Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 835: Cuộc Xung Đột Giang Hồ: Mưu Lược Giữa Loạn Thế

Lâm Dịch rời khỏi dinh thự của Bang chủ Thanh Long khi màn đêm đã buông xuống. Bước chân hắn vẫn vững chãi, nhưng trong lòng lại nặng trĩu. Hắn tự hỏi, liệu mình có đang đi quá xa so với mục tiêu ban đầu là một cuộc sống bình yên không? Để bảo vệ cuộc sống bình yên đó, hắn lại phải dấn thân vào những cuộc chiến ngày càng phức tạp, ngày càng vượt quá tầm kiểm soát của một người phàm. Hắn phải học cách dùng mưu mẹo, phải học cách liên minh với những kẻ có thể không thật sự tin tưởng mình. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng Lâm Dịch biết, hắn không có lựa chọn nào khác. Cuộc chiến này sẽ định hình tương lai của hắn, của vùng đất này, và có lẽ, của cả một kỷ nguyên mới trong loạn thế. Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh l���o của nó như một lời nhắc nhở rằng, những điều siêu phàm đang ngày càng can thiệp sâu vào thế sự.

***

Đêm khuya, Nghiên Cứu Thất của Lâm Dịch chìm trong một thứ tĩnh lặng đặc quánh, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió nhẹ lùa qua những khe hở trên khung cửa sổ gỗ, tạo nên một âm thanh vè vè như tiếng côn trùng đêm. Ánh nến lung linh trên bàn làm việc, hắt những vệt sáng vàng cam lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch, làm nổi bật những đường nét thanh tú nhưng hằn sâu vẻ ưu tư. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí vừa yên tĩnh, vừa tập trung, nhưng cũng ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình.

Lâm Dịch không ngừng đặt bút xuống bản đồ trải rộng trên bàn, đôi khi lại đưa tay lên xoa thái dương. Cẩm Nang Kế Sách, với bìa da đã cũ sờn, đặt ngay ngắn bên cạnh, như một người bạn đồng hành thầm lặng trong những đêm dài suy tính. Hắn biết, kể từ khi Đại Hạ Vương Triều chính thức sụp đổ, loạn thế đã bùng nổ như một vết thương lở loét không thể cầm máu. Những thế l��c cát cứ nổi lên như nấm sau mưa, cùng với các bang phái giang hồ hiếu chiến, biến cuộc sống của dân chúng thành một chuỗi ngày bất an. Đây chính là biểu hiện của sự suy yếu trầm trọng của Đại Hạ, một dấu hiệu cho thấy loạn thế sẽ còn kéo dài, và hắn, với tư cách là người lãnh đạo vùng đất này, không thể đứng ngoài cuộc. Cổ Ngọc Phù trong túi áo vẫn mang hơi ấm nhàn nhạt, nhắc nhở hắn về những mối đe dọa lớn hơn, những yếu tố 'phi thường' mà Trần Nhị Cẩu đã thu thập được từ Thẩm Đại Nhân và thế lực bí ẩn kia. Hắn không thể lãng phí lực lượng vào những kẻ giang hồ vặt vãnh, nhưng cũng không thể bỏ mặc dân chúng. Phải có cách giải quyết hiệu quả mà ít tốn kém nhất, giữ vững sức mạnh cho cuộc chiến lớn hơn đang chờ đợi.

Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, kéo Lâm Dịch thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Vào đi," hắn nói, giọng khẽ khàng nhưng đầy uy nghiêm.

Trần Nhị Cẩu bước vào, vóc dáng trung bình, gương mặt vốn hay cười giờ đây lại mang vẻ nghiêm trọng lạ thường. Đôi mắt sáng, nhanh nhẹn của hắn đảo quanh một lượt rồi dừng lại trên khuôn mặt đại ca mình. Chiếc áo vải thô đã thấm đẫm hơi sương đêm, nhưng hắn không hề tỏ vẻ mệt mỏi. "Đại ca, có tin khẩn," Nhị Cẩu nói, giọng hơi gấp gáp. "Huyết Lang Bang đang làm loạn ở Thôn Làng Sơn Cước. Bọn chúng không chỉ cướp bóc, mà còn ngang nhiên đòi tiền bảo kê, đánh đập dân làng. Dân chúng hoảng sợ lắm, có người đã phải bỏ làng mà đi rồi."

