Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 831: Chân Tướng Phân Tranh: Mạng Lưới Giang Hồ

Ánh sáng ban mai xuyên qua cửa hang, vuốt ve khuôn mặt Lâm Dịch, nhưng không thể xua đi bóng tối nặng trĩu trong lòng hắn. Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay vẫn giữ hơi ấm dịu nhẹ, một sự nhắc nhở thường trực về những gì hắn vừa chứng kiến. Thế giới, như hắn từng biết, đã sụp đổ hoàn toàn. Những quy luật vật lý, những định lý khoa học mà hắn hằng tin tưởng, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh siêu phàm của linh khí. Hắn là một người đến từ tương lai, nơi khoa học và công nghệ thống trị, nơi mọi hiện tượng đều có thể được giải thích bằng lý trí. Vậy mà giờ đây, hắn đang đứng trước một hiện thực mà ngay cả trí óc hiện đại nhất cũng không thể lý giải.

Hắn quay vào trong, nơi ngọn lửa đêm qua đã tàn lụi, chỉ còn lại những đốm than đỏ lịm. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vẫn còn ngồi đó, ánh mắt thất thần, không thể thoát khỏi nỗi kinh hoàng của cuộc chiến vừa rồi. Vương Đại Trụ vạm vỡ, từng trải bao trận mạc, giờ đây lại lộ vẻ hoang mang như một đứa trẻ lạc lõng. Trần Nhị Cẩu, vốn luôn vô tư lự, cũng trở nên lặng lẽ một cách đáng sợ.

Lâm Dịch biết rằng, nỗi sợ hãi không chỉ đến từ sự hủy diệt mà từ sự mất mát niềm tin vào trật tự thế giới. Phàm nhân, trong mắt những kẻ tu hành, có lẽ chẳng khác gì kiến cỏ. Một hơi thở, một cái phất tay cũng đủ để san bằng một ngọn núi, hủy diệt một binh đoàn. Hắn, Lâm Dịch, dù có mưu lược đến đâu, có thể tổ chức quân đội tinh nhuệ đến đâu, liệu có thể đối đầu với một thứ sức mạnh như thế?

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng luôn khắc cốt ghi tâm. Nhưng tri thức nào? Kiến thức về sản xuất lúa mì, về y học cơ bản, về chiến thuật quân sự? Tất cả đều trở nên yếu ớt, tầm thường trước những luồng sáng chói lọi, những tiếng nổ rung trời và sự tàn phá khủng khiếp mà hắn đã tận mắt thấy. Hắn cần một loại tri thức khác, một loại tri thức về linh khí, về tu hành, về bản chất của thế giới siêu nhiên này.

"Đại ca..." Vương Đại Trụ lên tiếng, giọng hắn khàn đặc, "Chúng ta... chúng ta còn cơ hội nào không?"

Lâm Dịch không trả lời trực tiếp. Hắn bước lại gần, ngồi xuống bên đống than hồng. Hắn ngước nhìn lên trần hang đá, nơi những giọt nước nhỏ tí tách từ khe đá, tạo nên một âm thanh đều đặn, đơn điệu trong không gian tĩnh lặng. Hắn cố gắng sắp xếp lại những mảnh thông tin hỗn loạn trong đầu. Cái tên "Cung chủ Vô Ảnh Môn", "Suối Nguồn Tinh Lực", những luồng linh khí cảm nhận được qua Cổ Ngọc Phù... Tất cả đều là những từ khóa mới, những khái niệm mới mẻ hoàn toàn.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. Câu nói đó, giờ đây, không còn là một sự chấp nhận về sự bất công của xã hội loài người, mà là một sự thừa nhận về sự chênh lệch nghiệt ngã giữa phàm nhân và tu sĩ. Một hố sâu không thể lấp đầy bằng bất cứ thứ gì hắn từng có. Hắn từng mơ ước về một cuộc sống bình dị, an ổn, nhưng giờ đây, giấc mơ đó có nguy cơ bị nghiền nát bởi những thế lực vượt tầm kiểm soát.

