưa kể, đường đi quá xa xôi, tốn kém nhân lực và thời gian gấp đôi so với các tuyến đường cũ.” Hắn nhấp một ngụm trà nóng, rồi tiếp tục. “Phía Nam thì lại là một vấn đề khác. Tuy đường bằng phẳng hơn, nhưng bị các lãnh chúa mới nổi kiểm soát gắt gao. Mỗi khi qua một cửa ải, lại phải nộp phí ‘bảo kê’ cao ngất trời, còn hơn cả thuế của triều đình ngày xưa. Chúng còn ngang nhiên đặt ra các quy tắc riêng, bất tuân thì bị cướp sạch hàng hóa, thậm chí mất mạng như chơi.”

Lý Hổ nghe đến đây, vẻ mặt hung dữ của hắn càng thêm cau có. “Bọn chó má đó! Cướp bóc chẳng khác gì lũ giặc cỏ! Cứ để ta dẫn người đi, dẹp sạch bọn chúng!” Hắn nói, bàn tay to lớn siết chặt lấy chuôi kiếm bên hông, tiếng kim loại cọ vào da thịt nghe ken két.

Trần Nhị Cẩu vội vàng ngăn lại. “Lý Hổ, đừng nóng vội. Đại ca đang suy tính. Chúng ta không thể lãng phí nhân lực vào những trận chiến không cần thiết lúc này.” Hắn quay sang Lâm Dịch, ánh mắt chờ đợi quyết định.

Lâm Dịch vẫn im lặng một lúc, lắng nghe tiếng gió vi vu qua khe núi, cảm nhận cái lạnh dần bao trùm khi mặt trời lặn hẳn. Hắn suy nghĩ, phân tích từng lời của Mã Đại Ca. Con đường phía Bắc dù hiểm trở nhưng ít bị kiểm soát, con đường phía Nam thì nguy hiểm vì con người. Lựa chọn nào cũng đầy rẫy khó khăn. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Thẩm Đại Nhân và Người Đại Diện Thần Bí lại hiện lên, nhắc nhở hắn về những mối đe dọa lớn hơn, những thứ không thể gi��i quyết bằng vũ lực thông thường. Hắn không thể để bị sa lầy vào những cuộc xung đột nhỏ nhặt, tiêu hao lực lượng.

“Mã Đại Ca,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh, “ngươi đã làm rất tốt. Những thông tin này vô cùng quý giá. Dù nguy hiểm, nhưng có thể đi được… đó chính là điều chúng ta cần. Chúng ta cần tìm ra con đường ít người chú ý nhất, dù nó có khó khăn đến mấy. Con đường phía Bắc, dù hiểm trở và có lời đồn về yêu thú, nhưng lại ít bị con người kiểm soát. Điều đó có nghĩa là, nếu chúng ta có thể vượt qua được những trở ngại tự nhiên và bảo vệ được các chuyến hàng, chi phí sẽ thấp hơn nhiều so với việc đối phó với lũ cường hào địa phương ở phía Nam.”

Lý Hổ nghe vậy, ánh mắt sáng rực. “Đại nhân, vậy thì cứ để ta dẫn người đi tiên phong. Giang hồ hay yêu thú, ta đều không sợ! Ta sẽ mở đường, dẹp hết chướng ngại vật!” Vóc dáng vạm vỡ của hắn như muốn nổ tung với sự nhiệt huyết. Hắn vốn là một người trọng nghĩa khí, kiên định, luôn sẵn sàng đối mặt với thử thách, và lời nói của Lâm Dịch đã chạm đúng vào tinh thần đó.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Không cần phải mạo hiểm như vậy, Lý Hổ. Chúng ta cần sự cẩn trọng và mưu lược. Mã Đại Ca, ngươi đã đi nhiều, có biết về những con đường mòn cổ, những lối tắt mà người dân bản địa thường dùng, hoặc những con đường ít được biết đến hơn không?” Hắn hỏi, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh. Một con đường “ít người chú ý” không nhất thiết phải là con đường mới hoàn toàn, mà có thể là một con đường cũ bị lãng quên, hoặc quá khó khăn đến mức không ai muốn sử dụng, nhưng lại có thể trở thành cứu cánh cho họ.

Mã Đại Ca trầm ngâm một lát, rồi gật đầu. “Đường mòn cổ thì có, đại nhân. Xưa kia, người dân vùng núi thường dùng để trao đổi hàng hóa nhỏ với các làng bên. Nhưng những con đường đó đều rất hẹp, chỉ đủ cho người đi bộ hoặc súc vật thồ hàng nhỏ, không thể vận chuyển số lượng lớn. Hơn nữa, chúng thường xuyên bị sạt lở, cỏ dại mọc um tùm, khó mà tìm thấy được.”

