Lạc thế chi nhân - Chương 834: Liên Minh Loạn Thế: Mạng Lưới Tình Báo và Bước Cờ Ngoại Giao
Ánh đèn dầu leo lét nhảy múa trên bàn gỗ sẫm màu, hắt những cái bóng dài ngoằng lên tường Nghiên Cứu Thất. Bên ngoài, gió đêm vẫn rít qua những khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh từ thảo nguyên biên thùy, nhưng trong căn phòng giản dị mà gọn gàng này, sự căng thẳng còn rõ ràng hơn cả cái lạnh. Mùi mực, giấy cũ và gỗ mục thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi trà thảo mộc thoang thoảng mà Tô Mẫn vừa pha.
Lâm Dịch ngồi đối diện với tấm bản đồ Đại Hạ trải rộng, ngón tay hắn vô thức vuốt ve khối Cổ Ngọc Phù lạnh lẽo đeo trên cổ. Cái cảm giác mát lạnh, nặng trịch ấy vừa là một lời nhắc nhở về những bí ẩn chưa được giải đáp, vừa là một nguồn động viên kỳ lạ. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp những mẩu thông tin rời rạc vừa thu thập được. Thẩm Đại Nhân, kẻ tưởng chừng đã chìm vào quên lãng, nay lại trỗi dậy như một bóng ma, không chỉ mạnh mẽ hơn mà còn được hậu thuẫn bởi một thế lực bí ẩn, phi phàm. "Minh Chủ"... "có thể bay lư���n"... "triệu hồi lửa hay băng giá"... Những từ ngữ đó cứ lởn vởn trong đầu hắn, gợi lên hình ảnh của những kẻ mà hắn từng đọc trong tiểu thuyết, những pháp sư, tiên nhân. Nhưng đây không phải là một câu chuyện, đây là hiện thực tàn khốc.
"Cái bóng đằng sau Thẩm Đại Nhân mới là mối hiểm họa thực sự," Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua Chu Thiên, Tô Mẫn và Trần Nhị Cẩu đang ngồi quanh bàn. Giọng hắn trầm, chậm rãi, nhưng mỗi từ đều như được đẽo gọt cẩn thận. "Kẻ đó, hay thế lực đó, không chỉ trao cho Thẩm Đại Nhân quyền lực, mà còn cung cấp cho hắn một thứ vũ khí mà chúng ta chưa từng đối mặt."
Chu Thiên, với bộ râu dài và đôi mắt ẩn sau cặp kính lão, đẩy nhẹ cuốn "Đại Hạ Loạn Sử" về phía giữa bàn. "Sách cổ có ghi," ông cất tiếng, giọng điệu nghiêm túc pha chút suy tư, "khi loạn thế nổi lên, thường có những thế lực 'siêu phàm' lợi dụng cơ hội để khuấy động. Chúng không quan tâm đến vương quyền, chỉ muốn tìm kiếm lợi ích riêng, hoặc đôi khi, chỉ đơn giản là tìm kiếm 'sự thú vị' trong cuộc tranh đoạt của phàm nhân. Đại Hạ sụp đổ, đây chính là thời điểm vàng cho những kẻ như vậy." Ông dừng lại, liếc nhìn Lâm Dịch. "Nhưng Chúa công, những ghi chép về 'tu sĩ' hay 'tiên gia' thường rất mơ hồ, pha lẫn truyền thuyết và sự thật. Để đối phó, chúng ta cần phải hiểu rõ bản chất của chúng hơn."
Tô Mẫn gật đầu, vẻ mặt thông minh của nàng ẩn chứa một sự lo lắng ngầm. "Chính xác là vậy, Chúa công. Để đối phó với những kẻ không tuân theo quy tắc thông thường, chúng ta cần một mạng lưới thông tin vững chắc, không chỉ về các động thái chính trị mà còn về những điều phi thường. Chúng ta không thể đơn độc trong cuộc chiến này. Cần phải tìm kiếm đồng minh." Nàng đưa tay chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Tình hình tài chính của chúng ta đang căng thẳng vì làn sóng di dân. Việc duy trì một đội quân lớn và các biện pháp phòng thủ cũng tiêu tốn không ít. Nếu phải đối phó với kẻ có sức mạnh siêu phàm, nguồn lực sẽ còn cần nhiều hơn nữa."
Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt ngây ngô thường ngày nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, sốt ruột cựa quậy. "Đại ca, cứ giao cho Nhị Cẩu! Dù là Thẩm Đại Nhân hay kẻ thần bí nào đó, chỉ cần Đại ca ra lệnh, Nhị Cẩu sẽ đi điều tra đến cùng!" Lòng trung thành của hắn không thể nghi ngờ, nhưng Lâm Dịch biết, sự nhiệt huyết không thôi là chưa đủ.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua ba người. "Đúng vậy. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, đặc biệt khi đối mặt với những điều ta chưa biết. Chu Thiên, ngài hãy tiếp tục nghiên cứu các ghi chép cổ, đặc biệt là những câu chuyện về các vị thần, tiên, hay những cuộc chiến giữa con người và dị nhân. Cố gắng tìm ra bất kỳ điểm yếu hay quy luật nào của những kẻ được gọi là 'tu sĩ' đó."
Chu Thiên cúi đầu: "Lão hủ sẽ dốc hết sức."
"Tô Mẫn," Lâm Dịch quay sang nàng. "Bên cạnh việc trấn an dân chúng và củng cố nội bộ, nàng hãy chuẩn bị các phương án ngoại giao. Chúng ta cần vạch ra một danh sách các thế lực nhỏ trong khu vực lân cận – các bang phái giang hồ, các gia tộc địa phương, hoặc thậm chí là những nhóm tàn quân không có nơi nương tựa. Họ có thể là đồng minh tiềm năng, hoặc ít nhất là những người có thể cung cấp thông tin. Mức độ lo sợ của họ đối với Thẩm Đại Nhân sẽ là chìa khóa để chúng ta tiếp cận."
Tô Mẫn nghiêm túc ghi chép. "Ta sẽ bắt đầu ngay, Chúa công."
Lâm Dịch dừng lại, nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, nhiệm vụ của ngươi là quan trọng nhất. Ngươi sẽ phải đi sâu vào khu vực chịu ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân, đặc biệt là Thành Thiên Phong và các thị trấn lân cận. Không chỉ thu thập thông tin về các động thái quân sự hay chính trị của hắn, mà còn phải đặc biệt chú ý đến 'Người Đại Diện Thần Bí' kia. Hãy tìm hiểu càng nhiều càng tốt về kẻ đó: ngoại hình, cách hành xử, đặc biệt là những khả năng 'không bình thường' mà dân chúng đồn thổi. Chúng có thật sự bay lượn? Chúng có triệu hồi lửa băng? Những điều này cần được xác thực. Quan trọng nhất, hãy tìm cách tiếp cận các thế lực giang hồ địa phương, đặc biệt là Bang chủ Thanh Long. Hắn là một người có uy tín trong giới giang hồ, và có thể cung cấp cho chúng ta những thông tin mà quan lại không thể có được."
Trần Nhị Cẩu đứng phắt dậy, vẻ mặt đầy kiên quyết. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu sẽ đem về tất cả những gì Đại ca cần!"
Lâm Dịch khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy một sự phức tạp khó tả. Hắn từng mơ ước một cuộc sống bình yên, không tranh đấu. Nhưng giờ đây, để bảo vệ cái "bình yên" nhỏ bé ấy, hắn lại phải học cách dùng mưu, dùng kế, thậm chí là những thủ đoạn tình báo mà hắn từng cho là "đen tối" ở thế giới cũ. Sự xuất hiện của Thẩm Đại Nhân, và đặc biệt là thế lực bí ẩn đứng sau hắn, đã đẩy hắn vào một cuộc chiến không chỉ trên mặt trận vật chất mà còn cả tinh thần.
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lâm Dịch thầm nhắc nhở bản thân. *Và sự tồn tại của những kẻ tu hành, những kẻ có sức mạnh vượt xa người thường, càng làm cho sự công bằng trở nên xa xỉ.* Hắn từng nghĩ, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Nhưng giờ đây, tri thức có thể không đủ để đối phó với những kẻ có thể triệu hồi sấm sét hay di chuyển tức thời. Hắn cần phải hiểu rõ đối thủ, phải tìm ra quy luật của họ, phải tìm ra điểm yếu.