"Chúng ta không thể tiếp tục đứng yên," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy kiên định. Hắn nhìn vào ngọn lửa tàn, ánh sáng yếu ớt của nó phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm. "Nếu không tìm hiểu, không đối phó, thì cái gọi là 'bình yên' của chúng ta sẽ chỉ là một ảo ảnh mong manh, có thể tan biến bất cứ lúc nào."

Hắn đứng dậy, bước đến khu vực hắn đã trải bản đồ Đại Hạ thu nhỏ ra. Bản đồ này, từng là biểu tượng cho tham vọng và mưu lược của hắn, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Hắn dùng ngón tay vuốt nhẹ lên những đường biên giới, những thành trì, những con sông. Tất cả đều là phàm tục, đều dễ dàng bị phá hủy bởi một chiêu thức của tu sĩ.

"Những kẻ đó... chúng không phải là một khối thống nhất," Lâm Dịch lẩm bẩm, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn. "Chúng tranh giành, chúng giết chóc lẫn nhau vì cái gọi là 'Suối Nguồn Tinh Lực'. Điều đó có nghĩa là chúng cũng có mục đích, có lợi ích riêng. Và quan trọng hơn, chúng có điểm yếu."

Hắn đặt Cổ Ngọc Phù lên trên bản đồ, ngay vị trí mà hắn phỏng đoán là Suối Nguồn Tinh Lực. Một làn hơi ấm dịu nhẹ tỏa ra, như một lời khẳng định thầm lặng. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự kết nối mờ nhạt giữa Cổ Ngọc Phù và vùng đất này. Nó giống như một chiếc la bàn, một công cụ cảm ứng linh khí mà hắn vô tình sở hữu.

"Chúng ta sẽ không chờ đợi," Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. "Chúng ta sẽ chủ động tìm hiểu. Chúng ta sẽ tìm kiếm tri thức về thế giới này, về những kẻ tu hành, về linh khí. Chúng ta sẽ tìm mọi cách để biến những yếu tố đó thành lợi thế của mình."

Hắn nhặt Cổ Ngọc Phù lên, nắm chặt trong tay. Hơi ấm của nó truyền vào lòng bàn tay, xua đi một phần cái lạnh lẽo của sự bất lực. "Bất kể là Lão Tăng Viên Giác, hay Cung chủ Vô Ảnh Môn... bất kể là ai nắm giữ tri thức, chúng ta phải tìm đến họ."

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt họ không còn sự hoang mang tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia hy vọng mỏng manh, một sự tin tưởng tuyệt đối vào người lãnh đạo của mình. Họ biết rằng, dù thế giới có đảo lộn đến đâu, Lâm Dịch vẫn sẽ tìm ra con đường.

Lâm Dịch quay người, bước ra khỏi hang, hít thở làn không khí trong lành của buổi sớm. Mùi đất ẩm và hơi sương sớm phả vào mặt, mang theo chút vị kim loại từ những tàn tích chiến trường còn sót lại đâu đó. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Một ngày mới bắt đầu, và với nó là một cuộc hành trình hoàn toàn mới, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng những bí ẩn cần được khám phá. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi lẽ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới mới này, tri thức về nó chính là vũ khí mạnh nhất.

***

Sáng hôm sau, phòng họp nhỏ của Lâm Dịch toát lên một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy tập trung. Mùi trà xanh thoang thoảng dịu nhẹ, cố gắng xoa dịu sự lo lắng đang ẩn hiện trên gương mặt của những người có mặt. Ánh nắng sớm len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên bàn gỗ, nơi một bản đồ Đại Hạ đã được trải ra. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư miên man từ đêm qua. Bên cạnh hắn là Tô Mẫn, vẻ mặt nàng bình tĩnh nhưng đôi mắt sắc sảo không ngừng quan sát. Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện, dáng người hơi khom, vẻ mặt còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn đang nhìn Lâm Dịch đầy chờ đợi. Chu Thiên, với bộ râu dài và chiếc kính gọng tre quen thuộc, cẩn trọng đặt cuốn sách cũ đang đọc dở xuống bàn. Vương Đại Trụ, vạm vỡ và chất phác, ngồi cạnh Trần Nhị Cẩu, bàn tay to lớn đặt trên đùi, biểu cảm nghiêm túc.