Lâm Dịch nhíu mày. Thôn Làng Sơn Cước nằm ở rìa phía Tây vùng đất của hắn, giáp với Linh Thú Sơn Mạch, một khu vực vốn yên bình nhưng giờ đây lại trở thành miếng mồi ngon cho những kẻ thừa nước đục thả câu. Huyết Lang Bang, hắn đã nghe danh, một bang phái mới nổi trong loạn thế, nổi tiếng với sự hung bạo và tàn nhẫn, Bang chủ của chúng là một kẻ khát máu, có hình xăm sói trên cổ, luôn mang theo vũ khí và khinh thường mọi luật lệ. Chúng không có bất kỳ nguyên tắc giang hồ nào, chỉ biết cướp bóc và tàn phá.

"Hành động của chúng đã đến mức nào rồi?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn, không chút xao động. Hắn muốn biết rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề, không chỉ qua lời kể mà còn qua những chi tiết cụ thể.

Nhị Cẩu hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại thông tin. "Chúng đã chiếm một phần nhỏ của thôn, tự xưng là 'bảo vệ' cho dân làng, nhưng thực chất là vơ vét mọi thứ. Chúng còn đe dọa sẽ đốt làng nếu không nộp đủ tiền. Mấy ngày nay, không khí ở đó căng thẳng như dây đàn. Dân làng sợ hãi đến mức không dám ra khỏi nhà."

Lâm Dịch khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn. Thẩm Đại Nhân vẫn là mối lo lớn, một kẻ thù nguy hiểm với hậu thuẫn bí ẩn, và hắn không thể lơ là. Nhưng những xung đột cục bộ như thế này cũng không thể phớt lờ. Để bảo vệ vùng đất của mình, hắn phải bảo vệ từng người dân, từng tấc đất. Đây là một cuộc chiến nhỏ, nhưng nó lại là một phần của bức tranh lớn hơn về loạn thế. Nó cũng là một phép thử cho khả năng lãnh đạo và mưu lược của hắn, một cơ hội để củng cố lòng tin của dân chúng và chứng minh năng lực của mình cho cả Bang chủ Thanh Long vừa mới liên minh lỏng lẻo.

"Nhị Cẩu," L��m Dịch nói, ánh mắt sắc như dao cau. "Ngươi phái người theo dõi kỹ lưỡng. Tìm hiểu Bang chủ Huyết Lang có điểm yếu gì, bang phái này cấu kết với ai, có thế lực nào đứng sau hay không. Lực lượng của chúng có bao nhiêu, trang bị thế nào, tuyến đường tuần tra, thói quen sinh hoạt của từng tên thủ lĩnh. Thu thập càng nhiều thông tin càng tốt."

"Rõ, Đại ca!" Nhị Cẩu đáp ngay lập tức, vẻ mặt kiên định. Hắn biết, Lâm Dịch không bao giờ hành động một cách mù quáng, mỗi mệnh lệnh đều ẩn chứa một kế sách sâu xa.

"Sau đó, ngươi đích thân đi một chuyến. Giả dạng thành thương nhân, trà trộn vào Thôn Làng Sơn Cước. Quan sát Bang chủ Huyết Lang kỹ càng. Hắn có những thói quen gì? Hắn thích gì? Ghét gì? Có vẻ ngoài hung tợn, nhưng bên trong liệu có sự khôn ngoan hay chỉ là kẻ lỗ mãng?" Lâm Dịch tiếp tục chỉ thị, mỗi lời nói đều là một mũi tên nhắm thẳng vào yếu huyệt của đối thủ. "Hổ ca và Vương Đại Trụ, cùng đội bảo vệ, chuẩn bị sẵn sàng. Nhưng chưa được phép hành động. Hãy giữ bí mật tuyệt đối, ẩn mình trong rừng cây gần đó, tạo thành thế phòng thủ, sẵn sàng ứng phó nếu tình hình vượt quá tầm kiểm soát. Tuyệt đối không được lộ diện trước khi có lệnh của ta."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng lời. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nói, giọng tràn đầy quyết tâm. Dù có chút bốc đồng, nhưng hắn luôn tuyệt đối nghe lời Lâm Dịch.