"Hãy nhớ," Lâm Dịch nói, giọng hắn nghiêm nghị, "an toàn của các ngươi là trên hết. Đừng mạo hiểm quá mức. Ta cần thông tin, không phải sự hy sinh." Hắn nhìn Nhị Cẩu, một cái nhìn chất chứa cả sự tin tưởng lẫn lo lắng. "Hãy đi, và cẩn trọng."
Trần Nhị Cẩu cúi đầu, rồi nhanh chóng rời đi, bóng hắn hòa vào màn đêm. Lâm Dịch quay lại với bản đồ, ngón tay vẫn vuốt ve Cổ Ngọc Phù. Hắn biết, một chương mới của cuộc chiến đã bắt đầu, một chương mà ở đó, ranh giới giữa phàm tục và siêu phàm, giữa hiện thực và huyền ảo, ngày càng trở nên mờ nhạt. Gánh nặng trên vai hắn lúc này không chỉ là bảo vệ vùng đất, mà còn là khám phá một thế giới mà hắn chưa từng hình dung tới. Hắn sẽ phải thích nghi, phải thay đổi, để bảo vệ những gì mình trân trọng.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mờ của Thành Thiên Phong, Trần Nhị Cẩu đã có mặt tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, một trong những nơi sầm uất nhất thành phố. Hắn khoác lên mình bộ y phục vải thô đã sờn cũ, vai vác một cái bọc vải nhỏ, trông không khác gì một thương nhân nhỏ đang trên đường đi buôn bán. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ ngây ngô thường thấy, nhưng đôi mắt thì không ngừng đảo qua lại, quan sát mọi thứ xung quanh.
Quán Trọ Lạc Nguyệt là một tòa nhà gỗ hai tầng, mái ngói xanh rêu, nằm ngay góc chợ trung tâm. Bên trong, không khí náo nhiệt đến mức có thể xua tan mọi mệt mỏi. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng cười đùa ồn ã của khách làng chơi, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đặc trưng của chốn đô thị. Mùi thức ăn chiên xào, mùi rượu gạo nồng nàn, mùi khói gỗ từ bếp lò, và cả mùi mồ hôi của đám đông, bện lại thành một thứ hương vị đặc trưng, khó quên.
Nhị Cẩu chọn một cái bàn khuất góc, gần cửa sổ, nơi hắn có thể quan sát được cả bên trong lẫn bên ngoài mà không quá lộ liễu. Hắn gọi một bát mì nóng hổi và một vò rượu gạo nhỏ, giả vờ như một khách quen đang tìm chỗ nghỉ ngơi. Hắn khéo léo bắt chuyện với Cố lão bản, người chủ quán trọ béo tốt, phúc hậu, luôn miệng cười nhưng ánh mắt thì tinh ranh như cáo.
"Aiya, Cố lão bản, dạo này việc buôn bán thế nào rồi?" Nhị Cẩu hỏi, giọng pha chút chất phác của người vùng biên, đồng thời nhấm nháp ngụm rượu.
Cố lão bản lau tay vào chiếc tạp dề bẩn thỉu, thở dài thườn thượt. "Ài, chú em à, buôn bán gì giờ này nữa. Cả cái Đại Hạ này đang loạn như cào cào, binh đao khắp nơi. Dân tình đói khổ, tiền đâu mà mua sắm? Chỉ có mấy quan lại và bọn giang hồ là còn có tiền thôi." Ông ta đặt tay lên bàn, hạ giọng. "Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, dạo này Thiên Phong thành của chúng ta lại 'sáng' hơn hẳn đấy."
Nhị Cẩu giả vờ tò mò, mắt chớp chớp. "Ồ? Sáng hơn là sao, Cố lão bản?"