"Tất cả đã đến đông đủ," Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự trang trọng khác lạ. "Những gì ta sắp nói đây, có lẽ sẽ thay đổi hoàn toàn nhận thức của chúng ta về thế giới này."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. "Như các ngươi đã biết, đêm qua, chúng ta đã chứng kiến một cuộc chiến." Hắn không cần phải mô tả chi tiết, vì sự tàn phá của nó đã in sâu vào tâm trí mỗi người. "Một cuộc chiến không phải giữa phàm nhân với binh đao, m�� là giữa những kẻ sở hữu sức mạnh vượt ngoài mọi tưởng tượng, vượt ngoài mọi binh pháp chúng ta từng biết."

Tô Mẫn khẽ nhíu mày. "Vậy ra những tin đồn về 'tiên nhân' hay 'kỳ sĩ' không phải là lời đồn vô căn cứ, mà là sự thật?" Giọng nàng có chút ngỡ ngàng, xen lẫn sự tò mò của một người ham học hỏi.

Lâm Dịch gật đầu. "Không chỉ là sự thật, mà còn là một hiện thực đang hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Ta gọi đó là 'linh khí', một loại năng lượng có thể bẻ cong thực tại, tạo ra những phép thuật, những chiêu thức mà chúng ta từng cho là chỉ có trong truyền thuyết." Hắn đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù đang đặt trên bàn, một làn ánh sáng mờ nhạt khẽ lóe lên rồi tắt. "Thứ này, nó giúp ta cảm nhận được sự hiện diện của linh khí."

Vương Đại Trụ nuốt khan. "Vậy... vậy những kẻ đó... chúng ta làm sao chống lại được?" Giọng hắn tuy to nhưng lại mang theo chút bối rối trước những điều mới mẻ, vượt xa giới hạn hiểu biết của mình.

Lâm Dịch nhìn thẳng vào Vương Đại Trụ. "Chúng ta không th��� chống lại bằng cách cũ. Binh đao, mưu lược, những thứ đó chỉ hiệu quả với phàm nhân. Nhưng chúng ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Vùng đất này, những người thân yêu của chúng ta, tất cả đều có thể trở thành mục tiêu của những kẻ đó, nếu chúng ta không có cách nào đối phó."

Trần Nhị Cẩu vội vàng lên tiếng, gương mặt đầy vẻ quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đại ca muốn Nhị Cẩu đi nghe ngóng chuyện các bang phái giang hồ sao? Chuyện này có vẻ lớn hơn bình thường rồi, nhưng Nhị Cẩu không sợ!"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy, Nhị Cẩu. Chuyện này lớn hơn rất nhiều. Không chỉ là giang hồ, mà là một thế giới hoàn toàn khác. Nhiệm vụ của chúng ta bây giờ, hơn bao giờ hết, là thu thập tri thức. Tri thức về thế giới mới này." Hắn quay sang Chu Thiên. "Chu Thiên, ngươi là người uyên bác nhất ở đây. Ta cần ngươi lục tung tất cả các thư tịch cổ, các ghi chép, truyền thuyết, bất cứ thứ gì có thể liên quan đến 'linh khí', 'tu hành', 'tiên nhân', 'kỳ sĩ'. Không bỏ sót một chi tiết nào, dù là nhỏ nhất hay hoang đường nhất."

Chu Thiên đẩy gọng kính, ánh mắt sáng lên vẻ say mê nghiên cứu. "Ta sẽ làm hết sức mình, thưa Lâm gia. Ta đã luôn hoài nghi về những truyền thuyết cổ, nhưng nếu chúng là sự thật... thì đây chính là một kho tàng kiến thức vĩ đại!"

"Tô Mẫn," Lâm Dịch tiếp tục, "nàng có mạng lưới thương hội rộng khắp. Ta cần nàng sử dụng mạng lưới đó để thu thập thông tin về những sự kiện bất thường, những địa điểm linh thiêng, những vật phẩm quý hiếm được gọi là 'linh dược' hay 'bảo khí'. Nàng cũng cần chú ý đến những nhân vật giang hồ có sức mạnh phi thường, những kẻ được gọi là 'cường giả' hay 'tông sư', và đặc biệt là những tin đồn liên quan đến các môn phái, bang hội lớn."

