Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 833: Bất Tử Tàn Hồn: Thẩm Đại Nhân Trở Lại

Đêm dài trôi qua như một hơi thở nặng nhọc, mang theo những lo toan không dứt. Khi ánh bình minh đầu tiên rạng rỡ xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng những mái nhà lợp rạ và những lều trại tạm bợ của dân tị nạn, vùng đất của Lâm Dịch bắt đầu một ngày mới đầy ắp tiếng động. Tiếng lao động hăng say của những người dân đang được phân công công việc, tiếng xe đẩy hàng kẽo kẹt trên đường đất, tiếng trẻ con nô đùa, và cả tiếng rao hàng của những người bán rong nhỏ lẻ – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống đang vươn lên từ đổ nát.

Trong văn phòng chính sự, nơi từng là một căn phòng giản dị nhưng giờ đã được mở rộng và cải tạo thành một trung tâm điều hành hiệu quả, không khí lại tĩnh lặng hơn nhiều. Chỉ có tiếng giấy sột soạt khi những bản báo cáo được lật qua, tiếng bút lông cọ vào giấy, và những cuộc thảo luận trầm lắng giữa Lâm Dịch và Tô Mẫn. Mùi mực mới, giấy trắng và gỗ đánh bóng thoang thoảng trong không gian, tạo cảm giác của một nơi làm việc nghiêm túc, dù bên ngoài là cả một thế giới đang hỗn loạn.

Lâm Dịch, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt luôn sắc bén, đang cúi mình trên bàn, xem xét một bản kê chi tiết về lượng lương thực dự trữ và tốc độ tiêu thụ. Dù đã qua một đêm không ngủ, vẻ mệt mỏi chỉ thoáng qua trên khuôn mặt thanh tú của hắn, nhanh chóng bị thay thế bằng sự tập trung cao độ. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm họng, như để xua đi chút dư vị đắng chát của thực tại.

"Tình hình di dân đã tạm ổn định, Tô Mẫn," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm trầm, mang theo một chút hoài niệm về những ngày tháng yên bình đã qua, nhưng cũng đầy sự quyết đoán của một người lãnh đạo. Hắn chỉ vào một con số trên bản báo cáo. "Nhưng nguồn cung lương thực chỉ có thể duy trì thêm ba tháng nữa nếu không có giải pháp mới." Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn Tô M��n, người đang ngồi đối diện, dáng vẻ thanh tú nhưng đôi mắt sắc sảo luôn phản ánh sự thông minh và lo lắng.

Tô Mẫn gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ ưu tư. Nàng là cánh tay phải đắc lực của Lâm Dịch trong việc quản lý nội vụ, và những con số này nàng đã nằm lòng. "Chúng ta cần đẩy mạnh việc khai hoang và tìm kiếm nguồn cung từ các thương hội khác. Nhưng... khó khăn chồng chất khi Đại Hạ đã sụp đổ hoàn toàn. Các con đường vận chuyển không còn an toàn, và giá cả đang leo thang chóng mặt. Nhiều thương hội lớn cũng đang tự co cụm lại để bảo vệ mình." Nàng đặt nhẹ cây bút lông xuống, tiếng cạch nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Chưa kể, những lãnh chúa địa phương mới nổi đang ra sức kiểm soát các tuyến đường thương mại, biến chúng thành công cụ vơ vét."

Lâm Dịch thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Hắn biết những điều đó. Hắn đã lường trước tất cả. Sự sụp đổ của một vương triều không chỉ là sự thay đổi trên đỉnh cao quyền lực, mà là sự đổ vỡ của toàn bộ cấu trúc xã hội. Nó giống như một trò chơi domino khổng lồ, khi quân cờ đầu tiên ngã xuống, sẽ kéo theo vô số quân cờ khác. "Chúng ta phải tìm cách. Không thể để dân chúng chịu đói. Tinh thần của họ đã quá mong manh."

Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng bật mở đột ngột, và Trần Nhị Cẩu hớt hải chạy vào. Mặt hắn đỏ bừng, hơi thở dồn dập, mái tóc bù xù hơn thường lệ. Vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của hắn giờ đây đầy vẻ hoảng hốt. "Đại ca! Tô cô nương!" Hắn gần như hét lên, không giữ được vẻ bình tĩnh thường thấy. "Có tin khẩn! Thẩm... Thẩm Đại Nhân... hắn vẫn còn sống! Và hắn đã xuất hiện ở thành Vọng Nguyệt!"

Lâm Dịch đặt bút xuống, ánh mắt sắc bén như dao găm nhìn Trần Nhị Cẩu. Mọi mệt mỏi dường như tan biến, thay vào đó là một sự cảnh giác cao độ. Hắn ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu kể tiếp, không nói một lời nào nhưng sự uy nghi toát ra từ hắn khiến Nhị Cẩu lập tức ngừng thở dốc, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Tô Mẫn cau mày, vẻ mặt đầy kinh ngạc và lo ngại. "Thẩm Đại Nhân? Không thể nào... chúng ta đã tưởng hắn đã chết hoặc bị giam cầm sau sự kiện ở Uyên Khê rồi chứ?" Nàng nhớ rất rõ kẻ thù cũ đó, một quan lại tham lam và độc ác, từng là một mối họa lớn cho vùng đất này.

Trần Nhị Cẩu gật lia lịa, cố gắng sắp xếp lại những gì hắn vừa nghe được từ mạng lưới tai mắt của mình. "Đúng là hắn! Ban đầu ta cũng không tin, nhưng người của ta đã tận mắt thấy hắn. Hắn không những còn sống, mà còn xuất hiện công khai ở thành Vọng Nguyệt, tự xưng là sứ giả của một 'minh chủ mới', đang tập hợp lực lượng và mị dân."

Lâm Dịch khoanh tay, trầm tư. Thẩm Đại Nhân. Cái tên này đã từng là một cơn ác mộng. Hắn nhớ lại khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ, ánh mắt mưu mô và giọng điệu hoa mỹ giả tạo của lão ta. Một kẻ tưởng chừng đã bị đẩy vào ngõ cụt, nay lại xuất hiện trở lại. "Thành Vọng Nguyệt?" Lâm Dịch lặp lại, đôi mắt sâu thẳm khẽ nheo lại. Thành Vọng Nguyệt là một thành phố nhỏ lân cận, nằm cách vùng đất của hắn không xa, một điểm chiến lược quan tr���ng. "Hắn xuất hiện như thế nào? Có ai đi cùng hắn không?"

Trần Nhị Cẩu nuốt nước bọt, vẻ mặt vẫn còn chút kinh hãi. "Có, Đại ca. Người của ta nói, bên cạnh hắn có một người... một người rất lạ. Khoác áo choàng, không lộ mặt, nhưng toát ra một thứ khí chất rất khác thường. Dường như không phải là võ công bình thường. Khi người đó chỉ khẽ gật đầu, cả đám đông phía dưới đều im bặt, không dám ho he." Hắn thì thầm, giọng hạ thấp, "Họ... họ nói người đó có thể là một... tu sĩ."

Nghe đến chữ "tu sĩ", Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn chạm vào túi áo, cảm nhận hơi ấm nhàn nhạt của Cổ Ngọc Phù. Sự rung động mơ hồ của nó dường như cũng đang đồng điệu với tin tức vừa nghe được. "Tu sĩ..." Hắn lẩm bẩm. Mối liên hệ với thế giới tu hành. Đây là điều hắn đã lường trước, nhưng sự xuất hiện của nó lại gắn liền với một kẻ thù cũ, tưởng chừng đã bị loại bỏ, khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Hắn vốn dĩ đã phải vật lộn với gánh nặng sinh tồn, với nạn di dân, với sự sụp đổ của vương triều và sự trỗi dậy của vô số lãnh chúa. Giờ đây, lại thêm một biến số mới, một biến số mang tính siêu phàm.

"Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ có khả năng tự mình tạo ra thế lực lớn mạnh như vậy chỉ trong một thời gian ngắn," Lâm Dịch nói, giọng hắn chậm rãi, phân tích từng chi tiết. "Hắn có tài mị dân, có khả năng diễn thuyết, nhưng không có sức mạnh thực sự, cũng không có tầm nhìn để tập hợp nhân tài. Phải có một thế lực đứng sau lưng hắn, một thế lực đủ mạnh để bảo vệ hắn, đủ uy tín để hắn có thể dựa vào mà mị dân, và đủ bí ẩn để không ai biết nguồn gốc."

Tô Mẫn gật đầu đồng tình. "Chính xác. Điều đáng lo ngại là hắn đã chọn thành Vọng Nguyệt. Nơi đó là một cửa ngõ quan trọng, và cũng là nơi có nhiều dân chúng đang hoang mang, dễ bị lung lay bởi những lời hứa hẹn về trật tự và bình yên." Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự lo lắng. "Hắn đang nhắm vào lòng dân của chúng ta, Chúa công."

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh nhộn nhịp bên ngoài. Hắn thấy những người dân đang làm việc, những đứa trẻ đang cười đùa, những ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi nhưng đã le lói hy vọng. Hắn đã dốc hết sức mình để xây dựng nơi này, để tạo dựng một vùng đất an toàn giữa loạn lạc. Và giờ đây, một bóng ma cũ, được hậu thuẫn bởi một thế lực mới, đang cố gắng phá hủy tất cả.

Trong đầu hắn, những dòng suy nghĩ hiện đại cuộn trào. "Lại là cái trò chính trị bẩn thỉu. Chia rẽ và thống trị. Luôn là vậy. Nhưng lần này, có thêm yếu tố tu hành. Như thể một cuộc chiến tranh cục bộ chưa đủ mệt mỏi, giờ lại phải đấu trí với cả những kẻ có siêu năng lực." Hắn khẽ thở dài, nhưng ý chí không hề nao núng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu không chỉ bằng kiếm đao, mà còn bằng trí tuệ và mưu lược. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Điều quan trọng là phải hiểu rõ kẻ thù, hiểu rõ bản chất của thế lực đứng sau Thẩm Đại Nhân."

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay lại, giọng hắn dứt khoát. "Cử người của ngươi đến thành Vọng Nguyệt. Điều tra kỹ lưỡng về cái 'minh chủ mới' mà Thẩm Đại Nhân nhắc tới. Tìm hiểu xem chúng có nguồn gốc từ đâu, mục đích là gì, và quan trọng nhất, sức mạnh của cái người áo choàng kia đến mức nào. Đặc biệt chú ý đến những dấu hiệu 'không bình thường' mà ngươi vừa nói."

"Tuân lệnh, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, vẻ hoảng hốt ban đầu đã được thay thế bằng sự quyết tâm. "Nhị Cẩu sẽ đích thân đi một chuyến nếu cần. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

"Không cần ngươi đích thân đi," Lâm Dịch lắc đầu. "Ngươi còn nhiều việc khác phải lo. Cử những người đáng tin cậy nhất. Và tuyệt đối cẩn trọng. Thế lực này dường như không hề đơn giản." Hắn lại nhìn Tô Mẫn. "Tô Mẫn, cô hãy chuẩn bị các biện pháp trấn an dân chúng. Chúng ta không thể để Thẩm Đại Nhân gieo rắc sự hoài nghi và chia rẽ. Hãy cho dân chúng thấy chúng ta vẫn đang làm tất cả để bảo vệ họ, để nuôi sống họ. Tăng cường thông tin về các dự án khai hoang, về việc phân bổ lương thực công bằng."

Tô Mẫn gật đầu. "Ta hi��u, Chúa công. Ta sẽ bắt đầu ngay."

Lâm Dịch quay lại nhìn bản đồ trải rộng trên bàn. Một chấm đỏ vừa xuất hiện ở thành Vọng Nguyệt, đánh dấu một mối đe dọa mới, một mối đe dọa phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn từng đối mặt. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Kẻ thù đã trở lại, và lần này, chúng không chỉ mang theo sự tham lam và thù hận, mà còn mang theo một sức mạnh bí ẩn, siêu phàm. Cuộc chiến sinh tồn vẫn tiếp diễn, và hắn, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước. Hắn sẽ phải tìm ra cách để cân bằng giữa việc bảo vệ vùng đất của mình và hiểu rõ hơn về những bí ẩn của thế giới này, về những thế lực tu hành đang dần lộ diện.