"Và một điều nữa," Lâm Dịch bổ sung, "hãy tìm cách trấn an dân làng qua người đưa tin bí mật. Nói với họ rằng chúng ta đã biết chuyện, và sẽ có biện pháp giải quyết. Tránh để họ hoảng loạn, bỏ làng mà đi. Mỗi người dân đều là tài sản quý giá của vùng đất này."

Nhị Cẩu nhận lệnh rồi nhanh chóng lui ra. Nghiên Cứu Thất lại chìm vào tĩnh lặng. Lâm Dịch quay trở lại với bản đồ, nhưng giờ đây tâm trí hắn đã tập trung hoàn toàn vào việc giải quyết cuộc khủng hoảng nhỏ này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn tự nhủ. Hắn phải dùng trí tuệ, mưu lược để đối phó với sức mạnh bạo tàn, không phải để thể hiện, mà để bảo vệ. Cuộc đối đầu này, dù nhỏ bé, cũng s�� là một phần của chiến lược lớn hơn của hắn trong việc củng cố quyền lực, duy trì trật tự và chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn đang chờ đợi. Hắn hiểu rằng, trong cái loạn thế này, không có kẻ thù nào là nhỏ bé, và mọi hành động đều có thể ảnh hưởng sâu rộng đến tương lai.

***

Thôn Làng Sơn Cước, dưới ánh nắng nhẹ của một buổi ban ngày tưởng chừng yên bình, lại mang một vẻ căng thẳng đến lạ. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh đã cũ, nằm rải rác bên con đường đất ngoằn ngoèo, vốn là nơi tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng gà gáy, tiếng chim hót vang vọng, nay lại im lìm một cách bất thường. Thỉnh thoảng, tiếng động vật xa xăm vọng lại từ Linh Thú Sơn Mạch, như một lời nhắc nhở về sự hoang dã luôn rình rập. Mùi khói gỗ từ những căn bếp đã cũ, mùi thức ăn nấu, mùi đất ẩm và mùi động vật trang trại vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng nề, cảnh giác bao trùm.

Giữa chợ làng, nơi vốn là trung tâm sinh hoạt tấp nập, giờ đây chỉ còn lác đác vài bóng người. Sự hiện diện của Huyết Lang Bang đã biến nơi đây thành một sân khấu của nỗi sợ hãi. Bang chủ Huyết Lang, một gã đàn ông hung tợn với khuôn mặt dữ tợn, hình xăm sói đen trên cổ và luôn mang theo một thanh đại đao sáng loáng bên hông, đang đứng sừng sững giữa đám đông lèo tèo, cùng với vài tên thủ hạ nhe nanh múa vuốt. Hắn ta khạc nhổ một bãi nước bọt xuống đất, đôi mắt quét qua từng khuôn mặt khắc khổ của dân làng.

"Mau nộp tiền! Không có ta bảo vệ, các ngươi sống yên sao được trong loạn thế này?" Bang chủ Huyết Lang gầm lên, giọng hắn ta thô kệch, vang vọng khắp chợ. "Đừng tưởng Lâm Chúa công của các ngươi có thể che chở được mãi! Loạn thế này, mạnh được yếu thua! Các ngươi tốt nhất nên biết điều, nộp đủ tiền bảo kê cho Huyết Lang Bang ta, bằng không, đừng trách ta không niệm tình!"

Dân làng, quần áo thô sơ, khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt lo âu, chỉ biết cúi gằm mặt xuống. Họ thì thầm với nhau, những tiếng nói lí nhí như gió thoảng. "Lâm đại nhân có biết chuyện này không? Sao ngài không ra tay?" Một bà lão run rẩy hỏi. "Thế này thì làm sao sống nổi? Lúa gạo đâu mà nộp cho chúng chứ?" Một người đàn ông trẻ tuổi bất lực nói. Sự tuyệt vọng hiện rõ trên từng gương mặt.