Tô Mẫn gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên sắc sảo hơn. "Hiểu rồi, Lâm gia. Thương hội sẽ hoạt động hết công suất. Chúng ta sẽ tìm hiểu xem những thế lực này đang tranh giành điều gì, mục đích của chúng là gì."

"Và Nhị Cẩu," Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, "ngươi sẽ tiếp tục vai trò của mình trong giang hồ, nhưng ở một cấp độ mới. Ngươi cần trà trộn vào các quán trọ, sòng bạc, chợ đen, bất cứ nơi nào có tin tức. Hãy nghe ngóng về các cuộc xung đột giữa các thế lực, về những quy tắc ngầm, về những người có thể cung cấp thông tin sâu hơn. Hãy tìm hiểu xem có kẻ nào có khả năng cảm nhận linh khí, hoặc có phương pháp tu luyện nào không."

"Vâng, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu đáp lời, nhiệt tình đến mức quên đi cả nỗi sợ hãi ban đầu.

"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch quay sang người bạn đồng hành trung thành, "ngươi sẽ cùng ta. Chúng ta sẽ không chỉ ngồi chờ thông tin. Chúng ta sẽ trực tiếp đi đến những nơi có tin đồn, trực tiếp quan sát. Nhưng phải cực kỳ cẩn trọng, không được hành động manh động. Mục tiêu của chúng ta là thu thập thông tin, không phải gây chiến."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Chỉ cần Đại ca ra lệnh, huynh đệ đều làm theo! Dù cho có phải đối mặt với quỷ thần, huynh đệ cũng không lùi bước!" Giọng hắn to và rõ ràng, thể hiện sự trung thành tuyệt đối, dù cho trong lòng còn chất chứa nhiều bối rối.

Lâm Dịch nhìn mọi người. "Đây là một cuộc chiến mới, một cuộc chiến của tri thức. Chúng ta không có linh khí, không có phép thuật, nhưng chúng ta có trí tuệ. Chúng ta sẽ dùng trí tuệ của mình để hiểu rõ kẻ thù, để tìm ra điểm yếu của chúng, và để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng. Con đường này sẽ vô cùng khó khăn và nguy hiểm, nhưng ta tin vào các ngươi."

Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua từng người, vẻ mặt kiên định. "Chúng ta sẽ không còn là những con kiến mù quáng trong thế giới này. Chúng ta sẽ tìm hiểu, chúng ta sẽ thích nghi, và chúng ta sẽ sinh tồn. Hãy bắt đầu ngay bây giờ."

Tiếng bút sột soạt của Chu Thiên bắt đầu vang lên trong không khí, phá vỡ sự tĩnh lặng. Tô Mẫn khẽ gật đầu, bắt đầu suy tính những đầu mối cần liên lạc. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng dậy, sẵn sàng cho những nhiệm vụ mới. Lâm Dịch biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Một khởi đầu đầy bất an, nhưng cũng đầy quyết tâm.

***

Vài ngày sau, Thành Thiên Phong chìm trong những cơn mưa phùn nhẹ, mang theo cái ẩm ướt đặc trưng của mùa thu. Tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi tiếng trò chuyện ồn ào, mùi thức ăn nóng hổi và rượu nồng nặc luôn là hương vị quen thuộc, Trần Nhị Cẩu đang ngồi ở một góc khuất, giả vờ thưởng thức bát mì nóng hổi. Đôi mắt nhanh nhẹn của cậu ta không ngừng lướt qua những gương mặt khách quen và những kẻ lạ mặt, tai lắng nghe từng mẩu chuyện vặt vãnh, từng lời bàn tán xì xào. Tiếng rao hàng từ bên ngoài vọng vào lẫn với tiếng chén đĩa va chạm, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng lại là nguồn thông tin quý giá cho Nhị Cẩu.

"Ngươi có nghe gì không? Bang Huyết Lang mới đánh nhau với Vô Ảnh Môn ở biên giới phía Tây!" Một gã giang hồ râu ria xồm xoàm lớn tiếng nói, tay đập mạnh xuống bàn. "Nghe nói là tranh giành một cái mỏ khoáng sản lạ, phát ra ánh sáng kỳ dị!"