"Thì là Thẩm Đại Nhân chứ ai!" Cố lão bản nói, rồi lại nhìn quanh quất, như sợ có tai vách mạch rừng. "Hắn ta... hắn ta trở lại rồi, chú em có nghe chưa? Tưởng đã chết rồi chứ, ai ngờ lại sống sờ sờ, còn oai phong lẫm liệt hơn xưa. Mà lạ một cái là, hắn không còn vẻ tiều tụy như trước, mà như được lột xác vậy. Khí thế bức người, lại còn có thêm một kẻ mặt mũi lạ hoắc đi cùng, trông không giống người phàm chút nào."
Nhị Cẩu giả vờ hoảng hốt. "Thẩm Đại Nhân? Kẻ đã bị phế truất đó sao? Hắn còn dám trở lại? Ai mà dám chứa chấp hắn chứ?"
Cố lão bản nhếch mép cười khẩy. "Chứa chấp ư? Hắn ta giờ đây như hổ thêm cánh, chẳng cần ai chứa chấp đâu. Người ta đồn, hắn ta giờ có một thế lực cực mạnh chống lưng. Một thế lực bí ẩn, không thuộc triều đình cũng chẳng phải giang hồ. Chỉ biết là có một người áo đen, luôn đi cùng Thẩm Đại Nhân. Kẻ đó... có đôi mắt lạnh lẽo như băng, và khí chất thì... chú em chưa thấy đâu. Nghe đồn, có lần một tên lính ngu ngốc dám vô lễ, kẻ áo đen chỉ phất tay một cái, tên đó đã bị hất bay xa mấy trượng, ngã xuống đất thổ huyết mà chết. Không thấy hắn dùng võ công gì cả, chỉ là một cái phất tay thôi đấy!"
Nhị Cẩu cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng thì chấn động. *Một cái phất tay? Không dùng võ công? Đây chẳng phải là những khả năng mà Đại ca đã dặn dò phải chú ý sao?*
"Thật... thật khủng khiếp vậy sao?" Nhị Cẩu thì thầm, cố ý để giọng mình run rẩy.
"Còn hơn thế nữa!" Cố lão bản hạ giọng, kề sát tai Nhị Cẩu. "Mấy ngày trước, có một nhóm thổ phỉ từ trên núi xuống, định cướp bóc lương thực của Thẩm Đại Nhân. Kẻ áo đen kia chỉ đứng từ xa, không biết làm cách nào, một ngọn lửa xanh lè bỗng bùng lên giữa đám thổ phỉ, thiêu rụi bọn chúng thành tro bụi trong chớp mắt! Không một tiếng kêu la, không một vết tích. Từ đó, không ai dám hó hé gì đến Thẩm Đại Nhân nữa."
Ngọn lửa xanh lè? Thiêu rụi thành tro bụi? Đây rõ ràng là những dấu hiệu phi thường, vượt xa võ công thông thường. *Đại ca đã đúng. Đây không phải là một đối thủ bình thường.* Nhị Cẩu ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Hắn cũng nhận ra, không chỉ có Cố lão bản, mà những vị khách khác trong quán trọ cũng thường xuyên thì thầm về những chuyện tương tự. Những ánh mắt lạ lùng, đầy sợ hãi và kinh ngạc, khi họ nhắc đến "kẻ áo đen" hay "người của Minh Chủ". Một số người nói rằng họ đã nhìn thấy kẻ đó đi lại trên mái nhà như chim én, hoặc biến mất trong không khí.
"Nhưng mà... Thẩm Đại Nhân hắn ta trở lại để làm gì chứ?" Nhị Cẩu hỏi, cố gắng lái câu chuyện về mục đích của Thẩm Đại Nhân.
"Hừm, hắn ta tuyên bố là để 'khôi phục trật tự', chú em ạ," Cố lão bản nhổ toẹt một bãi nước bọt. "Nhưng ai mà chẳng biết hắn ta chỉ muốn làm bá chủ một phư��ng thôi. Hắn ta còn phát đi một cái thông cáo, nói rằng vùng đất của Lâm Dịch kia... là một lũ phản loạn, không biết trên dưới, không chịu phục tùng triều đình cũ. Hắn ta hứa hẹn sẽ mang lại an bình, sẽ cấp đất, phát lương cho những ai theo hắn. Mấy ngày nay, cũng có không ít di dân từ vùng của Lâm Dịch bỏ sang đây đấy."