***

Cùng lúc đó, tại thành Vọng Nguyệt, ánh nắng giữa trưa gay gắt đổ xuống quảng trường trung tâm, nhuộm vàng những mái ngói cũ kỹ và những con phố đất bụi. Hàng trăm người dân tụ tập lại, xì xào bàn tán, đôi mắt đầy vẻ tò mò, lo lắng và cả tuyệt vọng. Họ là những người dân thường, đang sống trong sự hỗn loạn của một vương triều sụp đổ, khao khát m��t tia hy vọng, một lời hứa về sự bình yên. Mùi bụi đất, mồ hôi và thức ăn đường phố hòa quyện trong không khí, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, bất an nhưng cũng đầy sự chờ đợi.

Trên một đài cao tạm bợ, được dựng lên từ vài tấm ván gỗ thô sơ, một bóng người quen thuộc xuất hiện. Đó chính là Thẩm Đại Nhân. Hắn ta không còn vẻ tàn tạ, tiều tụy như những gì người ta tưởng tượng về một kẻ đã thất bại và phải chạy trốn. Ngược lại, hắn mặc quan phục chỉnh tề, dù có chút cũ kỹ nhưng vẫn toát lên vẻ uyên bác giả tạo. Khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ được tỉa tót gọn gàng, ánh mắt không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là vẻ tự tin đầy ngạo mạn, thậm chí là hả hê. Nụ cười nhếch mép ẩn chứa sự thù hận và tham vọng của kẻ từng bị vùi dập.

Bên cạnh Thẩm Đại Nhân là một nhân vật thần bí. Người này khoác một chiếc áo choàng màu xám tro, rộng thùng thình, che kín toàn bộ cơ thể và khuôn mặt. Không có bất kỳ chi tiết nào về ngoại hình được lộ ra, nhưng từ người đó lại tỏa ra một áp l���c vô hình, một thứ khí chất siêu phàm khiến đám đông phía dưới tự động im bặt, không dám xì xào thêm nữa. Dù không nói một lời, sự hiện diện của Người Đại Diện Thần Bí đã đủ để khiến Thẩm Đại Nhân trở nên uy tín một cách đáng sợ.

Thẩm Đại Nhân bước ra phía trước, vung tay lên một cách dứt khoát. Giọng hắn cao và vang, đủ để át đi mọi tiếng ồn ào còn sót lại của đám đông. "Hỡi bá tánh! Hỡi những người con của Đại Hạ!" Hắn bắt đầu bài diễn văn, giọng điệu mị dân và kích động, đầy sức thuyết phục của một kẻ đã từng là quan lại cao cấp. "Đại Hạ đã sụp đổ! Loạn lạc khắp nơi! Thiên hạ đại loạn, dân chúng lầm than! Các ngươi đã mất đi nơi nương tựa, mất đi sự bảo vệ của vương triều! Kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, cường đạo hoành hành, thuế má nặng nề!"

Đám đông bên dưới bắt đầu xôn xao, những lời nói của Thẩm Đại Nhân chạm đúng vào nỗi đau và sự sợ hãi của họ. Hắn ta khéo léo khuấy động cảm xúc, gợi lên những ký ức kinh hoàng về chiến tranh và đói nghèo.

"Nhưng Thẩm mỗ không chết!" Hắn ta nhấn mạnh, giọng điệu đầy kịch tính. "Thẩm mỗ đã trở về! Trở về không phải để tranh giành quyền lực, không phải để vơ vét của cải! Mà là để khôi phục trật tự! Để cho các ngươi có một cuộc sống bình yên, không bị kẻ ngoại lai lợi dụng! Không bị kẻ mạo danh anh hùng lừa gạt!"