Kẻ ngồi đối diện hớp một ngụm rượu, tặc lưỡi. "Chuyện thường thôi. Mấy năm gần đây, mấy bang phái lớn cứ như chó với mèo. Lại còn có tin đồn một 'Thần Nữ' từ phương Bắc xuất hiện, nhan sắc khuynh thành, võ công cái thế, thu hút không ít hảo hán đi theo. Chắc chắn lại là một cuộc tranh giành thế lực mới."

Trần Nhị Cẩu cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. "Mỏ khoáng sản lạ", "ánh sáng kỳ dị", "Thần Nữ phương Bắc"... Tất cả đều là những mảnh ghép rời rạc, nhưng lại quan trọng. Cậu ta khẽ thở dài, cảm thấy thế giới này đang ngày càng trở nên phức tạp hơn, vượt xa những cuộc tranh giành địa bàn hay ân oán giang hồ thông thường mà cậu từng biết. Cậu ta đã gặp gỡ nhiều người, từ những kẻ buôn tin vặt đến những tay võ sư đã rửa tay gác kiếm, từ những kẻ cờ bạc khát nước đến những cô gái quán trọ tinh quái. Mỗi người một câu chuyện, một mảnh thông tin. Cậu ta cẩn thận ghi chép lại vào một cuốn sổ nhỏ, dù đôi khi phải dùng những ký hiệu riêng để tránh bị phát hiện.

Cùng lúc đó, tại một thương điếm lớn ở Thành Thiên Phong, Tô Mẫn đang ngồi đối diện với một thương nhân béo tốt, vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào đối phương. Mùi trầm hương thoang thoảng trong không gian kín đáo của phòng khách, xoa dịu phần nào sự căng thẳng của cuộc trò chuyện.

"Linh dược, bảo khí... Đúng là gần đây giá cả tăng vọt, cung không đủ cầu, Tô tiểu thư," vị thương nhân xoa xoa chòm râu bạc. "Không chỉ vậy, những loại khoáng thạch quý hiếm, những loại thảo dược sinh trưởng ở những nơi hiểm trở cũng được các thế lực lớn săn lùng ráo riết. Chúng ta còn nghe nói có những kẻ bỏ ra cả ngàn lượng vàng chỉ để mua một viên ngọc thô, nói rằng nó có 'linh tính'."

Tô Mẫn khẽ gật đầu, ghi chép nhanh chóng. "Vậy ông có biết những thế lực nào đang thu mua những thứ này không?"

"Đương nhiên là những bang phái lớn, những gia tộc ẩn mình. Nhưng gần đây, xuất hiện thêm vài cái tên lạ lẫm, nghe nói từ những 'vùng đất thiêng' phương xa. Chúng hành sự bí ẩn, nhưng lại có tiềm lực tài chính khổng lồ." Vị thương nhân hạ giọng, có vẻ dè chừng. "Có vẻ như chúng đang ngấm ngầm tích trữ và cạnh tranh nhau. Một số cuộc giao dịch còn diễn ra ở những nơi hẻo lánh, chỉ những kẻ có quyền thế và sức mạnh mới dám bén mảng."

Tô Mẫn cảm ơn vị thương nhân, sau đó nhanh chóng quay về tổng hợp thông tin. Nàng nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt trong dòng chảy kinh tế. Không còn là những cuộc giao thương thông thường, mà là một cuộc chạy đua ngầm để tích trữ tài nguyên, chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh giành mà người phàm chưa thể hiểu rõ.

Trong khi đó, ở một thư phòng yên tĩnh khác, cách xa sự ồn ào của thành phố, Chu Thiên đang cắm cúi bên chồng sách cổ cao ngất. Mùi giấy cũ và mực linh quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang nghiêm và tĩnh lặng. Tiếng giấy sột soạt mỗi khi ông lật trang, tiếng bút lông sột soạt trên giấy bản khi ông ghi chép, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Ông đã tìm thấy một số ghi chép cổ về "Cổ Thần Tông" và "Huyền Thiên Tông". Theo những gì được miêu tả, đây là hai môn phái tu hành cổ xưa, từng tồn tại từ hàng ngàn năm trước. "Dường như họ có những quan niệm khác nhau về việc sử dụng linh khí, và đã từng có mâu thuẫn từ rất lâu..." Chu Thiên lẩm bẩm một mình, đôi mắt tinh anh lướt nhanh qua những dòng chữ đã ố vàng. Một bên thì chú trọng tu luyện thân thể, hấp thụ linh khí để cường hóa bản thân. Một bên lại thiên về tu luyện tâm hồn, dùng linh khí để điều khiển thiên địa. "Rất nhiều các loại điển tịch đều nhắc đến việc các môn phái này tranh giành 'long mạch', 'linh thạch' hay 'thảo dược quý hiếm'. Điều này cho thấy sự tranh giành tài nguyên linh khí đã tồn tại từ rất lâu."