Trong một góc chợ, Trần Nhị Cẩu, cải trang thành một thương nhân nhỏ với bộ quần áo vải thô nhuộm màu nâu đất và chiếc nón lá rộng vành che gần hết khuôn mặt, khéo léo trà trộn vào đám đông. Hắn giả vờ đang xem xét mấy bó rau củ của một bà cụ, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn của hắn lại không ngừng quan sát mọi động tĩnh. Hắn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: cách Bang chủ Huyết Lang đứng, cách hắn ra lệnh, những lời hắn nói, thậm chí cả mùi rượu nồng nặc phảng phất từ người hắn. Tên này hung hãn nhưng có vẻ kiêu ngạo, lại thích rượu chè, Nhị Cẩu nội tâm thầm nghĩ. Một kẻ dễ bị kích động, và có thể lợi dụng điểm này. Hắn cũng chú ý đến những tên thủ hạ, cách chúng phân bố, thái độ của chúng đối với dân làng, và cả những con đường thoát hiểm tiềm năng.

Xa xa, ẩn mình trong rừng cây xanh um tùm bao quanh làng, Lý Hổ và Vương Đại Trụ cùng đội quân nhỏ của Lâm Dịch đang kiên nhẫn quan sát. Thân hình vạm vỡ, cao lớn của Lý Hổ, cùng với vết sẹo nhỏ trên lông mày, ẩn hiện sau tán lá, ánh mắt hắn sắc bén dõi theo mọi hành động của Huyết Lang Bang. Vương Đại Trụ, cũng vạm vỡ không kém, khuôn mặt chất phác có vết sẹo nhỏ trên má, nắm chặt cán kiếm, đôi mắt đầy vẻ căm giận. Hắn thường nói to, rõ ràng, đôi khi hơi cục cằn, nhưng giờ đây, hắn phải kiềm chế bản thân đến mức tối đa.

"Đại ca, bọn chúng quá ngang ngược!" Vương Đại Trụ thì thầm, giọng kìm nén sự tức giận. "Cứ để chúng làm càn thế này, dân làng sẽ không chịu nổi mất!"

Lý Hổ đặt tay lên vai Vương Đại Trụ, khẽ lắc đầu. "Bình tĩnh, Đại Trụ. Đại ca đã có kế hoạch rồi. Nhiệm vụ của chúng ta là quan sát, không được manh động. Nếu để lộ, kế hoạch của Đại ca sẽ đổ bể."

Họ đã nhận được tin nhắn từ một người đưa tin bí mật, một cụ già trong làng, rằng Lâm Dịch đã biết chuyện và sẽ có biện pháp. Điều đó giúp họ kiềm chế được sự nóng nảy, nhưng cũng làm tăng thêm áp lực. Dân làng đặt niềm tin vào Lâm Dịch, và họ phải chứng minh rằng niềm tin đó là xứng đáng. Mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân và các thế lực 'phi thường' vẫn lơ lửng, khiến Lâm Dịch phải hết sức cẩn trọng trong việc sử dụng lực lượng. Mỗi hành động đều phải được tính toán kỹ lưỡng, để không chỉ giải quyết vấn đề trước mắt mà còn bảo toàn sức mạnh cho những trận chiến lớn hơn.

Trần Nhị Cẩu tiếp tục thu thập tin tức, len lỏi qua từng ngõ ngách, trò chuyện với vài dân làng quen biết trong vai một thương nhân đi qua. Hắn nghe được những lời than vãn, những tiếng thở dài, và cả những lời cầu nguyện thầm kín gửi đến "Lâm đại nhân". Hắn hiểu rằng, sự hiện diện của Huyết Lang Bang không chỉ là một mối đe dọa vật chất, mà còn là một đòn giáng mạnh vào tinh thần của dân làng, vào niềm tin của họ vào trật tự và công lý. Hắn cũng nhận ra rằng, đây là một cơ hội để Lâm Dịch củng cố vị thế của mình, không chỉ bằng sức mạnh quân sự, mà còn bằng trí tuệ và sự quan tâm đến dân chúng.