“Đó chính là những gì ta cần,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn sáng lên. “Nhị Cẩu, ngươi hãy tập hợp một đội nhỏ, bao gồm những người nhanh nhẹn, tháo vát và có kinh nghiệm đi rừng. Mã Đại Ca sẽ là người dẫn đường. Các ngươi sẽ có nhiệm vụ tìm kiếm, khai thông và đánh dấu những con đường mòn cổ đó. Chúng ta sẽ không vận chuyển số lượng lớn ngay lập tức, mà bắt đầu với những chuyến hàng nhỏ, thăm dò khả năng. Mục tiêu là tạo ra một mạng lưới các tuyến đường phụ, dù nhỏ bé, nhưng đủ để duy trì mạch máu giao thương, giảm bớt sự phụ thuộc vào các tuyến đường chính nguy hiểm. Lý Hổ, ngươi sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ đội khai hoang và các chuyến hàng đầu tiên. Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng, đặc biệt là vũ khí và lương thực. An toàn của người và hàng hóa là ưu tiên hàng đầu.”

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đồng thanh đáp lời, vẻ mặt hừng hực khí thế. Mã Đại Ca cũng gật đầu, nụ cười sảng khoái xuất hiện trên khuôn mặt phong trần của hắn. Hắn đã thấy được sự quyết đoán và tầm nhìn của Lâm Dịch, không phải là một thiếu niên bồng bột mà là một người lãnh đạo thực sự, biết cách biến nguy hiểm thành cơ hội. Lâm Dịch biết, việc này sẽ tốn rất nhiều công sức và thời gian, nhưng đây là bước đi đầu tiên để xây dựng sự tự chủ, để lãnh địa của hắn không bị bóp nghẹt bởi loạn lạc bên ngoài. Hắn nhìn ngọn lửa trại đang dần lụi tàn, ánh sáng yếu ớt của nó gợi cho hắn về hy vọng mong manh mà hắn đang cố gắng nhen nhóm trong bóng tối của loạn thế.

***

Chiều tà, không khí mát mẻ và trong lành bao trùm lấy khu vườn thảo dược tư nhân của Lâm Dịch. Đây là một mảnh đất được bao quanh bởi hàng rào tre kiên cố, bên trong, những luống cây lương thực và thảo dược được sắp xếp cẩn thận, thẳng tắp như những dải lụa xanh. Mùi hương của các loại cây cỏ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng dịu mát, xua đi phần nào những lo toan, bộn bề của thế sự. Tiếng lá xào xạc theo gió, tiếng nước tưới nhẹ nhàng từ những chiếc gáo gỗ, và cả tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây rậm rạp xung quanh, tạo nên một bầu không khí bình yên, thơm ngát, nhưng cũng ẩn chứa sự tỉ mỉ, cẩn trọng trong từng khâu chăm sóc.

Tô Mẫn đang đích thân giám sát việc gieo trồng các loại cây lương thực và thảo dược mới. Dáng người thanh tú của nàng di chuyển nhẹ nhàng giữa các luống cây, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy vẻ ưu tư vẫn không ngừng quan sát. Trang phục nhã nhặn, gọn gàng của nàng không hề bị vấy bẩn bởi đất cát, nhưng đôi tay nàng lại thoăn thoắt, trực tiếp cầm lấy từng hạt giống nhỏ, chỉ dẫn cho những người dân đang làm việc.

“Phải bón phân đúng liều lượng, và nhớ luân canh theo hướng dẫn của ta,” Tô Mẫn dặn dò một người phụ nữ đang cặm cụi vun đất. Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, “Chúng ta không thể lãng phí bất kỳ hạt giống nào, cũng không thể để đất bị bạc màu. Mỗi hạt giống gieo xuống lúc này đều là một hy vọng sống, là tương lai của chúng ta.” Nàng cúi xuống, nhặt một nhúm đất ẩm, kiểm tra độ tơi xốp, rồi nở một nụ cười hài lòng.

Lâm Dịch quan sát từ xa, đứng dưới một gốc cây cổ thụ lớn, bóng tối của nó bao trùm lấy hắn, che khuất một phần vẻ trầm tư trên khuôn mặt. Ánh mắt hắn dõi theo Tô Mẫn, theo những bàn tay cần mẫn của người dân, và cả những luống cây xanh non đang vươn mình đón lấy những tia nắng cuối cùng trong ngày. Hắn cảm thấy một sự bình yên nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng là một gánh nặng vô hình. Khu vườn này, với sự bình dị của nó, lại là một minh chứng sống động cho sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh. Nó cũng là biểu tượng cho chiến lược ‘tự cung tự cấp’ mà hắn đã đề ra.