Nhị Cẩu nghe vậy, trong lòng không khỏi tức giận. *Thẩm Đại Nhân lại giở trò chia rẽ rồi!* Hắn cố gắng kìm nén cảm xúc, tiếp tục hỏi han những tin đồn khác, đặc biệt là những tin liên quan đến các bang phái giang hồ và thái độ của họ đối với Thẩm Đại Nhân. Hắn biết, Bang chủ Thanh Long là một nhân vật quan trọng mà Đại ca muốn tiếp cận.
Sau khi thu thập được kha khá thông tin, Nhị Cẩu trả tiền, cúi chào Cố lão bản rồi nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Những gì hắn nghe được còn đáng sợ hơn những gì hắn từng tưởng tượng. Thẩm Đại Nhân không còn là một quan lại tham nhũng cũ kỹ, hắn đã trở thành một con quái vật được nâng cấp, với một thế lực siêu phàm đứng sau lưng. *Đại ca nói đúng, đây không chỉ là một cuộc chiến chính trị hay quân sự thông thường nữa. Đây là một cuộc đối đầu mà chúng ta phải tính đến cả yếu tố siêu nhiên.* Hắn siết chặt tay, quyết tâm phải mang tất cả những thông tin này về cho Lâm Dịch.
***
Vài ngày sau, dưới ánh chiều tà dịu nhẹ, Lâm Dịch đã có mặt tại dinh thự của Bang chủ Thanh Long, tại một thị trấn nhỏ cách vùng đất của hắn không xa. Đây là một nơi hẻo lánh, ít người qua lại, nhưng dinh thự thì khá kiên cố, được xây bằng đá và gỗ, tường cao, cổng sắt. Không khí ở đây tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua hàng cây cổ thụ um tùm. Lâm Dịch mặc một bộ y phục giản dị màu xanh đậm, không quá nổi bật nhưng cũng không hề tầm thường, toát lên vẻ tự tin và điềm đạm. Hắn không mang theo nhiều người, chỉ có một vài cận vệ đi theo giữ khoảng cách.
Bang chủ Thanh Long, một người đàn ông trung niên với gương mặt khôn ngoan và đôi mắt sắc sảo, ngồi đối diện Lâm Dịch. Hắn ta mặc bộ đồ tơ lụa gọn gàng, nhưng vẻ mặt thì đầy cảnh giác và hoài nghi. Không khí trong phòng khách nặng nề đến mức có thể cảm nhận được. Bang chủ Thanh Long đã nghe danh Lâm Dịch, nghe về cách hắn dựng lên một vùng đất trù phú giữa thời loạn, nhưng hắn ta vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng.
"Lâm Chúa công đã lặn lội đến tận đây, không biết có việc gì muốn chỉ giáo?" Bang chủ Thanh Long mở lời trước, giọng điệu khách sáo nhưng không giấu được vẻ dò xét. Hắn ta đã nghe được những tin đồn về Thẩm Đại Nhân và kẻ bí ẩn kia, và điều đó khiến hắn ta càng thêm thận trọng.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, bình thản nhấp một ngụm trà. "Bang chủ khách khí rồi. Lâm Dịch đến đây không phải để chỉ giáo, mà để tìm kiếm một con đường chung cho sự sống còn." Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt trực diện nhìn vào Bang chủ Thanh Long. "Bang chủ cũng là người thông tuệ, hẳn đã thấy rõ tình hình hiện tại của Đại Hạ. Vương triều sụp đổ, loạn lạc khắp nơi, các thế lực nổi lên như nấm sau mưa. Nhưng trong số đó, có một kẻ đặc biệt nguy hiểm: Thẩm Đại Nhân."
Bang chủ Thanh Long nheo mắt, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu. "Chuyện của triều đình, của các ngươi tranh hùng, chúng ta giang hồ không muốn dính vào. Cứu cánh cho bản thân đã là may lắm rồi, hà cớ gì ta phải can dự vào những cuộc chiến không phải của mình?"