Hắn chĩa mũi nhọn vào 'kẻ chiếm cứ vùng đất phía tây', ám chỉ Lâm Dịch một cách đầy ẩn ý nhưng ai cũng hiểu. "Kẻ đó, tự xưng là chúa công, tự xưng là người bảo vệ dân chúng, nhưng hắn ta có thể làm được gì trong cái loạn thế này? Hắn có thể bảo vệ các ngươi khỏi những thế lực cường đại đang nổi lên? Hắn có thể nuôi sống hàng vạn người dân tị nạn đang đổ về vùng đất cằn cỗi của hắn? Không! Hắn chỉ đang lợi dụng sự hoang mang của các ngươi, lợi dụng sức lao động của các ngươi để xây dựng thế lực riêng! Hắn sẽ không mang lại cho các ngươi sự bình an thực sự!"

Thẩm Đại Nhân nở một nụ cười tự mãn khi thấy đám đông bắt đầu dao động. Hắn biết cách gieo rắc sự nghi ngờ, cách chia rẽ lòng dân. "Thẩm mỗ trở về, là để mang lại cho các ngươi một lựa chọn tốt hơn! Một tương lai tươi sáng hơn! Dưới sự bảo hộ của một minh chủ vĩ đại, một thế lực chân chính đang muốn khôi phục lại trật tự cho toàn thiên hạ!" Hắn quay sang Người Đại Diện Thần Bí bên cạnh, cúi đầu một cách cung kính. "Minh chủ của chúng ta, người có sức mạnh siêu phàm, có tầm nhìn xa trông rộng, sẽ mang lại cho các ngươi một Đại Hạ mới, một kỷ nguyên hòa bình và thịnh vượng chưa từng có!"

Người Đại Diện Thần Bí chỉ khẽ gật đầu. Đó là một cử động nhỏ, gần như không đáng kể, nhưng nó lại mang một sức nặng phi thường. Ngay lập tức, một làn sóng năng lượng mơ hồ lan tỏa ra, khiến những người đứng gần nhất cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Đó không phải là võ công, mà là một cảm giác khác, một thứ gì đó vượt xa sự hiểu biết của người phàm. Đám đông phía dưới xôn xao, một số người bị kích động bắt đầu hô hào theo lời Thẩm Đại Nhân, những ánh mắt tuyệt vọng giờ đây lại lóe lên tia hy vọng mù quáng.

"Thẩm Đại Nhân!" Một giọng nói vang lên từ đám đông, "Ngài nói thật ư? Liệu chúng tôi có thể thực sự tin tưởng ngài?"

Thẩm Đại Nhân nở nụ cười rộng hơn, ánh mắt lướt qua đám đông như một con cáo già nhìn bầy gà. "Đương nhiên là thật! Minh chủ của chúng ta sẽ không chỉ mang lại trật tự, mà còn mang lại sự công bằng! Sẽ không còn cảnh cường hào ác bá hoành hành, không còn cảnh quan lại tham nhũng vơ vét! Sẽ có lương thực cho mọi người, có đất đai để canh tác, có sự bảo vệ khỏi mọi kẻ thù!"

Những lời hứa hẹn hoa mỹ, vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp trong bối cảnh loạn lạc, đã nhanh chóng len lỏi vào tâm trí những người dân đang tuyệt vọng. Họ đã quá mệt mỏi với chiến tranh, với đói nghèo, với sự bất ổn. Thẩm Đại Nhân, kẻ tưởng chừng đã bị đánh bại, giờ đây lại trở thành một ngọn cờ mới, được hậu thuẫn bởi một thế lực bí ẩn đầy quyền năng. Hắn ta không chỉ muốn phục thù Lâm Dịch, mà còn muốn chia rẽ lòng dân, làm suy yếu nền tảng mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng. Cuộc chi���n này, Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với không chỉ mưu lược chính trị, mà còn cả sức mạnh siêu nhiên tiềm ẩn của một thế lực mới.

***

Đêm khuya, gió lạnh rít qua khe cửa sổ của văn phòng chính sự, làm lay động ánh nến chập chờn trên bàn. Vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời đen kịt, đổ bóng những hình thù kỳ dị xuống nền đất. Không khí trong phòng giờ đây càng thêm nặng nề, căng thẳng và trầm mặc. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng, cố gắng xua đi sự u ám đang bao trùm.