“Tự cung tự cấp… đó là con đường duy nhất để tồn tại trong loạn thế này,” Lâm Dịch lẩm bẩm với chính mình, giọng hắn trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc. “Chúng ta không thể kiểm soát được những gì diễn ra bên ngoài, nhưng chúng ta có thể kiểm soát được những gì chúng ta có. Chúng ta có thể tự tạo ra lương thực, tự sản xuất những vật phẩm thiết yếu. Bằng cách này, chúng ta sẽ không bị phụ thuộc vào bất kỳ ai, không bị bóp nghẹt bởi những thế lực thù địch.”

Hắn khẽ đưa tay vào trong túi áo, chạm vào Cổ Ngọc Phù. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc truyền đến từ khối ngọc, rồi sau đó là một sự rung động mơ hồ, rất nhẹ, nhưng đủ để Lâm Dịch cảm nhận được. Sự rung động này không dữ dội như khi đối mặt với những hiểm nguy trực tiếp, mà nó trầm lắng, như một lời nhắc nhở thầm kín. Nó liên kết trực tiếp áp lực kinh tế hiện tại với mối đe dọa siêu nhiên mà hắn đang phải đối mặt. "Nhưng còn Thẩm Đại Nhân, và những dấu hiệu 'phi thường' kia... liệu mình có đủ thời gian?" Hắn tự hỏi, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những dải mây tím đang dần chuyển sang màu xám tro. Sự rung động của Cổ Ngọc Phù dường như càng rõ ràng hơn khi hắn nghĩ đến những điều đó.

Cảm giác lạnh lẽo từ Cổ Ngọc Phù lan tỏa trong lòng bàn tay hắn, như một dòng điện chạy dọc cơ thể, khiến hắn rùng mình nhẹ. Nó không chỉ là một vật phẩm đơn thuần, mà dường như còn là một cầu nối, một bộ cảm ứng đối với những điều mà khoa học hiện đại chưa thể lý giải. Nó nhắc nhở Lâm Dịch rằng, ngay cả khi hắn đang cố gắng xây dựng một nền tảng vững chắc dựa trên tri thức và logic của thế giới cũ, thì thế giới này vẫn ẩn chứa những điều vượt xa mọi suy đoán. Điều đó có nghĩa là, cuộc đối đầu sắp tới sẽ không chỉ là sức mạnh quân sự hay chính trị đơn thuần, mà còn là một cuộc chiến của những điều không tưởng.

Việc Lâm Dịch thúc đẩy sản xuất nội bộ, tự cung tự cấp, là một bước đi quan trọng hướng tới sự độc lập và tự cường. Hắn muốn lãnh địa của mình trở thành một ốc đảo tự chủ trong biển loạn lạc, nơi người dân có thể sống một cuộc sống ổn định, không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những biến động bên ngoài. Đó là nền tảng để hắn có thể thực hiện mục tiêu cuối cùng của mình: rút lui về với cuộc sống bình yên, không tranh giành quyền lực, không vướng bận danh vọng. Nhưng sự rung động của Cổ Ngọc Phù lại gieo vào lòng hắn một câu hỏi khác: liệu sự bình yên đó có thực sự tồn tại trong một thế giới đang dần hé lộ những bí ẩn về tu hành và linh khí? Hay hắn sẽ phải đối mặt v���i một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến mà mưu lược đơn thuần không thể nào giải quyết được?

Hắn nhìn Tô Mẫn, nàng vẫn đang cần mẫn chỉ đạo công việc. Nàng là người phụ nữ mạnh mẽ, thông minh, là cánh tay phải không thể thiếu của hắn trong việc xây dựng lãnh địa. Nhưng ngay cả nàng, cũng không thể hiểu hết được những gì đang diễn ra trong tâm trí hắn, về những lo lắng mà hắn phải che giấu. Hắn thở dài. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy chông gai. Hắn không chỉ phải chiến đấu với những kẻ thù hữu hình, mà còn phải đối mặt với những bí ẩn vô hình. Để bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn không thể dừng lại. Hắn phải tiếp tục tìm hiểu, tiếp tục thích nghi, tiếp tục chiến đấu. Và Cổ Ngọc Phù trong tay hắn, vẫn rung động nhẹ nhàng, như một lời nhắc nhở về một định mệnh đang chờ đợi.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free