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Loạn thế không có chỗ cho người đứng ngoài, Bang chủ ạ. Bang chủ cho rằng mình có thể đứng ngoài cuộc, nhưng Bang chủ có chắc Thẩm Đại Nhân sẽ để yên cho vùng đất này của Bang chủ không? Hắn ta không chỉ muốn quyền lực, hắn ta còn muốn nghiền nát tất cả những ai không phục tùng hắn, những ai không cúi đầu trước hắn. Và tệ hơn nữa..." Lâm Dịch dừng lại, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm. "Thế lực đứng sau hắn... không phải là những kẻ bình thường."
Bang chủ Thanh Long im lặng, đôi mắt hắn ta thoáng hiện lên vẻ lo sợ. Tin đồn về kẻ áo đen và những khả năng phi thường của hắn đã lan đến tai Bang chủ, khiến hắn ta không khỏi bất an. Giang hồ tuy có võ công cao cường, nhưng đối mặt với lửa xanh, với khả năng bay lượn, thì võ công cũng chỉ là trò đùa.
"Ta đã nghe một vài lời đồn đại," Bang chủ Thanh Long thận trọng nói. "Nhưng đó chỉ là những lời thêu dệt của dân gian, liệu có đáng tin không?"
"Trần Nhị Cẩu, người của ta, đã đích thân điều tra tại Thành Thiên Phong," Lâm Dịch đáp, giọng hắn chắc chắn. "Những gì hắn mang về còn đáng sợ hơn những lời đồn. Kẻ áo đen kia có khả năng điều khiển lửa một cách thần kỳ, có thể hất bay người mà không cần chạm vào, và còn nhiều điều bí ẩn khác mà chúng ta chưa thể lý giải. Hắn ta không phải là một cao thủ võ lâm, mà là một kẻ có sức mạnh... siêu phàm. Có lẽ, hắn là một trong những 'tu sĩ' mà Chu Thiên vẫn thường nhắc đến, những kẻ thuộc về thế giới tu hành mà chúng ta vẫn nghĩ chỉ có trong truyền thuyết."
Bang chủ Thanh Long hít một hơi sâu. Một tu sĩ! Điều này nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn ta. Giang hồ tuy có những cao thủ nội lực thâm hậu, nhưng chưa bao giờ có kẻ nào đạt đến trình độ thần thông như vậy. Điều này khiến hắn ta cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Lâm Dịch nhìn thấy sự dao động trong mắt Bang chủ. "Thẩm Đại Nhân có thế lực đó hỗ trợ, hắn ta sẽ không chỉ dừng lại ở Thành Thiên Phong. Hắn ta sẽ mở rộng, sẽ càn quét. Và khi đó, vùng đất của Bang chủ, nơi yên bình này, cũng sẽ nằm trong tầm ngắm của hắn. Bang chủ có nghĩ rằng mình có thể chống lại một kẻ có thể triệu hồi lửa, có thể bay lượn mà không cần dùng khinh công sao?"
Lời nói của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Bang chủ Thanh Long. Hắn ta biết, Lâm Dịch nói đúng. Giang hồ có thể đối phó với quan lại thối nát, với cường hào ác bá, nhưng đối với những thế lực vượt quá sự hiểu biết, họ hoàn toàn bất lực. Sự tồn tại của bang phái của hắn ta, của cả cái thị trấn này, đều đang bị đe dọa.
"Vậy... ý của Lâm Chúa công là gì?" Bang chủ Thanh Long hỏi, giọng hắn ta đã bớt vẻ hoài nghi, thay vào đó là sự lo lắng.
"Chúng ta cần liên thủ," Lâm Dịch nói thẳng thắn. "Không phải để tranh bá thiên hạ, mà để bảo vệ vùng đất của chính mình, bảo vệ những người dân vô tội. Ta cần thông tin của Bang chủ về giới giang hồ, về những mối quan hệ, về những kẻ mạnh trong vùng. Ngược lại, ta có thể chia sẻ những hiểu biết của ta về Thẩm Đại Nhân và thế lực đứng sau hắn, đồng thời cung cấp sự hỗ trợ về quân sự, về lương thực khi cần thiết. Một mình ta sẽ khó mà chống lại một thế lực siêu phàm. Một mình Bang chủ cũng vậy. Nhưng nếu chúng ta cùng nhau, cơ hội sẽ lớn hơn rất nhiều."