Chu Thiên cảm thấy như mình đang vén bức màn che phủ một thế giới bí ẩn. Những gì ông tìm thấy không phải là những câu chuyện thần thoại đơn thuần, mà là những ghi chép lịch sử của một thế giới khác, tồn tại song song với thế giới phàm tục. Ông nhanh chóng viết thư cho Lâm Dịch, tổng hợp những phát hiện của mình, đặc biệt nhấn mạnh vào sự phân hóa và mâu thuẫn giữa các thế lực tu hành cổ xưa.

Tất cả những thông tin rời rạc, những mảnh ghép chưa hoàn chỉnh đó, đều được gửi về cho Lâm Dịch, người đang kiên nhẫn chờ đợi, từng chút một, để dựng lại bức tranh toàn cảnh về thế giới mới này.

***

Đêm đã khuya, ánh nến yếu ớt leo lét trong phòng làm việc của Lâm Dịch, hắt những cái bóng dài lên tường. Không khí nặng trĩu suy tư, chỉ có tiếng gió lạnh rít qua khe cửa sổ, và tiếng bút lông sột soạt trên giấy khi Lâm Dịch cẩn thận đọc từng bản báo cáo. Trên bàn, Cổ Ngọc Phù nằm im lìm, thỉnh thoảng lại phát ra ánh sáng mờ nhạt khi Lâm Dịch tập trung suy nghĩ, như thể nó đang cộng hưởng với dòng linh khí vô hình mà hắn đang cố gắng cảm nhận.

Hắn đọc đi đọc lại những ghi chép của Trần Nhị Cẩu: "Bang Huyết Lang đánh nhau với Vô Ảnh Môn vì mỏ khoáng sản lạ", "Thần Nữ phương Bắc xuất hiện, thu hút nhiều kẻ đi theo". Rồi đến báo cáo của Tô Mẫn: "Tăng đột biến trong giao dịch linh dược và bảo khí", "Xuất hiện các thế lực bí ẩn từ phương xa, có tiềm lực tài chính khổng lồ, hành sự kín đáo". Cuối cùng là thư của Chu Thiên: "Ghi chép cổ về Cổ Thần Tông và Huyền Thiên Tông, mâu thuẫn về quan niệm sử dụng linh khí, tranh giành long mạch và linh thạch".

Lâm Dịch chậm rãi đặt bút xuống, day day thái dương. Đầu óc hắn quay cuồng với hàng ngàn thông tin, những khái niệm hoàn toàn mới mẻ. Hắn đã từng nghĩ rằng thế giới tu hành là một khối thống nhất, một thế lực siêu nhiên hùng mạnh mà phàm nhân không thể chạm tới. Nhưng những gì hắn thu thập được lại vẽ ra một bức tranh hoàn toàn khác, phức tạp hơn rất nhiều.

"Không phải một kẻ thù duy nhất..." Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút hoài niệm về sự đơn giản của những cuộc đối đầu phàm tục. "Mà là một mạng lưới các phe phái, bang hội, môn phái. Chúng tranh giành tài nguyên, địa bàn. Giống như các lãnh chúa cát cứ, nhưng sức mạnh của chúng vượt xa." Hắn nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng đêm đó, nhớ lại sức mạnh hủy diệt của những chiêu thức linh khí. "Đây không phải là một cuộc chiến của các quân vương tranh giành thiên hạ. Đây là một cuộc chiến giành giật linh khí, giành giật quyền lực tối thượng trong một thế giới mà chúng ta mới chỉ chạm tới bề mặt."