Buổi chiều dần tàn, ánh nắng nhạt dần, mang theo sự mệt mỏi và lo lắng cho dân làng. Huyết Lang Bang vẫn tiếp tục lảng vảng, thu vét những gì chúng có thể, để lại phía sau những gương mặt tuyệt vọng. Nhưng những thông tin quý giá đã nằm gọn trong đầu Trần Nhị Cẩu, và một kế hoạch chi tiết đang dần thành hình trong tâm trí Lâm Dịch. Cuộc đối đầu không phải là một cuộc chiến trực diện, mà là một trận cờ, nơi mưu lược và sự tính toán sẽ quyết định thắng bại.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ u ám lên Thôn Làng Sơn Cước. Trời âm u, những đám mây đen vần vũ như báo hiệu một cơn mưa sắp tới, càng làm tăng thêm sự căng thẳng trong không khí. Một kho hàng cũ, nằm khuất sau những ngôi nhà khác, hiện ra với vẻ hoang tàn, những tấm ván gỗ mục nát kêu cót két theo từng cơn gió lùa, tạo nên một bản nhạc rợn người. Mùi bụi bặm, gỗ mục và sắt gỉ trộn lẫn, tạo nên một không gian ảm đạm, lạnh lẽo.

Bang chủ Huyết Lang, với vẻ mặt dữ tợn và hình xăm sói trên cổ, bước vào kho hàng cũ với thái độ kiêu ngạo, đầy tự mãn. Hắn ta được "mời" đến đây dưới danh nghĩa "đàm phán" với một "thế lực mới nổi" muốn "hợp tác" ở vùng đất này. Dưới sự xúi giục khéo léo của Trần Nhị Cẩu, hắn tin rằng mình sẽ có một món hời lớn. Hắn không ngờ, đây chính là cái bẫy đã được Lâm Dịch tính toán kỹ lưỡng.

"Ngươi là ai? Dám chơi trò này với ta?" Bang chủ Huyết Lang gầm lên, khi hắn nhận ra không có ai chờ đợi mình ngoài một bóng người gầy gò, trầm tư đứng giữa kho hàng trống. Hắn không hề thấy bóng dáng của "thế lực mới nổi" mà hắn mong đợi. Ánh mắt hắn quét một vòng, nhận ra mọi lối thoát đều bị chặn bởi những bóng người lờ mờ. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng hắn.

Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, bình thản bước ra từ bóng tối, ánh nến từ một cây nến duy nhất trong kho hàng chiếu rọi lên gương mặt hắn. Trang phục thô sơ, vá víu, nhưng khí chất của hắn lại không hề tầm thường. "Ta là người bảo vệ vùng đất này," Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm ấm, không chút run rẩy, dù đối diện với một Bang chủ hung bạo. "Ngươi đã vi phạm quy tắc. Ngươi cướp bóc, đánh đập dân lành, gây rối trật tự. Giờ thì, ngươi có hai lựa chọn: đầu hàng hoặc chết."

Bang chủ Huyết Lang bật cười khẩy, tiếng cười khàn đục vang vọng trong kho hàng trống rỗng, nhưng trong ánh mắt hắn đã lộ rõ vẻ kinh ngạc và tức giận. "Một thằng nhóc con như ngươi mà dám ra lệnh cho ta? Ngươi nghĩ ngươi là ai?" Hắn rút phắt thanh đại đao ra khỏi vỏ, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh nến lập lòe, tạo nên những vệt sáng ma quái. "Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là quy tắc của giang hồ!"

Nhưng ngay khi hắn vừa dứt lời, một giọng nói sang sảng vang lên từ phía cửa chính: "Đại ca, bọn chúng đã bị bao vây hoàn toàn!" Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ nhưng tràn đầy sự trung thành, cùng với Vương Đại Trụ, khuôn mặt chất phác và vết sẹo trên má, xuất hiện, dẫn theo một đội quân nhỏ, tay cầm vũ khí sáng loáng. Họ đã ẩn nấp theo đúng chỉ thị của Lâm Dịch, chờ đợi thời c�� chín muồi.

Bang chủ Huyết Lang tái mặt. Hắn nhìn quanh, thấy những tên thủ hạ của mình cũng đã bị quân của Lâm Dịch khống chế hoàn toàn, vũ khí bị tước đoạt. Vài tên yếu ớt hơn đã bị trói lại, miệng bị nhét giẻ. Tiếng va chạm vũ khí dứt khoát, tiếng kêu la ngắn ngủi của những tên thủ hạ khi bị áp chế đã hoàn toàn im bặt. Mùi máu nhẹ bắt đầu phảng phất trong không khí, báo hiệu cuộc đối đầu đã bắt đầu và kết thúc nhanh chóng. Hắn ta đã rơi vào một cái bẫy hoàn hảo, không có một con đường thoát nào.