Bang chủ Thanh Long trầm tư. Liên minh với một lãnh chúa mới nổi, lại còn là một người trẻ tuổi, đây là một bước đi đầy rủi ro. Nhưng nếu không liên minh, đối mặt với Thẩm Đại Nhân và kẻ bí ẩn kia, hắn ta biết bang phái của mình khó lòng tồn tại. Hắn ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén dò xét từng biểu cảm trên khuôn mặt đối phương. Hắn thấy sự quyết đoán, sự chân thành, và cả một chút... bất lực trước một thế lực quá lớn.
"Lâm Chúa công nói có lý," Bang chủ Thanh Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn ta pha chút mệt mỏi. "Nhưng... chúng ta giang hồ, trọng chữ tín. Ta có thể tin tưởng Lâm Chúa công sẽ không lợi dụng chúng ta, sẽ không bỏ mặc chúng ta khi hiểm nguy không?"
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Bang chủ Thanh Long, một cái nhìn kiên định. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Bang chủ ạ. Cả của ta, và của Bang chủ. Ta không muốn xưng bá, ta chỉ muốn bảo vệ vùng đất của mình và những người tin tưởng ta. Nếu Bang chủ có thể cùng ta đối phó với hiểm họa chung, ta cam đoan sẽ không bao giờ phản bội lòng tin đó. Liên minh này sẽ là một liên minh lỏng lẻo ban đầu, chỉ để cùng nhau chia sẻ thông tin và hỗ trợ phòng thủ. Nhưng để nó trở nên vững chắc, ta cần Bang chủ thấy được sự quyết tâm và khả năng của ta trong việc bảo vệ vùng đất của mình."
Bang chủ Thanh Long im lặng một lúc lâu. Tiếng gió xào xạc bên ngoài dường như càng làm tăng thêm sự căng thẳng. Cuối cùng, hắn ta thở dài một hơi. "Được thôi, Lâm Chúa công. Ta chấp nhận một liên minh... lỏng lẻo. Ta sẽ chia sẻ thông tin mà ta có về giới giang hồ và các mối quan hệ trong vùng. Nhưng Lâm Chúa công cũng phải chứng minh được khả năng của mình. Phải cho ta thấy, vùng đất của Lâm Chúa công đủ mạnh để chống lại Thẩm Đại Nhân và kẻ bí ẩn kia. Ta không muốn bang phái của mình bị cuốn vào một cuộc chiến vô vọng."
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Đó là điều hiển nhiên. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Bang chủ ạ. Chúng ta sẽ dùng tri thức để đối phó với sức mạnh. Cảm ơn Bang chủ đã tin tưởng."
Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Một liên minh lỏng lẻo, đầy nghi ngờ. Nhưng ít nhất, hắn đã có thêm một kênh thông tin, một cánh tay nối dài vào thế giới giang hồ phức tạp. Thẩm Đại Nhân không còn là một đối thủ chính trị thông thường, hắn đã trở thành một 'quân cờ' của một thế lực lớn hơn, phức tạp hơn, đòi hỏi Lâm Dịch phải nâng cấp toàn diện chiến lược của mình.
Lâm Dịch rời khỏi dinh thự của Bang chủ Thanh Long khi màn đêm đã buông xuống. Bước chân hắn vẫn vững chãi, nhưng trong lòng lại nặng trĩu. Hắn tự hỏi, liệu mình có đang đi quá xa so với mục tiêu ban đầu là một cuộc sống bình yên không? Để bảo vệ cuộc sống bình yên đó, hắn lại phải dấn thân vào những cuộc chiến ngày càng phức tạp, ngày càng vượt quá tầm kiểm soát của một người phàm. Hắn phải học cách dùng mưu mẹo, phải học cách liên minh với những kẻ có thể không thật sự tin tưởng mình. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng Lâm Dịch biết, hắn không có lựa chọn nào khác. Cuộc chiến này sẽ định hình tương lai của hắn, của vùng đất này, và có lẽ, của cả một kỷ nguyên mới trong loạn thế. Hắn siết chặt Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó như một lời nhắc nhở rằng, những điều siêu phàm đang ngày càng can thiệp sâu vào thế sự.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.