Lâm Dịch ngồi trước bàn, bản đồ vùng đất lân cận được trải rộng. Ánh nến hắt lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật những đường nét góc cạnh và đôi mắt sâu thẳm đầy suy tư. Cẩm Nang Kế Sách được đặt mở bên cạnh, nhưng lúc này, những ghi chép cổ xưa dường như không thể đưa ra lời giải đáp cho mối đe dọa mới. Hắn không còn vẻ mệt mỏi ban sáng, thay vào đó là sự tập trung cao độ, gần như là một trạng thái thiền định.

Đối diện hắn là Tô Mẫn, vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt nàng ánh lên sự lo l���ng không che giấu. Trần Nhị Cẩu ngồi bên cạnh, nét mặt nghiêm trọng, khác hẳn vẻ ngây ngô thường ngày. Hắn vừa trở về từ một chuyến đi ngắn, mang theo những thông tin xác thực hơn về sự tái xuất của Thẩm Đại Nhân và thế lực mới.

"Thẩm Đại Nhân không có khả năng tự mình làm được điều này," Lâm Dịch lặp lại, giọng hắn trầm khàn, ánh mắt sắc lạnh như băng. Hắn dùng ngón tay chỉ vào thành Vọng Nguyệt trên bản đồ. "Thế lực đứng sau hắn mới là mấu chốt. Chúng ta cần phải hiểu rõ chúng."

Tô Mẫn gật đầu, đặt một tập giấy mới lên bàn. "Các tin đồn lan truyền rất nhanh, Chúa công. Chúng nhắm vào việc chúng ta không đủ khả năng nuôi sống di dân, không đủ sức bảo vệ lãnh thổ. Hắn muốn chia rẽ lòng dân, gieo rắc sự bất an và hoài nghi." Nàng chỉ vào một đoạn ghi chép. "Thậm chí còn có những lời đồn thổi về việc chúng ta cấu kết với cường đạo, bóc lột dân nghèo. Đây rõ ràng là một chiến dịch bôi nhọ có tổ chức."

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng thoáng qua. "Những thủ đoạn cũ rích. Nhưng trong thời loạn lạc, chúng lại phát huy tác dụng rất tốt." Hắn chạm vào Cổ Ngọc Phù trong túi áo, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và sự rung động mơ hồ của nó. "Trần Nhị Cẩu, ngươi đã điều tra được gì về cái 'minh chủ mới' đó?"

Trần Nhị Cẩu hắng giọng, cố gắng sắp xếp lại những thông tin phức tạp. "Đại ca, người của ta đã cố gắng tiếp cận, nhưng dường như họ rất kín tiếng. Chỉ biết họ có những kẻ mạnh mẽ, không giống võ công bình thường. Một số người nói, họ có thể bay lượn trên không, có thể triệu hồi lửa hay băng giá. Họ không xưng danh môn phái, chỉ gọi là 'người của Minh Chủ'." Hắn thì thầm, giọng hạ thấp. "Có lẽ nào... họ thực sự là những tu sĩ, những người của thế giới tu hành như Đại ca từng nói?"

Lâm Dịch khoanh tay, trầm tư nhìn bản đồ. Ánh mắt hắn lướt qua những ngọn núi, những con sông, những thị trấn nhỏ. "Khả năng đó rất cao. Việc Thẩm Đại Nhân sống sót và trở lại mạnh mẽ như vậy, cùng với sự xuất hiện của kẻ áo choàng kia, cho thấy mối liên hệ ngày càng sâu sắc giữa thế giới tu hành và những biến động chính trị phàm tục." Hắn lại cảm nhận sự rung động của Cổ Ngọc Phù. Nó không mạnh, nhưng đủ để hắn biết rằng, một thế lực siêu phàm đang can thiệp vào thế sự.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nhủ trong lòng, giọng hắn trầm mặc, pha chút hoài niệm về thế giới cũ. "Và sự tồn tại của những kẻ tu hành, những kẻ có sức mạnh vượt xa người thường, càng làm cho sự công bằng trở nên xa xỉ. Đây không chỉ là một cuộc chiến chính trị hay quân sự thông thường nữa. Đây là một cuộc đối đầu mà chúng ta phải tính đến cả yếu tố siêu nhiên."