Hắn đứng dậy, bước đến bản đồ Đại Hạ đã được trải trên tường. Bản đồ này, giờ đây, không chỉ còn là những đường biên giới hành chính, mà đã trở thành một tấm bản đồ của những vùng đất linh khí, những điểm nóng tranh chấp, những khu vực tiềm ẩn nguy hiểm. Hắn dùng bút chấm lên bản đồ, đánh dấu các khu vực có tin đồn về mỏ khoáng sản lạ, về các cuộc giao tranh. Hắn khoanh tròn những địa danh được Chu Thiên nhắc đến trong các thư tịch cổ, những nơi có thể là căn cứ của các môn phái tu hành.

"Cung chủ Vô Ảnh Môn..." Lâm Dịch thì thầm, ngón tay hắn chạm vào một điểm gần biên giới phía Tây, nơi cuộc chiến đã diễn ra. "Kẻ đó, hắn thuộc về phe nào? Hắn tranh giành cái gì? Và 'Thần Nữ phương Bắc' kia, mục đích của nàng là gì?" Những câu hỏi cứ thế tuôn trào trong tâm trí hắn.

Hắn nhận ra rằng, thế giới tu hành không phải là một lực lượng đồng nhất mà đầy rẫy sự phân hóa, tranh chấp, thậm chí là thù địch lẫn nhau. Chúng không ngừng va chạm, không ngừng tìm cách củng cố sức mạnh và mở rộng ảnh hưởng. Điều này, trong một khía cạnh nào đó, lại là một cơ hội.

"Một cơ hội... và cũng là một hiểm họa lớn hơn," Lâm Dịch thầm nhủ. Nếu hắn có thể hiểu rõ những mâu thuẫn nội tại của chúng, có thể hắn sẽ tìm được cách lợi dụng. Nhưng nếu không cẩn thận, hắn và vùng đất của hắn có thể dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực đó, bị nghiền nát như một hạt bụi.

Hắn đặt Cổ Ngọc Phù lên trên một khu vực mà hắn phỏng đoán là Suối Nguồn Tinh Lực, một nơi có dấu hiệu linh khí mạnh mẽ nhất mà hắn từng cảm nhận. Một ánh sáng yếu ớt từ Cổ Ngọc Phù phát ra, mờ nhạt nhưng rõ ràng, như một sự đồng tình hay một lời gợi ý thầm lặng. Nó không chỉ là một vật phẩm cảm nhận linh khí, mà còn là một cầu nối, một cánh cửa nhỏ để hắn có thể bắt đầu tương tác với thế giới này.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch nhắc nhở chính mình. "Và để sinh tồn, chúng ta phải hiểu. Chúng ta phải tìm cách biến sự phân hóa này thành lợi thế, chứ không phải để nó nuốt chửng chúng ta."

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao phủ cả bầu trời, chỉ còn ánh trăng bạc rải rác trên những mái nhà ướt đẫm mưa. Gió lạnh luồn qua, khiến ngọn nến khẽ rung rinh. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ không đơn giản. Hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực vượt xa mọi hiểu biết cũ của mình, phải tìm cách điều khiển một cuộc chơi mà hắn chưa từng biết luật.

Nhưng Lâm Dịch sẽ không lùi bước. Hắn đã sống sót qua chiến loạn, qua đói nghèo, qua sự áp bức của thế gia và quan trường. Hắn đã xây dựng được một đế chế nhỏ bé của riêng mình từ hai bàn tay trắng. Và giờ đây, hắn sẽ dùng trí tuệ, sự kiên cường và khả năng thích nghi của mình để đối mặt với thử thách lớn nhất từ trước đến nay.

Việc điều tra này sẽ dẫn hắn đến đâu? Liệu Lão Tăng Viên Giác có thật sự nắm giữ những bí mật về linh khí? Hay Cung chủ Vô Ảnh Môn, kẻ mạnh mẽ và bí ẩn đó, sẽ là chìa khóa để hắn hiểu rõ hơn về thế giới này? Lâm Dịch không biết. Nhưng hắn biết rằng, hắn sẽ tìm ra câu trả lời. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình hoàn toàn mới, nơi ranh giới giữa phàm tục và siêu nhiên dần trở nên mờ nhạt, và tri thức về nó chính là vũ khí mạnh nhất.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free