Lâm Dịch tiến lên một bước, ánh mắt kiên định. "Ngươi đã đánh giá thấp trí tuệ và sự chuẩn bị. Đây không phải là trò chơi của trẻ con, Bang chủ. Trong loạn thế này, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn bền vững, cần phải có trật tự và quy tắc. Vùng đất này có quy tắc của nó, và ta sẽ bảo vệ chúng." Hắn không muốn lãng phí thêm thời gian hay nhân lực.

Bang chủ Huyết Lang, dù hung hãn, nhưng cũng không phải kẻ ngu ngốc. Hắn nhìn vào ánh mắt của Lâm Dịch, nhìn vào những gương mặt kiên quyết của Lý Hổ và Vương Đại Trụ, rồi nhìn xuống thanh đại đao trong tay mình, bỗng thấy nó nặng trĩu. Hắn hiểu rằng mình đã thua, thua một cách thảm hại. Hắn đã bị lừa gạt, bị dẫn dắt vào một cái bẫy mà hắn không hề hay biết. Sự tự mãn và khinh thường của hắn đối với một thiếu niên gầy gò đã khiến hắn phải trả giá.

"Đầu hàng đi, Bang chủ Huyết Lang," Lâm Dịch nói, giọng điệu không đổi. "Ta không muốn đổ máu vô ích. Nhưng nếu ngươi chống cự, ta sẽ không ngần ngại dùng vũ lực."

Cuối cùng, Bang chủ Huyết Lang thở dài một hơi, sự giận dữ trong mắt hắn dần tan biến, thay vào đó là sự bất lực. Hắn ném thanh đại đao xuống đất, một tiếng loảng xoảng khô khốc vang lên, báo hiệu sự kết thúc của một cuộc xung đột. "Được... ta đầu hàng."

Lý Hổ và Vương Đại Trụ lập tức bước tới, tước vũ khí của hắn và trói hắn lại cùng với những tên thủ hạ khác. Cuộc xung đột kết thúc nhanh chóng, dứt khoát, với tổn thất tối thiểu về người và của. Kho hàng cũ, giờ đây, không khí căng thẳng đã tan biến, thay vào đó là sự giải tỏa và một bầu không khí yên tĩnh lạ thường.

Lâm Dịch nhìn Bang chủ Huyết Lang bị trói, ánh mắt trầm tư. Hắn không hề cảm thấy vui mừng hay đắc thắng. Hắn biết, đây chỉ là một trong vô vàn những cuộc đối đầu mà hắn sẽ phải đối mặt trong tương lai. Việc hắn phải liên tục đối phó với các băng phái giang hồ và thế lực cát cứ nhỏ cho thấy sự suy yếu trầm trọng của Đại Hạ và sự bùng nổ của loạn thế sẽ còn kéo dài. Hắn không ngừng nhắc nhở bản thân về 'mối đe dọa lớn hơn' từ Thẩm Đại Nhân và các yếu tố 'phi thường' mà Trần Nhị Cẩu đã mang về. Những cuộc đối đầu tiếp theo chắc chắn sẽ phức tạp và nguy hiểm hơn nhiều, có thể liên quan đến yếu tố tu hành, thứ mà mưu lược đơn thuần khó lòng đối phó.

Khả năng Lâm Dịch giải quyết vấn đề một cách khéo léo, ít đổ máu như thế này cho thấy tầm nhìn lãnh đạo và khả năng mưu lược của hắn đang ngày càng phát triển. Nhưng nó cũng đặt ra câu hỏi về giới hạn của mưu lược khi đối mặt với sức mạnh siêu nhiên. Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm từ nó, một lời nhắc nhở về một thế giới khác, một thế giới mà hắn vẫn còn quá ít hiểu biết. Để bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn không chỉ cần mưu lược, mà còn cần phải tìm hiểu sâu hơn về bản chất của thế giới này, về những bí ẩn đang dần được hé lộ. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy chông gai, nhưng hắn biết mình không thể dừng lại.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free