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu. Những cuộc trò chuyện với Lão Tăng Viên Giác, những câu chuyện về Di Tích Thần Tộc, và giờ là sự can thiệp của một thế lực tu hành bí ẩn. "Sự sụp đổ của Đại Hạ chỉ là một dấu chấm hết," hắn mở mắt, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết, "nhưng cũng là một dấu chấm hỏi lớn cho tương lai. Những thế lực tu hành kia sẽ phản ứng thế nào trước sự thay đổi này? Chúng ta có thể tận dụng hay phải đối phó với họ?"

Lâm Dịch biết rằng, gánh nặng trên vai mình giờ đây không chỉ là trách nhiệm của một lãnh chúa, mà còn là trách nhiệm của một người bảo vệ, một người dẫn dắt những con người này vượt qua cơn bão loạn lạc, đối mặt với cả những điều siêu phàm. Hắn không mơ mộng trở thành hoàng đế hay tiên nhân, mà hắn khao khát một cuộc sống bình dị, một vùng đất yên bình. Và để đạt được điều đó, hắn phải chiến đấu, phải không ngừng thích nghi.

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch ra lệnh, giọng hắn dứt khoát. "Tiếp tục điều tra sâu hơn. Đừng chỉ tập trung vào Thẩm Đại Nhân mà phải vào thế lực đứng sau hắn. Cố gắng tìm hiểu nguồn gốc, mục đích, và cả những điểm yếu của chúng nếu có thể. Đặc biệt chú ý đến những dấu hiệu 'không bình thường' mà ngươi vừa nói, những điều liên quan đến linh khí hay những khả năng siêu phàm."

"Vâng, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu đáp, ánh mắt đầy quyết tâm.

"Tô Mẫn," Lâm Dịch quay sang nàng. "Hãy chuẩn bị các biện pháp trấn an dân chúng. Chúng ta cần củng cố nội bộ, tăng cường lòng tin của dân chúng. Phát động các chiến dịch tuyên truyền ngược, vạch trần âm mưu của Thẩm Đại Nhân. Đồng thời, phải đẩy nhanh tiến độ khai hoang và tìm kiếm nguồn lương thực mới. Chúng ta phải cho dân chúng thấy rằng, dù có loạn lạc đến đâu, vùng đất này vẫn là nơi an toàn và có tương lai."

"Ta sẽ làm hết sức mình, Chúa công," Tô Mẫn nói, giọng nàng chắc chắn.

Lâm Dịch nhìn một lần nữa về phía bản đồ, rồi lại chạm vào Cổ Ngọc Phù. Hắn biết đây không chỉ là một cuộc chiến chính trị hay quân sự thông thường nữa. Nó là sự giao thoa giữa phàm tục và siêu phàm, giữa mưu lược và sức mạnh bí ẩn. Mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân không chỉ là quân sự hay chính trị mà còn mang yếu tố 'siêu phàm' từ thế lực mới, buộc Lâm Dịch phải chuẩn bị cho những cuộc đối đầu vượt quá hiểu biết thông thường. Việc Thẩm Đại Nhân tập trung vào 'chia rẽ và làm suy yếu ảnh hưởng' của Lâm Dịch cho thấy cuộc chiến sẽ di��n ra trên mặt trận tâm lý và ngoại giao trước khi có thể bùng nổ xung đột trực diện.

Hắn sẽ phải tìm ra cách để cân bằng giữa việc bảo vệ vùng đất của mình và hiểu rõ hơn về những bí ẩn của thế giới này, về những thế lực tu hành đang dần lộ diện. Cuộc chiến này sẽ định hình tương lai của hắn, của vùng đất này, và có lẽ, của cả một kỷ nguyên mới trong loạn thế.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free